Bia Đỡ Đạn Phản Công – Đảo tàn sát đẫm máu 25+26

6

Đảo tàn sát đẫm máu 25

Edit: Jolly

Beta: Sakura

Chẳng qua đồng thời Bách Hợp cũng phát hiện, chỉ dựa vào sức của cô, muốn giết chết hết người trên đảo căn bản là không thực tế. Hôm nay cô nhìn thấy trạm gác trên đảo, vị trí, mạng lưới phân bố tổng cộng có hơn cả ngàn cái, nếu như tính toán theo bình thường mỗi vị trí có hai người, tổng cộng là hai ngàn người, thực lực của đảo nhỏ này cũng quá khủng đi, nhiêu đây người giết không hết, nhưng mà King đã có ý định muốn vứt bỏ hòn đảo giết người này, muốn hủy đi đảo này mà trốn chạy, như vậy cô sẽ đem kế hoạch này tiến hành sớm hơn.

Về phần hôm nay một số khách hàng đã rời đi cô cũng đã cân nhắc qua, đầu tiên cô sẽ tìm chỗ ở của King, từ trước khi cô gái thỏ nhắc đến ‘Tùy Ý tiên sinh’, Bách Hợp đoán chắc trên đảo sẽ có lưu lại dữ liệu của khách hàng, cô không tin King không lưu lại, dù sao muốn làm công việc nguy hiểm như vậy, giao dịch khách hàng không giống bình thường, không thể lộ ra ngoài ánh sáng, không để người khác biết. King đã tạo nên chỗ này, có lẽ cũng không phải kẻ ngốc, khẳng định trong tay sẽ giử lại một ít bí mật, để sau này thoát thân.

Bách Hợp không có cách nào tiêu diệt hết đám người này, đến lúc đó nghĩ biện pháp lấy những tư liệu này, cho dù họ có chạy đi rồi, thời gian còn dài, cô có thể chậm rãi giết. Nhưng nhất định sẽ có cá lọt lưới, trước mắt cô cũng không có cách nào, cũng chỉ có thể suy nghĩ biện pháp như vậy, nguyên chủ sẽ xem độ khó của nhiệm vụ lần này, không nên tính cô không hoàn thành nhiệm vụ.

Theo bản đồ phân bố vị trí thủ vệ, cùng với hai ngày này chạy trốn, Bách Hợp đại khái có thể suy đoán ra. Máy tính thể hiện bản đồ phân bố, những nơi có ô biểu tượng tam giác màu cam là nơi canh giữ sâm nghiêm, hẳn là nơi King ở, nơi này cô cũng chưa đi qua, trời tối cô chuẩn bị đi nơi này nhìn một chút, nếu như vận khí không tốt suy đoán sai, vậy một lần nữa cô phải nghĩ biện pháp trốn đi.

Chẳng qua vận khí của Bách Hợp cũng không tốt lắm. Nơi kia cũng không phải nơi ở của King, mà là kho vũ khí, bên trong cũng không có nhiều người gác, nhưng lúc phát hiện Bách Hợp, những người này không dám nổ súng, một khi nổ súng có thể nổ nơi này, nói không chừng mọi người sẽ chôn chung, mọi người sợ ném chuột vỡ bình, bắt đầu sử dụng nắm đấm.

Những thủ vệ này đã sớm biết sự tồn tại của Bách Hợp, đây là lần đầu chính thức nhìn thấy cô, phát hiện cô gái mà hai ngày nay gây náo động đảo nhỏ này cũng không giống tưởng tượng của mọi người bộ dạng hung hãn, những người này lắp bắp kinh hãi. Từ trong đám ‘Con mồi’ moi được tin tức người lọt lưới là một cô gái, nhưng chân chính nhìn thấy người trước mặt đây một thân quân trang giống họ, khuôn mặt thanh tú, tư thái nhẹ nhàng thướt tha, là ‘Con mồi’ mà hai ngày nay nghe tên mọi người đã sợ mất mật. Họ có chút không dám tin.

Rất nhanh khi Bách Hợp ra quyền, mọi người đã biết rõ cô gái này có thể quấy đảo nhỏ nghiêng trời lệch đất, xác thực có đạo lý.

Sau khi phát hiện Bách Hợp, mọi người đều đem súng đạn dược trong tay ném đi, một người trong số đó truyền tin gọi người phụ cận nhanh chóng chạy đến, Bách Hợp một cước đá tới người thủ vệ trước mặt mình, tại đây tổng cộng có ba người, mỗi người cao lớn cường tráng, người nọ một bên thông báo tin tức một người khác hấc đầu:

“Đạp phá thiết hài vô mịch xứ.”

Trong lòng Bách Hợp thầm than không may. Lúc cô phát hiện căn phòng này. Đẩy cửa tiến vào liền gặp mấy người thủ vệ này, nếu không phải cô tránh nhanh có thể đã bị một quyền đánh ngã. Tuy cô có thể tránh thoát một quyền, cũng rất nhanh ra chân bức lui một người. nhưng như cũ vẫn bị ba người tạo thành tam giác vây quanh.

Áo chống đạn trên người vốn quá lớn, lúc này đã không dùng tới súng đạn, nó làm hạn chế hành động của của cô. Những người này đã báo cho người khác, để tránh bọn họ kéo đến nhiều người, Bách Hợp quyết định tốc chiến tốc thắng.

Cô không muốn cùng ba người này nói nhảm, nhanh chóng ra tay công kích, hướng người vừa mới mở miệng phóng tới, hắn cách mình gần nhất. Bách Hợp đưa tay trảo hắn, người bên kia cũng đánh qua, ba người phối hợp thỏa đáng, một chiêu Bách Hợp đại khái kiểm tra thực lực của họ. Nếu như cô không chút tổn thương dẫn xuất sơ hở của ba người này, chỉ sợ ba người này một người phòng thủ hai người công kích, cô muốn trong thời gian ngắn muốn giải quyết ba người họ cũng không phải chuyện dễ.

Nghĩ như vậy, cô dứt khoát để hở sau lưng, mặc kệ một người một quyền đánh trúng hông mình, dưới trọng lực này, một trận đau nhức truyền đến, theo lực của nam nhân, Bách Hợp nhanh chóng hướng hắn ta nhào tới, một tay đè chặt đầu hắn, một tay hướng mặt hắn vung quyền.

Lúc nãy ra tay hắn ta nhìn thấy Bách Hợp không né tránh, trên mặt còn lộ ra thần sắc vui mừng, nhưng nhìn thấy Bách Hợp bị trúng quyền nhưng không ngã xuống, ngược lại thân thể lại đánh về phía người khác, hắn ngẩn ngơ, người bị Bách Hợp bắt lấy kia phản ứng cực nhanh, đầu cuối xuống tránh được một quyền đánh lên mặt của Bách Hợp.

Trên đầu của hắn đội mũ bảo hiểm, trong suy nghĩ của họ, danh tiếng Bách Hợp hai ngày nay vang như sấm, cũng giết không ít người, có thể là do ám sát, đánh lén, tuy rằng có bản lĩnh, một quyền này đánh ra, sức của đàn bà làm sao bằng đàn ông được, hơn nữa cô vừa trúng một quyền của đồng đội, chỉ cần liều chết chế trụ được cô, ba người sẽ lập đại công.

Người đàn ông bị đè đầu nghĩ đến đây liền vui vẻ, hai tay bắt lấy eo Bách Hợp, nhưng chớp mắt, một quyền của Bách Hợp chuyển hướng, vẫn đánh vào mũ bảo hiểm, ‘Đông’ một tiếng, chỉ nghe răng rắc một tiếng, nón bảo hiểm bị trúng một quyền, cứ thế mà móp vô.

Người bị Bách Hợp bắt giữ vẻ mặt đang vui vẻ liền cứng đờ, trong tích tắc, đầu hắn giống như bị cự thạch va chạm, mũ bảo hiểm móp vào đem đầu hắn kẹp chặt, trọng lực xuyên qua mũ bảo hiểm truyền đến, hắn chỉ cảm thấy đầu óc mình giống như bị một quyền này đánh nát.

Một quyền này cũng không giống như tưởng tượng của hắn lực đạo chỉ làm cho hắn nếm tí khổ sở, hắn kêu thảm một tiếng, mủ bảo hiểm biến hình kẹp lấy đầu hắn, mặt hắn bị ép vào biến hình, trong miệng phát ra tiếng thống khổ, tay đang bắt Bách Hợp liền buông tay hay tay ôm đầu. Sau một khắc Bách Hợp đánh thêm một quyền đánh váo đầu hắn, ngay cả nắm đấm của chính mình cũng ẩn ẩn đau, càng đừng nói tới nam nhân kia, mũ bảo hiểm kẹp vào đầu hắn, hắn đã kêu không ra tiếng, té xuống mặt đất ôm đầu run rẩy, trên mặt đất cũng không thấy máu, hiển nhiên người này không xong rồi.

Trận hình tam giác liền bị đánh vỡ, còn lại hai người liền dễ giải quyết. Bách Hợp thừa dịp giải quyết xong một người, nhanh chóng bắt lấy người thứ hai đang muốn công kích mình, tay lần theo thắt lưng rút dao găm, một nhát đâm vào miệng xuyên qua sau ót, thuận tay đẩy hắn ra sau.

Chỉ vài phút giải quyết xong hai thủ vệ, người còn lại thất kinh, quay đầu bỏ chạy, hắn chạy trốn rất nhanh, Bách Hợp quay lại nhìn thấy phương hướng hắn chạy, chịu đựng đau đớn không đuổi theo mà lựa chọn phương hướng ngược lại với hắn chạy đi.

Cô bị thương, vừa rồi bị trúng một quyền ngũ tạng lục phủ giống như bị đánh dời vị trí, bây giờ đã kinh động thủ vệ, phần lớn nhân mã đều chạy về bên nay, từ kho súng đạn đi ra, chạy một đoạn rồi Bách Hợp mới quay đầu nhìn thoáng lại, trong miệng đột nhiên niệm chú ngữ:

“Thiên Địa Vô Cực…” một con hỏa long nho nhỏ xuất hiện ở đầu ngón tay, bởi vì luyện tập Đạo Đức Kinh thời gian quá ngắn, thứ này có lẽ đối với ma quỷ, cương thi các loại có thể dùng, nhưng muốn dùng nó giết người, không chỉ tiêu hao lượng lớn linh lực, mà chỉ có thể đả thương nhưng người không thể giết người. Đúng lúc này dùng không thể tốt hơn, hỏa long kia theo âm thanh niệm chú của cô, càng ngày càng dài, đám người đuổi tới càng ngày càng gần, Bách Hợp nghe thấy tiếng vang bên kho súng bên kia truyền đến, tròng mắt híp híp, hỏa long trong tay được thả ra ngoài.

Đám thủ vệ chỉ thấy một con giống hệt rồng lửa xuất hiện trên không trung, gầm thét bay về phía kho đạn, mọi người ngơ ngác nhìn, rất nhanh hoàn hồn lại, úa ra chạy trốn tứ phía, lúc này chỉ hận không có bốn chân để bỏ chạy.

‘Oanh’ một tiếng vang thật lớn, liên tiếp tiếng nổ mạnh vang lên, những người chưa kịp chạy xa bị lực nổ tung sinh ra sóng nhiệt đánh bay đi, những người phía sau bị ánh lửa nuốt chửng. Bách Hợp đã chạy rất xa, nhưng chính mình cũng bị đánh bay đi, văng mạnh về phía trước.

Mặt đất có rung chuyển nhỏ, giống như có địa chấn vừa phát sinh, tiếng kêu rên thảm thiết liên tiếp truyền đến, rất nhiều người không hiểu vì sau chết, hỏa long kia rốt cuộc làm sao xuất hiện.

Toàn thân Bách Hợp cũng rã rời, ngón tay giật giật, trong nhất thời thân thể không còn một tia khí lực, căn bản không đứng lên được. Kho đạn dược nổ tung bây giờ đang cháy hừng hực lửa lớn, sóng nhiệt kia giống như muốn nướng chính người ta. Bách Hợp cắn chặt răng, nghe thấy động tĩnh cách đó không xa, bắt buộc chính mình phải bò người dậy. Nơi này gây ra động tĩnh lớn như vậy, thế lửa lớn như vậy, lại kéo theo gió biển thổi qua, lửa nhanh chóng lan ra chung quanh, lòng đất rung rẩy càng thêm dữ dội, độ nóng tăng cao, rất nhiều người bắt đầu hướng bên này chạy đi.

Tuy rằng vừa rồi cô cách kho súng khá xa, nhưng lực nổ quá mạnh uy lực lớn, cô ít nhiều cũng bị chút ảnh hưởng, trên người thêm một cây xương sườn bị gãy, hơi động một tí liều đau thấu tim. Bách Hợp cắn chặt răng, nơi này không phải nơi ở lâu, nếu những người này chạy đến, cô lại nằm bất động, sớm muộn cũng bị người bắt được.

 

Đảo tàn sát đẫm máu 26

Bách Hợp cố nén đau đớn, run rẩy từ mặt đất đứng lên, đảo nhỏ run nhè nhẹ, Bây giờ cô đang mặc trang phục lính đánh thuê, huống chi bây giờ người bỏ chạy không chỉ riêng cô, thân ảnh lảo đảo của cô không làm người khác chú ý.

Một đường chạy khoảng vài trăm mét, Bách Hợp cảm giác hô hấp của mình đã mang theo mùi máu tanh, chắc hẳn do vận động nên tăng thêm thương thế, cô không biết mình đã lạc đến nơi nào.

Đằng sau có người đang cãi nhau, không ít người muốn dập tắt lửa, cô ngẩng đầu, phía trước có tòa lầu nhỏ, thủ vệ chung quanh đã chạy hết, tòa lâu hiện lên dưới ánh lửa yên tỉnh đến quỷ dị. Chung quanh mở đèn sáng trưng, nhìn cứ như ban ngày.

Mặt ngoài tòa lầu được bao bọc bởi đá hoa cương màu đen, dưới phản xạ của ánh đèn nhìn trông đáng sợ. Bên ngoài là một mảnh đất trống được quét dọn sạch sẽ, cũng không có thủ vệ canh gác, trái lại phía trên có không ít camera và máy báo động, mặt đất cũng giăng đầy lưới điện cao thế, nơi này so với biệt thự trước kia cô xâm nhập càng sâm nghiêm hơn.

Bách Hợp ho hai tiếng, trong miệng mùi tanh càng đậm, mỗi khi hô hấp liền khiến cho phổi đau hơn, cô cắn răng, nhìn thấy phía ngoài dùng một vòng lưới sắt điện vây quanh cao chừng ba mét, mỗi năm mét thì có một camera và máy báo động liền kế nhau. Nói cách khác, giữa máy báo động là camera, camera được gắn xen kẻ với còi báo động, chúng cách xa nhau chừng trăm mét, cô chỉ cần cách máy báo động khoảng 3 mét và cách camera hai mét là được.

Camera xoay tròn 360 độ, chỉ cần cô tìm đúng thời cơ, lúc camera xoay qua hướng khác không thấy được cô, từ trên hàng rào thép nhảy vào, như vậy đồng thời tránh đi máy camera và máy báo động tiến vào toàn biệt thự này. Như vậy xem ra tránh né còi báo động và máy giám sát không phải vấn đề, mà ngược lại là làm như thế nào tránh lưới điện chằng chịt trên mặt đất, và làm sao nhảy qua hàng rào thép mới chính là vần đề.

Cô luyện võ thời gian không dài, bây giờ lại bị thương, muốn nhảy qua ba mét cực kỳ miễn cưỡng. Lưới sắt cao ba mét này được chạm rỗng hình hoa chế tác thành, chính giữa tạo hình lá cây, rộng chừng một bàn tay, Bách Hợp đột nhiên nghĩ đến cái gì, cô rút dao găm sau lưng ra, cô ước lượng một chút, chiều dài của dao găm dài hơn một chút so với ô vuông chạm rỗng trên lưới sắt, Nghĩ như vậy, cô đem bộ quần áo lính đánh thuê rộng thùng thình trên người ra, dùng dao găm rọc thành từng sợi buộc lại, nối thành sợi dây dài khoảng 4 mét, đem dao găm buộc chặt vào, Bách Hợp tự mình kéo căng một phát, không tính là đặc biệt chắc chắn, nhưng nó có thể chịu được trọng lượng cơ thể cô.

Ho hai tiếng, cô cột dao găm vào dây vải trong tay dùng sức nhắm ngay thành lưới sắt quăng đi, dao găm đụng vào thành lưới phát ra tiếng vang thanh thúy, nhưng lại thuận lợi xuyên qua khe hở. Bách Hợp nhẹ nhàng kéo dây, dao găm vững vàng kẹt trong hoa văn lá cây, cô lại ho nhẹ hai tiếng, tay kéo căng dây, dùng sức, cố nén thân thể đau đớn, thừa lúc camera chuyển hướng khác, tay nắm chắc dây vải nhảy lên, dùng dây vải làm điểm tựa, sau khi thân thể nhảy lên lợi dụng sợi dây bật lên, vừa vặn vượt qua vị trí máy báo động, đáp xuống trong sân.

Sau khi rơi xuống động tác mạnh làm động đến chỗ xương gãy, đau đớn ập tới, cô ngồi trên mặt đất vài giây đồng hồ, mới cắn chặt răng đứng lên.

Cửa trong tòa biệt thự này cũng không khóa, Bách Hợp thở sâu ra một hơi, đi vào trong phòng, vừa bước qua cánh cửa, đập vào mi mắt giống như thế giới màu trắng.

Nơi này bất kể là lắp đặt thiết bị hay đồ dùng, tất cả đều một màu trắng, một người đàn ông ngồi trên xe lăn đang đưa lưng về phía Bách Hợp, trước mắt anh ta là một màn hình lớn, phía trên đó tràn đầy hình ảnh của các máy camera, từng hình ảnh chỉ to bằng bàn tay, những tấm ảnh nhỏ ghép lại thành một bức tranh cực lớn làm người ta đầu váng mắt hoa, nhìn nhiều liền muốn nôn. Lúc này anh ta đưa lưng về phía Bách Hợp đang chăm chú nhìn vào những bức hình này, dường như không phát hiện ra Bách Hợp, nhưng Bách Hợp phát hiện ra màn hình này, cũng đoán được anh ta khẳng định đã phát hiện ra sự hiện hữu của mình, cho nên để cửa rộng mở, đợi cô đi vào.

Tóc gáy cô dựng lên, bản năng cảm giác gặp nguy hiểm. Cô cũng không nhìn thấy người, nhưng theo bản năng thân thể né tránh, ‘vèo’ một tiếng vang nhỏ, chỗ cô đang đứng  dưới mặt đất thoáng cái bị bắn lủng một lỗ, gạch nứt ra vài khe hở, cô nhìn qua hướng người vừa nổ súng, nơi bậc thang xoay tròn kia một người đàn ông trung niên đang đứng, súng nhắm vào đầu Bách Hợp, Bách Hợp nghiêng đầu tránh đi, ‘Phụt’ một tiếng bờ vai cô bị viên đạn xướt qua, làm chảy một ít máu, cô cố nén đau đớn chạy về hướng cầu thang lầu hai.

Người đàn ông trên lầu hai đang muốn ngăn cản cô leo lên, viên đạn đuổi theo cước bộ của cô, một viên đạn bắn trúng mặt đất văng ngược lên bắp chân của cô, thân thể cô lảo đảo một cái, dây vải trước đó Bách Hợp nối lại, cô hướng lên ban công ném tới, dây vải quấn vài vòng, nhờ có dao găm giữ lại, cô nắm chặt dây vải tung mình nhảy lên, gương mặt ông ta lộ vẻ kinh hoảng, còn chưa kịp phản ứng, sợi dây trong tay Bách Hợp đã quấn quanh cổ ông ta, kéo một phát thân thể ông ta ngã nhào về trước, vốn họng súng đã nhắm ngay Bách Hợp liền lệch hướng bắn trúng bình hoa phía sau, bình hoa ‘Loảng xoảng’ một tiếng vỡ ra.

Cổ người đàn ông kia bị sợi dây ghìm chặt, bản năng muốn nắm dây thừng, Bách Hợp đã cố nén đau đớn, tay kéo mạnh, ông ta bị dây thừng kéo, thân thể bay lên, rơi xuống bên ngoài sân.

Cổ ông ta bị dây thừng buộc chặt lại bị ném ra ngoài, làm cho Bách Hợp đang nắm đầu còn lại cũng bị kéo theo, Bách Hợp một tay bắt lấy lan can, cố nén ho khan, cắn răng chịu đựng đau đớn, cố gắng đem dây thừng buộc vào lan can.

Ông ta bị treo lủng lẳng giữa không trung, liều mạng giãy dụa, khẩu súng trong tay ‘bành’ một tiếng rơi xuống mặt đất, Bách Hợp làm xong hết thảy, vịn lấy lan can bắt đầu thở, cô cảm giác được máu trong lỗ mũi mình đang nhỏ xuống đất, cậu thanh niên ngồi xe lăn bên dưới bây giờ mới quay đầu lại nhìn, một tay nắm khẩu súng nhắm về Bách Hợp, một tay cằm lấy đồ điều khiển, lại làm ra tư thế vỗ tay nói:

“Thật lợi hại”

Người đàn ông đang bị treo giữa không trung đang liều mạng giãy dụa, sắc mặt đã chuyển tím xanh, hai chân loạn đạp, hai con mắt trợn tròn muốn rớt ra hốc mắt, ông ta càng giãy dụa sợi dây càng siếc chặt, ông ta muốn bắt lấy sợi dây leo lên, nhưng lúc ông ta vừa muốn bắt lấy, Bách Hợp ở phía trên liền lay động hai cái, sắc mặt ông ta rất nhanh liền tím tái.

“Chào buổi tối người đẹp.”

Cậu thanh niên trên xe lăn dường như tâm tình rất vui sướng, nụ cười trên gương mặt sáng lạng như ánh mặt trời, chỉ là họng súng đang nhắm về Bách Hợp đã rút chốt bảo hiểm, ngón tay đang để ngay cò súng không dời đi.

“Ngay cả Thang Nhị cũng bại dưới tay cô, khó trách những phế vật kia không bắt dược cô.” Người thanh niên tuổi tác không lớn, trên hai chân đắp chăn bông, Bách Hợp cuối đầu, ánh mắt nhìn đến đôi chân của cậu ta, sắc mặt cậu ta liền trầm xuống, trước một khắc còn đang mỉm cười, sau một khắc ánh mắt cậu ta dường như bắn ra lửa.

“Diêu Bách Hợp, trước đó được một người họ Trương đưa lên đảo, 18 tuổi, cha mẹ…” cậu ta không đếm xỉa tới đọc hết tư liệu của nguyên chủ, sau một hồi lại cong khóe miệng:

“Nếu như tôi là cô, tôi đề nghị cô không nên nhìn chằm chằm vào chân của tôi, đây là hành vi cực kỳ không lễ phép.” Hắn nói xong, hai mắt híp híp, ngón tay đang ở có súng nhẹ nhàng dùng sức một chút. Tuy rằng đang bị khẩu súng nhắm đến, nhưng Bách Hợp không mải may ho nhẹ hai tiếng, trì hoãn cơn đau ở ngực, mới nhìn đến mặt anh ta: “Chân của anh không đứng được.”

Đôi chân kia được chăn bông thật dày che lại, không lộ một khe hở, nhưng Bách Hợp vẫn nhìn ra được, hai chân anh ta, căn bản nhìn không ra bất luận hình dạng gì, nói cách khác cậu ta ngồi xe lăn cũng không phải cố làm ra vẻ hoặc là bị thương, có thể nữa người dưới căn bản không có chân, hoặc là do nguyên nhân gì đó hai chân bị teo rút, nhưng bất luận như thế nào, anh ta cũng không đứng được.

Nghe xong lời này, anh ta phảng phất như bị chọc giận, thoáng cái bóp cò súng.

‘Bành’ một tiếng viên đạn bắn ra, Bách Hợp vừa dứt lời nhìn thấy đồng tử hắn co rút lại biết hắn muốn ra tay, cô nghiêng người tránh được. Viên đạn bắn về phía sau cô trúng lên vách tường, phát ra âm thanh ‘bụp, bụp’.

Tuy là Bách Hợp không bị bắn trúng, vết thương trên bắp chân do động tác xoay người bị nứt toát ra, máu tươi theo chân chảy xuống, đem quần thấm ướt, làm nó dính sát vào chân, vô cùng khó chịu.

“Nếu như anh có súng bắn không chết tôi, người lại không thể đứng dậy, vậy người chết chính là anh.”

Vừa bị Bách Hợp nói anh ta không đứng dậy được, anh ta liền giận dữ nổ súng, có lẽ cái chân đúng là điểm yếu của anh ta, nhưng Bách Hợp cũng không phải vì chân anh ta không thể đứng mà đi chọc giận anh ta, ngược lại kích thích một câu. Trong lòng cô tính toán khẩu súng của anh ta có mấy viên đạn. Hiện giờ trạng thái của cô không tốt, thể lực tiêu hao hơn nữa, lại bị thương, linh lực trong cơ thể không còn nhiều lắm, cô muốn tốc chiến tốc thắng.

Nhân lúc đang nói chuyện, Bách Hợp âm thầm hít thở, ý đồ kéo dài thời gian cho cơ thể hồi phục.

Vừa dứt lời, Bách Hợp đã chuẩn bị sẽ bị anh ta bắn về phía mình tiếp, cơ thể cô căng cứng chuẩn bị né tránh, nhưng chẳng biết tại sao anh ta lại nhếch miệng cười, đem khẩu súng để xuống đùi mình.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion6 Comments

  1. King tiên sinh cũng có vết thương lòng đang định tung cao chiêu gì đây a, cơ mà BH tỷ phen này mệt mỏi quá gòi, vừa bị thương te tua mà còn phải đấu cùng trùm cuối nữa, mong sẽ san bằng server a

  2. Kỳ này không biết Bách Hợp may mắn hay xui xẻo đây mà lại vào ngay phòng của tên biến thái đầu sỏ King. Hắn ta không biết lấy đâu ra tự tin lại mặc cho Bách Hợp xông vào phòng mình. Thủ vệ mà hắn ta tâm đắc bị Bách Hợp treo cổ ngoài ban công còn hắn ta lại đối đầu trực tiếp với cô.
    Hấp dẫn quá. Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Gặp trùm cuối rồi, cơ mà dường như hắn khó đối phó lắm đây, không kích động không trúng chiêu của Hợp tỷ. Gặp được trùm nhưng toàn thân cao thấp lại bị thương nghiêm trọng, nên giờ chỉ có thể đấu trí với hắn thôi. Hóng chương sau tiếp thôi, thanks nhóm dịch nhé!!!

  4. Tên đầu sỏ đây rồi. Tên này mới khó đối phó nè. Phải dùng đầu óc nhiều hơn đó nha. Không biết tên này định ra chiêu gì mà lại để súng xuống đây k biết

    Tks tỷ ạk

    • Gặp trùm cuối rồi, BH còn đang bị thương nữa nếu muốn đấu sức vs hắn thì ko dc rồi
      Đấu trí thì bất phân thắng bại luôn

      Cảm ơn nhóm dịch

  5. Bh thật kiên cường ;29 cố lên BH ơi. Hic tên King này đúng thật là đáng sợ. Ko biết có phải lả LdT ko mà đáng sợ thế ko biết. HẮn âm mưu gì đây khi đặt súng xuống lại còn mỉm cười. Hự hự

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: