Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 571+572

24

Chương 571: Trảo tử nhân.

 Edit: An

“Mẹ, con gây họa gì chứ. Không phải chỉ là làm vỡ chén trà thôi sao? Cũng không thể trách con.” Liên Đóa Nhi gân cổ, phản đối lời mắng của Cổ thị.

“Mẹ không nói chuyện chén trà.” Cổ thị nhìn Liên Đóa Nhi, “Đóa Nhi, chẳng phải mẹ đã nói với con rồi sao. Bây giờ đã không giống lúc trước, không thể làm việc theo hứng.”

“Con làm gì chứ, cái gì con cũng chưa làm.” Liên Đóa Nhi vẫn già mồm cãi lại.

“Mẹ còn không hiểu con sao? Con nói cho mẹ biết, con bưng chén trà kia, có phải là muốn hắt vào Mạn Nhi không?” Cổ thị bất đắc dĩ nhìn Liên Đóa Nhi, “Làm trò trước mặt mẹ, con còn không chịu thừa nhận sao?”

“Đúng vậy đấy thì làm sao.” Liên Đóa Nhi vênh mặt, bĩu môi nói, “Con muốn hắt nó đấy thì làm sao. Tại sao con lại phải làm việc dưới đất trong khi nó ngồi trên giường gạch? Tại sao con phải mặc quần áo rách nát này trong khi nó mặc đẹp như vậy? Con thấy nó là không vừa mắt. Nó là một nha đầu nông thôn, sao nó lại có phúc lớn như vậy?”

Nói đến đây, Liên Đóa Nhi cũng có chút nghiến răng nghiến lợi.

“Con…” Cổ thị nhìn Liên Đóa Nhi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, vung tay lên, muốn đánh Liên Đóa Nhi. Nhưng cuối cùng, cánh tay đó của bà vẫn vô lực buông xuống. “Đóa Nhi, mẹ đã nói với con rồi, con phải hiểu.”

“Con hiểu, sao con không hiểu chứ. Không phải là các nàng sống sung túc, chúng ta không sống tốt sao? Con không phục.” Liên Đóa Nhi oán hận nói.

“Không phục cũng phải phục. Ít nhất, con cũng đừng biểu hiện ra trên mặt.” Cổ thị vô lực, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích với Liên Đóa Nhi, “Mấy mẹ con ta hôm nay đều nằm trong tay người khác. Mẹ đã dạy gì con, đang ở trong nhà người khác thì phải biết cúi đầu. Bây giờ chúng ta nhịn nhục một chút, chờ sau này chúng ta không phải nhìn sắc mặt người khác mà sống nữa, khi đó, con muốn thế nào thì được thế nấy.”

“Mẹ, cha còn có thể làm quan sao?” Ánh mắt Liên Đóa Nhi tỏa sáng, nàng ngẩng đầu hỏi Cổ thị.

“Cái này, sợ là… sợ là không thể.” Cổ thị do dự, cuối cùng vẫn nói thật. Bởi vì nàng hiểu rõ, thay vì để Liên Đóa Nhi ảo tưởng không thực tế, làm ra những chuyện không đầu óc, còn không bằng để cho nàng biết thực tế gay gắt.

“Vậy, vậy Kế Tổ ca thì sao? Ca còn có thể sao?” Liên Đóa Nhi lại hỏi.

Cổ thị cúi đầu, nhìn Liên Đóa Nhi thật lâu, cuối cùng thở dài, lắc đầu.

Liên Đóa Nhi ngây người hồi lâu, dù mấy ngày này nàng không thiếu nghe người ta nói những chuyện này, nhưng trong lòng nàng vẫn còn một chút hi vọng, nàng cần người xác nhận một lần nữa. Mới đầu, Cổ thị không nói hết mức, nhưng gần đây, đáp án của Cổ thị đã hoàn toàn biến thành phủ định.

“Vậy, mẹ, chúng ta vẫn có thể tới nhà Hoa Nhi tỷ sao?” Liên Đóa Nhi nhìn Cổ thị đầy hi vọng.

“Đứa nhỏ này.” Cổ thị nghiêng đầu, dùng ống tay áo lau mắt, “Mẹ đã nói gì với con rồi? Hoa Nhi tỷ của con, bây giờ sống…, côi. Chỉ nếu chúng ta giúp Hoa Nhi tỷ của con trước mới có thể được Hoa Nhi tỷ của con đón vào huyện thành.”

“… Bắt buộc phải cầu cạnh nhà Mạn Nhi giúp sao? Tìm người khác không được sao? Nhà Mạn Nhi thật sự có năng lực lớn như vậy sao?” Liên Đóa Nhi hỏi liên tiếp.

“Không sai.” Cổ thị gật đầu.

Liên Đóa Nhi không nói gì.

“Chẳng phải mẹ đang tìm cách nịnh bợ Mạn Nhi sao? Con nịnh nọt nàng là vì cuộc sống sung túc của chúng ta sau này, không phải vì con thấp kém. Chúng ta chỉ lợi dụng nàng thôi. Sao con lại thiếu kiên nhẫn như vậy, cơ hội rất tốt hôm nay, con lại không biết lợi dụng, thiếu chút nữa còn gặp họa. Nếu không phải có chị dâu của con ở cạnh, nếu con thật sự hắt chén trà đó lên người Mạn Nhi, hậu quả là gì, con có từng nghĩ tới sao? Người ta muốn mạng của chúng ta cũng chỉ cần một câu nói. Còn muốn người ta giúp đỡ chúng ta, đó là không thể nào.” Cổ thị hạ giọng quở trách Liên Đóa Nhi, “Đóa Nhi, cuộc sống như vậy, con còn chịu chưa đủ sao?”

“Quá đủ rồi, con chịu quá đủ rồi.” Liên Đóa Nhi liền nói, “Sau này, sau này con nhất định sẽ kiềm chế bản thân.”

Cổ thị thở dài, đưa tay xoa đầu Liên Đóa Nhi, hai mẹ con đều cau mày.

Liên Đóa Nhi cau mày là do Cổ thị bị thương, làn da thô ráp móc vào tóc của nàng, kéo đau da đầu của nàng. Mà Cổ thị cau mày là vì phát hiện ra tóc Liên Đóa Nhi khô vàng.

Đóa Nhi của bà đã phải chịu khổ, từ lúc từ Thái Thương về, đi theo bà ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lúc nào cũng bị Chu thị trách mắng. Đóa nhi đang tuổi lớn, Cổ thị thương Liên Đóa Nhi, lại nghĩ tới mấy hài tử của Tứ phòng, bởi vì cuộc sống hiện tại khá giả rồi, cả đám đều trổ mã, xinh đẹp, Cổ thị cảm thấy đau lòng không thể kìm nén.

Dù thế nào, bà cũng phải tìm cách để mình và con một lần nữa được sống thật tốt.

“Vậy sau này, lại gặp Mạn Nhi hoặc người của Tứ phòng, con biết phải làm sao không?” Cổ thị đè ngực, hỏi Liên Đóa Nhi.

“Con biết.” Liên Đóa Nhi gật đầu, “Nhưng mẹ ơi, các nàng ngày càng ít qua đây, dù có tới, con muốn tìm nàng nói chuyện…” Liên Đóa Nhi nhìn về phía Đông phòng, “… Mọi người đều nhìn con.”

“Vì không dễ dàng nên mới phải đợi cơ hội. Cũng may còn có chị dâu con…” Cổ thị trầm tư nói.

“Mẹ.” Liên Đóa Nhi lại nhìn về phía Đông phòng, hạ giọng xuống một chút, “Chị dâu con vẫn đồng lòng với chúng ta sao?… Dù nàng muốn ngăn con cũng không cần dùng sức như vậy chứ, làm bỏng tay của con. Con thấy bây giờ nàng thiên vị Liên Mạn Nhi hơn…”

“Suỵt…” Cổ thị lập tức bảo Liên Đóa Nhi đừng lên tiếng, “Con nói gì vậy, chị dâu con tất nhiên đồng lòng với chúng ta.”

“Vậy chẳng phải mẹ đã sớm bảo nàng nói chuyện với mẹ Mạn Nhi sao, sao nàng vẫn chưa nói?” Liên Đóa Nhi liền nói.

“Cũng không phải muốn nói là nói được luôn, chị dâu con, cũng phải tìm cơ hội thích hợp…” Cổ thị nói, ánh mắt trở nên sâu thẳm phức tạp.

……

Mùng bốn tháng giêng, Tây thượng phòng ở hậu viện Liên gia không ngừng truyền ra tiếng cười vui vẻ của các tiểu cô nương, mở cửa Tây phòng ra có thể thấy có mấy tiểu cô nương đang ngồi trên giường gạch.

Tất nhiên Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi đều ngồi đó,ngoài ra còn có Trương Thải Vân, Ngô Gia Ngọc và Liên Diệp Nhi.

Mùng hai tết, Trương thị và cả nhà về thôn Thiêu Oa thăm Trương Thanh Sơn và Lý thị. Lúc về dẫn cả Trương Thải Vân theo, đến vụ mùa xuân sẽ đưa về. Ngô Gia Ngọc hôm nay đi theo Ngô Vương thị tới nhà Liên Mạn Nhi chúc tết, Liên Diệp Nhi thì đã là khách quen của Liên Mạn Nhi từ lâu.

Mấy tiểu cô nương đều mặc xiêm y tươi đẹp, ngồi trên giường gạch phủ thật nhiều đệm lông, vây thành một vòng, đang chơi trảo tử nhân (trò ném đồ tung hứng như ném bao cát của Nhật, hay ném đá của VN mình).

Trảo tử nhân là trò chơi rất phổ biên ở phủ Liêu Đông, là một trong những trò chơi được các tiểu cô nương thích nhất. Loại trò chơi này có chỗ gọi là trảo quải hoặc trảo dát lạp cáp. Thật ra nó chỉ là một trò tung bắt đơn giản.

Nghe nói trò chơi này ở các nơi khác nhau, các tiểu cô nương dùng “tử nhân” khác nhau, mà trò trảo tử nhân ở phủ Liêu Đông phần lớn là dùng tử nhân của dê hoặc lợn.

“Tử nhân” này là chỉ phần đầu gối, chỗ nối xương đùi và xương ống chân trước của lợn và dê.

Tử nhân của dê nhỏ, tinh xảo và thích hợp với trò trảo tử nhân hơn tử nhân của lợn. Nhưng đồng thời cũng rất khó có được. Bởi vì nơi này rất ít người nuôi dê. Nhà Liên Mạn Nhi muốn mua thịt dê cũng phải sai người đi thôn xóm của người Hồi ở phía tây để mua. Mà tử nhân của lợn cũng dễ kiếm hơn. Hàng năm giết lợn tết, một con lợn có thể có hai cái tử nhân, qua mấy năm là có thể thu thập đủ một bộ tử nhân lợn. Tất nhiên chuyện này chỉ xảy ra ở những nhà sống khá giàu có, có thể giết lợn tết.

Hôm nay mấy tiểu cô nương Liên Mạn Nhi chơi trảo tử nhân bằng tử nhân dê.

Những cục tử nhân dê này còn từng dùng thuốc nhuộm đỏ nhuộm qua, bởi vì bị chơi nhiều nên nhiều chỗ thuốc nhuộm đã phai màu.

Muốn chơi trảo tử nhân, một lần chỉ cần dùng năm cục tử nhân dê là đủ.

Cách chơi trò chơi này cũng rất đơn giản, đầu tiên phải xác định thứ tự trảo tử nhân. Mấy tiểu cô nương một lần cầm năm miếng tử nhân dê ném lên thảm lông, xem người nào ném “chân nhi” đứng nhất. Người nào đứng nhất, thì những người còn lại theo độ chính xác cũng có thứ tự của mình.

Có rất nhiều kiểu chơi trảo tử nhân, hôm nay mấy tiểu cô nương chơi kiểu “Bàn chân nhi”. Đến lượt ai thì người đó nắm năm miếng tử nhân dê trong tay, ném lên thảm lông. Kiểu ném này cũng phải có chút thủ đoạn, tốt nhất là làm cho năm miếng tử nhân dê phân bố rải rác nhưng không quá phân tán, cũng không quá dày đặc.

Tử nhân dê dựa theo hình dáng lúc rơi xuống thảm lông: đảo, ngửa, ngang, nghiêng chia ra gọi là bối nhân, khanh nhân, chân nhân, lư nhân, tất nhiên cũng có xác suất nhỏ là tử nhân dê nằm thẳng nhau. Nhưng vì loại này rất khó tạo ra nên trong trò chơi chỉ có bốn loại phía trước.

Liên Mạn Nhi ném một miếng tử nhân dê, rồi theo thứ tự ném bốn miếng tử nhân dê còn lại theo thứ tự thành bối nhân, khanh nhân, chân nhân, lư nhân,rồi lại chuyển thành lư nhân, bối nhân, khanh nhân, cuối cùng dùng bốn miếng tử nhân dê chia ra thành lư nhân, bối nhân, khanh nhân và chân nhân, cuối cùng tung miếng tử nhân dê ban đầu kia lên cao, thu bốn miếng tử nhân dê kia vào, rồi lại bắt được miếng tử nhân dê kia.

Hoàn thành mọi thứ không sai sót mới được coi là thắng trò chơi này. Trong lúc ném, nếu không đỡ được miếng tử nhân dê ném lên kia hoặc không tạo được trạng thái đúng cho bất kì một miếng tử nhân dê nào đều bị coi là thu cuộc, phải đưa tử nhân dê cho người tiếp theo chơi.

Trò trảo tử nhân này, trừ bàn chân nhi ra còn có rất nhiều kiểu chơi khác, có trảo đối đẳng (nhiều người ngồi đối diện nhau trước mặt có rất nhiều miếng tử nhân), cũng không bắt buộc phải dùng năm miếng tử nhân dê, mười miếng, thậm chí mười lăm miếng cũng chơi được. Nếu như dùng nhiều hơn năm miếng tử nhân dê thì yêu cầu hai người lập thành một đội, có chủ có phó, như vậy có thể chơi càng nhiều kiểu.

Chương 571: Náo

 Edit: Anh Vu

Mấy tiểu cô nương vừa chơi chân nhi (tựa như trò đánh chuyền của VN), vừa nói nói cười cười trêu đùa nhau. Liên Mạn Nhi vừa ngồi bên cạnh Trương Thái Vân, vừa ngồi bên cạnh Liên Diệp Nhi. Đến phiên Trương Thái Vân, nàng không nói không cười, chỉ chăm chú vào việc đánh chân nhi.

Trẻ con thường bị cuốn hút, chơi trò chân nhi, thật ra nó còn giúp rèn luyện cho các tiểu cô nương phối hợp lực đạo đúng nhịp giữa tay và mắt, phiền là một cô gái có thể chơi tốt trò chơi này thì đều có một đôi tay khéo léo, học thêu hoa, châm tuyến các loại đều nhanh hơn so với người khác.

Trương Thái Vân chăm chú vào chân nhi, Liên Diệp Nhi đi tới bên cạnh Liên Mạn Nhi, cúi đầu nói thầm vào tai nàng.

“…. Biết Thái Vân tỷ tới đây chơi còn ở lại vài ngày, bà nội bị chọc tức đấy.” Liên Diệp Nhi nói cho Liên Mạn Nhi biết: “Bà ở trong phòng ném đập đánh còn không có hết giận đâu, ra cả ngoài cửa phòng mắng chửi người nữa. Nói gì mà “lấy tay bắt cá”, không biết tốt xấu, không biết xa gần gì, có gì tốt đều cho người ngoài hưởng hết.”

Liên Mạn Nhi mỉm cười lắng nghe.

“Đáng tiếc, chuyện này bà nội không thể xen vào, nên bà tức giận thì cứ tức giận, đối với chúng ta cũng chẳng hại cái gì.”

“Cái này không phải do hai ngày trước, Cô cả ở trong thành tới chơi sao, hình như là thì thầm với bà nội về Tứ thúc và Tứ thẩm cái gì đấy. Bà nội tức giận vì Tứ thúc, Tứ thẩm cho Thái Vân tỷ tới nhà ở chơi, mà ngay cả Ngân Tỏa đến cổng cũng không chào đón Cô cả tới chơi.” Liên Diệp Nhi lại nói.

“Tỷ biết, sợ rằng bà nội không chỉ tức giận vì cái này đâu. Chúng ta hai ngày đó đi sang nhà bà ngoại tỷ chơi rồi, bà nội cũng bởi vì cái này mà tức giận đấy.” Liên Mạn Nhi gật đầu nói.

Tập tục ở phủ Liêu Đông, mỗi năm khuê nữ sau khi xuất giá có thể về nhà mẹ đẻ thăm người thân mấy ngày. Lúc đầu ở thời điểm Liên gia chưa tách ra, những ngày trọng đại này mọi người đều phải ở nhà. Toàn bộ gia đình. Không thể đi đâu, cũng không thể tham gia bất cứ hoạt động gì khác. Nhiệm vụ chính của họ trong ngày này là tiếp đãi một nhà Liên Lan Nhi đến thăm Liên lão gia tử và Chu thị.

Mấy cô con dâu Cổ thị, Hà Thị và Triệu Thị không có cha mẹ, vì vậy cũng không cần về thăm nhà mẹ đẻ, nhưng Trương thị cha mẹ đều đầy đủ. Theo lý thuyết, nàng là con dâu út, ngày này nên cùng Liên Thủ Tín cùng nhau về nhà mẹ đẻ thăm người thân cũng thích hợp.

Nhưng Chu thị không cho. Người nhà mẹ đẻ của Trương Thị chẳng là gì, làm sao so sánh được với đại khuê nữ tôn quý của bà? Mà ngày này, ngươi không ở nhà cung nghênh, hầu hạ một nhà con gái lớn của ta, lại đi về thăm cha nương của ngươi, ngươi đây chính là không có khuê nữ, không đem cô cả để vào trong mắt. Không đem cha mẹ chồng để vào trong mắt, không có đem mấy lão Liên gia chúng ta để vào trong mắt. Ngươi dám làm như vậy, ngươi chính là tội ác tày trời, ngươi chính là đồ bất hiếu, sau này ngươi sẽ sống cuộc đời đen tối a!

Chu thị thông minh ở chỗ, bà sẽ không nói rõ, nhưng sẽ cho ngươi nhìn sắc mặt bà, thêm một bước chính là té đập đánh, chỉ cây dâu mắng cây hòe, cho đến khi một mình ngươi chủ động đón hùa ý của bà mới thôi.

Cho nên, từ lúc Trương thị gả vào cửa Liên gia, trừ năm thứ nhất sau tân hôn, mùng hai tết nàng cùng Liên Thủ Tín trở về nhà mẹ đẻ vì khi đó Chu thị còn cho nàng chút ít thể diện. Sau này, thì không có đi qua nữa.

Liên Mạn Nhi nghe Trương thị nói đến chuyện này, còn từng ở trong lòng lăn qua lộn lại suy nghĩ thật lâu. Cảm thấy, Chu thị chịu ở năm đầu để cho Trương thị mùng hai về nhà mẹ đẻ, đó là vì dù sao cũng Tân hôn, nếu như năm thứ nhất cũng không trở về, thì Trương gia bên kia sẽ không đống ý. Nhưng sau đó, lại không cho phép Trương thị mùng hai đầu năm về nhà mẹ đẻ nữa, nguyên nhân cũng có rất nhiều. Nói thí dụ như, Trương thị lần đầu sinh đẻ bào thai lại chính là nha đầu, lại nói thí dụ như, cùng Trương thị chung sống đã lâu, biết Trương thị dễ khi dễ.

Đó là lúc trước khi ra ở riêng, mà sau khi ra ở riêng, nhà nàng ở lại nhà cũ kia một năm, người một nhà bởi vì bận rộn sinh kế, còn có nguyên nhân là Trương thị vừa mới khôi phục lại thân thể, cũng không có chuyện về thăm nhà mẹ đẻ nhân ngày trọng đại này.

Rồi sau đó, Liên lão gia tử và Chu thị cùng cả nhà dọn tới Thái Thương.

Năm nay, một nhà Trương thị về thăm nhà mẹ đẻ ở thôn Thêu Oa, đã cùng với Liên Lan Nhi và một ít người ở Liên gia không đánh mà chiến rồi. Chu thị cảm thấy khuê nữ của mình phải chờ đợi, thì địa vị của Liên gia đã không bằng trước kia nữa rồi, nghĩ xa thêm một chút cũng là đại biểu bà ở Liên gia không giống như trước kia là nói một không nói hai, mọi người phải khom lưng trước bà.

Mọi người không sợ bà, cũng không đem bà để vào trong mắt nữa, quả thực là buồn cười.

Thật ra thì, nhà Liên Mạn Nhi sau khi từ thôn Thêu Oa trở về, Chu thị đã sai Liên Thủ Lễ tới nhắn muốn Liên Thủ Tín qua đó nói chuyện. Bởi vì lúc ấy, Liên Diệp Nhi đã mật báo cả nhà Liên Mạn Nhi biết Chu thị tìm Liên Thủ Tín, chính là muốn phát tiết cái lửa giận này, hơn nữa sợ là có ý muốn Liên Thủ Tín đón cái Ngân Tỏa tới ở, nếu không sẽ không để cho Liên Thủ Tín đi.

Đầu tháng Giêng, Liên Thủ Tín là của nhà, ngày ngày phải xã giao, tiệc rượu cái này tiếp tới cái kia, căn bản cũng không có thời gian rỗi, hơn nữa, người nào rảnh rỗi chính sự không có làm, suốt ngày đi người dụ dỗ cố tình gây sự chứ. Hơn nữa, bên cạnh Chu thị có ba nhi tử, lại còn nhiều tôn tử “hầu hạ”, quả thật là không cần thiết phải ngày ngày gọi Liên Thủ Tín tới ân cần dạy bảo.

“Nên có lễ số thì chúng ta đều làm không thiếu, về phần những thứ khác, ta không thể nuông chiều tính xấu kia, nếu không, sau này khẳng định không thể chiều nổi bà nội.” Lúc ấy người một nhà đã nói như thế.

“Đúng rồi, Diệp Nhi, muộn nói hôm nay Tam bá đã đi đâu?” Liên Mạn Nhi đột nhiên nhớ tới mà hỏi.

“Đi thôn Tây rồi.” Liên Diệp Nhi trả lời: “Chính là năm ngoái, nhà kia mời cha muội tới muốn đóng một cái tủ, đang cần rất gấp. Cha muội vội vàng tới làm cho họ, hôm nay nhà đó mời khách, cũng mời cha muội qua luôn. Nghe nói còn muốn để cho cha muội đóng cho vài cái tủ khác giống như vậy nữa.”

Liên Diệp Nhi nói như vậy, trong giọng nói mơ hồ có chút kiêu ngạo. Liên Thủ Lễ là thợ mộc có tay nghề tốt, có thể làm ra tiền cho cả nhà, đồng thời còn khiến người khác tôn kính, làm khuê nữ, Liên Diệp Nhi đương nhiên tự hào, cao hứng.

Liên Mạn Nhi cũng vì Liên Diệp Nhi mà cao hứng.

Mấy tiểu cô nương nói nói cười cười, chơi đùa tới trưa, Trương thị đã bảo người bày cơm trong Đông phòng, mời các nàng tới ăn cơm. Hôm nay nhà tú tài ở trấn trên có chuyện vui nên phụ tử Ngô Ngọc Quý, Liên Thủ Tín, Ngũ lang và cả Tiểu Thất, Lỗ tiên sinh đều được mời tới, vì vậy Trương thị cho người mời Ngô Vương Thị, Ngô Gia Ngọc, còn có Triệu Thị và Liên Diệp Nhi tới, mọi người cùng nhau vui vẻ.

Ăn cơm trưa xong, mọi người cũng không vội vã về nhà, theo như lời Ngô Vương thị mà nói, mấy người đàn ông uống rượu không thể trở lại nhanh được, các nàng về nhà cũng không có chuyện gì để làm, chi bằng ở lại đây cùng nhau cười cười nói nói còn tốt hơn.

Liên Mạn Nhi và mấy tiểu cô nương cùng nhau tới Tây phòng, nói đùa một hồi ở trong phòng ngủ, sau đó Liên Mạn Nhi sai Tiểu Hỉ mang cho nàng gối và chăn.

Lúc này Triệu thị tới bảo Liên Diệp Nhi nàng phải về nhà, hỏi Liên Diệp Nhi có về cùng không.

“Không có chuyện gì thì đừng về vội làm gì.” Liên Mạn Nhi nói với Liên Diệp Nhi: “Ngủ ở đây đi, lát nữa dậy chúng ta chơi tiếp. Buổi tối ăn cơm xong thì các muội hãy về.”

Triệu Thị nghe Liên Mạn Nhi nói vậy đành một mình đi về.

“Tây thôn kia mời khách khẳng định là giải tán sớm hơn so với chuyện vui ở trên trấn. Mẹ đi xem cha con trở lại chưa.” Triệu thị nói.

“Mẹ, vậy con với mẹ cùng nhau trở về.” Liên Diệp Nhi vội vàng nhảy xuống giường xỏ giày vào. Triệu thị tính cách mềm yếu, Liên Diệp Nhi đối với nàng không yên tâm, sợ nàng về nhà cũ lại bị Chu thị quở trách. “Mạn Nhi tỷ, muội với mẹ muội về xem một chút, lát nữa muội trở lại.”

“Được rồi, vậy hai người cứ đi đi.” Liên Mạn Nhi thấy Liên Diệp Nhi nói như vậy cũng không ngăn trở nữa, gật đầu nói.

Liên Diệp Nhi và Triệu thị đi rồi, mấy cô bé liền cởi áo ngoài, mỗi người nằm một chỗ trên giường gạch nói chuyện vài câu, rồi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Gần như là vừa mới nhắm mắt lại, thì Liên Mạn Nhi đã nghe thấy tiếng bước chân cùng kêu khóc ở phía ngoài, nàng kinh hãi giật mình tỉnh dậy.

“Ai đó, làm sao vậy?” Liên Mạn Nhi vội đứng lên hỏi.

Trương Thái Vân, Liên Chi Nhi, Ngô Gia Ngọc, tất cả đều ngồi dậy.

“Hình như là Diệp nhi, . . . . . . Đi Đông phòng rồi.”

“Tiểu Hỉ, ngươi đi xem một chút, đã xảy ra chuyện gì.” Liên Mạn Nhi vội vàng phân phó Tiểu Hỉ hầu hạ ở bên cạnh, lại cùng Liên Chi Nhi, Trương Thái Vân, Ngô Gia Ngọc đem áo váy phía ngoài mặc vào.

“Không phải là trở về nhà cũ sao, bây giờ mới được một lúc, đã xảy ra chuyện gì rồi?” Liên Chi Nhi hỏi.

“Có phải lại bị lão thái thái khi dễ hay không?” Trương Thái Vân nhỏ giọng suy đoán.

“Rất có thể.” Liên Mạn Nhi gật đầu.

Mấy tiểu cô nương ăn mặc xong xuôi, bước xuống đất đi tới Đông phòng. Mới vừa đi tới ngoài phòng, màn cửa của Đông phòng đã được vén lên, Trương thị và Ngô Vương thị đen mặt đi ra, theo sau đó là Liên Diệp Nhi ánh mắt đỏ hồng.

“Lại xảy ra chuyện gì nữa vậy mẹ?” Liên Mạn Nhi vội hỏi.

Trương thị và Ngô Vương thị trao đổi ánh mắt cực nhanh.

“Tam bá con xảy ra chút chuyện, chúng ta đi qua xem một chút, mấy đứa đều ở nhà đi, không cần phải đi đâu.” Trương thị nói với mấy người Liên Mạn Nhi. “Diệp Nhi, cháu cũng ở lại đây đi, thẩm và thím Ngô của cháu đi qua xem một chút.”

“Không tứ thẩm, cháu cũng phải đi.” Liên Diệp Nhi liền nói.

Liên Diệp Nhi rất cố chấp, nhất định phải đi cùng Trương thị, Trương thị không còn cách nào, chỉ đành phải cùng Ngô Vương thị mang theo Diệp Nhi vội vã đi ra cửa, trước khi đi còn dặn dò mấy người Liên Mạn Nhi không nên ra khỏi cửa.

Triệu Thị đã xảy ra chuyện gì, nhìn Trương thị và Ngô Vương thị khẩn trương như thế, thái độ còn có chút kỳ quái, lại còn Liên Diệp Nhi cũng vậy, không giống như trước kia tới tìm Liên Mạn Nhi trước,mà trực tiếp tới tìm Trương thị.

Mấy tiểu cô nương kinh ngạc vô cùng.

Liên Mạn Nhi lại vội vàng gọi Tiểu Hỉ tới, hỏi nàng xem đã xảy ra chuyện gì.

“……Nô tỳ cũng không biết…….thái thái và thân gia thái thái đều không cho nói……” Sắc mặt Tiểu Hỉ cũng có chút kỳ quái, lắp bắp không chịu nói.

Mấy tiểu cô nương càng thêm tò mò, lấy uy bức lợi dụ, cuối cùng Tiểu Hỉ không có biện pháp, nên khôn ngoan tiết lộ đôi câu ra ngoài.

“……Vợ Hà lão lục……Trở về vừa mở cửa liền thấy…… Thái thái tam đương gia muốn tìm cái chết……”

“Thực tế tình huống đã xảy ra chuyện gì, nô tỳ cũng không biết. Chính là Diệp cô nương nói, vợ Xuân Trụ đang trông mẹ nàng, không để mẹ nàng tìm cái chết, nàng chạy đi tìm thái thái và thân gia thái thái, nói là bên kia đã náo loạn hết cả lên rồi….” Cuối cùng Tiểu Hỉ nói.

 

 

Discussion24 Comments

  1. chắc thấy LTL say rượu nên tính kế mà
    nàng ơi tên chương sao lung tung vậy, trên là 557, dưới là 571, đầu là 571+572 ;15

  2. Ối dời, đầu năm mới Chu Thị cũng ko định để ng khác sống. Đáng lẽ nhà Diệp Nhi phải dọn ra ngoài từ lâu rồi. Cũng tại Liên Thủ Lễ. Haizzz. thank các nàng nhé

  3. hu,lai la Lien gia tinh ke nhau day ma,may me con nha Ha lao luc muon an bam Lien gia,lai muon co cs k den noi te nen moi xay ra chuyen nay,noi LTL nhu nhuoc nen roi phai tinh canh bi nguoi ta tinh ke,vo Ha lao luc o doi dien nen thay LTL uong say di ve nha la tim co hoi de ham hai,dung la bi oi.mong Man Nhi co cach giup nha Diep Nhi.sau vu nay LTL ma k sang mat ra thi dung la dau dat.

  4. Biết ngay là ko sớm đuổi mẹ con Hà gia kia đi thì thể nào cũng có chuyện mà. Liên Thủ Lễ bị tính kế chăng? Với tính cách kia của LTL chẳng phải là sẽ chịu trách nhiệm sao. Vợ Hà lão lục bám dai như đỉa. Ôi….

  5. Lại chuyện gì nữa đây, thật phiền phức, chắc bà Chu thị kia cũng nhúng tay vào, còn LTL đâu, mềm yếu k bảo vệ đc vợ con nữa. Thanks tỷ

  6. Mắc cười con đóa nhi thật đấy bị bệnh thần kinh à nếu như trương thị là mẹ nó rồi đối xử bất công như thế nó oán hận thì không nói a nhưng nó lại chẳng là gì của trương thị cả mà lại không phục cái gì muốn giống như mạn nhi thì kêu cha mẹ mày làm cho con này đúng là cái họa như lời chu thị nói mà, còn bà cổ thị tính hay thật định lợi dụng mạn nhi sao không có cửa đâu mạn nhi đâu có ngu như con của bà đâu mà bà muốn sao đều được vậy a. Mỗi lần cái con lan nhi đó về là có chuyện a về toàn khích bác cha mẹ gây hấn với em mình không, hỏi thử cái gạng người như nó thì ai mà dám giao tế hả dù mụ có nói gì với chu thị cũng không có cửa mà vào nhà mạn nhi ở đâu a, thải vân chỉ mới tới ở thôi mà mụ tức giận đập đồ rồi ta ề nghị trương thị nên dẫn thêm hai đứa cháu trai và mẹ của mình lại ở dăm ba tháng đi a cho tức chết mụ chu thị đi. Chuyện gì xảy ra với liên thủ lễ vậy nhỉ??

  7. cai nha o thuong phong nguoi nao nguoi nay deu la nguoi khong biet minh biet ta gi ca , cang lam nhu vay thi sau nay dung nghi toi chuyen nha Man Nhi giup do cho. Con ve phan Lien Thu Le thi se co phan ung nhu the nao nhi,neu cu cai da nay ma Lien Thu Le con khong dut khoat ra rieng nua thi chac hai me con Diep Nhi chac bo nha di luon qua

  8. Không biết có chuyện gì nữa vừa vui vẻ từ nhà Mạn Nhi về sao đã tự tử được rồi. Nhưng dù là nguyên nhân gì đi nữa thì lần này cũng khiến Liên Thủ Tín sáng mắt ra đừng có mềm yếu nữa phải mạnh mẽ lên để bảo vệ vợ con chứ. Liên lão gia tử là cha nhưng đâu phải quyết định nào của ông cũng đúng đâu, việc đưa vợ con Hà lão lục vào nhà là rước một mầm họa quá lớn rồi

  9. mấy hôm đọc bằng điện thoại ko cmt dc, nhưng mấy chương này đọc khiến người ta bức xúc quá đi. từ lối suy nghĩ của Chu thị, đến cách suy nghĩ của đóa nhi toàn những con người cực phẩm.
    Suy nghĩ của Chu thị về Triệu thị ở chương trước thật là ko chấp nhận được.
    Ích kỷ như nhâu. Chu thị ích kỷ, chỉ muốn bản thân mình là nhất, mọi người phải phục tùng, nịnh hót bà và con gái của bà. Đóa nhi ích kỷ, không muốn ai có cuộc sống tốt hơn mình, suy nghĩ thì hạn hẹp.
    Cổ thị biết suy nghĩ, nhưng cũng được xếp vào diện ích kỷ, vì chỉ suy nghĩ theo hướng có lợi cho bản thân và con gái mình, lợi dụng người khác…

  10. Lại chuyện gì nữa đây mới đầu năm mà Chu thị ko để cho người ta sống yên được 1 ngày sao, lại còn mẹ con Cổ thị định tính tế nhà MN nữa chứ, chẳng lúc nào yên thân cả ;53

  11. Sao ta nghi vợ Hà lão lục tính kế LTL say,gjả vờ dựng hjện trường gjả làm tiểu tam,ăn vạ bôj nhọ danh tjếng LTL,bám rjết nhà djệp nhj làm vợ 2 quá

  12. khó đoán nhất là lòng người, tiểu nhân thật khó phòng, là tiểu nhân đàn bà thật hết nói

  13. Chuyện gì nữa đây,Chu thị náo loạn con trai mình vì không phục vụ những mục đích nhỏ mọn ích kỹ của bà.phải không?

  14. thật không còn gì để nói về vợ Hà lão lục mà. mặt ko thể dày hơn nữa sao. hết ăn cắp tiền rồi giờ lại………

  15. ôi trời, đừng nói bà kia bò lên giường Liên Thủ Tín nha, năm mới cũng ko cho nhà ng ta yên là sao.

  16. A đừg nói là LTL đi ăn tiệc về say, vk hà lão lục nhân lúc ấy vào pòg…mượn cơ hội để dc ở lại cùg tam pòg lun nhé??? Thuợg pòg này thật bít rước piền pức vào nhà mà, ng khác tránh còn ko kịp mà cái thuợg pòg liên lão gia tử này thì cứ rước piền vào ng!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: