Trời Sinh Một Đôi – Chương 261+262

32

Chương 261: Toàn đau khổ

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

“Ừ.” La Tứ thúc gật đầu, cởi áo khoác rồi tiện tay đưa cho nha hoàn đứng hầu một bên, “Ta đi xem Chương ca nhi một chút.”

Hồ thị kinh ngạc nhìn La Tứ thúc.

Đây là nam nhân của nàng, sau khi cạo râu, anh tuấn ngời ngời như nhau năm đó, nhưng sau khi xa cách lâu ngày gặp lại, sao hắn lại có thể sóng lớn không sợ như thế?

Hồ thị lại theo bản năng nhìn Thích thị một cái.

Là vì nàng ấy sao? Tình cảm lão gia đối với nàng ấy càng sâu nặng hơn một chút?

Lục lang đứng ở trong góc, trầm mặc mím môi nhìn bóng lưng La Tứ thúc. Lúc này bé lại không có phong phạm huynh trưởng như trước mặt Chương ca nhi nữa, lại khôi phục bộ dáng trầm mặc ít nói bình thường.

Không ngờ La Tứ thúc bỗng quay đầu lại, khóe môi nhếch lên nụ cười ấm áp nhè nhẹ: “Lục lang, tới đây với phụ thân, chúng ta cùng đi thăm Chương ca nhi.”

Ánh mắt Lục lang lập tức trợn tròn, trên mặt khó giấu kinh ngạc, thân thể cũng quên động.

La Tứ thúc xoay người, bước đi tới bế Lục lang lên, cười nói: “Đi thôi.”

Mành vải vẫn còn đung đưa, đã không còn thấy phụ tử hai người đâu, bên trong phòng chỉ còn lại Thích thị và Hồ thị.

Không lâu sau, La Tứ thúc dắt Lục lang đi ra ngoài, trên mặt nhìn không ra bao nhiêu biểu cảm, chỉ ngồi trên ghế chờ Phùng đại phu đi ra ngoài.

Chờ thêm chốc lát, Phùng đại phu đi vào, thấy La Tứ thúc ở đó, ông vội vàng vái một cái, cũng đưa đơn thuốc tới.

“Rốt cuộc vì sao tiểu nhi lại tiêu chảy đến hôn mê?”

Phùng đại phu có chút khó xử.

“Đại phu cứ nói không sao.”

Phùng đại phu lướt mắt nhìn Thích thị và Hồ thị một cái, do dự một chút mới nói: “Vừa nghe phu nhân nói ca nhi đã uống vài ngụm nước mật ong, nhưng ở tuổi này của ca nhi, thì dù thể nhược nhưng uống ngụm nước mật ong cũng không thể khiến tiêu chảy đến hôn mê. Nhìn bệnh trạng này, giống như … giống như uống thứ lợi tả gì đó. . . . . .”

Đại phu vừa dứt lời, đã nghe ầm một tiếng, Hồ thị đánh đổ chén trà trong tay, nước trà đã nguội từ bàn con chảy xuống thấm ướt váy áo.

Nàng lại bất chấp, nhào về trước ngửa đầu nhìn La Tứ thúc, nước mắt cuồn cuộn rơi: “Lão gia. Trên đường đi Chương ca nhi cũng không ăn được cái gì đàng hoàng, ngài biết thằng bé không ăn cơm, nên, nên vừa uống một chén nước mật ong ——”

Tâm tình Hồ thị đặc biệt phức tạp.

Nàng không biết rốt cuộc Phùng đại phu này y thuật không tốt hay là có nguyên do khác. Vì sao lời nói này, lại như dựa theo tâm tư của nàng mà nói như vậy?

Hinh Viên bên kia, Điền thị uống một hớp trà nóng, bèn cười nói với nha hoàn ở một bên: “Nếu đã biết ca nhi mới tới của Tứ phòng bị bệnh, cũng không thể không biểu hiện gì. Vào trong tư kho của ta lấy chút thuốc bổ đưa qua đi.”

“Vâng” Nha hoàn lĩnh mệnh đi ra ngoài.

Điền thị lại nói với Điền ma ma đã dưỡng tốt thân thể: ” Phùng đại phu kia hiểu được ý của ta chứ?”

“Phu nhân yên tâm. Lão nô cố ý nói thêm một câu, phu nhân dặn dò phải xem bệnh cho ca nhi mới tới thật kỹ, Phùng đại phu chắc chắn hiểu được.”

“Vậy thì tốt.” Điền thị cười một tiếng.

Phủ Quốc Công này, vui vẻ hòa thuận cũng hơi lâu quá một chút rồi. Hiện tại danh tiếng Chân thị đang thịnh phải tạm thời tránh đi, hai phòng khác lại an ổn xuống, chờ một khi Chân thị đứng vững chân, thì người trở thành quản gia hơn mười năm như bà cũng chỉ có thể công thành lui thân, vô duyên vô cớ may áo cưới cho người khác!

Điền ma ma chần chờ một chút, hạ giọng nói: “Phu nhân. Theo lý thuyết lão nô không nên nhiều chuyện, nhưng nếu không nói, lại sợ sau này ngài sẽ chịu thiệt.”

Điền thị cắt ngang Điền ma ma một cái: “Bà vú, có lời gì bà còn không thể nói với ta ư?”

“Phu nhân, người xem gần đây lão gia có phải hơi bận rộn quá hay không? Mặc dù lão nô không hiểu chuyện bên ngoài, nhưng cũng biết, những năm trước lão gia chưa từng bận rộn như vậy.”

Điền thị nghe thế thì trong lòng rùng mình.

Đối với chuyện trên triều đình, bà cũng rất ít khi hỏi đến, nhưng mà mọi người đều nói Hồng Lư Tự là chỗ thanh nhàn, làm sao lão gia còn bận rộn hơn cả lúc ở Binh bộ trước kia đây?.

Điền thị biết, từ sau chuyện của Thục Nương kia, tình cảm hai vợ chồng lại càng nhạt đi, đã mấy tháng ròng như thế, lão gia cũng không qua đêm ở phòng bà một lần nào.

Phải biết rằng, bà cũng chỉ mới hơn ba mươi tuổi mà thôi, ngay cả lão gia vẫn còn chưa đến bốn mươi tuổi.

Điền thị ra sức vỗ bàn: “Bà vú, nhất định là hắn lại có người ở bên ngoài!”

“Phu nhân, có lẽ là lão nô suy nghĩ nhiều, nếu ảnh hưởng tới tình cảm của ngài và lão gia, vậy chính là lỗi của lão nô rồi.”

“Không, bà vú, bà nhắc đến ta mới nghĩ ra. Từ hôm lão gia không về vào tiệc tối đó, thì từ đó về sau nếu ông ta mà về nhà một chuyến thì chỉ vội vàng đến chỗ Lão phu nhân thỉnh an rồi lại đi. Ông ấy là một quan nhỏ cỡ hạt vừng thôi, chẳng lẽ có thể còn bận rộn hơn cả đại thần nội các hay sao? Hơn nữa, lúc nào thì lão ta ăn chay được lâu như vậy? Ta hiểu rồi, chắc chắn tiệc tối hôm đó đã đắc thủ thực tủy tri vị (*) rồi, tên này đáng chém ngàn đao mà!”

(*) Thực tủy tri vị – 食髓知味 : ý chỉ nhất thời vì lòng tham hoặc muốn thỏa mãn bản thân mà làm chuyện gì đó, nhưng sau khi được khỏa mãn hoặc kích thích, vẫn muốn tiếp tục làm, thậm chí biến thành ham mê. Ở đây chỉ La nhị lão gia nếm được mùi vị mỹ nhân rồi thì chìm đắm không muốn buông ra.

“Phu nhân, xin ngài bớt giận.”

“Làm sao ta nguôi giận được, mấy năm nay lão đàng hoàng trung thực, sao bỗng nhiên lại giống như đổi thành người khác, nuôi ngoại thất bên ngoài hết người này đến người khác!”

Điền ma ma âm thầm thở dài.

Phu nhân đây cũng là người trong cuộc giả u mê rồi. Nếu lão gia đã không phải người an phận, thì đâu thể nào bỗng nhiên giờ mới bắt đầu nuôi ngoại thất được, chỉ là vì trước kia che dấu tốt nên không bị phát hiện mà thôi.

“Phu nhân, ngài quên chuyện Thục Nương kia rồi ư?”

Khuôn mặt Điền thị trầm xuống.

Lúc ấy bà đánh cược đạp đổ thể diện, Thục Nương quả nhiên bị lão phu nhân làm chủ bán đi, nhưng tình cảm vợ chồng bọn họ cũng nhạt không còn gì, bây giờ ngẫm lại thì được không bù nổi mất.

“Bà vú, bà phái tên tiểu tử trông cửa nha môn lão gia làm việc tìm cho ra con hồ ly tinh kia cho ta!” Điền thị kìm lại hoãn giọng, “Để ả ở cạnh trông chừng, suy cho cùng vẫn tốt hơn để nuôi bên ngoài làm càn!”

“Phu nhân yên tâm, lão nô biết phải làm sao.”

Nha hoàn Lục Quyên mà Điền thị phái đi, lúc đến Ngọc Viên thì bị ngăn lại, loáng thoáng nghe được giọng nói ẩn chứa tức giận của Tứ lão gia truyền đến từ bên trong.

“Uống phải thứ lợi tả? Phùng đại phu có thể kiểm tra ra cái gì?”

“Đây. . . . . . Đây cũng chỉ là suy đoán của tại hạ thôi, nhưng Tứ lão gia yên tâm, ca nhi uống hết thuốc trị lợi tả, hẳn sẽ chuyển biến tốt đẹp.”

La Tứ thúc mím chặt môi mỏng, không giận tự uy: “Phùng đại phu cho là nguyên nhân tiểu nhi đi tả không phải do uống nước mật ong, mà đoán là do uống phải thứ lợi tả, nghĩa là nói trong nước mật ong còn bỏ thêm gì khác sao?”

“Cái này… cái này… tại hạ không biết rồi, tại hạ chỉ tùy việc mà xét thôi.” Phùng đại phu chỉ cảm thấy phía sau lưng đổ mồ hôi lạnh, lạnh lẽo cả người.

La Tứ thúc cười lạnh một tiếng: “Hi vọng Phùng đại phu là tùy việc mà xét.”

Lúc này một nha hoàn vén mành mà vào: “Lão gia, phu nhân, lão phu nhân mời thái y đến xem cho tiểu công tử.”

“Nhanh như vậy?” Thích thị liền giật mình, thấy nét mặt La Tứ thúc mang theo nghi hoặc, lập tức giải thích, “Thiếp vừa sai Hàm Nhụy đi xin chỉ thị của lão phu nhân, định mời thái y am hiểu nhi khoa tới xem cho Chương ca nhi một chút, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy đã đến.”

Nha hoàn kia liền cười nói: “Là do phu nhân và lão phu nhân cùng nghĩ đến việc này đấy. Lão phu nhân nghe nói thân thể tiểu công tử yếu đuối, nên mời thái y đến để điều trị.”

Thích thị nghe lời này, khẽ nhấp môi, sau đó vừa cười: “Vẫn là lão phu nhân suy nghĩ chu đáo.”

Sau đó thái y đi vào chẩn trị cho Chương ca nhi, sau đó từ noãn các đi ra, lúc hỏi đến việc uống nước mật ong thì lắc đầu, nói: “Bệnh này của tiểu công tử là nằm ở nước mật ong rồi.”

Một phòng người đều kinh ngạc, Phùng đại phu vẫn chưa đi lại càng không nhịn được hỏi ra tiếng : “Nước mật ong? Không thể nào, mật ong vị cam tính bình, giải độc cấp nước, gia đình phú quý dùng nước mật để uống là chuyện thường.”

Thái y chỉ liếc nhẹ Phùng đại phu một cái, rồi lại nhìn về phía La Tứ thúc, giải thích: “Mật ong vốn có tác dụng trị táo bón, mà căn cứ tìm tòi tổng kết nhiều năm của hạ quan, phát hiện có đứa trẻ không nên uống nước mật ong, thậm chí uống quá nhiều, đứa trẻ cá biệt sẽ xuất hiện bệnh trạng trúng độc!”

“Cái gì?” Lúc này, người đang ngồi đều hoàn toàn kinh ngạc.

Lý luận như vậy, quả thực nghe rợn cả người.

“Đây cũng chỉ là lời của riêng hạ quan mà thôi. Có điều, nhìn bệnh trạng của tiểu công tử, thì lại thuộc về trường hợp này. Về phần uống phải vật lợi tả khác, thì thuần túy là lời nói vô căn cứ thôi. Với thể chất của tiểu công tử, nếu vật lợi tả vào miệng, sợ rằng hiện tại đã sớm hư thoát không còn gì rồi.”

Nói đến đây, nhìn mọi người chung quanh một cái, dặn dò: “Sau này ẩm thực của vị tiểu công tử này của phải cẩn thận một chút, lát nữa hạ quan viết mấy đơn thuốc thực liệu (*), tuổi tiểu công tử quá nhỏ, vẫn nên dùng thực liệu làm chủ.”

            (*) ý chỉ dùng thức ăn để chữa trị hồi phục

Chờ sau khi thái y đi, không đợi La Tứ thúc mở miệng, Phùng đại phu đã cáo tội che mặt rời đi. Nha hoàn Lục Quyên mà Điền thị phái tới mới được đi vào, giao thuốc bổ cho Thích thị.

La Tứ thúc nhìn chằm chằm bóng lưng Lục Quyên rời đi, trong mắt hiện lên vẻ thâm ý.

Chỗ ở của Hồ di nương, Thích thị đã sớm sai người thu dọn thỏa đáng, hiện tại Chương ca nhi đã ổn định lại, Thích thị bèn sai người dẫn nhóm người Hồ thị đến Tây Khóa Viện sắp xếp hành lý các thứ.

Bên trong phòng chỉ còn lại hai người La Tứ thúc và Thích thị nói chuyện.

“Thiến Nương, sau này trong viện có ai không thoải mái nữa thì cứ báo với mẫu thân, mời thái y hoặc là đại phu y quán đến xem, còn Phùng đại phu kia, ta thấy không thể dùng được.”

“Chuyện đứa bé uống nước mật ong có thể trúng độc đúng là mới nghe lần đầu, cũng khó tránh Phùng đại phu không biết.”

La Tứ thúc lắc đầu: “Con người đều có tư tâm, hoặc là bo bo giữ mình, hoặc có lợi mới làm. Phùng đại phu dưới tình huống chưa xác định đã nói Chương ca nhi ăn phải vật lợi tả, cứ có cảm giác chỉ sợ thiên hạ không loạn, điều này không hợp với thân phận của hắn.”

Trong mắt La Tứ thúc hiện lên ánh sáng lạnh, chuyện khác thường chắc chắn có điều kỳ quái, hắn cũng là muốn xem xem Phùng đại phu này kỳ quái ở đâu!

“Nhưng mà thỉnh thoảng đau đầu nhức óc, lại phiền nhiễu mẫu thân thì cũng không thỏa đáng.”

“Như vậy cũng dễ xử lý thôi. Chúng ta tự mời đại phu, mỗi lần nói với Nhị tẩu một tiếng là được, bạc xem bệnh chúng ta tự chi.”

Thích thị gật đầu, lại hỏi: “Chương ca nhi đã ghi tạc dưới danh nghĩa của thiếp, vậy sau này cùng ở chung với Lục lang, hay là ở cùng di nương đây?”

La Tứ thúc do dự một chút: “Ta hỏi ý Hồ thị một chút xem sao.”

Nói xong lại kéo tay Thích thị, bình thản nói: “Thiến Nương, Hồ thị, nàng ấy thật sự là tình huống đặc thù, ta không thể hoàn toàn đối đãi như thị thiếp bình thường, nàng ——”

Thứ tử do mẹ cả nuôi, cùng thứ tử do di nương nuôi, tương lai thân phận chắc chắn khác biệt, kiến thức, giáo dưỡng, thậm chí phạm vi kết bạn đi lại trong tương lai cũng khác nhau.

Hắn sẵn sàng cho Hồ thị một cơ hội lựa chọn.

“Lão gia, thiếp hiểu .” Thích thị chậm rãi tựa vào trong ngực La Tứ thúc.

Không có Hồ di nương, nàng đã sớm âm dương cách biệt với phu quân, cả đời làm quả phụ tâm như tro tàn, ngay cả cái tâm tình chua xót như hiện tại cũng là hy vọng xa vời.

Cục diện hiện tại này, nàng khổ, hắn làm sao lại không khổ? Nói cho cùng, nhân sinh không thể hoàn toàn như ý được.

Một tiếng thở dài bật ra, khe khẽ không thể nghe thấy.

Thân thể La Tứ thúc chấn động, bàn tay nắm tay Thích thị càng chặt hơn một chút.

 

            Chương 262: Cậy quyền

Ban đêm, La Tứ thúc đến Tây Khóa Viện.

Hồ thị vừa phải phân chia tinh thần trông nom Chương ca nhi nằm trên giường, vừa phải chỉ huy nhóm nha hoàn bà vú sắp xếp ổn thỏa đồ đạc mang đến, đã sớm mệt mỏi đến mức sắc mặt trắng bệch, nhưng trong nháy mắt thấy La Tứ thúc nhấc chân tiến vào, ánh mắt không khỏi sáng ngời, trái tim bị đông lạnh cứng ngắc trong mùa đông khắc nghiệt cuối cùng cũng khôi phục được chút ấm áp.

“Lão gia ——” Hồ thị giống như tiểu cô nương, đứng lên nghênh tiếp kéo tay La Tứ thúc.

Nha hoàn bà tử ở Tây Khóa Viện đều từ huyện Bảo Lăng mang đến, đối với việc này cũng không kinh ngạc.

La Tứ thúc không nhịn được thở dài.

Huyện Bảo Lăng là nơi hẻo lánh, lễ giáo không sâm nghiêm bằng kinh thành, Hồ thị lại là nữ nhi thương gia, thuở nhỏ quen xuất đầu lộ diện, tất nhiên chưa phát hiện cử chỉ có gì không ổn, nhưng hắn lại biết, nếu bị lão phu nhân trông thấy lôi lôi kéo kéo trước mặt mọi người như vậy, thì thế nào cũng cầm quải trượng đánh hắn.

Có điều thấy sự vui sướng và dịu dàng chân thành trên mặt Hồ thị, tim La Tứ thúc lại mềm đi mấy phần.

Dù sao vẫn ở trong sân nhỏ này, nàng cũng không có cơ hội qua lại xã giao như vợ cả, tuy là có điều không thỏa đáng gì đó, nhưng cũng không cần quá mức trách móc nặng nề.

Đối với Hồ thị, trước đây là ân cứu mạng, sau đó là vợ chồng chung đụng mấy năm, lại có Chương ca nhi, nếu nói La Tứ thúc không có chút tình cảm nào thì cũng không phải.

Cục diện trước mắt tuy là thần xui quỷ khiến, lại có sự lựa chọn của bản thân Hồ thị, nhưng từ vợ thành thiếp, rốt cuộc trong lòng hắn vẫn có sự áy náy và thương tiếc nàng, giọng nói bèn hòa hoãn xuống: “Trước tiên vào xem Chương ca nhi một chút đi.”

Hai người vào gian phía tây nhìn Chương ca nhi.

“Cha ——” Chương ca nhi đã tỉnh, thấy La Tứ thúc thì tràn đầy vui mừng.

Nhìn nhi tử ốm yếu, La Tứ thúc có chút đau lòng, đưa tay vuốt vuốt đỉnh đầu Chương ca nhi: “Chương ca nhi ăn gì chưa?”

Chương ca nhi bỗng chốc bắt đầu ủy khuất: “Khó ăn lắm. Chương ca nhi ăn không vô, mẹ cứ bắt Chương ca nhi ăn. . . . . .”

La Tứ thúc bất đắc dĩ: “Chương ca nhi, ăn nhiều mới có thể khỏe được, khỏe rồi mới có thể chạy nhảy, mà không phải nằm ở trên giường chứ.”

Ánh mắt Chương ca nhi sáng lên: “Chương ca nhi khỏe rồi, cũng có thể giống như ——”

Suy nghĩ một chút nói: “Giống như Lục ca viết chữ to sao?”

Cậu bé lại nhớ đến bộ dạng uy phong lúc đứa bé cùng lắm chỉ lớn hơn hắn hai tuổi nói biết ghi chữ to, dường như uy phong giống cha vậy.

La Tứ thúc liền giật mình, sau đó mặt mày toát ra sự vui mừng rõ ràng, giọng nói càng dịu dàng: “Chương ca nhi cũng muốn cùng Lục ca viết chữ to sao?”

“Muốn ạ.” Chương ca nhi không do dự gật đầu.

Tiểu hài tử tâm tư đơn thuần, đáp án cho ra luôn xuất phát từ bản tâm.

La Tứ thúc cơ hồ bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn bộ dạng này, hai đứa con trai sau này có lẽ có thể chung sống không tệ.

Nếu là thứ tử bình thường. Hắn căn bản sẽ không chú ý tâm tình của thằng bé như thế. Còn Chương ca nhi thì khác, thằng bé cũng không biết khái niệm thứ tử, nhưng sau khi đã đến phủ Quốc Công, đặc biệt là lớn lên bên cạnh di nương như Hồ thị, theo thời gian, sẽ càng cảm nhận được thằng bé và Lục lang khác biệt.

Hắn sợ Chương ca nhi sẽ mất phương hướng, sẽ phẫn hận, sẽ biến chất, cuối cùng hại người hại mình.

Trong chớp mắt này, La Tứ thúc thậm chí đã thay đổi chú ý, chờ vào Đông phòng bèn thử dò xét nói: “Mai Nương, nếu Chương ca nhi đã ghi dưới danh nghĩa của phu nhân. Vậy nuôi dạy thằng bé và Lục lang cùng nhau thì thế nào?”

“Lão gia, ngài có ý gì?” Hồ thị giật mình tái mặt.

La Tứ thúc liền hiểu được ý nghĩ của Hồ thị. Trong lòng thở dài một tiếng, không rõ là thất vọng hay tự giễu, vẻ mặt thản nhiên nói: “Mai Nương. Nàng nghĩ kỹ xem làm sao sắp xếp cho Chương ca nhi, rồi mới quyết định có được không?”

Hồ thị dùng móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay mới không nổi giận ra.

Phải, trước kia nàng quen nhanh trí tháo vát, chuyện trong nhà lão gia đều theo nàng, nhưng nàng cũng hiểu, bây giờ không giống ngày xưa nữa rồi, nếu sống tùy ý như trước kia, chẳng khác nào đẩy lão gia đến bên cạnh người đàn bà kia.

“Lão gia, ngài biết đấy, thân thể Chương ca nhi gần đây rất yếu, rời khỏi ta sợ là không được, ta… ta cũng chỉ có Chương ca nhi thôi.”

“Ta hiểu ý của nàng.”

Hồ thị ngẩng đầu, đôi mi khẽ run rẩy: “Lão gia, ngài, ngài trách ta không hiểu chuyện sao?”

“Không, Mai Nương, ta chỉ hy vọng nàng đừng hối hận.” La Tứ thúc khẽ cười một cái.

Hối hận, sao nàng có thể hối hận được? Nếu nhi tử nàng cực khổ sinh dưỡng có tình cảm sâu sắc với một nữ nhân khác, thì nàng mới hối hận!

Hồ thị cúi mi mắt, che đi cảm xúc phức tạp, nhỏ giọng trách cứ: “Lão gia, chúng ta lâu rồi không gặp, sao ta lại cảm thấy ngài không chút nhớ thương ta và Chương ca nhi vậy?”

La Tứ thúc thở dài: “Không có, ta cũng vẫn luôn lo lắng cho các nàng.”

“Nhưng ngài ——” Hồ thị cắn cắn môi, “Hiện tại mới đón mẹ con ta tới đây. . . . . .”

La Tứ thúc bèn cười nói: “Chuyện nội trạch, đương nhiên do mẫu thân làm chủ.”

Hóa ra là tổ mẫu Chương ca nhi an bài!

Hồ thị cắn cắn môi, nghĩ tới đoạn thời gian này chờ đợi đau khổ ở huyện Bảo Lăng, thầm mắng một tiếng đồ gái già, ánh mắt nhìn La Tứ thúc càng thêm uất ức.

Không ngờ La Tứ thúc lại bổ sung một câu: “Sau này nếu là chuyện trong viện ta, nàng cứ nghe phu nhân.”

Hồ thị lại bấu chặt mình một cái nữa, mới không thất thanh phản bác, xoay người tự mình múc nước cho La Tứ thúc tắm rửa, rồi hai người bèn đi ngủ.

Chân Diệu nhìn thấy Hồ thị là vào ngày thứ hai khi Thích thị dẫn tới bái kiến lão phu nhân, nhưng không nhìn thấy Chương ca nhi.

Lão phu nhân cũng hỏi, Hồ thị bèn giải thích nói: “Chương ca nhi từ nhỏ thân thể yếu đuối, hôm qua uống thuốc, sáng nay còn đang trên giường nghỉ ngơi, nên không dẫn thằng bé tới, mong rằng lão phu nhân chớ trách tội.”

Ánh mắt Lão phu nhân cũng chỉ thoáng dừng lại trên mặt Hồ thị một chút, lại dặn dò Thích thị: “Nếu thân thể ca nhi yếu ớt, con phải quan tâm nhiều hơn, nếu cần mời thái y, thì cứ trực tiếp nói với Dương ma ma.”

“Đa tạ lão phu nhân, con dâu đã biết.” Thích thị khẽ khom người.

Hồ thị sững sờ tại chỗ, trên mặt lúc trắng lúc xanh.

Lúc này Lão phu nhân mới nhìn về phía Hồ thị, nói: “Hồ di nương những năm này chăm sóc Tứ lão gia và Chương ca nhi cũng cực khổ, sau này trong phủ có gì không thích ứng, hãy nói với Tứ phu nhân.”

Nói xong cũng bưng trà.

Hồ thị ngơ ngẩn.

Lại dập đầu một cái, rồi bảo nàng lui ra!

Phải biết rằng ở huyện Bảo Lăng, nàng giao thiệp với không ít nữ quyến gia đình thương nhân, không phải không có gia đình mà chính thê không được lòng lão gia, để thiếp thất ra mặt giao tiếp.

Nhưng chủ tử cả phòng này, ngoại trừ vị Chân thị từng ở Hồ phủ, thì ngay cả một người nàng đều không biết, cũng không có ai có ý giới thiệu nàng, cứ vậy mà đuổi nàng về.

Hồ thị nhất thời cảm thấy việc cố ý mang mấy món lễ gặp mặt cho mấy ca nhi và cô nương chính là chuyện vô cùng nực cười, căn nhà chính đốt địa long rõ ràng ấm áp như xuân, nhưng nàng lại như đang đứng trong hầm băng.

Chờ trở về Ngọc Viên ở Tây Khóa Viện, Hồ thị rốt cục không nhịn được mà khóc lóc kể lể với bà tử tâm phúc: “Ma ma, ta thật khờ. Quả thực, ta biết làm thiếp rất khó, nhưng không ngờ lại khó khăn như vậy!”

Ma ma kia nhìn Hồ thị lớn lên, Hồ thị được nuôi dưỡng như nam nhi, dù là thời điểm gian nan nhất cũng chưa từng suy sụp như vậy. Thấy thế thì đau lòng nói: “Phu nhân, nếu không chúng ta trở về huyện Bảo Lăng đi. Hiện tại Hồ gia ta đã trở thành Hoàng thương rồi, Nhị thiếu gia cũng ngày càng lớn, tương lai ngài sẽ sống thật thoải mái.”

Nhị thiếu gia trong miệng bà, chính là tiểu đệ Kỳ ca nhi của Hồ thị, năm nay mới được mười tuổi, ở lại Bảo Lăng để học cùng trông coi gia nghiệp.

“Trở về? Không được! Trở về thì Chương ca nhi phải làm sao bây giờ?” Hồ thị cất cao giọng.”Ma ma, bà thấy không, Chương ca nhi đến đây, lập tức có thái y chẩn trị cho nó, nếu ở lại cái thành nhỏ vắng vẻ kia thì có thể có tương lai gì?”

Nói đến đây, dần dần khôi phục bình tĩnh: “Ngay cả Kỳ ca nhi, chờ ta đứng vững, cũng phải đón đệ ấy tới kinh thành học hành. Nghe nói Quốc Tử Giám trong kinh đều xuất hiện nhân tài đứng đầu. Con cháu quan lại đều học trong đó cả.”

Bà Tử nghe thế cũng vui vẻ: “Tiên sinh đều nói Nhị thiếu gia rất thông minh mà, có lẽ vào Quốc Tử Giám, cũng sẽ không thấp hơn người khác.”

“Cho nên dù có khó khăn hơn nữa, ta cũng phải cố chịu. Ma ma, hôm nay bà hỏi thăm như thế nào?”

Hồ thị có tiền, lấy bạc mở đường, đâu thể nào không cạy được miệng bọn hạ nhân, bà tử chọn những tin tức quan trọng hơn trong đống tin tức nghe được sau khi vung tiền bốn phía mà nói: “Lão phu nhân nhiều năm không quản sự, có điều mấy vị lão gia đều hiếu thuận, một khi đã mở miệng là nhất ngôn cửu đỉnh. Thường ngày là do mấy vị phu nhân và Đại nãi nãi trông coi trong phủ, Nhị phu nhân Điền thị lúc trước quản gia mười mấy năm rồi, nếu nói căn cơ, tất nhiên sâu hơn phu nhân hai phòng khác một chút. Nhưng nhắc tới nữ chủ nhân chân chính của phủ Quốc Công, sau này chắc chắn là Đại nãi nãi.”

“Chính là Chân thị?”

“Đúng rồi.” Bà Tử lấm lét nhìn trái phải một cái, đè thấp giọng, “Lão gia phu nhân Đại phòng đã qua đời từ lâu, nhi tử duy nhất thừa kế Thế tử vị, Chân thị là Thế tử phu nhân, hơn nữa còn là Huyện chủ Hoàng Thượng thân phong đấy.”

“Cái gì!” Hồ thị thở hốc vì kinh ngạc, có phần không thể tin, “Thế nào lại là Huyện chủ? Ta không nghe lão gia nói Chân thị kia là nữ nhi tôn thất a.”

“Chính là lần này từ Bắc Hà trở lại, được Vĩnh Vương Phi nhận làm nghĩa nữ.”

“Cái này thật là, thật là. . . . . .”

Cùng người khác mệnh a!

Trên mặt Hồ thị hiện lên sự ao ước ghen tỵ.

Bà tử lại khuyên nhủ: “Phu nhân, ban đầu Đại nãi nãi đã đến Hồ phủ, có nghĩa có duyên phận cùng ngài, không phải nàng còn làm một bữa ăn cho ca nhi đấy ư? Có thể thấy là một người thiện tâm thương yêu trẻ con.”

Hồ thị trong lòng khẽ động, nói: “Ma ma, ta vừa tới đây, không tiện đi tới đi lui, bà đi một chuyến thay ta, mang cặp như ý vàng ròng kia đưa tặng cho Đại nãi nãi, lại nói ca nhi vẫn luôn nhớ ý tốt của nàng, cũng xin giúp ta công thức món ăn nàng làm lần trước về đây.”

Xin công thức món ăn chỉ là lấy cớ để qua lại, mà thường xuyên qua lại có thể gần gũi được với vị Huyện chủ này mới là chủ yếu .

Hồ thị nghĩ tới thì cười cười, dặn dò: “Vị Đại nãi nãi kia mặt nóng tâm thiện (*). Ma ma, nếu thái độ nàng lãnh đạm, thì bà cầu nhiều một chút chắc chắn là được.”

(*) mặt nóng tâm thiện: ý chỉ hòa đồng, tốt bụng

Chân Diệu vừa hong khô xong thư viết cho Chân Nghiên rồi gấp lại, sai Thanh Đại mang thư cùng thuốc bổ đưa đến phủ Thị Lang, thì nghe nói có bà tử ở Ngọc Viên cầu kiến, bèn cho người dẫn vào.

“Lão nô bái kiến Đại nãi nãi.”

Chân Diệu liền cười nói: “Ma ma đứng lên đi, không biết ma ma đến chỗ ta có chuyện gì?”

Nếu nói đến Tứ thẩm, thường ngày là một người an tĩnh khiêm tốn, chưa từng phái người đến Thanh Phong Đường.

Bà tử nói ra ý định đến đây.

Chân Diệu rất giật mình: “Thì ra là không phải là bà tử bên cạnh Tứ thẩm a!”

Ai không hỏi rõ ràng đã dẫn người đến đây vậy chứ, lát nữa khấu trừ tiền tiêu hằng tháng của người đó!

link fb

Discussion32 Comments

  1. Hồ Thị toan tính được mất quá rồi. Nếu đã phải làm thiếp ở phủ Quốc Công , không chịu an ổn nghe lời chính thất mà còn lỗ mãng thì trước sau cũng gặp họa. Tứ thúc…Thích thị haizzzz !!! Tâm tình thật khổ…Trượng phu từ đây phải chia sẻ…
    Chân Diệu từ rày sẽ để ý Hồ thị cho mà xem…

  2. Nếu Hồ thị không sớm thông suốt thì thật khổ cho La Tứ và Thích thị, 2 người vốn có tình bị chia sẻ tình cảm không nói còn đang trong tình huống mang ơn cứu mạng nữa. Không biết Chân Diệu có đứng về bên Thích thị không hay chỉ quan sát thôi? Tks ad nhiều. Tiếp tục hóng và hóng :D

  3. hồ thị này nếu vẫn khư khư ý định của mình, không thay đổi suy nghĩ thì sớm muộn gì rồi cũng sẽ phải chịu báo ứng thôi. suy nghĩ quá nông cạn rồi. cũng khổ cho cả tứ lão gia và thích thị nữa. điền thị thì chỉ sợ thiên hạ không loạn đi, còn tới ly gián này nọ nữa, nhưng tứ lão gia không phải người hồ đồ a.
    tks tỷ ạk

  4. Hồ thị như thế. Chương ca nhi phải làm sao bây giờ. Hy vọng Lục lang và La tứ gia có thể hướng thằng bé đến nơi tốt.

  5. Hồ thị cứ tính toán thế này ko khéo sẽ hại cả Chương ca nhi cùng gia đình em trai nàng ta luôn. Nàng ta lại đi so sánh phủ đệ của thương gia với quan gia ah, quy củ quan gia nghiêm khắc hơn rất nhiều, điều đầu tiên ko phải nghĩ đến học quy củ mà là hại người, sau rồi sẽ tự hại đến chính mình thôi. Bé Chương ca nhi đó, aizzz, tương lai tăm tối ah, Hồ thị ko biết, những cử chỉ vô tình của nàng ta luôn bị người khác cùng Tứ thúc dòm ngó, rồi cái tâm tư ko nên kia cũng có ngày bị lộ mà die. Điền thị biết Nhị lão gia có vợ bé ở ngoài rồi, chuẩn bị có kịch hay để coi, màn đánh ghen mới sẽ hay ho lắm đây, Điền thị đổi cách làm mà, nếu thu vào sẽ thành di nương. Phủ quốc công lần này náo nhiệt vì có hai di nương mới cho xem.
    Thanks

  6. Ta nói ai cũng nói Hồ thị đáng trách làm Thích Thị Tứ Gia 2 người có tình mà bị chia cách bởi ơn cứu mạng là không đúng rồi. Bà ý cũng không đáng trách,đang làm vợ lớn,chính thật,nhà cũng khá giả,giờ đổi thành làm thiếp,bị gọi là di nương,con trai thành thứ xuất,nhìn chính thất lại hơn hẳn mình thì tất nhiên là ai cũng sẽ không cam tâm. Rõ ràng là chính thê lại thành thiếp,ctrai dòng chính lại thành thứ xuất. Điều không đúng chỉ là bà quá toan tính,đến mức biết con trai uống mật ong sẽ có vấn đề nhưng vẫn để ctrai uống,đó là cái sai của bà ý

  7. Cái bà Điền thị đúng là siêu xấu xa mà, chỉ sợ thiên hạ không loạn, chỉ muốn khuấy cho phủ Trấn Quốc công đục lên là sao chứ. còn Hồ thị, đành rằng từ vợ cả thành thiếp là thiệt thòi, nhưng La Tứ thúc hiểu, Thích thị hiểu, Lão phu nhân cũng hiểu và không hề gây khó dễ cho Hồ thị. Nhưng Hồ thị đã có tư tưởng tranh đấu từ đầu rồi, không được phóng khoáng rộng lượng. Chương ca nhi nếu để Thích thị nuôi thì còn có tương lai, để Hồ thị nuôi sợ hỏng mất. Nếu sau này Hồ thị vẫn cứ như thế sau này chỉ ôm thiệt vào thân thôi. Bạn Diệu có vẻ cũng đề phòng Hồ thị kia. Cũng may, không lại để Hồ thị lôi kéo lại phức tạp ra

  8. Cũng k trách Hồ thị đc. Nàng ta là thương nhân việc đầu tiên nghĩ đến là lợi ích dù mạo hiểm hay ntn thì cái đầu tiên nghĩ đến vẫn là lợi ích. Nghĩ ra thì thấy tội cho nàng ta nhiều hơn í.

  9. Hồ thị nghĩ quá nhiều rồi, nơi kinh thành nhiều quy củ, trong phủ trấn quốc công lão phu nhân còn ở đó sao có chuyện ái thiếp diệt thê được, cái gì mà đững vững gót chân chứ. Thực ra cứ an phận, với công cứu mạng La tứ thúc Hồ thị không phải chịu thiệt gì, đáng tiếc con người lại có lòng tham vô đáy, muốn cái này lại cần cái kia. Hồ gia đã thành hoàng thương làm bá chủ vùng đất hẻo lánh kia còn chưa đủ sao, lại còn phải bon chen đến kinh thành.
    Hồ thị không để Chương ca nhi ở cùng Lục Lang có lẽ sau này sẽ phải hối hận. Vòng giao tiếp của một thứ tử có thể đến đâu, không đi cùng Lục Lang thì ai sẽ chủ động giao tiếp với một thứ tử bệnh tật đầy mình như kia chứ. Haizzz dù sao chuyện thành vậy cũng là do số trời xui khiến một phần là sự lựa chọn của Hồ thị. Cả ba đều không được hạnh phúc vẹn toàn.

  10. biết ngay là Phùng đại phu nghe lời chỉ thị của Điền thị, bà ta đúng là sợ nhà nguời ta không loạn không vui mà. Ác giả ác báo, nhà bà ta cũng không đuợc sống yên. Thích thị sống bình lặng, không chấp nhặt đã lâu rồi, vốn tuởng mất chồng, chồng lại quay về, nên cũng không quá muốn tính toán với Hồ di nuơng. Nhờ vậy La tứ thúc sẽ càng đau lòng, thuơng tiếc chính thê hơn.
    Thân phận chính thứ, Hồ thị cứ khư khư giữ con bên mình, trong mắt t nguời khác thân phận Chuơng ca nhi sẽ thấp hơn nhiều nếu so với để Thích thị nuôi. Đúng là chỉ biết nghĩ truớc mắt.
    Hồ thị định liên kết với cả Chân Diệu tỷ sao

  11. Hồ thị nếu biết tỉnh táo sớm, an phận mà sống thì sẽ có một cuộc sống yên bình, tốt đẹp cho cả mẹ và con. Thích thẩm trước đây ko lộ diện, hóa ra cũng là người rất biết cư xử – người như thế mới xứng với Tứ thúc thân yêu của La thế tử chứ.

  12. Thích thị và Hồ thị cùng chung 1 phu quân, tình hình này nếu không ổn định lại thì chỉ khổ Lục lang và Chương ca nhi. Thật mong 2 huynh đệ sẽ không bị ảnh hưởng nhiều, phải bảo hộ cho nhau, 2 ae chỉ cần ở chung với Chân Diệu la ok hết

  13. Biết là Hồ thị ko cam lòng vì lúc đang làm vợ chính trở thành thiếp của người ta, con trai đang là con trưởng trở thành con dòng thứ thì không cam lòng, nhưng không thể lúc nào cũng có ý nghĩ là bà ấy cứu Tứ thúc nên tứ thúc phải quan tâm hơn.Riêng cái việc con ko hợp với mật ong mà vẫn để cho uống là ko dc, ko nên lấy một đứa bé ra để tranh thủ tình cảm

  14. Bà Tử nghe thế / Bà Tử lấm lét —————> tử
    ==================================================================
    Nếu đã lựa chọn thì phải sống chết với nó thôi. Ta ko có chút cảm thương nào cho Hồ thị, chỉ càng ngày càng ghét vì bà ta quá toan tính, so đo hơn thua, ghen tỵ đủ kiểu.
    Thực sự là chương nào về Tứ phòng là ta ghét phải nghĩ gì, thực máu chó!

  15. Hồ di nương này càng làm càng khiến Tứ lão gia càng cảm thấy ko tốt thôi…. đã ngu xuẩn ko chịu tìm hiểu quy củ cũng như tình địch là thích thị đã tự cho mình là thông minh rồi… ko biết CD xử lý tình huống này thế nào đây

  16. Hừ… để ta chờ xem sau này ra sao… giờ mà Hồ thị chỉ lo nghĩ cho mình… Chương ca nhi phải để cho Tứ thẩm nuôi mới tốt ah… giờ bà Hồ thị này giữ lại bên mình để coi sau này có hối hận không… Hồ thị định qua lấy quan hệ với Diệu tỷ đây mà… đúng là người làm ăn có khác nha… không bít Diệu tỷ xử lý như thế nào nhỉ… thấy Diệu tỷ có vẻ không thích thế kia mà… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  17. Haiz. Đọc chươg này ta chỉ hi vọg hồ thị đừg quá hồ đồ, làm khổ chương ca nhi rồi khổ bản thân.

  18. Không biết Chân Diệu có đứng về bên Thích thị không hay chỉ quan sát thôi? Thích thẩm trước đây ko lộ diện, hóa ra cũng là người rất biết cư xử – người như thế mới xứng với Tứ thúc thân yêu của La thế tử chứ. ko có chút cảm thương nào cho Hồ thị, chỉ càng ngày càng ghét vì bà ta quá toan tính, so đo hơn thua, ghen tỵ đủ kiểu.
    Thực sự là chương nào về Tứ phòng là ta ghét phải nghĩ gì, thực máu chó!

  19. đúng là hồ thị này không lớn lên ở kinh thành nên nhiều quy tắc đạo lý ở đây khác với chỗ nàng nàng sẽ không hiểu được. nhưng mà đã tới đây rồi mà không tu sửa tâm tính quay đầu là bờ thì sẽ rất loạn, cũng rất tội cho hoàn cản tứ thúc, thích thị và hai đứa trẻ, chưa kể đấu đá trong trạch viện cũng không có hào quang như châu diệu đi

  20. Hồ thị này mới bước chân vô cửa đã tính toán ghê gớm như vậy. Sau này không biết an ổn mà sống, tính toàn càng nhiều thì mang họa vào thân nhanh nhanh tới. Vã lại còn có điền thị nữa haizzz… la tứ lão gia này cũng nhạy bén không thua gì thiên trình, mới ngó một cái là nhìn ra là âm mưu rồi. Thích thị tội nghêijp nhưng sự việc đã vậy nên chấp nhận. Thích thị cũng thông minh khôn khéo.

  21. Hồ di nương này thiệt hết nói nổi! Nói trắng ra thì cũng là thấy sang muốn bắt quàng làm họ! Nói thiệt lỗi không tính do ai nhưng nếu làm điều sai lẹch thì lỗi đó do tự mình gây ra!

  22. Đã đồng ý nói không hối hận mà cứ tính toán ganh đua thiệt hơn như vậy thì tất cả mọi người đều không thể sống yên được, tội nhất có thể là hai đứa bé nữa.

  23. Mình ko thấy hồ thị đáng thương, có 1 câu ” đường là tự mình chọn có lết thì cũng phải lết cho hết” , giờ ngồi đấy oán nọ trách kia sao ko nghĩ nguyên nhân do mình, tót nhất nên an phận đừng làm chuyện hò đồ nêú ko thì cuốn gói về cái huyện gì đó đj

  24. Ghét nhất mấy ng lợi dụng con mình để trục lợi. Thế mà suốt ngày tỏ ra vì con cái này vì con cái kia

  25. Điền thị ak bà bớt lo nghĩ hại người ta đi, chồng bà có thiếp bao lâu rồi bà chưa bik sao, cẩn thận ko khéo lại lòi ra cái tánh Chanh chua điêu ngoa cào cấu mặt chồng nữa đi, cho bà đẹp mặt
    Tên đại phu này thế nào cũng bị tống tiễn đi cho xem. Tội Thích thị qá, người hiểu chuyện toàn mệnh khổ
    Hồ thị muốn dựa vào Diệu tỷ sao, mơ ah, tỷ tát vào mặt lúc nào ko hay đó, ko biết tỷ ngại nhất là sợ phiền sao, còn đi giúp bà ;66

  26. Hồ thị sẽ có một ngày hối hận thật nhiều nếu không chịu thay đổi, mình nghĩ vậy đó. Điền thị thật là, Tứ phu nhân cũng chưa từng làm khó mụ, mà mụ còn muồn hại

  27. Thích thị là người thấu tình đạt lý, thấy bà sống mấy năm vật vờ như người vô hồn là biết bà yêu Tứ thúc cỡ nào rồi. Hồ thị thì….chửi thầm lão phu nhân như vậy là thấy bực mình rồi! Đừng có sân si mà bị Điền thị lợi dụng nha!

  28. Nước mắt phượng hoàng

    Nói đến Hồ thị thì hoàn cảnh như thế cũng đáng thương, đang từ thê chuyển thành thiếp. Nhưng Hồ thị lại có cách suy nghĩ và hành xử k đúng với thân phận thì k thể thông cảm rồi! Ngay từ đầu đã cho Hồ thị lựa chọn, nếu đã chọn làm thiếp thì phải an ổn, sống đúng phận thiếp mới đúng!

  29. Gái già đợi gả

    Nếu Hồ thị an phận thủ thường chăm con k tính toán lợi ích, với công cứu tứ thúc và tình nghĩa vợ ck mấy năm tứ thúc sẽ nhân nhượng, lo nghĩ cho bà ta. Còn nếu bà ta cứ lợi dụng điều đó thì sẽ tiêu tốn hết tình càm của tứ thúc và sẽ rơi vào kết cục bi thảm thôi.

  30. Hồ thị này với tâm tư muốn làm bẽ mặt tứ phu nhân mà ko nghĩ tới tìh huống mjh có lợi hay ko? Cứ lấy con ra làm bia rồi tự sót con thôi, thật ngu ngốc mà.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: