Hoàn Khố Thế Tử Phi – Q3 – Chương 37

47

Chương 37: Không hề trốn tránh nữa

Edit: Nhiên Nhiên
Beta: Leticia

Huyện Hà Cốc ước chừng có trên vạn người, mưa lớn như thế, phòng ốc sụp đổ, núi lỡ, có thể kịp thời cho mọi người di chuyển không bị hại, cơ hồ không có người nào thương vong, không phải là kỳ tích thì là cái gì?

“Khó có được chính là Ngọc thái tử Đông Hải quốc có thể làm cho quan viên dân chúng Thiên thánh trong thời gian ngắn tin tưởng hắn, lại không so đo lợi ích giữa quốc với quốc mà hỗ trợ, người thường khó có thể làm được. Hôm nay dân chúng huyện Hà Cốc rất biết ơn Ngọc thái tử , thậm chí còn muốn lập cho hắn một ngôi miếu, hưởng thụ hương khói cung phụng, bị hắn nhã nhặn từ chối .” Huyền Ca lại nói, trong giọng nói đều là bội phục tán thưởng.

Khóe miệng Vân Thiển Nguyệt nhàn nhạt nụ cười, cười nói: “Từ xưa tới nay được cung phụng có hai loại, không phải là thần thì chính là quỷ. Hắn là người, đương nhiên không cần những thứ này.”

Huyền Ca “Xì” một tiếng , quay đầu lại nhìn Vân Thiển Nguyệt nói: “Lúc ấy Ngọc thái tử cũng nói như vậy. Nếu không phải ngài mới vừa tới, còn chưa gặp Ngọc thái tử thì thuộc hạ đã nghĩ ngài và hắn đã sớm quen biết nhau rồi! Lời nói rất giống nhau.”

Nụ cười trên môi Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên ngừng lại.

Huyền Ca không nhận thấy nụ cười của Vân Thiển Nguyệt biến hóa, quay người lại tiếp tục nói: “May là có Ngọc thái tử huyện Hà Cốc mới vượt qua trận mưa to này. Hắn xem con dân Thiên Thánh cũng như con dân của hắn, khó trách trên dưới Đông Hải quốc đều kính yêu hắn. Trước kia có lời đồn rằng lời nói của thái tử giống như Hoàng Mệnh ta còn tưởng là nói đùa thôi, thì ra là thật sự có người như vậy.”

Vân Thiển Nguyệt trầm mặc không nói.

Huyền Ca dường như ý thức được mình nói hơi nhiều, hơn nữa người này lại là thái tử của Đông Hải, nếu bị thế tử nhà mình biết mình trước mặt Thiển Nguyệt tiểu thư nói về nam nhân khác, như vậy hắn sẽ bị chỉnh thảm, vội vàng hậu tri hậu giác dừng miệng.

Hai người một trước một sau đi thẳng về phía trước.

“Thiển Nguyệt tiểu thư, phía trước chính là phủ nha rồi!” Đi một đoạn đường, Huyền Ca quay đầu lại nhìn Vân Thiển Nguyệt, đưa tay chỉ nói.

Vân Thiển Nguyệt nhìn theo phương hướng Huyền Ca chỉ , thấy phía trước cách đó không xa là một đại viện nhà cao cửa rộng , cửa nhà cao hơn so với nhà bình thường, trước cửa có hai con sư tử bằng đá, trên cửa biển viết: ” phủ nha huyện Hà Cốc ” thật to, đèn trong phủ sáng trưng. Nàng gật đầu, “Đi thôi! Xem thế tử nhà ngươi đang làm cái gì?”

“Mặc dù Ngọc thái tử cứu người ở huyện Hà Cốc , nhưng huyện Hà Cốc chịu nạn lụt quá nặng, Ngọc thái tử là thái tử Đông Hải, sao có thể nhúng tay vào quản việc dân chúng Thiên thánh ? Những thứ này đều chỉ có thể để thế tử đến làm.” Huyền Ca nói: “Cho tới bây giờ Thế tử đều không nhàn rỗi, nửa ngày cũng không được uống chút nước nào . Phòng xá phải xây dựng lại, dân chúng phải ấm no, đường phải sửa chữa , thuộc hạ lo lắng thế tử còn như vậy thân thể sẽ chịu không nổi.”

Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, “Chuyện này cũng không phải là một ngày hai ngày là có thể làm xong !”

“Đúng vậy! Thiển Nguyệt tiểu thư, lát nữa ngài đi vào kéo thế tử về nghỉ ngơi đi! Thuộc hạ hiểu , rõ ràng mỗi ngày thế tử đều nhớ ngài, hận không được ở bên ngài , hôm nay ngài đã tới, hắn còn tới nơi này làm cái gì? Có một số việc cũng có thể giao cho người khác làm mà. Lại không thiếu một ngày hai ngày này.” Huyền Ca không hiểu nói.

Bước chân Vân Thiển Nguyệt dừng lại một chút. Người khác không biết Dung Cảnh, nàng còn không biết sao? Người nam nhân này! Trong mắt hắn, tuy thiên hạ dân chúng nặng, nhưng không nặng bằng nàng, hôm nay nàng mới vừa đến, nhưng hắn lại tới phủ nha, có một số việc nàng nghĩ mãi mà không rõ . Nàng gật đầu, “Được, để ta kéo hắn về .”

Huyền Ca không nói thêm gì nữa, cho tới bây giờ vẫn cảm thấy thế tử đến huyện Hà Cốc có cái gì không đúng, nhưng thần sắc của thế tử bình thường, hắn không nhìn ra không đúng chỗ nào. Hắn thật sự không nghĩ ra.

Đi tới phủ nha, binh sĩ canh giữ ở phủ nha đều biết Huyền Ca, thấy hắn mang theo Vân Thiển Nguyệt đi tới, mặc dù nghi ngờ, cũng không có người dám cản lại. Cho hai người đi vào.

Trong hành lang của phủ nha đều có đèn dầu sáng ngời.

Vân Thiển Nguyệt mới vừa vào, có thể thấy rõ ràng có khoảng mười mấy người mặc quan phục hoặc ngồi hoặc đứng trong hành lang phủ nha, trong đó có một bóng dáng mặc cẩm bào trắng nguyệt nha đứng ở chính giữa, người chung quanh đều giữ khoảng cách ba thước với hắn , hắn cúi đầu đang nói gì đó, ngón tay như ngọc chỉ trên bàn, trên bàn bày đặt một bức bản đồ địa hình vẽ tay của huyện Hà Cốc , mười mấy người mặc trang phục quan viên đang lắng nghe. Mặc dù người người đều có sắc mặt mỏi mệt , nhưng cung kính cẩn thận. Không phát ra chút âm thanh nào.

Bước chân của Vân Thiển Nguyệt rất nhẹ, những quan viên kia tất nhiên không phát hiện phủ nha có người tới, đầu Dung Cảnh đang cúi thấp lại nâng lên, nhìn về phía cửa . Khi thấy là Vân Thiển Nguyệt, ánh mắt hắn toát ra ánh sáng.

Mọi người vẫn nhìn Dung Cảnh, lúc này cũng theo ánh mắt của hắn nhìn về phía cửa, khi nhìn thấy Vân Thiển Nguyệt, trong mắt đều hiện ra vẻ kinh diễm. Dường như không biết khi nào lại xuất hiện một nữ tử đẹp như vậy .

Vân Thiển Nguyệt cũng không lập tức đi vào, mà là lười biếng dựa thân thể vào cửa, nhẹ nhàng cười cười với Dung Cảnh , không nói chuyện.

“Sao nàng lại tới đây ?” Dung Cảnh cũng không đi tới, trước mặt mọi người sắc mặt ôn nhuận lạnh nhạt , hiện ra vẻ ấm áp. Hỏi Vân Thiển Nguyệt.

“Ghé thăm ngươi một chút!” Vân Thiển Nguyệt cười khoát tay, tự nhiên nói: “Các ngươi tiếp tục, ta ở chỗ này chờ ngươi. Không cần để ý tới ta.”

Dung Cảnh nhìn nàng một cái, ánh mắt nhìn lướt qua bốn phía , mọi người lập tức thức tỉnh, đồng thời rút ánh mắt về . Hắn lấy tay xoa bóp trán, tiếp tục nhìn bàn, giọng nhạt nhẽo tiếp tục nói: “Chúng ta tiếp tục!”

Mọi người gật đầu, vội vàng kéo nghi ngờ và suy đoán về, kính cẩn lắng nghe.

Dung Cảnh vừa đưa tay chỉ vào bản đồ địa hình huyện Hà Cốc trên bàn , vừa tiếp tục an bài, giống như thời điểm Vân Thiển Nguyệt chưa xuất hiện . Chỗ đó thoát nước như thế nào , chỗ đó xây dựng đê đập như thế nào , chỗ đó sửa chữa như thế nào , chỗđó an bài bao nhiêu nhân thủ, thông qua giọng nói lạnh nhạt của hắn , đều an bài thỏa đáng, không có bất kỳ chỗ nào không thỏa đáng .

Mọi người không cần chen vào nói, chỉ cần lắng nghe và thi hành là được.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Cảnh, ánh mắt dừng trên mặt hắn, từ góc độ này của nàng nhìn hắn nghiêng thân mà đứng, ôn nhuận như ngọc, lịch sự tao nhã . Nàng nhớ lần khởi động Phượng Hoàng kiếp mất trí nhớ tỉnh lại lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng của hắn, khi đó hắn bị cái dù che mất khuôn mặt. Làm cho nàng nhớ tới: “Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song.” . Người này bất cứ lúc nào cũng đều như vậy, đều có một loại tôn quý cùng ưu nhã trời sinh , loại ưu nhã này , mỗi lần nhìn thấy đều làm cho nàng động tâm. Nhất là lúc này, trước mặt hắn mặc dù chỉ là bản đồ huyện Hà Cốc nho nhỏ , lại làm cho nàng cảm giác như hắn đang chỉ điểm giang sơn, cảm giác như vậy càng làm cho nàng động tâm.

Có lẽ ánh mắt của Vân Thiển Nguyệt quá mức si mê, lại một lần nữa khiến Dung Cảnh ngẩng đầu lên nhìn nàng .

Sắc mặt Vân Thiển Nguyệt có chút hồng, lông mi thật dài rủ xuống, che khuất tầm mắt.

Dung Cảnh bỗng nhiên cười nhẹ một tiếng, tiếng cười trong lúc yên tĩnh lại càng dễ nghe, hắn nhìn Vân Thiển Nguyệt, nụ cười ấm áp, giọng nói ôn nhu, “Vân Thiển Nguyệt, nàng nhìn ta đã lâu, nàng nói một chút từ trên mặt ta nhìn ra cái gì rồi?”

Mọi người nghe vậy đồng loạt kinh dị nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, lời đồn đãi về Thiển Nguyệt tiểu thư Vân Vương Phủ trải rộng thiên hạ, lúc này mới nhìn thấy bản thân nàng. Không khỏi nghĩ tới lời đồn đãi quả thật gạt người, nữ tử này rõ ràng thanh lệ thoát tục, mềm mại xinh đẹp, nơi nào có nửa điểm bộ dáng ngang ngược càn rỡ nào? Nếu Cảnh thế tử không nói, đại đa số bọn họ còn tưởng rằng nữ tử này là công chúa của Đông Hải quốc.

“Trên mặt ngươi có một đóa hoa đào lớn!” Vân Thiển Nguyệt đỏ mặt tức giận liếc Dung Cảnh một cái. Người này nói như thế, rõ ràng là nói cho mọi người thân phận của nàng cùng quan hệ của bọn họ .

“Vậy sao? Như thế nào ta thấy trên mặt nàng mới giống một đóa hoa đào lớn?” Dung Cảnh nhìn Vân Thiển Nguyệt , cười nhướng mày, không thèm để ý mấy quan viên tại chỗ, lời nói tùy ý như vậy lại phun ra từ môi mỏng của hắn.

Vân Thiển Nguyệt lườm hắn, giọng nói có chút xấu hổ và giận dữ, “Ta không biết ngươi.”

“Ta biết nàng là đủ rồi!” Dung Cảnh lại cười nhẹ một tiếng, tay vốn chỉ vào bản đồ huyện Hà Cốc trên bàn lại lấy ra, nói với mọi người: “Hôm nay an bài đến đây! Tất cả mọi người nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ!” Mọi người vội vàng hoàn hồn. Nghĩ tới hai ngày này bọn họ đều chưa từng thấy khuôn mặt tươi cười của Cảnh thế tử, một bộ dạng ôn hòa nhàn nhạt , mặc dù nhìn dễ thân cận, nhưng lại rất xa cách. Cho là hắn không biết cười, thì ra cũng có một mặt như vậy .

“Nếu đều nghe rõ, cứ như vậy mà thi hành! Tận lực làm tốt một chút.” Dung Cảnh đưa tay phủi phủi ống tay áo vốn không nhiễm hạt bụi nào, bước chân đi về phía Vân Thiển Nguyệt.

Mọi người vội vàng nhường đường cho hắn.

Dung Cảnh đi tới trước mặt Vân Thiển Nguyệt , đưa tay kéo tay nàng, cất bước đi ra ngoài. Ánh mắt của Vân Thiển Nguyệt quét qua mọi người một cái, mặt có chút hồng tùy ý Dung Cảnh dẫn ra ngoài.

Đi vào nội viện, Dung Cảnh nghiêng đầu cười nhìn Vân Thiển Nguyệt vẫn đỏ mặt , chế nhạo nói: “Vậy mà ta không biết mùa này còn có hoa đào nở rộ.”

“Đó là ngươi kiến thức hẹp hòi!” Vân Thiển Nguyệt trừng mắt liếc hắn một cái, “Có thể có thu hải đường, tại sao không thể có Thu hoa đào?”

“Cũng đúng!” Dung Cảnh buồn cười cúi đầu, nụ cười từ trong lồng ngực phát ra, mặc dù không có lên tiếng, nhưng thật sự vui vẻ.

Vân Thiển Nguyệt ngước mắt nhìn trời, nhìn bầu trời tối như mực , hồi lâu phun ra một câu mơ hồ không rõ .

“Hả?” Dung Cảnh nhướng mày.

Vân Thiển Nguyệt thu hồi tầm mắt, bỗng nhiên nghiêng người ôm lấy Dung Cảnh, có chút trẻ con nói: “Dung Cảnh, ngươi thật đáng yêu.”

Khóe miệng Dung Cảnh giật giật, nhìn nàng nhướng mày cười, “Nàng đang khen ta sao?”

“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.

“Ta xem đây là lời khen!” Dung Cảnh cũng không đẩy Vân Thiển Nguyệt ra, tiếp tục đi về trước , hai người giống như vắt thành một sợi dây thừng, mặc dù đi đường có chút khó khăn, nhưng lại vô cùng hài hòa.

“Cái gì gọi là xem như lời khen? Vốn chính là lời khen.” Vân Thiển Nguyệt có chút bất mãn, dùng một cái tay khác đánh vào lồng ngực của hắn.

“Làm cái gì? Hiện tại muốn phi lễ ta sao?” Dung Cảnh đưa tay bắt được tay của Vân Thiển Nguyệt , cười nhắc nhở: “Còn chưa có ra khỏi phủ nha mà!”

“Tay ta lạnh, không ấm áp.” Vân Thiển Nguyệt liếc trắng mắt, rốt cuộc vẫn rút tay về.

Dung Cảnh cười cười, không nói thêm gì nữa, cầm chặt tay Vân Thiển Nguyệt vừa rút ra, hai tay một lớn một nhỏ, năm ngón tay giao nhau.

Huyền Ca đốt đèn lồng đi ở phía trước, nghĩ tới vẫn là Thiển Nguyệt tiểu thư có biện pháp, tới phủ nha không cần nói cái gì, thế tử đã ngoan ngoãn trở về. Thật là đả kích hắn ngày ngày bên cạnh nhắc nhở người nên nghỉ ngơi .

“Chỉnh đốn sửa chữa ở huyện Hà Cốc mất bao nhiêu ngày mới có thể làm tốt?” Vân Thiển Nguyệt thấy ban đêm còn có người ngày đêm đẩy nhanh tốc độ làm việc, nhẹ giọng hỏi .

“Nhanh nhất cũng phải nửa tháng!” Dung Cảnh nói.

“Nói như vậy ngươi phải ở chỗ này nửa tháng rồi?” Vân Thiển Nguyệt nhướng mày.

“Hẳn là vậy ! Những chỗ khác chỉ cần thoát nước trấn an lưu dân thỏa đáng là được, nơi này phòng xá hầu như đều bị phá hủy. Xem như địa phương chịu thiệt nặng nhất , ta không xử lý tốt thì đoán chừng không thể rời đi.” Dung Cảnh nói.

“Cũng tốt, nơi này non xanh nước biếc, hoàn cảnh vô cùng tốt, rời xa kinh thành ồn ào náo động, nơi này thanh tĩnh, ta và ngươi ở chỗ này nghỉ ngơi nửa tháng.” Vân Thiển Nguyệt thấy nghiêm trọng như thế, đúng là nhất thời Dung Cảnh không thể rời đi được , cười nói.

“Ừ!” Dung Cảnh cười gật đầu.

Vân Thiển Nguyệt không nói thêm gì nữa, hai người trở lại Lạc Túc viện của Dung Cảnh .

Vào gian phòng, Vân Thiển Nguyệt thấy Dung Cảnh vào sau tấm bình phong tắm rửa , nàng liền lười biếng nằm trên giường , thỉnh thoảng nghe sau tấm bình phong truyền ra tiếng nước chảy, tim mơ hồ nhảy lên. Nhắm mắt lại, hưởng thụ giờ khắc yên tĩnh này.

Không lâu lắm, Dung Cảnh từ sau tấm bình phong đi ra ngoài, Vân Thiển Nguyệt mở mắt, gạt bỏ đi một thân cẩm bào trắng nguyệt nha, thấy hắn mặc một bộ nhuyễn bào rộng thùng thình, hai nút gần cổ không cài lại, ánh mắt nàng chớp chớp, đưa tay chỉ Dung Cảnh lên án, “Ngươi hấp dẫn ta!”

Bước chân Dung Cảnh dừng lại một chút, chớp chớp đôi mắt đẹp nhìn Vân Thiển Nguyệt: “Hấp dẫn nàng?”

“Đúng, ngươi hấp dẫn ta!” Vân Thiển Nguyệt khẳng định nói. Bộ dạng mỹ nhân tắm này, không phải hấp dẫn thì là cái gì?

Dung Cảnh đi đến trước mặt Vân Thiển Nguyệt, cúi đầu nhìn nàng nằm trên giường êm , thấy sắc mặt nàng hồng lên, một đôi con ngươi trong trẻo theo dõi chỗ hắn không cài hai nút, ánh mắt hắn lóe lóe, bỗng nhiên khom người bế nàng lên, đi về phía giường lớn.

Tim Vân Thiển Nguyệt bang bang nhảy lên.

Dung Cảnh đặt nàng ở trên giường, lấy thân che trên người nàng, cúi đầu nhìn nàng, Vân Thiển Nguyệt cũng nhìn hắn, đưa mắt nhìn nhau chốc lát, Dung Cảnh bỗng nhiên lật thân nằm xuống bên cạnh nàng , cánh tay mở rộng, ôm nàng vào trong lòng, khẽ thở dài: “Hôm nay có thể ngủ ngon giấc rồi.”

Vân Thiển Nguyệt nghiêng thân, thấy hắn nhắm hai mắt lại, thấp giọng hỏi, “Không phải ngươi còn có thể mệt mỏi hơn một chút sao?”

Dung Cảnh nghe vậy đưa tay vỗ nàng, ” thật sự của ta còn có thể mệt mỏi hơn một chút, nhưng nàng không thể mệt mỏi hơn một chút!”

“Ừ. . . . . . Ta. . . . . . Thật ra thì cũng có thể mệt hơn một chút .” Vân Thiển Nguyệt đỏ mặt thấp giọng nói.

“Nhưng ta không muốn nàng lại phát sốt, còn phải chiếu cố nàngmấy ngày, người đầy mùi thuốc.” Dung Cảnh có chút ghét bỏ nói.

Mí mắt Vân Thiển Nguyệt mở ra, xoay sở người thành một tư thế thoải mái, nằm trong ngực Dung Cảnh , ngửi được hơi thở thanh nhã trên người hắn, nói lầm bầm: “Đưa tới cửa cũng không muốn, xem ngươi lúc nào muốn. Nhưng mà cũng không nên nhịn hỏng mất a . . . . . .”

Sắc mặt Dung Cảnh biến hóa trong một cái chớp mắt, đen một chút, có chút nghiến răng nghiến lợi nói: “Sẽ không! Làm sao cũng phải đem nàng nuôi mập một chút, như vậy thật sự không muốn ăn.”

“Ngươi cái người xấu này!” Vân Thiển Nguyệt không khỏi học La Ngọc mắng Dung Cảnh , nàng cảm thấy những lời này thật quá đúng! Dung Cảnh chính là người xấu. Nàng thoạt nhìn rất làm cho hắn không muốn ăn sao? Không khỏi có chút tức giận.

Dung Cảnh thành công hòa nhau một ván, cười vỗ nàng, giọng nói mềm nhẹ: “Ngoan, ngủ đi! Quá mệt mỏi rồi!”

“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt nghe giọng nói ôn nhu như vậy tức giận tan thành mây khói, biết điều gật đầu, nhắm mắt lại.

Hai người không nói thêm gì nữa.

Vân Thiển Nguyệt thật sự quá mệt mỏi, rất nhanh tiếng hít thở đều đều liền truyền ra, an tâm dựa vào ngực Dung Cảnh mà ngủ.

Dung Cảnh ngược lại mở mắt nghiêng đầu nhìn người trong ngực, không hề chớp mắt, trong mắt có thương, có yêu, có dịu dàng, có ấm áp, còn có một loại cảm xúc nói không rõ hiện ra, sau một hồi, hắn nắm cả thật chặt thắt lưng của nàng , cúi đầu nói: “Là hắn sao?”

Giọng nói của hắn quá thấp, dường như phun ra khỏi cánh môi liền biến mất vô hình.

Vân Thiển Nguyệt không nhúc nhích, ngủ mê man.

Dung Cảnh chậm rãi buông lỏng tay, nhắm hai mắt lại, cánh môi dường như có như không toát ra một tia chua xót. Tia chua xót vừa tràn ra khỏi cánh môi, Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên dựa vào trong ngực của hắn chà chà, cánh tay quàng lên hông của hắn, dùng tư thế vô hạn lệ thuộc này, trong miệng lầm bầm một câu, Dung Cảnh ngẩn ra, cúi đầu lắng nghe, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng, nhưng câu này trong lúc yên tĩnh làm cho hắn nghe được rõ ràng, nàng nói: “Dung Cảnh, ta nhớ ngươi.” , chua xót trên khóe miệng hắn rút đi, lộ ra nụ cười ôn nhu. Vỗ vỗ thân thể của nàng, ôn nhu nói: “Ta cũng nhớ nàng.”

Dường như Vân Thiển Nguyệt nghe đến câu này , khóe miệng cũng lộ ra nụ cười, hô hấp càng phát ra say sưa.

Dung Cảnh cũng nhắm mắt lại, lần này rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Ngày thứ hai, Vân Thiển Nguyệt tỉnh lại, mở mắt ra, bên cạnh đã không còn ai, nàng đưa tay sờ sờ, bên cạnh cái chăn đã lạnh như băng. Nàng nằm bất động trên giường , xuyên thấu qua màn che mành sổ sách nhìn về phía ngoài cửa sổ, khó có được là một ngày trời nắng rực rỡ. Đây là ngày nắng đầu tiên nàng nhìn thấy hơn mười ngày tới nay , mấy ngày trước đây mặc dù mưa đã tạnh nhưng sắc trời vẫn hỗn loạn . Nàng nhìn ngoài cửa sổ xuất thần hồi lâu, mới lười biếng ngồi dậy xuống giường.

Mở cửa phòng, ánh mặt trời chiếu vào trên người nàng, dung nhan ấm áp , nàng lấy tay che ánh nắng, híp mắt nhìn về phía bầu trời.

“Thiển Nguyệt tiểu thư, ngài tỉnh?” Huyền Ca vẫn canh giữ ở trong viện, thấy Vân Thiển Nguyệt mở cửa phòng, vội vàng đi tới.

“Thế tử nhà ngươi đâu?” Vân Thiển Nguyệt nhìn Huyền Ca hỏi.

“Thế tử sáng sớm phải đi lên đê rồi!” Huyền Ca nói: “Phân phó thuộc hạ chờ ngài tỉnh lại nói cho ngài một tiếng, để ngài hôm nay ở trong phòng nghỉ ngơi, nếu không quá mệt mỏi, không muốn nghỉ ngơi , có thể đi lên đê tìm hắn.”

“Đê cách nơi này bao xa?” Vân Thiển Nguyệt hỏi.

“Có chút xa, ước chừng hơn mười dặm !” Huyền Ca nói.

Vân Thiển Nguyệt suy nghĩ , duỗi thân, vẫn còn có chút lười biếng , nhưng nàng cũng không muốn một mình một người đợi trong phòng. Nói với Huyền Ca : “Dùng cơm xong ngươi dẫn ta đi lên đê!”

“Dạ!” Huyền Ca thống khoái gật đầu.

Vân Thiển Nguyệt trở về phòng, Lăng Liên và Y Tuyết đi đến, sau khi nàng rửa mặt , đã không còn sớm nên dùng qua một bữa cơm đơn giản, ra khỏi cửa phòng, mới vừa đi tới cửa viện, thì đụng phải thiếu niên La Ngọc đang đi tới, thiếu niên vừa đi vừa hắt xì, trong tay nắm khăn, mũi bị hắn lau có chút đỏ. Nàng nhíu mày, không đợi hắn mở miệng hỏi trước: “Bị bệnh sao?”

Thiếu niên hừ một tiếng, cả giận nói: “Còn không phải là tại cái tên xấu xa Dung Cảnh kia sao! Ta nhiễm hàn khí!”

“Ai kêu ngươi chọc giận hắn! Ta đã sớm nói cho ngươi biết rồi, ngươi lại không nghe.” Vân Thiển Nguyệt buồn cười nhìn hắn.

“Đó là bởi vì Tử Thư ca ca không có ở đó, nếu Tử Thư ca ca ở đó, nhất định hắn sẽ không khi dễ được ta.” Thiếu niên trợn mắt nhìn Vân Thiển Nguyệt.

“Nếu ta là ngươi sẽ học thông minh hơn một chút, không chọc giận hắn. Mặc dù có Tử Thư ca ca của ngươi ở đó, hắn hạ thủ cũng không nương tay.” Trong khi nói chuyện Vân Thiển Nguyệt , tháo cương ngựa cột trên cây ra, phi thân lên ngựa.

Thiếu niên lập tức tiến lên bắt được cương ngựa của Vân Thiển Nguyệt , hỏi: “Ngươi muốn đi đâu? Trở lại kinh thành?”

“Không phải, đi lên đê.” Vân Thiển Nguyệt nói.

“Đi đến đó cái gì?” Thiếu niên cau mày, cũng không đợi Vân Thiển Nguyệt nói chuyện, ánh mắt sáng lên nói với nàng : “Hôm qua ngươi thấy Tử Thư ca ca chưa? Ngươi thấy Tử Thư ca ca có tốt giống như lời ta nói không?” Dứt lời, hắn thấy Vân Thiển Nguyệt không nói, lập tức nói: “Ta biết ngươi không nhìn thấy mà, cái tên Dung Cảnh xấu xa kia, Tử Thư ca ca tuấn mỹ như vậy, hắn tất nhiên sẽ không để cho ngươi nhìn thấy .”

Vân Thiển Nguyệt nhàn nhạt cười, không nói lời nào.

“Đi, ta dẫn ngươi đi gặp Tử Thư ca ca!” Thiếu niên đưa tay kéo Vân Thiển Nguyệt, muốn kéo nàng xuống ngựa.

“Ta gặp hắn làm cái gì?” Vân Thiển Nguyệt tránh né tay của thiếu niên, ngồi ở trên ngựa bất động.

“Làm gì?” Thiếu niên cau mày, “Ngươi không muốn gặp Tử Thư ca ca?”

“Không muốn!” Vân Thiển Nguyệt thản nhiên nói.

“Chẳng lẽ ngươi sợ sau khi ngươi gặp Tử Thư ca ca , bởi vì hắn quá tốt, ngươi sẽ thích hắn?” Thiếu niên hoài nghi nhìn Vân Thiển Nguyệt, nói thẳng : “Đúng là nữ tử nào nhìn thấy Tử Thư ca ca cũng sẽ thích hắn .”

Vân Thiển Nguyệt có chút buồn cười nhìn thiếu niên, vẫn trầm mặc không nói.

“Không phải ngươi muốn ta trợ giúp ngươi giải trừ hôn ước của Đông Hải quốc và Vinh vương phủ sao? Chuyện này là ta đáp ứng ngươi không sai, nhưng vẫn cần Tử Thư ca ca hỗ trợ. Ta không có quyền lợi lớn như vậy, Tử Thư ca ca là thái tử, ở Đông Hải quốc hắn có thể nói là nhất ngôn cửu đỉnh, chỉ cần hắn hạ một đạo thái tử ý chỉ, cũng giống như Hoàng Mệnh thánh chỉ, chuyện này cũng chỉ là một câu nói của hắn . Ngươi không đi gặp, thì sao ta giúp ngươi giải trừ hôn ước được?” Thiếu niên ngẩng mặt lên nhìn Vân Thiển Nguyệt.

“Chuyện này cũng không vội ở nhất thời nửa khắc được.” Vân Thiển Nguyệt lắc đầu, “Sau này rồi nói sau!”

Thiếu niên cau mày, “Ta không phải là người nói không giữ lời, nếu đã đáp ứng ngươi, dĩ nhiên phải làm nhanh một chút. Tránh cho ngươi nói ta là tiểu nhân.”

“Ngươi yên tâm! Ta sẽ không nói như vậy!” Vân Thiển Nguyệt lắc đầu, nói sang chuyện khác hỏi, “Ngươi tới đây chính là vì chuyện này?”

“Nói nhảm! Nếu không ngươi cho rằng ta bị bệnh còn chạy đến đây chơi ?” Thiếu niên trợn mắt với Vân Thiển Nguyệt một cái.

“Được, ta biết rồi, ngươi mau trở về nghỉ ngơi đi! Dù sao các ngươi cũng phải vào kinh, thời gian còn nhiều, rất nhiều.” Vân Thiển Nguyệt hất tay thiếu niên ra, vừa dứt lời, hai chân thúc vào bụng ngựa, tuấn mã vội chạy ra ngoài.

Ba người Huyền Ca, Lăng Liên, Y Tuyết lập tức phi thân lên ngựa, đi theo phía sau Vân Thiển Nguyệt , cũng ra khỏi cửa sân.

“Này, Vân Thiển Nguyệt!” Thiếu niên không nghĩ tới Vân Thiển Nguyệt hất tay hắn ra, nói đi thì đi, đứng ở cửa hô to.

Vân Thiển Nguyệt phảng phất như không nghe thấy, cũng không quay đầu lại, ra roi thúc ngựa, một lát đã ra đường phố.

Thiếu niên có chút tức giận dậm chân, con ngươi nhìn chằm chằm phương hướng Vân Thiển Nguyệt ly khai, trợn tròn mắt .

Đi ra khỏi một con phố, Vân Thiển Nguyệt hơi ghìm chặt ngựa cương, đợi Huyền Ca phía sau theo kịp nói: “Ngươi dẫn đường đi!”

Huyền Ca gật đầu, đi trước dẫn đường, hắn cũng không có đánh ngựa đi nhanh, mà xoay người lại tò mò hỏi Vân Thiển Nguyệt , “Thiển Nguyệt tiểu thư, La Ngọc thật đáp ứng trợ giúp ngài giải trừ hôn ước của Đông Hải quốc và Vinh vương phủ sao ?”

“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.

“Vậy thì tốt quá! Nếu có thể giải trừ hôn ước của thế tử , ngài và thế tử lại gần thêm một bước.” Huyền Ca nghe vậy cao hứng nói: “Mặc dù Đông Hải quốc có hoàng đế, nhưng nghe nói thật ra thì những năm này thái tử nắm giữ toàn bộ thực quyền trong tay, mặc dù hoàng đế chưa thoái vị, nhưng cũng sớm là thái thượng hoàng rồi, nếu Ngọc thái tử mở miệng, thì giải trừ hôn ước là chuyện xác định rồi.”

Vân Thiển Nguyệt nhìn Huyền Ca, không nói chuyện.

“Thiển Nguyệt tiểu thư, ta biết nơi ở của Ngọc thái tử ở nơi nào, nếu không thuộc hạ mang theo ngài đi đi!” Huyền Ca quay đầu lại đánh ngựa đi hai bước, bỗng nhiên lại nói, “La Ngọc nói đúng, hôm nay nếu hắn đáp ứng, vạn nhất lúc này ngài không đi, hắn thay đổi sẽ không tốt. Với tính tình của hắn muốn thay đổi cũng không phải là không có khả năng.”

Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, dường như suy nghĩ, nói với Huyền Ca : “Trước cứ đi tìm thế tử nhà ngươi đã!”

Huyền Ca nghĩ lại chuyện này cũng liên quan đến thế tử, vẫn là để thế tử phải ra mặt thì tốt hơn , gật đầu, lập tức dẫn đường.

Ra khỏi cửa thành, ước chừng mười dặm, đi vào đê, xa xa liền nhìn thấy rất nhiều người sửa chữa đê đập. Trong đó có một bóng dáng màu trắng ở trong đám người cực kỳ bắt mắt. Huyền Ca muốn đánh ngựa đi qua, Vân Thiển Nguyệt lên tiếng ngăn cản hắn, “Thế tử nhà ngươi đang bận rộn,chúng ta đợi hắn sắp xếp xong hãy đi qua, trước đừng đến quấy rầy hắn.”

Huyền Ca nhìn quan viên vây quanh ở thế tử , ghìm chặt cương ngựa, gật đầu.

Tuy Lăng Liên và Y Tuyết vội vàng ra ngoài, nhưng thấy khí trời hôm nay cực nóng, vẫn không quên cầm một cây dù, Lăng Liên đi sát vào Vân Thiển Nguyệt, đem dù mở ra đưa cho nàng.

Vân Thiển Nguyệt đưa tay nhận lấy, một tay ghìm cương ngựa, một tay cầm dù, nhìn bóng người bận rộn bên cạnh đê đập , mặc dù người nhiều, nhưng ngay ngắn tự động, không thấy hỗn loạn.

Dung Cảnh vốn đang quay lưng, lúc này quay lại nhìn về phía bên này, đối diện với tầm mắt Vân Thiển Nguyệt , quan viên bên cạnh hắn cũng xoay người nhìn bên này . Giây lát sau, Dung Cảnh quay người lại, tiếp tục nói gì đó cùng quan viên .

Vân Thiển Nguyệt cứ như vậy nhìn hắn, bất kể là một người, mười người, hay là trăm người, ngàn người, thậm chí vạn người, nàng xác định, ở trong đám người đó, nàng có thể nhìn ra Dung Cảnh, không liên quan đến cẩm bào trắng nguyệt nha trên người hắn .

Ước chừng qua thời gian một nén nhang , Dung Cảnh đi về phía bên này .

Vân Thiển Nguyệt tung mình xuống ngựa, cũng không đi nghênh đón, mà là chờ Dung Cảnh đến gần.

Dung Cảnh đi tới phụ cận, nhìn Vân Thiển Nguyệt, cười một tiếng với nàng , “Khí sắc không tệ!”

“Tại sao buổi sáng ngươi không gọi ta, nếu ngươi gọi ta, ta đã đi cùng ngươi rồi!” Vân Thiển Nguyệt đi trước một bước, che dù lên trên đầu Dung Cảnh . Che kín hai người.

“Gọi nàng không nhất định nàng sẽ tỉnh.” Dung Cảnh đưa tay vuốt lọn tóc bị gió thổi loạn của Vân Thiển Nguyệt ra sau tai, đưa tay kéo tay nàng, khẽ dùng lực, trong khoảnh khắc hai người ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, một tay hắn ôm Vân Thiển Nguyệt, một tay bắt được cương ngựa.

“Đi sao?” Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra.

“Đi!” Dung cảnh gật đầu.

“Ngươi xong việc ở chỗ này chưa?” Vân Thiển Nguyệt nhìn thoáng qua đê đập, chỉ thấy tất cả mọi người dừng việc trong tay lại nhìn về phía bên này, nàng kinh ngạc hỏi.

“Nàng ở nơi này bọn họ sẽ làm không tốt!” Dung Cảnh vừa nói chuyện vừa đánh ngựa quay trở về.

“Thì ra là ta ảnh hưởng đến ngươi!” Vân Thiển Nguyệt cười cười, bắt được tay Dung Cảnh nói, “Ta đây trở về nghỉ ngơi, không ở nơi này quấy rầy ngươi. Tránh cho đến lúc đó có người dâng tấu , nói ngươi không lo trị thủy. Bị ta làm cho loạn.”

“Chỉ cần nàng đã đến rồi, cho dù ở nơi nào, chính là làm loạn ta.” Dung Cảnh cười một tiếng, “Đi thôi!”

Vân Thiển Nguyệt không nói thêm gì nữa, thu dù lại, dựa vào trong ngực Dung Cảnh .

Dung Cảnh cũng không có ra roi thúc ngựa, ngựa của hắn đi cũng không nhanh. Tuấn mã mang theo gió nhẹ nhàng , phất vào tay áo hai người, tóc đen dây dưa cùng một chỗ, triền miên quấn lấy nhau.

Một đường không nói chuyện , trở lại cửa thành.

Vân Thiển Nguyệt nhìn cửa thành trước mắt , bỗng nhiên quay đầu lại, nghiêm túc nói với Dung Cảnh : “Dung Cảnh, ta muốn đi gặp hắn!”

Tay Dung Cảnh nắm chặt cương ngựa , ghìm chặt cương ngựa , cúi đầu nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt.

“Ngươi biết là ta đang nói người nào.” Vân Thiển Nguyệt nhìn ánh mắt Dung Cảnh , một đôi con ngươi trong suốt hiếm thấy , không có mây mù, không có tình cảm khác , nàng nghiêm túc nói: “Chỉ là gặp mà thôi, ta không muốn trốn tránh nữa .”

Dung Cảnh trầm mặc không nói, trong mắt nhìn không ra tâm tình gì.

“Ngươi sớm cùng ta trở về thành như vậy , có phải cũng muốn dẫn ta đi gặp hắn hay không ? Nếu ta không có đoán sai, hẳn là ngươi đã sớm nghĩ kỹ ! Nhưng ta nghĩ vẫn để ta nói ra trước , ta muốn cho ngươi biết rõ, không phải bởi vì ngươi rộng lượng, mà là từ chính chủ tâm của ta , ta có thể đủ can đảm đi đối mặt. Ta và ngươi cũng biết, đây là một cái chặn ngang trong lòng ta và ngươi, không vượt qua cái này ta và ngươi thủy chung vẫn như nghẹn ở cổ họng. Ta biết rõ trong lòng ta yêu ngươi, chính là bởi vì yêu ngươi, ta mới chấp nhận đánh vỡ nó.” Vân Thiển Nguyệt nghiêm túc nói: “Ta muốn sau này yêu ngươi, nhận thức rõ ràng ta thật yêu ngươi, trong lòng chỉ có một mình ngươi, không muốn nhớ người khác.”

Dung Cảnh vẫn nhìn Vân Thiển Nguyệt không nói lời nào.

Ánh mắt Vân Thiển Nguyệt không rời khỏi con ngươi của Dung Cảnh , lẳng lặng chờ đợi , chờ đã lâu, chỉ thấy Dung Cảnh vẫn nhìn nàng không nói lời nào, nàng khẽ mím môi , nhẹ giọng nói: “Nếu ngươi không muốn, nếu ta đã đoán sai, như vậy chỉ cần ngươi nói ngươi không muốn để cho ta nhìn thấy hắn, ta liền không đi , sau này cũng coi hắn là người xa lạ.”

Dung Cảnh bỗng nhiên nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Vân Thiển Nguyệt, hắn ở trong lòng nàng có phân lượng nặng như vậy sao? Nàng chưa nhìn mặt hắn, chỉ nghe được giọng nói mà đã xác định được là hắn?”

Thân thể của Vân Thiển Nguyệt run lên, nghiêm túc nói: “Có một loại tình cảm, áp đảo tất cả cảm tình khác. Giữa chúng ta có một loại ăn ý, kiếp trước kiếp này, bất kể bao nhiêu lần luân hồi trọng sinh, cũng không diệt được, cho dù là một hơi thở.”

Thân thể Dung Cảnh cứng lại.

“Ta chính là một người như vậy, ở thế giới đó mới ra đời đã biết hắn, dây dưa bằng loại tình cảm này, sau khi tới thế giới này, lúc mới sinh ra liền mang theo loại tình cảm này, loại tình cảm này có thể nói đã cắm rễ vào linh hồn của ta. Là một phần trong tính mạng của ta , có thể tất cả mọi người khắp thiên hạ không thể hiểu, có lẽ ngươi sẽ cảm thấy ta là một quái vật. Nhưng làm sao bây giờ? Đây chính là ta! Nếu không có hắn, cũng không thể có Vân Thiển Nguyệt hiện tại .” Vân Thiển Nguyệt nhẹ giọng nói.

“Vân Thiển Nguyệt, nàng có biết, yêu nàng rất mệt mỏi không?” Dung Cảnh bỗng nhiên thấp giọng nói.

Sắc mặt Vân Thiển Nguyệt biến đổi, mạnh mẽ đưa tay bắt được tay Dung Cảnh , nhìn ánh mắt của hắn khép hờ , âm thanh có chút rung động, “Ngươi cảm thấy mệt mỏi? Muốn buông tha ta sao?”

Dung Cảnh bỗng nhiên mở mắt, trầm mặc không nói.

“Hôm đó ngươi đã nói thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, sẽ không buông tha ta.” Vân Thiển Nguyệt cắn môi nhìn hắn, bỗng nhiên nảy sinh ác độc túm lấy cương ngựa, quay đầu ngựa lại, trở về đê đập, có chút tức giận nói: “Không gặp nữa! Yêu ai, cũng không trọng yếu như ngươi, ta đi theo ngươi tu sửa đê điều, càng muốn làm ngươi loạn , khiến ngươi rối loạn, ngươi không đồng ý cũng không được.”

Discussion47 Comments

  1. Vậy ra Ngọc tháu tử là tiểu Thất sao? “Yêu nàng rất mệt mỏi” câu nói cuả DC làm bạn đau lòng quá…..đúng là VTN rất coi trọng tình cảm, bạn bè, người thân. Nhiều lúc mình thất tội cho anh Cảnh quá, anh phải nhìn VTN hết anh này đến anh kia lôi kéo, theo đuổi, thậm chí còn 1 anh trong lòng khó quên từ kiếp này qua kiếp khác nữa chứ

  2. Phạm Hải Lương

    Yêu bạn Nguyệt đúng là mệt mỏi thật, chưa kể đến Tiểu Thất lúc nào cũng canh cánh trong lòng thì còn có vô số hoa đào khác xung quanh. Làm bạn Cảnh uống dấm mệt nghỉ.

  3. Mình đoán đúng rồi, Thái tử Đông Hải là Tiểu Thất mà. Nhưng hũ dấm của Cảnh ca cũng chua quá đi, người ta thật lòng bày tỏ thì cứ ghen quá người ta sợ lai dấu biến đi thì sao. Nhưng truyện này miêu tả VTN cứ như thánh ý nhỉ, chuyện gì cũng biết hết trơn thế. Sao mà đa năng thế.

  4. mình cũng thấy mệt thay anh, c luôn nói c là người vô tình nhưng mình thấy chị có quá nhiều nhiều tình cảm ý chứ, người thân, bạn bè, người tình kiếp trước… cái kiểu của chị là người nào đối xử thật lòng vs mình thì mình hoàn trả lại gấp nhiều lần, mấy chương đầu khen c rõ ràng dứt khoát nhưng mấy chương này ghét c cứ lấn cấn thế này làm đau lòng anh, nếu nói vs người yêu có người ko phải người thân mà quan trong hơn bất cứ cái gì, thánh mẫu cũng chả chịu nổi. thank nàng

  5. Đầu chương rõ lã tình củm. Eo ôi, sao mà nồng nàn thế. Cuối chương phun ra câu: yêu nàng rất mệt mỏi. Thiển Nguyệt cũng thật lạ. Biết cái hũ dấm chua sẽ đổ, biết chỗ nghẹn của cả hai mà vẫn cứ bô bô như thế. Phải mình, mình cũng ghen. Chưa nhìn mặt đã biết đc là ai, ghen quá đi mất

  6. sao ca ca biết đc thái tử là ng ấy của tỷ tỷ nhở, rõ ràng tỷ ko thể hiện rõ j cơ mà :v kinh nhở :))

    với lại tình cảm tỷ tỷ vs ng ấy hình như ko pải là tình yêu, có j mà pải lo lắng sợ hãi chứ, đối mặt chắc cũng ko có ảnh hưởng j :)))) . Mình thấy ng kia cũng ko thâm hiểm như a Dật , :D

  7. yêu ngươi quá mệt mỏi->toi nghiep canh ca wa suot ngay phai trong nom de phong nguoi nay nguoi kia. cai j ma loai tinh cam ap dao tat ca tinh cam khac chu, noi the chang phai lm amh canh dau long sao:(

  8. hai người đừng chiến tranh nha sao cứ đầu chuỏng hài hòa cuối chương nổi bão vậy huhu thanks

  9. Thì ra là ai cũng biết Thái tử ĐH quốc là TT rồi nhưng lại lựa chọn né tránh, sớm muộn gì cũng phải gặp thôi, gặp sớm thì giải quyết được càng sớm.
    Cảnh ca đúng là chịu áp lực không nhỏ đâu, yêu NGuyệt tỷ trong khi trong lòng tỷ lại không phải chỉ có một mình huynh, hơn nữa người đấy lại có vị trí không hề nhỏ, lại còn khắc cốt ghi từ kiếp trước nữa chứ.

  10. cuối cùng thì cũng sắp đối mặt rồi. hóa ra VTN cũng đã nghĩ Ngọc thái tử là tiểu Thất rồi à. tỷ nói mấy câu như ta và hắn tình cảm j j đó, lại còn bảo dễ dàng nhận biết nhau dù chỉ 1 hơi thở thì bảo sao Cảnh ca k đau lòng cho được. DC là con người hẹp hòi, thích ăn dấm chua mà.haiz. đúng là bình yên trước bão, 2 ac có ngọt ngào lâu quá được đâu. mà sao DC cũng cảm nhận được đấy là tiểu Thất vậy nhỉ? có lẽ là nhờ tài năng của vị thái tử này đi. dù sao thì thái độ VTN giờ cũng dứt khoát hơn nhiều rồi, đi gặp Ngọc thái tử để đối mặt rõ ràng mà, DC chắc sợ mất VTN nên mới lo lắng đấy thôi. truyện này DC ăn dấm nhiều hơn VTN nhỉ.keke. chắc mấy quyển sau đến lượt VTN nếm thử tư vị chua này cho huề. mong VTN khi gặp lại tiểu Thất k bị dao động, khổ thân DC lắm.hic

  11. Kim Hoàng Phương

    Có lẽ Tiểu Thất cũng có tình cảm giống VTN..gặp nhau rồi sẽ tốt hơn! Tình cảm trong lòng VTN đối với DC và Tiểu Thất khác nhau rất nhiều đấy chứ, với Tiểu Thất là đau lòng vì 1 thứ tình cảm chưa đc xác định và sự mất mát như mất đi 1 phần cơ thể nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía trước đc, với DC là yêu thương đến khuynh tâm và biết rõ mình muốn gì, nếu DC xảy ra chuyện gì bất trắc thì chính là muốn xé nát tim VTN ra rồi, nàng k thể nào sống như khi Tiểu Thất mất đc. Bức tường ngăn cách trong lòng VTN có lẽ là chính là đáp án mà cả VTN và Tiểu Thất cùng muốn biết. DC cũng khó xử rồi, muốn ích kỉ thì lại thấy k công bằng với VTN, muốn quân tử thì lại đau chính tâm mình.
    Chào cả nhà! Lần đầu comment có gì bỏ quá cho với nhá. Được giới thiệu bộ truyện hay quá, cày ngày cày đêm đến chương này mới dám “liều mạng” comment vào. Cảm ơn đội ngũ editor đã cống hiến rất nhiều tinh thần vào tác phẩm, tiếp tục phát huy nhé!

  12. Ai ai ai VTN quyết đoán quá ta mún đi thì đi không đi thì cứ quay cương ngưa lại thui dù gì thì cũng có một DC ngồi phía sau mà sợ gì. Tình yêu không cần lời nói nha hjhj. Cứ gặp mặt đi người tới rồi không gặp thì lòng sẽ không nghĩ sao thà gặp rồi tới đó cái gì cũng do chính mình quyết định

  13. ta nghĩ 2 người nên gặp 1 lần trốn 1 lần cũng không thể tránh cả đời tình cảm lúc trước cũng nên có hồi kết, chỉ có như vậy Nguyệt tỷ và Cảnh ca mới toàn tâm toàn ý ở bên nhau không có khúc mắc. Ta cũng thật tò mò về tiểu Thất không biết huynh ấy sẽ dùng tâm trạng gì để gặp VTN đây

  14. có lẽ Tiểu Thất cũng như Nguyệt tỷ, tình cảm của hai người chỉ là tình bằng hữu, tình thân chứ ko phải là tình yêu, hai người gặp nhau sẽ tốt hơn, trái tim Nguyệt tỷ sẽ ko còn mang nặng một người nữa và bức tường ngăn cách trong trái tim Nguyệt tỷ sẽ được phá vỡ, Nguyệt tỷ sẽ toàn tâm toàn ý dành hết cho Cảnh ca, giữa hai người sẽ ko có khoảng cách nữa và tình cảm của hai người sẽ khắn khít hơn đến nỗi ko gì có thế chia lìa.
    tình cảm của Nguyệt tỷ dành cho Tiểu Thất là tình cảm thân nhân, tình bằng hữu từ khi sinh ra, còn tình cảm nàng dành cho Cảnh ca là tình yêu chân thành sâu sắc, ko ai có thể tác động đến, nàng có thể vì Cảnh ca mà làm hết thảy mọi chuyện, thậm chí sẵn sàng nắm tay hắn đến thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, bất ly bất khí, sinh tử tương tùy. nàng yêu như vậy, nhưng cũng ko có nghĩa là nàng xem nhẹ tình thân, tình bằng hữu. với nàng, Tiểu Thất vừa là bằng hữu, vừa là thân nhân của nàng, nhưng mọi cái đều ko quan trọng bằng Cảnh ca. nàng có thể mất đi Tiểu Thất để rồi trong tim luôn nhớ đến, nhưng nàng ko thể mất đi Cảnh ca, nàng sẵn sàng từ bỏ tất cả mọi thứ để được ở bên cạnh hắn, yêu hắn, sẵn sàng đánh đổi tất cả chỉ để cho hắn và nàng có một cơ hội. trong lòng nàng luôn luôn biết sự khác biệt đó.
    còn Cảnh ca cũng biết nhưng nỗi lo sợ mất đi thứ quý giá nhất cuộc đời vẫn làm cho hắn bất an, lo sợ, ko dám đánh cược tiến lên một bước để phá vỡ bức tường ấy.
    lần này Nguyệt tỷ quyết định như vậy, hơn nữa hành động như vậy đều muốn cố gắng làm cho tình yêu của nàng và Cảnh ca được tốt đẹp hơn, cũng như làm cho Cảnh ca được yên tâm hơn. có lẽ lần này Cảnh ca sẽ được tiếp thêm sức mạnh để tiến thêm một bước, tin tưởng ở trong tim Nguyệt tỷ sẽ chỉ có một mình mình.
    thank nàng, love u

  15. cảnh ca ơi là cảnh ca a, ca chuyện gì cũng biết, chuyện gì cũng liệu như thần, mà sao chuyện tình cảm của ca với nguyệt tỷ thê thảm bi đát quá vậy. ca đồng ý cho gặp thì gỡ đuợc nút buộc thắt suốt từ đó tới nay rồi. ca là “một nguời nặng, cả thiên hạ đều nhẹ” đối với tỷ, là nguời mà không phải ca thì nguyệt tỷ không lấy chồng. tiểu thất chỉ là bạn chí cốt vào sinh ra tử cùng nhau, hai nguời tâm tư không cần ai hỏi ai cũng biết đối phuơng nghĩ gì, không cần nhìn thấy, không cần mở miệng thì cũng biết đó là tiểu thất của tỷ. hai nguời sớm tâm ý tuơng thông rồi, là cái loại tình cảm dây dưa từ kiếp này sang kiếp khác đã sớm không dứt ra đuợc mà trở thành gút thắt ngăn chặn tình cảm giữa cảnh ca và nguyệt tỷ. yêu là phải toàn tâm toàn ý tin tuởng nhau, ca làm thế khác nào nói thẳng ra rằng ca không tin tuởng tỷ, không tin tuởng vào tình yêu của hai nguời.

  16. Hai anh chị này cứ thích hành nhau là thố nào. Lại nữa, đang ngọt ngào tình cảm làm người ta sướng rơn ra, lúc sau lại thế này thế kia. Rốt cuộc thì ta vẫn không cách nào hiểu được cái suy nghĩ cao thâm của 2 anh chị này. Nhưng thật sự mà nói ta đồng ý với Cảnh ca về việc yôu Nguyệt tỷ thật sự rất mệt mỏi. Nam phụ xuất hiện lỡp lớp, tỷ đúng là hoa đào nát. Tks nàng

  17. Loạn Thế Giang Hồ

    thay đổi như chong chóng á TAT mới ngọt ngào như thế mà đã quay sang giận dỗi rồi … nhưng mà mong tiểu 7 không như DTD nếu không ta chém ta chém a ~~~

  18. Hây, cuối cùng cũng sắp tháo được MỘT trong vạn cái nút, mà cái nút này lại là quan trọng nhất đi…2 anh chị cứ giường chiếu hụt thế này thì mem lấy thịt đâu mà ăn, vừa mới thân mật đã lại dỗi nhau rồi :'( Chờ mốc mép chắc cũng chưa có thịt mất :)))

  19. Vân thiển nguyệt và ngọc tử thư thực ra đều nhận ra nhau, tuy không ai nói với ai. Đúng là thứ tình cảm ăn sâu cắm rễ vào linh hồn như vân thiển nguyệt nói. Nhưng thiển nguyệt đã yêu dung cảnh rồi, kiếp này đành phụ tiểu thất vậy.
    Dung cảnh chắc cũng mệt mỏi lắm, thiển ngyệt quá nhiều hoa đào rồi. Trong tâm lại luôn có một người không bao giờ rời khỏi.

  20. Khuong Thi Huong Brl

    thì ra hai người TN và Ngọc tử thư đã nhận ra nhau nhưng không nói ra mà thôi, chưa đối diện chính thức ah. DC suy nghĩ nhiều quá rồi, tội nghiệp cho ca quá, bây giờ TN bỏ cuộc rồi không biết DC nghĩ thế nào đây, dẫu sao thì cũng mong TN gặp lại vị thái tử này có gì làm tri kỉ ở thế giới này cũng hay đó chứ, biết đâu sẽ có lợi sau này thì sao, hjhj. Tiểu thất cũng có tình cảm dành cho TN giống TN dành tình cảm cho hắn vậy, hai người đều biết đó không phải tình yêu, nhưng trên tình yêu, tình cảm đó thật cao quý ah. Thanks các nàng!

  21. Oa Oa hai anh chị lại thế rồi. Biết rõ là trong lòng đối phương có mình nhưng chỉ vì tiểu Thất mà lại cứ hiểu lầm dây dưa. cảnh ca dường như sẽ phải đưa ra quyết định khó khăn đây.
    Tiểu Thất trọng sinh rồi không biết có nói rõ tình cảm của mình không nữa. Dù sao thì kiếp trước cũng dựa vào nhau mà hai người sống nên tình cảm sẽ sâu sắc. Có đôi khi sẽ lầm tưởng là tình yêu nhưng hơncả là tình cảm của gia đình của tri âm tri kỉ. Có lẽ Cảnh ca hiểu nhưng cũng sợ điều này. Cảnh ca cố lên mặc dù yêu Nguyệt tỷ rất mệt mỏi nhưng mà đó là Nguyệt tỷ có 1-0-2 nha!
    Leticia thanks nhiều nha. Cố lên!Fighting!

  22. Haiz, đọc đến chap này thì mới vỡ ra Cảnh ca quá thiếu lòng tin vào bản thân và hình như ảnh cũng chẳng tin chị Nguyệt luôn. Cái này có được gọi là vì yêu quá nên hay lo được lo mất không? =.=!
    Ảnh bảo yêu chị Nguyệt thiệt mệt, nhưng mà ảnh cứ hờn cứ dỗi cứ vùng vằng như thế chị Nguyệt còn mệt hơn ảnh ah. Giờ thì mình tha thiết hy vọng chị Nguyệt hãy vùng lên hờn ngược lại ảnh cho ảnh biết ai mệt hơn ai. Chứ yêu nhau mà cứ hành hạ tinh thần nhau hoài ai mà chịu nổi chứ. Thêm nữa chị Nguyệt vì ảnh đã hy sinh biết bao nhiêu, ảnh chỉ yêu âm thầm có 10 năm thôi, 10 năm đó chị hông yêu ảnh chắc >”<
    Trong mỗi người đều có một góc riêng muốn giấu kín, không phải yêu là phải phơi hết tin hết gan ra cho nhau nhìn rõ mặt. Cảnh ca cứ cố moi Tiểu Thất ra cho bằng được, lại còn bắt chị Nguyệt phải chọn lựa thì đúng là càng gỡ càng rối ah. Cứ thuận theo tự nhiên, cái gì của mình thì sẽ mãi là của mình thôi. Ảnh cứ chẳng đặt đủ niềm tin vào tình yêu của hai người thì có khi chị Nguyệt chỉ mệt chị theo bạn Thất luôn á!

  23. Sao cu kho hoai vay, yeu nhau sao lai ko tin tuong nhau co chu. Cu gap mat di la bit con yeu hay ko thoi. Kho hai anh chi qua. Ma cuoi cung hinh nhu ta doan dung. Tieu that la ngoc thai tu thi phai

  24. Hóa ra Cảnh ca cũng phát hiện ra sự tồn tại đặc biệt của Tiểu Thất rồi, Nguyệt tỷ hẳn là muốn đối mặt với những thứ tình cảm này, kiếp trước và kiếp này, người thân cũ và người mình yêu. Cảnh ca à, ca cũng nên có lòng tin với bản thân chứ, quen biết nhau hơn chục năm chứ cũng có ít, yêu nhau cũng được tầm mươi năm nữa,aizz. Thanks tỷ

  25. VTN hồng nhan họa thủy rồi. Cứ thấy VTN xuất hiện là DC cứ bỏ công việc qua một bên theo bồi liền.
    Qua hôm nay tc của hai ng may ra mới tốt lên đc, k còn vướng mắc j nữa. Âu cũng k thể trốn tránh k đối mặt cả đời đc, thà là TT k tồn tại trọng sinh ở thế giới này.
    Thanks các bạn.

  26. Đúng là tri kỉ của TN mak chỉ cần hơi thở thôi là cũng nhận ra nhau ak cái loại tc mak TN nói tuy k bik nó thuộc dạng nào nhưnh mak bik nó ăn sâu vào xương tủy rồi cả đời này khó mak quên ak. bây h ng ta đã quyết buông tay DC lo xa TN k phải là ng có này bỏ kia mak ng ta suy sét về tc của mình mak ca lo nhìu quá đi. Tks tỷ

  27. Dung Cảnh nói đúng mà yeu Thiển Nguyệt rất mệt mỏi, trong lòng của nàng quá nhiều người ~.~ nhưng phải đối mặt thôi, đối mặt sẽ gỡ gút mắc không bao giờ cãi nhau nữa, cũng như không bị ảnh hưởng với Thất hoàng tử nữa.
    Đoạn tình cảm quá gian nan, mà còn tới hơn 200 chương, ta thấy độc giả tiếp tục bị ngược nữa rồi, bao giờ mới được ta cưới ngươi gã, thịt thịt, rồi có bấy bỳ.
    Bạn Thái tử Đông quốc rồi cũng sẽ hạnh phúc thôi, người sánh với Dung Cảnh được mà.

  28. Hai người này lại nữa rồi chán thế không biết mệt thật, cảnh ca tối ngày ghen bóng ghen gió hajzz

  29. Lam sao tron tranh dc, truoc sau gi cung phai doi mat thui, giai quyet ngay tu dau se tot hon cu day dua de cho ca 3 deu met moi, Canh ca cu so mat Nguyet ty,so tieu that mang ty ay di, nhung ko doi mat cung ko phai la bien phap tot

  30. thật ra tuy trong lòng Nguyệt tỷ chứa quá nh` người nhg thật ra ng` hiện rõ ràng nhất sâu đậm nhất lại chính là cảnh ca
    zô zô ca ơi, đg` rinh vợ về ko còn xa đâu ^^

  31. Nguyet ty ns nhung loi nhu vay la qua ac doc vs canh ca,neu ns yeu canh ca doi doi kiep kiep thi cung k the dinh mot chut tap chat nao,toi canh ca qua

  32. Ca cũng biết tc đó của tỷ n ăn sâu thế nào mà cứ cố tình hỏi để tỷ nói r lại đau lòng

  33. Ta nói mà, quả nhiên anh Cảnh đã ăn giấm chua lè. Cứ tưởng Thiển Nguyệt không nhận ra chứ, ai dè gặp một lần biết luôn, anh Cảnh không ăn giấm cũng uổng :)))
    Thanks nàng

  34. Trần Thanh Hằng

    Ôi..Nguyệt tỷ..tỷ hành động quá chuẩn rồi..:-X..Cảnh ca phải noi gương đi..

  35. Haiz. Lại chuẩn bị ngược tâm độc giả rồi. Là 1 caia gai thì fai nhổ nó ra dù đau thế nào đi nữa. Tại sao c nguyệt có đủ cam đảm mà cảnh ca lại k? Thank nàng

  36. ầy lại chuẩn bị ngược tâm rồi, chị cũng yêu dung cảnh mà, chẳng quá là tình cảm kiếp trước bén rễ ăn sâu trong lòng cho nên mới tạo thành chướng ngại giữa hai anh chị thôi, khổ thân anh cảnh là người đến sau nên đơn giản là người chịu ngược rồi, hic, mong anh chị sớm giải tỏa tâm tư này đi để ở canh nhau, mà tiểu thất kia cũng đừng làm khó cho chị

  37. Cảnh ca hẳn là đang lo lắng, ca sợ Nguyệt tỷ gặp người kia rồi sẽ yêu người đó, tình cảm giữa hai người sẽ lụi tàn,ca sợ nếu đối diện thì những gì hai người đang có sẽ bị Nguyệt tỷ lãng quên mất, tỷ sẽ đứng cạnh người kia chứ không còn là người kề vai sát cánh cùng ca nữa. Ai yêu rồi mà chẳng có tâm sự này, kể cả là người vẹn toàn như Cảnh ca.

  38. Cảnh ca àh, cho gặp đi, huynh sợ gì vậy? Ta đang trông chờ 2 người gặp nhau quá đi mất. Nếu huynh ko tin tưởng Nguyệt tỷ thì đây sẽ là tảng đá lớn trong lòng 2 người sau này sao có thể hạnh phúc được.

  39. “yêu là mệt mỏi” nhưng vẫn yêu và không buông tay được. đôi khi lý trí còn thua con tim

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: