Trời Sinh Một Đôi – Chương 211+212

29

Chương 211: Tử sĩ

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

La Thiên Trình xoay người, day day chân mày, nhàn nhạt hỏi: “A, đây chính là nắm quả hồng mềm mà bóp trong truyền thuyết sao?”

Kim Đại cảm thấy tà môn rồi, những khách trọ trong khách sạn nhỏ này nhìn đều là nhân sĩ giang hồ cũng thôi đi, làm sao thanh niên ăn mặc như người miền núi cũng dám khiêu chiến bọn họ chứ? Hơn nữa nhìn khí chất, đúng là có phần không nắm chắc được.

Có điều nếu vì chút do dự này mà lùi bước trước mặt chủ tử, vậy cũng chẳng phải cẩu nô tài quen làm mưa làm gió rồi, Kim Đại giễu cợt xùy một tiếng: “Nắm ngươi đấy, thì sao nào?”

La Thiên Trình cũng không nói nhảm, đi tới cạnh thang lầu, nhấc chân đạp một cái lên cái lan can bị gãy trên mặt đất kia, sau đó nghiền một cái, đoạn thang biến thành gỗ vụn, tiếp đó lại yên lặng quỷ dị ngẩng mắt lên, cười hỏi: “Còn muốn nắm sao?”

Cổ Kim Đại cứng ngắc quay đầu nhìn về phía thiếu niên.

Thiếu niên kia hiển nhiên có chút đầu óc, đè một ngụm hờn dỗi xuống, cười xấu xa nói: “Bọn họ cũng không phải là tiểu nhị, hỏi bọn họ làm cái gì?”

Kim Đại nghĩ đúng nha, vẫn là chủ tử thông minh, hắn chọc những sát thần này làm gì, chỉ cần đòi tiểu nhị phòng ở là được rồi, về phần có đòi được hay không thì là chuyện của tiểu nhị. Dĩ nhiên, nếu không đòi được phòng, thì bọn họ có tính sổ cũng tính trên người tiểu nhị.

Dùng ánh mắt sùng bái nhìn thiếu niên một chút, Kim Đại xoay người, hung thần ác sát trợn mắt nhìn tiểu nhị một cái: “Nếu ngươi đã mở cửa làm kinh doanh, thì không có đạo lý nào đuổi khách ra ngoài. Tranh thủ thời gian sắp xếp phòng ở đi, bằng không nhóm gia gia hủy cái khách sạn này của ngươi đấy.”

Chân Diệu chớp chớp mắt.

Phiên bản của câu chuyện này không đúng nha, lúc nào mà ác bá quần áo là lượt học được cách tác chiến vu hồi rồi?

Có điều chỉ cần đừng có bóp Thế tử nhà nàng nữa, thì nàng sẽ không chút kích động mà đi kích thích máu nóng làm một trận đâu, các nàng chưa quen cuộc sống nơi đây, ai biết được những người này là ai a.

La Thiên Trình hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, nhàn nhạt nói với tiểu nhị: “Dẫn bọn ta lên phòng trước.”

Tiểu nhị không dám đắc tội ai, run rẩy dẫn ba người lên lầu.

Sảnh lớn dưới lầu chỉ còn lại chủ tớ thiếu niên.

Kim Đại nhỏ giọng nói: “Chủ tử người xem, huyện thành nhỏ này có phải có điểm gì đó là lạ hay không? Sao trong một khách sạn, mọi người đều giống như có lai lịch cả?”

Thiếu niên cúi đầu, xoay chiếc ban chỉ xanh biếc trên tay, sau đó cười lạnh: “Đâu chỉ ở đây, mà cả Thanh Dương kìa. Chẳng lẽ ngươi không phát hiện có thêm rất nhiều gương mặt lạ à? Nghe phụ thân ta nói, có quý nhân lạc đường, kinh thành bên kia phái rất nhiều người tới đây tìm. Ngay cả nhóm nha môn bản địa kia cũng rất sôi nổi, những kẻ giang hồ này tham gia náo nhiệt thì có cái gì lạ? Nếu thật sự tìm được người, tiền thưởng cũng đủ cho bọn họ ăn cả đời, còn cần dùng lưỡi đao dính máu sống qua ngày sao?”

Kim Đại dụi dụi mắt.

Không xong rồi, ngay cả Thiếu chủ tử nhà hắn cũng bắt đầu tà môn rồi. Mới tháng trước đây, Thiếu chủ tử còn dẫn bọn họ đi đùa bỡn tiểu khuê nữ trên đường phố mổ heo kìa, người ăn nói đạo lý rõ ràng này là ai vậy?

Thiếu niên không nói gì nữa, vốn cũng không có gì hay mà nói với hạ nhân. Có điều thời gian này bị phụ thân dặn dò phải cụp đuôi làm người, hắn có chút ngột ngạt mà thôi.

Hắn cũng không bị khờ thật. Thường ngày càn quấy là vì biết quấy rối người khác cũng không thể làm gì hắn. Nhưng nếu bây giờ đụng chạm thanh niên sức trâu rồi chém hắn một đao, hắn phải tìm ai nói lí lẽ đây nha.

Cho dù thật sự giải quyết được người đó, thì chẳng phải cũng vẫn trúng đao à?.

“Tóm lại các ngươi cũng phải thông minh lanh lợi một chút, lần này chúng ta tới là xem lá trà Hồ gia trang, làm xong việc sớm rồi về sớm một chút, đừng gây chuyện cho ta.”

Thủ hạ cùng nhau đáp ứng.

Về phần tiểu nhị sắp xếp chỗ ở cho nhóm thiếu niên kia thế nào thì Chân Diệu bên này không quan tâm, thư thư phục phục tắm rửa sạch sẽ, lúc này mới nằm lên giường nghỉ ngơi.

La Thiên Trình đổi bộ quần áo sạch sẽ, cầm một chiếc khăn khô lau tóc cho nàng.

Chân Diệu bèn cười: “Cẩn Minh, không ngờ cả việc của nha hoàn chàng cũng biết làm.”

“Việc này vốn đâu khó bằng tập võ viết chữ, làm sao không biết làm được, chỉ có không muốn làm thôi.”

Chân Diệu nghe thế trong lòng ấm áp, sau đó hỏi: “Cẩn Minh, vậy chàng biết vấn tóc sao?”

“Ta biết tháo tóc.” La Thiên Trình tự tiếu phi tiếu.

Mặt Chân Diệu ửng đỏ, liếc hắn một cái.

Thật sự đủ rồi nha, gần đây người này càng ngày càng lạ lùng.

Cảm thấy không khí có chút lúng túng, vội nói: “Vậy, cái huyện thành nhỏ này sao lại nhiều người tập võ như vậy? Dù sao chuyện này có chút gì đó không đúng.”

“Không sao, những chuyện đó không liên quan đến chúng ta, chờ đi đến Hồ phủ một chuyến rồi chúng ta về kinh.” La Thiên Trình thưởng thức mái tóc đen trong tay.

“Hồ phủ? Phủ Quốc Công còn có thân thích ở đây ư?” Chân Diệu có chút buồn bực.

La Thiên Trình trầm mặc một lúc lâu, mới nói: “Dù sao cũng phải đi xem mới biết được.”

Chân Diệu dứt khoát ngồi dậy, khó hiểu nhìn La Thiên Trình.

La Thiên Trình cầm cây lược gỗ chải tóc cho nàng, từng cái từng cái, lúc sắp chải suôn mới nói: “Lúc mẫu thân của A Hổ vừa nhìn thấy ta hình như nhận lầm người, sau đó dưới sự truy hỏi của ta mới nói nam chủ nhân Hồ phủ có phần giống ta. Ta hỏi tuổi của nam chủ nhân kia thì mới biết xấp xỉ Tứ thúc đã mất tích mấy năm trước của ta.”

Nói tới đây nhìn Chân Diệu một cái, đáy mắt phảng phất như đầm sâu nói: “Năm đó Tứ thúc mất tích lúc truy xét chuyện tổ phụ ngã, sống không thấy người chết không thấy xác, đây vẫn là một tâm bệnh của tổ mẫu. Phàm là có một chút khả năng, ta cũng không định bỏ qua.”

Chân Diệu nghe thấy bí mật của phủ Quốc Công thì có chút kinh ngạc: “Tổ phụ ngã, có điều bất thường sao?”

La Thiên Trình cười lạnh một tiếng: “Tổ phụ chinh chiến cả đời, chính là Thường Thắng tướng quân tiếng tăm lừng lẫy, sẽ có chuyện ngã từ trên ngựa xuống đến ngốc ư? Quả thực là chuyện cười lớn!”

“Vậy sáng sớm mai chúng ta đi đi.”

“Ừ, đi ngủ sớm một chút đi.” La Thiên Trình vứt khăn sang một bên, kéo Chân Diệu nằm xuống, nhưng nhất thời lại không ngủ được.

Nếu nói nam chủ nhân Hồ gia kia là Tứ thúc, thì ngay cả bản thân hắn cũng không tin nổi.

Nếu Tứ thúc còn sống, không có lý nào không trở về phủ Quốc Công, ngược lại lại ngẩn ngơ mấy năm tại huyện thành vắng vẻ thế này.

Có điều chỉ ôm một phần vạn hi vọng để an tâm mà thôi.

Nghĩ như vậy, mơ mơ màng màng đã ngủ mất.

Đêm đã khuya, gió từ khung cửa sổ chưa dán kín chui vào, lạnh lẽo ghê người.

Chân Diệu cuộn tròn thân thể áp sát vào trong ngực La Thiên Trình, cọ xát khiến hắn tỉnh giấc.

La Thiên Trình nhẹ nhàng xuống giường, đi về phía cái bô được che sau tấm bình phong, trong lúc vô tình thoáng liếc thấy một cái bóng chớp qua song cửa sổ, động tác cởi y phục lập tức dừng lại, nhìn chằm chặp vào cửa sổ.

Một món đồ hình dạng như cây côn nhỏ từ khe hở khung cửa sổ dần dò xét tiến vào, phần đầu lượn lờ khói khí.

Ánh mắt La Thiên Trình co rút.

Đây chẳng lẽ là mê hương trong truyền thuyết ?

Kiếp trước hắn lãnh binh đánh giặc, kiến thức không tính là ít, nhưng cũng chưa từng biết loại đồ vật hạ lưu thuần túy trong chốn giang hồ này.

Hắn ngừng thở lẳng lặng chờ đợi, không lâu lắm, cửa lặng yên không một tiếng động mở ra rồi lại đóng lại, một bóng người màu đen đi đến.

Bóng đen kia lặng lẽ đi về phía giường, nương theo ánh trăng rọi xuống, có thể thấy vật trong tay lóe hàn quang.

Khóe miệng La Thiên Trình nhếch lên, không nhúc nhích ngó chừng động tác người nọ.

Theo tới gần giường hẹp, người nọ giơ cao vật trong tay lên, nhưng sau đó động tác dừng lại.

Nhìn trên giường thiếu một người, phản ứng đầu tiên của người bình thường cũng là nghi hoặc, người kia đi đâu rồi?

Người này hiển nhiên cũng không ngoại lệ, thừa dịp thời điểm hắn sững sờ, La Thiên Trình một tay che miệng hắn, một tay vặn cánh tay hắn, đè người xuống mặt đất, hạ giọng hỏi: “Ngươi là người phương nào?”

Người nọ liều mạng giãy dụa nhưng giãy giựa mà không thoát được trói buộc, khăn vải che mặt hắn bỗng nhiên giật giật.

La Thiên Trình chợt cảm thấy không ổn, bèn tháo khăn vải che mặt người nọ ra, một khuôn mặt thanh tú của nữ tử hiện ra, đúng là nữ tử ban ngày dùng roi làm kinh sợ thiếu niên.

Chỉ tiếc máu đen chảy xuôi từ khóe miệng nàng, hiển nhiên đã khí tuyệt bỏ mình.

“Tử sĩ?” Mày La Thiên Trình nhíu thật chặt, chưa từng cảm thấy chuyện tà môn khó giải quyết như vậy.

Nói đến thì, nàng này tới trước, bọn họ tới sau. Không có lý nào lại biết trước, nhưng hết lần này tới lần khác đi lên đã hạ sát thủ, một khi không được thì lập tức uống thuốc độc tự vận.

Người giang hồ tầm thường, làm sao lúc nào cũng đặt sẵn kịch độc trong hàm răng?

Chẳng lẽ là người của Nhị thúc?

La Thiên Trình lắc đầu.

Nếu Nhị thúc phái người tới ngăn trở hắn vào kinh thì đó là nhất định, chỉ là ông ta không thể nào có nhiều nhân thủ như vậy.

La Thiên Trình thay đổi ý nghĩ thì đã rõ ràng, nếu muốn ôm cây đợi thỏ, như vậy ít nhất trà quán khách sạn ở tất cả các thành trấn lớn nhỏ Bắc Hà cũng sẽ có người trông chừng, mới có thể phát hiện vợ chồng bọn họ trong thời gian ngắn nhất.

Tính ra số nhân thủ này cũng không phải nhỏ, Nhị thúc không thể nào có loại đại thủ bút này được.

“Cẩn Minh, chàng và cô nương dưới người chàng đang làm gì vậy?”

La Thiên Trình bị dọa nhảy dựng lên, sau đó có chút cà lăm: “A, a Tứ, sao nàng lại tỉnh?”

Chân Diệu đã ngồi dậy, trong bóng tối cười một tiếng, lộ ra một hàm răng trắng: “Rét nên tỉnh.”

“Nàng không trúng mê hương?” La Thiên Trình buột miệng hỏi, hỏi xong mới ảo não .

Lời này, làm sao lại có chút mùi vị đang tìm đường chết thế nhỉ?

“Mê hương?” Chân Diệu chống hàm, “Phu quân, chàng có phải phải giải thích một chút gì đó không?”

Thì ra cái mùi khó ngửi trong lúc ngủ nàng ngửi được là mê hương!

Sau đó vừa mở mắt, chỉ thấy phu quân đại nhân đè một nữ tử dáng người có lồi có lõm xuống đất, cái kích thích này có phải có chút hơi lớn hay không?

“A Tứ, mê hương là nàng kia thả.”

“A, đây không phải là trọng điểm, các người muốn làm gì mới là trọng điểm.”

“Chúng ta ——” La Thiên Trình muốn giải thích, đột nhiên cảm giác được chuyện này phát triển có chút không đúng, vội đi tới cạnh Chân Diệu, thấp giọng nói, “A Tứ, nàng kia là tử sĩ, đã uống thuốc độc tự vẫn.”

Chân Diệu ngẩn ra, nhìn lại về phía nàng kia.

À, ánh sáng quá mờ, nàng vẫn chỉ nhìn ra vóc người có lồi có lõm.

“Đến đây.” La Thiên Trình không có ý định gạt Chân Diệu.

Tương lai hai người không biết còn có thể gặp phải bao nhiêu mưa gió, một cảnh thái bình giả tạo không phải bảo vệ chân chính.

Chân Diệu lại gần xem, quả nhiên thấy nữ tử kia xanh cả mặt, máu đen nơi khóe miệng quỷ dị vô cùng.

“Là nữ tử ban ngày kia?” Chân Diệu cũng nhận ra, sau đó hỏi, “Làm sao bây giờ?”

“Ta thả nàng vào lại phòng của nàng ta, ngày mai chúng ta rời đi sớm một chút, chỉ một lát chắc không có ai phát hiện dị trạng của nàng ta.”

“Ừ, vậy chàng mau đi đi.” Chân Diệu xoa xoa trán.

Đây thật đúng là cực kỳ đặc sắc, nàng vốn tưởng rằng sắp được xem phim tình cảm, nhưng nhanh như vậy lại chuyển thành phim kinh dị rồi?

Còn để người ta chuẩn bị tâm lý không đây.

Đang oán thầm, bỗng nhiên phía ngoài sáng choang, một giọng nói truyền đến: “Không tốt rồi, có người chết, ta thấy được hung thủ vào gian phòng kia!”

Bên ngoài là một mảnh tiếng bước chân hỗn loạn, dường như càng ngày càng gần.

Hai người hai mặt nhìn nhau, sau đó Chân Diệu hỏi: “Phòng kia, sẽ không phải là phòng này chứ?”

            Chương 212: Thoát thân

Một tiếng trầm đục truyền đến, chìm trong một mảnh huyên náo.

Ánh nến sáng lòa, bóng người di động trên vải thưa, La Thiên Trình đẩy cửa ra.

Mấy cửa phòng trên lầu đều đẩy ra, lục tục có người đi ra, có mấy người chạy lên cầu thang.

Còn có người đang hỏi: “Phòng nào?”

“Chính là gian ——” người đáp lời chỉ một ngón tay thẳng về phía La Thiên Trình.

La Thiên Trình nhận ra, mấy người này chính là hạ nhân thiếu niên kia mang đến.

Hắn cũng không để ý tới mấy người này, quay đầu nhìn thiếu niên đứng trên hành lang, đôi mày dài nhướn lên, nhàn nhạt hỏi: “Không biết đây là ý gì?”

Thiếu niên kia còn buồn ngủ, dây lưng trường sam trên người còn chưa buộc chặt, hiển nhiên là đang ngủ say nghe được động tĩnh nên vội vã mặc áo ngoài ra đây, cũng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, bèn trách mắng những người kia: “Đêm hôm khuya khoắt, gào cái quỷ gì thế?”

Kim Đại sắc mặt xám ngoét: “Chủ tử, xảy ra chuyện lớn, Kim Ngũ bị người ta giết!”

“Cái gì?” Thiếu niên thoáng cái đã tỉnh hồn lại, đôi mắt tỏa sáng trong ánh sáng lờ mờ, “Nói rõ cho ta, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Lúc này hành lang đã đầy người, chưởng quỹ và tiểu nhị nghe nói đã chết người, thì đều sắp tê liệt, vịn cột hành lang nhìn chằm chặp Kim Đại.

Kim Đại vội giải thích: “Chúng tiểu nhân được sắp xếp trải chăn đệm nằm dưới đất ở đại sảnh, vừa rồi tiểu nhân hơi buồn tiểu nên tỉnh dậy, ai ngờ có người đè nặng trên đùi, nhìn kỹ hóa ra là Kim Ngũ. Lúc ấy tiểu nhân còn mắng hắn tướng ngủ quá xấu, đá hắn một cái, ai ngờ hắn ngã xuống bất động ở đó. Tiểu nhân cảm thấy có chút không đúng, lật qua xem mới phát hiện khóe miệng Kim Ngũ đổ máu, đã tắt thở.”

Nói tới đây, Kim Đại sau khi hoảng sợ một hồi, nói tiếp: “Lúc ấy tiểu nhân đều bị dọa sững ra rồi, nhưng đang lúc ngây người thì trông thấy mộ bóng người nhảy lên thang lầu, đi vào gian phòng——” nói xong chỉ chỗ phòng La Thiên Trình.

La Thiên Trình xịch ra một bước, lại mở cửa phòng, sau đó nói: “Ánh mắt ngươi cũng tốt thật, vừa rồi tối mù như vậy còn có thể thấy rõ là vào cửa phòng này của ta?”

Khách sạn này không thể so với khách sạn lịch sự nhã trí ở kinh thành, đại sảnh lầu dưới để người đến ăn uống, trên lầu là một cái hành lang dài, dàn hàng hơn mười gian phòng khách cách nhau cực gần. Hình dáng, chất liệu của cửa phòng giống nhau như đúc, chỉ treo thẻ gỗ đánh số khác nhau trên cửa. Rõ mồn một là nửa đêm canh ba đứng ở dưới lầu thì không thể nào thấy rõ thẻ gỗ này .

Kim Đại cũng sững sờ, trên mặt hiện ra mấy phần mê mang.

“Kim Đại. Hỏi ngươi đấy, nói đi, nói rõ ràng rốt cuộc chuyện gì xảy ra.” Thiếu niên không nhịn được mà nói.

Một hạ nhân, mạng cũng chẳng đáng gì, nhưng nếu có người cố ý nhằm vào hắn, vậy thì không thể không phòng.

“Tiểu, tiểu nhân nhìn hình như ——” vốn là chắc chắc biến thành chần chừ.

La Thiên Trình cười cười, nhìn về phía chưởng quỹ: “Khách sạn của ngươi xảy ra án mạng, sáng mai báo án là được, ngày mai chúng ta còn phải gấp rút lên đường. Phải về phòng nghỉ ngơi trước đây.”

Không đợi chưởng quỹ nói chuyện, Kim Đại đã trừng mắt: “Vậy không được, rõ ràng ta thấy có người đi về phía này. Người đó chắc chắn chính là hung thủ, dù sao cũng chỉ là người trong mấy gian phòng này của các ngươi, nếu chờ đến sáng mai, mọi người chạy trốn làm sao bây giờ?”

Kim Đại bên cạnh mấy người phụ họa nói: “Đúng vậy đấy, chủ tử, Kim Ngũ không thể chết vô ích được.”

Thiếu niên nhìn La Thiên Trình một cái, sau đó nói với chưởng quỹ: “Chưởng quỹ, ngươi cũng nghe rõ rồi đấy, liên quan đến mạng người, chúng ta muốn tra xét mấy gian phòng này.”

Khách sạn xảy ra hung án, chưởng quỹ đã sớm bị dọa đến lục thần vô chủ, nghe vậy bèn gật đầu lia lịa.

Một đám người liền đi về phía gian phòng của La Thiên Trình.

La Thiên Trình vươn một cái tay ra ngăn cản, mặt không chút thay đổi: “Không được.”

Mặc dù thiếu niên không muốn gây chuyện, nhưng cũng hơi giận, mặt lạnh nói: “Chẳng lẽ huynh đài chột dạ?”

Phụ thân hắn có vài phần giao tình với Huyện lệnh Bảo Lăng này, xảy ra án mạng, sẽ phải tiếp xúc với nha môn, hắn cũng không sợ người này có thể gây ra sóng gió gì.

“Nội tử còn ở trong phòng, sao tiện để các ngươi đi vào tra xét?”

“Không dám để tra xét à? Bên trong nhất định là có hung khí!”Trong đám người không biết người nào hô lên.

Mặt trẻ con và bằng hữu hắn nhìn nhau cười khổ.

Ba người này thật đúng là sát tinh, sao cứ xuất hiện ở chỗ nào là chỗ đó xảy ra tai nạn chết người chứ.

Cái khác không biết, chứ dù là tiểu nương tử nũng nịu kia, trong bao quần áo còn có một con dao bổ củi kìa!

Trong đám người có người trợ uy, mấy người Kim Đại lòng càng căm phẫn.

Những huynh đệ bọn họ đều là hộ vệ được huấn luyện cùng nhau, tình cảm không phải bình thường, sao có thể trơ mắt nhìn huynh đệ chết vô ích được, hiện tại không bắt được hung thủ, đợi ngày mai bộ khoái tới, cúc vàng cũng héo mất rồi.

Trong lúc mọi người ở đây đang ồn ào, cửa cọt kẹc mở ra, Chân Diệu một thân áo vải màu xanh đứng ở cửa.

Đám người nhất thời an tĩnh lại.

Chân Diệu tránh người, mở rộng cửa.

“Đều xem xong rồi chứ? Ngoại trừ phu thê chúng ta, bên trong còn có thể có cái gì?”

Bên phòng vốn đốt nến, cửa phòng mở ra như vậy thì nhìn một cái là thấy hết bên trong.

“Nói không chừng hung thủ chính là một trong hai phu thê các ngươi, hung khí kia ——”

La Thiên Trình cười lạnh cắt đứt lời người nọ: “Vô luận là giật tiền, hay cướp sắc, phu thê chúng ta cũng không tội gì lấy một hạ nhân vốn không quen biết để khai đao đâu?”

Nhưng trong lòng đang âm thầm tính toán canh giờ.

Canh bốn rồi, cũng nên đến đi.

Quả nhiên đúng lúc này, tiếng chiêng vang lên.

“Đông —— đông đông đông!”

Một chậm ba nhanh tiếng chiêng vang lên, từ xa đến gần.

Sau đó, đã nghe được tiếng thét chói tai hồn phi phách tán.

“Có, có người chết a ——”

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

“Đi xem xem bên ngoài có chuyện gì!” Thiếu niên phân phó nói.

Không lâu sau hai người thủ hạ đi dò xét trở về, sắc mặt mỗi người đều tái nhợt.

Một người trong đó nói: “Ở góc đường cái phát hiện một thi thể nữ, thi thể nữ đó, thi thể nữ đó giống như là nữ tử dùng roi ở trọ kia. . . . . .”

“Đúng vậy.” Tên còn lại gật đầu lia lịa, “Trên người nàng mặc đúng là bộ quần áo ban ngày đó, lúc ấy tiểu nhân thấy mới lạ, còn cố ý nhìn thêm mấy lần nữa.”

Lúc ấy nàng kia mặc trang phục bó sát người, cũng ít khi thấy.

Mọi người đều có chút sững sờ, tiểu nhị kia rầm rập chạy đến cửa phòng nữ tử, đưa tay đẩy quả nhiên chỉ khép hờ, thấy rõ tình huống bên trong lập tức hô: “Chưởng quỹ, bên trong đúng là không có ai.”

Lần này, tất cả mọi người liên tưởng đến Kim Ngũ chính là bị nàng kia giết rồi.

Vừa nghĩ như thế thì lại càng cảm thấy nghi vấn đầy bụng.

Nàng kia giết Kim Ngũ rồi chạy trốn, như thế nào lại chết ở ngoài đây?

Một đêm hỗn hỗn loạn loạn, hai vụ án mạng, đương nhiên không thể thiếu việc bổ khoái tra hỏi.

Có điều, người hiềm nghi trong khách sạn đều bị loại bỏ.

Đơn giản là lúc Kim Đại gọi người bắt hung thủ, tất cả mọi người ở trong khách sạn, còn chỗ nữ tử kia chết, cách khách sạn có hơn mười trượng.

Về phần xương cốt toàn thân nàng kia gãy lìa, ngã thành một bãi thịt nhão, thì càng khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Án tử này trở thành một vụ huyền án (*), từ đó về sau truyền ra các cách nói ly kỳ.

            (*) huyền án: án treo lại, chưa giải quyết được

Truyền lưu rộng nhất chính là lúc hung thủ giết người lẩn trốn bị ác quỷ lấy mạng, là lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, dĩ nhiên chuyện đó để sau hãy nói.

Thiếu niên vì bộ khoái tra án làm trễ nãi thời gian, nên đút chút bạc thoát thân.

Một hạ nhân chết tất nhiên không quan trọng bằng chuyện chính.

Đám người Chân Diệu rời đi còn muốn sớm hơn một chút, hỏi thăm được Hồ phủ ở thành Nam, La Thiên Trình mướn một chiếc xe ngựa, chậm rãi đi về phía thành nam.

Dọc theo đường đi. Chân Diệu luôn không nhịn được nhìn về phía La Thiên Trình.

“A Tứ, nhìn cái gì vậy? Có phải làm nàng sợ hay không?” La Thiên Trình cười đến ôn văn nhĩ nhã.

Giọng Chân Diệu có phần hơi chát: “Bị dọa mới là bình thường a?”

La Thiên Trình cúi mắt, tự giễu cười nói: “Đúng rồi, ta không chút lưu tình ném thi thể nàng kia ra ngoài, có phần tàn nhẫn, khó tránh làm nàng sợ.”

Khóe miệng Chân Diệu giật giật, khó khăn nói: “Vấn đề tàn nhẫn, ta cảm thấy có thể bỏ qua. Chàng ném thi thể nàng ta ra xa hơn mười trượng, không phải nên giải thích chút sao?”

Vừa nghĩ tới đêm khuya gió lớn, phu quân đại nhân bình tĩnh mở cửa sổ ra, ném thi thể nàng kia như ném đĩa sắt, sau đó ném xa hơn mười trượng. Nàng đã cảm thấy thế giới này huyễn hoặc rồi.

Không phải là không có lướt trên nước, cũng không có Nhất Dương Chỉ sao, ai có thể nói cho nàng biết hiện tại đây là tình huống gì không?

La Thiên Trình buông đôi mi run rẩy, uốn ra độ cong ưu mỹ, giọng nói lại trầm thấp u buồn: “A Tứ, ta biết. Ném ra xa như vậy, khiến thi thể nữ tử kia ngã thành bãi thịt nát. Nàng cảm thấy ta quá tàn nhẫn rồi.”

Sát!

Chân Diệu cũng sắp cắn vỡ răng rồi.

Đây thật sự không phải là vấn đề tàn nhẫn a!

Khóe miệng La Thiên Trình nhếch nhếch, trong lòng thở dài.

Bảo hắn nói sao đây? Từ sau khi sống lại, lượng cơm ăn vốn dĩ mỗi bữa một bát đổi thành một thùng, sau đó sức lực này ngày qua ngày lại lớn đến kỳ lạ.

“A Tứ, đến Hồ phủ rồi.”

Xe ngựa dừng lại, a Hổ nhảy xuống, vén rèm xe lên, La Thiên Trình đi ra ngoài trước, sau đó duỗi tay.

Chân Diệu nắm tay hắn đi ra, ngẩng đầu nhìn hoành phi ở cửa viết hai chữ “Hồ phủ”.

Trả tiền xe, ba người cùng đi qua.

Mặt trẻ con cưỡi ngựa quẹo tới đột nhiên ghìm chặt dây cương.

Đồng bạn kinh ngạc: “Sao lại dừng lại, không phải là đến Hồ phủ sao?”

“Bọn họ, bọn họ cũng đi?” Mặt trẻ con duỗi ngón tay chỉ chỉ.

Đồng bạn theo hướng ngón tay nhìn sang, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó nói: “Này thật đúng là trùng hợp, đi thì đi thôi, cũng không thể vì bọn họ đi mà chúng ta không đi được.”

Mặt trẻ con tràn đầy nước mắt: “Hay là chúng ta không đi nữa?”

Đồng bạn khuyên nhủ: “Đây cũng không phải là rừng núi hoang vắng, sao chúng ta phải sợ bọn họ làm loạn? Vả lại, ta thấy lần trong ngôi miếu đổ nát kia, cũng là những người đó nổi tâm địa xấu xa trước, tuy người kia có hung ác một chút nhưng cũng không phải loại cùng hung cực ác.”

Mặt trẻ con hít sâu một hơi, mới nói: “Ở khách sạn, ta thấy được người kia ném thứ gì đó.”

“Ném đồ? Mặc dù ném đồ lung tung là không đúng, vậy cũng chỉ nói rõ là hắn không đủ giáo dưỡng thôi ——”

Mặt trẻ con đau xót nhìn đồng bạn một cái, khó nhọc nói: “Xa hơn mười trượng ——”

“Hơn mười trượng? Vậy cũng chỉ là ném được xa chút mà thôi ——” đồng bạn đột nhiên dừng lại.

Hơn mười trượng? Thi thể nữ tử ngã thành thịt nát?

Thân thể lắc lư một cái, suýt chút nữa từ trên ngựa ngã xuống, mắt hàm lệ nóng nói: “Huynh đệ, thế đạo này thật là đáng sợ, hay là chúng ta quay về nhà đi.”

Trời rét gió lớn, Tam lang đã tương đối bình tĩnh nhìn một nhóm người bỗng nhiên xuất hiện.

Những người đó không nói nhảm một câu nào, chạy thẳng đến cỗ quan tài trong đội ngũ kia.

Không đợi họ tới gần, lại một nhóm người xuất hiện, sau đó chém giết với đám người tới trước.

Tam lang lười biếng phất tay một cái: “Để cho bọn họ đánh, chúng ta đi trước.”

Đây đã không biết là nhóm thứ bao nhiêu rồi.

Lúc mới bắt đầu hắn còn ra sức chém giết, nhưng thường thường không bao lâu sẽ xuất hiện thêm một nhóm người, hai phe chém giết liền không có chuyện của bọn họ nữa, cứ đi một chút rồi ngừng như vậy, tốc độ tuy chậm, nhưng cũng cách kinh thành càng ngày càng gần.

Đến bây giờ, ngay cả nhóm người nào đoạt quan tài, nhóm người nào ngăn cản, hắn cũng lười làm rõ.

Vô luận như thế nào, hắn nhất định phải đưa di thể Đại ca về kinh.

Link fb

Discussion29 Comments

  1. Kiếp này bạn La đang hóa thân thành đại lực sĩ khỏe mạnh vô cùng a, đang thắc mắc bạn ấy đem thi thể đi sao không ai để ý thì ra phương thức di chuyển thi thể của bạn quá bạo lực a. Chậc nữ si kia không biết ở đâu ra, chết rồi còn bị bạn La hành xác như vậy.
    Cặp đôi mặt trẻ con và đồng hành ngộ quá ha, muốn tránh mà sao đi đâu cũng đụng vợ chồng nhà kia thế không biết. Mà trong ấn tượng bạn La đâu có làm gì hai người kia đâu, sao lại để lại ấn tượng xấu thế không biết. Biết sức khỏe bạn La rất tốt cả hai đều nhất trí trốn tránh rồi.

  2. Một nhóm thì nhất định muốn đưa “di thể” của La Thiên Trình và Chân Tứ về kinh. Một nhóm quyết tâm ngăn cản. Một nhóm lại truy sát . Khổ thân đôi vợ chồng La Thiên Trình và Chân Tứ. Phen này còn phải vất vả nhiều rồi. Trở về Hồ Phủ không biết phát hiện ra điều gì. Nếu vị Thúc năm xưa còn sống thì sẽ có nhiều bí mật được vén lên…Haizzzz

  3. Tình hình ngày càng gay cấn. Một bên là chặn giết khắp nơi, một bên là cướp quan tài. Kông biết bàn tay ai sau màn nhỉ. Ta tò mò bạn thiếu niên kia là ai quá, động tác mân mê ban chỉ kia giống phong thái công tử nhà giàu lắm ah. Thế nào cũng có chuyện hay ở Hồ phủ cho mà coi. Hehe. Bạn nhỏ tinh mắt thấy La huynh ném xa mười trượng nên sợ huynh mất rồi. Hjhj ;69

  4. Ta sặc với tư duy độc đáo của Chân Tứ ah, thấy chồng mình đè lên một người phụ nữ lồi lõm, trọng điểm là ghen chứ ko phải xem kịch chứ, đúng ko; thấy thảm trạng của nữ tử sĩ, trọng điểm là sự tàn nhẫn, chứ ko phải là thể lực kinh hoàng của La thế tử đấy chứ, aizzz tư duy ko bình thường, ban đầu còn nghĩ Chân Tứ chưa yêu, đến sau lại thấy Chân Diệu bỏ qua những khuyết điểm La thế tử thì ko yêu lại là gì, ta pó tay pó chân với chị rồi, Chân Diệu ah ;46 Mấy chương lưu lạc giang hồ này La thế tử thật sự quá yêu quá thương Chân Diệu rồi, dù làm gì cũng lo lắng hình tượng của của mình trong mắt Chân Diệu, sợ để lại ấn tượng xấu, bỗng dưng thấy ảnh đáng yêu ghê, lại bớt ghét hơn một chút rồi.
    Hai bạn qua đường kia, cùng với vị thiếu niên nhà giàu nọ, có lẽ sẽ thành đồng bọn với La thế tử à, cùng mục tiêu Hồ phủ, lại cực kỳ có “duyên” kia mà, dù rằng quả đúng là phân vượn trong truyền thuyết ah. Thế là thật sự có màn nhận người thân, vị Tứ thúc kia có lẽ cũng mất trí nhớ, hoặc có vướng bận gì đó mà ko về lại nhà, lần lưu lạc này quả thật thu hoạch lớn. Bên kia di chuyển di thể chưa giải quyết xong hả trời, nhóm đuổi theo ngăn cản là của Trưởng công chúa rồi, nhóm thứ 2 chắc là của đám người hại La thế tử lần này, cứ thế này sợ ko ngăn cản được mất, ko biết có ai giúp đỡ cản lại ko đây, lo quá chừng, mất công lại khiến phủ quốc công loạn mất, tội cho lão phu nhân ah ;50
    Thanks

  5. Truyen edit rat muot ma, cam on ban. Minh thich cach suy nghi cua Chan Dieu, rat thu vi, khong theo duong loi nao het, minh goi qua dt, khong bo dau duoc. Thanks

  6. Uầy. Trình ca tình cảm ghê á.hihi. mà chân tứ đúng là suy nghĩ k giống người thường mà. Hihi. May mà trình ca giải thích nhanh.
    Chân tứ theo trình ca lăn lộn giang hồ là k sợ đâu a.hi. sức khỏe quá mà. Haha
    Tks tỷ ạk

  7. tự tiếu phi tiếu —————–> tựa tiếu??
    nhưng giãy giựa mà ————> giụa
    thấy mộ bóng người ————> một
    cửa cọt kẹc mở ra —————> kẹt
    A Hổ / a Hổ
    Tam Lang / Tam lang
    ==============================================
    Ta hơi bị rối rồi, ko biết là chuyện j đang xảy ra nữa, nếu ko có CD với LTT thì ta còn ko biết có còn đang đọc TSMĐ nữa hay không ấy @@
    Sau tai nạn hình như LTT đối với CD là cực kỳ ôn nhu và săn sóc luôn đó!!! ♥♥

  8. Mặt trẻ con và đồng bọn phải gọi là không đen vì quá đen, LTT và CD trong mắt 2 người đúng là sự tồn tại khủng bố mà. Không biết liệu quan tài có vào được kinh và gây nên sóng gió gì không. Qua chuyến đi này tình cảm phu thê sẽ có chuyển biến lớn đây

  9. không biết ai muốn truy sát hai vợ chồng nhà này nhỉ, bạn Diệu thì có tư duy quá khác người ko thể nào theo kịp tư duy của bạn. Tội nghiệp cho mặt trẻ con và đồng bạn nhìn thấy bạ La ném xác người đã thế lại còn cùng đến Hồ phủ nữa chứ, hai bạn quay về là chính xác đó

  10. Không biết hai người trẻ con và đồng bạn là người liên quan thế nào với Hồ phủ nhỉ… nhìn hai người lắt lư muốn té ngựa khi phát hiện ông nam chính ném thi thể xa hơn 10 trượng thì buồn cười à ^^… mà thế lực nào lại muốn giết ông nam chính nhỉ?… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. Ai xui xẻo lắm mới gặp hai vợ chồng nhà này. tới bao nhiu chết bấy nhiu. Trình ca quá khủng bố ném người xa 10 trượng luôn a

  12. Bạn LTT và CD ở ngoài dọa người mà. Ko biết là nhóm người nào muốn giết LTT và CD ngoài vị nhị lão gia kia….haizz hai bạn muốn về được nhà còn vất vả chán…
    Ko biết Hồ phủ này có phải là tứ thúc của LTT ko ….mà lão quốc công bị ngã lại là một ẩn số nữa….

  13. Hai người bây giờ như kiểu đi du lịch còn mn ở kinh thành lo sốnglo chết. Haiz mà nếu có tìm đc Tứ thúc kia cũng coi như là hoàn thành tâm nguyện của lão phu nhân a

  14. Tình hình ngày càng gay cấn a^^…. Hihiii….. Ôi!!!phục Trình ca thật ném người hàng 10 trượng^^…

  15. Lần đầu com truyện để cám ơn các bạn đã edit. Vì đọc trộm trên chỗ làm nên hơi khó khăn khi com.

  16. Khổ thân tiểu nhị của quán quá, phải mình chắc cũng khóc không ra nước mắt mất, không biết làm thế nào cho xong bây giờ. La thiên trình nhiều khi không biết anh có phải mặt dày vô sỉ, rất hiểu phong tình hay không nữa. Mà châu diệu mình cảm thấy chưa có tình cảm nhiều đến khắc cốt ghi tâm với la thiên trình, chị vẫn thích ngồi xem kịch hay lắm,

  17. Hai 2 người này lại ông nói gà bà nói vịt nữa rồi! Sao a Diệu không ghen gì hết vậy! Hai người mặt trẻ con này bị dọa rồi!^^

  18. Vc nahf này đều bất thường nha, tui thắc mác là thanh cáp vs LTT ai sức lớn hơn, khổ thân 2 bé ko biết tên gạp phải quái vật sức lực bất thường, thôi về nhà rèn luueenj thêm đi

  19. Ôi cành ngày càng rồi. Tui vẫn thích đấu đá cung đình hoặc gia đấu hơn. Chứ cứ liên quan đến giang hồ thì nó rộng lớn quá à

  20. Đúng là ba người này đi đến đâu là nơi đó có chuyện ngay, tội cho hai bạn trẻ cứ bị ca với tỷ ám riết con người ta cũng sinh ra bênh sợ hãi khi gặp hai người bất cứ nơi đâu ;70
    Thanks nhà

  21. Đường về kinh còn xa vời vợi…
    Mà sao không thấy bóng dáng nhị thúc thần tiên noie đâu, nhị thúc không dính khói lửa nhân gian có làm được gì trong công cuộc tìm kiếm này ko a.

  22. Nước mắt phượng hoàng

    Mặt trẻ con vs đồng bạn hài thật! Chắc có lẽ chỉ xuất hiện vài chương nên tác giả lười đặt tên chăng?

  23. Gái già đợi gả

    Trình ca thê nô biết lau khô, trải tóc cho tỷ trước khi ngủ đó. 2 ac nói chuyện vẫn chẳng ăn nhập gì với nhau mà lại thấy hài hòa 1 cách kỳ lạ ^^! K biết có phải tứ thúc trình ca k nhỉ ? 2 a qua đường giáp xui xẻo đi đâu cũng gặp lúc Ca đang làm chuyện xấu

  24. Trình ca gây thù chuốc oán nhìu lắm hay sao mà bị ám sát liên tục v nà. Ng nổi tiếg thật mệt mà hey…
    Haha 2 ng mặt trẻ con sao trùg hợp qá v nhỉ, còn toàn bât gặp trình ca đag làm chuyện “kinh thiên độg địa nữa chớ”

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: