Trời Sinh Một Đôi – Chương 77+78

42

Chương 77: Liên hoàn

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

” Phủ Kiến An Bá này mở rộng của chính, là có chuyện gả cưới gì sao?”

            “A, ta nghe nói nhà họ gần đây có vị cô nương xuất giá, chẳng lẽ là hôm nay à? Nhưng không thấy giăng đèn kết hoa, nhìn không giống nha.”

            “Ơ, cả chuyện cô nương nhà họ lấy chồng mà ngươi cũng biết à?”

            “Đúng vậy, khuê nữ của nhà Nhị cẩu tử hàng xóm cạnh nhà ta làm người hầu ở Bá phủ, nói là có vị cô nương muốn xuất giá, tỷ muội của nàng còn đánh rất nhiều trâm bạc nhẫn bạc khen thưởng nhóm tiểu nha đầu trong viện, khiến nàng hâm mộ vô cùng, về nhà nhắc nhiều lần lắm. Ta thấy chắc chắc là lý do đó.”

            Người tụ tập lại nghe bát quái ngày càng nhiều, có một người nhỏ giọng, thần thần bí bí nói: “Ta nói cho các ngươi biết nhé, chuyện hôm nay cũng không phải tầm thường đâu.”

            “Hả? Không tầm thường thế nào?”

            “Các ngươi tới muộn nên không thấy, trước đó không lâu Bá phủ có một cỗ xe ngựa tám bánh hai ngựa đi ra. Các ngươi đoán xem chở ai?”

            “Đừng có thừa nước đục thả câu nữa, tranh thủ nói nhanh đi.”

            “Là Tứ cô nương của Bá phủ, nói Quý Phi nương nương trong cung gọi nàng.”

            “Ơ, được quý nhân Thiên gia triệu kiến, khó trách! Nhưng cũng không đúng, vị cô nương kia của Bá phủ ngồi xe ngựa như vậy không hợp quy củ nha.”

            Người nọ lại càng giảm nhỏ giọng, nhưng người nghe càng nhiều hơn.

            “Các ngươi có chỗ không biết, vị cô nương kia, đã bệnh đến mức hít vào thì nhiều thở ra thì ít rồi đấy.”

            Mọi người ồ lên.

            “Không thể có chuyện này được, bệnh ra thế mà có thể vào cung?”

            “Suỵt ——” người nọ vươn một ngón tay ra thổi thổi, chỉ chỉ phía trên, “Nói là bề trên lên tiếng, Chân Tứ cô nương cho dù có bò cũng phải bò vào cung. Đây đềi là lời nói rơi đầu, các ngươi ngàn vạn đừng nói lung tung đấy.”

            “Phải, phải” rất nhiều người gật đầu.

            Có số ít người chất vấn nói: “Không đúng, sao ngươi có thể biết chuyện như thế được?”

            Người nọ cười cười: “Bệnh của Chân Tứ cô nương, mời không biết bao nhiêu danh y kinh thành hội tụ trong phủ, ta là dược đồng của một vị đại phu. Lúc ấy nhìn tận mắt đấy nhé.”

            Lúc này mọi người đều tin tưởng không hề nghi ngờ, không ai từng nghĩ, một dược đồng làm sao gặp được người trong cung đến.

            Con người đều sẵn sàng tin tưởng những gì mình muốn tin.

            Đám người tụ tập cùng một chỗ bàn tán rối rít, người kia không biết đã lẳng lặng rời đi từ lúc nào.

            Bên trong phủ.

            “Các vị đại phu cực khổ.” Tưởng thị gật nhẹ đầu với một đám đại phu.

            Điêu Lan và Ngọc Thế đưa hà bao xem bệnh đã chuẩn bị cho từng người.

            “Tại hạ xấu hổ.” Một nam tử trung niên nhận lấy hà bao, trên mặt hiện lên sự hổ thẹn.

            Những người khác rối rít phụ họa.

            Tưởng thị khẽ mỉm cười: “Triệu đại phu nói thế quá khiên tốn rồi, có những chuyện chẳng phải sức người có thể làm được.”

            Lời này vừa dứt, sắc mặt mọi người tốt hơn nhiều.

            Tưởng thị lại nói: “Huống chi Triệu đại phu còn giúp nha hoàn nhà ta xem vết thương trên mặt. Nha hoàn kia hầu hạ Lão phu nhân, Lão phu nhân xưa nay thương yêu như cháu gái, không ngờ ——”

            Triệu đại phu cau mày: “Phu nhân, mặc dù tại hạ hết sức cứu trị, nhưng trên mặt vị cô nương kia có vết thương quá sâu, chỉ sợ sẽ để lại sẹo.”

            “Ai bảo không nàng không cẩn thận đây.” Tưởng thị thở dài.

            “Vị cô nương kia làm sao ——” Triệu đại phu hỏi lời này, bỗng nhiên dừng lại.

            Sắc mặt Tưởng thị hơi đổi, sau đó miễn cưỡng che giấu đi.

            “Ngọc Thế, tiễn mấy vị đại phu xuất phủ.”

            “Vâng.” Ngọc Thế dẫn các vị đại phu đi ra ngoài.

            Theo cửa lớn từ từ khép lại, lúc tách ra, mọi người muốn nói lại thôi.

            Cuối cùng có người nói: “Vị Tứ cô nương kia thật là đáng thương, mệnh vốn đã treo trên sợi tóc, còn bị hành hạ tiến cung, chỉ sợ ——”

            “Còn cả vị nha hoàn kia nữa, khuôn mặt lại bị mảnh sứ vỡ cắm đầy, đáng thương một nhan sắc xinh đẹp a, chậc chậc.” Đại phu hơi trẻ tuổi môt chút lắc đầu.

            “Các vị vẫn nên giấu kín trong bụng đi.” Triệu đại phu thản nhiên nói.

            Mọi người ngậm miệng không nói, tất cả tự rời đi.

            Nhưng lời đồn cô nương Phủ Kiến An Bá mệnh treo trên sợi tóc, nha hoàn vô cớ bị thái giám truyền lời hủy dung vẫn truyền ra ngoài.

            Về phần bắt đầu truyền ra từ ai thì… hôm đó nhiều đại phu như vậy, ai biết là ai chứ.

            Dòng người như thoi đưa trên phố Thanh Tước, ngựa xe như nước, vào canh giờ này, có một chỗ náo nhiệt nhất, chính là tiểu sạn Duyệt Lai.

            Tiểu sạn Duyệt Lai này là một quán trà, trong quán ngoại trừ nhã gian, bên ngoài còn có một chòi nghỉ mát rộng mở bốn phía, dây bìm bịp leo đầy trên nóc.

            Chòi nghỉ mát cũng không lớn, bên trong bày biện bàn ghế gỗ, trên ghế phủ chiếu tre trúc.

            Ngoại trừ điều đó, tiểu sạn Duyệt Lai có một món điểm tâm hương vị rất ngon, vừa ăn vừa uống trà vô cùng thoải mái.

            Dựa vào món điểm tâm và phần lịch sự tao nhã này, tiểu sạn Duyệt Lai mỗi ngày đều đầy người, ngoại trừ chòi nghỉ mát, còn dựng mấy cái dù che nắng lớn bằng lụa xanh, bên dưới đặt bàn để chiêu đãi những vị khách không có chỗ ngồi.

            “Lỗ ngự sử, Thạch Ngự Sử, hai vị đã tới, chòi nghỉ mát kín chỗ rồi, hai vị xem ——” người hầu trà rất quen thuộc cười.

            “Được rồi, theo thường lệ mang lên một bình trà hoa lài và một đĩa điểm tâm.” Nói chuyện chính là Lỗ ngự sử, vóc người hơi mập, một bộ dáng cười tủm tỉm.

            Một vị khác là Thạch Ngự Sử, vóc người hơi gầy, đường nét trên mặt lạnh nhạt, nhìn có chút cao ngạo.

            “Thạch lão đệ, đừng có bày ra gương mặt thối này, giống như sợ người khác không biết ngươi là Ngự sử vậy.”

            Lúc này Thạch Ngự Sử mới mở miệng: “Lỗ huynh, giống như ngươi, người khác cũng không biết sao?”

            Đô Sát Viện nằm ngay phố Thanh Tước, Ngự sử giám sát đủ loại quan lại, nhưng phần lớn thời gian xương cốt đều thanh nhàn ngứa ngáy, không ít người chạy tới đây giết thời gian.

            “Làm Ngự sử thật khó mà.” Lỗ ngự sử cầm điểm tâm ăn hết một ngụm, cười híp mắt nói.

            Hắn đã ngồi trên vị trí Ngự sử thất phẩm này mấy năm rồi, đến giờ đều là uống trà cho qua ngày, thật là khiến cả người ấm ức.

            Thạch Ngự Sử vô cùng đồng ý gật đầu.

            Hai người tán gẫu câu được câu không, chợt thấy đám người phía trước bắt đầu vây lại.

            “Chuyện gì xảy ra vậy, đi xem một chút đi.” Hai người thanh toán tiền trà, đứng dậy đi tới.

            Một chiếc xe ngựa tám bánh hai ngựa kéo chiếm cứ hơn phân nửa con đường, bị xe ngựa đi đối diện gây khó dễ, dường như nổi lên tranh chấp.

            Hai người nữa để sát vào liễu chút ít.

            “Ha ha, ta đang nói nhà ai mà ngồi xe ngựa như vậy đi trên phố Thanh Tước, hóa ra là Phủ Kiến An Bá a.” Nói chuyện chính là Thế tử phu nhân Phủ Vĩnh Gia Hầu.

            Một trận kinh biến hôm qua, em ruột nhà mẹ đẻ bà bị trọng thương, vì không rời đi được, hôm nay mới tranh thủ thời gian rảnh đi thăm, không ngờ bị xe ngựa Phủ Kiến An Bá chặn ở đây.

            Chẳng lẽ là Thế tử phu nhân Kiến An Bá ngồi bên trong?

            Thế tử phu nhân Vĩnh Gia Hầu cùng Tưởng thị chỉ qua lại qua loa, nhưng trong ấn tượng, Tưởng thị coi như là người biết đại tể biết quy củ, sao hôm nay lại làm việc như thế?

            Rèm được vén len một góc, lộ ra khuôn mặt của Lão phu nhân.

            “Lão phu nhân Kiến An Bá?” Thế tử phu nhân Vĩnh Gia Hầu sửng sốt.

            Đối mặt trưởng bối, rốt cuộc không tiện thất lễ, bà hòa hoãn sắc mặt nói: “Không biết Lão phu nhân có việc gì gấp mà hôm nay ngồi xe ngựa tám bánh ra ngoài?”

            Lão phu nhân mang sắc mặt sầu khổ: “Thế tử phu nhân, lão thân thất lễ. Bởi vì  quý nhân trong cung triệu kiến Tứ nha đầu nhà ta, con bé lại bệnh không dậy nổi, đại phu nói nếu bị xóc nảy lắc lư, sợ rằng tính mạng. . . . . . thật sự không cách nào, mới ngồi chiếc xe ngựa này ổn định một chút.”

            “Tứ cô nương quý phủ bệnh nặng? Đây là nói như thế nào?”

            Lão phu nhân nghiêng người, lộ ra Chân Diệu nằm trong xe.

            Tuy cách một khoảng, Thế tử phu nhân Vĩnh Gia Hầu vẫn nhìn thấy rõ ràng sắc mặt như người chết cùng chiếc cằm nhọn hoắc của Chân.

            “Chân Tứ cô nương thế này sao có thể tiến cung?” Vốn tưởng rằng Lão phu nhân Kiến An Bá có phần nói quá, không ngờ nhìn Chân Diệu càng khiến người ta giật mình, Thế tử phu nhân Vĩnh Gia Hầu không khỏi rùng mình một cái.

            Ôn thị vẫn dựa sát vào Chân Diệu vừa lau nước mắt vừa cất giọng nói: “Quý Phi nương nương ra lệnh, cô nương nhà ta nào có đạo lý từ chối. Gây phiền phức cho phu nhân, ngày khác nhất định sẽ đến bồi tội.”

            Nghe được do Quý Phi phân phó, Thế tử phu nhân Vĩnh Gia Hầu không muốn nhiều lời, khom khom người nói: “Nếu như thế, Lão phu nhân và muội muội nhanh đi qua đi.”

            Vừa nói lại quét mắt thương hại nhìn Chân Diệu một cái.

            Thái giám truyền lời ngồi trên cỗ kiệu ở phía trước quay lại, mất mặt nói: “Ta đã nói trước không thể ngồi xe ngựa này rồi mà Lão phu nhân không nghe, nếu chậm trễ thời gian, Quý Phi nương nương nổi giận, ta lại vô duyên vô cớ bị liên lụy!”

            Phu nhân phủ Vĩnh Gia Hầu không muốn tiếp xúc nhiều với thái giám, bà trở vào xe, thấp giọng phân phó một tiếng.

            Cỗ xe vách dầu nhẹ nhàng khéo léo lui ra ngoài.

            Xe ngựa tám bánh hai ngựa kéo lại bắt đầu đi về phía trước.

            Lão phu nhân cách chiếc rèm, liếc về tiểu sạn Duyệt Lai cách đó không xa một cái.

            Bà già rồi, không ra ngoài nhiều, nhưng tiểu sạn Duyệt Lai này đã có từ lúc bà còn trẻ.

            Nếu bà nhớ không sai, cách đó không xa chính là Đô Sát Viện.

            Lúc này, dù sao cũng phải có một Ngự sử uống trà ở đó mới đúng.

            Chờ xe ngựa khuất bóng, đám người lập tức rối rít bàn tán.

            Mặc dù bọn họ không nghe rõ quý nhân trong hai chiếc xe nói gì cho lắm, nhưng loại xung đột này vốn là đã dấy lên lòng hiếu kỳ của mọi người. Huống chi mở miệng cuối cùng lại là vị công công kia, một khi chuyện có liên quan đến thiên gia, lại càng hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

            Người hỏi thăm dần nhiều lên, đã có người trùng hợp hỏi được người biết rõ nội tình.

            “Cái gì, ngươi nói trong xe ngựa kia là Tứ cô nương Phủ Kiến An Bá, đã bệnh sắp chết rồi còn phải tiến cung gặp Quý Phi nương nương?”

            “Không thể có chuyện này được, dù là thiên gia, cũng phải chú trọng tình người. Chân Tứ cô nương bệnh thành như vậy mà không xin phép sao?”

            “Sao mà không xin chứ? Nhưng phía trên ra lệnh, muốn cô nương kia có bò cũng phải bò đến.”

            “Chậc chậc, thế cũng quá ——”

            “Chưa hết đâu, ta còn nghe nói, công công truyền lời kia bởi vì người ta cầu tình , trực tiếp đánh nha hoàn thiếp thân của Lão phu nhân đến mức hủy dung. Ôi, đáng thương một tiểu nương tử như hoa như ngọc  a.”

            Lỗ ngự sử cùng Thạch Ngự Sử nhìn nhau một cái.

            Thạch Ngự Sử không nói hai lời, quay đầu bước đi.

            Lỗ ngự sử kéo ống tay áo Thạch Ngự Sử lại, cười híp mắt hỏi: “Thạch lão đệ, đi đâu vậy?”

            “Uống nhiều trà quá, đi nhà vệ sinh.” Thạch Ngự Sử cứng rắn nói.

            “Hắc hắc, đi cùng đi.”

            Thạch Ngự Sử trợn mắt nhìn Lỗ ngự sử hồi lâu, vẫn thấy bộ dáng cười híp mắt kia, nhấp môi, phun ra hai chữ: “Liên hợp.”

            Lỗ ngự sử cười đến vô cùng rực rỡ: “Thành.”

            Tốt quá, rốt cuộc lão tử không cần ngày ngày rỗi rãnh nói chuyện phiếm đánh rắm rồi. Suy nghĩ sắp xếp từ ngữ kể lại hùng hồn một chút, một đầu đụng chết nhân sinh trên Kim Loan Điện, phải tuyệt vời bao nhiêu a!

            Hai vị Ngự sử cước bộ vội vã, đi điều tra tình huống.

            “Diệu Nhi, con nhất định phải chịu đựng đấy.” Ôn thị lau lau khóe miệng cho Chân Diệu.

            “Ôn thị, con bình tĩnh cho ta, trong miệng Tứ nha đầu có ngậm miếng sâm trăm năm,  nhất định con bé có thể chịu đựng .”

            Xe ngựa ngừng lại, giọng thái giám truyền lời truyền đến: “Lão phu nhân, đến đây cũng không thể ngồi xe nữa, đổi sang kiệu thôi.”

Chương 78: Hoàng thượng giá lâm

 Cung Ninh Khôn tường dán thếp vàng, cột ngọc khắc phượng.

            Hôm nay Triệu Hoàng hậu mặc một bộ cung trang màu trắng ngà, nhìn qua không hợp với khí chất của nàng cho lắm, sự mệt mỏi bi ai giữa hai đầu mày càng khiến dung mạo nàng ảm đạm đi vài phần.

            Đại cung nữ Sơ Tuyết đứng phía sau Triệu Hoàng hậu, ấn xương chân mày cho nàng.

            “Sơ Tuyết, đừng ấn nữa, lấy gương ra cho ta.”

            Sơ Tuyết nâng tới một chiếc gương tây dương có chiều dài tầm một thước, mặt sau mạ hình dây leo hoa hồng.

            Triệu Hoàng hậu mở to mắt, nhìn vào gương quan sát khuôn mặt mình.

            Làn da trắng như tuyết không chút tì vết, ngũ quan xinh đẹp, nếp nhăn ở khóe mắt nhạt đến mức gần như không thấy.

            Nói đến mặt này, nàng nhìn cũng không có vẻ già so với Tưởng Quý Phi.

            Nhưng sao Hoàng thượng lại không muốn ở lại Ninh Khôn Cung nhiều chứ?

            Nàng là Hoàng hậu!

            Hôm nay, ca ca đột nhiên mất, Hầu phủ lớn như thế , nàng có thể giúp chất nhi đống đỡ nổi hay không?

            Ngón tay mảnh khảnh chậm rãi lướt qua mặt kính, Triệu Hoàng hậu thở dài: “Cất đi đi.”

            “Nương nương, ngài nén bi thương.” Sơ Tuyết yên lặng cất chiếc gương tây dương đi, nhẹ giọng khuyên nhủ.

            Triệu Hoàng hậu vuốt trán: “Bản cung hiểu, lúc này, ai cũng có thể ngã, nhưng Bổn cung không thể!”

            “Nương nương, Chân Thái phi cầu kiến.” Mành thủy tinh được vén lên, Đại cung nữ Vãn Sương đi đến.

            “Chân Thái phi?” Triệu Hoàng hậu nhất thời có phầ không có kịp phản ứng, suy nghĩ một chút, vẫn nói, “Mời bà vào đi.”

            Lại nói, nàng cũng không có hảo cảm gì với phủ Kiến An Bá, nhưng vẫn phải cho Chân Thái phi thể diện.

            Lão thái phi trong cung cũng không nhiều lắm, Chân Thái phi và Thái hậu chung sống rất tốt, mà lại từng có ơn cứu giúp Lục hoàng tử.

            Mặc dù Lục hoàng tử không có mẫu tộc ủng hộ, nhưng Hoàng thượng vẫn rất tốt với hắn, phong vương cũng là chuyện sớm muộn.

            Thân là Hoàng hậu, thái tử không phải do mình sinh ra, lại không có con, tính tình ngay thẳng như Triệu Hoàng hậu cũng bị mài phẳng sự sắc bén đi rất nhiều.

            Một nữ tử trang phục đậm màu, tay áo rộng chầm chậm đi đến.

            Nói là nữ tử, vì nhìn thoáng qua căn bản không nhìn ra tuổi tác thực sự, chỉ thấy dung quang bức người như ánh trăng sáng ngời ngợi, khiến người ta nhìn ngắm đến ngượng ngùng.

            Nàng bước đi ngọc bội không vang, dáng đi thong dong, phong độ rõ ràng đoan trang đại khí, nhưng hết lần này tới lần này tới lần khác mang lại cho người ta cảm giác sen nở rộ theo từng bước chân.

            Chờ nàng đi vào, mới nhìn thấy đuôi mày khóe mắt nàng đã có dấu vết của năm tháng, nhưng trông không thấy già, ngược lại thêm chút loại ý vị mà nữ tử trẻ tuổi không có.

            Mỗi lần gặp Chân Thái phi, Triệu Hoàng lại cảm khái một lần.

            Nếu Chân Thái phi sinh tại thời điểm này, thì nào còn Tưởng Quý Phi gì đó!

            “Sao Thái phi lại rảnh rỗi đến đây vậy?” Triệu Hoàng hậu đứng dậy nghênh đón.

            “Ta có việc đến cầu Hoàng hậu.” Chân Thái phi cười nói.

            “Thái phi mau mời ngồi, nói cái gì mà cầu hay không chứ! Không biết là chuyện gì?”

            Chân Thái phi thu cười, vẻ mặt có chút tiêu điều: “Ta nghe nói hôm qua kinh thành không an ninh, gia huynh trọng thương hôn mê đến nay. Trong lòng ta thật sự lo lắng, muốn tìm Hoàng hậu nương nương cầu chút tình, truyền Lão phu nhân Kiến An Bá tiến cung gặp mặt một lần.”

            Thái phi tuy là trưởng bối, nhưng lại không thể truyền triệu người ngoài cung vào được.

            Cả hoàng cung, trừ Thái hậu, thì chính là Hoàng hậu và Tưởng Quý Phi có quyền lợi này thôi.

            Bên Tưởng Quý Phi là do Chiêu Phong Đế đặc biệt cho phép .

            Nghe Chân Thái phi nói như vậy, nét mặt Triệu Hoàng hậu lộ vẻ thê lương: “Thái phi nói rất đúng, nên gọi đến gặp mặt.”

            Nàng thân là Hoàng hậu, bào huynh qua đời cũng chỉ có thể triệu mẫu thân và chị dâu khóc đến khóc lóc một trận, có muốn xuất cung bái tế cũng không thể được.

            “Vãn Sương, đi lấy bài tử, truyền Lão phu nhân Kiến An Bá tiến cung.”

            “Vâng, nương nương.”

            Vãn Sương đi ra ngoài không bao lâu lại vòng trở về, vẻ mặt có phần kỳ lạ.

            “Sao vậy?” Triệu Hoàng hậu nâng mắt.

            “Nương nương, công công đang trực ở Thái Huyền Môn nói Lão phu nhân Kiến An Bá vừa mới tiến cung, trên danh sách xuất nhập cung có ghi lại.”

            “A, có chuyện này à?” Triệu Hoàng hậu khó hiểu nhíu mày.

            Vãn Sương chần chờ một chút nói: “Là đến Ngọc Đường Cung ạ.”

            Vừa nghe ba chữ kia, Triệu Hoàng hậu nổi trận lôi đình, đứng bật dậy, mạnh mẽ quét Chân Thái phi một cái: “Thái phi. Nếu ngài đã tìm Tưởng Quý Phi truyền người nhà, cần gì phải đến tìm Bổn cung nữa?”

            Phất ống tay áo một cái, đúng là muốn tiễn khách.

            “Nương nương.” Vãn Sương vội gọi một tiếng, giọng nói có chút bất đắc dĩ.

            Nương nương nhà họ thường ngày cái gì cũng tốt, nhưng vừa gặp chuyện liên quan đến vị ở Ngọc Đường Cung là lại bùng nổ tình tình.

            Chuyện này nàng còn chưa bẩm báo xong mà Hoàng hậu đã phản ứng, đắc tội cả Chân Thái phi.

            Vội nói: “Nương nương, Tưởng Quý Phi gọi Chân Tứ cô nương vào cung, còn Lão phu nhân Kiến An Bá phụng bồi đến thôi.”

            Triệu Hoàng hậu nhíu mày: “Vãn Sương, ngươi nói đến mức Bản cung hồ đồ rồi. Làm sao vô duyên vô cớ Tưởng Quý Phi lại cho gọi Chân Tứ cô nương? Mà đã như thế, sao Lão phu nhân Kiến An Bá còn cùng tới?.”

            Vãn Sương nhìn Chân Thái phi một cái, ghé vào bên tai Triệu Hoàng hậu nói nhỏ mấy câu.

            Ánh mắt Triệu Hoàng hậu bỗng dưng sáng lên: “Thật ư?”

            “Vâng ạ.” Vãn Sương trịnh trọng gật đầu.

            Triệu Hoàng hậu cười lạnh một tiếng, hòa hoãn sắc mặt nói với Chân Thái phi: “Thái phi, mời theo Bổn cung đến Ngọc Đường Cung một chuyến.”

            Sắc mặt Chân Thái phi nhàn nhạt, cự tuyệt: “Hoàng hậu, hôm nay Thái hậu không có trong cung, một Thái phi như ta có việc cầu đến chỗ Hoàng hậu cũng thôi, nếu còn đi loạn khắp nơi, bị Hoàng thượng biết được, chẳng phải sẽ khiến Thái hậu mất thể diện? Chờ Thái hậu trở lại, chắc chắn sẽ trách tội.”

            “Hoàng thượng?” Triệu Hoàng hậu dường như chỉ nghe được hai chữ này, sau đó sắc mặt trở nên hưng phấn, “Đúng, đúng, Thái phi nói không sai, Bản cung nên đi đến chỗ Hoàng thượng một chuyến! A, nếu Thái phi cảm thấy bất tiện, người cứ chờ ở Ninh Khôn Cung trước. Đến lúc đó Bản cung sẽ dẫn Lão phu nhân Kiến An Bá tới gặp người.”

            “Vậy đa tạ Hoàng hậu, ta về trước ngồi chờ là được.”

            Lúc này, trong đầu Triệu Hoàng hậu đều đầy ắp những lời Vãn Sương vừa nói, với việc Chân Thái phi nói gì cũng không để bụng nữa, tùy tiện gật đầu, dẫn theo hai đại cung nữ, một lão ma ma đi thẳng tới Ngự Thư Phòng.

            Ngọc Đường Cung.

            Tưởng Quý Phi nhìn Chân Diệu bị đưa tới, nhìn không ra sống chết, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

            Công chúa Phương Nhu cũng sợ hết hồn, không khỏi cầm lấy tay Tưởng Quý Phi.

            Thái giám truyền lời lại còn mang vẻ mặt tranh công: “Nương nương, nô tài đã mang Chân Tứ cô nương đến cho ngài rồi. Ngài không biết đâu! Bá phủ bọn họ thật kiêu căng, chết sống không muốn tới  ——”

            Chát một tiếng, thái giám truyền lời bị Tưởng Quý Phi tát một bạt tai, bởi vì khí lực quá lớn, bị tát đến mức lăn hai vòng tại chỗ.

            “Ai u, nương nương, ngài ——”

            Mặt Tưởng Quý Phi như băng sương, nổi giận nói: “Ngu xuẩn, ngươi mang một người nửa chết nửa sống đến là mang thêm xui xẻo cho ta hả?”

            Thái giám truyền lời bụm mặt lúng ta lúng túng không nói. Thầm nghĩ không phải là ngài đã dặn dò, cho dù Chân Tứ cô nương bị bệnh cũng phải mời vào cung sao?

            Tưởng Quý Phi hít sâu một hơi, đè nén lửa giận, trưng ra vẻ mặt tươi cười với  Lão phu nhân Kiến An Bá: “Lão phu nhân. Bản cung thật sự là không biết Tứ cô nương quý phủ bệnh nặng như vậy, đều do nô tài kia tự chủ trương. Ngài mau dẫn Tứ cô nương trở về chữa bệnh cho tốt đi.”

            Lão phu nhân Kiến An Bá vốn là cúi mắt thấp mi đứng đó, nghe lời nói của Tưởng Quý Phi thì ngẩng đầu, giọng nói nặng nề chầm chậm, không giận tự uy: “Lão thân không hiểu lời này của nương nương cho lắm. Nói như vậy, là do vị công công này tự chủ trương bảo cô nương đích xuất Bá phủ chúng ta đang bệnh thành thế này tiến cung, chứ nương nương không biết rõ hay sao?”

            Nghe lời nói gai góc của Lão phu nhân, Tưởng Quý Phi hơi giận.

            Đâu có mệnh phụ nhà nào dám nói với nàng như vậy!

            Nhưng nhìn bộ dáng gần như phải chết của Chân Diệu thì lại có phần thấp thỏm.

            Cứ ở trong cung của nàng thế này, nhỡ đâu có nguy hiểm gì, lan truyền ra ngoài thật đúng là không dễ nghe.

            Nàng hòa hoãn khẩu khí, kìm nén lửa giận nói: “Bản cung truyền Chân Tứ cô nương tiến cung là vì hôm nay vốn là ngày đã được quyết định. Chỉ là nô tài kia không hiểu chuyện, không phân rõ nặng nhẹ, xuyên tạc ý của Bổn cung.”

            “Nương nương ——” Sắc mặt thái giám truyền lời trắng bệch, muốn nói lại thôi.

            Chạm phải ánh mắt bén nhọn của Tưởng Quý Phi, hắn cúi gằm đầu, hai chân lại run như cầy sấy.

            Xong rồi, xong rồi, nếu nương nương mang chuyện này trách tội lên người hắn, đẩy hắn ra làm người chịu tội thay, vậy thì mạng nhỏ này của hắn cũng phải giao nộp rồi!

            Lão phu nhân cười: “Lão thân nghe nói, Quý Phi nương nương còn chia sẻ sự vụ trong cung giúp Hoàng hậu nương nương, nhưng hóa ra tôn quý như nương nương ngay cả một nô tài cũng không quản nổi?”

            Lời này chẹn họng Tưởng Quý Phi đến nỗi không nói được gì, sắc mặt phát xanh, thấy nụ cười kia của Lão phu nhân rõ ràng mang ý đùa cợt, không khỏi phát cáu: “Lão phu nhân đang chất vấn năng lực của Bản cung, nhục nhã Bản cung sao?”

            “Lão thân không dám, chỉ vì thật sự khó hiểu mà thôi.”

            “Bà!” Tưởng Quý Phi giận đến mức không nói ra lời.

            Nếu thừa nhận công công truyền lời tự chủ trương, đó chính là nàng vô năng, lan truyền đi ra ngoài, nàng còn xử lý cung vụ, ganh đua này nọ với Hoàng hậu thế nào?

            Thanh danh chính là thứ quan trọng nhất với người trong hậu cung.

            Nếu đám cung phi tầm mắt hạn hẹp kia thấy nàng quản không nổi cả một thái giám, chắc chắn sẽ âm thầm làm chuyện mờ ám không ngừng, khiến nàng ngột ngạt, nói không chừng còn đứng về phía Hoàng hậu.

            Nhưng nếu phủ nhận, vậy bảo  cô nương Bá phủ đang bệnh nặng tiến cung chính là ý của nàng rồi.

            Suy nghĩ trong chốc lát, cho dù là ý của nàng, hiện tại vội vàng đuổi đi ra ngoài cũng không sao, bọn họ vốn không dám tuyên dương bốn phía nàng không đúng a?

            “Mặc dù Bản cung truyền Chân Tứ cô nương tiến cung, thế nhưng ta lại không biết nàng bệnh nặng như vậy. Sao nào? Lão phu nhân, muốn Bản cung bồi tội với bà sao?”

            “Lão thân không dám nhận. Chỉ là chúng ta đã sớm nói rõ tình hình bệnh tình của cháu gái ta rồi, nhưng vị công công lại nói nương nương phân phó dù có bệnh, bò cũng phải bò vào cung! Bá phủ chúng ta mặc dù không phải dòng dõi cao quý gì đó, nhưng cũng không có đạo lý chà đạp bọn trẻ như vậy. Không dám cãi lệnh, chỉ đành phải mang con bé vào cung. Chờ cô nương nhà ta khỏe rồi, sẽ bảo nàng bồi tội với nương nương. Mong rằng nương nương chớ trách tội nàng không nghe theo phân phó của nương nương.”

            “Lão phu nhân, ngươi thế này là rượu mời không uống thích uống rượu phạt à?” Tưởng Quý Phi hoàn toàn nổi giận.

            Nàng vốn tưởng rằng Lão phu nhân Kiến An Bá dù sao cũng phải cố kỵ một chút, cho nàng vài phần thể diện, không ngờ đối phương lại muốn vạch mặt.

            Công chúa Phương Nhu vẫn ngồi cạnh Tưởng Quý Phi đột nhiên lên tiếng: “Hừ, kể cả muốn nàng ta bò vào cung thì sao? Quân muốn thần chết thần không thể không chết, nàng ta không làm theo, vốn chính là các ngươi không đúng. Mẫu phi ta không trách tội, chẳng những không biết ơn, còn muốn chọc giận Mẫu phi ta, lá gan của các ngươi ở đâu ra thế? Không sợ ta bẩm báo Phụ hoàng sao?”

            Nói xong quay đầu nói với Tưởng Quý Phi nói: “Mẫu phi, ngài để ý bà ta làm chi, đuổi thẳng đi chẳng phải được rồi à? Bệnh nặng như vậy, ai biết có lây nhiễm không!”

            Lời này vừa dứt, Tưởng Quý Phi nhất thời biến sắc, giận tím mặt nói: “Lão phu nhân, bản thân ta ngược lại rất bực mình, đang êm đẹp sao bà không mang cháu gái về? Thì ra là có chủ ý này. Làm sao? Phủ Kiến An Bá muốn mưu hại hoàng thất sao?”

            “Hử, Trẫm không biết phủ Kiến An Bá mưu hại hoàng thất như thế nào?” Giọng nói nhàn nhạt của Chiêu Phong Đế truyền đến.

            Tiểu thái giám mang vẻ mặt đau khổ đứng một bên lúc này mới cao giọng hô: “Hoàng thượng giá lâm, Hoàng hậu nương nương giá lâm ——”

Discussion42 Comments

  1. Lão phu nhân gừng càng già càng cay, mọi chuyện đều nằm trong sự tính toán của bà, từ việc truyền tin ra ngoài đến việc để ngự sử biết, rồi còn Chân thái phi nữa, phen này xem con mụ quý phi xử lý ra sao,làm sao có thể đấu với lão phu nhân, cả con bé công chúa nữa, đã chết đến nơi còn mạnh miệng, không biết hoàng thượng sẽ xử tội 2 mẹ con nhà này như thế nào. Nhưng tại sao Chân tứ vẫn chưa tỉnh lại vậy, không biết là bị làm sao, hic, La Thiên Trình ơi ca ở đâu, vị hôn thê của ca sắp không được rồi

  2. hay quá đi thôi, ta chờ mãi xem phản ứng của Trình Ca như thế nào, mà mãi chưa tới được đoạn Trình ca. Chuyến này hay rồi, không biết Hoàng Thượng sẽ xử lý vụ này như thế nào??? Ông công công kia chắc chết chắc luôn, còn công chúa từ này sẽ không được tuyên Chân Diệu tiến cung nữa, QUý Phi rớt đài, chờ mãi………… giờ hóng phản ứng của Trình Ca

  3. Ôi khổ thân CD bệnh kiểu zì mà mãi không dứt thêz này, không biết hoàng đế đến sẽ xử lý ntn đây, ghét mẹ con bà tưởng quý phi kinh khủng. Mà không thấy nói zì đến LTT nhỉ. Mong ngóng bít đc phản ứng của anh khi biết tin CD bị ốm.

  4. Lão phu nhân đúng là gừng càng già càng cay, tính toán đc hết mọi chuyện, mong là sẽ đòi lại đc công bằng cho CD
    Ko biết bh A Trình mới biết CD ốm nặng nhỉ

  5. hai mẹ con đang chết, đến lúc này ròi còn kiêu ngạo cái gì, kế sách thật tuyệt, phen này hết cả sủng ái rồi. hừm hừm. không biết Chân tứ bị bệnh gì đây, bệnh đến như núi đổ, không biết mấy cao nhân ở trong cung có trị đc ko hay lại phải đi cầu cao nhân khác. tks các nàng^^

  6. Lão phu nhân cũng không phải đơn giản nha, con thỏ bị dồn đến đường cùng còn biết nổi giận nữa là phủ Kiến an bá, lần này thì mẹ con Tưởng quý phi gặp rắc rối rồi, Chân Diệu vừa lập được công lao, đang được hoàng đế thưởng thức, lại thêm là vị hôn thê của Trình… (tự dưng quên tên…) làm sao có thể dễ ức hiếp như vậy chứ. Hiếm khi có dịp Tưởng quý phi mắc phải sai lầm, sao hoàng hậu có thể đơn giản bỏ qua được chứ, không thừa dịp này đá Tưởng quý phi xuống đài mới là lạ, chắc chắn là Chân thái phi đã biết chuyện gì rồi, không thì không thể nào mà tự dưng đi cầu hoàng hậu, mà lại đúng dịp Lão phu nhân vào cung được, ha ha… thật đúng là tìm đúng người mà

  7. Lần này con mụ Tưởng quý phi trộm gà không được còn mất nắm gạo rồi, CD vừa mới giúp Chiêu Phong Đế trong chuyện ám sát xong, mụ ta lại không chịu để yên, giờ thì hay rồi, tự mình tạo cơ hội cho hoàng hậu đạp xuống. Mà nhắc đến hoàng hậu mới nhớ, lần này mụ ta có cơ hội đạp Tưởng quý phi xuống cũng là nhờ công lao của Chân thái phi, chả hiểu mụ ta có nhớ tới không nữa. Còn con nhỏ công chúa sau chuyện này, chắc chắn Chiêu phong đế sẽ không còn thương nó như trước nữa, sẽ bị quản giáo nghiêm hơn là cái chắc rồi. Còn LtT kia nữa, lời đồn đại đã lan khắp nơi rồi mà còn chưa thấy hắn xuất hiện nữa :@ lại thấy thương Tưởng thần :(

  8. Lão phu nhân này tuy nhiều lúc ghét thật nhưng phải công nhận thủ đoạn cao siêu thật lần này bả quý phi với cô công chua kiêu ngạo hết đường chối cãi nhé hy vọng HD sẽ xử trí thích đáng chứ ko làm lòng ng rét lạnh mất.
    Đợi mãi phản ứng của Trình ca mà chả biết ảnh đang nơi nào á còn chưa biết tin CD bệnh hay sao ý.

  9. Mịa nó chứ,bắt ngta đang bệnh nặng cũng phải bò vào cung,giờ thấy chân tứ như vậy lại sợ liên lụy,hừ,lão phu nhân làm đúng lắm,lần này phải cho mẹ con phương nhu này một trận nhớ đời,k biết cái ông hoàng thượng này sẽ xử lý sao đây?
    Tks tỷ ạk

  10. quả này chết mẹ con tưởng quý phi rồi, tha hồ mà giải thích, k biết hoàng thượng sẽ phạt 2 mẹ con nhà này tn nữa, bò cũng phải bò vào khinh người quá đáng mà, đúng là hoàng quyền k ai chống được, haizzz

  11. Oa~ chương hôm nay đúng là cao trào mà, hay dứt ra không được luôn. Có cảm giác là ông hoàng đế này không nói lý lẽ sao đó, tạo cảm giác phản cảm cực kì.

  12. Lão phu nhân phủ Kiến An Bá đúng là thành tinh rồi! vụ này mà Tưởng Quý Phi không bị 1 trận tơi tả thì mình phục bả ấy về khoản miệng lưỡi với Hoàng Thượng rồi đấy.
    Nghe mẹ con bà Quý phi với công chúa này nói mà mình chỉ muốn nhảy vào cho mấy cái tát thôi. Ghét cái mặt thế ko biết.
    Nhưng trò hay còn ở phía sau kia kìa, mai tấu chương rồi còn lời đồn đại trong dân chúng nữa… Hừ, anh Trình đi đâu rồi ko biết nữa, phải thêm anh ấy nữa mình nghĩ mới vui!

  13. Lão phu nhân thật là người cơ trí. Thứ nhất bà hiểu được nội tình là cháu gái nhà mình có công trong vụ phát hiện ra tung tích kẻ đứng đằng sau vụ ám sát người hoàng thất. Thứ hai, bà cũng nhân cơ hội này tranh thủ sự chú ý của hoàng đế để củng cố địa vị của Phủ Kiến An. Trong đó, giảm bớt thế lực vây cánh trong hậu cung cũng là ý tứ của hoàng đế ( vây cánh của Tưởng Qúy Phi )…

  14. Hay quá. Mà đang đoạn gay cấn thì hết T___T
    Mà ông Trình kia đi đâu rồi, sao lúc này lại không thấy đâu vậy.
    Hóng quá, thanks các nàng

  15. Lời của Tưởng quý phi nói đã thấy tức, đến lời của Ngũ công chúa nói ra lại càng điên người hơn, ta đã bảo mà, hoàng gia chẳng có thứ hàng nào tốt cả, bà hoàng hậu kia vô năng hết chỗ nói, ko thấy phong thái hoàng hậu đâu cả. Lần này để Ngự sử vạch tội cho đám ngưởi tưởng mình cao quý này phiền chết luôn.
    Thanks

  16. Lão phu nhân quá giỏi luôn, mấy vị ngự sử đại nhân rảnh rỗi không việc làm tự nhiên có chuyện lớn như vậy lọt mắt không làm ầm lên mới là lạ đó. Lần này Tưởng quý phi rớt đài rồi, gì chứ so tài với lão phu nhân thì vẫn còn non và xanh lắm.
    Lần này con nhỏ Phương Nhu chắc cũng bị phạt một chút cho bớt kiêu rồi, cái gì mà quân với thần chứ, quân ở đây chỉ có một, là Chiêu Phong đế thôi còn Phương Nhu kia tuổi gì mà quân với thần.

  17. Đọc chương này xong thấy thật nể lão phu nhân Kiến An Bá, xử sự khéo léo, quyết tuyệt như vậy thật là phong phạm của đương gia chủ mẫu!

  18. lão phu nhân gừng càng già càng cay mà. Mẹ con Tưởng quý phi quá độc ác giờ thì hay rồi bị Hoàng thượng thấy tại trận luôn

  19. Tổ mẫu của Diệu tỷ hay quá ^^… đúng là người chưởng quản gia đình có khác ah… đáng đời bà quý phi ah… mong ông hoàng thượng xử phạt thật nặng vào… nhìn hai mẹ con bà quý phi mà ghét không chịu được… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  20. Lão phu nhân tính toán từng bước một lần này mẹ con Tưởng Quý Phi muốn ko bị phạt cũng ko được, mong hoàng thượng phạt nặng vào…nhìn cái kiểu coi thường tính mạng của người khác là ko tha thứ được

  21. Lần này hai mẹ con Phương Nhu xong đời, dám ăn nói như kiểu ích kỷ, k có tí tình cảm trong khi hoàng đế lại yêu dân thương dân. Chậc hoàng hậu thì chắc cười ngóac miệng quá.

  22. Chưa bao giờ thích vai trò ngự sử đài như chương này. Quá chuẩn. Gừng càng già càng cay mà. Cũng là thiếp thôi mà đòi sánh đôi nhật nguyệt ;94

  23. Hay rồi. Ngày của nàng tới rồi nàng ơi, hành hạ con người ta chỉ để thỏa mãn mình, bị bắt ngay tại trận
    Ngày mai còn tấu chương của Ngự sử chấn thành đống nữa kìa
    Tổ mẫu uy vũ

  24. Lão phu nhân tính toán chu toàn quá. Chết chưa,mẹ con quý phi chưa đọc mà thấy tức ghê luôn.

  25. Lão phu nhân Kiến An Bá đúng là gừng càng già càng cay, tính toán quả thật khiến mình tâm phục khẩu phục. Không có bà thì đúng là phủ Kiến An Bá chắc không còn giữ được đến hôm nay. Mẹ con nhà ngũ công chúa và Quý phi đáng phải ăn một quả thật đắng mới được.

  26. Hay quá,Chân Diệu có tổ mẫu thật lòng thương yêu, mình mong Hoàng thượng xử lý mẹ con Tưởng phi. ngày càng quá quắt

  27. T muốn cọn mụ họ Tưởng kia đi lĩnh cơm hộp , tức chết t, à mà chủ khách sạn duyệt lai đảm bảo là một mỹ nữ xuyên không, hahahaha

  28. Hay hay, ngoại ứng nội hợp, thời gian ngắn mà lao phu nhân tính toán chu toàn ghê. phen này 2 mẹ con Phương Nhu hết huênh hoang, nhưng lại thù phủ Kiến An Bá lắm đây, thôi kệ kiểu gì chẳng ghét. Hoàng thượng mau mau phái thái y chữa trị cho chị.

  29. Hai mẹ con quý phu phải bị trách phạt thích đáng, người ỷ thế mà con thương sinh mạng ng khác là đáng khinh, cái tên thái giám dựa hơi cũng ngu xuẩn ko kém
    Lão phu nhân thật uy nghiêm, mà đòi lại công đạo và Thanh danh cho gia đình, để bị quý Phi cả vú lắm miệng em thù thật là làm con ng ta căm phần bức xúc
    Thanks nhà!

  30. Lão phu nhân muôn năm! Hoàng thượng muôn năm! Màn này quá hay luôn rồi. Chỉ khổ thân vai chính CD ko biết trời trăng mây gió gì mà thôi!

  31. Nước mắt phượng hoàng

    Đang cao trào…mẹ con họ Tưởng phen này lãnh đủ! Cho bỏ cái thói kiêu căng, điêu ngoa!

  32. Gái già đợi gả

    Lần mẹ con nhà tưởng chết chắc, ác giả ác báo, ỷ vào đc sủng ái của HT nên ngang ngược hống hách. Mong CD nhanh chóng khỏi bệnh

  33. Lão phu nhân anh mjh thần võ, cao tay tính toán trc 1 bước cho mẹ con hống hách tưởg quý thấy bộ mặt thật của họ, lòg ng j mà ác độc, cậy sung mà kiêu.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: