Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 591+592

26

Chương 591: Đả kích

 Edit: Anhvu

Chuyện Triệu Tú Nga biết đến, thật đúng là nhiều. Liên Mạn Nhi nhìn thoáng qua Triệu Tú Nga, lại nhìn một chút đám người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, Cổ thị, Hà thị, trong lòng thầm nghĩ.

Quả nhiên, ban đầu lúc ở Thái Thương, Triệu Tú Nga không chỉ có tham dự vào chuyện của đám người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, hơn nữa còn có hành động của một nhân vật không khác gì “Quân sư” . Nói vậy khi đó, bọn họ nhất định là vô cùng hòa thuận thân mật, không có gì giấu nhau, cho nên mới đem chuyện lúc trước đều nói cho Triệu Tú Nga nghe.

Bởi vậy cũng càng chứng minh, Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, ý xấu là có, tiểu thông minh cũng có, nhưng thật sự bàn về tâm cơ, mưu tính, thì không đáng giá nhắc tới . Cũng khó trách bọn họ khi xảy ra chuyện lại bị nắm nhược điểm, một người làm quan không tới một năm, đã bị nhốt vào nhà tù. Không có ở Thái Thương vứt bỏ tánh mạng, thật là trời cao thương xót.

Triệu Tú Nga không chỉ đối với chuyện xảy ra ở Tam Thập Lý Doanh Tử rõ như lòng bàn tay, còn biết chân tướng sự việc giữa Liên lão gia và Bình tẩu. Liên lão gia là bị oan uổng, mà Bình tẩu thì bị người ta mua chuộc. Nói cách khác, người mua chuộc Bình Tẩu đã bày bố âm mưu, vu hãm Liên lão gia tử. Hơn nữa, người này xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Như vậy, trừ người Liên gia thì còn có thể là ai được? Trong viện mọi người rất khẩn trương, chính Liên Mạn Nhi cũng có chút mong đợi Triệu Tú Nga hạ màn.

“Ngươi đừng có ngậm máu phun người, đừng giống chó điên cắn loạn, ngươi có nói gì cũng không có ai tin tưởng ngươi đâu. Ngươi, ngươi chính là không yên lòng tới giá họa cho Liên gia chúng ta.” Liên Thủ Nhân chỉ tay và Triệu Tú Nga, mắng lung tung.

“Nhìn xem, nhìn xem, ta chưa nói lời nào mà, hay là ngươi đang chột dạ sao?” Triệu Tú Nga không giận, ngược lại còn cười nói.

“Chúng mày im miệng đi, nghe ả ta nói xem sao.” Liên lão gia tử trầm mặt, ngăn cản đám người Liên Thủ Nhân mở miệng nói, sau đó chuyển sang Triệu Tú Nga: “Ngươi cũng đừng có thừa nước đục thả câu, ngươi biết rõ người đó là ai sao?”

“Nói chuyện thì phải có chứng cớ, đừng có cho ta là người dễ lừa gạt.” Hơi dừng một chút, Liên lão gia tử lại nói.

“Lão gia tử, ông đừng hù dọa ta. Chuyện này, không phải một mình ông cũng đã sớm đoán ra rồi sao? Ta hôm nay chỉ làm chuyện tốt, nói hẳn cho ông biết thôi. Để ông đến lúc vào quan tài rồi khỏi phải làm quỷ hồ đồ.” Thấy tất cả mọi người trong viện đều phải nghe nàng nói, vẻ mặt Triệu Tú Nga càng thêm đắc ý.

“Người ngày chính là…” Triệu Tú Nga vừa nói chuyện vừa chỉ ngón tay vào Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Nhân vội vàng hướng sang bên cạnh trốn tránh, nhưng mà hắn trốn tới đâu, ngón tay Triệu Tú Nga lại chỉ tới đó.

“Ngươi không có bằng chứng, ngươi ngậm máu phun người.” Liên Thủ Nhân thấy không trốn được lại vội vàng giải thích.

Liên lão gia tử đứng ở đó, gương mặt đã đen như đáy nồi.

“Cha, cha đừng tin lời ả ta nói. Ả ta là phụ nữ có chồng mà lòng còn không yên, lời của ả ta không thể tin được.” Liên Thủ Nhân lúc này không còn hướng về Triệu Tú Nga nữa, mà gấp gáp quay ra giải thích với Liên lão gia tử.

“Chuyện này, chính là con cả của ông làm, dĩ nhiên cũng không thể thiếu phần của vợ hắn.” Triệu Tú Nga đem ngón tay chỉ vào Cổ thị đang núp ở phía sau Liên Thủ Nhân.

“Các ngươi không dám thề với trời, nhưng ta dám. Chuyện này là chính tai ta nghe thấy, nếu ta nói bừa sẽ bị thiên lôi đánh chết.” Triệu Tú Nga chỉ thiên thề.

“Không phải ngươi đã từng rầu rĩ nói, có lão gia tử ngươi giống như bị một tảng đá đè trên đầu, làm gì cũng như bị trói buộc chân tay sao?” Triệu Tú Nga chỉ vào Liên Thủ Nhân, rồi chuyển sang Cổ thị, “Sau đó ngươi đã tìm cách khiến cho lão gia tử, lão thái thái phải hồi hương sao?”

“Hai người các ngươi tưởng rằng chuyện này thần không biết, quỷ không hay à? Nói cho các ngươi biết, ngày đó khi các ngươi đang thương lượng chuyện này, ta đã nghe thấy được.” Triệu Tú Nga đắc ý nói.

Đó là ngay sau khi gả Liên Tú Nhi cho Trịnh Tam lão gia thì Liên Thủ Nhân sẽ có được thực quyền. Bởi vì Liên lão gia tử ngày ngày giáo huấn Liên Thủ Nhân, đối với hắn quản đầu quản chân. Mà Liên Thủ Nhân có quyền thế rồi, đang muốn thi triển quyền cước, đối với việc Liên lão gia tử làm như vậy hết sức chán ghét, phiền não. Hắn uống chút rượu giải sầu, rồi không đi tìm Anh Tử mà tới tìm Cổ thị. Hai vợ chồng ở nơi vắng người lặng lẽ nói chuyện.

Những năm gần đây, Liên Thủ Nhân dưỡng thành một thói quen, hễ hắn có chuyện gì phiền não đều tìm tới bàn bạc với Cổ thị. Mà trong lúc nói chuyện với Cổ thị, thần xui quỷ khiến thế nào mà hắn cũng có một vài biện pháp không tệ, do đó đã tạo ra khốn cảnh sau này. Cho nên mặc dù vừa mới cưới Anh Tử, nhưng lúc này Liên Thủ Nhân vẫn tới tìm Cổ thị.

Quả nhiên, hắn vừa mới nói phiền não cho Cổ thị, Cổ thị đã đưa ra một vài chủ ý cho hắn, để hắn tìm cách khiến cho Liên lão gia tử và Chu thị hồi hương.

“Cái này còn cần nàng phải nói.” Liên Thủ Nhân cảm thấy Cổ thị đang nói nhảm, “Nếu ta có thể khiến cho hai lão nhân bọn họ trở về thì ta việc gì phải phiền não? Nàng không thấy lão gia tử không còn tin ta, ngày ngày lẩm bà lẩm bẩm bên tai ta sao, tai ta cũng sắp mọc kén tới nơi rồi. Lão thái thái cũng sẽ không thể trở về, Tú Nhi còn ở đây, bà không nỡ đi xa.”

“Nàng thử nghĩ xem còn có biện pháp khác không?” Liên Thủ Nhân lại hỏi Cổ thị.

“Cũng không có gì lạ khi lão gia tử quản chàng, cả đời ông làm người thanh bạch, một xíu xấu xa cũng không có. Lão gia tử luôn thẳng sống lưng, nói chuyện ngay thẳng. So sánh với lão gia tử thì ai cũng đầy một thân khuyết điểm.” Một lát sau, Cổ thị nói những lời ca ngợi Liên lão gia tử làm người chính trực, không nhiễm một hạt bụi.

Vợ chồng quanh năm suốt tháng cũng hiểu rõ cách nói chuyện hay thói quen của đối phương.

“Nàng nói rất đúng. Ai, nếu lão gia tử nhà mình có gì thiếu… Khụ khụ, nếu như lão gia tử nói chuyện chẳng kiên cường như thế thì tốt rồi….Ông vừa nãy mới nói ta sẽ không khí thế hào hùng như vậy. Ông cũng sẽ không có lý lẽ mà nói ta nữa.” Liên Thủ Nhân vừa nói, vừa lắc đầu than thở. “Lão gia tử ông đặc biệt để ý tới danh tiếng, thể diện, ông ở cái tuổi này rồi, ăn mặc hay gì đó ông cũng không còn để ý tới, càng không có yêu thích đặc biệt cái gì. Lão gia tử, không thể nào…”

“Lão gia, bây giờ phụ tử từ hiếu, chàng đem nhiều điểm tâm hiếu kính lão gia tử, lão gia tử sẽ hòa hoãn với chàng… Lão thái thái đã lớn tuổi, cái tính tình này, không phải bởi vì thiếp là con dâu mà nói đâu, ta là con trai con gái chịu cả đời cũng còn chịu được. Đáng thương lão gia tử là bị cả đời. Aizz, hiện tại lão thái thái một lòng đều đặt trên người Tú Nhi, lão gia tử bên kia may vá, hầu hạ gì cũng không lập tức được. Nếu lão gia tử có người tốt hầu hạ, chăm sóc chu đáo toàn bộ, vậy thì gì cũng không giống nhau…” Cổ thị đem lời nói nhỏ nhẹ, nói.

“Nàng nói là muốn ta tìm người cho lão gia tử?” Mắt Liên Thủ Nhân sáng rực lên.

“Nếu tìm người thật, sợ lão thái thái không đồng ý…” Cổ thị đáp.

“Nếu tìm người thật, lão gia tử đã từng này tuổi lại sinh thêm cho ta một tiểu đệ đệ, cũng không tốt…” Liên Thủ Nhân cũng nói.

“Cái này, đã là tâm ý của đại gia, vậy thì…”

“Tâm ý a,…vậy người này phải tìm kiếm thật tốt mới được….”

“Cũng không cần tìm nữa, ngay trước mắt đã có một người, chỉ cần lão gia chịu chi mấy đồng tiền…”

Triệu Tú Nga kể chuyện sinh động như thật đem toàn bộ thương nghị của Liên Thủ Nhân và Cổ thị nói ra trước mặt mọi người, Liên Thủ Nhân và Cổ thị nghe được dĩ nhiên mặt hết đỏ lại tái đi, những người khác nghe được, sắc mặt cũng đổi vài lần.

Nhất là Liên lão gia tử, ông đứng đó, tay run run chỉ vào Liên Thủ Nhân hồi lâu, nói không ra lời.

Triệu Tú Nga đem chuyện kể ra cặn kẽ như vậy, lại nhìn thái độ Liên Thủ Nhân và Cổ thị, hiển nhiên có thể loại bỏ nghi vấn nàng ta bịa chuyện.

Thì ra chân tướng chuyện Bình tẩu là như vậy!

Liên lão gia tử thật sự là oan uổng. Nhưng oan uổng của ông, không phải do Chu thị, cũng không phải do Bình tẩu, mà là do một tay Liên Thủ Nhân và Cổ thị đạo diễn bày ra! Mà nguyên nhân Liên Thủ Nhân và Cổ thị làm như vậy cũng rất đơn giản, chính là muốn bôi đen Liên lão gia tử, để cho Liên lão gia tử không thể dùng lý lẽ khẳng khái hào hùng mà quản Liên Thủ Nhân nữa.

Sau khi Liên Thủ Nhân thành công, sống lưng Liên lão gia tử quả nhiên không còn thẳng như trước nữa, đối với chuyện của Liên Thủ Nhân cũng không quản như trước.

Dĩ nhiên, Cổ thị còn mượn cơ hội này hung hăng trả thù Chu thị, hơn nữa còn thành công đem đuổi Chu thị về Tam Thập Lý Doanh Tử “một lần”.

Mọi người trong viện đều hết chỗ nói, không ai nghĩ tới, chân tướng sự việc lại là như vậy, nhất thời cũng không biết nên làm cái gì bây giờ. Liên Thủ Nhân và Cổ thị hai người, đi không đi được, trốn không trốn được, chân tay luống cuống đứng ở đó, nhưng trong miệng lại một mực kêu oan loạn xạ lên.

“Mày, mày, lão đại, mày, mày thật tốt a…” Liên lão gia tử chỉ vào Liên Thủ Nhân, rốt cục cũng nói ra. Liên lão gia tử hé miệng làm sao cũng không khép lại được, mọi người nhìn thấy miệng ông cứng lại, sắc mặt càng lúc càng khó coi, còn nước bọt từ khóe miệng không thể khống chế mà chảy ra, thân thể dường như cũng cứng ngắc.

Mắt thấy thân thể Liên lão gia tử đang ngửa về phía sau, sẽ ngã xuống, lúc này mọi người mới tỉnh ngộ, mấy người chạy tới đỡ Liên lão gia tử.

“Lão gia tử như vậy giống như là trúng gió rồi.” Có người hô lên.

Trong viện rối ren hết cả lên, Chu thị vẫn không lên tiếng giờ lại khóc lóc, mọi người mang Liên lão gia tử vào trong nhà, sai người đi mời lang trung. Liên Thủ Nhân ôm Liên lão gia tử, luôn miệng kêu cha ơi, cha ơi. Cổ thị cũng theo sát Liên Thủ Nhân, vội vội vàng vàng vào phòng.

Rối rít hỗn loạn ở bên trong, Liên Thủ Tín là người đáng tin cậy, đi theo vào thượng phòng.

Trương thị, Ngũ lang, Liên Mạn Nhi, Tiểu Thất thì đứng ở bên ngoài.

“Ngũ lang, Nhị bá nói cho cháu biết, chúng ta không thể tha cho thiếu phụ họ Triệu này. Chúng ta là người một nhà, các cháu có năng lực, nói đúng là các cháu có thể hiểu thế nào là lễ độ. Chúng ta là người một nhà, có gì đóng cửa bảo nhau. Còn thiếu phụ họ Triệu này có chồng mà còn xấu xa hư hỏng, Ngũ lang, cháu phải nghiêm trị nàng, xả giận cho Liên gia chúng ta…” Liên Thủ Nghĩa cũng đi vào trong nhà, nửa đường quay trở lại, làm như thật tâm nói với Ngũ lang.

Ngũ lang trầm mặt, không lên tiếng.

“Nhị đương gia, huynh còn mặt mũi mà đối với chúng ta chỉ chỉ vẽ vẽ sao? Mặt của huynh để đâu, mặt của huynh để đâu rồi?” Trương thị chỉ vào Liên Thủ Nghĩa, cả giận nói.

Ngũ lang. Liên Mạn Nhi, Tiểu Thất đếu căm giận nhìn Liên Thủ Nghĩa.

Liên Thủ Nghĩa vốn đang cảm thấy, gây ra sai lầm lớn cũng là Liên Thủ Nhân, không phải hắn, đang muốn lộ vẻ hắn là người chu đáo, không nghĩ tới gặp ngay phải một cái đinh cứng rắn, làm cho hắn xám như tro tàn, gục đầu xuống vội vàng trốn vào trong nhà.

“Lương tâm của các ngươi để đâu, Lương tâm của các ngươi để đâu rồi?” Trương thị òa một tiếng khóc lớn, nói.

 

Chương 592: Thị phi

 

Bọn người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa chạy nhanh vào phòng, chen lấn trước giường Liên lão gia tử tỏ vẻ hết sức hiếu thuận. Nhờ vậy, bọn họ có thể tránh khỏi việc bị Trương thị trách cứ tra hỏi.

Liên lão gia tử bị té đúng là việc lớn của Liên gia, nên những việc khác đều được bỏ qua một bên.

Bọn người Triệu Tú Nga bị trói ở trong nhà cũng không thể để đó. Nhưng người của khu nhà cũ hiển nhiên là không có ai có thể ra mặt để nói chuyện, nên đã đem cái cục diện rối rắm này, ném lại cho Ngũ Lang.

Có câu “ Không nhìn mặt tăng thì cũng nhìn mặt phật” nên bọn Ngũ Lang, Liên Mạn Nhi dù trong lòng nghĩ thế nào, nhưng có một số việc vẫn phải ra mặt xử lý.

Liên Mạn Nhi cùng Ngũ Lang Liên nhìn về phía Triệu Tú Nga.

Lúc này Triệu Tú Nga đã có chút sợ hãi, chuyện khác ả không sợ, nhưng nếu Liên lão gia tử xảy ra việc gì, thì người của Tứ phòng sẽ không tha cho ả.

“ Làm người thì phải biết lý lẽ, chuyện của lão gia tử không liên quan đến ta. Ta chỉ muốn ông ấy hiểu rõ mọi chuyện, ông ấy bị vậy là do bọn người Liên Thủ Nhân chọc tức” Mặc dù có chút bối rối, nhưng lúc này lời Triệu tú nga nói ra, cho thấy đầu óc của ả vẫn rất tỉnh táo.

“ Muốn nói chuyện rõ ràng vậy ta hỏi ngươi, bây giờ có phải ngươi vẫn còn là vợ của Nhị Lang hay không? Những người ngươi mang đến là ai ? Đến đập phá nhà cửa, đồ đạc là lý lẽ gì? Còn đánh người của Liên gia bị thương, vậy thì cái này cũng là lý lẽ sao?” Liên Mạn Nhi Liên hỏi ngược lại Triệu Tú Nga.

Trương thị có một câu nói rất hay, chuyện nào ra chuyện đó. Tuy Triệu Tú Nga vạch trần ra một vài chân tướng sự thật, nhưng ả làm như vậy, cũng không phải xuất phát từ tấm lòng vì chuyện bất bình mà nói ra, mà mục đích thật sự chỉ vì có lợi cho ả thôi.

Triệu Tú Nga vạch trần sự thật việc Liên Thủ Nhân bán Liên Mạn Nhi. Là vì muốn chia rẽ một nhà của Liên Thủ Tín cùng người ở khu nhà cũ Liên gia, để cho ả có thể muốn làm gì thì làm đối với người khu nhà cũ. Kế tiếp, ả ta lại vạch trần chuyện Liên Thủ Nhân cùng Cổ thị hợp mưu tính toán Liên lão gia tử cùng Chu thị, cũng không phải là vì chứng minh thanh bạch cho Liên lão gia tử. Mà chỉ vì muốn Liên Thủ Nhân và Cổ thị phải bị lột da.

Nếu như không phải Triệu Tú Nga mang người đến làm ầm ĩ, mà là an phận đi đến khu nhà cũ, cùng người của khu nhà cũ thương lượng vấn đề đi hay ở lại của ả. Mặc dù sẽ có chút xung đột với nhau, nhưng Liên Mạn Nhi các nàng cũng sẽ không quản tới. Nhưng Triệu Tú Nga lại giống trống khua chiêng còn đánh người, đập vỡ cửa sổ trong nhà, thì Liên Mạn Nhi các nàng không thể không quản đến.

Nếu như bởi vì Triệu Tú Nga nói toạc ra vài chuyện, mà buông tha ả thì đó mới là hồ đồ, lọt vào cái bẫy của Triệu Tú Nga. Về sau cũng sẽ bị những người biết chuyện cười nhạo, cho rằng Liên gia dễ ức hiếp.

“Cái đó là bởi vì bọn hắn hại người nhà mẹ đẻ của ta.” Triệu Tú Nga thấy Liên Mạn Nhi chất vấn nàng, liền trả lời.

“Cái gì gọi là bọn hắn hại người nhà mẹ đẻ của ngươi?” Liên Mạn Nhi cười lạnh, “Lời này nếu như người khác nói ra thì cũng thôi. Nhưng ngươi là người không tư cách nói lời này nhất. Thời điểm bọn họ tốt đẹp, không phải các ngươi cũng đi theo hưởng chỗ tốt hay sao? Lần lượt nhắm Thái Thương mà chạy qua, còn bao lớn bao nhỏ cầm về, lúc đó tại sao ngươi không nói là bọn hắn hại người nhà mẹ đẻ của ngươi?”

“… Còn chuyện giống lúa mạch kia, chính là cha ngươi đi sang bên Thái Thương ra chủ ý cha cho Nhị Lang. Nếu không có chuyện này, có lẽ một nhà bọn ta vẫn còn ở Thái Thương trãi qua những ngày tháng tốt đẹp kìa.” Hà thị từ trong cửa nhô đầu ra, chen miệng nói vào.

“Chính ngươi cũng đã nói. Tại Thái Thương, có rất nhiều chuyện là ngươi ra chủ ý. Hiện tại ngươi vẫn còn yên ổn đứng ở nơi này, ngươi còn có cái lý do gì để nói ra miệng hay sao?” Liên Mạn Nhi lại nói với Triệu Tú Nga, sau đó vừa quay đầu, đã nhìn thấy Nhị Lang từ trong phòng bên trên đi ra.

“Nhị Lang ca. Ca nói một câu đi.” Ngũ Lang liền hỏi Nhị Lang.

Liên lão gia tử đã mở miệng phải hưu Triệu Tú Nga rồi, nhưng mà Ngũ Lang vẫn muốn hỏi ý kiến Nhị Lang một tiếng.

“Để cho nàng đi đi.” Nhị Lang nhìn thoáng qua Triệu Tú Nga rồi lập tức đem đầu quay đi nơi khác nói.”Cứ để nàng đi, ta không truy cứu chuyện của nàng nữa. Về sau… cầu về cầu, đường về đường. Nữu Nữu thì nàng đừng hòng mang đi.”

Lời nói còn chưa dứt, giọng nói của Nhị Lang đã có chút nghẹn ngào.

Liên Mạn Nhi cũng nghe rõ, Nhị Lang không truy cứu việc Triệu Tú Nga và hắn còn không có kết thúc, đã đi theo thương nhân họ Triệu rồi, nhưng đồng thời, cũng đã hết hy vọng với Triệu Tú Nga. Chưa hết hy vọng thì còn có cách gì, Triệu Tú Nga hiện tại đã dẫn người đến đánh phá, nói rõ tuyệt đối sẽ không quay lại với hắn nữa.

Không thể không nói, Nhị Lang đối với Triệu Tú Nga, thật đúng là có tình có nghĩa.

Liên Mạn Nhi liền quay đầu lại nhìn Triệu Tú Nga.

Triệu Tú Nga mang ánh mắt khinh miệt mà đảo qua trên người Nhị Lang, từ trong lỗ mũi còn hừ một tiếng.

Triệu Tú Nga cũng không lĩnh tình của Nhị Lang, hơn nữa, còn rất khinh bỉ đối với Nhị Lang.

Liên Mạn Nhi và Ngũ Lang cùng trao đổi ánh mắt với nhau, Nhị Lang nói không so đo chuyện kia, thì các nàng cũng không muốn quản nhiều, nhưng mà Triệu Tú Nga dẫn người đến đây gây chuyện, thì không thể không so đo.

“Nhị Lang ca tính tình tốt, thả cho ngươi một con đường sống. Có điều hôm nay chuyện ngươi mang người đến tận cửa quậy phá, thì không thể bỏ qua.” Ngũ Lang liền nói với Triệu Tú Nga, “Mọi thứ không thể hơn được một chữ lý. Tam Thập Lý Doanh Tử chúng ta, không phải là địa phương mà họ Triệu nhà ngươi nói đến là đến, nói đi là đi.”

Hắn nói Tam Thập Lý Doanh Tử, không bằng nói là Liên gia, nhưng Ngũ Lang lại không chịu nói như vậy, thái độ này cũng giống như việc Ngũ Lang không trói Triệu Tú Nga lại.

Liên Mạn Nhi âm thầm gật đầu, tuổi của Ngũ Lang không lớn lắm, nhưng tâm tính thiện lương hòa nhã, bởi vậy thủ đoạn khi làm việc không khỏi chưa đủ tàn nhẫn. Nhưng bù lại thông minh và cơ biến thì hơn người thường, hơn nữa làm việc đâu ra đấy, nếu trải qua tôi luyện nhiều về sau tất thành sẽ châu báu.

Ngũ Lang sai người đến trói Triệu Tú Nga lại, cho ở cùng một chỗ với những người nàng mang đến, rồi đưa hết đi huyện nha.

“Cầm thiếp mời của ta, đưa đi huyện nha.”

Triệu Tú Nga tựa hồ có chút kiêng kỵ Ngũ Lang và Liên Mạn Nhi, nên không dám khóc lóc om sòm như vừa rồi đối với Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, nhưng khi thấy có người đến trói mình, thì liền giãy dụa la hét ầm ĩ.

“… Không nói đạo lý, ỷ thế hiếp người…”

“Ngươi còn không biết ngươi đã phạm cái lỗi gì sao? Nhất cử nhất động của ngươi tại thị trấn, chúng ta đều biết rất rõ ràng. Không cần ỷ thế hiếp người, chỉ dựa vào những việc ngươi đã làm thôi, thì ngươi chết mấy lần cũng không oan. Tuy là Nhị Lang ca hắn nói không truy cứu, nhưng chỉ cần ai trong chúng ta nói ra một câu thôi, thì ngươi cũng không sống được.”

Nghe Ngũ Lang nói như vậy, Triệu Tú Nga vốn đang sững sờ, sau đó lại tiếp tục giãy giụa lên.

“Ngươi cũng đừng hy vọng đến vị Triệu đại quan nhân kia của ngươi, có lẽ hắn cũng không biết, ngươi quay trở về sẽ làm những chuyện như vậy… . Hắn bất quá chỉ là thương nhân, dù muốn quyên quan cũng còn không có quyên đến tay đâu. Hơn nữa dù hắn có thật sự quyên được quan, thì trong huyện Cẩm Dương này, cũng không phải là nơi hắn có thể định đoạt.” Ngũ Lang lại nói.

Lúc này thì Triệu Tú Nga không vùng vẫy nữa, trên mặt một lần nữa xuất hiện thần sắc kinh hoảng.

Liên Mạn Nhi ở bên cạnh nhìn thấy vậy, không khỏi cười thầm. Sau khi bọn nàng biết rõ Triệu Tú Nga theo vị “Triệu đại quan nhân” kia, nên trong lúc chú ý tới hành tung của hai người thì đồng thời cũng không có chuyện không cẩn thận đi điều tra chi tiết về vị “Triệu đại quan nhân” đó.

Triệu Tú Nga xác thực thật là nữ nhân khôn khéo, cường hãn, nhưng khuyết điểm của ả là quá mức tự tin, lại đem người khác nhìn quá thấp. Đánh giá cao mình cùng đánh giá thấp người khác, chỉ cần dính phải một trong hai điểm trên thôi, đều vô cùng không ổn, huống chi Triệu Tú Nga chiếm cả hai điều này.

“Thành thật một chút, chúng ta cũng không nhã nhặn, dễ nói chuyện như đại gia chúng ta đâu. Ai dám làm ầm ĩ, chúng ta sẽ không khách khí. Đến lúc đó, mặt mũi sẽ bị mất lớn rồi. Mà các ngươi hiện tại mất mặt, cũng không phải là mất mặt của Liên gia, mà mất chính là mặt mũi vị chủ tử kia của các ngươi. Nếu để cho hắn biết là ai trong các ngươi làm mất mặt mũi của hắn, lúc các ngươi trở về cũng đừng mong có ngày tốt lành để sống.”

Hàn Trung một bên lớn tiếng nói, một bên sai người đem bọn người của Triệu Tú Nga xô đẩy ra ngoài.

Triệu Tú Nga không chỉ không có lại giãy dụa, ngay cả nói cũng không nói lời nào, chỉ cúi thấp đầu, tự mình nhanh chóng đi khỏi.

Liên Mạn Nhi nhìn thoáng qua bóng lưng của Triệu Tú Nga, lại nghĩ tới tin tức tiểu Phúc nghe ngóng được. Vị Triệu đại quan nhân kia, tuy hơi có chút gia tài, nhưng làm người hay xử sự đều một mực coi trọng quy củ, nhưng mà bên người dẫn theo Triệu Tú Nga hay khoe khoang, nên dẫn phối hợp chút ít diễn xuất của Triệu Tú Nga.

Bên này vừa đuổi Triệu Tú Nga đi, thì bên kia Lý Lang Trung cũng bị mời đến xem mạch cho Liên lão gia tử. Mọi người đoán không sai, Liên lão gia tử là gấp hỏa công tâm, trúng gió, nhưng tánh mạng không đáng lo, chỉ là tạm thời nói chuyện và hành động đều có chút vấn đề, cần phải dùng thuốc để điều trị. Về phần có thể khôi phục tới trình độ nào, thì Lý Lang Trung nói ông không dám khẳng định.

“Thân thể bên trong của Lão gia tử rất tốt, nói năng hành động, có lẽ không có vấn đề, nhưng những cái khác thì khó mà nói rồi. Cứ uống trước mấy thang thuốc xem đã.”

Đưa Lý Lang Trung đi xong, Trương thị, Liên Mạn Nhi đều đi vào bên trên trong phòng thăm Liên lão gia tử.

Liên lão gia tử nằm ở trên giường gạch, con mắt nửa khép, miệng thoáng nghiêng một bên, Chu thị ngồi ở bên cạnh lau nước mắt, còn những người khác thì đều vây quanh ở trước giường, thấy Liên Mạn Nhi các nàng đi vào, mới tránh qua một bên.

Mặc dù Liên lão gia tử miệng không thể nói, nhưng mà Trương thị, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang cùng tiểu Thất đều nói vài lời như cố gắng để cho Liên lão gia tử tĩnh dưỡng…, rồi mới từ bên trong phòng trên đi ra. Sau đó, Trương thị mang theo Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất về nhà, còn Liên Thủ Tín và Ngũ Lang thì tiếp tục ở lại khu nhà cũ.

Mấy gian phòng ốc và cửa sổ của Khu nhà cũ đều bị đập phá, Liên Thủ Tín có mời Liên lão gia tử và Chu thị đi đến nhà hắn, nhưng hai vợ chồng già đều không muốn.

“Nếu chết, cũng phải chết trên giường gạch này.” Đây là Chu thị nói.

Liên lão gia tử mặc dù không nói chuyện được, nhưng ý tứ trong ánh mắt, cũng là không muốn đi.

Liên Thủ Tín và Ngũ Lang ở lại, là muốn thu xếp đem cửa sổ phòng trên sửa chữa tốt lại.

Bọn Liên Mạn Nhi về đến nhà không bao lâu, thì Liên Thủ Tín và Ngũ Lang cũng trở về.

“Sao trở về nhanh như vậy, cửa sổ đều đã sửa xong rồi sao?” Trương thị liền hỏi.

“Chỉ có cửa sổ của hai gian phòng lão gia tử, lão thái thái mà có nhiều người như vậy, còn không phải thoáng cái đã làm xong sao.” Liên Thủ Tín trả lời.

“Chỉ tu sửa cửa sổ đông phòng của nhà chính thôi?” Liên Mạn Nhi hỏi Ngũ Lang.

“Ừ.” Ngũ Lang gật đầu. Triệu Tú Nga vạch trần ra vết sẹo cũ, các nàng không cùng đám người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa ầm ĩ, còn ngăn lại Triệu Tú Nga tiếp tục đại náo, rồi đem cả đám Triệu Tú Nga đưa đi gặp quan, cái này là đã tương đương với việc lấy đại cục làm trọng, lòng dạ quá bao dung rồi. Muốn bọn hắn quay đầu coi như không có việc gì xảy ra, đi tu sửa cửa sổ cho Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa, thì không thể nào.

Ngay tại khu nhà cũ, Liên Thủ Tín cùng Ngũ Lang thu xếp như vậy, nhưng đều không có quan tâm gì đến bọn Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa. Khiến các hương thân đến phụ giúp cũng nhìn thấy ở trong mắt, biết rõ trong lòng, nên ai cũng không nói gì.

“Lão gia tử, lão thái thái thì trách nhiệm chúng ta phải lo. Nhưng bọn họ thì khác, cũng không phải là không có tay không có chân, hơn nữa tuổi còn trẻ, không nhất định cần giúp.” Liên Thủ Tín lại nói.

Discussion26 Comments

  1. Mấy kẻ đó còn chẳng bằng Nhị Mập và Đại Mập. Hai con chó kia đối xử tốt với nó thì nó rất trung thành đâu như mấy kẻ thượng phòng Liên gia kia, dù có tốt với họ thế nào đi nữa họ cũng thấy đó là điều đương nhiên, sẵn sàng vì chút lợi trước mắt mà quay ra cắn trả. Liên lão gia tử trúng gió rồi, tất cả là do thằng con khốn nạn mà cả nhà phải nhịn ăn nhịn mặc cho nó ăn học, ai trong hoàn cảnh này chả giận điên người. Liên Thủ Nghĩa cũng dính dáng trong tất cả các vụ kia còn mặt mũi nào mà nói không tha cho Triệu Tú Nga chứ

  2. Lần này triệu tú nga vạch trần hết tội lỗi của đại phòng và tam phòng ra, rất là hay và kịch tính.
    Liên lão gia tử thực ra cũng đoán được sự việc rooif nhưng tự lừa dối mình thôi. Có triệu tú nga vạch trần ra lúc này mới cảm thấy đau đớn như thế nào. Lần này ông bị shock mà đột quỵ thì khả năng nằm liệt giường rồi. Âu cũng là cái giá phải trả cho sai lầm của ông mấy chục năm qua mà thôi.

  3. Một đám người đê tiện … cũng đáng đời cho LLG cung phụng , cái gì cũng lo cho 2 chi trên … giờ thì trắng mắt ra !!!

  4. Sự thật xấu xa phơj bày ra trước mắt,LLGT có muốn hồ đồ cũng ko nổj,đến lúc 2 nhà thượng phòng phảj trả gjá rồj

  5. Giờ biết cái người mà bản thân ông luôn luôn kì vọng lại đối xử với mình như thế Liên lão gia tử đã sáng mắt ra hay chưa, chiều chuộng mãi, mọi tội lỗi gây ra đều được ông hóa to thành nhỏ, bao nhiêu uất ức của Tứ phòng đều do ông ra mặt xin hộ, cung phụng cả gia đình nó khiến cho bọn nó không phải làm gì mà vẫn ăn trắng mặt trơn, giờ thì thấy chưa, vì bản thân mình mà em gái cũng bán, cha ruột cũng bị tính kế bôi nhọ danh dự, chuyến này thì hai ông bà có thể sáng mắt ra rồi, thấy được bộ mặt thật của đứa con trai với con dâu rồi, toàn người tốt thôi, người như thế còn muốn nhà Mạn Nhi phải giúp đỡ, sau này ông còn có thể mở miệng nói thế nữa hay không? Lần trúng gió này chắc gì có thể điều trị tốt mà khỏi hoàn toàn chứ, tuy Triệu Tú Nga nói lời không dễ nghe nhưng mà nói đúng lắm, nói nghe sướng cả tai, lâu rồi mới có người chửi đã như thế, còn Liên Thủ Nghĩa- vẫn còn có thể mở miệng nói như thế ư, ngày trước là mấy người có ý định hại Mạn Nhi đó, giờ nhà người ta có chút quyền thế là muốn lợi dụng, không có đâu, thấy Trương thị chưa, một người hiền lành như thế mà bị bức tới mức phải chỉ vào mặt Liên Thủ Nghĩa mà hỏi mấy người có lương tâm hay không đấy à, phải như thế nào mới bị như thế chứ, cứ nghĩ tới cảnh con gái mình bị lừa bán đi, bản thân thì nghĩ rằng nó đang được sống tốt đẹp nhưng sự thật lại bị người ta đem chôn sống, ai mà có thể chịu được, một người bình thường bị chôn sống thì cũng đủ biết thê thảm tới mức nào. Trương thị chuyến này thì căm hận cả Đại phòng và Nhị phòng, nhất là con mụ Cổ thị ác độc kia.

  6. là sự thật thì vẫn sẽ là sự thật, giấu diếm cách mấy rồi cũng có ngày lộ ra, haizz, Liên ga lão tử cả đời sống thiên vị bất công nên đến cuối đời mới chịu quả báo đây, cảm ơn nàng nhé

  7. qua chuyen lan nay Lien Thu Tin va Truong thi chac la lanh long voi dai phong va nhi phong luon roi , nhu vay cung tot sau nay khong con qua lai nua

  8. Mọi việc sáng tỏ r, Liên lão gia tử nộ hoả công tâm, trúng gió ngất đi. Mấy ng kia chắc thở phào đc lát, k biết ông ấy định làm sao vs cái nhà này nữa. Haiz, thanks tỷ

  9. Lão gia tử hết bênh vực rồi nhé mọi chuyện rành rành trước mặt thế kia hajzz cũng tội cho lão bị trúng gió rồi những lúc ông bị bệnh hay gì đều do con trai cả của ông gây ra cả nhưng lúc nào ông cũng bao che cho chúng hết mong là lần này ông thật sự tỉnh ngộ a

  10. mong cho chuyen nay qa som de tui gap lai A Luc di! Lan lau qua sao chua thay xuat hien nua. Van la toi nhi lang nhat. co vo nhu the, cha me nhu the…aizzz

  11. lần này thì LLGT thật sự sáng mắt ra rồi, bọn người đại phòng phải nói ko bằng súc sinh, cha ruột mẹ ruột mà còn tính kế như thế thì còn chứa chấp làm gì, con cái như vậy thà bỏ còn hơn nuôi trong nhà như nuôi họa ngầm, ko biết khi nào lại bị cắn một cái. cũng khổ cho Nhị lang, vốn cũng ko phải người xấu gì, cũng siêng năng làm việc, nhưng có cha mẹ như LTN vs Hà thị, thêm vợ ko ra gì chạy theo người khác như TTN, giờ thành gà trống nuôi con mất thôi

  12. Liên lão gia tử sau lần này mà còn có thái độ bất công nữa thì ta ko còn gì để nói. Cả đời thiên vị rõ ràng biết phân biệt đúng sai phải trái mà làm như ko biết. Ông ấy bị như vậy là đáng đời thôi

  13. Chuyen ranh ranh ra truoc mat , lao gia tu tin tuong va lo cho con ca biet bao nhieu gio thi dua con do bao hieu ong bang cach fam ong mot dao , that het noi, cung may lao gia tu mang lon suc khoe tot, neu la nguoi khac thi tuc chet mat roi

  14. đây cũng là tại Liên lão gia tử dạy con trai không đúng cách nên mới tạo thành hậu quả như bây giờ

  15. Liên lão cho mấy nhà kia ra ở riêng luôn đi, ở với nhau chỉ có chết vì tức thôi.cũng chưa hưởng phúc đc ngày nào, mục tiêu đại gia đình hòa thuận của Liên lão là ko bao giờ có rồi, lần này mong ông sẽ hết hy vọng thực sự.

  16. Gấu áXù Phu Nhân

    “Liên Mạn Nhi cùng Ngũ Lang Liên( Liên? Chỗ này 1. Liên Ngũ Lang 2. Không có chữ Liên)”
    Chẳng biết phải nói gì…. triệu tú nga miệng cao hơn mắt mắt cao hơn đầu… tâm cơ thì có mà tầm nhìn ngu quá.
    Liên lão gia tử, ông đã hối hận chưa? Có lẽ là k….
    Chu thị dở hơi, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

  17. Giờ chân tướng đã nghe tận tai, để coi Liên Lão Gia còn thiên vị con trưởng nữa ko .

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: