Thịnh Thế Đích Phi – Chương 322

21

Chương 322: Diệp gia và Từ gia

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

“Cha.”

“Ông nội.”

Bốn người Từ Hồng Vũ trước sau hành lễ với Thanh Vân tiên sinh. Thanh Vân tiên sinh nhìn con cháu trước mắt, còn có cháu cố nhỏ đang được Từ Thanh Trần ôm trong lòng, lửa giận do bị Diệp Văn Hoa kích thích cũng tiêu tán theo thời gian, gật đầu nói: “Đều ngồi xuống nói chuyện đi. Trần nhi về lúc nào vậy?” Từ Thanh Trần cười nói: “Thưa ông nội, vừa về ạ. Đang định đến thỉnh an ông nội, nhưng nghe nói có khách đến, nên cha, Nhị thúc và Nhị đệ liền đi cùng.”

Thanh Vân tiên sinh gật đầu cười nói: “Cháu đi đường vất vả rồi, trở về nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Bởi vì mọi người của Diệp gia đang ngồi, nên đám người Từ Hồng Vũ đến liền khiến cho vị trí chỗ ngồi thành ra hơi lúng túng khó xử. Diệp lão phu nhân ỷ vào tuổi cao, nên tất nhiên sẽ không nhường chỗ cho ai. May mắn là, Diệp Văn Hoa lăn lộn trong quan trường mấy chục năm nên cũng không phải thật sự không hiểu chuyện, liền vội vàng đứng dậy nhường chỗ cho Từ Hồng Vũ. Diệp Vương thị, Diệp Lâm và nam tử thanh niên kia đang ngồi ở bên kia cũng đứng lên theo. Chỉ có Diệp Dung thật sự là một tên không hiểu chuyện cực kỳ, thấy cha mẹ của mình ở xung quanh đứng lên, nhưng chính mình lại không chịu đứng dậy, khiến cho Diệp Văn Hoa tức giận đến nỗi sắc mặt lúc trắng lúc xanh. Từ Hồng Vũ cũng không để ý đến sắc mặt Diệp Văn Hoa, chỉ tươi cười chân thành nhìn Diệp Dung, nói: “Giáo dưỡng của Diệp gia thật tốt!”

Hai lần liên tục được người ta khen cùng một câu, Diệp Dung càng trở nên đắc ý phi thường, cũng không hiểu vì sao sắc mặt của cha hắn lại tệ như vậy. Tuy Diệp lão phu nhân cũng hiểu không ổn, nhưng qua nhiều năm như vậy, Diệp gia chỉ có Diệp Dung là nam đinh duy nhất, nên tất nhiên được yêu thương cực kỳ. Nếu nói, vào mấy năm trước, Diệp lão phu nhân vẫn còn ý niệm rằng con trai còn có thể sinh cháu trai nữa, nhưng trải qua mấy năm nay mà vẫn luôn không có tin tức gì, thì tâm tư này cũng trở nên phai nhạt theo thời gian. Chỉ nghĩ rằng, nơi này là phủ đệ của cháu gái mình, nên chắc cũng không sao mà thôi.

Diệp Ly nhìn thần sắc của mọi người trong Diệp gia, trong lòng đành phải lắc đầu bất đắc dĩ. Tuy quả thật, nàng có vài khúc mắc với Diệp gia, nhưng thật sự cũng không phải là người thích bỏ đá xuống giếng. Nếu Diệp Văn Hoa dạy dỗ Diệp Dung thành tài, thì ở Tây Bắc cũng chưa chắc không thể có một chút tiền đồ. Nhưng chỉ tiếc, bộ dáng này của Diệp gia lại thật sự khiến cho người ta thất vọng mười phần. Tuy Diệp Ly sẽ không ra tay với Diệp gia, nhưng cũng không có nghĩa nàng sẽ có lòng dạ Thánh Mẫu nâng đỡ một đám thân thích mà căn bản không biết tự tiến bộ, chỉ sợ đến lúc đó lại vô duyên vô cớ bôi nhọ Định Vương phủ.

Từ Thanh Trần đặt Mặc Tiểu Bảo lên đùi chơi đùa, vừa mỉm cười hỏi Diệp Văn Hoa: “Diệp lão gia đến Ly thành từ khi nào vậy?”

Nụ cười trên mặt của Diệp Văn Hoa trở nên hơi gượng gạo, lúc trước, khi gặp mặt, Từ Thanh Trần cũng cho chút mặt mũi mà gọi ông một tiếng “Dượng”, nhưng hôm nay, ngay cả chút công phu trên mặt mũi mà cũng không muốn làm. Từ thị mất sớm cũng không để lại nam đinh nào cho Diệp gia, dưới gối chỉ có mỗi một đứa con gái Diệp Ly này. Mà hiện nay, Diệp Ly cũng đã xuất giá từ lâu rồi, nên Từ gia không nhận cái thông gia Diệp gia này thì cũng không có gì đáng trách cả.

“Đã tới được hơn một tháng rồi.” Diệp Văn Hoa gượng cười nói.

Từ Thanh Trần gật đầu: “Trong khoảng thời gian này, Ly nhi và Định Vương xuất chinh bên ngoài, ta cũng ở Hồng Nhạn quan xa xôi, cha và Nhị thúc thì có công vụ bề bộn, nên nếu có chỗ nào không tiếp đón Diệp lão gia được chu đáo, thì cũng mong được tha thứ.” Diệp Văn Hoa nào dám trách cứ hai người Từ Hồng Vũ không tiếp đón chu đáo, ở trước mặt Từ Hồng Vũ, cho dù chức quan của Diệp Văn Hoa lên đến Thượng thư, thì nhiều khi cũng cảm thấy không ngẩng đầu lên được. Với Từ Hồng Ngạn thì tuy không nghiêm trọng như vậy, nhưng cũng vẫn có mấy phần giống như tự ti mặc cảm trời sinh. Cho nên, lúc trước ở Sở kinh nhiều năm như vậy, tuy quan chức, quyền thế của Từ Hồng Ngạn không bằng Diệp Văn Hoa vừa là Thượng thư lại là cha của Chiêu nghi, nhưng Diệp Văn Hoa cũng chưa bao giờ tự cao tự đại ở trước mặt Từ Hồng Ngạn. Cũng chính bởi vì như vậy, nên Diệp Văn Hoa vẫn luôn không thích Từ gia, không có một nam nhân có chí khí nào lại thích vĩnh viễn thấp hơn một đầu ở trước mặt nhà vợ cả. Chỉ tiếc, hiện tại, Diệp Văn Hoa ở trước mặt Từ gia đã không chỉ thấp hơn một đầu.

Diệp lão phu nhân mỉm cười giành nói trước Diệp Văn Hoa: “Sao lại như vậy chứ? Chúng ta đều là người trong nhà, cho dù chịu chút thiệt thòi thì cũng chẳng đáng gì. Ly nhi cũng hiếu thuận, nên tất nhiên sẽ không đối xử lạnh nhạt với người trong nhà.”

Từ Thanh Trần nhíu mày, nở nụ cười lạnh nhạt liếc nhìn Diệp lão phu nhân, có nghĩa là. . . Vẫn cảm thấy bị đối xử lạnh nhạt sao?

Từ Hồng Vũ hỏi: “Sau này, Diệp gia có tính toán gì không?”

Diệp Văn Hoa định nói “Xin Đại ca làm chủ”, nhưng lời nói còn chưa ra khỏi miệng thì đã nghe Diệp lão phu nhân mỉm cười, vừa nhìn Diệp Ly, vừa nói: “Trước kia, Ly nhi không ở nhà thì cũng thôi. Nhưng bây giờ, Ly nhi đã mang thai được mấy tháng, mà Định Vương lại không ở bên cạnh, nên tất nhiên chúng ta phải ở trong phủ để chăm sóc Ly nhi rồi.” Từ nhị phu nhân ngồi bên cạnh nghe vậy, liền tức đến hóa cười, nói một cách lạnh nhạt: “Chẳng lẽ Diệp lão phu nhân đều xem chúng ta là bày trí rồi hả?”

“Phu nhân.” Từ Hồng Ngạn khẽ ngăn cản lửa giận của Từ nhị phu nhân lại, so đo với một gia đình như vậy lại thành ra đánh mất thân phận vô duyên vô cớ.

Từ nhị phu nhân cũng do bị trình độ da mặt dày của Diệp lão phu nhân chọc tức, nghe trượng phu nhắc nhở, thì tất nhiên cũng liền đè lửa giận xuống, nhìn lướt qua Diệp lão phu nhân một cách đầy khinh thường, rồi không nói gì nữa, nếu mẹ ruột Ly nhi còn sống mà đến Vương phủ chăm sóc con gái, thì tự nhiên không có gì, nhưng dẫn theo kế thất là tiểu thiếp phù chính và một nhà già trẻ chuyển vào ở trong nhà đích nữ, thì cũng chỉ có mỗi Diệp lão phu nhân không biết xấu hổ mới mở miệng được thôi.

Kỳ thật, Diệp lão phu nhân cũng tự biết nói lời này hơi thất lễ. Nhưng cả đời này, bà trải qua cũng có thể nói là thoải mái thuận lợi. Một quả phụ mang theo con trai từ một vùng đất vắng vẻ của Đại Sở đến kinh thành vào năm đó, mà sau này lại có con trai thi đậu Tiến sĩ, lại được Từ gia chọn làm con rể, trong nháy mắt liền trở thành thông gia của dòng dõi thư hương môn đệ thanh quý xa xưa nhất Đại Sở; tiếp sau đó, liền trở thành Lão phu nhân của phủ Thượng thư, còn mấy đứa cháu gái thì một đứa làm Hoàng phi, hai đứa làm Vương phi, là một chuyện nở mày nở mặt và kiêu ngạo đến cỡ nào. Nhưng sau đó, Diệp Văn Hoa bị Hoàng đế cách chức làm thứ dân, mọi người lại phải trở về quê, tuy bởi vì có mấy phần của cải, nên trong thời gian qua cũng không tệ lắm, nhưng so với khoảng thời gian ở tại Sở kinh, thì quả thật như trời đất thay đổi vị trí vậy. Như vậy thì sao Diệp lão phu nhân có thể cam tâm được chứ? Hiện nay, sau khi đến Ly thành, tuy bà có thân phận bà nội của Định Vương phi, nhưng rất nhiều quý phụ trong Ly thành lại không xem trọng bà. Nhìn hai vị phu nhân của Từ gia, mà ngay cả Nhị thiếu phu nhân Từ gia, tuy vẫn còn trẻ, nhưng ở Ly thành cũng là đối tượng số một số hai được người ta đuổi theo lấy lòng. Tất cả đều không phải bởi vì Định Vương phi Diệp Ly này sao? Điều này cũng là nguyên nhân khiến cho Diệp lão phu nhân càng kiên định nghĩ cách muốn vào ở trong Vương phủ.

Diệp Vương thị ngồi ở bên cạnh, mặc dù không nói chuyện, nhưng nhìn sắc mặt của bà ta thì cũng biết lời nói của Diệp lão phu nhân cũng chính là suy nghĩ của bà ta. Trong đại sảnh này, ngoại trừ mấy người Diệp gia, thì không ai không phải nhân tinh, nên đương nhiên đều nhìn thấy rất rõ tâm tư của bọn họ, vì vậy cũng càng thêm khinh thường hành vi của cả gia đình này.

Mặc Tiểu Bảo ngồi trong lòng Từ Thanh Trần, nghi hoặc hỏi: “Mẹ ơi, ông ngoại và bà cố đều muốn vào nhà chúng ta ở sao?”

Diệp Ly cười không đáp, chỉ mỉm cười hỏi con trai: “Tiểu Bảo có thích không?”

Mặc Tiểu Bảo do dự một chút, rồi khó hiểu hỏi: “Tại sao ông ngoại và bà cố phải ở trong nhà chúng ta ạ? Không phải ông cậu cả đã chuẩn bị nhà cho bọn họ rồi sao, chẳng lẽ nhà của bọn họ không thể ở?” Diệp lão phu nhân nhìn Mặc Tiểu Bảo đầy yêu thương, cười nói: “Mẹ của cháu đang mang thai, bà cố ở lại trong phủ sẽ tiện chăm sóc cho mẹ của cháu hơn. Còn có ông ngoại của cháu có thể dạy cháu đọc sách nữa, trước kia, ông ngoại của cháu là Tiến sĩ đó. Còn cậu Dung của cháu nữa, có thể chơi với cháu nha.”

Mặc Tiểu Bảo rất không nể tình hếch cái miệng nhỏ nhắn lên, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong lòng Từ Thanh Trần. Bé mới không cần người xấu như vậy chơi cùng đâu, xấu thì cũng thôi đi, còn đần độn như vậy nữa. Ngay cả ông cậu cả châm chọc mà hắn ta còn không nghe ra, ngược lại còn cười ngây ngô như vậy! Bé tình nguyện chơi với cậu út và Hàn Minh Tích hơn.

“Tiến sĩ là gì? Rất lợi hại sao?” Mặc Tiểu Bảo nháy mắt hỏi.

Từ Thanh Trần mỉm cười nói: “Ông cố, ông cậu, còn có các cậu của con đều là Tiến sĩ.” Tiến sĩ ở nơi khác thì có lẽ rất lợi hại, nhưng ở Từ gia thì lại không đáng giá tiền nhất. Hơn trăm năm qua, trong tất cả con cháu của Từ gia, không có ai ngoại lệ, đều ít nhất đã từng đậu Tiến sĩ giáp bảng. Nói cách khác, ở Từ gia, thi đậu Tiến sĩ thì việc học của ngươi mới được xem như thành công. Nghe vậy, Mặc Tiểu Bảo nhìn Diệp lão phu nhân đầy chân thành, nói: “Nhà của chúng cháu có. . . Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. . . Nhà của chúng cháu có tám Tiến sĩ. Hơn nữa. . . Cháu có ông cố dạy cháu đọc sách, chẳng lẽ ông ngoại còn lợi hại hơn ông cố sao?”

Diệp Văn Hoa bị dọa đến đổ mồ hôi lạnh cả người, vội cười nói: “Học vấn của ông cố cháu là cao nhất thiên hạ, có thể được ông cố dạy học là thiên đại phúc khí. Ông ngoại nào dám so sánh. . . .”

Bị Mặc Tiểu Bảo khiến cho nghẹn lời như vậy, sắc mặt của Diệp lão phu nhân cũng hơi khó coi. Trong lòng cũng càng trở nên không thích đứa cháu cố vừa thấy mặt đã không cho mình mặt mũi này, chỉ có điều, bà vẫn còn mấy phần lý trí, nên biết rõ, thân phận của Mặc Tiểu Bảo cũng không phải người mà bà có thể tùy ý răn dạy được.

Diệp Ly nhìn con trai đang cuộn người trong lòng Từ Thanh Trần, lại lén làm mặt quỷ với mình, cười một tiếng, rồi nhìn về phía Diệp Văn Hoa nhàn nhạt hỏi: “Cha, chẳng lẽ chỗ ở hiện tại có gì không tốt sao?”

Diệp Văn Hoa vội vàng nói: “Không có, Nhị ca đã sắp xếp một tòa nhà nằm trên đường Huyền Vũ, rất thuận tiện, lại rộng rãi. Cũng không có gì không tốt.” Mấy năm không gặp, hôm nay đối mặt lại với đứa con gái này, Diệp Văn Hoa không còn có cảm giác cao cao tại thượng của người làm cha lúc trước, mà ngược lại tự dưng lại cảm thấy hơi chột dạ. Mấy năm không gặp, tuy Diệp Ly vẫn dịu dàng thanh nhã như trước, nhưng bản thân là một thượng vị giả, cùng với trải nghiệm trong mấy lần xuất chinh, thì trên người nàng cũng không thể tránh khỏi sẽ mang theo khí thế và uy nghiêm khiến cho người khác phải cúi đầu bái phục. Những người mà gặp gỡ hằng ngày thì có lẽ sẽ không có cảm giác gì lớn, nhưng Diệp Văn Hoa lại có thể tinh tường cảm giác được rằng, đứa con gái này đã không còn như ngày xưa nữa.

Diệp Ly gật đầu, “Như thế thì tốt rồi, nếu có chỗ nào không hài lòng thì cha cứ nói ra, cũng tránh cho người ngoài cho rằng Vương gia đối xử khắc nghiệt với trưởng bối.”

Diệp Văn Hoa liền vội vàng nói tất cả đều tốt. Trong lòng của ông cũng hiểu rõ Diệp Ly đang cảnh cáo mình, nếu an phận ở lại trong Ly thành, thì tất nhiên, cơm áo sẽ không cần phải lo, nhưng nếu còn có suy nghĩ không an phận gì, thì cũng đừng trách đứa con gái này vô tình. Tuy bị con gái của mình đối xử như thế, trong lòng Diệp Văn Hoa cũng khó tránh khỏi hơi khó chịu, nhưng đối mặt với mọi người Từ gia đang ngồi, thì những ký ức mà mình đã từng xem nhẹ Từ thị và Diệp Ly cũng liền không khống chế được mà nhảy vào trong óc, nên trong lòng không khỏi càng thêm chột dạ hơn.

Thấy Diệp Văn Hoa như thế, thì trong lòng Diệp Ly mới thoả mãn khẽ gật đầu. Kỳ thật, con người của Diệp Văn Hoa cũng không hồ đồ, tuy lúc trước luôn muốn trèo lên tầng lớp quyền quý, phụ bạc vợ cả, nhưng cuối cùng còn không phải kẻ ngốc. Nếu chỉ một mình hắn ta, thì Diệp Ly cũng không lo lắng, cũng sẽ không để ý mà nuôi hắn ta được áo cơm không lo cả đời ở Ly thành, xem như là hoàn thành một mối duyên huyết mạch tình thân. Chỉ tiếc, Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị này lại không phải kẻ chịu an phận, mà hiển nhiên, Diệp Văn Hoa không thể kìm hãm mẹ và vợ, vẫn không tránh khỏi phải phái người trông chừng bọn họ, tránh cho đến khi lại làm ra chuyện yêu thiêu thân gì nữa.

Đám người Từ Hồng Vũ cũng chỉ đến chào hỏi mà thôi, mọi người đều bận rộn không thôi, nên tất nhiên sẽ không ngồi nói chuyện phiếm với Diệp Văn Hoa. Chỉ ngồi một lát, đám người Từ Hồng Vũ liền đứng dậy đỡ Thanh Vân tiên sinh đi nghỉ ngơi, Từ Thanh Trần cũng thuận tay mang Mặc Tiểu Bảo đang dựa trên người mình đi theo, chỉ để lại Diệp Ly và đám người Diệp Văn Hoa ôn chuyện. Có điều, ngay cả như vậy, thì Diệp lão phu nhân cũng không có cơ hội tới gần Diệp Ly nói lời thân mật gì, mọi người Từ gia vừa đi, thì Thanh Sương và Tần Phong liền đi vào đứng một trái một phải ở bên người Diệp Ly, nhìn chằm chằm vào đám người Diệp gia đầy cảnh giác. Đáng lý ra cũng không cần phải như thế, nhưng lần trước ở Hoàng thành Tây Lăng đã khiến cho đám người Tần Phong bị dọa đến không nhẹ. Cho nên, bây giờ, đám người Tần Phong thật sự xem Diệp Ly trở thành một cô gái yếu ớt, tay trói gà không chặt, chỉ cần có người ngoài, thì trong đám người Tần Phong, Trác Tĩnh, Lâm Hàn luôn luôn sẽ có một người phải canh giữ ở bên người Diệp Ly trong vòng ba bước. Mặc dù Diệp Ly cũng thấy hơi bất đắc dĩ, nhưng cũng biết bọn họ lo lắng cho mình, nên cũng không nói thêm gì.

Trong nháy mắt, trong khách sảnh ít đi mấy người, nên cũng liền trở nên yên tĩnh rất nhiều, Thanh Vân tiên sinh và Từ Hồng Vũ không có ở đây, nên sắc mặt Diệp Văn Hoa cũng tốt lên rất nhiều.

Trong khách sảnh yên tĩnh trong chốc lát, qua một lúc lâu, Diệp Văn Hoa mới ho khẽ một tiếng hỏi: “Mấy năm nay, Ly nhi vẫn tốt chứ?” Diệp Ly nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười nói: “Đã làm phiền cha phải quan tâm rồi, mọi chuyện đều tốt.”

Người Từ gia vừa đi khỏi, thì Diệp lão phu nhân cũng thả lỏng rất nhiều, nhìn Diệp Ly, nói: “Nghe nói ngươi theo Định Vương đi đánh giặc, đúng không? Ngươi là một đứa con gái trong nhà, không an phận ở trong nhà giúp chồng dạy con, chạy lên chiến trường làm gì? Để cho người ngoài nhìn thấy còn tưởng là giáo dưỡng của nhà chúng ta không tốt.” Vừa rồi bị Mặc Tiểu Bảo chọc tức, Diệp lão phu nhân không dám nổi giận với người của Từ gia, nhưng răn dạy Diệp Ly mấy câu thì ngược lại không có áp lực gì.

Lời của bà vừa thốt ra, Diệp Văn Hoa nhìn thấy nụ cười trên mặt Diệp Ly hơi phai nhạt đi, thì trong lòng lại vang lên một tiếng “Lộp bộp” không tốt.

Chỉ nghe Diệp Ly nhàn nhạt cười nói: “Bà nội đã quá lo rồi, cho dù có người nói cái gì, thì cũng là nói gia giáo của Từ gia không tốt, sẽ không liên quan đến Diệp gia.” Tuy người trên khắp thiên hạ đều biết Định Vương phi họ Diệp, nhưng người biết rõ rốt cuộc là Diệp gia nào, còn có Diệp gia có những người nào, thì thật sự, ngoại trừ mấy quyền quý trong Sở kinh ra, cũng không có bao nhiêu. Qua mấy năm nữa, chỉ sợ ngay cả đám quyền quý trong Sở kinh cũng sẽ quên Diệp gia đã từng hiển hách một thời, nhưng ngược lại, quan hệ của Diệp Ly và Từ gia lại không có ai không biết, không có ai không hiểu.

Vốn Diệp lão phu nhân muốn dùng lẽ chính lời ngay răn dạy, nhưng lại bị Diệp Ly trả lại một câu không mềm không cứng như vậy, trong nháy mắt, sắc mặt liền một hồi trắng một hồi đỏ, trừng mắt nhìn Diệp Ly một lúc lâu cũng nói không ra lời.

Diệp Ly cũng không có tâm tình để ý tới bà ta, chỉ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Diệp Lâm đang ngồi ở cuối cùng, mỉm cười hỏi: “Đây là Lục muội sao? Còn vị này là…” Diệp Lâm hơi không được tự nhiên, thấy Diệp Ly nhắc tới mình, thì liền bước lên phía trước dịu dàng cúi đầu nói: “Lâm nhi bái kiến Tam tỷ. Đây là chồng của muội, Thẩm Lương.” Người thanh niên đứng bên cạnh Diệp Lâm cũng vội vàng vén vạt áo chào Diệp Ly theo Diệp Lâm: “Thẩm Lương bái kiến Định Vương phi.” Trong lời nói và hành động có hơi luống cuống, nhưng lại nhìn ra được là người thành thật. Nhớ lại tính tình khéo léo, luôn nịnh nọt, lấy lòng Diệp Vương thị và Diệp Oánh của Diệp Lâm hồi còn nhỏ, thì chắc người chồng như vậy cũng không phải hy vọng lúc đầu của muội ấy. Nhưng Diệp Ly không thể không nói, có lẽ gả cho một người chồng như vậy mới là phúc phận của Diệp Lâm.

“Sao Ngũ muội không đến?” Diệp Ly hỏi. Với hai người thứ muội Diệp Lâm và Diệp San này, Diệp Ly không thân cận, nhưng cũng không có ác cảm quá nhiều. Tuy lúc trước, các muội ấy đi theo Vương thị, nịnh nọt Diệp Oánh, thỉnh thoảng cũng gây khó dễ với nàng, nhưng nói cho cùng thì cũng chỉ vì sống sót mà thôi. Nếu nàng lại vì những chuyện cũ năm xưa này mà khó xử hai đứa bé mới mười hai mười ba tuổi vào năm đó, thì cũng quá mất mặt rồi.

Diệp Văn Hoa than khẽ một tiếng, kể lại cho Diệp Ly chuyện của Diệp gia trong mấy năm qua. Kỳ thật, cũng không có chuyện lớn gì, chỉ có một chuyện, đó là, lúc trước, khi về đến quê, Diệp Lâm và Diệp San đều được Diệp Văn Hoa gả cho hai gia đình cũng xem như không tệ ở đó. Chỉ là, ba năm trước, Diệp San khó sinh nên đã mất, còn Diệp Lâm thì bây giờ dưới gối cũng chỉ mới có một đứa con gái, mà vẫn chưa có con trai. Vốn gia đình của Thẩm Lương – chồng của Diệp Lâm – cũng là phú thương ở nơi đó, nhưng Thẩm Lương là con trai của thiếp thất, nên cũng không thể thừa kế được bao nhiêu gia nghiệp. Hiện tại, Tây Nam đã bị người Tây Lăng chiếm được, nên cũng rất loạn, vì vậy, Thẩm Lương liền nhận lấy phần tài sản mà mình có thể được thừa kế, rồi đi theo bọn họ đến Tây Bắc.

Chỉ là, Thẩm Lương cũng không gặp may, vốn cho rằng, Diệp gia có người con gái làm Định Vương phi, mình làm chút buôn bán nhỏ gì đó trong Ly thành, thì cho dù không có được chỗ tốt gì, nhưng Vương phi nể mặt Diệp gia cũng sẽ giúp đỡ một chút. Nhưng lại không nghĩ rằng, vừa đến Ly thành, người Diệp gia đã không chịu an phận, liền gây ra không ít chuyện. Bởi vì là con của thiếp thất trong nhà, nên đương nhiên, từ nhỏ, Thẩm Lương cũng đã học được cách quan sát nét mặt của người khác mà nói chuyện. Vì vậy, rất nhanh liền hiểu được, trong mắt Định Vương phi, người Diệp gia tuyệt đối không quan trọng như bọn họ đã khoác lác. Cứ nhìn hành vi của bọn họ, nói không chừng, lúc nào đó, chọc giận Định Vương phủ, chính mình cũng sẽ bị liên lụy theo. Nghĩ đến đây, Thẩm Lương đành phải tạm thời gác lại ý định mở hai cái cửa hàng để kinh doanh vào lúc trước, chờ nhìn xem tình huống đã, nếu thật sự không được thì vẫn nên đổi một chỗ khác, trong cảnh nội Tây Bắc cũng không phải chỉ có một tòa thành thị là Ly thành.

Diệp Ly bình tĩnh nghe Diệp Văn Hoa nói xong những chuyện nhỏ nhặt này, lúc này mới khẽ gật đầu, rồi cười nói với Thẩm Lương: “Nếu đã như vậy, thì cứ việc kinh doanh ở Ly thành đi. Mặc dù những mặt khác, thì chưa chắc Ly thành sẽ tốt nhất, nhưng vẫn luôn yên ổn hơn những địa phương khác. Nếu có khó khăn gì, thì có thể đến Hàn gia tìm gặp gia chủ của bọn họ. Lâm nhi là thứ muội của ta, hai người sống tốt, thì đương nhiên ta cũng thấy vui mừng.”

Thẩm Lương nghe vậy, liền vội vàng cúi người hành lễ với Diệp Ly, nói: “Đa tạ Vương phi, Ly thành ở dưới sự trị vì của Vương gia và Vương phi trở nên phồn vinh như thế, thì sao những nơi khác có thể so sánh được.” Nghe Định Vương phi nói như vậy, Thẩm Lương cũng an tâm. Ý của Vương phi, thì hắn cũng đã hiểu rõ, những người khác của Diệp gia là những người khác, Vương phi cũng không giận chó đánh mèo lên người mình. Nếu có chuyện gì khó khăn, thì Vương phi nể tình thứ muội cũng có thể trợ giúp một chút, chỉ cần mình hiểu rõ đúng mực thôi. Kỳ thật, có thể có được một câu nói như vậy của Diệp Ly, thì Thẩm Lương cũng đã thấy đủ rồi. Chính bản thân hắn là con của thiếp thất, vốn đã không sống dễ dàng, mặc dù không có mệnh đại phú đại quý, nhưng thật sự cũng không hy vọng mình bị nhà vợ liên lụy. Thấy trong ánh mắt nhìn Vương phi của vợ còn hàm chứa mấy phần hâm mộ, trong lòng Thẩm Lương cũng thầm hạ quyết tâm trở về nhất định phải cố gắng khuyên bảo vợ, kiên quyết không thể để cho nàng ấy đi theo hai vị kia của Diệp gia gây chuyện rắc rối.

“Ly nhi…” Diệp Vương thị vẫn luôn ngồi ở bên cạnh không lên tiếng, rốt cuộc không kiên nhẫn được nữa, liền mở miệng kêu lên. Diệp Ly khẽ nhướng mày, Thanh Sương đứng sau lưng nàng lại không nhịn được, khẽ hất cằm lên, nói: “Diệp phu nhân, Diệp lão phu nhân và Diệp lão gia là trưởng bối của Vương phi chúng ta thì cũng tạm chấp nhận được, nhưng ngài và Vương phi chúng ta lại không có quan hệ gì. Khuê danh của Vương phi, chỉ sợ ngài kêu không thích hợp.”

Gương mặt của Diệp Vương thị đỏ lên, miễn cưỡng cười nói: “Sao cô nương lại nói như vậy, ta là mẹ kế của Vương phi, sao lại không thể kêu khuê danh chứ?”

Thanh Sương cười lạnh một tiếng, nói: “Diệp phu nhân chỉ là thiếp được phù chính thôi, những thế gia danh môn hơi có danh vọng đều căn bản không thừa nhận quy củ nâng thiếp lên làm vợ. Ngay cả vị trí mẹ kế này, thì ngài còn không được tính nữa. Miễn cưỡng thì cũng chỉ xem như thứ mẫu thôi. Bây giờ, Vương phi chúng ta là Định Vương phi, ở Diệp gia là đích nữ của Diệp gia, ngài có tư cách gì mà xưng hô như thế? Lúc trước, ỷ có đứa con gái làm Chiêu nghi, không hiểu quy củ thì cũng thôi, người bên ngoài cũng không dám nói thẳng, nhưng đến bây giờ, Diệp phu nhân lại còn không hiểu quy củ sao?” Nói cách khác, lúc trước, Diệp gia cũng chỉ lén làm chuyện này mà thôi. Tuy nói Đại Sở không cấm nâng thiếp lên làm chính thất như Tiền triều, nhưng phần lớn các gia chủ danh môn đều không thừa nhận và cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy. Cho nên, năm đó, trong Sở kinh, mặc dù bên ngoài, mọi người đều không nói gì, nhưng kỳ thật, bên trong, vẫn đều không nể mặt Diệp Vương thị.

Diệp Vương thị bị Thanh Sương đâm thẳng vào chỗ đau không chút lưu tình nào như vậy, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn, thần sắc xấu hổ và giận dữ. Vào lúc đang định nói gì, thì Diệp Văn Hoa ngồi bên cạnh đã nói một cách thản nhiên: “Gọi Vương phi.”

Tuy Diệp Vương thị không cam lòng, nhưng cũng không dám chống đối với chồng khi ở bên ngoài, hơn nữa, lại đang ở trước mặt mẹ chồng, chỉ đành phải thấp giọng kêu một tiếng Vương phi.

Diệp Ly khẽ gật đầu, nói: “Vương phu nhân muốn nói gì?”

Khóe miệng Diệp Vương thị co rút lại, thần sắc trên mặt càng căng cứng. Người khác gọi bà là Diệp phu nhân thì cũng thôi, nhưng chỉ có mỗi Diệp Ly lại gọi bà là Vương phu nhân, quả thật chẳng khác gì trực tiếp gọi bà là Vương thị cả. Tuy trong lòng oán hận cực kỳ, nhưng Vương thị cũng chỉ đành nén tức giận trong lòng xuống, cười nói: “Vương phi, là như thế này, bây giờ, đệ đệ của ngài đã sắp cập quan (18 tuổi) rồi, nhưng vẫn còn nhàn rỗi ở nhà. Cho nên, ta muốn xin Vương phi có thể sắp xếp cho Dung nhi một công việc được không? Cũng thuận tiện để cho nó tiến bộ hơn.” Nghe xong lời này, trong lòng Diệp lão phu nhân cũng khẽ động, ngẩng đầu nhìn lên Diệp Ly đang ngồi trên chủ vị.

Diệp Vương thị liếc mắt ra hiệu cho Diệp Dung một cái, có lẽ trước khi đến đã dạy, nên ngược lại Diệp Dung lại không ngỗ nghịch nữa, mà ngoan ngoãn nói với Diệp Ly: “Tam tỷ, Dung nhi đã trưởng thành, có thể giúp đỡ Tam tỷ và tỷ phu.”

Diệp Ly cười chân thành nhìn Diệp Dung mập mạp béo tròn trước mặt, khẽ câu môi lên, hỏi: “Vậy sao? Như vậy. . . Dung nhi muốn làm gì?”

Đôi mắt Diệp Dung sáng ngời, vui mừng nói: “Dung nhi muốn làm Thống lĩnh thị vệ trong nội thành!”

Khóe miệng của Tần Phong đang đứng sau lưng Diệp Ly len lén co rụt lại, đánh giá thoáng qua một thân đầy thịt mỡ của Diệp Dung từ trên xuống dưới, thầm nghĩ trong lòng: Ngươi còn muốn làm Thống lĩnh quân thủ vệ của Ly thành? Chỉ cần tùy tiện một binh lính nhỏ trong nội thành thì cũng đã có thể đánh cho ngươi không đứng dậy được rồi.

Diệp Ly mỉm cười, nói: “Có chí khí, tại sao đệ muốn làm Thống lĩnh thị vệ?”

Diệp Dung nói đầy kiêu ngạo: “Mấy hôm trước, đệ gặp được một tên tiểu tử, nghe nói là cháu trai của Tướng quân nào đó. Chờ đệ làm Thống lĩnh, đệ liền dẫn người đi đánh hắn ta một trận nhớ đời!”

“Dung nhi!” Diệp Vương thị kêu lên, nhưng Diệp Dung đang nói đến cao hứng bừng bừng, nên căn bản không nghe thấy tiếng kêu của Diệp Vương thị.

“Nghiệt tử!” Diệp Văn Hoa nổi giận, thở hổn hển, nói.

Diệp Ly nhíu mày, giọng nói đầy lạnh lùng: “Hay cho một câu dẫn người đến đánh hắn ta một trận nhớ đời, đệ có biết Thống lĩnh thị vệ dẫn đầu đi gây chuyện thì sẽ bị trừng phạt như thế nào không?”

Diệp Dung sững sờ, hiển nhiên không nghĩ tới dẫn người đi đánh một người khác mà cũng bị phạt, “Phạt gì?”

“Trảm lập quyết! (Xử chém ngay lập tức)” Giọng nói của Diệp Ly đầy lạnh lùng, “Lại nói, tỷ cũng mới nhớ ra, chuyện đệ đánh nhau với cháu trai nhà Nguyên tướng quân vào mấy hôm trước, tỷ còn chưa hỏi tội. Ai cho đệ lá gan ỷ vào danh nghĩa của Định Vương phủ làm xằng làm bậy trong Ly thành, hả?” Diệp lão phu nhân liền vội mở miệng: “Ly nhi, đây cũng không phải là lỗi của Dung nhi, rõ ràng là đối phương ỷ vào. . . .”

Diệp Ly cười lạnh một tiếng, nói: “Bà nội, bà cũng biết, năm nay, cháu trai của nhà Nguyên tướng quân mới mười tuổi. Diệp Dung bao nhiêu tuổi rồi? Ngay cả một đứa bé mười tuổi cũng không đánh lại, còn không biết xấu hổ lấy danh nghĩa Định Vương phủ ra uy hiếp người ta nữa. Nguyên tướng quân đã hơn sáu mươi tuổi, mà vẫn còn ở trên chiến trường vào sinh ra tử vì Định Vương phủ, kết quả cháu của ông ấy ở trong Ly thành lại bị người nhà mẹ đẻ của Định Vương phi ức hiếp. Ngài kêu Bản phi phải nói sao với lão tướng quân đây?” Nói xong, lửa giận của Diệp Ly càng lớn, vỗ lên bàn một cái thật mạnh, một tiếng “Rầm” vang lên, liền nhìn thấy Diệp Dung bị dọa đến không nhẹ.

Diệp Dung càng hoảng sợ, nhưng vẫn lắc đầu lia lịa, nói: “Không phải lỗi của đệ, ai bảo tiểu tử kia cản đường của đệ, đệ lại đang vội vàng đi…”

Chát~! Rốt cuộc, Diệp Văn Hoa không nhịn được nữa, liền tát một bạt tai lên mặt Diệp Dung. Sau khi vào Ly thành, ngoại trừ đến Định Vương phủ hai lần, thì ông vẫn luôn đóng cửa không ra, đúng là thật sự không biết đã xảy ra chuyện như vậy, “Nghiệt tử, con còn không câm miệng!”

“Lão gia, ông. . .” Nhìn thấy con trai bị đánh, thì sao Diệp Vương thị có thể chịu được?

“Câm miệng!” Diệp Văn Hoa liếc Diệp Vương thị một cái đầy lạnh lùng, rồi xoay người nói với Diệp Ly: “Ly nhi, đều do vi phụ không có dạy dỗ nghiệt tử này tốt. Hôm nay, chúng ta đi về trước, thân thể của con. . . Nghỉ ngơi cho thật tốt, chúng ta không quấy rầy các con nữa.” Nói xong cũng không để ý đến sắc mặt của Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị, liền xoay người đi ra ngoài trước.

Tuy Diệp lão phu nhân không cam lòng, nhưng đến cùng thì con trai mới là chỗ dựa của bà, nên cũng chỉ đành đi theo. Diệp Vương thị cũng đành phải khóc sướt mướt dẫn con trai đi về.

Discussion21 Comments

  1. Bó tay với Diệp lão phu nhân, có thể thốt ra được câu đấy, nếu để bà mà vào Định vương phủ, có mà chướng khí mù mịt, có ai điên đâu lại đi rước về nhà một pho tượng phật suốt ngày chỉ lải nhải, thích răn dạy mình, lại còn răn dạy toàn điều linh tinh nữa chứ, bà dám hét câu này trước mặt Mặc Tu Nghiêu xem, có mà anh cho cả Diệp gia đi tong luôn ý chứ, thân con gái không nên ra chiến trường, anh hưởng gia giáo, bà có giáo sao mà đòi gia hả trời, Diệp gia cũng chỉ là một gia đình bình thường, nếu không có Diệp Ly liệu bh có mấy ai biết đến Diệp gia??? Lại còn Diệp Dung, ngu thế cũng là một cái giỏi đấy, công nhận được Diệp lão phu nhân và vương thị giáo dục tốt, mà Vương thị cũng tài năng thật, dám ở trước mặt Diệp Ly lên tiếng, lại gọi cái gì mà Ly nhi nữa chứ, ha ha… đúng là toàn gia toàn những nhân tài, hỏi tại sao Diệp gia không xuống dốc, gặp phải toàn thiên tài như vậy cơ mà

  2. aaaaaaaaaa tức quá đi mất sao lại có loại người như vậy cơ chứ lo cho chổ ở là tốt lắm rồi không bít tự lượng sức mình chăm chỉ làm ăn đi còn muốn dựa dẩm ỷ thế hiếp người vừa đọc vừa muốn cầm đao chém cho mỗi người một nhát cho bỏ tức….
    ps: truyện hay lắm mong chương mới nhé

  3. sao mà càng đọc càng thấy tức vậy trời.Ly tỷ tính tình ôn hòa nhã nhặn nên mới chịu được như vậy còn như ta thì ta chém ta chém.Ly tỷ thật sự là nhất.ta muốn cái tên óc heo Diệp Dung kia bị tẩn cho chết còn con mụ Vương thị và Diệp lão bà thì bị xấu hổ đến chết.mà quên mí cái kẻ đó đâu còn dây thần kinh xấu hổ đâu.hu hu mấy cái kẻ đó ta cho vào thiên lao mà mơ đến hết đời vậy

  4. 2 nhà ngồi đấy như thấy cách biệt trời với đất vậy, Diệp gia càng ngày càng lụi bại, có đứa độc đinh thì k dạy cho tốt lại dưỡng thành cái đồ phế vật, mà là phế vật lại k biết tự lượng mình là phế vật mà cứ nghĩ mình làm giỏi giang cho lắm, hừ, chỉ muốn tống cả nhà này đi cho khuất mắt

  5. 18 tuổi mà ta cứ tưởng là 8 tuổi cơ đấy =)) người gì đâu mà ngu hết sức, vậy nếu trả thù rồi chức quan đó ko lẽ bỏ lại ở đó, Diệp gia cũng có ngày hôm nay rồi, sinh ra đứa con vô tích sự này, A Ly tốt nhất là nên tuyên bố vs thiên hạ ” cắt đứt quan hệ vs Diệp gia” ko thì họ sẽ mượn danh A Ly phá rối nữa đấy. Để A Nghiêu biết đc thì chết =))

  6. Trời sao lại có cái gia đình cực phẩm vậy chứ
    Có thể loại bà nội cực phẩm vậy chắc chớt quá. Phải ta là ko hiền dc như DL đâu đuổi thẳng cổ luôn ấy thật ko biết xấu hổ là gì mà.
    DL nhanh chóng cho ng coi chừng đám ng này chứ nếu ko á gây họa rồi làm hỏng danh tiếng Định vương cho coi.

  7. Đọc mà vừa ức chế lại vừa mắc cười cho cả nhà Diệp gia.Tên Diệp Dung này đúng là bị chiều cho hư mà.Mong Diệp gia đừng gây cản trợ gì cho Ly tỷ với Nghiêu ca,nếu không 10 cái mạng cũng không hiểu nổi.Thẩm Lương đúng là biết cư xử hơn 1 chút,nhưng không biết sao này hắn có giúp ích gì ở Ly thành không.Tiểu Bảo đáng yêu ghê luôn,làm cho Diệp lão phu nhân cứng họng,không hổ danh là con trai của Nghiêu ca,giết người chỉ bằng lời nói a =)))).

  8. Con mụ Diệp lão phu nhân này cũng có thể được gọi là cực phẩm rồi đấy, thiên vị cháu trai một cách mù quáng thì cũng thôi đi, đằng này lại con lên giọng mắng mỏ DL nữa chứ, chẳng nhẽ bà ta không biết câu ‘ở dưới mái hiên nhà người khác thì phải cúi đầu sao’? Rõ ràng đã tới Ly thành ám DL rồi thì chứo, lại còn cậy già lên mặt nữa chứ. Còn cả thằng nhóc DD không nên người kia nữa, tưởng xin chức tước là vì mưu cầu công danh, ai ngờ để dẫn ngừoi đi trả thù @@ cái thứu người gì đâu vậy? Cũng may mà DVH cũng còn biết suy nghĩ, biết xấu hổ đấy, thôi đem nhau về nhà mà dạy dỗ đi. D.Lâm coi như cũng tìm được một phu quân tốt, hi vọng nàng ta có thể nghe hiểu những gì chồng mình khuyên bảo, an tâm sống cuộc đời của chính họ, bớt dây dưa vào đám người họ Diệp đi

  9. Coi tập này thấy hơi ức chế, khi nào Diệp Ly mới thoát khỏi cái Diệp gia này làm phiền đây. Nhưng cũng may Diệp Ly không phải quả hồng mềm mặc người khác sắp đặt. Chờ Mặc Tu Nghiêu về thì Diệp gia này chắc không dám làm phiền Diệp Ly nữa. Chưa thấy ai ngu như Diệp Dung, ỷ thế hiếp người bị đánh là đáng lắm. Ta ghét cái Diệp gia quá đi.
    Thank các nàng nhé!

  10. Thanh Trần vẫn rất là nhẹ nhàng mà “ca ngợi” “nói tốt” cho nhà họ Diệp mà bạn Tiểu Bảo cũng rất biết phối hợp, khiến nhà họ Diệp ko ngẩng nổi đầu lên! hihi, mình nhìn cái cách MTB trả lời mà buồn cười. Bạn ấy đếm và nói “nhà cháu có 8 tiến sĩ” khiến cho cái tiến sĩ của Diệp lão gia có vẻ rẻ quá trình. Hơn nữa MTB mặc định rõ ràng Từ gia là người “nhà cháu” còn Diệp gia là người ngoài. Nói chung là quá ranh ma rồi…! Mong chờ cô công chúa nhà Diệp Ly ra đời quá, chắc cũng là một tiểu yêu đây.
    May mà cuối cũng Diệp lão gia cũng biết nhục mà đi chứ cứ ở lại chắc mình cũng phải điên mất. Có gia đình kiểu này thà ko có còn hơn…

  11. Giơ tay yếu ớt hỏi Diệp lão phu nhân và Vương thị có não không vậy, nghĩ sao mà giờ còn muốn bám cẳng Định vương, còn Diệp lão phu nhân còn muốn cậy bối phận mà lên mặt với Ly tỷ nữa chứ. Làm người thì phải có cái đầu. Không có thì khó sống lắm, an phận và biết quan sát sắc mặt như vị cô gia có phải tốt không. Đọc mà vừa tức vừa buồn cười, sao lại có loại trơ trẽn đến mức đó chứ. Diệp Dung kia vốn đã vô tích sự rồi nhưng không ngờ bây giờ rơi vào cảnh không quyền không thế mà vẫn vênh như vậy, người ta cản đường mình thì ra tay đánh người. Đúng là gia đình gia giáo, gião dưỡng thật tốt.
    Mặc Tiểu Bảo nói quá chuẩn luôn Diệp Dung vừa không tài lại không sắc đến một đứa bé mười tuổi còn không đánh lại vậy mà lại muốn làm thống lĩnh. Dù có đi cửa sau cũng phải có thực lực nhé. Kẻ vô tích sự như này tốt nhất yên phận ở nhà, ít ra đường cắn bậy thì mới sống lâu được không thì thảm đấy, Ly tỷ cũng chẳng có được mấy xí cảm tình với Diệp gia đâu.

  12. Nguyên một đám não tàn, được Diệp thượng thư cùng con rể ông ta là tỉnh táo đôi chút, thấy người ta nhỏ nhẹ liền lập tức lấn tới, thống lĩnh thị vệ là cải xanh hay cỏ dại, nói muốn là muốn liền, còn tưởng ý nguyện gì to lớn lắm, muốn cái chức này để đem người đánh 1 đứa nhỏ 10 tuổi, à nhắc tới cũng giật mình, trước đó ta tưởng mâu thuẫn chi lớn lắm nên Diệp thiếu gia này mới đánh nhau với cháu trai Nguyên lão tướng quân, mà cháu này chắc cũng lớn bằng Diệp thiếu gia này rồi. Ai dè chỉ là đứa nhỏ 10 tuổi, còn vì nguyên nhân là bị chặn đường, đã thế đánh ko lại còn lôi thanh danh Ly tỷ ra để hù dọa người khác. Trong khi Nguyên lão tướng quân đã 60 tuổi còn chiến đấu trên chiến trường. Trời đất, càng nghĩ càng tức. Làm sao để dẹp hết cái đám não tàn này đi, nếu ko có ngày thành hậu hoạn về sao cho Ly tỷ ah.
    Thanks

  13. Cái Diệp gia này đúng là đủ không biết xấu hổ, thấy thân thích quyền cao chức trọng đến nhờ vả thì cũng không sao, nhưng lại không tự biết mình có bao nhiêu phân lượng, cậy làm trưởng bối đến làm cho người ta khó chịu, đáng ghét. Diệp thượng thư kia cũng còn tốt, tuy mặt dày nhưng còn biết chột dạ mà điệu thấp, ngược lại Diệp lão bà với mụ Vương thị kia là ngu quá không hiểu tình huống hay phát điên vậy, làm như thân thiết lắm không bằng, còn đòi đến Định vương phủ ở, không ai hiếm lạ mấy người chăm sóc đâu. Còn tên Diệp Dung kia đúng là đầu heo, bị châm chọc còn nghĩ được khen, Tiểu Bảo còn muốn thông minh hơn không biết bao nhiêu lần, nực cười là còn đòi làm thống lĩnh thị vệ nữa chứ, may mà toàn người nhà đấy, để người ngoài nghe được chắc cười thối mũi quá. Tuy nói bị nuông chiều thành như thế này nhưng Diệp gia xuất ra được một tên ngu ngốc như thế cũng khó có được a, không biết Diệp thượng thư này ngày thường làm những cái gì mà để cho con trai duy nhất của lão thành cái bộ dạng này đây? Thanks tỷ!

  14. Trời ơi, chưa thấy nhà nào quá đáng như Diệp già. Lão thái bà dù già lớn tuổi mà còn vô lý như vậy, dám nói tới gia giáo của A Ly tỷ, không xem lại cháu trai của bà ta, cưng chìu đến hư hỏng. Còn có Vương thị gì đó nữa, dám mở miệng xin xỏ cho con trai, dạy con cũng không dạy cho đến nơi đến chốn, không biết tự lượng sức mình. Diệp Dung thì không phải nói nữa, vừa ngu ngốc vừa thiếu giáo dưỡng, còn dám trả lời muốn làm chức Thống lĩnh thị vệ,… đúng là ngu ngốc không chịu được. Chồng của Diệp Lâm xem như có mắt nhìn, còn biết đường khuyên vợ ít tiếp xúc với 2 bà già của Diệp gia, nếu không cũng có ngày chết mà không biết tại sao. Mặc Tiểu Bảo thông minh lanh lợi như vậy, nói hay lắm, với những người không biết xấu hổ như Diệp lão phu nhân, tốt nhất là nói cho tức chết mới thôi. Nực cười nhất là chuyện đòi vào ở Định vương phủ, nào là ông ngoại dạy học, cậu chơi cùng, cười chết ta mất, Diệp Vân Hoa chỉ là Tiến sĩ, trong khi Từ gia chỉ tính 5 anh em, tùy tiện lấy một người cũng hơn hẳn ông ta, chớ đừng nói chi Thanh Vân tiên sinh đức cao vọng trọng. Cũng may lần này Diệp lão gia biết điều, ngăn đứa con vô dụng kịp thời, không thì họa sát thân như chơi.
    Càng nói càng tức, đó giờ ghét nhất loại người thấy sang bắt quàng làm họ. Mặc dù có huyết thống đấy, cơ mà trước đây có ai từng đối tốt với Ly tỷ đâu mà bây giờ lấy quan hệ ra đòi hỏi. Tức chết được mà.

  15. Đúng là một đâm ô hợp mà, đủ loại người có mặt, lại còn loại mặt xi măng nữa chứ, không biết nhục, người ta xỉ vả như vậy mà đần cứ tưởng là khen, hất mặt hãnh diện, oan uổng cho Diệp Ly có họ Diệp, bị ô nhiễm lây, haizz. Mụ Vương thị kia hồi xưa cũng lấy cái danh mẹ kế ra để có giọng điệu đó, đến bây giờ cũng chưa rút được kinh nghiệm.
    Còn thằng oắt con Dung gì đấy thì thôi, nhìn cách cư xử là thấy được cưng ơi là cưng rồi, chiều chuộng quá mức nên mới có tác hại này đấy thôi. Cứ ỷ danh xưng nên muốn lộng hành đây mà.
    Phải có cách trị cái gia phả đó ngoan hơn ở Ly thành nếu không không biết làm nhục danh nghĩa Vương phi đến bao giờ nữa.

  16. Trời bà già nghĩ sao mà nói ALy là đàn bà thì phải ở nhà dạy con ra chiến trường chi , đồ đần muốn dạy người ta thì cũng phải xem mình đã dạy đc bao nhiêu, hừ, lại nói nếu ALy ở nhà thì có đc tiếng tăm như hôm nay ko để cho bà có cơ hội thấy sang bắt quàng làm họhọ. Phải cho người chừng 2 mụ Diệp này nếu ko sẽ bị những người này phá hủy hết danh tiếng, nếu đc đuổi qua nơi khác sống cho yên. Nhưng mình nhớ Diệp cha vẫn còn 1 người vợ thứ 4 đang ở Vân Châu mà lúc trước ALy cứu thoát khỏi nhà Diệp gia khi đang mang bầu á, chắc là mốt sẽ gặp lại

  17. Grrrrr 1 bụng khí không có chỗ phát tiết, cái nhà Diệp này sao mà vô sỉ quá vậy, dạy con hay quá mà. Bà già khó ló hưởng già nằm chờ chết đi còn gây chuyện cho Ly tỷ nữa, thật bực mình mà. Ông Diệp nữa vô dụng vừa thôi, biết tính vợ mình như thế mà mà chúng được mặt kệ cho đc, có tính sợ vợ nữa chứ. Hồi đó đối xử với Ly tỷ ra sao mà còn bày đặt mặt dày như tường thành giả vờ thân lắm. K biết xấu hổ là gì mà, ăn nhờ ở đậu người ta mà tưởng mình cao quý lắm, dám làm xấu đánh Ly tỷ nếu mà có Nghiêu ca ở đó thì 1 từ thôi giết giết giết. Muội bực mình 1 nhầ Diệp gia quá tỷ chủ nhà ạ

  18. Gái già đợi gả

    Bà già Diệp lão phu nhân tính toán hay nhỉ, đã ăn bám sống dựa người ta lại còn lên mặt nữa,Chắc già rồi nên bị lú a. Cả mụ Vương thị nữa chứ con mụ vừa đần độn lại ngu si thì giữ ở nhà ăn rồi chờ chết đi, mang đến trước mặt Ly tỷ để làm tỷ ghê tởm thêm ạ

  19. Hừ hừ hay cho Diệp dung, hên cho hắn là tu nghiêu ở chiến trường chứ gặp tu nghiêu ở đó thì có 9 cái mạng cũng ko dám lên tiếng phách lối như thế

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: