Bia Đỡ Đạn Phản Công – Phiên Ngoại 05+06

10

Thanh Mai Trúc Mã  05

Edit: Jolly

Beta: Sakura

Cô gái nhìn chằm chằm vào Lý Duyên Tỷ, đột nhiên hé miệng hét lên: “Ah!!! Sắc..lang ah!” khăn lau tóc nắm trong tay liên tiếp đánh về phía mặt Lý Duyên Tỷ. Lý Duyên Tỷ đau đầu như muốn nứt, bị cô ta thét lên, càng thấy đau đầu hơn, cậu há to miệng muốn cho cô ta căm miệng lại, thế nhưng còn chưa kịp mở miệng chiếc khăn kia đã quăng lên mặt cậu.

“Cmn!” cậu tức giận mắng một tiếng, kéo khăn ra quăng xuống đất: “Căm miệng!”

Cô gái có khuôn mặt thanh tú, nghe xong tiếng cậu, cà lăm nói: “Sắc…lang!”

“Cô là ai?”

Lý Duyên Tỷ xoa thái dương hỏi một câu, cô gái hai tay ôm ngực, nghe hỏi thế liền hung hăng trừng mắt: “Tôi mới là người hỏi anh là ai!”

“Nơi này là nhà tôi, cô vào đây bằng cách nào!”

Nghe nói thế, vẻ mặt cô gái có phần chột dạ, cắn môi, không dám nhìn cậu.

“Tôi hỏi cô rốt cục là ai!” vừa rồi đầu cậu rất đau, bây giờ có chút thanh tỉnh, thấy quần áo trên người cô gái lập tức nổi giận: “Cô là ai hả, không nói đừng trách tôi đánh con gái!” cậu nhìn thấy quần áo của mình bị người khác mặc, một cỗ lửa giận không biết từ đâu xông lên, trên mặt cô gái lộ ra vài phần quật cường, không trả lời.

“Cút ra ngoài.” Rõ ràng trước mặt có người, nhưng người ngày lại không mở miệng nói chuyện, Lý Duyên Tỷ phát hỏa, không khách khí tức giận mắng một tiếng, cô gái vẫn đứng chỗ đó không nhúc nhích, chỉ cúi đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngón chân của cô ta.

Chân cô ta mang đôi dép lê, Lý Duyên Tỷ nhận ra đây là đôi dép Bách Hợp mua bình thường hay mang, cậu chửi rủa hai tiếng, tay chống trán ngồi dậy, đang muốn mở miệng, cô gái đặt mông ngồi xuống bên giường:

“Tôi không có nơi để về.” Cô có chút đáng thương nhìn Lý Duyên Tỷ, thò tay muốn nắm tay cậu, rất nhanh liền bị Lý Duyên Tỷ tránh qua.

“Nếu như tôi đi ra ngoài, tôi sẽ chết.” Tay cô ta nắm hụt, dứt khoát chấp tay trước ngực, bộ dạng cầu khẩn: “Cho nên, xin anh cho tôi ở lại, nhà anh lớn như vậy, chẳng lẽ anh không nuôi thêm một người được sao?”

Nhà cậu to, cậu cũng có tiền. Nhưng người này là ai chứ? Mắc mớ gì cậu phải nuôi?

Lý Duyên Tỷ đang muốn phát hỏa. Dưới sân truyền đến tiếng mở cửa, Lý Duyên Tỷ nhạy bén nghe được, lập tức lông tơ sau lưng đều muốn dựng lên.

Gần đây mẹ Lý vô cùng thất vọng với cậu, thậm chí xem cậu làm hổ thẹn, hận có thể không sinh ra đứa con trai như cậu, bình thường đến ngày lễ tết cũng không đến, nhiều lắm là gọi điện thoại.

Thường thường người đến nhà cậu, cũng chỉ có tiểu thanh mai của cậu. Gần đây cô một mực đang tìm mình, trong lòng Lý Duyên Tỷ rất rõ ràng, cô muốn tìm mình quay về cố gắng ôn tập tham gia kỳ thi cấp 3.

Không biết tại sao, lúc này lòng cậu sợ sệt, rõ ràng cậu cũng không làm gì mà, nhưng cậu không muốn cô nhìn thấy một cô gái khác trong phòng mình.

Cô gái này không biết vì sao tới đây, đột nhiên xuất hiện trong phòng cậu, trên mặt cậu lộ vẻ khẩn trương, muốn cho cô gái này cút, nhưng bây giờ không kịp rồi. Bách Hợp đã vào trong sân, nếu như đi lên nhất định sẽ nhìn thấy cô ta ngay.

Cô gái kia nhận ra vẻ khẩn trương trên mặt cậu, không khỏi cười hì hì tiến đến trước mặt cậu: “ Làm sao vậy? Sợ hãi?” cô ta đứng dậy đi đến cửa sổ nhìn ra ngoài, nhìn thấy dưới lầu Bách Hợp xách theo túi lớn túi nhỏ đang loay hoay mở chìa khóa.

“Bạn gái của anh à?”

Cô ta hỏi, Lý Duyên Tỷ nghe trong lòng càng phiền hơn: “Cô rốt cục là ai hả, vì sao còn chưa biến đi?”

Cậu đã nghe thấy tiếng mở cửa, càng khẩn trương hơn, không tự chủ đem ngón tay cắn trong miệng, thúc giục: “Thay đồ cô ra biến đi.”

“Tôi không muốn.” Cô ta phồng mà cự tuyệt: “Tôi không có chỗ đi.”

Dưới lầu đã truyền đến tiếng mở cửa, Lý Duyên Tỷ mắng hai tiếng: “Cô cút mau!”

“Lo lắng bạn gái anh phát hiện?” cô gái cắn môi, nhìn qua cậu mỉm cười: “Tôi không đi, dù sao tôi cũng không sợ.” Cô ta nói xong đặt mông ngồi xuống giường, hai chân bắt chéo.

“Cô…” Lý Duyên Tỷ muốn một cước đá văng cô ta đi, đôi mắt cô ta xoay động: “Xin anh cho tôi ở lại, tôi có thể nói là em họ của anh?”

Lý Duyên Tỷ nghe xong lời này, không chút do dự một cước đạp lên lưng cô ta, cô gái không ngờ cậu vậy mà không chút phong độ ra tay với phụ nữ, thoáng cái bị cậu đá úp sấp trên mặt đất, vừa muốn khóc, Lý Duyên Tỷ đã ngồi dậy hung dữ mắng:

“Còn khóc tôi bóp chết cô!”

Phía dưới truyền đến tiếng mở cửa, còn có tiếng cửa tủ lạnh mở ra

Bộ dạng hung thần ác sát của Lý Duyên Tỷ lúc nãy đang cắn ngón tay, có chút khẩn trương nhìn chung quanh.

Cô gái nhìn thấy ánh mắt cậu rơi xuống cửa sổ, lập tức càng hoảng sợ: “Không được, tôi không thể nhảy từ cửa sổ này ra ngoài, nếu như té xuống gây ra tiếng động, cô ấy cũng phát hiện!”

“Tôi sẽ nói cô là ăn trộm.” Lý Duyên Tỷ híp mắt nói, cô gái nghe xong lời này, vội vàng lắc đầu: “Tôi còn đang mặc đồ của anh, sao có thể là ăn trộm.”

Cô ta vừa tắm xong, đầu tóc đang ướt, Lý Duyên Tỷ nghe vậy xác thực cũng đúng, trên mặt hiện ra vẻ bối rối, nếu như Bách Hợp bỏ đồ ăn vào tủ lạnh, nhất định sẽ lên lầu tìm cậu, cậu cắn răng, quay đầu nhìn thấy tủ quần áo:

“Cô trốn vào đi, nhanh lên!”

Cậu nhảy xuống giường, kéo lấy cô gái nhét vào tủ quần áo, cô ta vừa muốn hét lên, một tay cậu bịt miệng, suýt nữa làm cô ta tắt thở.

Cô gái hung hăng cắn một cái trên tay Lý Duyên Tỷ, Lý Duyên Tỷ há to miệng, một tay đẩy cô ta ra, trên bàn tay cậu có hai dấu hàm răng, có mấy chỗ bị rướm máu.

‘Híz-khà-zzz’ cậu hít một hơi khí lạnh, cô gái nhìn thấy tính cảnh này, cũng có chút chột dạ: “Ai bảo anh bịt miệng tôi.”

“Anh muốn tôi trốn vào tủ cũng được, nhưng là, nhưng là anh hứa với tôi, trừ phi sau này anh cho tôi ở lại đây, tôi cũng không có chỗ nào đi.” Cô ta nói đến đây, lặng lẽ dứng lên: “Anh nếu không hứa cho tôi ở lại đây, tôi cũng không đồng ý trốn vào tủ, dù sao tôi cũng không sợ, cũng không phải bạn gái tôi tới.”

Cô ta đưa tay nắm chặc ngăn tủ, một dạng nếu như Lý Duyên Tỷ không đồng ý cô ta sẽ không đi.

Nếu Bách Hợp không tới, Lý Duyên Tỷ không phải không có biện pháp đối phó với cô ta, nhưng bây giờ Bách Hợp dưới lầu, không biết vì sao, cậu không hi vọng Bách Hợp phát hiện cô gái không rõ lai lịch này xuất hiện ở đây.

Bây giờ cô ta đã muốn uy hiếp chính mình, chi bằng tạm thời nhét cô ta vào tủ, đợi Bách Hợp đi rồi, lại đuổi cô gái chết tiệt này đi là xong!

 

          Thanh mai trúc mã 06

“Cô trốn vào trong tủ ngay!” Lý Duyên Tỷ mở tủ, kéo cô ta nhét vào trong, cô ta còn giãy dụa: “Anh đồng ý với tôi trước đã.”

“Đi!” cậu nghiến răng nói, cô ta mới chịu ngồi vào, cỏn không quên nhắc nhở: “Anh nói lời phải giữ lời ah.”

“Mau vào, nói nhảm nhiều như vậy!” cậu có chút tức giận đóng cánh cửa lại, dưới lầu Bách Hợp nghe được tiếng động, liền đi lên xem. Trước đó cô gái tắm rửa qua, lúc vào phòng Lý Duyên Tỷ cửa còn mở, Bách Hợp vừa bước lên liền nhìn thấy Lý Duyên Tỷ đang dựa vào tủ áo.

“Sao cậu lại tới đây?”

Cậu đã cố gắng trấn định, nhưng toàn thân căng cứng, ánh mắt dao động không dám nhìn thẳng mắt cô, tay còn chống lên tủ dường như đang ẩn dấu cái gì đó.

Bách Hợp nhìn thoáng qua phía sau cậu, Lý Duyên Tỷ hai tay kìm chặt cửa tủ, thần sắc có chút khẩn trương.

“Cậu đói chưa?”

Cô nhìn ra được Lý Duyên Tỷ đang che dấu cái gì đó, nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của Lý Duyên Tỷ cô ngừng rò xét, cũng không truy hỏi cậu đang che dấu cái gì.

Trên mặt đất còn mấy dấu chân ướt sủng, còn cậu bộ dạng vừa mới ngủ dậy, quần áo còn chưa thay ra nhiều nếp nhăn, vừa nhìn là biết hôm qua ra ngoài chơi về là ngã lăn ra ngủ đấy, hai chân trần, trong phòng này có lẽ còn có người khác! Là Lý Duyên Tỷ không muốn cho cô nhìn thấy.

Cô hỏi một câu, vốn Lý Duyên Tỷ đang căng cứng, nghe cô mở miệng, giống như cũng không phát hiện khác lạ trong phòng mình, cậu nhẹ nhàng thở ra:

“Không đói.” Cơ mặt vẫn còn căn cứng, nói xong lời này, liền trầm mặc.

Trước kia khi Bách Hợp đến, cậu luôn tránh né, nhất là gần đây sắp tới thời điểm thi cấp 3, hôm nay nhất định bị cô giáo huấn.

Trong lòng Bách Hợp cảm thấy có chút không thích hợp, cô nhìn dấu chân trên sàn nhà, dấu chân này kéo dài đến phòng vệ sinh bên ngoài phòng ngủ, cửa phòng vệ sinh lại mở rộng, nhìn qua cửa thủy tinh có thể thấy lờ mờ, bên trong treo một cái váy màu hồng nhạt. Lý Duyên Tỷ từ trước đến nay đểu sống một mình, hai năm gần đây từ khi mẹ Lý có con trai đã không hề đến đây rồi.

Cậu tâm tính bất định, theo như cô quan sát, trong hai năm qua cũng không có kết giao bạn gái, chẵng lẽ như trong kịch tình là cô gái vào ở trong nhà Lý Duyên Tỷ đã xuất hiện sao?

Trong kịch tình cô ta khi nào xuất hiện thì Bách Hợp cũng không biết, cô nhíu nhíu mày. Nếu như cô ta xuất hiện vậy thì cô cũng không tiếp tục đến nhà Lý Duyên Tỷ nữa.

Nguyên chủ chỉ muốn bảo trụ tính mạng của cậu, khiến cậu không gia nhập hắc đạo, mất mạng khi đang tranh đấu lẫn nhau.

Cô trước khi tiến vào nhiệm vụ, luôn luôn đi theo bên cạnh Lý Duyên Tỷ tới chiếu cố cậu, kỳ thật là hy vọng có thể kéo cậu trở về quỹ đạo, để cậu quay về trương chăm chỉ học hành mà thôi.

Nhưng mà quan hệ giữ cô và Lý Duyên Tỷ không nóng cũng không lạnh, thậm chí trong hơn một năm gần đây thời gian đến trường càng ít, nếu như cô gái kia vào ở trong nhà Lý Duyên Tỷ như trong kịch tình đã xuất hiện rồi, vậy thì cô cũng không cần tới lui bên này nữa.

Trong kịch tình Bách Hợp nhớ rõ cái ngày mà Lý Duyên Tỷ chết, cùng lắm tới lúc đó cứu cậu một mạng, sau này chú ý nhiều hơn là được.

Tuy rằng biện pháp này phức tạp hơn việc ở bên cạnh cậu khuyên bảo, nhưng tình hình trước mắt cũng hết cách.

Cô liếc nhìn Lý Duyên Tỷ một cái, cuối đầu thấp xuống:

“Mình đã mua một chút rau quả bỏ trong tủ lạnh.” Cô mỉm cười, lui về phía cầu thang đi xuống lầu: “Còn có chìa khóa nhà cậu, thẻ điện nước, mình sẽ để trên bàn, chính cậu tự bảo quản, mỗi tháng nhớ đóng phí đúng hạn là được.”

Lúc đầu Lý Duyên Tỷ thấy cô không hỏi gì liền nhẹ nhàng thở ra, nhưng vừa nghe nói như vậy, cậu dần dần cảm thấy không thích hợp. Mấy năm nay chuyện trong nhà cậu đều một tay Bách Hợp lo hết, cô cẩn thận chu đáo hơn mẹ Lý, lúc trước không muốn gặp cô cũng sợ hãi gặp cô, nhất là thời gian trôi qua thành tích của cậu càng ngày càng kém, người chung quanh nhìn cậu với con mắt xem thường và sợ hãi, chỉ có ánh mắt của Bách Hợp đến giờ vẫn chưa từng thay đổi. Bách Hợp đợi cậu vẫn giống như năm đó, nhưng bởi như vậy, cậu trước mặt cô càng cảm thấy tự ti mặc cảm. Lúc hai người cãi nhau cậu đã từng tức giận yêu cầu cô trả lại chìa khóa nhà các thứ, nhưng cậu lại không ngờ đến thật có một ngày, không cần cậu mở miệng đòi, chính cô chủ động giao ra.

Kỳ thật cậu đã tập thành thói quen cô hay lui tới bên này, hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cha Lý mất đã nhiều năm, cô thường xuyên đến chiếu cố cậu, vì cái gì lúc này là muốn đi hả?

“Cậu có ý gì?”

Lý Duyên Tỷ cố nén nội tâm bối rối, ngay cả cô gái dấu trong tủ áo cũng quên, câu bước hai bước muốn kéo Bách Hợp lại: “Tự dưng lại muốn trả chìa khóa lại cho tớ?” Cậu nhìn chằm chằm vào mặt Bách Hợp, hai tay nắm chặt thành quyền đặt hai bên đùi, bắt buộc làm ra vẻ không sao cả: “Trước kia đòi cậu cũng không trả…”

Bách Hợp nhìn cậu một cái, thiếu niên lúc này đang đứng trước cửa, thân hình cao lớn, bình thường lúc cô không đến, cậu cũng chỉ ăn mì gói các loại, thân thể rất gầy, nhưng cũng không ảnh hưởng đến phong thái, khuôn mặt âm nhu, dưới vành mắt có vết thâm, như vậy lại làm tăng vẻ chán chường mỹ cảm. Tướng mạo cậu lớn lên giống mỹ thiếu niên trong manga, khó trách sẽ có các cô gái nguyện ý đến nhà cậu ở.

Cô cúi đầu, giả bộ chỉnh trang lại vạt áo:

“Trước sau gì cũng phải trả lại cậu, đây là của nhà cậu.” Cô xoay người đi xuống lầu, ánh mắt Lý Duyên Tỷ lộ ra vài phần lo lắng, chân trần đứng trên sàn nhà có chút run rẩy, ánh mắt lộ ra vài phần nham hiểm hung ác.

Bách Hợp muốn vứt bỏ cậu, giống như mẹ Lý trước kia nói yêu thương cậu, dù có tái giá cũng sẽ quan tâm cậu, những người này cuối cùng cũng bỏ cậu đi.

Lưng cậu chặt chẽ dán lên cửa, dường như chỉ có như vậy mới chống đỡ không ngã xuống.

Bắt đầu cậu còn mạnh mẽ chống đỡ không nghĩ tiếp, nhưng dưới lầu tiếng vang càng ngày càng rõ, cậu có thể tinh tường nghe được tiếng cô mở khóa túi xách, thả cái gì đó trên mặt bàn, nếu như cậu không đi xuống, khả năng cô thật sự sẽ rời đi như vậy!

Nếu như cô đi, từ này về sau, cậu thành tên côn đồ rác rưởi của xã hội, còn cô sẽ là cô con gái ngoan ngoãn, cô sẽ thuận lợi thi đỗ trường chuyên cấp 3, cậu biết rõ thành tích của cô không tệ, sau này bước vào đại học, tốt nghiệp lại tìm đối tượng nói chuyện yêu thương, sau đó kết hôn sinh con. Mà cậu, sẽ gia nhập bang phái, nếu may mắn có thể xông pha làm nên trò trống, nếu không may mắn có thể bị người ta chém chết ở bên ngoài, đều không nhất định có người thay cậu nhặt xác.

Cậu có chút cam chịu, nhưng trong lòng một cỗ đau đớn dâng lên. Cậu nhớ lại rất nhiều lần sau khi ngủ dậy, đều là cô đã thay cậu giặt quần áo nấu cơm, cậu tức giận, cô luôn ôn hòa khuyên bảo, mà ngay cả mẹ cậu cũng không chịu được mấy năm.

Lý Duyên Tỷ nhớ đến cô gái mấy năm trước đứng bên cửa sổ ném chai thuốc cho cậu.

Trên thực tế cậu đã quen với việc có cô bên cạnh, nhưng lần này nếu cô đi, sau này chỉ sợ không bao giờ quay lại?

Nghĩ đến đây, cậu có chút hoảng hốt, thân thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ. Lúc nghe được tiếng vang mở cổng, cậu thoáng cái nhảy dựng lên xông xuống lầu, trên bàn có chìa khóa và mấy thẻ điện nước, cậu nhanh chóng đuổi theo, Bách Hợp đã ra đến sân, cậu há to miệng:

“…” tuy nhiên lại không biết nói gì cùng cô, thời gian phản nghịch quá lâu, cậu đã quên làm như thế nào cúi đầu xin lỗi, một chút hoang mang, thân ảnh Bách Hợp đã không nhìn thấy rồi.

Lý Duyên Tỷ có chút thất hồn lạc phách một lần nữa đóng cửa lại, đây là lần đầu tiên cô không dọn đồ ăn ra cho cậu, lần đầu cô không giặt quần áo giúp cậu, lần đầu không khuyên cậu quay về trường học sách, hôm nay một câu cũng chưa nói, cậu ngồi xuống, cầm mấy thứ Bách Hợp để lại, bắt buộc mình tỉnh táo.

Không đúng, đột nhiên cô khác thường như vậy, nhất định là có nguyên nhân.

Khi bình tỉnh lại cậu phát hiện có nhiều chỗ không thích hợp.

Cửa ra vào bày một đôi giày nữ cong vẹo, cậu dường như nhớ ra cái gì đó, cầm lấy thẻ và chìa khóa trên bàn, đi lên lầu, cậu thử đứng nơi Bách Hợp vừa đứng, liền nhìn thấy phòng ngủ của mình, cậu đã từng dựa vào cửa tủ, trên sàn có mấy dấu chân ướt sủng, từ gian phòng vệ sinh bên ngoài kéo dài tới phòng ngủ, từ bên ngoài nhìn qua phòng vệ sinh thấy lờ mờ chiếc váy màu hồng, đầu óc đột ngột trống rỗng, nhớ lại vừa rồi chính bản thân mình không muốn Bách Hợp phát hiện cô gái không rõ lai lịch kia, nhưng Bách Hợp thông minh như vậy, chắc đã phát hiện ra. Có phải cô đã hiểu lầm? Có phải cô cho rằng cậu dẫn cô gái khác về nhà, về sau cô sẽ không qua bên này nữa, sẽ không quan tâm tới cậu?

Sắc mặt Lý Duyên Tỷ thoáng cái trắng bệch, cậu nắm chặt cầu thang, trong lòng nặng trịch.

Đều do cô ả không biết từ đâu chui ra kia, trong lòng mang theo lửa giận, không chút nghĩ ngợi trở về phòng ngủ, cánh cửa tủ còn đóng chặt, lại bị kẹp ló ra một góc áo, cậu mở cửa ra, cô gái bên trong đang mặc áo sơ mi của cậu, không biết từ đâu tìm được túi bánh đang ăn: “Xong chưa hả, còn muốn tôi trốn bao lâu, cô ta đi chưa…”

Cái từ ‘đi chưa’ liền đem Lý Duyên Tỷ nổi giận phát ra, động tác cậu có chút thô lỗ, một tay túm lấy áo sơ mi muốn lôi cô ả ra ngoài. Thiếu nữ bị túm, quăng túi đồ ăn ra ngoài, bên trong tủ vươn vãi đầy rác: “Ah… anh muốn làm gì?”

Cô ta đang mặc áo sơ mi của Lý Duyên Tỷ vốn áo to, bây giờ bị cậu lôi kéo quả thực muốn kéo ra sạch. Cô ta đưa tay muốn cản cậu lại, Lý Duyên Tỷ buông quần áo ra, một phát nắm mái tóc còn đang ướt sũng, một phát không thương tiếc kéo ra khỏi tủ.

Lúc đầu cô ta còn muốn kiên trỉ trốn trong tù không ra, nhưng tóc bị nắm chặt, da dầu bị kéo giống như tróc ra, cô ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt âm u, thần sắc giống như muốn ăn thịt người ta, cô ta bị dọa nhảy dựng, khi phục hồi lại tinh thần thì Lý Duyên Tỷ đã lôi cô ra ngoài rồi.

Quần áo được xếp chỉnh tề bên trong cũng do hai người lôi kéo nên toàn bộ rơi ra ngoài, cô gái bị cậu ném cho bộ đồ, vành mắt đỏ lên.

“Anh làm gì vậy?”

Vừa rồi động tác thô bạo dùng sức của cậu, tóc cô cũng đứt một mớ, trên người cũng bị bầm vài chỗ, cô ta dùng sức xoa xoa thân thể, một mặt nói:

“Bạn gái anh bỏ đi, liên quan gì đến tôi.”

Cô ta không nhắc đến còn đỡ, nhắc đến Lý Duyên Tỷ liền phát hỏa, cậu trừng mắt nhìn chằm chằm vào cô ta, một tay túm lấy tóc cô ta, khiến cô ta phải ngẩn đầu lên.

Mấy năm nay cậu lăn lộn với đám thiếu niên, vốn thoạt nhìn cũng không phải dạng hiền lành gì, lúc này biểu lộ lạnh lùng:

“Bố đách cần biết mày là ai. Cũng mặc kệ mày vô nhà này như thế nào, hiện tại lập tức cút đi cho tao, bằng không cũng đừng mong sống rời khỏi!”

“Anh làm tôi đau!” cô ta vùng vẫy hai cái, cậu hung dữ đẩy cô ta một phát, thái độ có chút ác liệt:

“Cút!”

“Tôi không đi!” vành mắt cô gái đỏ bừng, ánh mắt nhìn nhìn về phía cửa sổ, hít hít cái mũi, bộ dạng sắp khóc: “Chính anh đồng ý cho tôi ở lại, anh không giữ lời.”

“Không đi đúng không?” vừa mới còn nổi giận, thoáng cái tỉnh táo lại, hỏi cô ta một câu.

Trong lòng cô gái cảm thấy không bình thường, nhìn dáng vẻ của cậu cũng có chút sợ hãi, nhưng nghĩ đến chính mình không có chỗ đi, hơn nữa thái độ Lý Duyên Tỷ đối với cô hung dữ, cũng có thể tranh khẩu khí với cậu, cô ta cắn răng:

“Đúng! Tôi không đi!”

Vốn tưởng Lý Duyên Tỷ sẽ rống giận mắng chửi, thật không ngờ cậu không nói lời nào một tay kéo cánh tay cô ta đi.

“Anh làm gì? Buông ra, buông ra!” cô ta vô cùng hoảng sợ, đưa tay nắm cổ tay cậu, muốn tách ngón tay cậu ra, nhưng do thể lưc nam nữ khác nhau, cô kéo vài lần không những không buông lỏng tí nào, ngược lại làm cậu phát hỏa, khiến cậu nhấc chân, ‘Bành’ một tiếng đạp đến trên lưng cô ta.

“Á…” cô ta bị đạp ngã xuống mặt đất, hiển nhiên không nghĩ tới tướng mạo đường đường như Lý Duyên Tỷ sẽ động chân đạp mình, quá kinh khủng mà, đến nổi cảm giác đau cũng không thấy.

Sau một khắc hai tay cô bị Lý Duyên Tỷ bắt chéo sau lưng, kéo về phía cửa sổ.

“Đau, đau quá…” gian phòng của cậu không nhỏ, bên ngoài có một ban công, nhưng lúc lấp đặt đồ dùng không nối thông với phòng, mà lắp đặt thủy tinh che chắn. Thân thể cô ta bị Lý Duyên Tỷ kéo đến lan can, khuôn mặt dán chặt cửa thủy tinh, cậu bắt đầu mở cửa sổ.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion10 Comments

  1. Ặc, thì ra cô gái này là người mặt dày, Lý Duyên Tỷ của nguyên tác thì làm sao địch lại cô ta, không mẹ quan tâm Bách Hợp cũng e ngại không dám quan tâm nên Lý Duyên Tỷ mắc câu ả là chắc. Nhưng giờ có Hợp tỷ rồi mọi chuyện đều khác, lúc đầu cảm xúc của Lý Duyên Tỷ thật là tiêu cực luôn, nhưng còn biết suy nghĩ lại chứ không sa đà lần nữa rồi. Thanks nhóm dịch nhé!!

  2. DT thiếu niên , phải xử lý mạnh tay vào xong gòi đi nhận lỗi với thanh mai cho tốt vào, không khéo là điêu tàn lắm à

  3. Thì ra là cái cô gái mặt dày không chỗ ở, vô tình tìm thấy nhà Lý Duyên Tỷ không có ai tự tiện vô tắm rửa , lấy đồ người ta mặc, còn ra điều kiện uy hiếp nữa chứ. Nếu như giống nguyên tác thì Lý Duyên Tỷ cho cô ta ở, còn phát sinh tình cảm nữa. Có điều bây giờ Bách Hợp xuất hiện Lý Duyên Tỷ lo sợ Bách Hợp hiểu lầm, đuổi cô ta đi. Đáng đời.
    Cảm ơn editors

  4. Ủa hoá ra là cô gái sẽ phá hỏng đời LDT đây hả? Đúng là mặt dày mà. Mà không ngờ BT lại lãnh đạm vậy nha, không có tình cảm gì với LDT lun á. Không biết chuyện này sẽ đi về đâu đây

    Tks tỷ ạk

  5. Kkk tưởng như nào? Hoá ra là 1 con nhỏ mặt dày trơ trẽn. Chẳng qua là trước tình cảm của LDT đối với Bh ko sâu sắc nên mới bị m chia rẽ thôi. Chứ giờ đừng hòng. Kkk chị Bh tỉnh táo thật. Ko bị cái tên lừa phỉnh làm nảy sinh tình cảm gì với thiếu niên trẩu tre này. Kkk chính cái lãnh đạm của c mới là cái giữ trái tim của thanh niên này lại đây a. Hóng chương sau quá đi

  6. sao có con ả vô duyên lì lợm dữ vậy trời. mặc dù rất ghét con trai đánh con gái nhưng với ả này ta ủng hộ LDT vả cho ả mấy phát cho sáng mắt ra.

  7. Con quỷ bị LDT đánh vậy là đáng, vào nhà người ta ở mà còn thái độ này nọ, mấy người như vậy đáng ghét vô cùng thể loại này mà đc nam chính thương mới lạ.

  8. Đọc xong thật hài lòng hả dạ mà ahaahaaa. Thể loại trà xanh mặt dày thế này là phải đánh

  9. con điê.n này mặt dày vãi đạn :) Nhà người ta mà xem như nhà mình, đuổi ko chịu đi. Bị đạp mấy chục phát chắc còn chưa đủ đâu, phải tán mấy trăm cái cho bản mặt mỏng lại

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: