Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 597+598

24

Chương 597: Năm Mới Tình Cảnh Mới

Nhà Liên Diệp Nhi tính toán sẽ xây nhà giữa năm gian, một chính bốn phụ. Sau đó, sẽ là tiền viện và hậu viện, hậu viện là nhà vệ sinh, vườn rau xanh, Tiền viện là chuồng heo, vườn rau xanh. Nói cách khác là chiếu theo mô hình nhà cũ, cũng chính là loại bố cục nhà hoa màu, chỉ khác là không có sương phòng.

Nhà của Liên Diệp Nhi nhân khẩu ít, không giống như nhà khác, thật ra thì chỉ cần nhà giữa ba gian là có thể ở rồi. Cho nên, xây nhà giữa năm gian, mặc dù không có sương phòng, nhưng đối với bọn họ mà nói, cũng đầy đủ rộng rãi để ở.

Nếu như sau này có thêm nhân khẩu vào ở, thì xây thêm sương phòng, hoặc là làm một cái viện tách riêng cũng rất dễ dàng.

Xây nhà, không thể thiếu việc phải dùng tiền. Nhà Liên Diệp nhi tích cóp được chút ít tiền đã gần đủ, nhưng vì điều dưỡng thân thể cho Liên Thủ Lễ nên chi tiêu không ít, lúc này muốn xây nhà, thì trên mặt tiền bạc quả thật có chút eo hẹp.

“. . . . . . Đầu mùa xuân còn phải bắt heo con dê con. Có gắng nhận hàng đặt trước thì cũng đủ, người ta đặt hàng chọn trước loại gỗ gì đó không có đặt cọc trước, nhưng tự mình làm mấy cái hộc tủ, bàn ghế đi bán ở chợ, như vậy còn được tự mình dùng tiền để mua vật liệu gỗ, . . . . . . mấy thứ đó đều phải dùng tiền. . . . . .”

Không cần Liên Thủ Lễ mở miệng, Liên thủ tín bên này đã lấy ra mấy xâu tiền sớm chuẩn bị xong.

“. . . . . . Trước lấy dùng đi, không đủ rồi hãy tính tiếp. Thật vất vả mới xây nhà một lần, dù sao cũng phải xây cho nghiêm chỉnh.”

Liên Thủ Lễ người này cũng có chỗ đáng giá cho người ta kính trọng. Ví dụ như lúc xem bệnh, mua thuốc cho hắn là nhà Liên Mạn Nhi ra tiền. Lúc hắn vừa tỉnh dậy, đã bảo Liên Diệp nhi và Triệu thị đem món tiền này tính toán rõ ràng rồi trả lại cho nhà Liên Mạn Nhi. Theo như lời nói của hắn, mặc dù là huynh đệ ruột, hắn cũng mượn không ít vẻ vang của Liên Thủ Tín, tình nghĩa này là hắn nợ. Nhưng mà nhà mình trong tay có tiền, thì không thể chiếm lợi của huynh đệ được.

Về phần tiền thuốc điều dưỡng sau này, tất cả đều là nhà hắn trả. Nhà Liên Mạn Nhi bên này chỉ có thể tìm cách trợ cấp một chút.

Hôm nay chuyển ra ngoài rồi, nên không xây nhà là không được. Dưới tình thế bức bách, hơn nữa có lẽ trải qua một phen chết đi sống lại, nên Liên Thủ Lễ đã suy nghĩ thoáng hơn, vì vậy, lần này Liên Thủ Lễ cũng không có cự tuyệt sự trợ giúp của Liên Thủ Tín. Nhưng mà vẫn nói rõ, số tiền này là mượn, sau này hắn nhất định trả lại.

Liên Diệp nhi và Triệu thị ở trong phòng nói chuyện cùng Trương thị và Liên Mạn Nhi, bên kia Liên Thủ Lễ cũng đã chọn ngày xong nên quay trở lại.

Trụ trì đại sư trong miếu giúp đở tính toán ngày tốt, rồi nói là mười hai tháng hai, hai mươi tháng hai. Còn có hai mươi sáu tháng hai đều là ngày vô cùng tốt.

“Không sớm không muộn, nên ta nghĩ mười hai tháng hai sẽ khởi công.” Liên Thủ Lễ nói với Liên Thủ Tín.

Liên Thủ Tín tự nhiên là gật đầu đồng ý.

“Gạch đá vật liệu gỗ, hiện tại phải bắt đầu mua rồi.” Liên Mạn Nhi lấy ra sổ sách lúc các nàng xây nhà, giúp Liên Diệp nhi tính ra từng mục từng hạng. Loại nguyên liệu nào, đại khái dùng bao nhiêu, rồi đoán xem phí dụng đại khái là bao nhiêu.

“Mạn Nhi tỷ, bọn muội không có ý định dùng cửa sổ thủy tinh.” Liên Diệp nhi nói với Liên Mạn Nhi “Bọn muội đã thương lượng rồi, sẽ xây giống như nhà cũ, hai phòng có lò sưởi ở đầu giường thì cửa sổ mới làm cửa sổ thủy tinh, còn những nơi khác, vẫn là loại cửa sổ như cũ.”

“Như vậy cũng rất tốt.” Liên Mạn Nhi gật đầu. Dù sao cũng là người nhà nông, nếu toàn bộ dùng cửa sổ thủy tinh thì quá đắt, có thể thêm vào một hai phiến cửa sổ thủy tinh, chứng tỏ cuộc sống đã rất tốt hơn người ta rồi.

“Còn có nhân công, chỉ sợ cũng phải tốn ít tiền.” Tính toán vật liệu xong, Liên Mạn Nhi lại giúp đở Liên Diệp nhi tính toán nhân công.

Nhà Liên Diệp nhi xây là nhà giữa năm gian, theo dự định thì trước khi bắt đầu cày bừa vụ xuân sẽ phải xây xong. Cho nên thời gian khá gấp, nếu chỉ dựa hết vào người trong thôn đến làm giúp, sợ là không đủ, vì vậy nên phải mời thêm những người đã giúp xây nhà cho gia đình Liên Mạn Nhi lúc trước.

“Đến lúc đó nhà tỷ sẽ đưa mấy đứa ở cho muội, mặt khác các muội mời thêm mấy người nữa là đủ. Nhưng mà vấn đề cơm nước mỗi ngày, mùa này món ăn ít, ở mặt này sợ rằng nhà muội phải tốn thêm chút ít tiền. . . . . .”

Liên Mạn Nhi giúp đở Liên Diệp Nhi lên kế hoạch, cuối cùng sau khi viết ra một tờ danh sách xong liền giao cho Liên Diệp Nhi. Liên Diệp Nhi đi theo Liên Mạn Nhi, cũng biết không ít chữ, nên danh sách này nàng có thể đọc hiểu được.

“Làm đối chiếu xong. Rồi cụ thể phải xứ lý thế nào, thì xen tình huống cụ thể, cứ để Tam bá làm chủ đi.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Mạn Nhi tỷ. Tỷ đã giúp muội rất lớn rồi.” Liên Diệp nhi cầm lấy danh sách, như nhặt được chí bảo.”Nhà muội khẳng định sẽ chiếu vào cái này. Ngày đó cha muội, mẹ muội và muội, ba người chúng ta còn nói, từ trước đến nay chưa từng xây nhà, cũng không thể qua nhà người khác nhìn họ xây mà học. Nên khi chúng ta xây nhà, mờ mịt chẳng biết phải lần mò thế nào. Có cái này rồi, chúng ta cũng yên tâm mà làm.”

Nhà Liên Diệp Nhi vô cùng náo nhiệt bận rộn xây phòng ốc, tin tức tự nhiên thoáng cái liền truyền ra. Qua ngày hôm sau, Ngô Vương thị liền mang theo Ngô Gia Ngọc cười ha ha đến chơi.

Ngô Vương thị mang theo Ngô Gia Ngọc ở trên giường gạch ngồi xuống, Tiểu Hỉ liền bưng khay trà đi vào, do Liên Chi Nhi đích thân đem chén trà nhỏ bưng cho Ngô Vương thị. Ngô Vương thị cười ha ha nhận lấy, rồi lôi kéo Liên Chi Nhi bảo nàng ngồi xuống.

Mỗi lần Ngô Vương thị đến, Liên Chi Nhi cũng đều tự mình hầu hạ , Ngô Vương thị bảo nàng ngồi, nàng sẽ không ngồi. Ngô Vương thị nói mấy lần, nàng vẫn như cũ. Bởi vì … như thế, nên Ngô Vương thị đối với Trương thị cũng tốt, làm trò người khác cũng tốt, thường thường nói, “Chi Nhi đứa nhỏ này luôn làm người khác thương yêu, tính tình và cư xử những cô nương tầm thường khác so ra đều kém cháu nó, thật sự là làm cho người ta kính yêu” .

Liên Chi Nhi hiến trà xong, Tiểu Hỉ liền bưng bốn dạng điểm tâm đi lên.

Bốn loại điểm tâm này cũng không phải là mua ở phía ngoài, mà do trong nhà Liên Mạn Nhi tự mình làm. Trong đó món phổ biến là bánh cốm cứng, cái này lúc lễ mừng năm mới đã làm một lần, vì người một nhà đều thích ăn, sau đó thường cách một đoạn thời gian, liền làm một ít để cho nhà mình ăn cũng tốt, đãi khách cũng tốt.

Dạng thứ hai là bánh táo, chính là đem táo ta lấy hạt đi, sau đó mài mịn, rồi trộn cùng với số lượng bột mì vừa phải, chưng ra thành bánh ngọt.

Dạng thứ ba và thứ tư là bánh xốp và điểm tâm, là vợ Hàn Trung làm, trong đó đều là bánh ngọt nhân đậu, một … dạng khác là bánh nhân jăm bông.

Ngô Vương thị trước tiên nói hai câu với Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi, rồi cho Ngô Gia Ngọc và Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi đến phòng phía tây chơi.

Ba cô nương cũng biết là Ngô Vương thị cùng Trương thị muốn nói chuyện riêng, vì vậy liền từ Đông phòng đi ra ngoài, đến Tây phòng ngồi.

Chỉ có ba cô nương nên không câu thúc gì. Các nàng vừa lên kháng, Tiểu Hỉ đã đưa trà đưa điểm tâm đi lên. Điểm tâm vẫn là bốn dạng điểm tâm như cũ, nhưng mà mấy tiểu cô nương thì không thích uống trà. Nên Liên Mạn Nhi bảo Tiểu Hỉ bưng nước Sơn tra tới uống.

Làm loại nước này là đem Sơn tra rửa sạch, châm nước để trong nồi nấu, sau khi dùng lửa lớn nấu cho sôi, rồi đổi thành lửa nhỏ nấu từ từ, cho đến khi nước đậm đặc. Như vậy nước nấu ra sẽ chua chua ngọt ngọt , vô cùng tốt cho dạ dày đầy dầu mỡ. Nếu như sợ nước chua, thì bỏ thêm một chút đường trắng, vị sẽ ngọt hơn.

Ba giờ cô nương liền ngồi quay quanh kháng bàn ở trên giường gạch, vừa uống nước Sơn tra nong nóng vừa ăn điểm tâm, vừa nói chuyện.

“Chị dâu, Mạn Nhi tỷ, nhà hai người làm bánh cốm cứng ăn rất ngon. Muội với mẹ có chiếu theo phương pháp này để làm, nhưng làm không mềm và thơm như vậy.” Ngô Gia Ngọc vừa ăn bánh cốm cứng vừa nói.

“Chờ ngày nào đó ngươi rãnh rỗi tới đây ở một ngày, ta sẽ mang ngươi đi làm một lần là biết.” Liên chi Nhi liền nói.

“Ừ, vậy thì tốt.” Ngô gia Ngọc đáp ứng.

Hai nhà ở gần nhau, nhà Liên Mạn Nhi ở đây nên có đôi khi Ngô gia Ngọc tới chơi mà thấy trời đã tối thì sẽ ở nơi này luôn.

Liên Mạn Nhi liền tiếp lời của Ngô Gia Ngọc, đầu tiên là hỏi Ngô Ngọc Quý cùng Ngô Gia Hưng hai câu, nhưng ngay sau đó đề tài đã chuyển tới trên người Ngô Vương thị.

“. . . . . . Nghe nói hai ngày này đang bề bộn, khó được hôm nay có thể tới đây. Nếu không, mẹ ta còn nói hai ngày trước muốn qua nhà của ngươi chơi một chút rồi.”

“Còn không phải là nghe nói nhà Liên Tam thúc muốn xậy phòng ốc à.” Ngô Gia Ngọc liền cười nói, “Nên mẹ ta tới đây hỏi thăm một chút, nhìn xem có gì mà chúng ta có thể giúp không . . . . . . . mặt khác chính là. . . . . .”

Nói đến đây, Ngô Gia Ngọc liền cười nhìn Liên Chi Nhi một cái.

“Còn có chuyện khác?” Liên Mạn Nhi vội vàng cười hỏi.

“Cha ta, mẹ ta còn có ca, cũng tính toán muốn xây một phòng mới, nên tới đây thương lượng với thím một chút.” Ngô Gia Ngọc liền nói.

Nhà Ngô Gia Hưng ở trấn trên, là nhà giữa ba gian một sân, có sương phòng, còn có người gác cổng. Một nhà bốn miệng ở đầy đủ rồi, cho dù Liên Chi Nhi có gả vào thì cũng ở rất rộng rãi. Hơn nữa, phòng ốc kia lại không cũ. Ngô Gia Ngọc nói là xây phòng mới, mà không phải là sửa chữa phòng cũ.

Nguyên nhân thì không cần nghĩ cũng biết. Không trách được Ngô gia Ngọc trước khi nói chuyện, còn cố ý nhìn Liên Chi Nhi một cái.

Ba cô nương ở Tây phòng líu ríu nói, thì trong Đông phòng Ngô Vương thị cùng Trương thị cũng trò chuyện sôi nổi.

“. . . . . . làm ở phía sau phòng cũ của chúng ta, xây một cái viện hai tầng, cũng là nhà giữa ba gian, cộng thêm ba gian sương phòng, chờ Chi Nhi vào cửa rồi, sẽ cùng Gia Hưng ở tầng hai, hai lão nhân chúng ta theo Gia Ngọc ở đằng trước.”

Ngô gia vốn tính toán, mặc dù không có nói rõ đi ra ngoài, nhưng mà trong lòng tất cả mọi người cũng nắm chắc. Chờ khi Ngô Gia Hưng và Liên Chi Nhi thành thân rồi, thì ở trong ba gian Đông sương phòng.

Hôm nay tính toán muốn xây tphòng mới, tất nhiên là vì thân phận nước lên thì thuyền lên của Liên Chi Nhi, dĩ nhiên còn có một sự kiện khác, chính là hai năm qua Ngô gia kiếm không ít tiền. Trong đó phần lớn đều là vì giúp đở nhà Liên Mạn Nhi mua bán mà kiếm được .

Trương thị ở nhà giúp đở Liên Chi Nhi chuẩn bị đồ cưới, mặc dù không có danh sách cụ thể, nhưng mà người sáng suốt vừa nhìn đã hiểu, đồ cưới của Liên Chi Nhi đến lúc đó khẳng định không ít.

Mấy người trong Ngô gia tin tức linh thông, hơn nữa lại khôn khéo, biết cách làm người, còn vô cùng hài lòng với Liên Chi Nhi, hiện tại nói muốn xây một viện hai tầng cho Liên Chi Nhi ở cũng không có gì kỳ quái.

Thật lòng mà nói, Ngô Vương thị nói ra tính toán hôm nay như vậy, rất hợp tâm ý Trương thị .

“Đã thương lượng rồi sao? Nếu vì Chi Nhi thì không cần. Phòng ốc hiện tại của các ngươi rất tốt, đến lúc đó vợ chồng son bọn họ thành thân rồi, cứ ở Đông sương phòng, cũng rộng rãi mà. Gia cụ bên này chúng ta đều dựa theo Đông sương phòng nhỏ của các ngươi làm. Nếu các ngươi thật xây phòng mới, đến lúc đó các ngươi và Gia Ngọc ở thích hợp hơn, bọn nó trẻ tuổi, cứ ở chỗ cũ đi.” Trương thị nói với Ngô Vương thị.

“Sớm đã có ý định này rồi, hơn nữa cũng hương lượng xong. Không phải vì Chi Nhi cả đâu.” Ngô Vương thị liền nói, ” Bây giờ chúng ta nhân khẩu ít, nhưng sau này nhân khẩu nhiều, sớm muộn gì cũng phải xây phòng ốc nữa. Ngươi cũng biết, mấy gian phòng ốc của chúng ta hiện tại, ngày ngày khách đến khách đi. . . . . . . nếu xây thêm viện hai tầng, sẽ thanh tịnh hơn. Hai người già chúng ta ở Tiền viện, sẽ chẳng phân biệt được gì mà cũ mới, ngươi cũng đã nói, phòng chúng ta cũng không cũ. Cho nên cha của Gia Hưng muốn làm chỗ buôn bán cũng dễ dàng.”

“Phòng mới, cũng là ba gian, ta cũng biết ngươi dựa theo cái này mà làm gia cụ, nên cố ý nói trước một tiếng. Nếu lỡ như làm nhỏ quá đến lúc đó phải đổi lại sẽ rất phiền toái. . . . . .”

 

Chương 598: Xuân nhuận

          Edit: Vi Vi

Ngô gia vì cưới Liên Chi Nhi muốn xây phòng mới, nghe ý của Ngô Vương thị, chính là định để sau khi Liên Chi Nhi và Ngô Gia Hưng thành thân rồi thì hai vợ chồng son sống ở viện hai tầng, Trương thị mừng rỡ, đâu còn có thể sợ phiền phức gì nữa.

“Phiền phức gì ” Trương thị lập tức cười nói, “Các ngươi lại xây thêm viện hai tầng nữa, còn không có sương phòng sao, cái này mà xây rồi thìluôn có chỗ dùng đến.”

Cái gọi là có đi có lại, Ngô gia muốn xây phòng mới, viện mới cho Liên Chi Nhi, vậy Trương thị cũng bằng lòng mua thêm mấy bộ đồ dùng trong nhà nữa làm của hồi môn cho Liên Chi Nhi.

“Các ngươi thành tâm muốn xây phòng ta cũng không ngăn cản, điều kiện của nhà các ngươi ta biết, cũng không kém cái này. Khi có tiền rồi, còn không phải là muốn cho con cháu ở phòng thêm rộng rãi sao… Nếu không thì hai ngày này cho người quyết định kích thước gì đó đi, ta lại mời thêm hai thợ mộc…”

Ngô Vương thị và Trương thị càng nói càng vui vẻ, ríu rít mãi cho đến buổi trưa phải ăn cơm, Trương thị giữ Ngô Vương thị lại ăn cơm, nhưng Ngô Vương thị không ở lại. Xây phòng ở cần chuẩn bị rất nhiều việc, nàng đã bàn bạc ổn thỏa với Trương thị rồi, lập tức phải về nói với Ngô Ngọc Quý, Ngô Gia Hưng, phải chuẩn bị những thứ nên chuẩn bị.

Trương thị biết Ngô Vương thị bận rộn, vì vậy cũng không gượng ép.

Liên Thủ Tín và Ngũ Lang từ ngoài về, tiểu Thất cũng đã tan trường tư thục trở về, người một nhà ngồi quanh một bàn ăn cơm trưa.

Ở trên bàn cơm, Trương thị nói tới chuyện hôm nay Ngô Vương thị tới nói muốn xây nhà.

Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi đã biết được chuyện này từ Ngô Gia Ngọc trước đó, nên không thấy bất ngờ, chỉ có Liên Chi Nhi khi biết muốn xây nhà mới vì cưới nàng vào cửa thì xấu hổ đỏ bừng mặt, cúi đầu ăn không nói chuyện. Những người khác đều vui mừng như Trương thị.

“Đến chiều ta dẫn thợ mộc qua đó đo đạc kích thước. Ba gian nhà giữa, đồ đạc sương phòng cả ba gian, toàn bộ đồ dùng trong nhà ta ôm hết.” Liên Thủ Tín nói.

“Vậy thì ôm hết đi. Như khi có đại phu nhân gả vào Vương gia đó, mấy gian nhà nàng ở kia bày biện gia cụ gì. Đều là của hồi môn đưa tới.” Trương thị nói.

“Thế thật đúng là cần thêm hai thợ mộc nữa” Liên Thủ Tín bới một ngụm cơm, suy nghĩ một chút, lại nói, “Muốn xây nhà thế này, vậy khẳng định là…”

Nói được một nửa, Liên Thủ Tín nhìn thấy Liên Chi Nhi cúi đầu thấp hơn, nên không nói tiếp nữa.

Muốn xây nhà ngay, đó tất nhiên là có ý vội vã muốn cưới Liên Chi Nhi vào cửa.

“Thím nàng nói với ta chuyện này.” Trương thị nói tiếp, “Hai ngày nữa mời người bấm đốt ngón tay tính ngày, theo ý ta, nên định vào tháng mười một, không thì tháng chạp cũng được.”

Các hộ nông dân lo liệu việc vui giống như cưới vợ, bình thường đều thích tập trung vào tháng mười một và tháng chạp. Thứ nhất, chính là thời gian nông nhàn (thời gian rảnh rỗi sau mùa vụ). Thứ hai, sau khi thu hoạch vụ thu, trong kho thóc mỗi nhà đều có lương thực, kinh tế cũng dư dả hơn chút. Thứ ba ư, làm chuyện vui như thế, thì không thể thiếu muốn làm tiệc rượu, chọn ở tháng mười một, tháng chạp. Thức ăn còn dư lại trên bàn rượu có thể để lại, không đến nỗi lãng phí.

Thậm chí, có nhiều trẻ con ra đời vào ba tháng mùa đông nhất, còn dễ nuôi hơn trẻ con sinh vào mùa hè. Bởi vì, mấy tháng này hộ nông dân đã rảnh rỗi lại còn đủ ăn.

Ăn xong cơm trưa, mấy đứa trẻ đi ra ngoài, Liên Thủ Tín và Trương thị vẫn ngồi ở trên giường gạch. Không có bọn nhỏ ở trước mặt, hai ông bà lại bàn chuyện hôn sự của Liên Chi Nhi.

“Năm nay Chi Nhi mười bảy rồi, dù bọn họ không đề cập tới, thì cũng nên làm đám cưới này.” Liên Thủ Tín nói.

“Ta cũng tính vào năm nay. Sáng nay thím bọn nhỏ nói với ta, năm nay lo liệu chuyện của Chi Nhi và Gia Hưng, sang năm a, nên lo liệu chuyện của Gian Ngọc rồi.” Trương thị nói, “Nàng còn tự mình nói với ta, vài ngày trước lão gia tử vừa về đã dọa hai người bọn họ quá chừng. Giờ thấy lão gia tử đã khỏe hơn, lúc này bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.”

Trong nhà cũng không có người khác, nhưng mà nói đến đây, Trương thị vẫn là theo bản năng hạ nhỏ giọng xuống.

“Là nhìn lão gia tử không có chuyện gì rồi, nếu không, đoán chừng cũng chẳng quan tâm phòng ở, chỉ gấp gáp lo liệu hôn sự cho hai đứa trẻ.”

Liên Thủ Tín gật đầu.

“Chi Nhi của ta cũng coi như là có phúc, khổ tận cam lai.” Trương thị lại khôi phục giọng điệu nói chuyện bình thường.

Buổi chiều, Liên Thủ Tín và Ngũ Lang dẫn theo thợ mộc đi trấn trên, chuyến đi này, cho đến ban đêm, ăn cơm tối ở Ngô gia xong mới trở về. Trước khi ăn cơm, Ngô Gia Hưng còn mời mấy mẹ con Trương thị đều qua đó, nhưng các nàng không đi, chỉ bảo Ngô Gia Hưng đi trường tư thục đón Tiểu Thất qua đó ăn cơm.

Liên Thủ Tín uống rượu ở Ngô gia, uống đến hơi đỏ mặt, lộ ra vẻ vui mừng vô cùng.

“Thông gia nói, phòng mới làm theo hậu viện của chúng ta, đều dùng cửa sổ ngọc lưu ly, không thể để Chi Nhi tủi thân.” Liên Thủ Tín uống rượu quá nhiều, nếu như không phải là nằm xuống đi ngủ, vậy thì sẽ trở nên hơi chậm chạp. Lần này, uống canh giải rượu xong, hắn không đi ngủ ngay, mà cũng không nhìn mấy đứa con còn ở trước mặt, cứ thế dán tới gần Trương thị, bám rồi kéo nói không ngừng.

“Con cũng nói với cha rồi, nhà là Ngô gia xây, tất cả chuyện bên trong đều không cần bọn họ chuẩn bị, đều là của hồi môn chúng ta tặng.” Ngũ Lang ở bên cạnh cười nói. Hắn tỉnh táo hơn Liên Thủ Tín, đây cũng không phải bởi vì tửu lượng của hắn tốt hơn, mà là Trương thị đã sớm căn dặn Ngô Gia Hưng, bảo hắn lúc nào cũng phải trông nom Ngũ Lang mấy phần. Dù sao Ngũ Lang vẫn là một thiếu niên.

Liên Thủ Tín và Ngũ Lang đi lần này, không chỉ đo kích thước của nhà, còn muốn đem của hồi môn tặng cho Liên Chi Nhi đều nói rõ với bên kia.

Ngô gia muốn xây nhà, làm việc còn nhanh hơn so với gia đình Liên Thủ Lễ. Một bên là huynh đệ ruột, một bên là nhà chồng con gái, nên Liên Thủ Tín không thiên vị, dẫn theo Ngũ Lang đều giúp hai công, vừa sai đầy tớ đi hỗ trợ. Dù sao bên Liên Thủ Lễ ít người hơn, tiền bạc cũng không quá thuận lợi, bởi thế nói ra, vẫn là giúp bên này nhiều hơn chút.

. . . . . . . . . . . .

Gió bắc thổi một mùa đông, rốt cuộc đổi chiều. Gió thổi từ phía nam tới, tuy còn chưa xua tan toàn bộ cái giá lạnh, nhưng đã mang theo đó hơi ấm và hơi ẩm từng chút từng chút thấm thấu vào cả vùng đất.

Băng tuyết tan rã, vùng đất lạnh hòa tan, trên mặt đất trơ trụi có lấm tấm mầm lá xanh nhú lên, rất nhanh kéo dài thành một mảnh. Trên đồng ruộng, tuyết cũng đã tan, lộ ra lúa mạch non thấp bé phía dưới.

Lúa mì vụ đông của nhà Liên Mạn Nhi thuận lợi vượt qua trời đông giá rét, nghênh đón mùa xuân.

Mắt thấy tiết lạnh mùa xuân chưa hết, nhưng mấy mẫu lúa mì vụ đông kia lại giống như cỏ dại, rau dại đầu xuân, càng ngày càng tỏa sức sống, cả nhà Liên Mạn Nhi vui sướng tỏ rõ trên mặt.

Sản lượng lúa mì vụ xuân dù sao cũng ít hơn một chút, hương vị cũng kém hơn lúa mì vụ đông, trồng trọt thành công, thu hoạch lúa mì vụ đông xong mới chính thức có nghĩa bản thân các nàng trồng được lương thực tinh. Đây không chỉ sẽ cải thiện cuộc sống của các nàng, còn cải thiện cuộc sống của ngàn vạn hộ nông dân phủ Liêu Đông.

Lúa mì vụ đông thành công qua mùa đông, lập tức trở thành mối quan tâm hàng đầu trong lòng Liên Thủ Tín, mỗi ngày ít nhất phải đi một vòng quanh khu đất, xem tình hình sinh trưởng của lúa mì vụ đông, mỗi ngày có thể đi hai lần, thậm chí ba lần.

“Ta trồng được lúa mì trắng trong đất, lúa mì trắng thật sự, không phải là lúa mì đen.” Buổi chiều, nằm ở trên giường gạch, Liên Thủ Tín còn càm ràm với Trương thị.

Mì đen theo lời của Liên Thủ Tín chính là hạt lúa mì xay từ lúa mì vụ xuân, bởi vì màu bột mì biến thành màu đen, các hộ nông dân lại không quen gọi là lúa mì vụ xuân, lúa mì vụ đông gì đó, để phân biệt với mì trắng xay ra được từ lúa mì vụ đông, cả nhà Liên Mạn Nhi gọi bột mì xay ra từ lúa mì vụ xuân là mì đen.

Mặc dù lúa mì vụ đông thành mối quan tâm hàng đầu trong lòng Liên Thủ Tín, nhưng hắn cũng không quên chuẩn bị cày bừa vụ xuân thu hoạch những cây trồng khác.

Người một nhà đã bàn bạc quyết định rồi, năm nay muốn mở rộng diện tích ao cá và hồ sen, còn muốn tăng số lượng chăn nuôi heo, gà, vịt, ngan. Vườn nho tạm thời giữ nguyên quy mô. Về phần đồng ruộng, năm nay còn phải trồng thêm một chút lúa mì vụ xuân, ngoài ra trừ cao lương, hạt kê, lạc, khoai lang,… được trồng phổ biến ở phủ Liêu Đông, nhà các nàng còn trồng chủ yếu ngô và đậu tương.

Cây ngô và đậu tương đều không kén đất, ít sâu bệnh, dễ chăm sóc. Mà cây ngô năng suất cao, phạm vi sử dụng đậu tương rộng rãi. Trồng nhiều hai loại cây trồng này nhiều lợi nhuận cao, ít nguy hiểm.

Năm nay nhà Liên Mạn Nhi không chỉ có mấy trăm mẫu đất ở Tam Thập Lí Doanh Tử là vườn nho, ao cá, hồ sen, mà còn có thôn trang mấy trăm mẫu đất của La gia thôn. Mặc dù trưởng đốc công, thôn chủ thu xếp, Liên Thu Tín vẫn thích tự tay mình làm hết khả năng.

Ngũ Lang cũng tạm thời buông sách vở, mỗi ngày đều rất bận rộn.

Trương thị và Liên Chi Nhi cũng không nhàn rỗi. Các nàng không cần quan tâm chuyện đất đai, nhưng chuẩn bị đồ cưới cho Liên Chi Nhi đã đủ cho các nàng bận bịu rồi.

Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất so ra thì dường như rảnh rỗi hơn nhiều.

Liên Mạn Nhi chỉ cần chịu trách nhiệm sổ sách trong nhà, mà Tiểu Thất, chỉ cần chịu trách nhiệm đọc sách và ăn là được rồi.

Ngày này là ngày nghỉ của Tiểu Thất, Liên Mạn Nhi cũng không có việc gì làm. Liên Mạn Nhi liền dùng cho một ít điểm tâm vào hộp đựng thức ăn, dẫn theo Tiểu Thất, phía sau hai tỷ đệ còn có Đại Mập, Nhị Mập đi theo, một đường vui vẻ đi thăm Liên Diệp Nhi.

Vừa vào cửa lớn của xưởng làm dưa chua đã nghe thấy tiếng chẻ củi. Nghe tiếng nhìn theo, thì ra là tiểu hòa thượng Nguyên Đàn hai tay đang bổ củi.

Ba người nhà Liên Diệp Nhi chuyển tới ở trong viện xưởng làm dưa chua, cách rất gần miếu, nên thỉnh thoảng Nguyên Đàn tới đây. Nhà Liên Diệp Nhi chỉ có Liên Thủ Lễ là sức lao động khỏe mạnh, còn đang tu dưỡng một khoảng thời gian, rất nhiều việc nặng đều do Nguyên Đàn làm giúp. Cứ thế thành thói quen.

Nguyên đàn thấy Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất tới, vội vàng đứng thẳng người chào hỏi.

Trong mấy năm nay, Nguyên đàn đã cao hơn chút ít, dù không cao lớn, nhưng vô cùng chắc nịch, thật không giống hòa thượng mà giống một cậu thiếu niên trong gia đình nhà nông.

“Tiểu Đàn Tử, nghỉ một lát, vào nhà ăn điểm tâm.” Liên Mạn Nhi chào hỏi.

Triệu thị và Liên Diệp Nhi đều ở nhà, nghe tiếng tất cả cũng lần lượt đi ra ngoài. Mọi người vào phòng, một lúc lâu, Nguyên Đàn cũng không theo vào, vẫn là Tiểu Thất đi ra ngoài, kéo hắn vào.

Liên Diệp Nhi chuẩn bị nước trà, Liên Mạn Nhi đã lấy mấy cái bánh ngọt ra thả vào trong đĩa cho Nguyên Đàn.

Discussion24 Comments

  1. Ô Chi Nhi sắp đi lấy chồng rồi. Ngô Gia Hưng rất thích Chi Nhi, Ngô Vương thị cũng là người tốt, hài lòng về Chi Nhi nên cuộc sống sau này sẽ hạnh phúc thôi.
    Gia đình Diệp Nhi cũng xây nhà rồi, vậy mới tốt, với tính dai dẳng của thượng phòng Liên gia kia cứ đẩy nhanh tiến độ xây nhà là tốt nhất, dù sao có nhà của riêng mình cũng an tâm hơn

  2. Chi Nhi sắp lấy chồng rồi.haha. Giờ việc vui đến liên tiếp. Mong là mấy người ở nhà cũ kia yên phận đi. Nguyên Đàn này thật tốt. Nếu ko là hòa thượng thì càng tốt nữa. Diệp Nhi lấy hắn cũng được.haizz

  3. Chj nhj sắp lấy chồng rồj,nhjn nhà chồng quan tâm thế chắk sẽ hạnh phuc thôj,sẽ k có Chu thj thứ 2 làm mẹ chồng đâu

  4. Chi Nhi sap lay chong roi, ;67 con Man Nhi sao chua thay nam chinh xuat hien ha. Nha Diep Nhi dang xay nha , khong biet xay xong co dep hay khong ;19

  5. Gia đình Liên Thủ Tín bây giờ có danh tiếng rồi nên Ngô gia xây thêm phòng mới cũng đúng, phải công nhận là người Ngô gia rất hiểu biết, thấu tình đạt lí, người như vậy kết làm thông gia cũng không thiệt thòi, xử sự không có gì để chê. Nhà Diệp Nhi cũng xây nhà rồi, mong rằng lần xây nhà này sẽ cực kì thuận lợi, có thể có một ngôi nhà của chính mình thì sau này cũng thấy thoải mái, ở nhà cũ người ta lộn xộn cũng mặc kệ họ, sẽ không còn trường hợp như vợ Hà lão lục nữa.Nhà Mạn Nhi trồng thành công giống lúa mì vụ đông thì sẽ có thêm rất nhiều người cũng trồng theo cho mà xem, lại có thể bán lúa giống rồi, càng ngày càng phát triển thuận lợi.

  6. Chi Nhi sắp lấy chống r, đã thế nhà Ngô Vương thị còn xây thêm nhà mới nữa, đám cưới của Chi Nhi sẽ rất hp náo nhiệt á. Cả nhà LTLễ cũng rất thoải mái hp khi thoát ra khỏi quy củ của Chu thị. Thanks tỷ

  7. khổ tận cam lai a>>>vậy là Chi nhi sắp lấy chồng rồi, bao giờ mới đến Mạn nhi đây nhỉ????

  8. Chi nhi sap lay chong roi, xay nha moi roi lay chong giau cuoc song tot dep, nha moi diep nhi cung sap xay xong ca nha dieu vui ve, nguyen dan nay khong cha khong me lai that tha lam re la tot

  9. Chi Nhi sap thanh than roi co nuong tot thi se hanh phuc thoi! fai chi Nguyen Dan hoan tuc, o re nha LDN the la ven ca doi duong.
    iu editer nhieu <3

  10. Lien chi nhi truoc day kho thi bay gio coi nhu duoc bao dap roi.gia hung la nguoj tot ma me chong laj de tinh

  11. Ngũ Lang đã là tú tài,gia đình giàu lên như vậy,sao chưa nghe nói có ai hỏi han muốn làm mối mai(trừ bà cô hắc ám LLC)
    Gia đình LDN xây nhà riêng được như vậy thật là ” Khổ tận cam lai”

  12. Gấu áXù Phu Nhân

    Chương trước k cmt đc nên ta chạy qua đây cmt.
    Mạn nhi tỷ tỉnh dậy nào làm ta nhớ ngày mới xuyên qua, cũng gia đình ấy nhưng nhiều thay đổi quá, ấn tượng với chén mì thêm mấy giọt dầu, kéo ra k biết bao nhiêu nước mắt…
    Cuộc sống nhà mạn tỷ đã tốt hơn rất nhiều… mọi thứ đủ đầy đuề huề hạnh phúc… ta là cảm khái thời gian đã qua đi.

    Nhà diệp nhi cũng đã xây nhà rồi, chi nhi tỷ cũng đến lúc tính ngày gả đi… phù… cuộc sống êm đềm quá….
    Chi nhi tỷ có nhà chồng tốt, chăm lo ưu ái nàng, cửa hôn sự này nàng k thiệt thòi rồi.

  13. Từ chương bảo sau này Liên Diệp Nhi sẽ rất mạnh mẽ mình đã đoán chẳng lẽ lại lấy Nguyên Đàn, không biết vì sao cứ nghĩ người sẽ thành đôi với Diệp nhi sẽ là nhân vật này. Không biết đoán chuẩn không nữa.

  14. Chờ mong ngày LCN dc gả cho NGH a sốg ngày thág hạh púc của vk ck son.
    Sao có cảm giác nguyne đàn sẽ ở rẻ nhà LDN v ta???

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: