Trời Sinh Một Đôi – Chương 149+150

28

Chương 149: Lấy chồng

Edit: Vivi

Beta: Sakura

Chân Diệu nhìn quân cờ La Thiên Trình tặng, rất lâu không nói ra lời.

Bọn họ nhìn từ đâu ra rằng mình thích đánh cờ chứ!

Lười biếng vẫy tay để nha hoàn cất đi, đi trêu đùa Cẩm Ngôn thôi.

Hội hoa lê được Trưởng công chúa Chiêu Vân tổ chức đúng hạn, cũng sắp đến lúc lấy chồng, Chân Diệu nghiêm chỉnh ở viện mình thêu khăn voan đỏ, Chân Băng và Chân Ngọc nhận được thiệp sắp đi dự hội.

Ôn Nhã Kỳ nhìn thèm vô cùng, đi đi lại lại trong viện, đứng dưới một cây đào già, ngắt hoa để ở đầu ngón tay mà vuốt ve.

Chân Diệu buông kim chỉ, khẽ liếc nhìn Ôn Nhã Kỳ: “Tứ biểu muội, đừng làm nát hoa thế, tỷ còn chờ mùa hè ăn thêm mấy quả đào đấy.”

Ôn Nhã Kỳ đỏ mặt, ngượng ngùng rút tay về, sau đó đi tới cạnh Chân Diệu, liếc nhìn chiếc khăn voan đỏ đã được thêu hơn nửa, thầm nghĩ Nhị biểu tỷ thêu kém hơn Tam tỷ nhiều.

Nhớ tới Ôn Nhã Hàm theo phu quân đi ngoài ngàn dặm, Ôn Nhã Kỳ bỗng nhiên thấy đa cảm.

Người giỏi giang như Tam tỷ gả cho Tiến sĩ, mẫu thân viết thư, cảm động đến rơi nước mắt trước cô và phủ Kiến An Bá.

Nhị biểu tỷ thì sao, lại có thể chắc chắn gả vào phủ Quốc Công nhất phẩm.

Nàng nghe nói, tương lai Thế tử kế thừa tước vị, Nhị biểu tỷ chính là phu nhân cáo mệnh nhất phẩm, phu nhân toàn kinh thành đều phải đứng phía sau đấy.

Đây đúng là cùng nghề khác số.

Nghĩ đến bản thân mình, tương lai có thể lấy được người góa vợ, đã là may rồi.

Cùng phạm sai lầm, vì sao nàng lại không may mắn như nhị biểu tỷ chứ.

“Nhị biểu tỷ, hội ngắm hoa của Trưởng công chúa Chiêu Vân như thế nào?”

“Chẳng khác gì những hội ngắm hoa khác, chỉ nhiều tiểu thư khuê các hơn, còn có một số thanh niên tài tuấn mà hai vị công tử của Hàn gia mời, nhưng mà đều không gặp được.” Chân Diệu thấy Ôn Nhã Kỳ có phần không biết thân biết phận nên thản nhiên nói.

“Thế sao Nhị biểu tỷ gặp được La thế tử thế?” Ôn Nhã Kỳ vô thức hỏi lại.

Chân Diệu nhìn Ôn Nhã Kỳ một cái, mặt dày nói: “Đây không chỉ là duyên số, còn có vận may nữa, tỷ và La thế tử, nam chưa lập gia đình nữ chưa gả nha. Lương duyên mới không biến thành nghiệt duyên.”

Ôn Nhã Kỳ mặt cắt không còn giọt máu, thấp giọng nói: “Nhị biểu tỷ, nắng gắt quá muội thấy hơi choáng, vào nhà nghỉ ngơi đã.”

“Biểu muội đi thong thả.” Chân Diệu lại cầm kim chỉ lên.

Lục hoàng tử nói một câu rất đúng. Ai khiến ta không vui, ta liền khiến người đó không vui.

Chuyện rơi xuống nước hồi trước, bao nhiêu người lên án, nếu nàng mà là nguyên chủ, nghe xong chắc chắn sẽ ồn ào muốn chết, nếu người khác không quan tâm đến cảm nhận của nàng thì nàng không ngại thêm một đao vào vết thương của người khác.

Bệnh công chúa cũng là bệnh, phải trị.

Đảo mắt đã đến tháng tư, trời càng ngày càng nắng, khắp nơi tràn ngập màu xanh khi đậm khi nhạt. Sức sống dạt dào lan tràn khiến mặt đất khoác thêm một lớp thảm xanh ngắt.

Một ngày trước khi lấy chồng, Chân Diệu nhìn nơi mình sống một năm nay, thấy có phần xúc động.

Một khoảng trời như vậy, cũng đã chầm chậm thích nghi rồi.

Đi chầm chậm dọc theo hành lang gấp khúc một vòng, rồi lại nhớ tới Trầm Hương Uyển.

Từng cọng cây ngọn cỏ đã rất quen thuộc rồi. Mấy cây hoa đào già sắp nở, qua mấy tháng nữa sẽ kết đầy quả đào to mọng, dù chỉ dùng nước giếng đến để ướp lạnh ăn, hay làm quả đào muối, đều rất ngon.

Khụ khụ, lại nghĩ xa rồi.

Chân Diệu cố sức dứt dòng suy nghĩ khỏi cái ăn, một lần nữa đa sầu đa cảm.

Ngày mai sẽ đổi nơi rồi, không biết phủ Trấn Quốc Công có cây hoa đào già không?

“Tứ muội có ở đây không?” Nơi cửa tròn vang lên tiếng gọi.

Chân Diệu vịn cây đào quay đầu lại thì thấy Chân Hoán, Tưởng Thần, Ôn Mặc Ngôn đứng ở cửa tròn, nhìn vào bên trong.

Chân Diệu ngẩn người, nghênh đón: “Đại ca, sao các huynh tới rồi?”

Chân hoán thoạt nhìn có vẻ mặt tốt hơn nhiều so với trước kia, cười nói: “Ngày mai là ngày lành của muội muội, các huynh tới chúc mừng sớm.”

Vừa nói vừa cầm trong tay một cái hộp nhỏ đưa tới.

Chân Diệu nhận lấy. Cảm thấy rất nặng, sợ đến nỗi giật bắn mình, không phải lại một bộ cờ nữa đấy chứ?

“Đại ca tặng đồ tốt gì thế?” Chân Diệu mở hộp ra.

Nàng đã quyết định, nếu còn để nàng nhìn thấy một bộ cờ nữa thì sẽ trực tiếp thành Thiên Nữ Tán Hoa.

Có để người ta vui vẻ lấy chồng không đây!

Nhìn thấy vật trong hộp. Thở phào nhẹ nhõm.

Là một tảng đá hiếm.

“Cảm ơn Đại ca.” Chân Diệu nở nụ cười.

Tưởng Thần thấy Chân Diệu mở quà luôn thì nắm chặt cái hộp dài trong lòng, chậm chạp không mở miệng.

Chân Diệu đã nhìn tới đây.

Chạm đến ánh mắt trong trẻo kia, trái tim Tưởng Thần đột nhiên đau nhói.

“Tưởng biểu ca không nỡ ư, rốt cuộc tặng quà gì thế, mà vẫn không buông tay?” Chân Diệu cười híp mắt hỏi.

“Chúc mừng biểu muội tân hôn vui vẻ.” Tưởng Thần đặt chiếc hộp dài vào tay Chân Diệu.

Đầu ngón tay chạm nhau, lạnh như băng như tuyết.

Chân Diệu mím môi, nhẹ nhàng liếc hắn một cái, bỗng nhiên cười, ôm hộp dài nói: “Không mở ra, quà Tưởng biểu ca tặng nhất định là thứ tốt, cho các huynh nhìn sẽ thèm.”

Tưởng Thần thở phào nhẹ nhõm vô cùng.

Mặc dù đồ đã tặng bị người ta nhìn thấy cũng không có gì, nhưng hắn vẫn có cảm giác nỗi lòng muốn che giấu bị phô bày trước mặt người khác.

Đưa mắt nhìn gương mặt trắng muốt như ngọc của Chân Diệu, quỷ thần xui khiến nói một câu: “Biểu muội, đường hoa mai thành Đông có một cửa hàng bánh bao tên là ‘Vương Phúc Ký’, bánh bao ngon vô cùng, sau này có cơ hội thì có thể bảo La … La thế tử dẫn muội đi nếm thử.”

Bao nhiêu ban đêm, cứ luôn nhớ tới lần vô tình gặp trên đường, nàng vén màn hiệu lên nói với người nọ: “Mua giúp ta hai bánh bao thịt!”

Rõ ràng là lời khiến người ta buồn cười, lại khắc vào lòng hắn như bị nguyền rủa.

Từ đó về sau mỗi khi rảnh rỗi thì hắn đều vô thức tìm kiếm cửa hàng bánh bao, khi nếm được bánh bao ngon ở Vương Phúc Ký thì nóng lòng muốn nói cho nàng ngay lập tức.

Nhưng ngay cả cơ hội như vậy, cũng không có.

Tựa như hôm đó, trong kiệu ngoài kiệu, chỉ cách tấm mành thật mỏng, nhưng nàng vĩnh viễn không biết rằng trừ La thế tử, hắn cũng ở đó.

Hôm nay cách nhau trong gang tấc, cách lòng người, nàng cũng vĩnh viễn không biết tấm lòng của hắn.

Chân Diệu ngẩn người rồi nhanh chóng nở nụ cười sáng rỡ: “Cảm ơn Tưởng biểu ca, có cơ hội chắc chắn đi.”

“Biểu muội, đây là quà huynh tặng muội.” Ôn Mặc Ngôn không hề phát hiện không khí giữa hai người, tháo một gói đồ rất to từ trên lưng xuống.

“Tứ biểu ca, đây, đây là cái gì?”

“Để huynh mở luôn cho muội.” Ôn Mặc Ngôn cười mở gói đồ ra.

Chân Diệu ánh mắt phát sáng.

Đây không phải nồi lẩu đồng sao!

“Biểu, biểu ca, huynh lấy từ đâu ra đấy!”

Chẳng lẽ biểu ca là đồng hương?

“Mấy năm gần đây bên phủ Hải Định thịnh hành cái này, do một thứ nữ nhà phú hộ nghiên cứu ra, bởi vì vừa tiện lợi vừa ăn ngon nên ngày càng phổ biến.”

“Thế thứ nữ đấy sao rồi?” Chân Diệu cũng không nói nên lời trong lòng mình thấp thỏm hay kích động.

Ở vương triều xa lạ này, biết có thể có người cùng đến từ một nơi như mình, buồn rầu của bạn, cô đều thấu hiểu, kiên trì của bạn đều hiểu, không có một ai lại không dậy sống trong lòng.

Ôn Mặc Ngôn lộ vẻ chán ghét: “Thứ nữ kia ấy à…… Mấy năm trước có tuyển tú còn gì. Vị thứ nữ đấy hạ độc đích tỷ, sau thì bị phát hiện, trong nhà muốn xử lý nàng, kết quả nàng ta tóc tai bù xù chạy ra đường cái, miệng gì hô ‘nàng là nữ chủ, muốn chơi cung đấu mà’ mấy cái lời chẳng hiểu ra sao, cũng chẳng biết là có ý gì, đại khái là bị kích thích, điên điên rồi.”

“Sau thì sao ạ?”

“Sau? Làm gì có sau, nữ nhân điên kia bị gia đinh đuổi theo loạn côn đánh chết ngay trên đường rồi.” Ôn Mặc Ngôn lơ đễnh nói.

Chân Diệu yên lặng cầu nguyện cho vị đồng hương kia.

Được rồi. Là nàng suy nghĩ nhiều, buồn rầu của nàng thôi thì vẫn là nàng tự hiểu thôi.

Dù vị đồng hương còn sống, chỉ sợ cũng sẽ không cùng ý nghĩ với nàng.

“Biểu muội, làm sao muội ngẩn người rồi?”

Chân Diệu hoàn hồn, nhìn Ôn Mặc Ngôn cười đến vô tư, suýt nữa thì trợn trắng mắt.

Biểu ca gì chứ, tặng nàng cái nồi làm quà tân hôn không nói, lại còn đi nói sự tích liên quan đến cái nồi này.

Nếu đẹp đẽ bùi tai thì cũng thôi, loạn côn đánh chết gì đó, thực sự thích hợp sao?

Nhưng mà cái nồi lẩu đồng này được đấy.

Chân Diệu đã nghĩ đến khi trời lạnh, để thịt dê ngoài trời cho lạnh đến không thể cứng hơn được nữa, sau đó cắt thành miếng mỏng như trang giấy. Rồi thả vào trong nồi nước canh nóng hổi, lại nhúng thêm ớt, vừng lạc, dầu mè, đã chế sẵn, mùi vị đó…

Âm thầm nuốt nước miếng, Chân Diệu cảm thấy vị biểu ca thích leo cây nhảy tường từ nhỏ này rất biết tặng đồ, nở nụ cười thật tươi: “Chờ trời lạnh, mời các huynh ăn lẩu.”

Chân Hoán đột nhiên thấy hơi lo lắng rồi.

Muội muội này của hắn đại bộ phận đều chỉ nghĩ đến ăn. Đến phủ Quốc Công, sẽ không bị trả về đấy chứ?

Xuy xuy, nghĩ bậy cái gì đấy!

Nghiêm mặt dặn dò: “Tứ muội, phủ Quốc Công không thể so với trong nhà, đến đó phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, ăn ít. Hiểu chưa?”

Thận trọng từ lời nói đến việc làm, ăn ít……

Chân Diệu lẩm bẩm mười chữ này, suýt nữa thì nổi giận.

Chưa từng nghe nói “ăn ít” với “thận trọng từ lời nói đến việc làm” đi liền nhau!

Đại ca này Quốc Tử Giám, học phí hoài!

“Biểu muội, đừng nghe Đại biểu ca, thận trọng từ lời nói đến việc làm thì thận trọng từ lời nói đến việc làm đi, ăn ít ăn nhiều thì đều ở trong viện của mình, người khác nào biết. Hì hì, dù sao muội cũng đừng quên, chờ trời lạnh nhớ mời huynh ăn lẩu.”

Biểu muội rất giỏi, rõ ràng là nguyên liệu giống nhau, vào tay nàng thì đều ngon hơn rất nhiều so với người khác làm.

Hắn thích ăn lẩu nhất, nếu biểu muội làm ra, còn không biết ngon cỡ nào.

Chân Diệu rưng rưng nước mắt nhìn Ôn Mặc Ngôn, nếu có cái đuôi, hận không thể vẫy một cái, rồi lại nhào tới cọ cọ.

Sao giờ mới phát hiện Tứ biểu ca hiểu ý thế chứ, nàng không muốn gả đi nữa  làm sao bây giờ!

Muốn gả cho Tứ biểu ca quá, Tứ biểu ca sẽ cùng nàng nghiên cứu ăn lẩu thế nào.

La thế tử, ách, thích nhất nghiên cứu làm sao bóp chết nàng.

Đợi đã, Tứ biểu ca là biểu ca ruột thịt, hình như không thể gả!

Chân Diệu dập tắt ý niệm vô sỉ bỗng toát ra trong đầu, yên lặng thở dài.

La thế tử thì La thế tử đi, ít nhất sẽ không lo lắng sinh ra đứa ngốc.

Ngày mai, thật sự phải lấy chồng rồi.

Ba người Chân Hoán không tiện ở lâu, đứng một lát rồi đi khỏi.

Chân Diệu trở về nhà mở hộp dài ra, bên trong là một bức tranh thủy mặc.

Tranh thủy mặc dài khoảng một trượng, mỗi cây mỗi cỏ đều được tái hiện tỉ mỉ, hiển nhiên mất rất nhiều công sức.

Có một đình nghỉ mát giữa sườn núi, bóng lưng một nam tử áo trắng như ẩn như hiện, giơ tay lên như đang đối ẩm với người.

Còn người đối ẩm bị cây cột đình và cành cây che khuất, chỉ lộ một góc áo xanh, không đoán ra nam hay nữ.

Chân Diệu thở dài, cuộn tròn bức tranh lại.

Ngày hôm sau bầu trời quang đãng.

Trên đường cái vô cùng náo nhiệt.

Tứ cô nương phủ Kiến An bá, ngồi kiệu hoa đỏ thẫm trong tiếng kèn vui mừng, chậm rãi đi về phía phủ Trấn Quốc Công.

Chương 150: Đêm Hoa Chúc

Bên ngoài vang lên tiếng hoan hô của trẻ con, chúng nó vừa chạy đuổi theo kiệu hoa, vừa hát bài đồng dao vui vẻ.

Chân Diệu ngồi trong kiệu lại không dễ chịu.

Cái mũ phượng, sắp đè gãy cổ nàng rồi!

Hơn nữa, trước khi lên kiệu đã bị dặn đi dặn lại, dù thế nào cũng không được di chuyển cái mông.

Phải biết rằng đây không phải là khoảng cách từ phủ Kiến An bá đến thẳng phủ Trấn Quốc Công.

Lấy chồng là ngày quan trọng nhất cuộc đời của một nữ nhân, phải đi vòng quanh toàn thành một vòng rồi mới quay lại thành tây, đừng thấy bây giờ còn sáng sớm, chờ đến khi cỗ kiệu thực sự tới phủ Trấn Quốc Công thì đã sắp đến giờ tuất rồi.

Chân Diệu tính toán, nàng phải ở trong kiệu ít nhất hai canh giờ nữa, cái mông lại không thể xê dịch tới tận hai canh giờ!

Đây thật sự là lập gia đình, mà không phải là chịu chết sao?

Chân Diệu nghĩ đến lời khuyên bảo tận tình của Ôn thị nên đành ngồi nghiêm chỉnh.

Bụng vang lên òng ọc.

Xoa lên dạ dày đau đau, Chân Diệu liếc mắt nhìn bếp sưởi dưới chỗ ngồi, khóe miệng lại co rúm lại.

Có phải nàng nên thấy may mắn rằng không lấy chồng vào ngày hè không, nếu không trên người đã vận mũ phượng khăn quàng vai, lại thêm một bếp sưởi than nửa, thì có mà là tình tiết anh dũng hy sinh trên kiệu hoa!

Nghĩ rằng tất cả cô gái đều như thế, Chân Diệu nhận mệnh xoa bóp bụng, móc ra một miếng bánh ngọt chỉ to khoảng chừng ngón tay cái từ trong tay áo ra rồi nhét vào mồm.

Cỗ kiệu bỗng nhiên dừng lại, bên ngoài bỗng chốc yên tĩnh.

Chân Diệu vụng trộm ăn đồ, vốn đang chột dạ, thoáng cái bị nghẹn, lại không dám ho to tiếng, chỉ đành phải vỗ mạnh ngực mình.

Bên ngoài La Thiên Trình mặc áo bào đỏ thẫm bắn ba mũi tên lên khoảng không trước mành kiệu, một tiểu nương năm sáu tuổi trang điểm lộng lẫy tới kéo ống tay áo Chân Diệu.

Chân Diệu đã được căn dặn rồi, biết đây là tiểu nương ra kiệu, phải lôi kéo ba cái mới đứng dậy, nhưng lúc này nàng đang nghẹn quá, bị tiểu cô nương kia kéo liền ba cái, luống cuống quá nên thở dốc đau sốc hông, thế này thì muốn đứng lên cũng không đứng lên nổi nửa.

Tiểu nương ra kiệu kia chính là La Tri Chân, con gái út của La nhị lão gia, cũng là thứ nữ duy nhất của chi thứ hai, cô nương đứng hàng thứ ba của phủ Trấn Quốc Công.

La Nhị lão gia chưa từng cưới vợ bé, chỉ có hai thông phòng hầu hạ khi thân thể Điền thị không tiện, La Tri Chân do một trong hai thông phòng sinh ra, do Điền thị nuôi.

Mặc dù nhìn như không tệ, nhưng cô nương do thông phòng sinh ra làm sao có thể so sánh với người bò ra từ bụng phu nhân. Tuy mới chỉ sáu tuổi, nhưng La Tri Chân đã mẫn cảm hơn nhiều so với tiểu nương tử bình thường.

Vốn làm tiểu nương ra kiệu là chuyện mát mày mát mặt, có chỗ tốt cho tương lai của nàng, tiểu cô nương đã sớm chuẩn bị cho ngày này, rất sợ gây ra chút xíu sai lầm, không ngờ rằng tân nương tử này lại kéo mà không nhúc nhích!

La Tri Chân lập tức vừa sợ hãi vừa căng thẳng, bị áp lực lớn như thế thì đột nhiên gào khóc.

Tiếng khóc vang lên, những người chờ ở ngoài kiệu đều sửng sốt.

Điền thị thay đổi sắc mặt, âm thầm cắn răng.

Thật là con nhóc thấp hèn không ra làm sao!

Để cho Chân tỷ nhi làm tiểu nương ra kiệu, chính là đề nghị của bà.

Chân tỷ nhi là thứ nữ, lẽ ra không thích hợp lắm, nhưng bà nói với lão phu nhân. Chân tỷ nhi là cô nương phủ Quốc Công, dù là thứ nữ, cũng tôn quý hơn đích nữ nhà tầm thường, lại lại tuổi tác thích hợp.

Lão phu nhân quả nhiên đồng ý.

Thật ra thì bà có ý nghĩ thế này.

Chân Tứ này, càng ngày càng không thể nắm lấy.

Chính tân, hữu ti, tán giả cập kê đều là nhân vật khó lường, bà chính là muốn dùng một thứ nữ như Chân tỷ nhi khiến nàng ngột ngạt!

Không thể để nàng như ý mọi chuyện được.

Thật không ngờ Chân tỷ nhi lại không ra sao như thế!

Tuy nói Chân tỷ nhi khóc thế này sẽ khiến đối phương thêm xui, nhưng lão phu nhân chắc chắn sẽ bất mãn với bà.

Đây là chuyện làm tổn thương kẻ địch một ngàn thì lại tự làm hại mình tám trăm, lúc này, không thể khiến lão phu nhân nhìn ra cái gì.

Điền thị nghĩ như vậy, liếc đuôi mắt về phía lão phu nhân, quả thấy lão phu nhân lộ vẻ không vui. Trong lòng lại mắng Chân tỷ nhi một trận.

La Thiên Trình liếc thấy Điền thị nén giận thì đột nhiên cảm thấy thật vui vẻ.

Nếu Chân Tứ đem năng lực khiến mình khó chịu dùng với Điền thị thì tương lai có vẻ — rất đáng mong đợi.

Chân Diệu nghe thấy tiểu cô nương khóc, thì thấy áy náy, cũng may đã hết khó chịu. Đứng dậy ra khỏi cỗ kiệu.

Sau bái thiên địa cuối cùng không hề xảy ra sự cố gì, Chân Diệu che khăn voan, để người ta đỡ vào tân phòng.

La Thiên Trình ngưng mắt nhìn Chân Diệu mặc gả y đỏ thẫm, đến giờ phút này mới không thể không thừa nhận, vận mệnh kỳ diệu thật đấy, vòng đi vòng lại, nàng vẫn thành vợ hắn.

Chẳng lẽ các việc khác cũng như thế, dù mở đầu khác nhau, cuối cùng vẫn trở lại quỹ tích ban đầu sao?

Vừa nghĩ như thế, chút vui sướng vừa trào dâng lại vụt tắt như ánh nến yếu ớt trong gió lạnh.

Từ sau khi trọng sinh, La Thiên Trình vốn ôn nhuận đã sớm trở nên trong trẻo lạnh lùng, một khi vẻ mặt trở nên đông lạnh, không có tầng ngụy trang là nụ cười thì cả người như khối đá lẻ loi trên núi băng, khiến người ta sinh lòng kính sợ.

Không khí trong tân phòng ngưng đọng.

Người toàn phúc, nha hoàn con dâu bên nhà gái còn chưa cảm thấy làm sao, chỉ cho rằng đây là Thế tử phủ Quốc Công, lạnh lùng cao ngạo một tý cũng bình thường.

Nhưng là người bên nhà trai thì thấy kinh hãi, thầm nghĩ bình thường Thế tử ôn hòa thế, một khi không cười thì thật dọa người.

Rốt cuộc làm vệ trưởng Long Hổ vệ, Thế tử không phải là người tay trói gà không chặt.

Vừa nghĩ như thế, trong lòng càng thêm phần kính sợ.

Sau đó lại bắt đầu suy nghĩ, Thế tử như vậy, chẳng lẽ là không chào đón đại thiếu phu nhân?

Nghĩ tới việc vị đại thiếu phu nhân vào phủ thế nào, bọn hạ nhân hiểu ra mấy phần.

“Khụ khụ.” Người toàn phúc nhà trai ho nhẹ nhắc nhở một tiếng.

La Thiên Trình hoàn hồn, lại nở nụ cười, lập tức trời đất hồi xuân.

Đám hạ nhân này quen thói gió chiều nào xoay chiều ấy, đối xử bất bình đẳng, hắn có không thích đi nữa, Chân Tứ cũng là thê tử của hắn, sẽ không giống như kiếp trước, ngay cả hạ nhân cũng dám giày xéo nàng!

Khi đó mình trẻ con quá, chỉ biết không thích Chân Tứ, thì ngày nào cũng thờ ơ với nàng, người cả phủ nhìn thấy cả, những hạ nhân kia sao mà coi nàng ra gì được.

Hắn thật là ngốc, sao lại quên vợ chồng nhất thể, nàng không có mặt mũi, mình có lợi ích gì!

Cuối cùng quyền quản gia phủ quốc công do Nhị thẩm Điền thị cầm giữ, mà không giao cho Chân Diệu người đáng lẽ ra phải quản lý.

Khi tu hú chiếm tổ chim khách quá lâu, mọi người chỉ nhớ rõ tu hú, chim khách nào còn không gian tồn tại.

La Thiên Trình âm thầm hít sâu một hơi, ổn định lại cảm xúc phức tạp khó tả, nhận lấy đòn cân mà người toàn phúc đưa tới, vén khăn voan lên.

Bên trong phòng vang lên tiếng hút không khí.

Chân Diệu trang điểm lộng lẫy, tất nhiên là đẹp vô cùng.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, lại tự thu lại ánh mắt, ai cũng không nhìn ra suy nghĩ của đối phương.

Uống xong rượu giao bôi, người toàn phúc lại đưa bánh con cháu (*) cho Chân Diệu ăn.

[(*) bánh làm cho cô dâu chú rể, nấu nửa sống nửa chín, trong đó sống có âm Hán Việt là ‘sinh’]

Chân Diệu cũng không khách sáo, một miếng ăn sạch.

Người toàn phúc sửng sốt.

Cái này nửa sống nửa chín đấy!

Thấy Chân Diệu ăn sảng khoái như thế, bản thân cũng bắt đầu hoài nghi có phải mình cầm nhầm rồi không, ngơ ngác hỏi: “Sinh hay không sinh?”

Chân Diệu nuốt bánh con cháu xuống, nở nụ cười rạng rỡ, nói giòn tan: “Sinh!”

Mặc dù chưa chín kỹ, dù sao thì cũng ăn tạm được, còn tốt hơn là để dạ dày khó chịu.

Huống chi có thể ăn quang minh chính đại như vậy, còn có thể lấy được điềm tốt.

“Sinh là tốt, sinh là tốt……” Người toàn phúc vẫn tỏ vẻ choáng váng, nếu không phải thực sự không cho phép thì đã hận không thể tự mình ăn một miếng rồi.

Rốt cuộc có cầm nhầm không, còn sống mà ăn ngon thế sao.

La Thiên Trình rũ mắt xuống cắn môi, suýt chút nữa phì cười.

Hắn thật sự phục nữ nhân này. Luôn có thể có chỗ khác người bình thường, khiến người toàn phúc trở nên ngốc hơn cô dâu, đây cũng là chuyện lạ rồi.

Bọn nha hoàn bên Chân Diệu thì hận không thể che mặt, tỏ vẻ không quen biết chủ tử nhà mình.

Các nàng tưởng rằng, hôm đưa đồ cưới. Cuối cùng còn thả chiếc lồng chim trên đồ cưới, bên trong đó có con sáo đã đủ mất mặt rồi, không ngờ tới đêm hoa chúc —

Cô nương, rốt cuộc người đói cỡ nào chứ!

Mấy nha đầu đều nhìn Chân Diệu ai oán, rồi theo mọi người đi ra ngoài.

La Thiên Trình đi phía trước mời rượu.

Tân phòng lập tức vắng lặng đi, chỉ còn mình Chân Diệu ngồi trên giường tân hôn.

Nến hỉ long phượng to tầm cánh tay trẻ con cháy rừng rực, ánh nến vang tiếng lách tách. Sàn nhà bằng đá xanh sáng bóng như ánh trăng, phản chiếu rõ dáng dấp của Chân Diệu.

Cả phòng yên tĩnh, bóng dáng đỏ thẫm, không khí náo nhiệt vừa rồi bỗng tan biến, càng khiến người ta có cảm giác không chân thật.

Chân Diệu siết chặt mặt mình, hơi đau đau.

Không khỏi cười cười. Xem ra thật sự lấy chồng rồi.

Làm người hai kiếp, lần đầu tiên lấy chồng.

Trong lòng căng thẳng, còn căng thẳng hơn so với khi đi thám hiểm ở nơi ít người qua lại ở kiếp trước.

Nến hỉ thiêu đốt, sáp nến dần dần tích lũy ở giá cắm nến, tầng tầng lớp lớp sáng bóng như hồng ngọc.

Chân Diệu cảm thấy, nàng thật sắp chết đói!

Không biết ngồi bao lâu, cửa mở ra cọt kẹt.

Chân Diệu vội ngẩng đầu, thì thấy Tử Tô xách một hộp thức ăn tới.

Tử Tô có vẻ mặt lạnh tanh từ trước đến nay, giờ lại nở nụ cười nhàn nhạt: “Cô nương, Thế tử truyền lời tới đây, bảo ngài ăn lót dạ.”

Thế tử như vậy, chứng tỏ nhớ thương cô nương, làm hầu gái đương nhiên là vui vẻ thay cho chủ tử nhà mình.

Chân Diệu vui mừng sắp khóc.

La Thiên Trình thế mà lại có lúc chu đáo như thế!

Vội nhận lấy chiếc đũa mà ăn.

Ăn được non nửa, Tử Tô đè lại tay Chân Diệu: “Cô nương, không thể ăn nữa.”

“Còn chưa ăn no.” Chân Diệu nhìn Tử Tô đầy mong mỏi.

Tử Tô kiên quyết lấy chiếc đũa khỏi tay Chân Diệu: “Cô nương, mấy ngày trước khi lấy chồng ngài đều ăn nhẹ, hôm nay lại cả ngày chưa ăn gì, còn ăn nữa thì sợ rằng nửa đêm sẽ —”

Còn chưa nói hết lời nhưng Chân Diệu đã hiểu ý nàng.

Nghĩ tới mặc dù mỗi lần ở bên La Thiên Trình đều không bày vẻ hiền lương thục đức gì cho cam, nhưng cũng không thể mất hình tượng như thế.

Nếu đêm tân hôn mà bị tiêu chảy thì quá xấu mặt.

Nhẫn tâm rời mắt khỏi thức ăn, súc miệng rửa tay rồi quay lại giường.

Không biết lại qua bao lâu, cuối cùng nơi cửa vang lên tiếng động.

La Thiên Trình đẩy cửa vào.

Tử Tô vội đứng lên, chào hỏi rồi lui ra.

Trong phút chốc, trong nhà chỉ còn lại hai người đều mặc hỉ phục màu đỏ thẫm.

La Thiên Trình cảm thấy lòng hơi loạn.

Hắn còn chưa nghĩ ra tối nay nên như thế nào.

Im lặng chốc lát thì nói: “Chân Tứ, nàng tháo trang sức rửa mặt đi đã, ta cũng đi xử lý một chút.”

Chân Diệu thấy La Thiên Trình nhấc chân đi, thì vội vàng gọi người vào gỡ chiếc mũ phượng nặng chết người ra, rồi rửa mặt, chờ khi đã chỉnh trang xong xuôi thì La Thiên Trình cũng nhẹ nhàng khoan khoái trở về.

Lần này, bọn nha hoàn đều cúi đầu đi ra ngoài, còn khẽ đóng cửa lại.

Discussion28 Comments

  1. ôi chao, nhanh quá à, có 1 chương mà chân tứ đã thành phu nhân rồi, k còn là cô nương nữa,hi.
    không biết trong cái không khí xấu hổ này 2 người có động phòng được không đây?hi. hóng quá à
    tks tỷ ạk

  2. Mong chờ cặp đôi này sẽ làm mọi người bất ngờ và vui vẻ thôi rồi luôn nhé. Chẳng biết Chân Diệu sẽ có những chiêu gì để chỉnh Điền thị đây, định làm Chân Diệu khó chịu mà bả đã khó chịu trước rùi. Hehehe

  3. Bạn Chân tỷ nhi đây là khóc thay cho Điền thị đây mà, rước một mầm mống gây họa vào phủ rồi, ko khóc mới lạ đó, đây là điềm báo trước ah. Thế là Chân Diệu thực sự lấy chồng rồi, là chuyển đến một chiến trường mới ah, aizzz ko biết đêm động phòng này sẽ ra sao đây. Tiếc cho Tưởng biểu ca quá chừng, người tốt lại si tình đến vậy, Tứ biểu ca kia cũng phàm ăn, cùng chung ý tưởng với Chân Diệu ah. Chân Hoán dặn dò thiệt chuẩn quá rồi, nếu biết Chân Diệu mong làm vợ Tứ biểu ca chỉ vì nồi lẩu này có khi sẽ hộc máu thật lun. À, Cẩm Ngôn cũng theo Chân Diệu đến phủ Trấn Quốc công à, bạn La thế tử xui xẻo rồi đây. Thanks

  4. Ôi chao cuối cùng cũng cưới, đôi này cứ như oan gia nhưng đám cưới vô tình bạn Diệu lại khiến kẻ thù của La Thiên Trình ngột ngạt khó chịu, bạn Diệu tuy không rành trạch đấu nhưng sự vô tư của bạn đôi khi còn nặng ký hơn âm mưu dương mưu gì đó nữa. Chậc, bạn La phải thấy may mắn vì cưới được Chân Diệu đó.
    Bạn Diệu có vẻ nối tiếng trong giới ăn uống, nhưng không biết bạn làm gì để trước khi lấy chồng người nhà còn phải dặn ăn ít thôi, khụ, nhưng mà cơ bản đúng là nhìn gì bạn cũng nghĩ tới ăn không thể trách người khác được.

  5. “La thế tử / La Thế tử”
    “Chân hoán / Chân Hoán”
    “dậy sống trong lòng” ——————-> “… sóng …”
    “La Nhị lão gia / La nhị lão gia”
    “lại lại tuổi tác thích hợp” —————> dư “lại”
    “chính tân – tán giả – hữu ti” ————> “Chính Tân – Tán Giả – Hữu Ti”
    =======================================================
    Oh, cuối cùng cũng về cùng 1 nhà với LTT rồi, còn không biết cặp đôi này sẽ hài hước thế nào nữa =))) mong đợi quá a!!!!
    Đọc mà buồn cười, nhắc đến ăn thì chuyện j CD cũng làm được, vừa hay hợp với LTT kiếp này ăn như hạm ấy, chưa j mà ta đã thấy CD bắt được bao tử LTT rùi, haha!!
    Nhưng mà CD nhà chúng ta còn nhỏ quá, mới 14-15t, chắc là chưa động phòng đâu!!

  6. biết chắc là ko có động phòng nhưng 2 nguoi trải qua đêm tân hôn như thế nào đây?rồi sẽ có cố sự j nữa đây, CT cố lên, chọc tức chết ko đèn mạng bà Điền j ông LA NHị đi nào, hihi

  7. Cuối cùng cũng đến ngày đôi oan gia này về sống chung. Đoạn sau này sẽ hấp dẫn và hài hước lắm đây. Biểu ca Ôn Mặc Ngôn tặng nồi lẩu mà làm Chân Diệu vui mừng quá thế. đúng kiểu tư tưởng lớn gặp nhau. Bạn đồng hương xuyên không kia cho dù bị loạn côn đánh chết nhưng di sản để lại nồi lẩu cũng hay ho đấy chứ, biết đâu sau này sẽ là nồi lẩu sóng gió :)) Đúng là việc ăn chiếm mất 90% suy nghĩ của nàng Chân Diệu rồi.

  8. Bình thường khi thành thân, nữ chính cho dù cường hãn thế nào cũng bỏ ra vài khắc để thương cảm cho thời con gái đấy! Đến phiên Chân Diệu nhà ta thì chưa đến một khắc đã từ hoa đào thành trái đào rồi thành thức ăn mất rồi! Chân Diệu có còn để người ta sống nữa không đây? Cười muốn bể bụng luôn rồi! Đã thế lại còn cảm động sâu sắc khi được tặng nồi lẩu rồi lại còn ăn ngon lành cái bánh nửa sống nửa chín nữa!
    Mình rất trông chờ cuộc sống của 2 bạn khi chung nhà đấy!

  9. Tội CD bị hành xác, đói bụng đến mức bánh sống vẫn ăn ngon lành, hehe. Làm toàn phúc phu nhân kia hết hồn. Bà Điền thị kia chẳng cí lời nào để nói, coi người ta như quân cờ của mình, thì cũng phải xem người ta có đồng ý hay không chứ. Cứ không đúng ý của mình là xoắn xít hết cả lên.
    Cuối cùng hai anh chị đã về một nhà, động phòng hoa chúc nửa kìa. Không biết anh chị selàm gì nhở???? Éc éc, ta thấy đầu óc ta hơi đen tối rồi ấy.

  10. Hai anh chị ngốc ngốc mắc cười quá. Cuối cùng cũng rước chị về rồi a chờ đợi mỏi mòn

  11. Hihi… cuối cùng Diệu tỷ cũng đi về nhà chồng rùi ^^… nhanh quá ah… không biết hai người có động phòng không đây nha… Diệu tỷ còn nhỏ mà ^^… mong sau này ông nam chính luôn quan tâm chăm sóc chị hơn nữa ah ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  12. Thế là đã cưới nhưng vẫn đầy mâu thuẫn như thế chắc ko có động phòng đâu nhỉ?
    ^^ bạn CD thật là… chỉ tặng cái nồi lẩu và thích ăn lẩu đã làm bạn muốn gã cho vị biểu ca rồi thật là dễ dụ mà ko biết khi bạn LTT biết thì tâm trạng sẽ thế nào. Đôi này lấy nhau chắc vui lắm nhỉ?

  13. Sao Chân Hoán có thể nhắc Diệu nhi của ta “ăn ít” được cơ chứ =))), ôi chết cười mất thôi ;94
    Thank chủ nhà đã edit bộ truyện hay thế này nhé ;31

  14. Nữ chủ có nét đáng yêu của nữ chủ là thích được ăn ngon. Vì đói quá nên ăn quàng. Cuộc sống ở nơi mới ko biết chân diệu kịp thích ứng ko

  15. Tiểu Thần sau này sống thật tốt nha, tìm được một người thật sự thuộc về mình nha.
    Tới rồi tới rồi tới rồi động phòng mau lên điiiii ;69

  16. cuối cùng thì tiểu Trình cũng tu thành chính quả rồi ;70
    nhưng k biết có được ăn thịt không đây…… ;69

  17. Nỗi buồn của chân tứ cgir xung quanh cái ăn, có ai thấu .
    Cuối cùng cũng lấy chồng, mong chờ cs gà bay chó sủa của 2 người
    À quên còn cẩm thiếu hiệp nữa chứ

  18. Chậc chậc cuối cùng thì cũng về 1 nhà rồi. Ko biét tân hôn namo có lf ăn đc gì ko hehe. Làm ngay 1 bảo bảo cũng tốt

  19. Lấy chồng rốt cuộc cũng lấy chồng rồi, hai người se có cuộc sống mới đây
    Diệu tỷ ah hình tượng phải giữ hình tưởng ;45

  20. Cuối cùng cũng chờ được đến ngày này, cảm giác khổ tận cam lai, chuẩn bị chào đón những màn hấp dẫn khi anh chị cùng nhau chống lại kẻ xấu, ghét ác như thù, kkk

  21. Nước mắt phượng hoàng

    Cuối cùng cũng cưới! Quãng đời sau này phải dựa vào nhau rồi, 2 người liệu có còn ông nói gà bà nói vịt khắc khẩu hay k?
    Liệu có hot k đây? ;43

  22. đêm tân thu đó thật là mong chờ nha
    không biết chân diệu lại làm ra chuyện gì buồn cười đây

  23. Gái già đợi gả

    Tung bông ** cuối cùng đôi ta cũng về một nhà. Tội nghiệp Diệu tỷ đói quá ăn cả cái bánh sống ngon lành =)) đang đến đoạn động phòng thì lại hết mất.huhu

  24. Cuối cùg trình ca và diệu tỷ đã thành hôn rồi. Tung bông!
    Chờ mong cuộc sống sau hôn nhân của ca tỷ, cùg hiệp lực đánh kẻ xấu xa lun ăm mưu với ca tỷ nha!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: