Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá – Chương 140

34

Chương 140: Phân lương thực, gọi điện thoại

Edit: Trang Nguyễn

Beta: Sakura

Lưu Kiếm Vân và La Hải thành liếc nhìn nhau, lặng yên đi theo vào, Hàn cục giận điên người.

Thời điểm tìm tài liệu, Lưu Kiếm Vân lặng lẽ cung cấp một chút cho Hàn Thanh Tùng, tỷ như đấu tranh hai phái lúc trước. Sau khi nghe xong, Hàn Thanh Tùng trầm mặc trong chớp mắt, cùng trời đấu cùng đất đấu, cũng không bằng cùng người đấu với kẻ phá hoại. Nhưng thật ra trên cõi đời này tất cả đấu tranh, hầu như đều có thể quy kết cùng người tranh đấu mà ra.

Đến lúc hừng sáng, rốt cuộc Hàn Thanh Tùng đã tìm được một phần văn kiện mình cần.

Mặc dù văn kiện mấy đại đội ở công xã Thanh Thạch xin phân phát khẩu phần lương thực bị bác bỏ, nhưng về lương thực bán lại cùng khẩu phần lương thực chỉ thị công việc cuối cùng tổng kết trong báo cáo có một câu như vậy: “Tất cả công xã ở x huyện, đại đội đã hoàn thành phân phát khẩu phần lương thực, thủ tiêu công việc lương thực bán lại.”

Phía trên có dấu ấn đỏ thẫm của huyện chính phủ, huyện đảng uỷ rất rõ ràng, không hề sai xót. Không biết là người nào động tay động chân, có thể có người trong lòng bất an lặng lẽ ăn gian, có thể có người không đành lòng để mấy đại đội bị liên lụy, dù sao đã giữ lại một phần văn kiện này.

Khoảng mười năm, nó nằm ở bên trong một đống tài liều phủ đầy bụi bặm không người nào hỏi thăm, để cho một phần ba đại đội công xã Thanh Thạch chịu khổ mười năm không công.

Hàn Thanh Tùng vỗ phần văn kiện này trên bàn, La Hải Thành, Lưu Kiếm Vân vội vàng bước qua đây xem, hai người kích động đến hốc mắt đều đỏ — cũng chỉ có thể cố gắng chịu đựng. Có phần văn kiện này, chính là ý nghĩa Hàn cục không cần từ chức mạo hiểm nữa, cũng không cần uy hiếp ai.

“Hàn cục, ánh mắt sắc bén quá!” Lưu Kiếm Vân rất bội phục, không trách được ai cũng đều nói ánh mắt Hàn cục dọa người, văn kiện này cũng sợ, không nên chạy đến ló mặt trước mắt anh.

Hàn Thanh Tùng: “Đem cái này cho cách ủy hội nhìn, tôi đi ngủ một lát.”

La Hải Thành cẩn thận ôm lấy, cũng không dám lơ lỏng, đánh chết hắn một trăm lần cũng không chuộc lại được.

Có này một phần văn bản kết luận áp đảo, phía sau cũng không cần tranh luận nữa.  Mặc dù trò chơi văn tự, nhưng là là chỉ thị cuối cùng tổng kết báo cáo, có thể lật đổ những văn kiện lúc trước, coi như có văn kiện phê chuẩn, có thể không cẩn thận đánh mất mọi người không thấy được, hiện tại có phần này vậy thì tất cả đều được giải quyết dễ dàng, cũng không có người vì thế sẽ lúng túng, cũng sẽ không vì lần này mà căm tức.

Tất cả đều vui vẻ.

Kế tiếp thảo luận Đàm Triệu Tường cùng đám người Vu Kháng Nhật tội tắc trách.

Phó cục Lý: “Chủ nhiệm Đàm cũng chỉ thi hành công vụ, không sai.”

Cao Vệ Đông: “Vu Kháng Nhật cũng là vì cứu giúp cho dân, không sai.”

Móng vuốt phó cục Lý đều đập đến sưng lên, cuối cùng thở hồng hộc: “Thôn Đại Vương trang giành mua lương thực, Vương Đại Thuận và Vương Nhị Thuận phải giết!”

Cái này Cao Vệ Đông không có ý kiến, mặc dù nguyên nhân xuất phát của bọn họ cùng Vu Kháng Nhật giống nhau, đều là muốn khẩu phần lương thực, nhưng Vu Kháng Nhật chẳng qua là đem giấu khẩu phần lương thực thôn bọn họ đi, còn thôn Đại Vương lại đi thẳng đến nơi quản lý lương thực của công xã cướp lương thực.

Tính chất hoàn toàn khác nhau, bắn chết cũng không oan uổng, nếu như không bắn chết, sau này có người học theo làm theo? Vậy còn chịu nổi sao?

Hàn Thanh Tùng nói ngủ một lát, cũng chỉ híp mắt khoảng hơn một tiếng.

La Hải Thành để cho Hàn Thanh Vân đi trông coi dùm bọn họ ở bên ngoài, Hàn Thanh Tùng thức dậy bất cứ lúc nào thì báo cáo lại chuyện trên cuộc họp.

Cho nên Hàn Thanh Tùng trước tiên biết cách ủy hội ngầm thừa nhận muốn xử bắn mấy người ở thôn Đại Vương tham gia cướp đoạt lương thực, anh rửa mặt, đội mũ công anh lên rồi sải bước đi vào phòng họp.

“Tôi đưa ra cân nhắc thận trọng, xử bắn anh em Vương Đại Thuận cũng nên bắn chết Đàm Triệu Tường cùng Vương Kiện Khang.”

Vương Kiện Khang là bí thư chi bộ ở thôn Đại Vương, năm nay hắn từ sớm đã đưa lương thực đi trước, nhưng lại không phát lương thực bán lại cùng lương thực cứu tế, kết quả ép nhóm xã viên nóng nảy, có người nửa đêm trộm cướp sở quản lý lương thực.

Không thể bởi vì đám xã viên cướp đoạt lương thực liền bắn chết, hẳn nên nghĩ đến tại sao bọn họ lại cướp đoạt lương thực. Nếu như không phải ban đầu cứ theo quy định bình thường phân phát khẩu phần lương thực, cũng sẽ không như bây giờ cướp đoạt lương thực. Nếu ban đầu không chịu trách nhiệm thì hôm nay không cần xử phạt, thế thì không có cướp đoạt lương thực thì tại sao phải bắn chết?

Hễ mà có một phần khẩu phần lương thực sống tạm không bị đói chết, sẽ không có người đi cướp đoạt lương thực, nhìn thôn Tiểu Vu thì biết.

Vương Kiện Khang không có sự quyết đoán như Vu Kháng Nhật, một mặt nịnh nọt cán bộ công xã, đáng hận hơn chính là hắn làm số liệu khống khấu trừ lương thực bán lại cùng lương thực cứu tế.

Lại là một trận vỗ bàn kéo căng cổ họng, cũng mặc kệ phó cục Lý nháy nhót thế nào mắng ra làm sao, Hàn Thanh Tùng đều chỉ một bộ dạng lạnh như băng, không tức giận không lùi bước, cuối cùng ngược lại phó cục Lý nổi giận.

Lão thoáng vò đầu tóc, phiền não nói: “Tôi là vì tôi sao? Tôi là vì mọi người!”

Ở trong mắt lão muốn an ổn ngồi trên vị trí này, thì đám xã viên phải an phận, nhóm cán bộ phải đồng tâm.

Nhưng dường như lão đã quên, nhóm cán bộ đến từ chính xã viên, mọi người đều là một thể, mà không phải đối địch.

Cuối cùng dưới sự tranh luận của Hàn Thanh Tùng, bí thư chi bộ cùng Vương Kiện Khang thôn Đại Vương bị khai trừ đảng viên phán có tội, thư ký đại đội cùng với hai anh em Vương Đại Thuận Vương Nhị Thuận được sửa án, áp tải đến nông trường Sơn Thủy lao động cải tạo, những người khác cướp đoạt lương thực cũng căn cứ tình huống rồi đưa ra phán quyết.

Ngay vào lúc phó cục Lý cảm thấy chuyện đến lúc kết thúc, Hàn Thanh Tùng: “Cần phải tra rõ công xã Thanh Thạch, sổ sách lương thực nộp thuế, lương thực bán lại của các đại đội.”

Hằng năm công xã Thanh Thạch có bao nhiêu khẩu phần lương thực cùng lương thực dư bán, lương thực bán lại bao nhiêu, tự nhiên có khoản có thể tra, cho dù làm giả sổ sách, xã viên trộm được bao nhiêu cũng đều biết, tự nhiên không phải làm giả vờ. Một khi tra ra biết tham bao nhiêu của công xã, cán bộ đại đội khấu trừ bao nhiêu, nơi đó một người cũng trốn không thoát.

Đàm Triệu Tường ở bên cạnh vừa nghe, trực tiếp bị dọa ngất luôn.

Cách ủy hội thông qua kiểm tra, đưa ra nghị quyết phân phát khẩu phần lương thực, thành lập tiểu tổ thanh tra, do Bộ trưởng nông nghiệp đảm nhiệm tổ trưởng, dẫn dắt nhân viên làm việc kiểm tra tất cả các khoản. Đồng thời một lần nữa hạch định phân phối lại  khẩu phần lương thực ở các đại đội cùng sổ ngạch lương thực nộp thuế, chẳng những đem khẩu phần lương thực trả lại cho mấy đại đội, còn phải đến bù tổn thất trước đó. Phương thức đền bù tổn thất dựa theo giảm tỷ lệ lương thực nộp thuế hàng năm sau này xuống thấp một chút, cho đến khi bổ sung đủ số.

Sau khi Vu Kháng Nhật nghe được tin tức này khóc không cách nào kiềm chế được, quỳ trên mặt đất cảm ơn đảng cùng chính phủ.

Cuối cùng phó cục Lý kéo Đàm Triệu Tường cùng Vu Kháng Nhật lại cùng cách ủy hội làm cho không thể xử phạt tách rời ra, ngay từ đầu không nên giết Vu Kháng Nhật, sau lại nói không giết Vu Kháng Nhật, Đàm Triệu Tường thì không thể giết.

Cho dù khẩu phần lương thực cùng lương thực bán lại ở công xã Thanh Thạch có số lượng có xuất nhập, nhưng Đàm Triệu Tường có thể ăn tham bao nhiêu? Dù sao từ trên xuống dưới rất nhiều người đều hưởng qua chỗ tốt này.

Cách ủy hội bỏ phiếu quyết định, Vu Kháng Nhật ghi tội cảnh cáo trong đảng, mang tội tiếp tục làm bí thư chi bộ đại đội, Đàm Triệu Tường ghi tội cảnh cáo trong đảng giáng cấp chuyển khỏi công xã Thanh Thạch.

Về phần văn kiện mười năm trước bị “Mất”, liền do học sinh cùng công nhân gây chuyện gánh vác, khi đó phá phách cướp bóc, cũng có thể văn kiện bị phá hư.

Tuy nhiên kết quả vô cùng vừa ý người, mục đích của Hàn Thanh Tùng đã đạt được.

Dù sao có thể bảo vệ Vu Kháng Nhật, còn phân phát được khẩu phần lương thực công xã Thanh Thạch muốn có, anh cũng không cần từ chức, đúng là ngoài ý muốn.

Trong huyện điện thoại gọi đến công xã Sơn Thủy, nông trường Sơn Thủy, công xã Thanh Thạch, khắp nơi lập tức hành động.

Tổ công tác trong huyện cũng hoả tốc xuống nông thôn, tiếp quản, sắp xếp công việc sau đó cho công xã Thanh Thạch, phát lại khẩu phần lương thực bổ sung các loại.

Hàn Thanh Tùng ăn cơm xong đi họp trước, không nhịn được ngây ngốc, dù sao chân tướng rõ ràng phía sau cũng không còn chuyện của anh. Anh đi đến tổ hậu cần lãnh dầu ma mút cho xe gắn máy, vốn chỉ có thể cho ba mươi cân, anh đòi sáu mươi cân.

Bộ hậu cần cũng muốn khóc, nhưng bị Hàn Thanh Tùng trừng mắt, hắn cũng đành ngoan ngoãn ký hợp đồng.

Lãnh được dầu ma mút Hàn Thanh Tùng lại đem những công việc tiếp theo giao cho bọn thuộc hạ, chính anh khởi động xe gắn máy về nhà.

. . . . . .

Khổ Thái thật là vui vẻ nha, từ nhỏ đến lớn chưa từng vui vẻ như vậy!

“Cha, mẹ, nhanh lên một chút, đại đội phân khẩu phần lương thực đấy!

“Bây giờ con mười tuổi rồi, con sẽ được phân hơn hai trăm cân sao? Cha và mẹ có thể được phân gần bốn trăm cân rồi, ha ha, thật tốt quá, thật tốt quá!

“Con đã nói đó là chị tiên nữ đưa lương thực đến cửa cho chúng ta, mọi người còn nói người ta là kẻ ngu, dùng ổ bánh ngô đổi lấy tảng đá.”

Mẹ của Khổ Thái ôm khư khư chiếc chăn rách đắp trên người, dùng sợi dây đai buộc thật chặt để tránh rơi xuống, cô thật sự không có quần áo có thể che đậy cơ thể.

Cô cũng rất vui mừng: “Mẹ sai rồi, sai rồi, đó là tiên nữ, là tiên nữ, đưa lương thực cho chúng ta.”

Mặc dù cha Khổ Thái không nói chuyện, nhưng hốc mắt cũng hồng hồng, hắn gánh chiếc giỏ tre rách trong nhà, Khổ Thái cầm cái sàng ki. Bởi vì không có gia cụ, bọn họ đi mượn nhà khác.

Đám hàng xóm cũng rối rít đi ra ngoài, ngay cả lão bà quần áo rách rưới cũng đem mình rửa sạch sẽ, có người bọc tấm chăn rách, có người chân không mặc áo tơi, dù sao có thể che đậy thân thể là được, đều sôi nổi đi ra xem.

“Phân khẩu phần lương thực nữa, phân khẩu phần lương thực nữa đấy!”

“Chủ tịch M cùng đảng chưa quên chúng ta!”

Lúc này có người hô: “Bên trên phân khẩu phần lương thực, không cần mình đi bưng!”

Đã có trong huyện, công an nhân viên của công xã cùng với công xã Sơn Thủy giám đốc kế toán đại đội bản thôn, đám người chủ nhiệm bảo vệ vội vàng dùng hai xe trâu riêng trong thôn đi đến từng nhà phân khẩu phần lương thực.

Nhóm xã viên cả thôn đều từ trong nhà đi ra ngoài, đứng ở trên đường chờ xe trâu đưa khẩu phần lương thực đến cho nhà mình, nước mắt mọi người chảy ào ào, khóc không thành tiếng.

“Cuối cùng có khẩu phần lương thực rồi!”

Khổ Thái và bọn nhỏ là vui vẻ nhất và cũng không có gánh nặng nhất nên bọn nó còn có tâm tư nói đùa.

Một đứa bé trai cười nói: “Ở thôn Đại Vương công xã vận chuyển phát khẩu phần lương thực cho bọn hắn, thôn bọn họ thật là nhiều người nghênh đón đến đường lớn bên ngoài thôn, vui mừng đến độ nằm sấp trên mặt đất khóc đấy!”

Khổ Thái: “Tớ cũng muốn nằm úp sấp trên mặt đất khóc, tớ rất vui vẻ!!”

Phân đủ lương thực lại bắt đầu vui mừng hớn hở đi nấu cơm ăn, không kịp ngâm nữa, trực tiếp dùng nước ngâm luộc qua lửa nhỏ, luộc lúa mì thành cơm ăn.

“Phân khẩu phần lương thực cơm nước xong xuôi phải đi xuống ruộng, hạt ngô trong ruộng cỏ kia đều đã cao hết rồi.”

“Đúng đúng đúng, cơm nước xong phải đi.”

Cấp trên xuống tới nhân viên làm việc, cho tới bây giờ không nghĩ đến ăn cơm cũng là một loại kích động lòng người tốt đẹp như vậy.

Mọi người mỗi ngày ăn cơm, mặc dù không phải bữa nào cũng có thịt cá, nhưng tóm lại là vẫn có thể ăn, không thể bỗng nhiên bữa ăn bột mì, hai mặt đều là bánh bột ngô nhưng là vẫn có thể ăn được đấy.

Hãy nhìn những xã viên của thôn Tiểu Vu này, nhà mình có thể đường đường chính chính ăn cơm, cũng là hạnh phúc cầu mãi mới có.

Cán sự Tào vẫn luôn hỗ trợ cho công an Trần, cậu ta vốn không vui, cảm thấy cậu ta là nhân viên tuyên truyền không phải là cu li. Sau khi đến nơi này, thời điểm phân phát lương thực cho xã viên, nhìn bọn họ kích động luôn miệng nói cám ơn, nhìn từ trong đôi mắt bọn họ phát ra ánh sáng, cậu ta đột nhiên có một nhận thức hoàn toàn mới.

Đó là cảm giác chưa từng trải qua.

Cậu ta cảm thấy cha cùng những cán bộ cách mạng đời trước kia, muốn bảo vệ, muốn tranh đoạt, chính là những thứ này.

Cậu đột nhiên tràn đầy nhiệt tình, không hề oán giận nữa, còn chủ động giúp xã viên không còn sức lực bưng lúa mạng vào trong nhà.

Nhìn nhà cửa xã viên tan hoang rách nát, nhà chỉ có bốn bức tường trống rỗng thì cậu đã cảm thấy cha mình hy sinh, nhưng chính phủ cùng đại đội đã chiếu cố cậu rất tốt, khá hơn những người này. Cậu phải biết cảm kích, mà không nên bất mãn muốn nhiều hơn nữa.

Đến lượt nhà Khổ Thái, cô bé không vội cầm lương thực, ngược lại đuổi theo cán sự Tào hỏi: “Chú ơi, chị Lâm đâu rồi? Sao chị ấy không đến đây? Chúng cháu tìm tảng đá trả lại cho chị ấy đây này.”

Cán sự Tào ngẩn ra, chú? Chị Lâm?

Khổ Thái: “Chị ấy bận nhiều việc lắm sao? Chúng cháu có lương thực như thế nào chị ấy lại không đến đây? Cháu mời chị ấy đến nhà cháu ăn cơm. Không cần bánh ngô chúng cháu cũng giúp chị ấy tìm tảng đá.”

Trong lòng cán sự Tào ê ẩm trướng trướng: “Cán sự Lâm bận rộn công việc rồi.”

Khổ Thái vui vẻ cười nói: “Chú giúp cháu gửi lời chào với chị Lâm, nhắn với chị ấy cứ yên tâm làm việc, chờ cháu để dành tảng đá gánh khẩu phần lương thực đi thăm chị ấy.”

Cô bé rất dùng sức nói hai chữ khẩu phần lương thực này, tràn đầy tự hào cùng cảm kích.

Cán sự Tào gật đầu: “Được, chú sẽ nói cho cô ấy biết.”

Khổ Thái hát một bài hát trẻ em rồi chạy đi.

Cán sự Lâm nói Lâm Lam đang bận, dĩ nhiên cô bận rộn lắm nha, bận rộn công việc bận rộn trong nhà.

Có điều cô cũng bận rộn mù quáng, cho dù làm bất cứ việc gì, cô cũng luôn tìm con đường có hiệu suất nhanh nhất, nói thí dụ như: vận động phê lâm phê lỗ *(phong trào chỉ trích phê bình Lâm Bưu và Khổng tử) là cô phụ trách, cô đổi thành phê phán thói xấu phong kiến. Mặc dù chuyện này là công lao của cô, sau này chính thức ghi điểm cho cô, nhưng cô cũng không độc chiếm, làm tuyên truyền và xử lý thông tin đều lôi kéo theo mọi người, để cho bọn họ cùng tham dự vào.

Có bọn họ hỗ trợ, sẽ điều động được nhóm nhân viên tuyên truyền của đại đội, tuyên truyền ở công xã Sơn Thủy dễ dàng hơn rất nhiều, cô chỉ cần khống chế tình hình chung trong tay cũng đủ.

Cho nên cô đi trước đến công xã một chuyến, hoặc đi một chuyến đến đại đội khác, sau đó có thể tự do hoạt động.

Mấy ngày nay cô đều đan áo len đây này!

Lâm Lam đan áo len cho Tâm Vượng, nhưng bởi vì bận quá vốn không có thời gian tập trung may vá, cô lại ngại đan áo len ở cơ quan, ảnh hưởng không tốt. Cũng may bình thường Mạch Tuệ cũng giúp cô may vá, cô gái nhỏ mắt sáng tay nhanh, có đôi khi vừa nghe radio vừa đan cũng làm rất nhanh. Bây giờ đã đan hơn phân nữa, Lâm Lam nghĩ phải nhanh chóng đan xong gửi sang cho Tam Vượng, như vậy trời thu đầu mùa đông là có thể mặc được. Mặc áo len của bà mẹ già đan, anh ba nhỏ cũng có thể cảm nhận được tình yêu của cô, tránh khỏi nhớ nhà.

Cô ở công xã dặn dò chút công việc phải làm rồi nghĩ về nhà đan áo len, kết quả vừa đẩy xe đạp ra muốn chạy, thì nghe nữ nhân viên truyền thanh gọi lớn: “Cán sự Lâm, điện thoại, cán sự Lâm, điện thoại!”

Lúc này âm thanh chiếc loa lớn quá kém, Lâm Lam bị giật mình khẽ run rẩy, thiếu chút nữa ngã xuống đất. Vốn mình phải về nhà đan áo len lại bị chút chuyện nhỏ này phá hư, còn tưởng rằng bị bắt hết rồi đây.

Cô đành phải xuống xe, đi chậm đến tổ truyền tin: “Vương Phương, điện thoại từ đâu vậy?”

Vương Phương cười rất là kích động: “Tỉnh thành, cán sự Lâm mau đến đây, con trai tôi gọi điện thoại tới!”

Lâm Lam: Tôi? . . . . . . Tôi xem như cô nói giỡn với tôi.

Cô ba bước cũng làm thành hai bước tiến lên, một phát nhấc lấy cái loa: “Con trai à, mẹ vừa nghĩ đến con đấy!”

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc thoáng chốc, sau đó truyền đến một giọng âm thanh đàn ông trầm ổn: “Đồng chí Lâm Lam?”

Lâm Lam: . . . . . . . . . . . .

Cô theo bản năng dựng thẳng sống lưng, nhìn Vương Phương một cái.

Micro không phong kín, rò âm, Vương Phương tự nhiên cũng nghe thấy, cười cười đầy áy náy, mới vừa rồi đích xác là một đứa bé cầm lấy micro vừa la: “Mẹ, con muốn gặp mẹ!”

Lâm Lam lập tức dùng tiếng phổ thông đường đường chính chính bắt đầu trò chuyện với người kia, người gọi điện thoại dĩ nhiên là huấn luyện viên đội bơi lội từ thủ đô quốc gia, họ Biện. Anh tỏ ý tố chất của Tam Vượng vô cùng tốt, mặc dù tuổi vẫn còn có chút nhỏ, nhưng anh muốn mang cậu bé đi đến Á Vận hội rèn luyện thêm.

Lâm Lam cầm lấy micro thoáng mộng bức, từng chữ đều nghe hiểu rồi, nhưng bắt đầu cũng có chút nghe không hiểu chuyện quan trọng thế nào.

“Huấn… huấn luyện viên, anh nói gì?”

Huấn luyện viên Biện nhẹ nhàng cười một tiếng, kiên nhẫn nói: “Bạn học Hàn Vượng Dân học bơi lội có thành tích vững chắc vượt qua thử thách, tôi muốn dẫn cậu ấy đi ra nước ngoài tham dự Á Vận hội.”

Má ơi! Trong lòng Lâm Lam rầm một tiếng, kích động không nhịn được, máu cả người như tràn lên đầu, thân thể đều có chút phát run. Có điều giọng nói cũng ổn định, vì không muốn mất mặt nên cố ý thu liễm, lộ ra vẻ vô cùng bình tĩnh.

Cô nói: “Huấn luyện viên Biện, thật vô cùng cảm ơn anh đã tán thuỏng, đây là cơ hội của Tam Vượng nhà chúng tôi, anh chính là Bá Nhạc của nó. Chính là ——”

Cô dừng một chút, người bên kia liền có hơi chút khẩn trương, cũng có thể nghe được hô hấp.

Chẳng lẽ cô không cho đi?

Lâm Lam tiếp tục nói: “Huấn luyện viên Biện, tuổi Tam Vượng nhà chúng tôi còn nhỏ, vẫn còn có chút mơ hồ, lớn như vậy vẫn còn chảy nước miếng lại không quá nghe lời đều chỉ cố làm theo ý mình. Huấn luyện viên, anh nhất định phải trông coi nó, ra nước ngoài đừng để nó đi lạc mất.”

Huấn luyện viên Biện cười rộ lên: “Đồng chí Lâm Lam không cần lo lắng chuyện này, chúng tôi có nhân viên đặc biệt chuyên đi theo, còn có phiên dịch viên.”

Dĩ nhiên Lâm Lam biết, nhưng vẫn muốn dặn dò cái này cái kia, dặn dò huấn luyện viên người ta chú ý con mình nhiều hơn một chút.

Huấn luyện viên Biện nói: “Lần này gọi điện thoại nói chuyện cùng phụ huynh, nhận được sự đồng ý của mọi người. Tiếp theo là đến chuyện tiền trợ cấp cùng phiếu vé lương thực, đều có trường học tỉnh đốc thúc cùng phụ huynh liên lạc, kính xin yên tâm. Bởi vì bạn học Hàn Vượng Dân thật vô cùng xuất sắc, cho nên chúng tôi tính toán cho thêm cậu ấy tiền trợ cấp cùng phiếu vé lương thực làm phần thưởng. Như vậy sau này một tháng cậu ấy có năm mươi sáu đồng tiền, ba mươi bốn cân phiếu vé lương thực. . . . . .”

Mặc dù tiền cùng phiếu vé lương thực rất nhiều, nhưng Lâm Lam cũng không kích động.

Trong lòng cô còn buồn bực, tôi để cho con trai đi bơi lội là vì sở thích của nó cũng không phải vì kiếm tiền trợ cấp, cơ hội gọi điện thoại quý giá như vậy, như thế nào lại không cho con tôi nói chuyện với tôi một chút chứ, đừng mãi tán dóc rồi không có đấy!

Thật vất vả chờ huấn luyện viên Biện nói xong, Lâm Lam tranh thủ nói: “Huấn luyện viên, Tam Vượng có ở đó không?”

Huấn luyện viên Biện nói cô chờ chút.

Lâm Lam dựng thẳng  lỗ tai nghe, trong điện thoại lại không có động tĩnh gì, đoán chừng là bị bưng kín.

Rất nhanh, micro bị cầm lên, bên trong truyền đến tiếng nói không chút rụt rè của Tam Vượng và tiếng thở ù ù: “Mẹ, con nhớ mẹ!!!”

Lỗ tai Lâm Lam chấn động ong một tiếng, cô ấn ấn lỗ tai: “Con trai, nhỏ giọng một chút.”

Tam Vượng lập tức dùng âm thanh rất nhỏ rất nhỏ: “Mẹ, con biết rồi, mẹ lặng lẽ nói với con, con lặng lẽ nói cho mẹ, bọn họ không nghe được.”

Nghe con trai dùng giọng điệu bí mật chính đảng bàn bạc, Lâm Lam: … Đây rốt cuộc là làm sao vậy?

Lâm Lam: “Con trai à, bây giờ con đi tỉnh thành, ăn ngon không, ngủ được. . . . . .”

“Mẹ, con ăn ngon lắm. Mẹ ở trong nhà cũng phải ăn cơm thật ngon.” Giọng điệu Tam Vượng mang theo nước mắt.

Lâm Lam: “Mẹ rất tốt, một ngày ba bữa đều ăn rất ngon. Con ngủ chú ý an toàn nha, lúc nằm ngủ đừng ngủ trên giường.”

“Mẹ, con ngủ rất tốt, không rơi xuống.” Giọng nói Tam Vượng rất thấp: “Mẹ, bây giờ con có tiền trợ cấp cùng phiếu vé lương thực đều tăng lên. Chúng ta ăn cơm bao ăn no, con đều gửi tiền trợ cấp cùng phiếu vé lương thực về, mẹ nhớ lãnh nhận nha. Năm mươi sáu đồng tiền, ba mươi bốn cân phiếu vé lương thực, mẹ nhớ giữ kỹ đừng để người ta trộm mất.”

Lâm Lam cười nói: “Cha con là cục trưởng cục công an, ai dám chứ. Con muốn đi thủ đô còn phải ra nước ngoài nữa, con không cần cho mẹ, con đều giữ lấy. Đi đến thủ đô muốn mua cái gì thì mua cái đó, đừng để bản thân thiệt thòi.”

Tam Vượng đã bắt đầu khóc thút thít.

Lâm Lam cho rằng nó nhớ nhà rồi, vội vàng an ủi nó: “Chừng nào con đi thủ đô? Mẹ có đan áo len cho con, hai ngày nữa làm xong rồi gửi cho con đi đến tỉnh thành.”

Tam Vượng: “Mẹ, mẹ đừng đan nữa, cảm thấy mệt nữa, chúng con đều được phát quần áo cả rồi.”

Lâm Lam: “Đã sắp đan xong rồi, chỉ còn vắt đường viền, đan cho con người khác không thể mặc, lớn nhỏ không thích hợp.”

Dĩ nhiên Lâm Lam ngại nói mới đan có một nửa thôi, qua nhiên vừa nghe cô nói đan gần xong còn đặc biệt làm cho nó, Tam Vượng liền đồng ý.

Nó đi hỏi địa chỉ rồi trở về đọc cho Lâm Lam, hơn nữa mã bưu cục không thể sai.

“Mẹ, mẹ nhất định phải ăn no, ngàn vạn lần không thể đói bụng.”

Lâm Lam nghe trong điện thoại Tam Vượng mang theo tiếng khóc nức nở, mình cũng không nhịn được: “Mẹ cũng rất nhớ con, đến thủ đô con phải chăm chỉ tập luyện, đừng lo lắng trong nhà. Ra nước ngoài phải chiếu cố bản thân cho thật tốt, có chuyện gì thì tìm huấn luyện viên, ngàn vạn đừng đi lung tung. Ngôn ngữ nước ngoài không thông, phải tận lực đi theo phiên dịch viên nha con. . . . . .”

Lúc này bên kia bắt đầu thúc dục Tam Vượng.

Huấn luyện viên Biện làm dấu tay với nó, tỏ vẻ thời gian không còn sớm, cần đi làm thủ tục.

Tam Vượng gật đầu, lại nói với Lâm Lam: “Mẹ, đến lúc đó con gửi Thiên An Môn cho mẹ.”

Lâm Lam suy nghĩ hẳn là hình Thiên An Môn: “Con trai ngoan, mẹ rất thích nha.” Lúc này được đi qua Thiên An Môn là rất vẻ vang.

“Mẹ, mẹ phải ăn nhiều cơm, đi mua thêm ít thịt nữa ——” những lời này còn chưa nói xong, đã cúp máy.

Cúp điện thoại, Lâm Lam có chút phiền muộn, có điều thử nghĩ xem con trai còn nhỏ tuổi đã có thể đi đến thủ đô, có thể tham gia Á Vận hội, cô lại cảm thấy có chút không chân thực. Anh ba nhỏ lại lợi hại như thế sao? Có điều thử nghĩ xem kiếp trước nó đúng là rất lợi hại, mặc dù không có bấm thời gian, nhưng một chút cũng không kém vận động viên chuyên nghiệp chút nào.

Anh ba nhỏ thật giỏi!

Lâm Lam khuyến khích bản thân, đến lúc đó Á Vận hội không biết có phát sóng trong nước hay không đây.

Ai nha, cô phải về nhà nhanh chóng đan cho xong áo len đã, hai ngày này phải đan cho xong, ngày kia gửi ra ngoài. Đến lúc đó cô nhờ cậy quan hệ, từ cách ủy hội huyện gửi ra ngoài, so với bình thường nhanh hơn nhiều, đi theo xe lửa nhiều lắm là hai ngày có thể đến nơi.

Cô cũng bất chấp cái khác, nhanh chóng đạp xe ra cửa, nghĩ đến mấy ngày qua bận rộn công việc, cũng không nấu cơm đàng hoàng cho bọn nhỏ, Hàn Thanh Tùng ở trong huyện cũng không biết như thế nào, cô lại rẽ qua xã cung tiêu cùng tổ đồ tể mua chút thịt.

Con thứ ba bảo cô mua chút thịt, đứa bé này! Có điều được nói chuyện qua điện thoại với nó làm cô rất vui, nó có thể đi Á Vận hội, trong nhà cũng vui mừng.

Cho nên, mua một chút thịt ăn mừng là phải.

Đầu bên kia điện thoại, phòng làm việc cách ủy hội trường học tỉnh, Tam Vượng khóc đến nức nở.

“Mẹ em rất thương em, trong nhà đều ăn không đủ no còn đan áo len cho em. Em phải bơi lội thật tốt cầm lấy thành tích trở về.”

Huấn luyện viên Biệt không biết tình huống, thật cho rằng nhà Tam Vượng rất nghèo đói, anh cũng biết cha của Tam Vượng là cục trưởng cục công an công xã, không nghĩ đến nhà cục trưởng đều đói.

Thật là một cán bộ tốt!

“Tam Vượng, cố gắng lên. Lần này em được chọn, tiền trợ cấp cùng phiếu vé lương thực không thay đổi, chỉ càng ngày càng tăng cao. Nếu có được thưởng, còn có phần thưởng đây.”

Vẻ mặt Tam Vượng đầy nước mắt: “Huấn luyện viên, em sẽ cố gắng, thầy yên tâm!” Máu trong người nó cũng muốn bốc cháy lên rồi!

Huấn luyện viên Biện để cho nó thoáng chỉnh lý lại: “Chúng ta phải đi thủ đô hội hợp, huấn luyện khoảng một tháng rồi sẽ đi Tehrab (thủ đô Iran).”

“Hôm nay liền đi?” Tam Vượng có chút mộng: “Mẹ em muốn gửi áo len cho em, mẹ em không ăn không ngủ đan áo len cho em mặc.”

Huấn luyện viên Biện: “Không có chuyện gì, chúng ta hãy đi trước, chờ áo len của em đến nhờ thầy Chử mang theo áo len đến thủ đô.” Bọn họ đi trước để Chử Vân Phong chờ một thời gian ngắn rồi mới đi thủ đô, như vậy có trợ giúp giáo luyện mới và Tam vượng cọ sát.

Tam Vượng yên tâm: “Cảm ơn huấn luyện viên, thầy thật là người tốt. Đến thủ đô có thể giúp em gửi Thiên An Môn về nhà? Em muốn gửi cho mẹ một tấm.”

Huấn luyện viên Biện cười ha ha nói: “Có thể có thể, chụp cho em một tấm với Thiên An Môn.”

Trong lòng Tam Vượng thầm nói, không biết đến lúc nào mới được chụp ảnh chung với chủ tịch M, như vậy mẹ em rất vui mừng đấy.

Vốn nó bởi vì nhớ nhà nên có chút thương cảm, không muốn đi thủ đô cùng nước ngoài đâu, lúc này giống như đánh máu gà, hận không thể nhanh chóng đi xem Á Vận hội có bộ dạng thế nào.

Huấn luyện viên Biện thật rất thích đứa trẻ thuần phác này, nhìn đĩnh đạc lại có chút khôn khéo, nhìn rất thông minh, lại có chút ngây ngô. Nhưng cho dù nói thế nào, đứa bé này cũng làm cho anh cảm thấy chân thật, chân thành, ánh mắt chân thành trong suốt, cả người từ trong ra ngoài đều chân thành.

Anh thích.

Có thể phát hiện hạt giống bơi lội như vậy, huấn luyện viên Biện hết sức kích động. Dù sao vận động viên bơi lội trong nước hôm nay đã không còn được, không có sức cạnh tranh trên quốc tế. Cho nên thời điểm nghe nói tỉnh D có một tiểu tướng phi ngư, huấn luyện viên Biện cũng rất kinh ngạc, trước tiên liên lạc với trường học tỉnh để thăm dò tin tức.

Thật ra thì vốn anh chỉ muốn đến gặp đứa trẻ này, xem thử có tiềm lực hay không. Nhưng nhìn Tam Vượng huấn luyện cùng bản ghi chép các trận đấu, lại đến xem hiện trường, huấn luyện viên Biện thoáng chốc đã ra quyết định muốn nó. Không chỉ dẫn nó đi trải nghiệm thực tế, mà thật sự dẫn nó đi tham gia Á Vận hội.

 

Trước trận đấu báo lên số lượng đội viên cùng hạng mục trong đội tuyển quốc gia,  sau đó trước khoảng chừng một tháng sẽ phải xác định danh sách cụ thể của vận động viên.  Hắn quyết định trong khoảng thời gian này tập trung huấn luyện Tam Vượng, dùng thành tích nói chuyện với tổng cục, quét rơi những vận động viên tụt hậu phía sau, dẫn Tam Vượng đi tham gia!

Cho dù lần này không thể cầm giải tưởng, cũng có thể tăng thêm lịch duyệt, vì sau này tranh tài gây dựng trụ cột. Hắn tin tưởng đứa bé này có tiềm lực khổng lồ có thể khia thác, có thể làm vẻ vang nước nhà.

Buổi tối huấn luyện viên dẫn Tam Vượng ngồi xe tốc hành giường nằm, vì đề phòng nó ngủ không thành thật té xuống, huấn luyện viên Biện còn cố ý để cho nó nằm ngủ ở bên trong. Tam Vượng một khi đã quyết định đi, ăn cơm lên xe, lên xe đi nằm ngủ, rất vô tư.

Ngủ được đặc biệt ngon!

Huấn luyện viên Biện ở một bên thấy vậy đều lộ ra ánh mắt hiền lành, đứa nhỏ này thật rất giỏi, mới có mười một tuổi mà đã có khả năng như vậy. Cha mẹ nó cũng rất tài giỏi, có thể giáo dục con tốt như vậy. Sau đó chỉ nghe thấy Tam Vượng bắt đầu lầm bầm: “Giò nướng tương, giò thủy tinh, móng chân nướng, dê nướng nguyên con… lẩm bẩm…mau ăn đi, cứ tùy tiện ăn… anh Tiểu Vượng, mẹ, cha, anh cả, chị, anh hai…”

Huấn luyện viên Biện: …

Đứa nhỏ này thật là hiếu thuận, nằm mơ ăn cái gì đều không quên được cha mẹ mình.

Thật là một đứa bé ngoan!

Tam Vượng tỉnh thì trời đã sáng choang, vừa lúc đến Bắc Kinh, huấn luyện viên Biện dẫn nó, đã sớm gọi điện thoại để người ta sắp xếp xe đến đón bọn họ.

Tam Vượng ngồi ở trên xe jeep, miệng không khép lại được, không chỉ là xe Jeep lớn, còn rất rộng rãi đây này, đường phố sạch sẽ, còn có từng hàng cây đẹp mắt, từng bụi bông hoa xinh đẹp quá đi. Chẳng những đầu của nó lộ ra ngoài, cả người cũng muốn treo lên đó.

Huấn luyện viên Biện kéo nó trở lại, tránh cho nó rơi khỏi xe.

“Tam Vượng, ngồi xe phải chú ý an toàn, như vậy sẽ bị quét trúng đầu đấy.” huấn luyện viên Biện chỉ chỉ hàng cây ven đường….

Tam Vượng lập tức biết điều một chút đem đầu cầm về, tránh khỏi phát sinh sự cố.

Huấn luyện viên Biện nói chuyện cùng tài xế: “Thầy Đỗ, chúng ta chuyển qua Thiên An Môn một chút.”

Biển số xe của bọn hắn cũng xem như là biển số nội bộ, đi qua nơi đó liếc mắt nhìn một chút, vẫn không thành thành vấn đề.

Chờ đến lúc đi vòng qua, Tam Vượng từ thật xa đã nhìn thấy, kích động thoáng nhảy dựng lên: “Môn, môn, môn… ”

May nhờ huấn luyện viên Biện kịp thời ấn đầu của nó lại, nếu không với cái sức mạnh kia đã có thể đập đầu vào thành xe đem đầu đập hỏng luôn rồi.

Đứa nhỏ này, đây là Lưu mỗ mỗ tiến vào đại quan viên hả.

Tam Vượng: “Wow ~~ Thiên An Môn thật sự là môn à!”

Huấn luyện viên Biện cười nói: “Vậy trước kia em cho là cái gì?” Trên báo chí hẳn là có.

Tam Vượng: “Em cho là. . . . . . Là núi.”

Ha ha ha, lần này ngay cả tài xế cũng không nhịn được cười lên.

Tam vượng khi còn bé lần đầu tiên nghe thấy Thiên An Môn, đầu óc phản ứng đầu tiên: Thiên An Môn, chính là cánh cửa bình an trên trời.

Chỉ có núi mới cao đụng đến bầu trời như vậy, cho nên Thiên An Môn phải là núi. Vào trước là chủ, từ đó về sau chỉ sợ trên báo chí đã từng nghe thấy rất nhiều lần hình ảnh về Thiên An Môn, nó cũng không cảm thấy đó chính là Thiên An Môn.

Tam Vượng đi theo huấn luyện viên Biện vào thủ đô, dọc theo đường đi miệng không khép lại được, thẳng đến khi đã đi vào con đường sân vận động khu Đông Thành thuộc tổng cục thể dục huấn luyện quốc gia, nó còn có chút ngây ngốc.

Sân vận động Bắc Kinh thành lập năm 1955, sau khi xây dựng con đường này liền đổi thành đường sân vận động.

“Huấn luyện viên, em đã đến thủ đô rồi sao?”

Huấn luyện viên Biện cười nói: “Dạ, đây là thể tổng cục, thành lập năm 1951, mỗi năm đều rất lớn đây.”

Tam Vượng nhìn một chút, hình dạng hàng rào hai bên cửa sắt lớn có cảnh sát vũ trang đứng gác, trong tay còn cầm súng!

Bên trong cửa sắt lớn là từng tòa nhà ngang, cao bốn tầng, nóc nhà đều là đầu nhọn, nhìn giống như nóc nhà, còn có chút thân thiết.

Huấn luyện viên Biện giúp nó mang theo số lượng hành lý không nhiều lắm, Tam Vượng đeo túi sách của mình, bộ dạng lần đầu có chút cẩn thận dè dặt đi theo phía sau huấn luyện viên Biện. Lúc trước náo loạn chuyện ở Thiên An Môn hóa ra là chuyện cười, lúc này nó liền cẩn thận, không nói loạn chuyện gì, tránh bị chê cười.

Cho dù nói cũng phải để sau này quen thuộc đã!

Huấn luyện viên Biện biết thằng nhóc này lần đầu tiên đến thủ đô một nơi lớn như vậy, nhất định có chút khẩn trương, hắn trêu chọc Tam Vượng: “Nhiệm vụ huấn luyện nhanh, hôm nay trước hết để cho em làm quen với đại viện, lo liệu chuyện liên quan đến lương thực dầu, ngày mai sẽ bắt đầu tập trung tinh thần huấn luyện, chờ tham gia Á Vận hội trở về sẽ dẫn em đi tham quan thủ đô.”

Tam Vượng gật đầu: “Được.”

Vẻ mặt nó có chút nghiêm túc, nhưng vẫn không nhịn được nhìn chung quanh.

Huấn luyện viên Biện nói cho nó biết biết đại viện chia làm hai bộ phận, Đông viện là khu huấn luyện, Tây viện là khu nhà ở, trong đại viện có phòng ăn.

“Hồ bơi trong Sân vận động thủ đô có thể lớn hơn trường tỉnh của em, so với tỉnh cũng lớn đây. Hơn nữa còn có phòng bên trong, trời mua tuyết rơi cũng không sợ.”

Tam Vượng lập tức được gợi lên hứng thú, hận không được lập tức đi bơi hai vòng.

“Trước dẫn em đi phòng ăn ăn cơm, ăn cơm xong đi đến ký túc xá, em nghỉ ngơi thầy đi xử lý thay em chuyện lương thực.” huấn luyện viên Biện bởi vì thấy nó là đứa trẻ, cho nên đặc biệt kiên nhẫn, cũng đặc biệt săn sóc.

Tam Vượng gật đầu.

Nó đã ở khu ký túc xá trường tỉnh hơn một năm, còn đi qua tỉnh thành, cho nên hiện tại cũng không tính là thằng nhóc ngốc nghếch chưa từng thấy qua các mặt xã hội. Nhưng thời điểm nó ở trong trường học, mỗi ngày không phải là huấn luyện thì phải đi tham gia trận đấu, nếu không thì chính là đi trạm radio, thật đúng là không có nhiều thời gian đi dạo.

Thủ đô tự nhiên lớn hơn phồn hoa hơn chỗ kia.

Bọn họ đi phòng ăn trước, phòng ăn thật to nha, e rằng còn lớn hơn sân phơi lúa ở thôn bọn họ nữa kìa, nếu không có nhiều bàn ghế như vậy, thật vừa lúc phơi lương thực nha, nền xi măng không có chút rác.

Lúc này vẫn chưa tới giờ cơm trưa, huấn luyện viên Biện phải thiên vị cho nó.

Bánh bao chay, bánh bao, kẹo đường không vừng, lúa mạch nấu, sủi cảo chưng, các loại bánh hấp nhỏ dùng làm điểm tâm, lại thêm một chén canh lớn cà chua trứng gà.

Tam Vượng nhìn một bàn ăn, mặc dù mỗi loại số lượng không nhiều lắm, nhưng đa dạng quá, đây cũng quá thịnh soạn rồi.

Huấn luyện viên Biện còn đi bưng một đĩa chao đến đây, cười nói: “Có ăn hay không?”

Tam Vượng nghe mùi thối đầu tóc thiếu chút nữa dựng đứng lên: “Huấn luyện viên chao này của thầy hư rồi.”

Huấn luyện viên Biện cười ha ha: “Đây là chao, không phải hư.”

Tam Vượng: “Thúi còn không phải là hư?”

Huấn luyện viên Biện: . . . . . . Đến cùng không phải hư?

Anh đẩy ra một cái bánh bao, kẹp lên một khối chao gắp vào, cắn một miệng lớn, thỏa mãn phát ra một tiếng than thở.

Tam Vượng: “!!!” Thúi như vậy thầy còn ăn? Thủ đô làm sao so với chúng ta còn… Cũng không phải, người ta ăn ngon, mỗi bữa đều là bánh bao màn thầu đây này.

Nó cầm lấy một cái kẹo đường không vừng, cảm thấy không tệ, ghi nhớ trở về lại mua về cho mẹ ăn. Ăn thêm lúa mạch nấu, không tệ, nhớ kỹ, mỗi thứ đều nếm lần lượt, đều cảm thấy ăn thật ngon!

Trừ chao.

Huấn luyện viên Biện cười nói: “Buổi tối có vịt nướng, bánh mì cuốn vịt nướng.”

Tam Vượng xem xét bánh trên bàn, cầm lên nhìn một chút, còn nghiền không kỹ bằng mẹ mình, có điều vịt nướng cũng rất mong đợi đây.

Nó gật đầu: “Cám ơn huấn luyện viên đã dẫn em đi ăn.”

Lượng cơm Tam Vượng ăn không nhỏ, cuối cùng còn có thể uống một chén canh lớn xuống, đầu bếp phòng ăn còn bưng lên một mâm lớn dưa hấu.

“Đại lão từ xa tới đây, rất cực khổ, nóng, đến ăn dưa hấu.”

Vỏ ngoài xanh sẫm, ruột dư hấu đỏ tươi, hạt dưa đen nhánh, nhìn thôi đã biết rất ngọt.

Tam Vượng cười hì hì: “Cám ơn đại sư phụ.”

 

Đầu bếp cảm thấy đứa nhỏ này rất thú vị, trên trán có vết sẹo hình trăng lưỡi liềm, da thịt cả người phơi đen như than, nhìn trái nhìn phải ngược lại giống Tiểu Bao công: “Ha ha, không đủ phía sau vẫn còn có.”

Đầu bếp luôn thích xem người ta ăn cơm ngon miệng, đây là sự khen tặng tốt nhất đối với tài nấu nướng của ông.

Ăn cơm xong huấn luyện viên Biện liền dẫn Tam Vượng đi đến ký túc xá.

Bọn họ đi chính là tòa nhà lớn của sân vận động, cũng là một tòa nhà điển hình nhất, thành lập đã năm mươi năm, cửa sổ bốn tầng lầu cũng không lớn, trên cầu thang có một hành lang chật hẹp và dài, hai bên đều đầy phòng nhỏ. Mỗi phòng nhỏ từ sáu đến mười mấy mét vuông, bên trong ở hai người đến mười người. Trên hành lang có đèn, nhưng vô cùng mờ mờ, cũng chỉ có thể thấy rõ đường, lối đi nhỏ hai bên phức tạp bày một chút ngổn ngang, muốn đi qua phải đi thành hình chữ S.

Huấn luyện viên Biện cười nói: “Sắp xếp cho em một gian phòng hướng nam. Nơi này của chúng ta khí hậu ấm, đợi đến mùa đông sẽ rất ấm áp.”

Gian phòng đã sớm sắp xếp xong, huấn luyện viên Biện cũng đã nghĩ qua, không có thu xếp cho Tam Vượng tập trung ở phòng lớn của vận động viên bơi lội, mà sắp xếp phòng nhỏ hỗn hợp.

Điền kinh, nhảy cầu, bóng bàn, bóng rỗ các loại… các vận động viên đều trộn lẫn ở chung với nhau trong ký túc xá.

Huấn luyện viên Biện xắp xếp một phòng bốn người.

Trên đường đến đây huấn luyện viên Biện đã nói một chút tình hình với Tam Vượng,  dạy nó vào cửa chào hỏi cùng bạn cùng phòng, làm sao chung đụng với nhau. Nơi này tuổi các vận động viên khác đều lớn hơn nó, ở chung với nhau tự nhiên cách thức cũng có chỗ khác nhau.

Trong lòng Tam Vượng mặc niệm: Chào mọi người, tôi là vận động viên đến từ tỉnh D, tôi tên là Hàn Vượng Dân.

Kết quả ngay khi huấn luyện viên Biện đẩy cửa ra, nó thấy bên trong có một cái bàn bay lên không trung phía dưới còn có đôi chân dài của một người, trên mặt bàn còn có hai người ngồi, trong lòng nó căng thẳng, bật thốt nói: “Chào mọi người, tôi là Tam Vượng vận động viên đến từ …”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion34 Comments

  1. Mừng quá, mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa mà không mất lòng ai.
    Anh ba nhỏ thật là giỏi, có thể đi thi ở á vận hội. Vụ cái bàn ở cuối chương là gì vậy trời, hy vọng không phải là rắc rối nhé !

  2. Vụ án đã được giải quyết gòi a, cả thôn mừng òa khóc luôn chời ơi, mọi người đều có tinh thần lại rồi! Anh ba nhỏ với mẹ già trò chuyện hồi lại gớt nước mắt hà, đợt này anh ba nhỏ đi thủ đô, không biết bạn cùng phòng có làm anh nhỏ kinh hỉ không đây?

  3. Mừng quá vụ án đã đc giải quyết ổn thỏa mọi ng ai cũng có khẩu phần lương thực của mình mà anh Ba lại k phải từ chức nữa. Bé Tam Vượng đc vào đội tuyển rùi chúc mừng bé nhé.

  4. Hay quá. Vậy là thôn Thanh Thạch có lương thực rồi. Hàn Thanh Tùng cũng không cần phải từ chức, ông thôn trưởng cũng không mất chức xử bắn. Mọi người trong thôn đều vui mừng. Tam Vượng xuất hiện không khi nào thiếu tiếng cười. Nó cứ nghĩ ở nhà ăn kham khổ nên càng cố gắng đi thi đấu. Tạm Vượng là nhất rồi. Cậu vừa kiếm được tiền phiếu lương thực cho gia đình, vừa được bơi lội đúng sở thích, cậu giờ còn đi thủ đô, lại sắp ra nước ngoài thi đấu. Tự hào quá .
    Cảm ơn editors

  5. Anh ba nhỏ giỏi quá đi được đi thi thế vận hội luôn,không biết dao nay anh ha vs chị Tuệ làm nghề gì đây ta, hóng quá đi.

  6. Ôi chao, anh Ba nhỏ chương này đã tái xuất giang hồ rồi. Cứ mỗi lần anh ấy xuất hiện lại khiến bầu không khí thật nhộn nhịp, vui vẻ. Khổ thân anh ba nhỏ, lúc nào cũng lo lắng mẹ già ở nhà không có cơm, không có thịt ăn..

  7. Hàn cục đúng là mắt tinh mà. Mọi chuyện đều êm đẹp. Có kết quả như ý rồi. Tam vượng nhà ta giỏi ghê ta. Nhưng vẫn chết cười khi mà vẫn hiểu nhầm nhà không có j ăn haha

  8. Cuối cùng phần thắng đã thuộc về người nông dân. Cám ơn cục trưởng Hàn đã ra tay vì người dân. May nhờ có người như anh Ba nếu không chết oan người cán bộ vì nhân dân rồi
    Cám ơn các bạn nhiều

  9. Hahaha anh ba nhỏ đúng là tấu hài mà thương yêu cha mẹ anh chị em vì chút hiểu lầm cứ tưởng cả nhà đang đói hahahaa. Cuối cùng cũng giải quyết xong vụ lương thực của thôn. Dân cũng được ăn no mặc ấm có thể có sức trồng trọt rồi.

  10. A ba thật ko phụ kì vọg của mng. Giải quyết mọi việc ổn thoả, dân thôn dc cứu và chia khẩu phần lượg thực.
    A ba nhỏ và mẹ già nói chuyện với nhau mà cảm độg qá. Lúc nào cucg nghĩ về mng trog nhà. iu a ba nhỏ qá!

  11. Haha. Anh ba nhỏ muốn tự giới thiệu mình tên Hàn Vượng Dân nhưng vì hồi quá lại bật thốt là Tam Vượng. Haha. Đáng yêu chết mất. Ko hổ là cây hài quốc dân mà

  12. Hưng Bảo Long

    anh Ba nhỉ thật dễ thương khi nói vs mẹ” trợ cấp cùng phiếu vé lương thực đều tăng lên. Chúng ta ăn cơm bao ăn no, con đều gửi tiền trợ cấp cùng phiếu vé lương thực về, mẹ nhớ lãnh nhận nha. Năm mươi sáu đồng tiền, ba mươi bốn cân phiếu vé lương thực” thật thơng anh ghê vì gia đình nên cố gắng kiếm tiền.

  13. Anh ba nhỏ kiếm tiền thật giỏi nha. Tam vượng dễ thương quá. Lần đầu lên bắc kinh nên như vịt ngố tàu nhỉ. Lần này tam vượng dc tham gia thé vận hội cơ. Quá cừ khôi

  14. Anh ba nhỏ giỏi quá đc đi tham dự Á vận hội rồi. Cậu bé còn là một người rất tình cảm và hiếu thuận nữa

  15. Anh ba nhỏ thực sự đáng ngưỡng mộ mà, tìm được thành tựu vinh quang trên niềm đam mê của mình, đặc biệt ngoan ngoãn và thương nhà luôn

  16. Anh Ba nhỏ thật là vì một chút hiểu lầm nho nhỏ mà nghĩ cả nhà không có cơm để ăn thật là dễ thương quá đi.

  17. Anh Ba nhỏ thật là vì một chút hiểu lầm nho nhỏ mà nghĩ cả nhà không có cơm để ăn thật là dễ thương quá đi. ;69 ;72 ;72 ;69

  18. ANH TAM vượng đi thi thế vận hội luôn nhá. anh tam vượng dễ thương gì đâu luôn á. một lòng kiếm phiếu cơm nuôi gia đình. cố giành chiến thắng nha

  19. Hâhhaa trời ơi anh ba nhỏ của tuiiii..đáng yêu muốn chết vừa ngoan vừa tình cảm tấu hài đỉnh chóp mong a ba nhỏ sống với bạn cùng phòng vui vẻ.người đâu tiên trong gia đình đc đi nước ngoài ngồi máy bay đấy nhé =)))

  20. Nguyễn Huyền Trang

    Đọc đến đoạn anh Ba nhỏ khóc nức nở thương bm vs các ace trog nhà ăn ko đủ no vừa buồn cười vừa thương. Anh Ba lớn thì quá tuyệt giải quyết mọi chuyện ko theo sắc mặt ai cả. Người cần xử nên xử, người cần giữ nên giữ.

  21. Nguyễn Huyền Trang

    Đọc đến đoạn anh Ba nhỏ khóc nức nở thương bm vs các ace trog nhà ăn ko đủ no vừa buồn cười vừa thương. Anh Ba lớn thì quá tuyệt giải quyết mọi chuyện ko theo sắc mặt ai cả. Người cần xử nên xử, người cần giữ nên giữ.

  22. Kết cục quâ tốt đẹp cho ng dân rồi. A Ba k phải từ chức, vẫn tiếp tục giúp ng dân loại bỏ kẻ xấu. A Ba nhỏ lại hơi đáng thương. Nhỏ vậy mà đã phải đi xa xôi. Lâm lam lo a Ba nhỏ bị lạc. Nghĩ cũng thấy tấm long ng mẹ thật bao la.

  23. Ngọc Như Ý

    Cứ hiểu lầm việc ở nhà bị đói chắc a ba nhỏ vô địch thế giới bơi lội luôn quá.

  24. Anh Ba nhỏ đã xuất hiện, thiệt tội cho anh Ba lúc nào cũng sợ gia đình bị đói cả. Nhưng anh Ba nhỏ phải đi thi Á Vận Hội là phải ra nước ngoài xa gia đình một thời gian rồi. Không biết qua đó anh Ba nhỏ có tầu hài tiếp không đây ta.

  25. Kakaka vì 1 sự hiểu lầm( tự tưởng tượng) của ngỗng đen mà sau này sẽ đem vinh quang về cho đất nước rồi

  26. May có cục trưởng Hàn thôn Tiểu Vu mới lấy lại được công bằng lương thực đây. Cán bộ chịu trách nhiệm thì cứ chối đẩy
    Cục trưởng Hàn chỉ vì huấn luyện Đại Vượng thôi mà anh Ba nhỏ cho nhà nghèo đói, không có ăn. Thật cười chết mất tôi mà.

    • Có tam vượng là lại mắc cười , con ngỗng đen hiểu lầm vài lần lại tạo ra nhiều chuyện tốt đến vậy.

  27. Chết cười với anh bà nhỏ, đến bây giờ vẫn nghĩ nhà mình ko đủ ăn, cơ mà anh ba nhỏ mới bây lớn đã biết lo cho gia đình

  28. A ba nhỏ đáng yêu quá đi, trc tưởng ở nhà ko học là thua xa mấy anh chị bjo a ba kiếm tiền giỏi nhất nhà lúc nào cũng sợ mẹ ăn ko no ko dc ăn ngon bé có hiếu quá

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: