Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 47+48

30

Chương 47:Thịt lạp khô

Edit: Tâm Tĩnh

Beta: Tiểu Tuyền

Lần này cuối cùng thôn Hạ Cầu có thể nhướng mày trước dáng vẻ quê mùa của người thôn Thượng Cầu một hồi. Nghĩ tới sau này người thôn bọn họ không cần đi vòng xa, mà đường thôn Thượng Cầu đi so với trước càng dài hơn, nụ cười trên mặt bọn họ đều lớn hơn rất nhiều.

Người thôn Thượng Cầu nhìn cầu thôn Hạ Cầu ngày ngày sửa sửa, toàn bộ giống như cỏ cây lớn dưới ánh mặt trời.

Thôn Thượng Cầu làm ầm ĩ nhất chính là nhà trưởng thôn, người trong thôn trách thôn trưởng ban đầu không cùng sửa cầu với thôn Hạ Cầu, trách con trai nhà ông ta lui hôn sự với Tạ gia. Thôn trưởng trong lòng tức giận, nghĩ không muốn ra bạc sửa cầu là người trong thôn đồng ý. Tuy chuyện từ hôn con trai không vui nhưng cuối cùng cũng không lên tiếng nữa, làm sao hiện tại toàn bộ trách đến trên đầu của ông ta?

Thiên hạ không có bức tường nào gió không lọt qua được, những chuyện đó của thôn Thượng Cầu toàn bộ truyền tới thôn Hạ Cầu. Mọi người thôn Hạ Cầuđều cảm thấy hả giận, nhất là Tạ gia. Hiện tại Như Ý đã bình thường trở lại. Bởi vì nhà Tạ Hữu Thuận ra bạc sửa cầu, nàng là muội muội của Tạ Hữu Thuận nên cũng thơm lây. Hơn nữa nàng bình thường trở lại cũng đều vì hiện tại người lui hôn nàng – nhà trưởng thôn của thôn Thượng Cầu lại khiến mọi người oán hận nhất,cho nên cũng không ai cười nhạo nàng ta nữa. Nàng nghe nói Cao gia hối hận cũng không nói cái gì, chẳng qua rất rõ ràng nụ cười trên mặt càng nhiều hơn.

Tất cả đều phát triển theo phương hướngtốt, trong sự chờ đợi của người thôn Hạ Cầu, rốt cục cầu hoàn thiện. Đây là một cây cầu đá, nhìn hết sức bền chắc, có thể đi song song hai chiếc xe, hai bên có lan can bảo vệ cao nửa người, thợ làm cầu còn khắc hoa văn ở phía trên, cây cầu bỗng lộ vẻ rộng lớn khí thế.

Người thôn Hạ Cầu không ngừng đi tới đi lui ở phía trên, trên mặt toàn bộ mọi người đều mang theo nụ cười hưng phấn.

Thôn trưởng đứng ở đầu cầu vừa rút thuốc lá rời mỉm cười, vừa nói chuyện với Tạ Phát Tài, không ngừng khen ngợi hai người Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa nhân nghĩa. Tạ Phát Tài nghe trong lòng vừa cao hứng lại xấu hổ, nghĩ tới ban đầu lúc con tra ira ngoài ở riêng, trừ những thứ trong nhà ông ra, cũng chỉ được phân ba mẫu đất cằn. Hiện tại hắn có thể sửa cầu cho thôn nhưng lại không hề liên quan tới nhà cũ bọn họ, thật sự hổ thẹn.

Thôn trưởng thấy Tạ Phát Tài như vậy, trong lòng gật đầu. Bây giờ nhìn Tạ Hữu Thuận thế nào ông đều thấy thuận mắt. Nghĩ tới Tạ Hữu Thuận ra bạc, Uông thị còn đi gây khó dễ, ông đã muốn giúp Tạ Hữu Thuận lôi kéo Tạ Phát Tài thử xem, để cho sau này người làm cha hướng về Tạ Hữu Thuận nhiều hơn một chút.

Uông thị đứng cách đó không xa, nghe bên này nói chuyện trong lòng nghĩ đứacon trai thứ tư này đã có tiền đồ. Chỉ có điều nếu bạc đó thuộc về bà ta thì tốt rồi. Đây chính là năm trăm lượng ah, cả đời bà ta cũng chưa từng thấy qua nhiều bạc như vậy. Chỉ cần vừa nghĩ như vậy, Uông thị lại càng không hài lòng đối với Tạ Hữu Thuận. Bà ta lập tức trừng mắt liếc nhìn Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa đứng ở bên cạnh cách đó không xa.

Tiêu Lê Hoa đúng lúc nhìn thấy liền nói vớiTạ Hữu Thuận: “Hình như nương không quá cao hứng, đang trừng chúng ta kìa.”

Tạ Hữu Thuận bất đắc dĩ nói: “Đoán chừng bà nhìn cầu một lần thì sẽ trừng chúng ta một lần.”

Tiêu Lê Hoa nghe liền cười một tiếng, nghĩ thầm mẹ chồng này yêu tiền, năm trăm lượng bạc không tới trong tay bà, cứ như vậy biến thành một cây cầu, quả thực mỗi khi nhìn thấy cây cầu kia sẽ khó chịu. Tiêu Lê Hoa nghĩ mẹ chồng thích trừng thì trừng đi. Dù sao bà cũng phải quen tiền của con trai con dâu không thuộc về bà quản lý.

Người trong thôn rất yêu quý bảo vệ cây cầu kia, mỗi lần chỉ cho mười người đi qua, nhiều hơn đều không cho đi, đều đứng ở bên cạnh nhìn nói chuyện cười đùa.Thôn Hạ Cầu một mảnh vui mừng, bên kia thôn Thượng Cầu không khí trầm lặng.

Bởi vì thôn Hạ Cầu được xả được tức giận, trên con đường từ thôn Thượng Cầu tới đây sửa một bức tường cao hơn nửa người để đề phòng người thôn Thượng Cầu lén lút đi qua. Ít nhất phải cũng cản xe thôn Thượng Cầu muốn đi qua, quyết định này đều chiếm được mọi người trong thôn đồng ý.

Tiêu Lê Hoa thấy vậy cười không ngừng, cảm thấy người trong thôn còn rất thông minh. Chỉ có điều nàng cũng cảm thấy làm như vậy thật tốt, quá hả giận.

Cầu hoàn thiện, cuộc sống người trong thôn lại từ từ khôi phục bình thường.Hoa mầu trong đất mọc rất tốt, bắp đã lớn lên rất cao, lúa cũng trổ bông, có thể tưởng tượng đến cảnh tượng mùa thu phải một phen thu hoạch.

Cuối cùng Tiêu Lê Hoa cũng tìm được cơ hội để cho Tạ Hữu nhân tiện mang nàng đến trên núi gần đó đi một vòng, không dám đi vào sâu, trong đó có thể có sói hoặc heo rừng. Tiêu Lê Hoa phát hiện mình hơi xui xẻo, núi này trừ chút quả dại cũng không có cái gì tốt.Tất cả đều là vài cây lớn, mặt khác chính là cỏ dại phát triển rất cao. Đường đi rất khó khăn, vào núi không hề dễ dàng giống như trong tiểu thuyết viết.Trừ hái được một chút quả dại, Tạ Hữu Thuận chém một bó củi, cũng không có kinh nghiệm kỳ lạ gì khác.

Đợi khi xuống núi, Tiêu Lê Hoa quay đầu lại nhìn núi lớn, khẽ thở dài, nghĩ tới chỉ dựa vào núi lớn cho nàng tài phú cũng không dễ dàng. Chỉ có thể dựa vào bản thân, cũng may thế giới này là thế giới song song, một vài thứ ở hiện đại chỗ này cũng không có. Nàng có thể mượn cơ hội kiếm tiền, giống như trứng gà muối còn có làm tương không phải là biện pháp kiếm tiềnsao? Chỉ cần lại khiến nàng phát hiện ra một hai dạng, nàng sẽ không cần lo lắng vấn đềtiền.

“A…., thỏ, thỏ!” Tiêu Lê Hoa đang thất vọng đi tới, đột nhiên thấy hai con thỏ một trước một sau từ bên cạnh chạy luồn qua. Nàng lập tức cao hứng kêu lên, kéoquần áoTạ Hữu Thuận.

Tạ Hữu Thuận ném củi trên lưng, lấy cung đặt ở giỏ trúc sau lưng Tiêu Lê Hoa xuống, lấy tên từ bao đựng bên hông ra, đặt tên, kéo dây cung căng như trăng rằm muốn bắn con thỏ.

Tiêu Lê Hoa vội vàng kêu lên: “Muốn sống! Muốn sống!”

Tạ Hữu Thuận đã nhắm chuẩn, nhẹ buông tay, tên lập tức bay ra ngoài. Một tên bắn xong hắn cực kỳ nhanh chạy về phía trước mấy bước, lại bắn ra một mũi tên.

Tiêu Lê Hoa nghĩ động tác Tạ Hữu Thuận bắn tên thật là đẹp trai, sau đó mới đuổi theo nhìn xem có bắn trúng hay không, vừa nhìn trên mặt đất không xa trước sau nằm hai con thỏ bị mũi tên bắn vào chân sau, đang nằm phịch trên mặt đất.

“A…! Bắn vào rồi! Hữu Thuận, chàng thật là lợi hại!”

Tiêu Lê Hoa khen ngợi Tạ Hữu Thuận, Tạ Hữu Thuận được nương tử khen vẻ mặt tươi cười, đi qua giúp đỡ bắt hai con thỏ còn đang nằm tới đây, cầm nhổ mũi tên trên đùi bọn chúng xuống rồi ném tới trong sọt.

“Nương tử, nàng muốn con thỏ này sống là muốn nuôi sao?”

“Đúng vậy a, chúng ta nuôi chúng. Thỏ sinh thỏ con rất mau, đến lúc đó chúng ta có thể cầm thỏ đi bán.”

Tiêu Lê Hoa cười nói, tìm cái cây gậy trêu chọc hai con thỏ kia. Nghĩ nuôi thỏ cũng là một con đường kiếm tiền không tệ. Tuy là tiền ít nhưng cũng là tiền nha. Dù không bán được tiền, nhà mình ăn cũng có thể đỡ thèm.

Tạ Hữu Thuận nói: “Thỏ này không dễ nuôi lắm, trong thôn có người nuôi qua nhưng luôn chết. Nương tử nàng biết nuôi sao?”

“Thử một chút xem sao, nếu nuôi không sống coi như xong.” Tiêu Lê Hoa chưa từng nuôi thỏ. Chỉ có điều sinh ra ở nông thôn tất nhiên có người từng nuôi thỏ. Nàng cũng đi xem thỏ, nghe người khác nói qua vài lần làm sao cho ăn làm sao nuôi, nghĩ không biết dựa vào một chút kiến thức có thể nuôi sống hay không đây, vẫn không nên bảo đảm.

Tạ Hữu Thuận nghĩ cũng phải, nuôi thử một chút, không phải chỉ hai con thỏ sao. Hiện tại trong nhà cũng không thiếu tiền hai con thỏ này. Hai người đeo củi, thỏ và quả dại trở về thôn, trên đường gặp phải mấy hương thân đang cắt cỏ cho heo.

“Huynh đệ Hữu Thuận, vợ Hữu Thuận, từ trên núi xuống à, tìm được thứ gì tốt a?Trên núi có nhiều quả dại hay không? Nếu nhiều ngày mai chúng ta cũng hái đi.”

Một phụ nữ cười nói, ánh mắt nhìn phía trên cái giỏ Tạ Hữu Thuận đang cầm trêntay. Nàng muốn từ phân lượng nhìn xem bên trong có thứ gì, đột nhiên giỏ kia giật giật, nàng ta sợ hết hồn.

“Ơ, ở trong giỏ là cái gì vậy, còn có thể động, không phải thỏ hay thú hoang gì chứ?” Mấy người phụ nữ khác cũng vây sang đây xem.

Tiêu Lê Hoa cười nói: “Lúc xuống núi thấy hai con thỏ.”

“Ai da, thật là vận may tốt, thịt thỏ này rất thơm, nhà mình ăn bổ thân thể nhất. Nếu bán cho tửu lâu cũng có thể kiếm tiền hai ba trăm văn tiền ah!” Người đàn bà kia hâm mộ nói.

Một người trẻ tuổi khác cười nói: “Hiện tại trong nhà Hữu Thuận huynh đệ cũng không quan tâm hai ba trăm văn này rồi, nhất định để nhà mình làm ăn. Các ngươi không thấy được giờ Thạch Đầu Mộc Đầu đều mập mạp, tay nghề Tạ Tứ Tẩu rất tốt.”

Tiêu Lê Hoa nghe cười, nghĩ phụ nữ ở nông thôn chính là thích nói chuyện như vậy. Mặc dù trong lời nói mang theo hâm mộ ghen tỵ nhưng không đáng ghét. Nàng cũng rất thích nói chuyện với các nàng. Chỉ có điều nàng cũng không tính nghe tiếp các nàng nói thỏ nữa, nói thêm gì nữa lại nói nàng định làm hai con thỏ này thế nào.

“Mấy vị tẩu tử đệ muội, các ngươi đang lấy cỏ cho heo à. Này lấy được bao nhiêu ah, nhà các ngươi nuôi heo cũng không tệ đi? Năm nay nhất định có thể mổ heo ăn tết nha? Đến lúc đó ta phải đi nhà các ngươi mua chút thịt heo, nhớ giữ cho ta chút thịt ngon nhé.”

Tiêu Lê Hoa kéo đề tài nói đến heo những nhà này, giờ nhà nàng không có heo, nàng cũng không định nuôi.Thứ nhất là nuôi nó quá bẩn, hai là nàng cũng nghe không được tiếng kêu thảm thiết lúc mổ heo. Bởi vậy vẫn định đến lúc đó mua sẵn, dù sao cũng không thiếu ít tiền đó. Ăn tết mổ heo, cái từ này vẫn ở trong trí nhớ nàng, trong trí nhớ chỉ có khi đó mới có thể thống khoái ăn thật nhiều thịt heo.

Những phụ nữ kia lập tức đã bị kéo vào đề tài đó, đều cao hứng nói tới lúc đó giết heo nhất định sẽ gọi bọn hắn, sau đó lại kêu khổ, nói chăn heo thật không dễ dàng. Thu nhập trong nhà đều phải dựa vào vài đầu heo, còn nói đến chuyện trong nhà những việc kia đều phải dựa vào tiền bán thịt heo mới có thể làm, thật là nói năng dài dòng.

Tiêu Lê Hoa tìm cơ hội cáo từ rồi cùng Tạ Hữu Thuận tiếp tục đi về nhà. Bởi vì mới vừa rồi Tiêu Lê Hoa nói chuyện cả buổi với những phụ nữ kia về thịt heo, thịt thỏ cho nên đề tài vẫn luôn nói về việc này, vừa nói xong không biết tại sao nàng lại nghĩ đến một vấn đề. Nàng nghĩ trên thế giới này, ngay cả trứng gà muối còn có tương cũng không có, vậy có thịt lạp khô hay không đây? Còn có thịt thỏ xông khói nàng thích ăn nhất.

“Hữu Thuận, lễ mừng năm mới năm nay,chúng ta mua nhiều thịt heo chút làm thịt lạp khô đi, đến lúc đó ta xào thịt lạp khô cho các ngươi ăn.”

Tiêu Lê Hoa nói, nàng nhìn Tạ Hữu Thuận, nghĩ có thể thử một lần thăm dò Tạ Hữu Thuận có biết hay không. Dù sao ở trong trí nhớ Tiêu Lê Hoa, nàng không tìm được sự tồn tại của thịt lạp khô.Ngay cả làm vài biện pháp làm chân giò hun khói cũng không có. Thật giống như người của thế giới này chỉ biết đông lạnh thịt đặt ở phía ngoài với cầm đi muối.

Quả nhiên Tạ Hữu Thuận hỏi: “Thịt lạp khô? Là làm thế nào? Lại là trong sách dạy nấu ăn lão bà bà kia dạy nàngsao? Dễ làm không? Nếu dễ làm đến lúc đó chúng ta làm ăn, ta giúp nàng làm.”

Tiêu Lê Hoa nghĩ quả nhiên không có, trong lòng nàng nghĩ quả nhiên ông trời cũng giúp nàng. Khi nàng xuống núi mới muốn cho nàng phát hiện một hai con đường phát tài tốt, kết quả còn chưa tới nhà lại làm cho nàng tìm được con đường này.

Tiêu Lê Hoa cười nói: “Tốt, đến lúc đó chúng ta cùng nhau làm, khi đó chàng nhất định sẽ thích ăn. Nếu như ăn ngon, chúng ta lại đi bán cho Hoa công tử. Hơn nữa ta còn nghĩ đến một chuyện tốt hơn.”

“Chuyện gì thế?”Tạ Hữu Thuận thấy ánh mắt nương tử tỏa sáng, trong lòng đặc biệt muốn biết trong đầu nàng lại nghĩ tới cái gì.Tiêu Lê Hoa nói ý nghĩ trong lòng nàng cho Tạ Hữu Thuận, Tạ Hữu Thuận vừa nghe ánh mắt cũng sáng.

Chương 48: Heo con giá rẻ

Tiêu Lê Hoa biết nếu nhà mình có tiền nhất định sẽ có người đỏ mắt.Không nói tới người trong thôn, chính là những người nhà cũ Tạ gia đó cũng nhất định sẽ thế.Hơn nữa bọn họ còn có thể vì là người Tạ gia mà đến chiếm lợi, đây không phải suy đoán mà là chuyện đã xảy ra. Sau khi nhà nàng mua nhà, lại làm một bữa cơm không tệ mời người ăn cơm cũng đã khiến Lý thị và Cát Tường tới lục lọi phòng. Sau đó, bọn họ mua dê bò lại tới làm ầm ĩ một trận, sau nữa lại chuyện sửa cầu khiến Uông thị tới cửa.

Tiêu Lê Hoa nghĩ đến thì ra xem qua điền văn làm ruộng thật giống như luôn xuất hiện tình huống như thế.Trong các huynh đệ có một người phát tài, nếu không kéo theo người trong nhà cũng sẽ bị người chỉ chỏ. Hơn nữa bởi vì lòng đố kị sẽ càng khiến loại chỉ trích đó mở rộng, nghiêm trọng sẽ ảnh hưởng danh tiếng. Ba người thành hổ, nói nhiều hơn rồi, cho dù vốn người một nhà rất tốt cũng sẽ bị người ta nói thành người nhà đó vô tình vô nghĩa.

Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa cũng đã từng nói tới tình huống như thế. Lúc ấy Tiêu Lê Hoa nói nếu có biện pháp có thể giúp mọi người cải thiện cuộc sống, vậy bọn họ cũng sẽ không lại ghen tị đỏ mắt bọn họ.

 

Tiêu Lê Hoa vẫn không có quên chuyện này. Nàng nghĩ chỉ có nhà mình phát tài quả thật làm cho mọi người đỏ mắt lại khiến người ta oán hận. Dù giúp đỡ trong thôn sửa cây cầu, đoán chừng cũng không có thể hoàn toàn dập tắt ngọn lửa ghen tỵ đó, cho nên tốt nhất là mọi người cùng nhau kiếm tiền.

Một thôn phồn vinh cũng có thể mang đến chỗ tốt cho một người, giống như người thôn Thượng Cầu đối diện với người thôn Hạ Cầu sẽ có cảm giác tài trí hơn người. Khi cưới vợ gả khuê nữ hoặc nói chuyện phiếm với người ta, nếu như vừa nói tên thôn, thôn kia là một thôn giàu có là có thể làm cho người ta xem trọng nhiều hơn.

Hơn nữa có đôi khi lòng người cũng không xấu nhưng bởi vì bị tiền ép buộc sẽ cay nghiệt lạnh lùng. Tiêu Lê Hoa thích ở nơi này, nàng đã nghĩ khiến cho thôn này biến thành một thôn yên bình ôn hòa, muốn chung sống hòa bình với người nơi này. Hơn nữa đa số những người khác trong thôn đều chất phác thiện lương, trợ giúp bọn họ, nàng rất cam tâm tình nguyện.

Bởi vì có ý nghĩ đó, sau khi Tiêu Lê Hoa suy nghĩ đến phương pháp có thể trợ giúp mọi người cùng nhau kiếm tiền thật cao hứng. Nàng lập tức nói ý tưởng cho Tạ Hữu Thuận.

Biện pháp của Tiêu Lê là người trong thôn cùng nuôi heo. Nếu như bọn họ bán phương pháp xử lí làm thịt lạp khô cho Hoa Hằng, đến lúc đó để cho Hoa Hằng ưu tiên thu mua heo của thôn Hạ Cầu, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng không ép giá, nhiều người thôn Hạ Cầu nuôi heo, đến lúc đó chỉ cần chịu khó, mọi nhà trở thành nhà giàu chăn heo, nhất định có thể kiếm tiền. Chỉ cần người trong thôn có tiền rồi, hơn nữa có chuyện sửa cầu khẳng định sẽ càng cảm kích bọn họ, không bao giờ ghen tỵ bọn họ kiếm tiền.

Tạ Hữu Thuận nghe Tiêu Lê Hoa nói như vậy, cảm thấy Tiêu Lê Hoa thật tốt.”Nương tử, nàngthật sự giống Bồ Tát sống.”

“Bồ Tát có thể làmnương tử chàng sao? Sau này nói ít lời này, có ngốc hay không vậy?”

Tiêu Lê Hoa bị Tạ Hữu Thuận khen như vậy hơi xấu hổ không biết nói gì. Nàng nghĩ mình phải nghĩ cách giúp những bách tính dân chúng nghèo khổ này, dù sao chuyện lao dịch lúc trước khiến nàng bị ảnh hưởng rất lớn. Nhưng thật ra càng nhiều nguyên nhân là do nàng chỉ muốn thoát khỏi người ở nhà cũ Tạ gia. Đợi khi chăn heo kiếm được tiền, xem bọn họ còn có thể lấy lý do gì tống tiền mình. Nếu có thể làm cho bọn họ kiếm tiền, vậy người trong thôn cũng có thể cùng kiếm tiền theo. Dẫu sao nếu làm được thịt lạp khô thì sẽ cần số lượng thịt heo rất lớn.

Tạ Hữu Thuận thử nghĩ xem cũng đúng, Bồ Tát cũng không thể làm nương tử hắn nha.Nhưng hắn vẫn cảm thấy hiện tại nương tử thay đổi rất tốt. Nghĩ tới có lúc những người kia còn nói hoài nghi nương tử bị quỷ nhập vào người, có con quỷ có lòng tốt như vậy sao, coi như là quỷ hắn cũng nhận.

Tạ Hữu Thuận ngẩng đầu nhìn mặt trời bị đám mây che khuất nói: “Thật hy vọng nhanh đến mùa đông một chút.”

Tiêu Lê Hoa biết Tạ Hữu Thuận muốn ăn thịt lạp khô nàng làm, người đàn ông này cũng là một người thích ăn. Kỳ thật ra không chỉ có hắn, mà nàng cũng muốn ăn. Hai người về đến nhà, Thạch Đầu và Mộc Đầu vừa thấy được hai con thỏ kia đã lập tức thích. Hai đứa bé gục bên cạnh giỏ trúc nhìn, còn đưa tay sờ sờ.

Tạ Hữu Thuận làm một cái ổ cho thỏ, lót gạch trên mặt đất để phòng chúng đào hang chạy. Cứ nhốt bọn nó như vậy là được rồi, lại thoa chút thuốc trị thương lên trên đùi chúng nó lấy từ chỗ Vương Đại Sơn rồi dùng vải bọc lại. Hai con thỏ cứ như vậy an cư ở lại đây.

Kể từ sau khi thỏ tới Thạch Đầu và Mộc Đầu đã chuyển lực chú ý khỏi dê bò và gà. Hai đứa coi hai con thỏ làm thành bảo bối, còn mờ icác bằng hữu nhỏ tới nhà nhìn.

Hiện tại Thạch Đầu và Mộc Đầu gần như đã trở thành người đám nhỏ trong thôn hâm mộ nhất. Bọn họ mặc quần áo mới sạch sẽ, trên người đều treo một cái bọc nhỏ, bên trong luôn đặt đồ ăn ngon và đồ chơi. Hơn nữa hai đứa đều mang theo hai văn tiền, hầu như trẻ con trong thôn đều không mang tiền. Bọn họ lại có thể mang tiền, có thể đi tiệm tạp hóa trong thôn mua đồ mình thích, hai văn tiền trong mắt trẻ con tuyệt đối là một số tiền lớn. Bọn nhỏ đến xem thỏ, Tiêu Lê Hoa sẽ rửa sạch quả dại hái được cho bọn chúng ăn, còn theo thỉnh cầu của bọn hắn nói chuyện xưa Tề Thiên Đại Thánh.

Tiểu Nguyệt vỗ tay nói: “Thẩm thẩm nói thật dễ nghe, Thạch Đầu và Mộc Đầu thật sướng, ngày ngày có thể nghe chuyện xưa, còn có nhiều thức ăn ngon đồ chơi thú vị như vậy. Thẩm thẩm ngươi thật sự lợi hại, sau này ta cũng muốn giống như người.”

Cẩu Đản ở một bên hừ một tiếng.

Đồng Tiền chống eo nói: “Cẩu Đản ngươi hừ cái gì? Thẩm thẩm rất tốt, mới vừa rồi không phải ngươi cũng nghe chuyện xưa à!”

Cẩu Đản lớn tiếng nói: “Nương ta nói nàng là người xấu.”

“Mẫu thân ta mới không phải người xấu. Mẫu thân ta còn sửa cầu cho trong thôn! Mẫu thân ta là người tốt! Mẫu thân ngươi mới là người xấu!” Thạch Đầu nắm quả đấm nhỏ trợn trừng mắt, giờ ở trong lòng thằng bé mẫu thân cực tốt.

“Mẫu thân ngươi chính là người xấu, sửa cầu cũng không cho ông ngoại ta bọn họ đi. Chính là người xấu!”

Cẩu Đản lớn tiếng nói, nương hắn dẫn hắn về nhà ông ngoại, ông ngoại bọn họ nói không thể qua cầu, bảo nương nghĩ biện pháp, còn nổi giận với nương hắn. Hắn hỏi nương vì sao cầu kia không thể cho ông ngoại đi, nương nói là mẫu thân Thạch Đầu không cho đi. Cho nên nương Thạch Đầu chính là người xấu.

Một đám hài tử ở đó ồn ào, Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa nghe, hai người liếc mắt nhìn nhau, nghĩ người thôn Thượng Cầu thật đúng muốn đi cầu ah, nghĩ quá đẹp. Cuối cùng Cẩu Đản chạy, nhiều trẻ con như vậy thằng bé không nói lại, tức giận chạy đi.

Lời Cẩu Đản nói bị mọi người biết rồi, miệng trẻ con biết nói, trở về hỏi người lớn trong nhà nương Thạch Đầu có phải người tốt hay không, sau đó nói lại lời của Cẩu Đản. Người trong thôn tất nhiên nói Tiêu Lê Hoa là người tốt, sau đó khinh bỉ Trương Thủy Đào một phen. Có mấy người lợi hại cùng những người khác tới nhà trưởng thôn nói chuyện, kiên trì biểu đạt quyết tâm không để cho thôn người Thượng Cầu đi cây cầu kia.Trương Thủy Đào bởi vì chuyện này bị nói một trận.

Sau đó trong thôn lại phát sinh một chuyện, có liên quan tới nhà Vương Đại Sơn, con trai Chu Đại Tẩu – Đại Hổ nghịch ngợm, đốt đuôi con la nhà hắn rồi. La hoảng sợ thoát khỏi dây thừng chạy đến trong sân, cuồng loạn chạy trên đường suýt chút nữa dẫm lên người. May mắn có Vương Đại Sơn đẩy người đó ra, kết quả khiến hắn bị đụng một cái, trẹo lưng rồi.

Lang trung nhìn cho Vương Đại Sơn, lại để cho hắn nghỉ ngơi, trong nhà một sức lao động cường tráng cứ như vậy không thể động. Trương Liên Hương vốn không vừa mắt Chu Đại Tẩu, lúc này sao có thể buông tha nàng, ngăn ở cửa nhà bọn họ mắng, để bọn họ đền tiền.

“Muốn tiền không có, muốn mạng ngươi cầm đi. La nhà ta chạy trên đường, không có đụng vào người khác làm sao lại đụng vào hắn? Là chính bản thân hắn xui xẻo.” Chu Đại Tẩu vừa nghe Trương Liên Hương há mồm muốn một lượng bạc, chính là không muốn cho. Chu Đại thật ra cũng không muốn cho, một lượng bạc ah, hắn phải giết bao nhiêu đầu heo mới có thể kiếm tiền trở lại.Cho nên hắn để mặc vợ làm ầm ĩ, mang Đại Hổ trốn đi.

Trương Liên Hương nóng nảy, tìm đến thôn trưởng phân xử, thôn trưởng để cho Chu Đại Tẩu bồi thường tiền.

Chu Đại Tẩu tội nghiệp nói: “Thôn trưởng, bản thân ta cũng muốn cho nhưng nhà của ta không có tiền ah! Vốn có chút tiền, toàn bộ đều nộp lao dịch rồi. Hơn nữa trượng phu nhà nàng cứu cháu nhà Hàm bá bị thương, vậy hãy bảo bọn họ đòi nhà Hàm bá đi! Làm gì muốn đòi chúng ta?”

Hàm bá đang tức giận, hôm nay con trai con dâu đều không ở nhà, ông ở nhà nhìn cháu. Nếu đứa cháu này thật sự xảy ra chuyện, ông biết nói với con trai con dâu thế nào. Chu Đại Tẩu còn nói như vậy, nếu nàng không phải phụ nữ, ông đã phải đi lên đánh nàng một trận.Cuối cùng cái mặt già ông cũng không cần, mắng Chu Đại Tẩu một trận. Vốn vừa mới khỏi bệnh, mắng xong đã thở hổn hển, người trong thôn vội vàng an ủi ông, rối rít chỉ trích Chu Đại Tẩu.

Thôn trưởng nghiêm mặt bảo Chu Đại Tẩu không nên nói lung tung, còn nói nếu nàng không bồi thường tiền vậy đưa la cho Vương Đại Sơn.

Chu Đại vừa nghe lập tức nóng nảy, con la kia đáng giá, sao có thể cho người khác.

Chu Đại Tẩu con ngươi đảo một vòng nói: “Muốn tiền không có, la đáng giá như vậy sao có thể cho bọn hắn. Như vậy đi, heo mẹ nhà ta vừa lúc đẻ mấy heo con, cho các ngươi năm con, khẳng định trị giá một lượng bạc. Đều cho bọn hắn ah, tiện nghi cho bọn họ chiếm.”

Năm con heo con một lượng bạc, đây đúng là rất rẻ, lại làm cho mọi người có chút không dám tin tưởng. Chu Đại Tẩu người này thích chiếm lợi, hôm nay lại chủ động cho người khác lợi ích sao? Trong chuyện này nhất định có nguyên nhân.

Trương Liên Hương chỉ vào Chu Đại Tẩu mắng: “Trời mùa hè, heo con không dễ sống! Nhà ngươi nuôi không nổi phải không? Hiện tại cho chúng ta, coi chúng ta là người ngu? Không được, đưa bạc!”

Mọi người vừa nghe đúng vậy a, mùa hè heo con không dễ nuôi. Chu Đại Tẩu chủ động cho, vậy khẳng định là đúng như vậy. Mọi người càng khinh bỉ nàng ta hơn.

Chu Đại Tẩu bị vạch trần, mặt không đỏ hơi thở không gấp, chính là một câu nói, muốn tiền không có, chỉ cho heo con.Trương Liên Hương tất nhiên không muốn, hai bên suýt chút nữa đánh nhau.Vẫn do thôn trưởng giúp đỡhòa giải, Trương Liên Hương đi nhìn heo con, phát hiện chúng hơi ỉu xìu nhưng vẫn ăn, đồng ý muốn mấy con heo con đó. Chỉ có điều trong lòng vẫn hết sức tức giận, tìm Tiêu Lê Hoa tố khổ.

“Lê Hoa, muội không biết a, ta thật sự muốn cào xước khuôn mặt nàng ta, nhưng người đó không muốn trả tiền nàng ta khẳng định không trả, đó chính là người vắt cổ chày ra nước. Ta muốn mấy con heo con này thật sự khó chịu.”

“Tẩu tử, đừng khó chịu, chỉ cần tẩu nuôi sống mấy con heo này rồi, đến lúc đó Chu Đại Tẩu khẳng định hối hận.Hơn nữa còn là cực kì hối hận.”

Tiêu Lê Hoa cười nói, nàng nghĩ Chu Đại Tẩu thật không may, nàng vừa nghĩ tới mùa đông năm nay dạy cách làm thịt lạp khô cho Hoa Hằng. Đến lúc đó mọi người thôn họ chăn heo có thể kiếm được tiền hơn so với năm trước. Ngay sau đó Chu Đại Tẩu lại đưa heo con rẻ cho Trương Liên Hương. Việc này thật sự là cả ông trời đều không nhìn được việc nàng ta khi dễ người đàng hoàng.

Tiêu Lê Hoa nói cho Trương Liên Hương, mùa đông năm nay sẽ có người thu mua một lượng lớn thịt heo. Hơn nữa còn là thu mua giá cao, Trương Liên Hương vừa nghe lập tức cao hứng, hỏi Tiêu Lê Hoa làm sao biết, bị Tiêu Lê Hoa nói dăm ba câu cho qua rồi. Nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ có điều nghĩ tới nhất định phải trông nom việc nhà nuôi heo tốt. Ngọc Nương cũng biết chuyện này, nghĩ cũng không cần nghĩ nhiều nuôi hai con heo.

Cuối mùa hè đầu mùa thu trời thích mưa nhất, một trận mưa lớn tiếp một trận mưa lớn, nước sông lần lượt tăng cao rất nhiều, mọi người đều ở nhà hưởng thụ thời gian nhàn hạ  khó có được.

Sau khi mưa tạnh, từ người thôn Thượng Cầu đến, rất nhanh người Thôn Hạ Cầu liền biết một tin, tất cả đều cao hứng cười ha ha.

 

Discussion30 Comments

  1. Muốn đi nhờ cầu thì chịu khó nộp phí đi. Không muốn bỏ tiền chỉ muốn xài. Khôn thế ai chả khôn được. Tiêu Lê Hoa chắc định làm lạp xưởng rùi

  2. Tiêu Lê Hoa nếu giúp cả thôn Hạ Cầu làm giàu thì đúng là bồ tát sống của thôn Hạ Cầu như lời Tạ Hữu Thuận nói. Thôn Thượng Cầu bây giờ thấy thôn Hạ Cầu có cầu mới đi thì lại ghen tị, trách móc trưởng thôn không chịu bỏ bạc phụ xây cầu. Như Ý bị từ hôn cũng không còn buồn rầu nữa rồi. Có điều Uông thị thấy cầu thì vẫn trách Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa không cho bà ta bạc. Bó tay
    Cảm ơn editors

    • Trong thông có gia đình cực phẩm là Chu Đại,Chu Đại tẩu và đứa con Đại Hổ cả nhà đều cực phẩm. Ngoài ra còn có Trương Thủy Đào dậy con trai tánh tình hư hỏng Cẩu Đản trẻ nhỏ mầm non nhỏ thế mà bị mẹ dạy hư rồi không sửa đổi sau này lớn lên khó trị. Tiêu Lê Hoa dù không muốn làm bồ tát sống thì cũng phải làm bởi khi cả nhà Tạ Hữu Thuận kiếm tiền giàu có thì dân trong thôn họ vẫn đang nghèo khó sẽ đỏ mắt và ghen tỵ. Bên cạnh còn có mẹ chồng Uông thị,Lý thị và nhà cũ Tạ gia trừ gia đình nhỏ Tạ Hữu Thái và vợ ra thì ai ai cũng hâm he rình chực túi tiền của cả nhà Tạ Hữu Thuận. Ái chà, lần này Chu Đại tẩu lỗ nặng rồi nhá. Đến mùa đông heo được tăng giá thì chị ta sẽ kêu la hối hận đến xanh cả mặt coi.

      • “Cười người hôm trước hôm sau người cười”. Đọc đến đây mà vừa mừng vừa tủi cho nữ chính. Mừng vì dần dần nàng đã được dân trong thôn chấp nhận. Tủi vì chung quy lại cũng 1 chữ “tiền”. Có lợi ích vật chât thì người ta mới cho sắc mặt.

  3. Tran Thanh Hang

    Có khi nào ta nên học món thịt lạp khô, thịt hun khói, lạp xưởng, xúc xích ko ta. Nhỡ ngày nào đó lại xuyên qua làm nữ chính điền văn chứ ko phải quý tộc phi tần thì vẫn ko lo đói nhể. Có nàng nào nghĩ như ta ko??? Ít nhất ta đọc được 2 truyện làm giàu từ món này rồi..

    Không biết có tin gì từ Thượng Cầu mà mng lại cười sung sướng ta??? Đúng mùa mưa nên cầu bên thôn kia cũng sập hah sao????

  4. Tự dưng ta đọc xong truyện điền viên cẩm tú và truyện này ta cũng có ý nghĩ như nàng, học là thịt xông khói, lạp xưởng, nấu ăn thật ngon, chuẩn bị đầy đủ để có xuyên về nông thôn cũng k lo đói, và quan trọng là tìm thấy 1 anh nông dân thật thà, chất phát là cưng vợ hết mực à

  5. Ta biết ngay thế nào cũng có món này mà ko khéo nhà TLH còn giàu lên nhờ món này ấy chứ. Tự tạo nghiệt k thể sống họ Chu kia sau này còn tiếc đứt ruột ấy chứ sớm biết vậy sao còn làm.

  6. Ôi để hình nền làm ta tưởng nhầm truyện. Lần này thôn Thượng Cầu thật bẽ mặt. Thôn Hạ Cầu vừa đi qua cầu vừa cười mất. Uông thị các nàng chỉ mong tiền đó trong túi mình. Thật đúng là cực phẩm chuyện nào cũng có, muốn mn cung phụng nắm toàn quyền trong tay, tức cười mấy lão bà bà này ghê. TLH lại nghĩ ra cách kiếm tiền, còn tìm cách để cả thôn cùng kiếm tiền thật tốt. Trí óc của người hiện đại đương nhiên suy nghĩ hơn mấy người nông thôn cổ đại kia r. Thật buồn cười các nàng ghen tỵ với TLH

  7. Mình đọc nhiều truyện điền văn đều làm giàu theo cách này rồi ôm mộng học theo rủi bữa nào xuyên thiệt đến đó mới phát hiện ra chẳng những họ có mà còn làm ngon hơn mình thì chết chắc…Sau này TLH phát triển chăn nuôi và trồng cây ăn quả cùng mang mọi người làm giàu.
    Mình cũng đang nuôi mộng nông nghiệp đây, mua 1 mẫu đất mà đến giờ còn không biết trồng cây gì trên đó nữa

  8. Cầu cũng đã sửa xong giờ thôn hạ cầu có thể vui mừng rồi. Thôn thượng cầu giờ hối hận không kịp nha. TLH định nuôi thỏ con nếu thành công thì lại là 1 con đường kiếm tiền rồi. Còn định làm thịt lạp khô, xem ra ý tưởng của TLH rất tốt, cả thôn cùng tốt lên thì mới không ai có thể nói nhà họ nha
    Cảm ơn edictor

  9. Mưa to, nước sông dâng cao, chắc đường đi lên trấn của thôn Thượng Cầu bị ngập rồi, cho nên người thôn Hạ Cầu mới vui như vậy chăng?
    Ít nữa TLH bán các phương pháp làm thịt lợn cho Hoa Hằng xong rồi nhờ anh ta thu mua lợn trong thôn, lúc đó Chu đại tẩu chả lại tiếc đến muốn hôn mê ấy chứ, có khi hai vợ chồng chị ta lại chả cãi nhau ấy à,

  10. Trời ơi, Tiêu Lê Hoa thật nhân từ, gặp ta là không có chuyện đó đâu, ai tốt với ta thì ta tốt lại còn thì không ta sẽ không giúp, muốn nhà kia tức chết.

  11. LH tỷ phen này lôi cả thôn cùng làm giàu thì hy vọng mọi người sáng mắt sáng lòng cư xử cho đàng hoàng a, mị là nghi nhà chồng cùng các thành phần khó ưa hẳn sẽ nhấc sóng gió gì nữa chăng?

  12. Hương Nguyễn

    hheeh. thế là băt đầu phong trào nuôi heo rồi. heo thì sẽ có phân bón ruộng, các cây trồng cũng sẽ cho sản lượng cao. cả thôn cuộc sồng lại bắt đầu đi lên. ai ai cũng vui mừng rồi. thanjk nàng đã edit

  13. Đúng là ông trời cũng giúp TLH rồi, cái thời đại này thiếu đủ thứ, mà TLH chỉ tùy tiện nghĩ tới 1 món là kiếm lời khối bạc rồi. Giờ thì bắt đầu cùng mọi người trong thôn kiếm bạc, để nta đỡ ganh tỵ đỏ mắt. Uông thị thật là buồn cười, còn thù hận con trai hết lần này tới lần khác. may là chỉ trừng mắt thôi, chứ chưa có làm ra hành động gì khác nữa. Mùa đông năm nay không khí thôn Hạ cầu chắc phấn khởi lắm. lúc mà mọi người bán heo đi, đảm bảo là Chu đại tẩu tiếc đứt ruột rồi.
    Ko biết lần này thôn thượng cầu tới mang theo tin tức gì nhỉ. là góp tiền cho đi cầu mới này sao. cũng chỉ có việc này thì thôn hạ cầu mới vui vẻ như thế chứ. ta thì vẫn mong mỏi thôn hạ cầu đoàn kết hơn nữa, cuộc sống mọi người tốt lên thì tình người chắc sẽ gần nhau hơn

  14. Thịt lạp khô là lạp sườn đúng không cả nhà. Món này mà làm ra thì tửu lâu của Hoa Công Tử thu bạc đến mỏi tay thôi. Thế nên nhà chị Trương nuôi heo là chuẩn rồi. Mà trời mưa chắc Thôn Thượng Cầu không đi được lối khác rồi. Haha thật là đã. Cười người hôm trước hôm sau người kia. Bây giờ thôn Hạ Cầu có cầu đẹp rồi, muốn đi thì nộp phí thôi. Cám ơn bạn nhiều

  15. Sắp tới sẽ là lạp khô hẳn là lạp xưởng nhỉ!? Nữ xuyên không hay làm những món trứng muối, lạp xưởng rồi cách thức pha chế bộ ngũ vị hương này nọ. Trong thôn sau này hẳn sẽ giàu hơn rồi, không biết đến cuối năm thì Chu đại tẩu có hối hận xanh ruột không nhỉ. Không biết tin gì mà làm thôn Hạ Cầu cao hứng cười ha ha đây. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!!

  16. Người thôn Thượng Cầu lại muốn đến xin được đi qua cây cầu đó chứ gì. Đâu coa dễ như vậy. Hừ.
    Tiêu Lê đúng là nghĩ ra được nhiều phương pháp kiếm tiền ghê ta. Hi

    Tks tỷ ạk

  17. Kiểu này có khi nào mình nên đi học một khoá nấu ăn không, lỡ không may xuyên không , không thì có thể làm giàu
    Mà cho mình góp ý xíu, trong truyện có nhiều chữ bị dính lại với nhau tỷ kiểm tra rồi sửa lại nhé, thanks tỷ ah

  18. Đúng là cười người hôm trước hôm sau người cười. Người của thôn Thượng Cầu muốn làm trò gì nữa đây. Sao Tiêu Lê Hoa hay nhỉ. Cái gì cũng nh=ghĩ ra kiếm tiền được hết vậy ta. Thanks editor,

  19. Ta thấy mấy người thôn Thượng Cầu kia đúg thật là… không biết nói sao nữa. Cũg vô sỉ phết. Bây giờ hết tinh tướng nhá. Con đường làm giàu ngày càng thuận lợi. May mắn Hoa tỷ nhà ta biết nhiều món hehe. Phúc lợi của người xuyên qua . Cái người mà hợp tác với Hoa tỷ đúg là kiếm lợi mà. Mong sao hai bên mãi hợp tác tốt.

  20. cây cầu cuối cùng cũng sửa xong rồi, người thôn Thượng Cầu lần này đỏ mắt à, mà thấy người thôn này cũng thuộc hàng cực phẩm a. không muốn đưa tiền để sửa cầu lại muốn có cầu để đi. lý nào lại như vậy, Trương Thuỷ Đào, Chu đại tẩu toàn những thành phần ưa không nổi. lần này Tiêu Lê Hoa đã nghĩ được phương pháp để toàn thôn cùng kiếm tiền rồi.

  21. Ôi, các món ăn trong đây làm mình thèm quá, cũng muốn ăn thử. Mà ko biết có tin gì vui vậy nhỉ?

  22. kkk, lại là món lạp xưởng và thịt khô trong truyền thuyết. TLH ko hổ là nữ cường xuyên qua, suy nghĩ thật chu đáo, mà còn thực hiện đc nữa, gặp mình thì chỉ giúp những ng nào tốt vs mình thôi, mấy kẻ khác cho bấm nút nhé.
    cảm ơn nhóm dịch

  23. Ta nói cứ xuyên không đieefn văn là y như rằng lạp xưởng, thịt khô.Ẩm thực trung quốc t nhớ phải ra đời mấy món này sớm lắm mà.Sao cứ tới lúc này mới phât minh.
    Làm cầu thì hồi nhớ khắc cái tên lên cầu cho con cháu nó hãnh diện, bỏ cả đống bạc ra làm từ thiện.Sau này mình giàu phất lên cả thôn lại bảp làm giàu không giúp thôn giàu với.

  24. Tỷ biết nhiều món ghê, điền văn nào có tài nấu ăn đều mau giàu hết. Nhà họ Chu sau biết heo đắt giá chắc tức chết luôn mất thôi.

  25. Thật là bó tay với cái bà Chu thị này, sao toàn làm việc để người ta ghét thế không biết. Cứ thế này đến lúc muốn ng khác giúp đỡ thì chẳng ai muốn giúp đâu, có thằng con ngu như vậy cũng không thèm dạy dỗ. Sau này kiểu gì cũng gây hoạ lớn

  26. Bách Hợp đã nghĩ ra cách giúp người trong thôn có cuộc sống khấm khá hơn, kéo cả thôn làm giàu. Chu đại tẩu này đến lúc biết bán heo lỗ vốn vậy sẽ đấm ngực giậm chân đây.

  27. HK lẽ bây giờ ta đi học nấu ăn ngôn, học sài bếp củi, học cách làm lạc xưởng, học tùm lum tùm la chứ kiểu này ng ta may mắn mới xuyên về gặp mình xuyên về là xui xẻo 18 kiếp để dành lại á

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: