Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 593+594

24

Chương 592: Nghị sự trong thôn

 

Nghe Liên Thủ Tín nói như vậy, Liên Mạn Nhi không khỏi nhìn hắn một cái.

Hiện tại Liên Thủ Tín rất khó chịu, hơn nữa tâm tình còn phức tạp. Ở một phương diện nào đó sau khi biết sự thật việc Liên Thủ Nhân và Cổ thị bán con gái của hắn, thật sự biết rõ rồi mà còn cố phạm phải, còn muốn đem mạng của con gái hắn đổi lấy tiền, đổi lấy phú quý cho Liên Hoa Nhi, tiếp theo Liên Thủ Nhân còn đổi lấy phú quý cho chính bản thân mình. Hơn nữa, còn biết thêm là Liên Thủ Nhân không chỉ tính toán cháu gái ruột, mà còn tính kế muội muội ruột, thậm chí, Liên Thủ Nhân hắn còn tính kế cha ruột của mình.

Liên Thủ Tín đối với Liên Thủ Nhân nhất định là vừa tức vừa hận, điểm này thì không cần hoài nghi.

Điều đó thể hiện qua việc hắn không có cho người tu sửa cửa sổ cho đám người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, còn bổ sung một đống lời giải thích. Nói thí dụ như hai nhóm người họ có người đang tuổi lớn, không phải là không có tay không có chân.

Sở dĩ phải làm như vậy, là vì Liên Thủ Tín sợ có người nghị luận hắn. Liên Thủ Tín sinh ra và lớn lên ở Tam Thập Lý Doanh Tử, cho nên hắn biết quá rõ ràng mọi người sẽ nghĩ như thế nào, nói như thế nào rồi. Mọi người khinh thường Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa là chuyện khẳng định, nhưng mà khẳng định cũng có người hoà giải, cùng với “Người bên ngoài” có tâm địa đặc biệt nhân từ, mặc dù ở thời điểm này, nhưng cũng sẽ có người đồng tình với hai đám người này. Đương nhiên, cái này đồng tình là do Liên Thủ Tín hành xử mà sinh ra.

Hai đám người Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa hiện tại vô cùng nghèo túng, mà người nhà của Liên Thủ Tín thời gian lại qua lại thành công thuận lợi.

Liên Thủ Tín không chỉ hiểu rõ những điều này, hơn nữa hắn còn rất quan tâm đến những nghị luận này.

Một người đàng hoàng sĩ diện, tâm địa cứng rắn sẽ không dám đứng dậy chống lại dư luận.

Một phương diện khác, hắn chỉ không có tu sửa cửa sổ cho hai nhóm người Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa thôi, lại không có cử động nào khác, nên Liên Thủ Tín lo lắng, làm vậy sẽ khiến cho vợ con bất mãn. Nhất là Liên Mạn Nhi đương nhiên còn có Trương thị, Liên Chi Nhi, Ngũ Lang cùng tiểu Thất.

Hiện tại ván đã đóng thuyền rồi, hai nhóm người Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa lừa gạt các nàng, tính toán đem mệnh của Liên Mạn Nhi để đổi lấy tiền. Làm hại Liên Mạn Nhi thiếu chút nữa là chết rồi. Làm một người cha, Liên Thủ Tín không nên đòi công đạo cho Liên Mạn Nhi sao? Không nên xả giận cho vợ con sao?

Nhưng chỉ làm được việc như không có cho tu sửa cửa sổ thôi, vậy thì tương đương với cái gì cũng không có làm. Ai ở vào thời điểm này, cũng sẽ không xum xoe chạy ở trên mặt đất để giúp bọn hắn sửa cửa sổ cả.

Nếu như Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa không phải là huynh đệ của hắn thì tốt rồi, nếu như Liên lão gia tử không phải trúng gió ngã nhào vào lúc này là tốt tồi.

Trên thực tế, sẽ không có chuyện nếu như này.

Liên Thủ Tín khó xử hai đường, bởi vậy lông mày cứ nhíu chặt lấy, đồng thời cũng cẩn thận ở cùng vợ con. Khuôn mặt liếc nhìn sang, tuy nhiên khí sắc vô cùng tốt nhưng lại khó dấu vẻ mặt khổ sở.

“Còn tiền thuốc thì sao… ?” Trương thị lại hỏi Liên Thủ Tín.

“Đều là ta ra.” Liên Thủ Tín xuôi theo bên trên giường xê dịch, nói tiếp “Lão thái thái ngồi ở đó. Bị sợ đến cháng váng, cũng không bỏ tiền ra…”

“Cái này chàng không cần nói với ta, ” Trương thị lại nói, “Bà bọn nhỏ không đành bỏ tiền đâu, chúng ta ra số tiền này, ta không có ý kiến gì cả.”

Liên Thủ Tín lập tức thở dài một hơi, hắn biết rõ, nếu như không phải Trương thị thiện lương, hiền lành,thì cuộc sống của hắn sẽ khổ sở rất nhiều.

“Cha. Ông nội bây giờ không phải hành động bất tiện sao? Có người hầu hạ ông không?” Liên Mạn Nhi đột nhiên hỏi.

“Cái này, chủ yếu vẫn là lão thái thái làm.” Liên Thủ Tín nói.

Hộ nhà nông có một cái ước định sớm trở thành thói quen, là đến già rồi, những chuyện ở bên cạnh chiếu cố lão gia tử, bình thường đều là chuyện của lão thái thái. Lão thái thái chiếu khán không nỗi. Mới có thể để cho con cháu bọn họ đến giúp. Hai lão nhân ở cùng một chỗ sinh sống cả đời, cái gì cũng đều không cần cấm kỵ, nên việc chăm sóc cũng thuận tiện hơn.

Vì vậy bình thường các nam nhân đều ưa thích lấy nữ nhân tuổi còn nhỏ, trong đó cũng có một sự thật cân nhắc nếu mình tuổi già rồi, lão bà tương đối còn trẻ thì có thể chiếu cố hắn, so với nhi nữ chiếu cố sẽ dễ dàng, thoả đáng hơn.

“Ta để lại hai người ở bên kia, giúp đỡ chăm sóc lão gia tử.” Liên Thủ Tín lại nói.

Hiện tại Liên lão gia tử không thể cử động, tuy nhiên Lý lang trung có nói, cố gắng uống thuốc và điều trị, mới có thể khôi phục năng lực hành động, nhưng ai biết là một ngày hay hai ngày, một tháng hay là hai tháng, thậm chí là chuyện của một năm hai năm. Tối thiểu ngay từ mấy ngày đầu này, chuyện dọn phân và nước tiểu nhất định phải làm được. Cho nên, Liên Thủ Tín mới để lại người cho khu nhà cũ.

“Như vậy rất tốt.” Liên Mạn Nhi liền gật đầu.

“Đại đương gia cùng Nhị đương gia có nói cái gì chưa?” Trương thị hỏi.

“… Đều muốn đoạt lấy chuyện hầu hạ lão gia tử, nếu không phải lão thái thái cứng rắn đuổi ra ngoài, thì cứ ở tại giường bên cạnh không đi. Nói là đến buổi tối, sẽ ở lại trong phòng của lão gia tử.” Liên Thủ Tín liền nói, “Không biết là lương tâm bộc phát, hay là sợ hãi.”

“… Nói như vậy là đã đồng ý để cho hai người bọn họ chiếu cố ông nội rồi hả?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Ừ.” Liên Thủ Tín gật đầu.

“Như vậy không được tốt.” Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ rồi nói tiếp, “Ông nội con bị trúng gió đều là do hai người bọn họ chọc tức đấy. Ông nội nằm ở chỗ đó, không thể động, không thể nói, nhưng trong lòng biết rõ. Nếu cứ trông thấy hai người bọn họ, thì bệnh này lúc nào mới có thể khỏe lại đây?”

“Mạn, ý của muội là…” Ngũ Lang lên tiếng hỏi.

Người một nhà cũng đều nhìn Liên Mạn Nhi.

“Vì tốt cho ông nội, nên không thể để cho hai người bọn họ hầu hạ ông nội.” Liên Mạn Nhi nói, “Những người lớn tuổi của Liên gia ở tại Tam Thập Lý Doanh Tử không có, đúng lúc này ông nội lại ngã xuống, không có trưởng bối trong tộc đi ra chủ sự. Có thểnhững người lớn tuổi của Liên gia còn có thân thích, nhưng ở trong thôn này chỉ còn có thôn lão thôi.”

“Bán đi lão cô là cố ý, không có bị lừa gạt, còn đào hầm làm nhơ bẩn thanh danh của ông nội, lại đem bà nội đuổi về nông thôn ở, hôm nay còn làm ra chuyện tức chết ông nội. Chỉ mấy điều này thôi đã nên mời bọn họ đến thương nghị cùng rồi, xem cần xử lý thế nào thì sẽ xử lý thế đó.” Vạch trần mấy tội lỗi của Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa, nhưng lại đưa sự kiện bọn chúng bán cháu gái bỏ qua không đề cập tới.

Liên Mạn Nhi muốn triệu tập hội nghị, xử trí Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa.

“… Cái này, đang tính toán đợi lão gia tử có thể nói chuyện lại, sẽ nghe lão gia tử…” Liên Thủ Tín trầm mặc một hồi, mới lên tiếng.

“Ông nội đang yên đang lành, đi đứng nói năng rõ ràng mà bọn hắn đã dám làm như vậy rồi. Hiện tại ông nội không thể động, không thể nói chuyện nữa, rơi vào trong tay bọn họ, còn có thể có chỗ tốt sao? Tuy chúng ta để lại hai người, nhưng hai người cũng không thể vượt bọn hắn được. Cha, không thì cha cứ qua kia mà xem có phải sẽ có chuyện như vậy không?” Liên Mạn Nhi liền phản bác nói, “Hơn nữa, việc này ta cứ để đó như vậy, thì mọi chuyện sẽ bị xem nhẹ.”

“Không giống lúc trước là nhiều người không biết rõ ràng câu chuyện, nhưng hôm nay người ở chỗ đó không ít, đoán chừng đều đã bị truyền khắp mười dặm tám thôn rồi. Hiện tại không giống với lúc trước là chỉ toàn suy đoán, bây giờ chứng cớ vô cùng xác thực. Tuy đây chỉ là chuyện của Liên gia, không có hại đến người khác, nhưng cũng không phải việc nhỏ, hơn nữa làm nhiều việc ác như vậy mà không để cho mọi người một cách nói đàng hoàng, thì người của Liên gia về sau đều không cần ra khỏi cửa nữa đúng không?”

“Nếu ông nội không có trúng gió, hiện tại đoán chừng cũng sẽ làm như vậy.” Liên Mạn Nhi cuối cùng nói.

Chỉ sợ không phải thế, Liên Thủ Tín và Trương thị liếc nhau một cái, trong nội tâm đều âm thầm nghĩ, mặc chuyện đã đến trình độ này, người khác thì muốn động đến Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa, nhưng sợ rằng Liên lão gia tử vẫn muốn bảo vệ Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa. Bọn họ nhìn thấy Liên lão gia tử trúng gió rồi, lại biết rõ cái tâm tư này của Liên lão gia tử, nên mới buông tha cho Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa.

“Mạn nhi nói có đạo lý.” Ngũ Lang nói.

“Như vậy có được không?” Sau nửa ngày, Liên Thủ Tín mới nói.

“Chỉ có thể làm như vậy.” Liên Mạn Nhi trả lời.

“Ông nội không phải vẫn một mực vì chuyện lần đó mà canh cánh trong lòng đó sao, tạo thanh thế lớn một chút, cũng có thể làm cho lão nhân gia khôi phục danh dự. Đây chính là tâm bệnh lớn nhất của ông nội, tâm bệnh này mà trừ đi, có thể ông nội sẽ khỏe nhanh một chút.” Ngũ Lang nói.

Người một nhà lại thương lượng một hồi, Liên Thủ Tín cũng gật đầu.

“Lão gia tử tuy không thể nói chuyện, nhưng ta vẫn phải đến đó hỏi…”

“Trước tiên cứ đem người mời đến rồi cùng nhau hỏi, như vậy sẽ tốt hơn.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Càng sớm càng tốt nên chọn hôm nay đi, một hồi con sẽ cùng tỷ và mẹ chuẩn bị bàn tiệc buổi tối.”

Mời người đến nhà nói chuyện, tất nhiên là phải chuẩn bị đồ ăn.

Liên Thủ Tín và Ngũ Lang lập tức thay đổi xiêm y đi ra ngoài, chia nhau đi mời người, và hướng khu nhà cũ của Liên gia đi.

Trương thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất đều ở nhà.

Hôm nay Liên Mạn Nhi mới từ thị trấn trở về, còn chưa kịp tiến vào cửa nhà mình đã phải đi đến khu nhà cũ. Bây giờ trở về tới nhà mình, còn phải vội vàng thu dọn đồ đạc, một bên cùng tiểu Thất ngươi một câu ta một lời nói chuyện của thôn trang mới cho Trương thị và Liên Chi Nhi nghe.

“… Cái trang viện kia dựa vào núi, không có tốt như phòng của chúng ta, bất quá đoán chừng đến mùa hè có lẽ sẽ rất mát mẻ. Đến lúc đó chúng ta không có việc gì làm, thì qua bên kia ở vài ngày đi.” Liên Mạn Nhi cười nói.

“Vậy thì tốt quá.” Mua một cái thôn trang lớn như vậy, Trương thị và Liên Chi Nhi cũng rất vui mừng.

“Không cần đi xem, nghe các con nói như vậy, đã biết rõ cái thôn trang kia tốt rồi. Thôn trang tốt, tiền kia xài cũng rất tốt.” Trương thị lại nói. Thoáng cái tốn ra hơn hai ngàn lượng bạc ah, đây là số chi tiêu lớn nhất từ trước đến nay của nhà bọn họ.”Cha con về nhà lấy bạc, khiến mẹ lo lắng đến hai đêm đều ngủ không ngon, cho đến khi Gia Hưng trở về, nói cho mẹ biết mọi chuyện đều làm tốt rồi, trong lòng mẹ mới buông lỏng.”

Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất không khỏi mỉm cười.

Liên Mạn Nhi bên này thu thập xong rồi, lại giúp đỡ Trương thị cùng nhau chọn món cho bàn tiệc buổi tối, sau đó, Trương thị liền mang theo người đi chuẩn bị làm đồ ăn. Lúc này, nàng không có bảo Liên Chi Nhi nhi và Liên Mạn Nhi cùng đi.

“Mạn nhi vừa trở về, hãy cố gắng nghỉ ngơi một chút. Chi Nhi con ở cùng Mạn Nhi nhé, tiểu Thất con cũng đừng có chạy ra ngoài chơi, ngoan ngoãn ở bên cạnh tỷ con.”

“Mạn nhi, mẹ đang lo lắng cho muội đó.” Chờ Trương thị đi rồi, trong phòng chỉ còn lại có tỷ muội ba người, Liên Chi Nhi liền nói với Liên Mạn Nhi, “Cha và mẹ cũng khó xử, aizz…”

“Muội biết rõ.” Liên Mạn Nhi tựu gật đầu nói, “Tỷ, không phải là muội mang thù. Nhưng mà chuyện này, dù thế nào cũng phải có một câu trả lời thỏa đáng, thì đối với ai cũng có lợi cả.”

“Cái kia, Mạn nhi hôm nay mời người, muội nghĩ xem sẽ có kết quả gì?” Liên Chi Nhi hỏi.

“… Kết quả không quan trọng, quá trình này mới là quan trọng hơn.” Liên Mạn Nhi cười cười tiếp lời. Đây cũng là nguyên nhân nàng không có cho người đi khu nhà cũ thám thính tin tức.

Nói kết quả không quan trọng, là vì tình thế. Mà quá trình này, nếu như không phải Liên lão gia tử trúng gió rồi, ông ấy đồng ý mời người đến giải quyết chuyện này mới là lạ.

Quả nhiên, còn không đến buổi chiều, Liên Thủ Tín và Ngũ Lang đã trở lại rồi, hộ tống cùng nhau đến đây, tất nhiên còn có Ngô Ngọc quý, Ngô Ngọc Xương, hàng xóm trái phải của khu nhà cũ Liên gia, còn có mấy vị thôn lão ở bên trong nữa.

“… Mọi người đã mời đến đủ, ở ngay tại phòng của ông nội. Huynh hỏi ý của ông nội, các muội không nhìn thấy đâu ông nội rất nóng vội, ông nội còn khóc nữa.” Ngũ Lang rút ra thời gian rảnh, tới nói cho Liên Mạn Nhi biết.

Chương 593: Trừng Phạt

Liên lão gia tử khóc? Liên Mạn Nhi im lặng.

“… Ah ah như muốn nói cái gì nhưng lại nói không nên lời. Cuối cùng liền trừng mắt về phía bà nội lại nháy nháy mắt, aizz.” Ngũ Lang nói đến đây, cũng thở dài. Đời này của Liên lão gia tử vô cùng thích thể diện. Ông làm đến bước này, cũng khiến cho người ta chỉ có thể im lặng thở dài.”Cuối cùng bà nội lên tiếng, nói là việc này phải đợi ông nội có thể nói chuyện lại rồi quyết định. Ông nội vào lúc này, mới ừ, và cũng ngừng khóc.”

Hiểu rõ tâm ý của Liên lão gia tử nhất, đương nhiên là Chu thị đã cùng sinh sống mấy chục năm với ông.

Mọi người có uy tín danh dự trong thôn đều đến rồi, mà Liên lão gia tử còn như vậy, bất quá là vì lo lắng và không muốn vận mệnh của Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa rơi vào trong tay bọn họ. Bởi vì trong lòng ông biết rất rõ, nếu là như vậy thì kết cục của hai người kia khẳng định sẽ không ổn.

Nhiều người ở tại đó như vậy, nhưng đều không cho quản, nếu phải đợi Liên lão gia tử có thể nói chuyện thì sẽ làm gì được bọn kia?

“Về sau thế nào? Chẳng lẽ cứ như vậy rồi thôi?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Sao có thể cứ như vậy rồi thôi, mọi người đều đã mời tới rồi.” Ngũ Lang nói tiếp. “Cứ như vậy rồi thôi, vậy không phải là bọn họ làm một chuyện phí công à.”Mọi người liền nhao nhao nói.”

“Nhao nhao nói thế nào?”

“Mọi người đều nói, chuyện này thì bất kể là trong một tộc, hay một hộ, nếu có người làm ra chuyện ngỗ nghịch bất hiếu, đánh mất nhân luân, thì người đó cho dù giữ lại được một cái mạng, cũng không thể cho ở lại trong tộc, bị xoá tên khỏi nhà, bị đuổi đi ra ngoài không cho mang theo cái gì. Dù là trong thôn, cũng không thể chứa chấp người như vậy, đối với thanh danh của thôn sẽ có ảnh hưởng. Nên đuổi tới đại phương Bắc, để cho bọn hắn tự sanh tự diệt.”

Cái gọi là đại phương Bắc, là cực bắc của phủ Liêu Đông, là địa phương giáp biên giới với man di, chỗ đó có rất nhiều hoang mạc. Điều kiện sinh tồn vô cùng khắc nghiệt. Hai nước mà hơi có gió thổi cỏ lay gì, thì chỗ đó là khu vực bị ảnh hưởng trước hết. Chỗ đó vốn là khu vực không người, nhưng sau này cũng có ít người không có đường để đi mới đến đó ở, ví dụ như các loại dân liều mạng hay đào phạm. Đặt chân ở nơi đó thì cũng coi như đã có người ở. Chẳng qua, người đi vào trong đó rồi, thì vẫn cửu tử nhất sinh như trước.

“Cuối cùng cứ quyết định như vậy hả?” Tiểu Thất và Liên Chi Nhi nhi túm tụm lại hỏi.

Ngũ Lang lắc đầu.

“Ông nội không thể nói chuyện, tay chân không thể cứ động, cứ ở bên cạnh kêu ah ah, nóng vội đến đầu đổ mồ hôi, còn dùng sức nhìn ta và cha nữa…”

“Vậy…”

“Ta đã nói mấy câu.” Ngũ Lang nói tiếp.

“Ca, huynh nói thế nào?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Huynh nói với ông nội. Huynh nói ông nội đừng có gấp, con biết rõ nội đau lòng đại bá và Nhị bá. Chuyện bọn họ bán Mạn nhi, nếu đổi thành người khác, thì mặc kệ bọn hắn là ai, chúng con tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Dù táng gia bại sản, đánh cược cả mệnh vào. Chúng con cũng phải báo thù này… . Chuyện này, không cần Triệu Tú Nga nói, chúng con đã sớm đoán ra rồi. Nhưng ở trong thời gian dài như vậy, chúng con chưa từng làm cái gì với hai nhóm người này cả.”

“Không chỉ không có làm cái gì, chúng con còn coi như không có chuyện gì xảy ra, đối với bọn họ tôn kính như trưởng bối bình thường, những gì nằm trong khả năng giúp đỡ, chúng con đều đã giúp. Có lúc nào khu nhà cũ này có chuyện gì, mà chúng con không tới không? Không nói đâu xa, chỉ mỗi chuyện của Triệu Tú Nga thôi. Ông nội và tất cả mọi người đều nhìn thấy, chúng con đã làm như thế nào rồi.”

“Cái này còn chưa kể đến việc mẹ con hư thai thiếu chút nữa chết đi, chúng con đều xử lý giống nhau cả. Chúng con dám nói một câu, chúng con đối với Liên gia đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, không có làm ra chuyện gì có lỗi với bất cứ kẻ nào. Chỉ có người khác phải xin lỗi với chúng con. Không có chuyện chúng con có phải xin lỗi với ai. Người duy nhất chúng con phải xin lỗi, chính là em gái của con.”

“Những cái khổ này, chúng con tự cam chịu hết, hơn nữa cháu cũng không nhắc lại. Chuyện bọn họ bán Mạn nhi, chúng con cũng không truy cứu. Không phải là nể tình hai người bọn họ, mà nể tình ông nội và bà nội, nể tình hai vị lão nhân. Không truy cứu là không truy cứu, nhưng nhân phẩm của bọn hắn chúng con đều nhìn thấu rồi, sau này, cũng không thể đối đãi với bọn họ như người bình thường nữa.”

Không nói cụ thể sẽ đối đãi như thế nào, chỉ nói không đối đãi như người tốt, như vậy, về sau bọn họ hành động, có thể tiến thối tự nhiên. Ngũ Lang nói như vậy, rất không rệ. Liên Mạn Nhi nghĩ.

“Làm chuyện sai thì cũng phải chia ra xem chuyện sai gì. Bọn hắn không phải chỉ sai một lần thôi, mà lặp đi lặp lại nhiều lần, đầu tiên là cháu gái ruột, rồi đến muội muội ruột, cuối cùng ngay cả cha ruột cũng đều không buông tha. Nếu cứ tiếp tục nuông chìu như vậy nữa, sau khi đem người trong nhà hại xong, vậy kế tiếp sẽ đến phiên ai đây?” Ngũ Lang kể lại lời nói chuyện lúc ấy, “Ta liền nói với ông nội, ta không thể chỉ quan tâm chính mình, mà còn phải vì người khác, nhất là các hương thân một thôn chúng ta nên ngẫm lại.”

“Lời này nói rất hay.” Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất đều nói.

“Ông nội nghe ta nói như vậy, càng sốt ruột hơi, lại nháy mắt, lại ah ah mà gọi.” Ngũ Lang lại nói tiếp, “Ta liền nói ý của nội con hiểu rõ, vấn đề rời khỏi tộc sẽ chờ lão nhân người khỏe lại rồi quyết định, nhưng bây giờ, chúng ta không thể cái gì cũng không làm. Điều này sẽ ảnh hưởng không tốt, khiến người ta nhìn vào, đều sẽ nói thì ra làm chuyện xấu, ngay cả cha ruột mẹ đều hại, nhưng cái gì trừng phạt, cái gì báo ứng đều không có, về sau mọi người đều học theo, vậy thì phải xử trí thế nào?”

Đơn giản mà nói, Ngũ Lang nói cho Liên lão gia tử biết, nếu như muốn đem chuyện trục xuất Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa ra khỏi nhà hoãn một chút, như vậy hiện tại nhất định phải cho hai người kia một ít trừng phạt.

“Không làm như vậy thì không thể phục chúng.” Ngũ Lang nói.

Liền Mạn Nhi, tiểu Thất cùng Liên Chi Nhi nhi đều gật đầu.

“Ca, vậy cuối cùng đã trừng phạt gì?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Còn có thể là cái gì, đánh bằng roi chứ sao.” Ngũ Lang nói tiếp, “Là mọi người chúng ta cùng nhau thương lượng ra đấy, hai người bọn họ, một người một ngày mười roi, thẳng cho tới khi ông nội khỏe, có thể nói chuyện mới thôi.”

“Tốt!” Liên Mạn Nhi không khỏi vỗ tay khen hay. Căn cứ cách làm từ trước của Liên lão gia tử, đã có thể đoán được, mặc dù ông ấy khỏe lại sợ là cũng không nỡ đem Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa cho trục xuất khỏi gia môn đâu. Mà nói những lời giáo huấn đối với hai người kia, đều là không đau không ngứa. Cái biện pháp đánh bằng roi này, đơn giản lại hữu hiệu.”Ca, cái biện pháp này sao huynh nghĩ ra được, thật tốt quá.”

Đánh bằng roi chiêu này hết sức tuyệt, nhưng càng tuyệt hơn ở chỗ “Một ngày mười roi, đánh cho tới lúc Liên lão gia tử khỏe lại, có thể nói chuyện mới thôi” .

Liên lão gia tử khỏe lại, có thể nói chuyện, tất nhiên sẽ muốn tự quyết định trừng phạt đối với Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa. Cho dù ở trong lòng Liên lão gia tử thiên vị hai đứa con trai, nhưng dưới tình huống chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, muốn che chở bọn hắn, còn muốn ngăn chặn miệng của tất cả mọi người, chỉ sợ cũng không dễ dàng đâu.

Đã có chuyện này, Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa sẽ hi vọng Liên lão gia tử sớm một chút khỏe lại, hay muộn một chút mới khỏe đây? Còn Liên lão gia tử thì tự mình hi vọng sẽ sớm một chút khỏe lại, hay muộn một chút khỏe lại đây?

Mà mỗi ngày mười roi, có thể khiến cho Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa chịu nỗi khổ da thịt, đồng thời cũng không tước đoạt năng lực làm việc tay chân của hai người.

Tuyệt, thật sự là quá tuyệt.

Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất ánh mắt đều mang hình sao mà nhìn Ngũ Lang.

“… Đều là bị bức mà làm đấy…” Ngũ Lang ho khan một tiếng rồi nói.

“Đúng vậy.” Liên Mạn Nhi liền gật đầu, mong muốn thu thập hai người kia của Ngũ Lang chỉ sợ không ít hơn nàng. Cho nên, hôm nay nàng chỉ hơi chút nhắc tới, là Ngũ Lang đã lĩnh hội được, nhưng không ngờ lại làm được tuyệt diệu đến vậy.

“Cứ mỗi ngày đánh mười roi như thế, ngày từng ngày qua, hy vọng có thể khiến bọn hắn nhớ lâu một chút.” Liên Mạn Nhi nói tiếp.

“Ca, đến lúc đó sẽ đánh bằng roi ở đâu?” Tiểu Thất hỏi.

“Ngay tại trên sân phơi công cộng của thôn chúng ta. Lúc đánh bằng roi, còn phải gõ cái chiêng, để mọi người đều đi qua xem. Cũng có tác dụng cảnh cáo với mọi người.” Ngũ Lang liền nói.

“Đúng rồi, làm như vậy, ông nội cũng đồng ý sao?” Liên Mạn Nhi lại hỏi.

“Việc này là mọi người thương nghị, cuối cùng có hỏi ông nội rồi. Ông nội lúc đó đã không có biểu thị gì.” Ngũ Lang nói.

Liên lão gia tử còn có thể biểu thị cái gì, xử lý này đã vô cùng khoan dung. Nếu thật sự ngay cả một đầu ngón tay của Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa đều không đụng đến, lại để cho hai gã tiêu diêu tự tại. Liên lão gia tử không so đo với hai đứa con trai bất hiếu, nhưng những người trong thôn thì sẽ sợ con cháu nhà mình học theo bộ dạng xấu của bọn họ.

Hơn nữa, bọn hắn ngay cả một điểm trừng phạt cũng không bị, về sau lá gan càng lớn, nếu đánh chủ ý lên người trong thôn, vậy phải làm sao bây giờ?

Nên Liên lão gia tử căn bản không có lý do ngăn trở.

“Ca, vậy hôm nay bắt đầu đánh chưa?” Tiểu Thất hỏi.

“Đánh rồi, vừa rồi các muội không nghe thấy âm thanh gõ cái chiêng sao?” Ngũ Lang liền nói.

Tiểu Thất bóp cổ tay, biểu lộ vô cùng tiếc nuối.

“Nghe thấy được, nhưng không có để ý, vì đang theo nói chuyện với hai tỷ.” Tiểu Thất nói.

“Tiểu Hỉ.” Liên Mạn Nhi liền đem nha đầu tiểu Hỉ gọi vào, “Ngươi đi phòng bếp, nói một tiếng với mẹ ngươi, bảo bà ấy làm thêm một ít đồ ăn, đêm nay bên trên bàn rượu phải ăn uống một phen.”

Tiểu Hỉ đáp lời, rồi chạy tới Tiền viện truyền lời.

“Ca, ông nội bảo vệ hai người bọn họ như vậy. Hiện tại ông nội không thể cử động, có phải nên để hai người bọn họ tận hiếu, chuộc tội không.?” Liên Mạn Nhi nói với Ngũ Lang.

“Mạn nhi, muội muốn… Ca đem người ở lại khu nhà cũ rút về sao?” Ngũ Lang hỏi.

“Đương nhiên không thể rút về .” Liên Mạn Nhi lập tức nói, “Nhưng mà một lát, tốt nhất bảo Hàn Trung đi qua dặn dò bọn hắn vài câu…”

Ngũ Lang đã hiểu rõ, nên cười gật đầu.

Đêm đó, lúc hai người kia quay trở về ăn cơm ( hai người kia tuy là đi hầu hạ Liên lão gia tử, nhưng mà lúc ăn cơm, vẫn trở về bên này ăn ), Hàn Trung quả nhiên dặn dò hai người bọn họ vài câu.

“… Cho các ngươi đi hầu hạ lão gia tử, hai người các ngươi phải giữ thể diện cho lão gia cùng đại gia chúng ta, ân cần chu đáo cái gì đấy, không cần ta dặn dò các ngươi. Các ngươi cần phải tận tâm tận lực, đừng quên các ngươi cuối cùng là ăn cơm của ai, không thể ném đi mặt mũi của lão gia và đại gia… . Nhưng có một thứ, là các ngươi không thể đoạt đi danh tiếng tận hiếu của Đại đương gia và Nhị đương gia. Nếu như có thể tìm kiếm nhiều chuyện để cho bọn hắn tận hiếu… càng tốt hơn…”

Từ ngày đó trở đi, Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa hai người buổi trưa mỗi ngày phải đến sân phơi trong thôn, chịu mười roi, sau đó mới ở trong vòng vây của đám nhóc trong thôn lần mò về nhà. Sau khi về nhà, hai người chủ yếu là hầu hạ Liên lão gia tử. Đổ nước tiểu dọn phân là chuyện lộ rõ hiếu đạo nhất, dĩ nhiên đều rơi xuống trên người bọn hắn. Đến buổi chiều, hai người sẽ nghỉ ngơi ở trong phòng của Liên lão gia tử, tất nhiên là không thể cỡi quần áo mà ngủ an ổn, Hai người mà nhà Liên Mạn Nhi để lại sẽở bên cạnh trông chừng bọn hắn.

Chuyện này sẽ nói sau.

Đêm đó, cả nhà Liên Mạn Nhi khi ở bên trong chính phòng ăn cơm xong, vào giờ lên đèn, người một nhà đang chuẩn bị đi ngủ, thì ngoài cửa lớn có một đám người đến.

Thương nhân họ Triệu kia đến thăm hay nhận lỗi.

 

Discussion24 Comments

  1. Mạn Nhi nói đúng quá rồi, giờ mà Liên Thủ Tín vẫn còn nghĩ cho Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa nữa chứ, loại người định giết cháu ruột cho con gái hưởng phúc, sau lại còn bán em gái, rồi lại có thể làm nhục thanh danh của cha ruột, chỉ một tội thôi cũng đáng bị cả làng người ta nhổ nước bọt dìm chết chứ nói gì cả ba tội, làm cho Liên lão gia tử đến mức như thế mà còn có can đảm muốn hầu hạ ông vào ban đêm, sợ người đời nói, sợ nhà Liên Thủ Tín không quan tâm tới nhà cũ thì không còn lợi dụng được, đúng là tính toán chu toàn quá. Với tính tính trọng sĩ diện của Liên lão gia tử thì chắc chắn là nếu ông không bị trúng gió thì ông cũng chỉ chửi cho nhà Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa một trận mà thôi, không bao giờ mời xóm giềng đến luận tội đâu. Như thế cái ác vẫn nhởn nhơ mà không bị trừng trị gì cả, chuyến này Mạn Nhi làm đúng lắm, làm cho mọi người đều biết nhà cũ Liên gia như thế nào, kiểu này cha mẹ tốt đẹp nên cái con hay ghen tị Liên Đóa Nhi chắc chắn có được hôn sự “tốt” luôn, lúc đó ai thèm lấy nó chứ Tam Thập Lí Doanh Tử thì không ai thèm đâu. Mụ Cổ thị với Tưởng thị còn có ý định lợi dụng Trương thị với nhà Liên Thủ Tín nữa hay không? Chuyện này một năm một mười rồi, giải thích thế nào được, nên tốt nhất tự biết thân biết phận đi ( Tuyền tỷ bị ốm à, dạo này thời tiết thay đổi tỷ ăn uống thêm vào rồi uống thuốc đi ạ, kẻo ốm thêm đấy. Chúc tỷ sớm khỏi bệnh ;66 ;66 ;66 )

  2. Thanh danh chúng thối nát r cũng đừng kéo thêm mấy ng hiền bị tính kế như Liên lão gia tử. K biết ông pứ thế nào chứ, aiz. Thanks tỷ, tỷ giữ gìn sức khoẻ, đừng để bị cảm nha.

  3. Chúc nàng mau khỏi bệnh nhé. Khổ thân, ốm vậy rồi mà vẫn phải edit truyện đúng lịch. Cảm ơn các nàng rất nhiều, truyện rất hay, một thể loại mới mà ta chưa bao giờ được đọc.
    Lần này liên mạn nhi yêu cầu mời người làm rĩ chuyện là đúng, không thể cứ che giấu lấp liếm cho những hành vi tội ác, nhất là tội ác đó lại là với chính những người ruột thịt của mình. Liên lão gia tử đúng là không thể chấp nhận được.

  4. LLGT đáng thương nhưng cũng đáng trách,cả đờj vun vén cho con gjờ tuổj gjà bị con hãm hại đúng là đau đơn,ấy thế vẫn còn bao che,nhờ Mạn nhj mớj đưa 2 nhà đó ra trị chứ nój đc ích j

  5. Mạn Nhi làm to chuyện cũng chẳng mong gì Liên lão gia tử có thể trách mắng hai kẻ kia. Trong mắt Liên lão gia tử, đó mãi là con cả của Liên gia, là bộ mặt của Liên gia cần bảo vệ, che giấu khuyết điểm, có gì chỉ người nhà giải quyết với nhau mà thôi. Không hiểu sao lão gia tử có thể nhịn được, hai thằng con khốn nạn như vậy đâu đáng để bảo bọc, giữ gìn chứ

  6. Man Nhi dung la biet cach , neu cu cho qua nhu vay thi sau nay nha Man Nhi va nha Diep Nhi cung se bi may nguoi cua dai phong va nhi phong tinh ke thoi. Cam on cac ban da edit va beta .

  7. Hajzz không còn gì để nói lão gia tử rồi bị hai thằng con khốn nạn kia hại cho nằm liệt giừơng rồi mà vẫn còn bênh vực hảo vệ chúng sao, mạn nhi làm vậy chắc muốn kích thích cho lão gia tử sớm hồi phục quá ;44

  8. Nhiều lúc thật muốn bổ đầu Liên lão gia ra xem trong đó có gì? Có phải bao h LTNhan, LTNghĩa liên hợp lại giết ông ông mới thôi bao che cho họ?!

  9. Ta thật phục Liên lão gia tử mà. Đến giờ phút này mà vẫn có thể bao che được. Trừng phạt thế quá nhẹ.hừ

  10. ngũ lang ngày càng chững chac và xử lý mọi chuyện ngày càng giỏi, biện pháp trừng phạt LTN LTN của ngũ lang thật hay, trừng phạt kiểu này mới nhớ nổi. cảm ơn nàng nhiều

  11. có thế chứ, dù phạt hơi nhẹ nhưng lâu ngày sẽ trở thành 1 loại dày vò, kiểu sống không bằng chết ý, rất thống khoái a~~~thanks nàng, mong nàng mau khỏi ốm và luôn khỏe mạnh

  12. đến lúc này rồi mà LLGT vẫn còn nhân từ vs bọn kia sao, thật ko hiểu nổi. nếu là nhà người khác thì đã đuổi đi từ lâu rồi. cho dù có bị ăn đòn, bị trừng phạt thì đảm bảo chỉ cần có cơ hội thì đám người đó cũng sẽ tận dụng để tính kế làm hại người khác cho xem

  13. vô nhà mà k thấy có chương mới, chắc nàng vẫn còn đang bệnh rồi. nàng nghỉ ngơi, uống thuốc, bồi bổ rồi quay trở lại nha. chúc nàng nhanh khỏe.

  14. thôi mỗi ngày đánh 10 roi trước thôn cũng quá nhục nhã rồi, mặc dù trừng phạt nhẹ nhưng bị tất cả mn chê cười cũng ko phải là chuyện thường đâu.

  15. phạm lỗi thì có người gánh thay cho lên 2 đứa đầu mới có cái tính nết kia :v việc này cũng do lão liên mà ra :v cả cái truyện này sếp sau chu thị chính là ông này đấy

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: