Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 553+554

27

Chương 553: Một năm lại một năm tốt.

 Edit: Ngọc Hân

Beta: Tiểu Tuyền

Đoàn người đi qua, liền nghe thấy có người nghị luận phía sau.

“Làm người nhé, cái khác không nói quan trọng nhất chính là mệnh. Mệnh tốt thì dù tình cảnh sa sút, đều có người giúp đỡ. Cũng giống như chuyện này, nếu số mệnh không tốt thì đã rơi đầu rồi, nhưng mà mệnh tốt nên người ta một sợi lông cũng không thiếu. Nhưng nếu mệnh không tốt thì muốn xin cơm cũng không có nơi để xin, còn mệnh tốt thì lúc nào cũng có đứa con trai tốt bằng lòng phụng dưỡng.”

Đã có người đi theo thở dài thồn thức.

Liên Mạn Nhi không khỏi nghiêng đầu nhìn Liên lão gia tử một cái. Liên lão gia tử vốn vì cười nhiều nên da mặt đã cứng hiện tại càng trở nên cứng ngắc, bước chân tăng tốc, giống như là muốn mau sớm cách xa nghị luận sau lưng.

Chờ đám người Liên Mạn Nhi về đến nhà, Trương Khánh Niên cùng Trương Vường thị đã từ trấn trên trở lại, Lục gia lão gia tử mang theo mấy nhi tử cũng đều được mời tới, Ngũ lang đã làm chủ, lại đem cha con Ngô Ngọc Quý cùng Ngô Gia Hưng, còn có cả nhà Ngô Vương thị và Ngô Gia Ngọc cũng được mời tới để tiếp khách, lúc này, bên trong phòng rất náo nhiệt.

Đàn ông ở tiền sảnh, Trương Thanh Sơn và Lục gia lão gia tử tán gẫu rất hợp ý, Trương Thanh Sơn không có xem nhẹ Liên lão gia tử. Lục gia lão gia tử tôn trọng Liên lão gia tử là cha của Liên Thủ Tín, ông nội của Ngũ lang nên cũng đối với Liên lão gia tử hết sức lễ độ. Liên lão gia tử vốn là hay nói, ở nơi này, lời của ông cũng không coi là ít. Nhưng mà, không biết tại sao, nhìn Liên lão gia tử ngồi trong đám người, lại như được vây quanh một tầng tịch mịch không hiểu được.

Phụ nữ thì đi hậu viện, đến phòng phía đông ngồi xuống.

“Sao mọi người lại đi cả buổi vậy?” Trương thị liền hỏi Liên Mạn Nhi, “Mới vừa rồi mẹ còn muốn cho người đi gọi mọi người về.”

Trương Thanh Sơn đi thăm Liên lão gia tử. Bất quá chỉ đưa quà tặng, chuyện trò một chút là sẽ mời người đi theo, mọi người cùng nhau tán gẫu ăn cơm. Đáng ra phải một lát là trở lại.

“Haizz.” Liên Mạn Nhi cố ý thở dài một cái, trong phòng này cũng không có người ngoài, hơn nữa họ đối với chuyện của Liên gia đều biết rõ. Cho nên nàng cũng không có kiêng dè.

” . . . . . Mới vừa vào cửa thôn, liền nghe thấy bà nội khóc. Hai tiểu tử nhà lão Hà ăn trộm cái gì đó ở trong bát . . . . . ” Liên Mạn Nhi liền đem chuyện vừa rồi ở nhà cũ nói lại một lần.

“Thật không nên chứa chấp người nhà kia.” Ngô Vương thị liền nói, “Không phải nói tư tưởng xấu xa gì. Nhưng cũng phải nhìn là hạng người gì mà giúp. Bà con đồng hương, nếu hiểu chuyện, quy củ, thì mỗi gia đình giúp một chút thì cũng không thiếu cho bọn họ một miếng cơm. Mấy người Hà gia này vừa lười biếng, ỷ lại, còn không có quy củ. Ai dám chứa chấp bọn họ, còn ai muốn giúp đỡ bọn họ a.”

“Đúng vậy.” Trương thị liền than thở, “Hiện tại chứa chấp bọn họ mấy ngày nữa, hay là muốn đuổi đi, thật sự đã không bằng lúc trước không để bọn họ vào cửa.”

“Chuyện này là do xử lý sai từ đầu.” Trương Vương thị liền nói, “Không phải mẹ là làm vãn bối nói quá chuyện thẳng. Ông nội của Thái Vân trước kia cũng không ít lời khen lão gia tử của các con, nhưng mà mẹ thấy ông ấy xử lý một chuyện rồi lại một chuyện nhưng lại không có cái nào giống như lời khen đó.” “Nếu muốn đuổi đi, mẹ sợ không dễ dàng như vậy. Mời đến thì dễ đuổi đi thì khó.” Lý thị liền nói.

“Đoán chừng ông nội cũng biết, cho nên ông không có tự mình ra mặt, nói là để cho Nhị bá cùng Nhị bá mẫu mở miệng đuổi người đi.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Như vậy sợ cũng khó khắn.” Ngô Vương thị nói, “Bên này lão gia tử muốn mặt mũi. Nhưng nhà lão Hà thì lại không cần mặt mũi. Chỗ này mới khó, khẳng định là không muốn đi.”

“Đến lúc đó chúng ta sẽ nhìn xem Nhị bá cùng Nhị bá mẫu là được rồi.” Liên Mạn Nhi nói.

Theo nàng thấy, Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị đối với vợ của Hà lão lục cùng ba tiểu tử Hà gia này không có tình cảm nồng hậu gì. Liên Thủ Nghĩa thì không cần phải nói, ngay cả Hà thị, là tỷ tỷ ruột mà đối với Hà lão lục chết cũng không có ra vẻ thương tâm. Đối với vợ của em trai cùng các cháu, tình cảm của Hà thị càng thêm lạnh nhạt.

“Đúng rồi, ta nghe người từ Thái Thương tới nói, nói là nhìn thấy Triệu Tú Nga.” Ngô Vương thị đột nhiên nói.

“Hả.” Sự chú ý của mọi người lập tức bị hấp dẫn.

“Vợ Nhị lang vẫn còn ở Thái Thương, nàng ở đó làm gì, ở cùng với ai?” Trương thị vội hỏi.

“Đó không phải là hai cha con nhà lão Triệu bị xử lưu đày sao, nghe nói Triệu Tú Nga tìm người chạy chọt khắp nơi.” Ngô Vương thị liền nói.

Triệu Tú Nga là một nữ nhân, vừa không có gia cảnh, có thể tìm ai chạy chọt, có thể mua chuộc được kết quả gì, Liên Mạn Nhi đối với lần này cũng không thấy lạc quan.

“Vậy mua chuộc ngươi nào.” Trương thị lại hỏi.

“Có thể là người nào, nên lưu đày thì lưu đày, nghe nói hai người họ sẽ nhanh chóng bị đưa đi.” Ngô Vương thị lại nói, “Triệu thanh tú nga cũng không biết người gì, thời điểm ở tại Thái Thương đi theo lẫn vào chuyện đó, quen biết được hai người. Chắc nàng ta rất tự tin với mình nên đi tìm người ta. Kết quả, các ngươi cũng có thể đoán được, người ở khu nhà cũ bên kia khẽ trở mặt, ai còn nhìn nhận Triệu Tú Nga nàng là ai ah, … Đem danh tiếng phá hủy luôn.”

Danh tiếng toàn bộ hỏng thì không cần phải nói, mọi người cũng có thể đoán ra là chuyện gì đã xảy ra.

“Còn nói là trở về huyện Cẩm Dương một chuyến, tìm Chu bộ đầu gì đó.” Ngô Vương thị nói tới chỗ này, lại hơi dừng lại một chút.

Người trong phòng, cũng liền nín thở nghe đoạn sau. Chuyện Triệu Tú Nga cùng Chu bộ đầu ầm ĩ lần đó, mọi người đều biết.

“Nghe nói Chu bộ đầu cũng chưa gặp mặt nàng, liền để cho vợ của Chu bộ đầu mang người đuổi nàng ra ngoài . . . .Nói là ở Thái Thương, nàng còn đi tìm Vương Thất, người ta cũng không có để ý nàng. Mắt nhìn thấy chuyện này đã không có hi vọng gì nên không biết kế tiếp nàng ta sẽ đánh chủ ý gì.” Cuối cùng Ngô Vương thị nói.

“Người như vậy, lúc nào trong lòng cũng có chủ ý.” Trương Vương thị liền nói, “Đoán chừng còn phải về tới đây. Dầu gì cũng còn có trượng phu cùng hài tử mà.”

“Đúng rồi, có người nhìn thấy Anh tử không?” Trương thị lại hỏi Ngô Vương thị.

“Cái này thì không ai nhìn thấy.” Ngô Vương thị lắc đầu.

“Sống không thấy người chết không thấy xác, cha của Anh tử đời này biết dựa vào đâu.” Trương Vương thị nói.

Nhắc tới nhà cũ, chuyện phiền lòng nhiều vô hạn, cho nên, mọi người rất nhanh chuyển đề tài, Ngô Vương thị cùng Trương Vương thị càng thêm ghé sát vào một chỗ, không biết nói nhỏ cái gì.

Bàn tiệc rất nhanh được đưa đến, một bàn bày ở tiền sảnh tiếp đãi khách nam, hậu viện thì đặt một bàn cho khách nữ ngồi. Ăn cơm xong, Liên lão gia tử, cha con Lục gia cùng cả nhà Ngô Ngọc Quý cũng lần lượt cáo từ, Trương Thanh Sơn cũng bảo Trương Khánh Niên đi đóng xe, phải về nhà. Liên Thủ Tín cùng Trương thị muốn giữ Trương Thanh Sơn và Lý thị ở nhà thêm vài ngày nhưng hai người cùng nói sắp sang năm mới rồi, trong nhà còn có chuyện nên không chịu ở lại.

Trương thị mang theo Liên Mạn Nhi đưa cho Trương gia quà lễ đã sớm chuẩn bị xong, có bốn bản đậu phụ đông, bốn con cá lớn, bốn con vịt con, bốn thước vải, mười cân thịt lợn, mười cân thịt dê, mười cân thịt bò, một túi bột lúa mì vụ xuân năm mươi cân, một bao gạo hai mươi cân, hai vò rượu nho, hai vò rượu trắng, mặt khác còn có hai hộp là trà cùng hai hộp điểm tâm.

Ngoài ra, Trương thị trả lại cho Lý thị một rổ trứng vịt, bởi vì trong nhà Trương Thanh Sơn không có nuôi vịt.

Những vật dụng Liên Mạn Nhi cho Lý thị, Trương Vương thị, Trương Thái Vân cùng Hồ thị hôm nay không tới cũng đều gói kĩ, xếp lên xe, Trương Thái Vân mới vừa rồi ở trong phòng thấy được những đồ này đã vô cùng thích, Lý thị cùng Trương Vương thị cũng rất vui vẻ.

Liên lão gia tử nhận lễ vật Trương Thanh Sơn đưa qua, cũng bảo người đem hai hộp điểm tâm tới đây tặng. Liên Mạn Nhi nhìn hai hộp điểm tâm kia hết sức quen mắt, liền nhớ lại, đây là mấy ngày trước lão phu nhân Tống gia nhờ bọn họ tặng Liên lão gia tử cùng Chu thị. Liên lão gia tử cùng Chu thị không chịu ăn, vẫn giữ lại, hiện tại cho Trương Thanh Sơn làm quà đáp lễ.

Ngày lễ ngày tết, nhà người nông dân đi thăm người thân, đa số đều là mua hai túi bánh bông lan. Mà bánh bông lan như vậy, người ta thu lễ phần lớn cũng không nỡ ăn, mà giữ lại tặng lễ cho người khác. Mọi người đều là như thế, như vậy hai túi bánh bông lan này rất có thể đã qua tay rất nhiều người, cuối cùng, thậm chí đưa về tay người tặng lễ đầu tiên.

Mà hộp điểm tâm, so với bánh bông lan thì cao cấp hơn. Liên lão gia tử cùng Chu thị làm như vậy, cũng không kì quái.

Lien Mạn Nhi còn biết, lão phu nhân Tống gia đưa hộp lộc nhung cùng xâm Cao ly, đã bị Liên lão gia tử kêu Nhị lang đưa đến cửa hàng trấn trên, bán ra ngoài được chút tiền, muốn giữ lại làm lễ mừng năm mới. Về phần mấy thước vải kia, Liên lão gia tử cùng Chu thị để lại, bởi vì mặc dù có đồ ăn, nhưng là một nhà già trẻ đều phải mua thêm quần áo.

Theo tình huống thực tế mà nói, Liên lão gia tử và Chu thị hết thảy đều được cung cấp đầy đủ, cũng không cần tính toán tiết kiệm như vậy, nhưng mà vì bọn họ phải chiếu cố tất cả người phòng trên đủ cơm áo, cũng chỉ có thể làm như thế.

Đảo mắt đã đến cuối tháng mười một đầu tháng chạp, mấy người vợ của Hà lão lục cũng không có chuyển nhà đi, nghe nói bọn họ dập đầu nhận lỗi với Chu thị, còn nói là chờ đầu mùa xuân liền chuyển đi.

Liên Mạn Nhi đối với lần này cũng không có chú ý vì cả nhà ngồi trên cái xe thật tốt đi vào thành, đồ tết năm nay bọn họ muốn đặt mua trong huyện thành.

Vào huyện thành dĩ nhiên là dừng chân ở tòa nhà phố cây liễu, Trương thị cùng Liên Chi Nhi là lần đầu tiên tới, đang nhìn tòa nhà, cửa hàng bách hóa Liên ký cùng tửu lâu Liên ký, sau đó lại đi xem cửa hàng cho thuê, Trương thị vui mừng không biết nói gì.

“Những thứ này, thật sự đều là của nhà chúng ta?” Trương thị cố ý hỏi Liên Mạn Nhi.

“Dĩ nhiên rồi mẹ.” Liên Mạn Nhi cười đáp, liên tục xác nhận nhiều lần, Trương thị mới tin.

Nhìn xong cửa hàng nhà mình, tiếp theo là đi dạo cửa hàng khác, mấy mẹ con lần đầu tiên đi tới cửa hàng bạc lớn nhất huyện thành. Lần này, Liên Mạn Nhi nhìn qua gian đồ trang sức, trực tiếp đi tới chỗ đồ trang sức bằng vàng.

“Tỷ, chọn món đồ mình thích đi. Mẹ, mẹ cũng tự chọn đi.” Liên Mạn Nhi nói với Liên Chi Nhi cùng Trương thị.

Hai lượng mười hai đồng, hơn nữa cửa hàng bạc ở huyện thành, chi phí thủ công cũng không phải là cửa hàng trang sức nhỏ trấn Thanh Dương có thể so được. Liên Chi Nhi cùng Trương thị lúc đầu có chút do dự, bất quá bị Liên Mạn Nhi thuyết phục, lại nghĩ đến thu nhập từ rượu nho trong nhà, còn có ao cá cùng hồ sen, hai mẹ con cũng buông lỏng.

Liên Mạn Nhi đầu tiên là giúp Trương thị chọn một đôi vòng tay long phượng bằng vàng ròng, hai cái vòng tay khoảng chừng một lượng hai, sau đó lại chọn một đôi vòng cá trạch khác cũng bằng vàng.

Liên Chi Nhi thấy vòng tay long phượng kia đẹp mắt, cũng chọn một đôi.

“Mẹ a, chúng ta nên mua đồ cưới cho tỷ. “Liên Mạn Nhi hé miệng cười

Chương 554: Biến cố

Mặt Liên Chi Nhi hơi có chút phiếm hồng.

Về đồ cưới của Liên Chi Nhi, thật ra thì Trương thị cùng Liên Thủ Tín sau khi đính hôn cho Liên Chi Nhi xong, liền bắt đầu lục tục đặt mua. Nói thí dụ như thời điểm đi Thái Thương, Trương thị mua thật nhiều vải bông, đó chính là vì làm chăn hồi môn cho Liên Chi Nhi. Lại thí dụ như, thời điểm Liên Thủ Tín mua vật liệu gỗ xây căn phòng mới, phá lệ mua nhiều một chút, đó cũng là vì làm của hồi môn cho Liên Chi Nhi, nói thí dụ như tủ lớn tủ bé, cái hòm, thậm chí thùng tắm vân vân. Hiện tại ở trong viện Liên Mạn Nhi, thì có thợ mộc đang làm mộc kiếm sống, nhà Liên Mạn Nhi bao ăn bao ở, cũng trả tiền công.

Về phần những hồi môn khác gì đó, Trương thị cũng đã chuẩn bị một chút.

Nhà người nông dân gả con gái, bình thường sẽ có hai bộ đồ trang sức bằng bạc tinh khiết, đã là gia đình không tệ lắm rồi. Trâm cài váy áo, mới là tình huống thường thấy nhất ở hộ nông dân thường. Nhưng mà lấy điều kiện bây giờ của nhà Liên Mạn Nhi thì của hồi môn của Liên Chi Nhi, đồ trang sức bằng vàng tự nhiên sẽ không ít.

Cho nên, Liên Mạn Nhi nhìn Liên Chi Nhi chọn vòng long phượng, liền cố ý trêu ghẹo nàng.

“Chi Nhi con thích cái gì cứ tùy ý chọn.” Trương thị liền nói.

Mặc dù Trương thị nói như vậy, nhưng Liên Chi Nhi cũng là cô gái cực kỳ hiểu chuyện, nàng chỉ chọn một đôi vòng tay long phượng bằng vàng, một đôi trâm đinh hương, lại chọn hai thêm cây trâm thì cũng không chịu chọn nữa.

“Cái này lúc lễ mừng năm mới mang theo, muốn thật sự chuẩn bị đồ cưới cho tỷ, đến lúc đó ta mời người làm đồ trang sức theo bộ.” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút liền nói.

Trương thị cảm thấy Liên Mạn Nhi nói có lý, liền gật đầu một cái.

Liên Mạn Nhi giúp Trương thị cùng Liên Chi Nhi chọn đồ xong, nàng cũng không quên chính mình. Liên Mạn Nhi chọn cho mình một đôi vòng tay Hà Tu. Lại chọn một đôi như thế cho Liên Chi Nhi, ngoài ra nàng cũng chọn cho mình vòng tay long phượng bằng vàng, trâm đinh hương, trâm tiểu phượng vĩ, trâm nạm ngọc. Nàng còn chọn trâm dẹp, đều chọn cho Liên Chi Nhi một bộ. Ngoài ra, Liên Mạn Nhi còn chọn mấy chiếc nhẫn bạc. Có ánh vàng, được khảm nạm, tính trở về chia cho cả nhà, còn dư lại có thể tặng cho người khác.

Trừ cái đó ra, Liên Mạn Nhi còn chọn thêm bốn vòng tay chuỗi ngọc bằng vàng, bốn cái quạt hình dáng khác nhau, đây là cho Ngũ lang. Liên Chi nhi, Tiểu Thất cùng nàng mỗi người một bộ. Bọn họ đã có một bộ bạc, bây giờ vừa đúng lại thêm một bộ vàng.

Chọn xong đồ trang sức, Liên Mạn Nhi, Liên Chi Nhi và Trương thị cùng nhau chọn vài cái vòng đeo tay có hoa văn tinh sảo. Trước khi ra cửa, ông chủ cửa hàng trang sức lại cầm mấy cái vòng vàng nạm ngọc rất đẹp ra ngoài, Liên Mạn Nhi lại cùng Liên Chi Nhi chọn mỗi người một đôi. Mấy mẹ con tốn đúng một túi bạc, đổi lại mỗi người thu được một hộp trang sức, Liên Mạn Nhi cùng Liên Chi Nhi tự nhiên là được nhiều nhất, mà Trương thị lại không chịu mua nhiều.

Cuối cùng, Liên Mạn Nhi còn hỏi ông chủ cửa hàng, có thợ thủ công tay nghề tốt hay không, có thể chế tạo toàn bộ đồ trang sức thành thân. Muốn ông chủ giới thiệu cho các nàng. Liên Chi Nhi không vội thành thân, như là đồ trang sức có thể nói trước để làm từ từ, dù sao làm chậm sẽ ra sản phẩm tinh tế.

Từ cửa hàng đồ trang sức đi ra ngoài, cả nhà lại chạy vội sang cửa hàng da. Bởi vì sớm có giao thiệp với ông chủ cửa hàng, các nàng vừa vào cửa, liền được mời vào nhã phòng mời trà. Chưởng quỹ kia tự mình mang người đến, khen ngợi các loại da thượng hạng trong cửa hàng để cho các nàng lựa chọn.

Liên Mạn Nhi chọn mấy tấm lông sóc, mấy tấm lông chồn trắng, lại chọn mấy tấm lông chuột chồn.

Liên Mạn Nhi tính làm một bộ váy lông sóc, một cái áo lông sóc, lại thêm một cái áo ngoài lông chồn trắng. Về phần da chuột chồn, nàng tính làm một cái mũ Chiêu Quân, làm thêm một cái áo choàng lông chuột chồn.

Đây là cân nhắc đến thân thể mình đang cao lên, nếu làm nhiều, sang năm sẽ mặc không vừa, bằng không, Liên Mạn Nhi nhất định phải làm nhiều hơn hai bộ. Liên Chi Nhi nói chỉ cần làm một bộ áo ngoài làm bằng lông sóc là được.

“Mạn Nhi luôn luôn ra ngoài nhưng tỷ thì lại không ra khỏi cửa, làm nhiều xiêm áo như vậy làm gì.” Liên Chi Nhi nói chư vậy.

Thật ra thì, Liên Mạn Nhi cũng biết Liên Chi Nhi đã hỏi qua chưởng quỹ giá cả của lông sóc, lông chồn trắng cùng lông chuột chồn nên cảm thấy quá quý giá . Hơn nữa mới vừa rồi trong cửa hàng đồ trang sức đã xài một khoản tiền lớn, lại nghĩ đến trong nhà còn mua thêm đồ cưới cho nàng, lại phải chi tiêu nhiều tiền bạc, cho nên tự bản thân muốn tiết kiệm một chút.

Tiết kiệm thì không cần, nhưng tránh lãng phí không cần thiết thì rất đúng. Mặc dù Liên Mạn Nhi xài nhiều tiền nhất trong ba mẹ con, thật ra thì ở phương diện chi phí, cũng rất là lý trí.

Dựa theo tuổi của Liên Chi Nhi, người của nàng vẫn còn có thể cao thêm.

” . . . . .Chỗ da này vô cùng tốt, thật ra nhiều năm rồi cũng không có loại da nào tốt hơn thế này.” Chưởng quỹ kia thấy các nàng thấp giọng thương lượng liền đến bên cạnh cười nói, “Dù bây giờ chưa vội làm quần áo, nhưng mua lại, giữ lại sau này dùng tiếp, cũng rất thỏa đáng.”

Chưởng quỹ nói thật đúng với ý định của Liên Mạn Nhi.

“Mẹ, ta mua nhiều hơn mấy món. Đến lúc đó chúng ta giữ lại, tặng cho tỷ làm của hồi môn làm thành quần áo cũng được, hay tặng da làm của hồi môn cũng được.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Bây giờ mua, tránh cho thời điểm muốn dùng đến, lại không tìm được da tốt.”

“Ca của con, Tiêu Thất, còn có cha, mỗi người cũng phải làm hai bộ quần áo đi.” Liên Mạn Nhi lại nói.

Nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, Trương thị tự nhiên là không có ý kiến, lập tức, ba mẹ con liền chọn rất nhiều da, để cho người của cửa hàng trực tiếp chuyển giao cho các nàng ở tòa nhà phố cây liễu.

Cửa hàng da rất nhanh đem tới cho các nàng loại da đã chọn, Liên Mạn Nhi lại cho người mời thợ may nổi danh ở huyện thành tới đây, đo vóc người cho ba mẹ con rồi chọn loại da, chọn loại vải, quyết định kiểu dáng.

Trương thị là một thân áo lông, váy lông, một bộ áo khoác lông. Liên Chi Nhi cùng Liên Mạn Nhi cũng là một thân áo lông, váy lông, áo choàng lông. Ngoài ra Liên Mạn Nhi và Liên Chi Nhi yêu cầu làm mũ Chiêu Quân, tay áo lông sóc. Liên Mạn Nhi thêm một bộ quần áo lông chồn trắng.

Về phần Liên Thủ Tín, Ngũ lang cùng Tiểu Thất còn lại là mỗi người một bộ áo choàng lông, Ngũ lang thêm một bộ áo khoáng da, Tiểu Thất thêm một bộ áo choàng da.

Thời điểm Liên Mạn Nhi ở cửa hàng da, còn mua thêm tấm da hươu tốt, còn gọi thợ đòng giày nổi tiếng huyện thành đến nhà, đóng cho mỗi người một đôi dày da hươu.

Vì mua đồ tết nên cả nhà ở huyện thành hai đêm, ngày thứ ba ăn xong điểm tâm rồi mới ngồi xe trở về Tam thập lý doanh tử.

Sau khi về đến nhà, Chung quản sự liền tiến lên nghênh đón, đem đồ mua về từ trên xe tháo xuống mang vào phòng, Chung quản sự vừa muốn báo chuyện cho Liên Thủ Tín thì bên ngoài liền báo nói Nhị lang tới, muốn gặp Liên Thủ Tín.

“Lão gia, nhà cũ bên kia hôm qua không tìm thấy phu nhân của đại đương gia.” Chung quản sự liền nhanh chóng nói với Liên Thủ Tín, “Tìm khắp xung quanh mấy lần cũng không có thấy.”

Không thấy Cổ thị, Liên Mạn Nhi đang thu dọn đồ đạc không khỏi dừng tay lại, nghĩ thầm, Cổ thị rốt cục làm sao mà không tìm thấy?

Hơn nữa Nhị lang hiện tại vội vội vàng vàng đi tới đây, chỉ sợ là vì chuyện này.

Liên Thủ Tín kêu người để cho Nhị lang đi vào.

“Tứ thúc, thúc đã trở lại.” Nhị lang vừa vào nhà, nhìn thấy Liên Thủ Tín thì một khuôn mặt tràn đầy lo lắng, nhất thời liền thở phào nhẹ nhõm.

Liên Thủ Tín hỏi Nhị lang đã xảy ra chuyện gì.

“Là đại thẩm của cháu đã xảy ra chuyện, ngày hôm qua nói là nhặt bó củi, kết quả là đến tối cũng không có trở lại.” Nhị lang nói cho Liên Thủ Tín biết, “Chúng ta đi tìm khắp nơi cũng không thấy người. Hơn nữa đã qua một buổi tối mà người vẫn không có tin tức. Ông nội và bà nội cũng lo lắng tức giận, tối hôm qua sai cháu cùng Tam thúc đến tìm Tứ thúc nhưng Tứ thúc vẫn chưa trở về. Tứ thúc, ông nội nói sau khi thúc trở về thì phải nhanh đi nhà cũ một chuyến, thương lượng một chút chuyện này thế nào? Một người lớn sống sờ sờ, không thể mất tích như vậy.”

Không thấy Cổ thị, người nhà cũ không tìm được, cho nên mới nhờ nhà Liên Thủ Tín giúp một tay.

“Nhị lang, cháu đi về trước, đi bảo ông nội và bà nội đừng có gấp, ta lập tức qua đó.” Liên Thủ Tín suy nghĩ một chút rồi nói.

Nhị lang đáp ứng một tiếng liền đi.

“Chuyện của phòng trên, một chuyện lại tiếp một chuyện, thật không thể làm cho người ta bớt lo được.” Trương thị liền cau mày nói, tiếp tục dọn dẹp gì đó trong tay.

Liên Thủ Tín mặc dù nói với Nhị lang sẽ lập tức đi nhà cũ, nhưng chờ Nhị lang đi hồi lâu mà không đuổi theo, cũng không có ý muốn đi nhà cũ.

Chuyện Cổ thị mất tích, cả nhà Liên Mạn Nhi đều không có lo lắng. Người ở xung quanh Tam thập lí doanh tử là người thành thực, chưa từng có sự kiện xấu gì xảy ra. Nên việc Cổ thị mất tích, bọn họ đều cho rằng Cổ thị là chủ động mất tích.

Nói cách khác, Cổ thị tự mình bỏ đi.

“Ta đã sớm nghĩ đến, bà nội bọn nhỏ hành hạ đại tẩu như vậy, đại tẩu còn có thể nhẫn nhịn trong bao lâu, bây giờ thì không phải đã chạy rồi à.” Trương thị vừa dọn đồ vừa nói.

Về phần Cổ thị có thể chạy đi đâu, dường như chỉ có một lựa chọn. Mà Cổ thị có thể chạy thoát thì phải có người giúp một tay, người giúp một tay này tám chín phần mười là mấy người phòng trên của Liên gia.

Cho nên, thật sự thì không có gì phải lo lắng.

“Con cũng không tin ông nội lại không đoán ra đại nương đi đâu. Nếu thật sự lo lắng thì ngày hôm qua lúc chúng ta chưa trở về, bọn họ nên cho người đi huyện thành tìm. Nhiều miệng ăn như vậy, cũng không phải là không có ai.” Liên Mạn Nhi nói, “Không nên cứ ở đó chờ chúng ta trở lại, còn làm ra vẻ vội vàng luống cuống như vậy, thật không biết ông nội nghĩ gì.”

“Nghe mọi người nói tình hình Tống gia đối xử với Hoa nhi, thì đại tẩu đi Tống gia, có thể được tiếp đãi ân cần sao?” Trương thị lắc đầu nói.

Tiếp đãi không tốt không nói, lần này Cổ thị đi đã vứt bỏ mặt mũi của phòng trên, điểm này là khẳng định.

Cả nhà đang nói chuyện, thì Tiểu Phúc lại tới báo, nói là Nhị lang lại tới.

“Đây là đến thúc dục chúng ta.”Ngũ lang thở dài nói.

Liên lão gia tử lại cho người qua thúc giục Liên Thủ Tín, Liên Thủ Tín không còn cách nào, đành phải đi theo Nhị lang. Về phần Ngũ lang và mấy người Liên Mạn Nhi cũng không có đi sang đó. Chuyện đơn giản như vậy, rất dễ dàng giải quyết.

Liên Thủ Tín đi theo Nhị lang vào nhà cũ, sau một thời gian, Liên Diệp Nhi vội vàng chạy tới.

“. . . . .. Đại nương mang theo Liên Đóa Nhi cùng nhau mất tích.”Liên Diệp Nhi mặt nghiêm lại nói, “Mới vừa rồi cháu cùng mẹ về nhà, tiền mấy ngày trước nhà cháu bán trứng gà cũng đã mất luôn!”

Discussion27 Comments

  1. mất tích kẻo gì mà chuẩn bị trước cả tiêng thế kia, mà lai là ăn cắp nữa chứ

  2. Hồi trước còn có tí cảm tình với LLGT nhưng gjờ chj thấy gét thôj,cha ko nghjêm nên con hư hỏng,gjúp ngườj k đáng gjúp bị người khjnh.Con LHN chưa bjết bị hưu khj nào,gjờ Cổ thj tớj tìm vừa bị bẽ mặt mà con LHN cũng tiêu,rồj jt bữa cổ thj,đóa nhj,Trjêu Tú nga,anh tử về bu bám xâu xé 2 bộ xương gjà LLGT,Chu thj cho xem

  3. Cái nhà này rồi tan tác chim muông hết, mụ cổ thị chạy đi tìm liên hoa nhi, có khi tống lão phu nhân cho hoa nhi đi cùng luôn đỡ phiền. Đúng là toàn giống ngu không biết nghĩ, không thấy hoa nhi về thăm cũng phải suy đoán phần nào chứ, còn cố đấm ăn xôi, cuối cùng ăn đấm. Đi bớt đi cho đỡ tốn cơm.
    Còn cái hà gia kia nưa, đuổi được đi sớm ngày nào hay ngày ý. Rặt một lũ khốn kiếp.

  4. Sao hen quá vậy….nóng hổi lun..hihi…Đọc tới đoạn nhà LMN lựa vàng mà muốn chảy nước miếng lun….. ;67 ;35
    nhà trên thiệt là khi làm thì không sợ mất mặt đợi chuyện có lẽ ra mới trốn tránh..đọc mà thấy ghét quá đi ;17 ..càng ngày càng không thích LLGT

  5. Mịa 2 mẹ con này lại còn ăn trộm tiền của nhà Diệp Nhi nữa. Sắp sang năm mới có chạy sang Tống gia chắc gì đã gặp được con gái. Quả báo. thank các nàng nhé

  6. Nhà Mạn Nhi bây giờ có điều kiện nên mấy mẹ con ăn mặc cũng đẹp hơn, mua được đồ trang sức đeo trên người, vẫn thấy như Chi Nhi mới là người hiếu thảo, dù trong gia đình có điều kiện nhưng chưa bao giờ đòi hỏi phải mua cái này cái kia, thấy cha mẹ mua nhiều đồ cưới mất nhiều tiền nên lúc Mạn Nhi bảo mua đồ cứ từ chối mãi, quả nhiên là cha mẹ nào con như thế, cùng tuổi với nhau nhưng chẳng có ai có thể sánh với Chi Nhi cả, Ngô Gia Hưng thật có phúc mà, may mà đính hôn trước chứ nếu không bây giờ chắc bà mối phá hỏng cửa nhà Mạn Nhi để cầu hôn ấy chứ, nhà cũ không bao giờ được yên là thế nào? Liên lão gia tử nghĩ gì nữa đây, không lẽ ông định để Liên Thủ Tín đến Tống gia một chuyến hay sao? nghĩ hay nhỉ? đây là do ông nuông chiều đại phòng nên mới có chuyện như thế, từ chuyện của vợ con Hà lão lục đã cảm thấy không thích cách ông ấy làm rồi, nhưng mà qua chuyện này thì thật sự thất vọng hoàn toàn, ông như thế thì làm sao Liên gia có thể như xưa chứ, mẹ con nhà Cổ thị nghĩ đi nương tựa Liên Hoa Nhi nhưng không ngờ tới Liên Hoa Nhi bây giờ tới bản thân còn không lo được thì có thể lo cho ai chứ, trước khi đi còn lên kế hoạch lấy cắp tiền của nhà Diệp Nhi, bao nhiêu công sức mới có thể bán được một ít tiền, cùng là nông dân với nhau mà có thể làm ra chuyện như vậy cũng khâm phục Cổ thị lắm, chẳng biết sau vụ này mụ ấy sẽ trôi dạt đi đâu nữa, không thể trở về Liên gia, lại không thể ở lại Tống gia, chuyến này thì hết đường về nhé, mụ này đi rồi mà vui quá.

  7. trốn được thì trốn luôn đi. thật chán. 1 nhà thượng phòng không lúc nào chịu yên tĩnh a~~ ;76 ;73 ;73 ;73 ;73

  8. không cần nghĩ cũng biết Cổ thị trốn đi tìm LHN, không biết LLG nghĩ gì mà làm như không biết thế ;15

  9. thiệt là đau đầu với gia đình nhà Liên lão gia tử quá, hết chuyên nọ tới chuyện kia, mà hở chút là tìm Liên thủ tín, k biết lão gia tử nghĩ gì nữa

  10. Mất tích hay phết, trước đó còn trộm tiền ng ta nữa. Tốt nhất là đừng quay về. Liên lão gia tử mấy chuyện này phải là gia đình ông giải quyết, lôi kéo thêm LTTín có ích gì, haiz. Thanks tỷ

  11. Cổ thị trốn lên huyện thành để nhờ hoa nhi giúp đơi rồi, nhưng mà đâu có biết hiện tại hoa nhi cũng không tốt đẹp gì, cả mình còn lo chưa xong nói chi đến giúp đỡ lần này chắc hoa nhi lặt bài luôn quá. thượng phòng không lo làm ăn cứ hay suy nghĩ dựa vào người khác không ,đúng là chứng nào tật nấy mà, không thay đổi được mà

  12. Cái phònh trên không lúc nào yên a mỗi lần cả nhà mạn nhi đi vắng trở về là có người chạy tới báo có chuyện à, cái bà cổ thị đó ăn cắp tiền của diệp nhi để làm lộ phí đi tìm con hoa nhi rồi, với tình cảnh của con hoa nhi hiện giờ thì thế nào cũng trả bả về thôi.

  13. Cổ thị cùng LĐN trốn đi cho rảnh việc, bên thượng phòng cũng đỡ gây chuyện hơn, bớt dính dáng đến nhà MN, từ khi nhà bên thượng phong chuyển về nhà MN chẳng lúc nào yên cả ;72

  14. Cổ thị lượn đi cho nước nó trong cũng được nhưng vì sao trước khi đi còn vơ vét tài sản nhà người ta nữa? Muốn đi nương nhờ Tống gia sao? Mơ đi chẳng được người ta đối xử tốt đẹp gì đâu. Giờ Liên Hoa Nhi lo cho mình còn không xong hơi đâu mà quản Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi chứ.
    Liên lão gia tử làm rùm beng chuyện này lên làm gì không biết, chẳng phải ai cũng rõ Cổ thị chủ động mất tích sao còn ra vẻ lo lắng làm cái gì? Rất bất mãn với Liên lão gia tử. Khó ưa!!!

  15. Chu thị hành hạ Cổ thị mổi ngày,bị vướng lề lối phong tục không thể ra mặt chống lại,nhưng CT đâu phải là cục đất mặc cho người đá,đạp nên bỏ trốn
    Có lẽ định đến Tông gia nhờ con gái trước,sau mới tính kế ngồi trên CT
    Đâu biết rằng con của họ không biết ngày nào bị đuổi khỏi TG
    Lúc hết thời nên an phận,có tính cách nào cũng không xong đâu

  16. Tức nước thì vỡ bờ, có thể hiểu cho hành động của Cổ thị, nhưng đây cũng lã là quả do Cố thị trồng

  17. Gây chuyện thì cứ gây chuyện nhưng cứ phiền toái người khác thế. Tội nghiệp nhà Diệp nhi, tai bay vạ gió

  18. trốn đi tìm Liên Hoa Nhi cũng chỉ rước lấy nhục thôi, Liên Hoa Nhi giờ còn ko tự lo đc cho tương lai bản thân nữa kìa.:3

  19. Gấu áXù Phu Nhân

    Đều thừa biết cổ thị đi thì chỉ có thể tìm hoa nhi mà thôi… vậy cũng k chịu đi tìm, còn tính kế thanh dang nhà mạn tỷ…. quá đê tiện.
    Cổ thị đi cần có lộ phí, này là bà ta trộm hay do đám họ hà trộm?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: