Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 559+560

32

Chương 559: Chu thị và Cổ thị.

Edit: Ngọc Hân

Beta: Tiểu Tuyền

Bình thường Chu thị mắng chửi người vô cùng độc ác, nhưng mà những câu đó, so ra trình độ tàn nhẫn còn kém mấy câu vừa rồi. Tất cả mọi người trong phòng không khỏi nhìn về phía Chu thị. Chờ bọn họ hiểu rõ, những lời này Chu thị nói là thật, là thật sự nảy sinh ác độc, người trong phòng cũng không thể bình tính được nữa.

Có người vội mở miệng khuyên Chu thị, để xin Chu thị bớt giận, chuyện gì cũng phải từ từ. Có người khuyên Cổ thị, bảo Cổ thị nhanh làm theo lời Chu thị, nhận lỗi với Chu thị.

Trong đó Tưởng thị lại càng lộ ra vẻ mặt lo lắng hiếm có, hạ thấp giọng nói khuyên nhủ Cổ thị.

Cổ thị đối với Tưởng thị làm như mắt điếc tai ngơ, chỉ một tay nắm chặt Liên Đóa Nhi, đồng thời ngẩng đầu lên, nhìn Chu thị.

Tầm mắt của hai người ở trong không trung đụng với nhau. Ánh mắt của Chu thị hung ác, vậy mà ánh mắt của Cổ thị cũng không còn dáng vẻ ôn hòa tốt bụng, đôi mắt nhìn thẳng Chu thị, không chút nào lui bước.

Liên Mạn Nhi ở bên cạnh nhìn, thầm kinh ngạc. Tính tình của Cổ thị này, hoàn toàn trái ngược với Chu thị. Chu thị là đem hết thảy hiện lên trên nét mặt, mà bề ngoài Cổ thị luôn duy trì hình tượng người vợ hiền thục, đại tẩu rộng lượng cùng con dâu hiếu thuận, bà ta có thói quen tránh trực tiếp va chạm chỉ ngầm hạ độc thủ. Chu thị dùng lời ác độc nói nàng, một chút cũng không oan uổng.

Cổ thị đối xử với Chu thị, mặc kệ Chu thị làm khó dễ như thế nào, trên mặt Cổ thị vẫn đều nhẫn nại, cũng không xung đột chính diện với Chu thị, chứ đừng nói như bây giờ đối mặt tràn đầy địch ý.

Bây giờ, Cổ thị bất thường như vậy, khẳng định là có liên quan với Tống gia trên thị trấn, Liên Mạn Nhi suy đoán.

Cổ thị hẳn là đã hiểu rõ tình cảnh của Liên Hoa Nhi tại Tống gia, thấy được một tia hi vọng cuối cùng có thể thoát khỏi sự hành hạ của Chu thị cùng cuộc sống nông dân vất vả ở Liên gia đã không còn, cho nên Cổ thị cũng không có lý do để tiếp tục nhẫn nại nữa, liền lỡ làm thì làm luôn, không có sợ hãi nữa rồi!

Bây giờ tất nhiên nàng đã hiểu, nguyên nhân vì sao Liên lão gia tử cùng Chu thị kiên trì giữ nàng và Liên Thủ Tín ở lại. Liên lão gia tử cùng Chu thị đã già, càng ngày càng không thể khống chế được mấy người phòng trên nữa rồi. Hai người hiển nhiên cũng hiểu được điểm này, cho nên muốn bọn họ ở lại trợ uy.

Tội gì kia chứa, việc cũng đã như vậy lại vẫn muốn mọi người cùng nhau đi qua, vẫn muốn không chia ra sao? Liên Mạn Nhi nghĩ.

Bây giờ Cổ thị lộ ra nanh vuốt. Chính diện PK với Chu thị, ai thắng ai thua? Liên Mạn Nhi hơi di chuyển thân thể, làm cho bản thân ngồi ở trên giường thoải mái một chút, vừa chú ý toàn bộ việc xảy ra trong phòng.

“Mày đừng có dùng con mắt to như hạt châu của mày trừng tao. “Chu thị và Cổ thị nhìn nhau hung ác một lúc lâu, ai cũng không chịu yếu thế, Chu thị lại càng chửi mắng thêm,”Bỏ mày thì thế nào, cái này mà đặt ở trong nhà những người khác thì đã sớm bỏ mày rồi, còn có thể chờ tới bây giờ à! Ta hối hận a. Trước kia không nên mềm lòng, thời điểm mày vừa có tâm địa gian trá nên hưu mày rồi. Nếu như hưu cái sao chổi như mày sớm hơn thì nhà chúng ta cũng không rơi vào tình cảnh thế này. Tú Nhi của ta cũng không thể gặp chuyện không hay.”

“Đừng cho là ta không biết trong lòng mày nghĩ cái gì. Chuyện xấu gì mà mày không làm được chứ.” Chu thị nói, lại quay đầu nhìn về phía Liên Thủ Tín cùng Liên Mạn Nhi, “Lão Tứ, Mạn Nhi, chuyện của chúng ta các ngươi đều biết. Còn có chuyện các người không biết. Ở Thái Thương bên kia, nó. . . .. . ”

Chu thị chỉ tay vào Cổ thị.

“Sai không ít người ngoài chú ý ta, đào hầm ngáng chân ta, nhét tiểu lão bà cho cha ngươi, đuổi ta trở về, đây đều là nó hạ độc thủ sau lưng. Các ngươi xem bộ dạng của nó hiện tại, hận không thể ăn ta. Không hưu nó, thì cứ chờ nó giết ta đi. Một nhà hơn mười người, cũng không đủ để nó giết.”

“Còn có nha đầu Đóa Nhi này. Gian xảo, lười nhát, tham ăn, không thành thật nó đều chiếm toàn bộ, cùng mẹ nó từ một khuôn đúc ra, lòng dạ nhục tiêm, lang sói. Nó từ lâu đã không phải thứ gì tốt, giữ nó lại, liền chờ nó làm bại hoại gia phong, để cho khuê nữ của Liên gia đều không có mặt mũi gặp người khác!”

Lòng dạ nhục tiêm, là tiếng địa phương của Tam thập lý doanh tử, đại khái là miêu tả một người mặt ngoài không bao giờ lớn tiếng. Nhưng lòng dạ lại độc ác, gian trá xấu xa. Nói trắng ra, chính là âm tàn.

Liên Mạn Nhi nhìn thoáng qua Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi. Không khỏi khẽ động trong lòng. Chu thị đối với Cổ thị và Liên Đóa Nhi mà nói, nguyên nhân tất nhiên là có thù riêng ở bên trong, nhưng đồng thời cũng rất có lý lẽ.

Bằng không thì. . . . .

Con ngươi của Liên Mạn Nhi hơi chuyển, đang muốn nói chuyện, thì Cổ thị ở đó lại phịch một tiếng quỳ xuống đất, bắt đầu hướng về phía Chu thị dập đầu “binh, binh”.

“Đóa Nhi, nhanh dập đầu với bà nội con.” Cổ thị lại mạnh mẽ lôi kéo Liên Đóa Nhi cũng quỳ xuống.

Liên Mạn Nhi hơi ngẩn ra, nháy mắt liền hiểu được. Cổ thị đúng là người thông minh, có thể thuận theo chiều gió nhanh như vậy.

Chu thị thấy Cổ thị chịu nhận sai như vậy, cũng có chút đắc ý.

“Mẹ, con biết sai rồi, xin người đại từ đại bi, niệm tình con hầu hạ người cùng Đại lão gia, Đại gia suốt mấy năm nay. . . . .con đi thay quần áo, lại trở về dập đầu với người, . . . . . đỡ phải làm bẩn quần áo này.” Cổ thị chảy nước mắt, năn nỉ với Chu thị.

Chu thị khinh thường hừ lạnh một tiếng.

“Lúc nãy bảo mày cởi áo mày cũng không cởi , bây giờ biết sợ rồi hả? Đều đã làm chuyện bẩn thỉu, mày lại nói với tao những lời này. XX lão bà làm chuyện xấu xa thối nát.” Chu thị liền mắng, mà lần này mắng lại càng không chịu nổi. XX lão bà, là câu mắng địa phương cực kỳ sỉ nhục nữ nhân. Chu thị mắng như vậy, là vô cùng làm nhục Cổ thị, nhưng mà đồng thời, cũng gán cái nón xanh lên đầu Liên Thủ Nhân.

Cổ thị môi run run, mặt xám như tro tàn chịu đựng nhục nhã, không có cãi lại, Liên Thủ Nhân ở bên cạnh, cũng không dám sẵng giọng cùng Chu thị.

“Đi thay đi, còn chờ gì?” Chu thị lạnh lùng nói.

Chu thị cố ý để cho Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi thay quần áo, cũng không phải là bà tiếc hai bộ quần áo đẹp đẽ kia, mà là nhìn không vừa mắt Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi mặc quần áo. Bà muốn nhục nhã, hành hạ Cổ thị, cho Cổ thị mặc quần áo rách nát là khẳng định, không để cho Cổ thị trần chuồng đó là gì còn nhớ mặt mũi của Liên gia.

“Vợ lão Nhị, vợ lão Tam, Diệp Nhi, ba người các ngươi đi nhìn các nàng, đừng để cho các nàng lại làm ra trò gì nữa. . . . . Hai bộ quần áo này, đợi các nàng cởi ra, các ngươi mỗi nhà một bộ.”

Chỉ là ra lệnh không thì không có tác dụng, Chu thị vậy mà lại hiểu được thưởng vật chất! Trước kia có lẽ Chu thị không cần một chiêu này.

Kì thật, Chu thị là người vô cùng thông minh, là một người cực kì biết tiến lùi, Liên Mạn Nhi nghĩ vậy. Trước kia, Chu thị ngoan cố là vì có sức mạnh, bởi vì trước sau như một ăn trên ngồi trước quán tính cho phép. Mà bây giờ, tình huống xảy ra không thể đảo ngược lại được, Chu thị rơi xuống từ chỗ cao, nên cũng học được phải thuận theo tình thế.

Mà Chu thị khen thưởng đồ đạc thật có hiệu quả nhanh chóng. Sau một sâu của Chu thị, Hà thị lúc nãy vẫn lười biếng lập tức nâng cao tinh thần, căn bản không cần Chu thị nói lần thứ hai, liền kéo Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi đi ra phòng ngoài. Ngược lại Triệu thị và Liên Diệp Nhi chậm một bước, rơi về phía sau. Liên Diệp Nhi cũng không muốn đi lắm. Nàng quay đầu liếc Liên Mạn Nhi một cái.

Liên Mạn Nhi liền gật đầu với Liên Diệp Nhi. Nàng muốn để cho Liên Diệp Nhi nhìn chằm chằm Cổ thị và Liên Đóa Nhi, miễn cho trong thời gia đó, lại nảy sinh ra phiền phức khác.

Liên Diệp Nhi thấy Liên Mạn Nhi gật đầu với nàng, lúc này mới lôi kéo Triệu thị tăng tốc đuổi kịp bước chân của ba người Hà thị, Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi.

“Ta có chuyện muốn nói, ta có chuyện muốn nói.” Ngay lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng kêu của vợ Hà lão lục.

“Nàng ta muốn nói gì?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

Lúc này Tiểu Hỉ đã trở về từ bên kia, đang ở bên ngoài hầu hạ, nghe thấy câu hỏi của Liên Mạn Nhi, liền tiến vào.

“Hồi lão gia, cô nương, vợ Hà lão lục vừa rồi đã nhận tội, nói tiền là do bọn họ trộm.” Tiểu hỉ trình báo lại với Liên Thủ Tín cùng Liên Mạn Nhi, “Nhưng mà nàng nói tiền kia không phải là chính nàng có ý muốn trộm, là. . . . .”

Nói đến đây, Tiểu Hỉ nhìn lướt qua chỗ Liên Thủ Nhân bên kia.

“Tiểu Hỉ, vợ Hà lão lục nói cái gì. Ngươi liền nói lại, không có gì phải lo lắng.” Liên Mạn Nhi nói với Tiểu Hỉ.

“Vợ Hà lão lục nói là Đại thái thái bảo nàng trộm tiền.” Tiểu Hỉ nghe thấy Liên Mạn Nhi nói như vậy, lại tiếp tục nói, “. . . . . Trong nhà này, tiền bạc đều ở trong tay Lão thái thái cùng Lão gia tử, Lão thái thái đem tiền giấu kín, trong phòng trên lúc nào cũng có người, không thể trộm được. Ngoài Lão gia tử cùng Lão thái thái, trong viện này, chỉ có nhà của Tam lão gia là có tiền. Phòng của mấy người vợ Hà lão lục đối diện với nhà của Tam lão gia, muốn trộm tiền của nhà Tam lão gia là tiện nhất.”

“Đại thái thái cũng cho vợ Hà lão lục lợi ích, nói là chờ bà ấy vào thành, tiến vào ở Tống gia, sẽ cho người đến đón bọn họ, đề cho bọn họ cũng được ở trong thành. Cho mấy người bọn họ có nhà tốt để ở, sau này cũng không cần bọn họ làm ruộng, mà làm ở chỗ Tống cô gia, thì tha hồ cho bọn họ thoải mái kiếm tiền.”

” . . . . .. Trộm của nhà Tam lão gia một trăm hai mươi sáu văn tiền bán trứng gà. Đại thái thái chỉ lấy một trăm lẻ sáu văn tiền để thuê xe. Còn lại cho vợ Hà lão lục hai mươi văn tiền, lại còn dặn vợ Hà lão lục. Đừng tiêu tiền vội, đợi sau khi bà ấy đi rồi, mới được tùy tiện tiêu.”

“Đại thái thái làm như vậy, lại còn nói với vợ Hà lão lục, bà nói với vợ Hà lão lục là họ đã giúp bà, bà sẽ nhớ kỹ họ là người tốt. Bà không phải là người hẹp hòi, chút tiền ấy cũng chia ra một chút cho họ, chờ sau này, lại càng không thể thiếu được một phần kia của họ .”

Quả nhiên, người mà vợ Hà lão lục nói tới, duy nhất, cũng là người được lợi lớn nhất, chính là Cổ thị. Đầu tiên là dụ dỗ Hà thị cùng gánh chịu, về sau, ngay cả động tác chạy trốn vốn vô cùng khó khăn, lại đều có người giúp đỡ.

“Cái gì mà Đại thái thái, Đại thái thái, nó cũng xứng sao! Về sau các ngươi ai cũng đừng gọi nó như vậy.” Chu thị liền nói, “Nó vẫn gian trá như vậy, chỉ cần thấy được một khe hở nhỏ, là nó cũng có thể chui qua.”

“Nói như vậy mà bọn họ cũng tin.” Liên Mạn Nhi lại cười nói, “Rõ ràng để lại hai mươi văn tiền kia, chính là muốn cho họ làm kẻ chết thay.”

Cổ thị là người thông minh nhanh trí thế nào, bà ta có thể không rõ phẩm hạnh của mấy người vợ Hà lão lục sao. Bà ta có thể đem bọ họ ở bên người, để cho chính mình mất mặt, lại gây ra thêm phiền toái sao? Đáp án đương nhiên là không có khả năng.

Tiểu Hỉ ra ngoài, đem lời của Liên Mạn Nhi nói với vợ Hà lão lục.

“Nếu hôm nay người kia không bị đưa về, mà ở lại trong thành, còn có thể phái người tới đón các ngươi sao? Nếu các ngươi tiêu số tiền kia, chắc chắn là sẽ bị bắt. Các ngươi nói người kia nói cái gì, người của nha môn có thể nghe theo sao, có thể bắt người của Tống gia sao? Các ngươi liền chờ thay người khác ngồi đại lao đi.”

Vợ Hà lão lục cũng đã nhìn thấy Cổ thị bị đưa về, trong phòng trên còn muốn hưu Cổ thị, nàng thấy Cổ thị đã hỏng việc, tự nhiên chỗ tốt đã hứa hẹn cho nàng cũng không có. Nàng cũng học thuận theo chiều gió, liền nhanh chóng khai ra Cổ thị, để cho chính mình thoát tội. Bây giờ nghe Tiểu Hỉ nói như vậy, tự nhiên nàng sẽ tin, liền hướng về phía tây phòng giậm chân mắng Cổ thị.

” . . . . . Lòng lang dạ sói, cô nhi quả phụ chúng ta đều đã bị hại rồi. . . . . . Dì cả, em rể của Liên gia đều là người tốt, lòng dạ tốt, chẳng qua cưới về người con dâu như ngươi thì thật là nguy rồi, thật sự là sao chổi. Nếu không có nàng, bây giờ mọi người đều đang ở Thái Thương sống yên vui sung sướng rồi. Sao chổi như thế này, hưu nàng là còn lợi cho nàng, đặt ở gia đình có lòng dạ sắt đá, đem nàng treo cổ bằng một cái dây thừng, hàng xóm làng giềng còn vỗ tay khen hay. . . . ”

Vợ Hà lão lục chính là nhổ cỏ tận gốc, làm nhục Cổ thị để lấy lòng mọi người phòng trên Liên gia.

“Ngươi nhanh chóng ngậm miệng lại, còn nói nữa sẽ nhét phân vô miệng ngươi.” Tiểu Hỉ răn dạy vợ Hà lão lục, “Ở đây không có chỗ cho ngươi nói.”

Bên ngoài, giọng nói của vợ Hà lão lục liền im bặt.

Trong phòng, Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi đã cởi ra quần áo đẹp đẽ của Tống gia. Lại mặc quần áo vải thô cũ kĩ. Hai người, tổng cộng có hai bộ quần áo để thay đổi khi tắm rửa, mang đi thị trấn một bộ, chính là bộ tốt nhất, tự nhiên là không có cầm về. Còn một bộ trong nhà, càng thêm rách nát, chỉ là bây giờ cũng không thể soi mói.

Bây giờ là mùa đồng. Đều phải mặc áo bông quần bông. Hai người các nàng cũng chỉ có một bộ áo bông quần bông, tự nhiên cũng để lại ở Tống gia, hiện giờ quần áo tốt đã bị Hà thị mang ra ngoài, không có áo bông. Cũng chỉ mặc bộ quần áo một lớp rách rưới trở lại quỳ ở đông phòng.

Hà thị lại vui vẻ nâng hai bộ quần áo.

“Mẹ, vợ lão Tam cùng Diệp Nhi đều không thiếu quần áo thế này, họ đều không cần. Nếu không, hai bộ quần áo này đều cho con đi. Vừa vặn con cùng Nha Nhi mỗi người một bộ.” Hà thị toét miệng cầu xin Chu thị.

“Ngươi nghĩ thật tốt.” Chu thị liền trừng mắt nhìn Hà thị một cái, một tay lấy được quần áo trong tay Hà thị , “Ngươi trước qua một bên chờ đi. Muốn có quần áo, ngươi cũng phải từ từ.”

Hà thị cong môi. Lại lui qua một bên.

“Tao nói Cổ Đông Thanh, mày rất xuất sắc a. Mới có vài ngày, mày liền cấu kết cùng vợ lão Hà, để cho bọn họ thay mày trộm tiền. Bây giờ mày quỳ xuống dập đầu cho tao, có phải nghĩ trước tiên khiến cho tao giữ mày ở lại, sau đó mày lại cấu kết cùng vợ lão Hà, dứt khoát để cho hai tên tiểu tử nhà ả ta đem giết chết hai lão bất tử chúng ta, thì mày chính là ông trời rồi!” Chu thị nhìn chằm chằm Cổ thị, cười lạnh nói.

“Nghe tao nói muốn hưu mày. Muốn đánh chết Liên Đóa Nhi, mày sợ rồi hả? Tao nói cho mày biết, mày sợ hãi thì cũng đã chậm, chuyện này, sẽ để tao định đoạt!”

“Mẹ, con biết lỗi rồi.” Cổ thị dập đầu với Chu thị, khóc lóc kể lể, “Nói có lương tâm chứng dám, những lời mẹ nói. Cho dù con có hai lá gan. Con cũng không dám. Con chính là, chính là. . . . . . Không quen cuộc sống nông dân, nghĩ muốn tìm Hoa Nhi nương tựa. Không cần làm ruộng, không cần làm việc, con thực sự không có lòng dạ khác.”

“Cha, mẹ, con thề với trời, con mà có lòng dạ nào khác, con sẽ bị thiên lôi đánh xuống, chết không được tử tế, đã chết còn không có ai chôn!” Cổ thị liên tiếp thề độc nói liền một mạch cũng không thở gấp, “Con sai rồi, con sẽ thay đổi. Sau này cũng không chạy trốn vào thành nữa, cũng không có suy nghĩ khác, con nhất định hầu hạ hai người. Mẹ bắt con làm gì, con sẽ làm cái đó. Mỗi ngày con đều xoa bóp cho mẹ, để cho bản thân con tự mình chuộc tội.”

“Mày vẫn còn biết chuộc tội hả?” Chu thị lạnh lùng nói.

“Mẹ, con biết sai rồi. Con thực sự xin lỗi người, thực xin lỗi Tú Nhi, thực xin lỗi trên dưới Liên gia. Con sẽ chuộc tội, lúc còn sống sẽ chuộc tội, ngay cả đến chết, con vẫn tiếp tục chuộc tội. Đời này con hầu hạ hai người, kiếp sau, kiếp sau sau nữa, để con biến thành con lừa, biến thành cái gì cũng được, con vẫn chuộc tội với người. Con chuộc tội với Tú Nhi, con làm trâu làm ngựa cho Tú Nhi. . . . . . ”

Nghe Cổ thị nhắc tới Liên Tú Nhi, Chu thị liền khóc lên, vừa khóc, lại vừa mắng Cổ thị.

Cổ thị không hề cãi lại, chỉ thành thành thật thật quỳ rạp trên đất dập đầu, trán đập đến nỗi máu tươi chảy ròng ròng, dường như bà ta một chút cũng không cảm thấy đau, lại càng không ngừng thề, sám hối, năn nỉ với Chu thị.

Mỗi lần Cổ thị dập đầu xuống đất, tóc tai hỗn độn che đi ánh mắt của mình, bởi vậy ai cũng không nhìn thấy, ánh mắt âm ngoan của bà ta.

Đối với Cổ thị, hôm nay cơ hồ là ngày thống khổ nhất trên đời này của bà, thậm chí lúc trước Chu thị tự quyết đưa Anh tử cho Liên Thủ Nhân làm thiếp, sau lại cả một nhà vào ngục, bà cũng không thống khổ như vậy.

Âm mưu tính toán cặn kẽ để vào thành, tìm được cổng của Tống gia, vốn tưởng rằng sau này, cho dù không thể mong đợi cuộc sống người trên cao đeo vàng đội bạc, quần áo đến vươn tay, cơm tới há miệng, nhưng ít nhất cũng có thể thoát khỏi bể khổ.

Cổ thị là người thông minh mà lại thực dụng, bọn họ từ Thái Thương trở về, Tống gia chẳng quan tâm tới bọn họ, sau này vẫn là do Liên Thủ Tín tiện thể mang về chút lễ vật, Cổ thị liền biết thái độ của Tống gia đối với bọn họ, cũng đoán được cuộc sống của Liên Hoa Nhi ở Tống gia không được tốt đẹp.

Sở dĩ vẫn còn tới đó, là lấy Liên Hoa Nhi, lấy Tống gia xem như cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Tống gia giàu có, trước kia cũng không quá để mắt đến bọn họ, nhưng mà cho tiền, cho của cải, cho nhà cũng không tiếc. Bà nghĩ, cho dù Tống gia không hề muốn gặp bà, Liên Hoa Nhi ở Tống gia nói chuyện không được, nhưng mà Tống gia giàu có, phương thức làm việc của Tống gia lão phu nhân trước sau như một, cho bà một cuộc sống hạng trung, cũng là không thành vấn đề.

Mà bà cũng có tự tin, chỉ cần Tống gia đồng ý giữ bà lại, thì bà sẽ làm cho Tống gia lão phu nhân nhanh chóng thích bà, sau này, nương nhờ Tống gia, ba sẽ có càng nhiều cơ hội.

Bởi vậy, mặc dù người Tống gia cho bà vào cửa, lại đối xử lạnh nhạt với bá, nhưng một chút bà cũng không để ý.

Ngồi nửa ngày bị đối xử lạnh nhạt, cuối cùng gặp được Liên Hoa Nhi, bà mới chấn động.

Cái nữ nhân xấu xí béo ục ịch kia, làm sao có thể là bảo bối khuê nữ Liên Hoa Nhi của bà? Một trượng phu tuổi còn trẻ bên cạnh có vô số nữ nhân quyến rũ, nàng không có thế lực nhà mẹ đẻ chống lưng, không có con trai bên cạnh, mẹ chồng cũng không muốn gặp, đồng thời lại mất đi sự hấp dẫn lúc trước với Tống Hải Long, lợi thế duy nhất để gả vào Tống gia là khuôn mặt đẹp, hiện tại đang đợi nàng, chính là cái gì?

Cổ thị lập tức ôm Liên Hoa Nhi, lớn tiếng khóc.

Da không mịn, tóc xơ xác, Liên Hoa Nhi như vậy, những tính toán đẹp đẽ lúc trước của bà, căn bản đã không có chỗ để phát huy!

 

Chương 560: Hưu hay không hưu.

Cổ thị ôm Liên Hoa Nhi khóc lớn, hai mẹ con lâu không gặp mặt, liền muốn tách khỏi người hầu của Tống gia, để có thể nói chuyện riêng cho tốt. Nhưng Tôn đại nương cùng Tiểu Hồng hầu hạ bên cạnh Liên Hoa Nhi lại không chịu rời đi, nói là Lão phu nhân Tống gia cùng Tống Hải Long đã căn dặn, Liên Hoa Nhi bị ốm, bên cạnh thời thời khắc khắc đều không thể không có người.

Cổ thị không còn cách nào, chỉ có thể nói lấp lửng trước mặt người làm.

Trước tiên Cổ thị hỏi Liên Hoa Nhi tại sao lại có thể thành ra thế này, Liên Hoa Nhi liếc trộm sắc mặt của Tôn đại nương một cái, liền lắc đầu, nói nàng cũng không biết. Vẫn là Tôn đại nương nói cho Cổ thị biết, là khi Liên Hoa Nhi nghe được Liên Thủ Nhân ở Thái Thương bị giam vào ngục, trong lòng lo lắng, hơn nữa còn nảy sinh mất ngủ, kinh nguyệt không đều nên thành bệnh. Tôn đại nương nói lão phu nhân Tống gia cùng Tống Hải Long đã mời thái y tốt đến bắt mạch cho Liên Hoa Nhi, nói Liên Hoa Nhi cũng không có trở ngại gì lớn, chỉ cần thả lỏng tâm tình, điều trị thật tốt, từ từ rồi sẽ khỏe.

Chỉ một câu, Liên Hoa Nhi là vì tâm bệnh, mới thành ra bộ dạng như hiện tại.

Trong lòng Cổ thị tràn đầy nghi ngờ, nhưng mà bà cũng biết, có Tôn đại nương cùng Tiểu Hồng ở đây, có một số việc bà và Liên Hoa Nhi không thể nói kỹ càng, nên liền đề nghị, muốn ở lại cùng Liên Hoa Nhi mấy ngày, như vậy cũng giúp cho Liên Hoa Nhi chữa được tâm bệnh. Trước đó bà nghĩ sau này sẽ dựa vào Liên Hoa Nhi mà sống, bây giờ thấy Liên Hoa Nhi như vậy, lại càng muốn ở lại bên cạnh Liên Hoa Nhi để có thể giúp Liên Hoa Nhi có chỗ đứng ở Tống gia.

Liên Hoa Nhi tự nhiên là đồng ý.

Hai mẹ con chưa nói được gì nhiều thì bên ngoài liền có hạ nhân tới truyền lời, nói là Lão phu nhân Tống gia mời Cổ thị qua đó nói chuyện. Liên Hoa Nhi liền đứng lên, muốn đưa Cổ thị đi nhưng lại bị Tôn đại nương cùng Tiểu Hồng ngăn cản, nói là thái y căn dặn, hiện tại Liên Hoa Nhi không nên ra khỏi phòng đi lại.

Hai mẹ con đành phải tạm chia tay trong nhà, Liên Hoa Nhi rất nhanh chóng nói vào bên tai Cổ thị một câu.

Liên Hoa Nhi nghi ngờ người của Tống gia muốn hại chết nàng, nàng muốn Cổ thị cứu nàng.

Cổ thị nghe vậy ruột gan muốn nứt ra, dọc theo đường đi gặp Lão phu nhân Tống gia đã nghĩ xong đến lúc đó phải nói với lão phu nhân Tống gia như thế nào, để có thể ở lại, chăm sóc Liên Hoa Nhi. Nhưng mà trông thấy Lão phu nhân Tống gia . Người ta căn bản là không cho nàng mở miệng.

Lão phu nhân Tống gia vừa mở miệng. Liền hỏi thăm sức khỏe của Liên lão gia tử cùng Chu thị, cũng giống như tán gẫu chuyện thường ngày cùng Cổ thị, bách thiện hiếu vi tiên (trong trăm việc tốt, hiếu thuận phải làm đầu tiên). Lão phu nhân Tống gia còn nói, thời điểm mấy người Liên Thủ Tín đến có nói qua với bà, Cổ thị rất hiếu thuận với cha mẹ chồng. Lão phu nhân Tống gia biểu hiện vô cùng kính phục đối với việc Cổ thị có thể chú tâm hầu hạ Liên lão gia tử cùng Chu thị.

Sau đó, Lão phu nhân Tống gia chuyển chủ đề câu chuyện, nhẹ nhàng bâng quơ hỏi Cổ thị, là bà tới thị trấn, chắc chắn là đã có sự cho phép của Liên lão gia tử cùng Chu thị.

Thời điểm hỏi câu này, ánh mắt của Lão phu nhân Tống gia mang ý tứ hàm xúc khi quan sát quần áo trên người Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi.

Cho dù là nhà người bình thường, mặc dù dù nghèo khó, sa sút hơn nữa thì khi đi ra ngoài thăm viếng, cho dù phải mượn quần áo, cũng cần phải ăn mặc đẹp đẽ một chút. Mà bộ dạng của Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi lại vô cùng nhếch nhác. Tuy là Lão phu nhân Tống gia không nói gì thêm, nhưng ánh mắt của bà lại đang ám chỉ, rằng Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi là tự mình chạy đến thị trấn.

Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Lão phu nhân Tống gia như vậy. Cho dù là Cổ thị, thời điểm nói dối cũng có chút chột dạ.

Lão phu nhân Tống gia cũng không có vạch trần Cổ thị nói dối, mà cho người bưng bạc cùng các lễ vật khác để cho Liên gia, nói là Cổ thị có thể đi vào thành thăm bà, bà đã khắc sâu phần tình cảm này. Chỉ là thân thể bà không tốt, không thể tán gẫu cùng Cổ thị. Hơn nữa bà cũng tin rằng, Liên gia không thể tách rời Cổ thị, cho nên bà cũng không dám giữ Cổ thị ở lâu, chỉ nói Cổ thị cho bà hỏi thăm Liên lão gia tử cùng Chu thị. Rồi sai người đem lễ vật đưa cho Cổ thị.

Cổ thị vừa đến, đã bị Lão phu nhân Tống gia đoạt tiên cơ, nhưng mà bà ta cũng không bị đuổi dễ dàng như vậy.

Cổ thị liền hỏi bệnh của Liên Hoa Nhi là có chuyện gì.

Lão phu nhân Tống gia nói cho Cổ thị nguyên nhân gây bệnh của Liên Hoa Nhi, giống hệt lời của Tôn đại nương nói lúc trước.

“Đó là thứ nhất,” Sau khi Lão phu nhân Tống gia nói xong việc này, lại bỏ thêm một câu, “Vẫn còn thứ hai, không thể nói với người ngoài. Bởi vì thân gia thái thái hỏi, nên ta đây mới nói.”

Lão phu nhân Tống gia nói cho Cổ thị. Tâm bệnh của Liên Hoa Nhi, còn có một nguyên nhân khác, chính là Anh tử. Nói là sau khi Anh tử đến Tống gia. Không biết tại sao lại xảy ra ầm ĩ với Liên Hoa Nhi.

“. . . . . .Không biết là ầm ĩ cái gì, sau đó, tinh thần của Hoa Nhi liền không giống với lúc trước nữa. Thường xuyên mơ ác mộng, nói là có người tìm nàng lấy mạng. . . . . .Sau này chúng ta cầu thần bái phật, quyên không biết bao nhiêu tiền dầu vừng, nhưng mà không có hiệu quả. Về sau Anh tử đi rồi, cũng cứ như vậy cho đến nay, thân gia thái thái ngươi cũng biết, Hoa Nhi đã thành thế này.”

“. . . . . . Thân gia thái thái cứ yên tâm, Hoa Nhi đã là con dâu của Tống gia ta, việc chữa bệnh cho Hoa Nhi, bất luận tiêu bao nhiêu bạc, Tống gia chúng ta cũng không chớp mắt một cái. . . . .Chỉ là, thân gia thái thái bà cũng biết, trên đời này, có một số bệnh, cũng không phải là uống thuốc và châm cứu thì sẽ có hiệu quả. Ngẩng đầu ba thước có thần linh, chắc chắn thân gia thái thái phải rõ ràng hơn so với ta.”

Bởi vì trời đã tối, Lão phu nhân Tống gia còn muốn giữ Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi ở lại một đêm. Nhưng chỉ là một đêm thôi, đến sáng hôm sau khi ăn xong điểm tâm, liền bị đưa lên xe, Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi cũng chưa có tạm biệt Liên Hoa Nhi.

Trên đường trở về, Cổ thị có chút vô tri vô giác. Trong đầu bà vẫn còn nhớ những lời Lão phu nhân Tống gia nói với bà. Lo lắng cùng đau lòng đối với tương lai của Liên Hoa Nhi, thậm chí nó còn làm giảm đi sự sợ hãi khi phải quay về Tam thập lý doanh tử.

Mà thời điểm đi tới Tam thập lý doanh tử, chính là lúc lo lắng cùng đau lòng của bà lên tới đỉnh điểm. Bà hiểu được không có cơ hội chạy trốn nữa rồi, vậy thì bà không có lý do để lại tiếp tục nhẫn nại sự hành hạ của Chu thị.

Cùng với oán hận trong thời gian dài với Chu thị, cộng thêm đả kích từ hành trình đi thị trấn tìm Tống gia, khiến cho cuối cùng bà không nghĩ ra được cái gì nữa, chỉ nghĩ đến trở mặt cùng Chu thị, ồn ào lớn một hồi để được thoải mái.

Nhưng mà bà thật không ngờ, Chu thị không chỉ làm nhục bà, còn muốn lột sạch quần áo của bà đuổi bà đi khỏi Liên gia, còn muốn động đến Liên Đóa Nhi. Nếu chỉ có mình Chu thị quyết định như vậy thì bà còn không có sợ hãi, nhưng bà rõ ràng thấy được Liên Mạn Nhi đã bị Chu thị thuyết phục.

Cổ thị sợ hãi rồi. Bây giờ, nếu một nhà Liên Mạn Nhi muốn mạng của mẹ con bà, đó là chuyện quá dễ dàng. Hơn nữa, không cần Chu thị xúi giục, nếu Liên Mạn Nhi còn ghi hận chuyện trước kia, cũng sẽ sắp xếp đầy đủ lý do đưa bà vào chỗ chết.

Bà vẫn còn không muốn chết. Hơn nữa, bà cũng không thể để cho Liên Đóa Nhi chết. Không chỉ không thể để cho Liên Đóa Nhi chết, nàng vẫn còn hi vọng Liên Đóa Nhi có thể sống thật tốt ở Liên gia, sau này gả vào chỗ tốt, có được cuộc sống đầy đủ sung túc.

Còn có Liên Hoa Nhi, thấy Lão phu nhân Tống gia chậm chạp không ra tay, hẳn là vẫn còn có đường sống. Lão phu nhân Tống gia kia còn kiêng kị cái gì, bà cũng có thể đoán được.

Không vì chính bản thân bà, thì cũng phải vì Liên Hoa Nhi và Liên Đóa Nhi, nên bà không thể bỏ cuộc. Mặc dù thống khổ hơn nữa, bà cũng cần phải tiếp tục nhẫn nhịn làm người dưới quyền của Chu thị.

Bởi vì có suy nghĩ này nên Cổ thị mới lôi kéo Liên Đóa Nhi hướng về phía Chu thị quỳ xuống, nhận sai, cầu xin tha thứ.

Thái độ Cổ thị cầu xin tha thứ vô cùng khiêm tốn ngoan ngoãn, tức giận của Chu thị dường như tiêu tán một chút, nhưng bà cũng không vì vậy mà bỏ qua cho Cổ thị.

“Cổ Đông Thanh, “Chu thị gọi thẳng khuê danh của Cổ thị, “Ngươi đứng dậy, đừng quỳ trong phòng của Liên gia chúng ta, ngươi là cái gì, ta già rồi, không nhận nỗi cái quỳ của ngươi. Bây giờ ngươi liền cút cho ta, lăn ra khỏi Liên gia chúng ta đi. . . . . . Đóa Nhi là khuê nữ của Liên gia chúng ta, ngươi đừng nghĩ mang đi. Bây giờ người khỏa thân cút đi, một cây cỏ ngươi cũng đừng nghĩ mang đi.”

Chu thị liền đuổi Cổ thị ra ngoài.

Cổ thị quỳ trên mặt đất không chịu đứng dậy.

Sở dĩ bà vẫn nhẫn nại Chu thị, chính là vì ở lại Liên gia, dĩ nhiên việc ở lại Liên gia này là phải không bị hưu. Trước không nói đến sau khi bị hưu, bản thân bà sẽ như thế nào. Nếu như bà bị hưu, Liên Hoa Nhi ở Tống gia là người đầu tiên phải chịu ảnh hưởng. Có một người mẹ ruột bị hưu, Liên Hoa Nhi làm Tam phu nhân ở Tống gia sẽ không ngẩng đầu lên được.

Đồng dạng, việc này cũng tạo thành ảnh hưởng không nhỏ cho Liên Đóa Nhi. Liên Hoa Nhi tốt xấu gì thì cũng đã gả đi ra ngoài, nhưng Liên Đóa Nhi lại còn chưa có nhà chồng. Có một người mẹ bị hưu, tương lai của Liên Đóa Nhi chưa nói đến người trên cao cưới hay không, e rằng không biết là người hỏng bét nào muốn cưới Liên Đóa Nhi?

Trước kia Cổ thị là vì cuộc sống tốt đẹp sau này mà nhẫn nhịn, về sau, nhất là bây giờ, bà chỉ đơn thuần là vì hai đứa con gái ruột, không đành lòng nên phải nhẫn.

Bà muốn thử một lần xem có thể cứu Liên Hoa Nhi hay không? Bà còn muốn nhìn thấy Liên Đóa Nhi được gả cho người trong sạch, sau đó . . . . .. , Cổ thị nhắm chặt mắt, sau đó tất cả sẽ dễ làm hơn.

“Ngươi vẫn chết cũng không đi, ngươi còn không có mang đủ tai họa cho chúng ta sao?” Chu thị thấy Cổ thị như vậy, lại tức giận mắng.

“Mẹ, cha!” Cổ thị quỳ bò đến trước mép kháng, cho dù Chu thị phun nước miếng lên mặt, bà cũng không có né tránh, mà là khóc năn nỉ, “Con biết sai lầm rồi. Nếu mọi người hưu con, thì con cũng chỉ có con đường chết. Con bằng lòng chuộc tội, ở lại đây làm trâu làm ngựa cho hai người. . . . . Liên gia chúng ta là có danh tiếng là phúc hậu, không thể để người bên ngoài nói là hưu con dâu, đừng bởi vì con mà phá hủy thanh danh này.”

“Không nghĩ đến cái khác, tốt xấu gì thì con cũng sinh cho Liên gia hai hài tử. Là con nuôi nấng Kế Tổ lớn lên.” Cổ thị nói xong, lại hướng về phía Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ quỳ, “Đại lão gia, chúng ta là phu thê nhiều năm, ta không có công lao cũng có khổ lao, van xin chàng tha thứ cho ta. Đại gia, khi ta tới đây con mới lớn một chút mà thôi, tuy không phải ta sinh ra con nhưng mấy năm này, ta đối với con cũng giống như con ruột, Đại gia, van xin con hãy cầu tình thay ta.”

Cổ thị liền hướng về phía Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ dập đầu.

Sau đó Cổ thị lại xoay người, dập đầu với Liên Thủ Tín cùng Liên Mạn Nhi.

“Tứ lão gia, Mạn Nhi, các người đại nhân không so đo cùng tiểu nhân. Ta biết lòng dạ các người tốt nhất, van xin các người cầu tình thay ta, ta đời này, kiếp này, làm trâu làm ngựa cho các ngươi.”

Lại sau đó, Cổ thị hướng về phía Liên Thủ Tín cùng Hà thị dập đầu, lời nói cũng không khác nhau nhiều lắm.

Sớm biết có ngày hôm này hà tất làm chuyện lúc trước, Liên Mạn Nhi không nói gì chỉ là thầm nghĩ trong lòng, nếu lời thề thật sự dùng được thì kiếp này, kiếp sau Cổ thị quả thật sẽ làm trâu ngựa rồi.

Cổ thị dập đầu một vòng, trên đầu đã sớm chảy máu đầm đìa, bà ta đang muốn xoay người lại, hướng về phía Liên lão gia tử cùng Chu thị dập đầu, đột nhiên thân thể lại ngã xuống, mất tri giác.

Discussion32 Comments

  1. “Ánh mắt âm ngoan của Cổ thj” k bjết bà ta sẽ làm j đây,cùng đường rồi dễ hóa liều lắm.Con Hoa nhj gjờ thj thảm rồj,lúc trước tính toán đủ kiểu gjờ thj hết vốn rồj,con cáj bên cạnh cũng k,chồng gét,k có thế lực…đúng là quả báo

  2. mụ Cổ thị ác độc thật, sự việc như thế rồi mà vẫn có con mắt ác độc nhìn chằm chằm Chu thị, muốn thoát thân nhưng không ngờ được con gái ở Tống gia không có chỗ dựa, không được mẹ chồng yêu thích, lợi thế duy nhất có thể quyến rũ Tống Hải Long không còn, tình cảnh đến mức này nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ, công nhận là mụ lợi hại thật, chuyện để vợ Hà lão lục chết thay cũng tính toán rõ ràng hết rồi, một con người mưu mô, ác độc, xảo trá như thế sống trên đời thật là đáng sợ, mụ này trù tính mọi chuyện không sơ hở gì hết, nghĩ lại lúc mụ trù tính bán Mạn Nhi cho nhà giàu làm con dâu nuôi từ bé mà sợ hết hồn, tại sao chỉ là một người phụ nữ mà có thể tâm địa xấu xa như thế chứ, chuyến này xem mụ ấy bị Chu thị đối xử ra làm sao nào, cũng tò mò xem mụ ấy đến đó có được Liên Hoa Nhi nói cho nguyên nhân vì sao lại mập ú xấu xí như thế kia hay không?

  3. Đáng đời Cổ thị việc ác nào mà không có mụ nhúng tay chứ, bây giờ bẽ mặt chưa? Tính nương nhờ Liên Hoa Nhi cùng Tống gia sao? Giờ thất vọng chưa, hi vọng cuối cùng đã bị dập tắt giờ ở đó mà bị Chu thị hành hạ đi, trước kia Chu thị đã hận rồi giờ còn ghét hơn dám ở đó mà chống đối.
    Mà tò mò nha, không hiểu sao người chăm chút bề ngoài như Liên Hoa Nhi lại hóa thành kẻ dị hợm đến vậy, tóc xơ người béo thế thì bị Tống Hải Long – kẻ háo sắc chán ghét là phải rồi

  4. Hừ tất cả đều là báo ứng, Cổ thị ích kỉ luôn nghĩ cho bản thân mà bán đi những người thân cận nhất chỉ vì ước mơ hão huyền, không những thế còn rất giỏi che giấu cảm xúc biết tiến thoái, sau này chắc sẽ trả thù lợi dụng sơ hở mà đâm ngươi một dao. Giờ cháy nhà mới ra mặt chuột, cả Hà thị vs vợ Hà lão lục cũng cả tin, nghe bà ta. Chắc sẽ tách nhà riêng tiếp thôi chứ sống thế này thì chịu sao được. Thanks tỷ

  5. Co thi nay dung la gio chieu nao xoay chieu ay. K biet sau nay con gay ra chuyen gi nua. Ta van k hieu tai sao Lien Hoa Nhi lai co the tro nen beo nhu vay. That ky la ma

  6. Bà này bà thề như thế ko sợ ứng nghiệm thật ah. Có chuyện ác nào không làm đâu cơ chứ. thank các nàng nhé

  7. May cai man Chu thi dau voi Co thi nay mot chut cung ko hay a T T ta muon xem truyen nha Man nhi lam giau co. Ac gia ac bao, Co thi phai den toi la dung roi ~

  8. Cổ thị âm tàn như thế mà chu thị cứ làm nhụt bà ta dã man như vậy thì có ngày bà ta đâm cho chu thị một nhát không trở tay kịp luôn a. Người như thế nhà mạn nhi nên tránh càng xa càng tốt a chu thị so với bà cổ thị này còn tốt chán.

  9. Co thi khong biet lai co am muu gi nua day ;14 thoi diem nay ma giu lai thi coi chung cho cung ruoc dau voi Co thi do nha ;15

  10. quả báo a>>lần này mà tiếp tục tha cho Cổ thị thì không biết mụ ta còn gây ra chuyện gì nữa

  11. Cổ thị này đúng là độc ác hiếm có, thật sự rất kinh khủng, toàn là đâm trộm người nhà. Không thể tưởng tượng nổi.
    Giờ bị tống cổ về liên gia, sau bao chuyện như vậy chu thị muốn liên thủ nhân hưu bà ta cũng là bình thường, ta nghĩ lẽ ra phải hưu từ trước. Nuôi rắn độc trong nhà, chết lúc nào không biết.
    Con liên hoa nhi bị béo và xấy vậy chắc cũng do tống lão phu nhân muốn tống hải long chán ghét nó nên cho nó ăn loại đồ ăn làm béo lên xấu đi. Bị vậy cũng đáng,mấy mẹ con độc ác như nhau. Quả thật làm người ta ghê sợ mà.

  12. Đáng đời Cổ thị gieo nhân nào thì gặp quả đấy thôi, đây chỉ bước khởi đầu của mọi đau khổ thôi, ai bao tính toán hại người khác làm chi ;73

  13. Chuong 560: Co thi chiu dau that gioi nhe. Mau me ban ra tu phia.ec. Co thi nhan nhin den khi ga Lien Doa Nhi roi moi tra thu day ma

  14. Gieo nhân nào gặp quả nấy, bây giờ quay đầu sám hối cũng nhận đủ nhục nhã. Đến giờ mà Cổ thị còn mong tìm nhà chồng tốt cho Đóa nhi khác gì nằm mơ giữa ban ngày. Ba mẹ con kinh tởm giống nhau có nhà nào daḿ nhận. Kiểu này đến lúc cập kê con Đóa nhi lại ghen tị đỏ mắt với Mạn nhi cho mà xem.

  15. Co thi that an nhan boi vi ba biet gio da khong con do dua ,nho va khong ai giup nen chi con co cach quy lay chiu dung de khong bi huu, gio ma ba bi huu thi biet sao ma song thoi co dai phu nu khong co nhieu quyen han lai chi o phia sau nha khong duoc xuat dau nhieu ve di lam, nhieu khi thay cung toi, nhung biet vay luc truoc dung lam

  16. Lần này mà tha cho bà Cổ này chắc bà ta sẽ dần dần đạp đổ 2 ô bà già kia thôi

  17. co thi chiu dung duoc nhu the cung la phi thuong nhung nhung nguoi nhu the lai cang am hiem , ma lien hoa nhi chac bi nguoi ta bo thuoc cho thanh nhu vay roi, dang doi. ;15

  18. Trốn đi,không chổ dung thân,Cố thị phải trở về chịu đựng Chu thị tiếp tục
    Lần này chỉ có cách đầu độc mẹ chồng một cách thầm lặng mới có dịp trở mình thôi
    Cám ơn các bạn làm truyện

  19. đúng là bên tám lang, ng nửa cân mà. đúng là chỉ có Chu thị mới trị đc Cổ thị mặc dù cách làm thật là tàn nhẫn

  20. Chu thị cũng ngoan độc, chịu nhục để tìm kế hoãn binh.haiz giữ bà ta lại cũng là để 1 con sói trong nhà rồi.-_-

  21. Gấu áXù Phu Nhân

    “Lại sau đó, Cổ thị hướng về Liên Thủ Tín( Liên Thủ Nghĩa) và Hà Thị dập đầu…”
    Chu thị thật là…. thôi kệ mụ vạy, tốn giấy mực thời gian quá….
    Cổ thị thực chất thì đáng thương hơn đáng hận, chỉ tiếc mụ vì bản thân mà sẵn sàng vùi đi mạng người khác, nếu không mụ cũng k đến mức đáng trách…. thôi vậy, số phận mụ đã định…

  22. Hoa Nhi trăm phần trăm là bị Tống gia tính kế, tưởng gả vào nhà giàu hưởng phước ai ngờ chỉ chờ ngày chết. Cổ thị thật ra cũng là 1 nhân tố trong những rắc rối, nếu phải tìm đầu xỏ thì Liên Thủ Nhân cũng tội nghiệt ko thua gì.

  23. Tống lão phu nhân là người khôn khéo, thâm trầm, bà đã biết được bản chất cua Liên Hoa Nhi. Vì không thể hưu LHN nên đã dùng cách khác, mình nghĩ LHN đã bị cho uống thuóc làm cho mập lên. Đầu tiên là Tông Hải Long chán ghét, sau đó là từ từ bệnh nặng hơn.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: