Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 551+552

21

Chương 551: Đuổi đi hay là không đuổi đi

Edit: Ngọc Hân

Liên lão gia tử không ngừng nháy mắt với Chu thị, nhưng đều bị Chu thị coi như không thấy. Chu thị cũng không phải là người có thể chịu được ủy khuất.

Chu thị như vậy, Liên Thủ Tín cũng không thể không để ý.

“Mẹ, là chuyện gì vậy?” Liên Thủ Tín hỏi.

Liên Thủ Tín vừa hỏi, Chu thị còn có chút ủy khuất, vốn là trong mắt không có nước mắt, nhưng bây giờ lại tuôn lệ ầm ầm.

“Ta đây cả đời cũng chưa bị ủy khuất như vậy, lão Lâm lão Lâm, để cho hai người họ người ra bên ngoài, sai một tiểu tử chưa đủ lông đủ cánh chết bầm không coi ta là người . . . . . ”

Chu thị khóc lóc kể lể, Liên Mạn Nhi mới hiểu rõ được chân tướng sự tình.

Có sự dẫn dắt của Chu thị, những người này cũng đem bánh trái gói xong rồi, bởi vì có bánh trái ăn, nên mỗi ngày phải xay gạo và mì, khối lượng tự nhiên cũng ít đi. Sáng sớm hôm nay sau khi ăn điểm tâm xong, Chu thị nhìn sắc trời không tệ, liền muốn cho hai con dâu nghỉ một chút, không cần đẩy cối xay, chuyển sang cất rau cải vào hầm.

Cất rau cải vào hầm, đây là việc làm hàng đầu của những hộ nông dân ở phủ Liêu Đông. Cải trắng cất vào hầm xong, sau một khoảng thời gian dài thì bên ngoài cải trắng sẽ bị thối và héo. Nếu như mặc kệ, sẽ làm cho cải trắng nhanh thối rửa đi, cho nên nhất định phải cách một khoản thời gian đem tất cả cải dầu cùng cải trắng thu xếp một lần nữa, đem những cây cải dầu bị hư hỏng loại ra, thậm chí có lúc cả gốc cây cải trắng cũng phải ném ra.

Phòng trên Liên gia đào là loại hầm chứa nhỏ, người đi xuống cầm cải trắng lên thì không có sao, nhưng lại không đủ không gian, cũng không có chỗ cho người ta xếp cải dầu vào.

Vì vậy hầm chứa này, còn phải đem vận chuyển tất cả cải trắng lên trên mặt đất. Dọn dẹp thỏa đáng, rồi lại sắp xếp lại.

Hôm nay, Chu thị sắp xếp cho hai con dâu là Cổ thị cùng Hà thị , chính là làm việc này.

“Cũng đừng dùng mánh lới để làm việc lười biếng. Không xếp xong cải dầu vào hầm, cũng đừng ăn cơm. Hai người đàn bà phá gia các ngươi, đều là sao chổi!” Chu thị mắng, liếc nhìn Cổ thị yên lặng không nói gì. Còn tăng thêm một câu, “Đóa nhi cũng không được ăn.”

Chu thị ở hậu viện nhìn hai con dâu xếp cải trắng vào hầm. Mùa đông lớn, hậu viện cũng không có tường cao, gió bấc dĩ nhiên ào ào thổi lên người, Chu thị cảm thấy lạnh, vừa đứng ở hậu viện nên bà định rời đi một lúc. Hai người con dâu này cũng không dám làm ra chuyện liều lĩnh gì, liền xoay người trở về nhà, muốn sưởi ấm một hồi.

Kết quả bà vừa vào nhà, vừa đúng lúc nhìn thấy hai tiểu tử Hà gia đứng ở trước cái bát, đang ăn trộm bánh trái.

Bánh trái này có rất nhiều cách ăn. Ngoài cách chưng lên thông thường, còn có thể cứ như vậy ăn lạnh, cũng chính là trực tiếp đem bánh trái lạnh ăn vào bụng, cái này thì cần có răng khỏe, là thứ tiểu hài tử thích nhất. Nhà Liên Mạn Nhi cũng chưa bao giờ ăn như vậy, bởi vì Trương thị không cho, sợ bánh trái lạnh quá lạnh, cho bọn nhỏ ăn sẽ đau bụng.

Sáng sớm hôm nay chưng bánh trái, Chu thị ngại Tưởng thị lấy bánh trái quá nhiều. Liền đích thân xuống lấy, đặt ở cái bát trên giá, rồi ăn cơm, bởi vì vội vàng sắp xếp con dâu làm việc, bà liền quên mất mấy cái bánh trái này.

Bọn nhỏ Liên gia đều có quy củ đồ đặt ở chỗ đó. Chỉ cần Liên lão gia tử cùng Chu thị không mở miệng thì sẽ không có người nào ăn. Cho dù đói bụng, cũng sẽ không ăn dù là Tứ lang nghịch ngợm nhất, Lục lang tham ăn nhất, cũng không dám không có sự cho phép của Liên lão gia tử và Chu thị, mà ăn đồ ăn khác ngoài giờ cơm.

Không thể không nói, đức giáo dục của Liên lão gia tử, cùng “giáo dục” làm nhục mắng chửi người của Chu thị, một chính một ngược kết hợp với nhau, ở phương diện này là có hiệu quả rất rõ ràng.

Cho nên khi nhìn thấy hai tiểu tử Hà gia ăn trộm bánh trái, Chu thị cơ hồ là tức nổ phổi.

Bà đi lên giơ tay, tát vào tay hai tiểu tử, đem hai tiểu tử đã ăn hết hơn một nửa số bánh trái này đẩy ra đất, kế tiếp dĩ nhiên là phô thiên cái địa mắng chửi.

Mấy người Hà gia ở tại nhà của Liên gia, dù sao cũng không phải là người của Liên gia, trong lòng của Chu thị dù không thoải mái, nhưng cho tới bây giờ cũng không có trực tiếp làm gì được vợ của Hà lão lục cùng mấy đứa nhỏ, bất quá là chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, lại chỉnh Hà thị gấp bội thôi.

Hôm nay, Chu thị đã bị chọc tức, hơn nữa trộm đồ ăn bị bà bắt tận tay, bà mắng như thế, nói ra cũng là có lý.

Nhưng là tiểu tử Hà gia, cũng không phải là mấy đưa nhỏ Liên gia. Bọn nhỏ Liên gia được dạy rất biết trên biết dưới, nhưng mà mấy tiểu tử Hà gia thì không biết điều này. Bọn họ không có lập tức phản bác Chu thị, bất quá là bởi vì, trong lòng bọn họ cũng hiểu, bọn họ ăn, dùng, ở đều là của Liên gia.

Hai tiểu tử này căn bản cũng không đem lời mắng chửi của Chu thị đặt vào mắt, bọn họ không lên tiếng, cũng không có chạy, bọn họ nhìn chằm chằm một ít bánh trái rơi trên đất, suy nghĩ muốn nhặt lên, tiếp tục ăn.

Chu thị mắng chửi không có nhận được hiệu quả như mong muốn, hiệu quả mong muốn chính là sợ, khóc, cảm thấy xấu hổ các loại, cho nên lại càng thêm tức giận, mắng ác hơn.

Hai tiểu tử Hà gia nghe đến phiền, bắt đầu xem thường đem con ngươi trừng Chu thị, cuối cùng, Đại tiểu tử Hà gia còn thấp giọng mắng Chu thị một câu lão X.

Ai u, cái này thì khó lường trước. Chu thị ở nhà của mình, cho tới bây giờ chỉ có bà mắng chửi người ta, không có người nào dám cãi lại, cho tới bây giờ chỉ có bà lấy mắt trừng người người, người khác dù là liếc nhìn bà một cái, hoặc là vẻ mặt hơi có khác biệt thôi thì bà cũng có thể đem người nọ mắng đến không khống chế nỗi. Hôm nay hai hài tử không đủ lông đủ cánh ăn của bà, dùng của bà, ở nhà của bà, không chỉ trừng bà, còn dùng lời nhục nhã mắng bà, bà cảm thấy vô cùng nhục nhã, tự nhiên không chịu để yên.

Chu thị liền điên lên như vậy, đem khay cốc chén đập không nói, đồng thời lại mắng hai hài tử, còn tiện thể đổ lên người Hà thị, sau đó là Liên Thủ Nghĩa, rồi mắng chửi nặng nề vợ của Hà lão lục.

Nếu là đặt ở bình thường, trước mặt là bọn nhỏ Liên gia, vậy khẳng định đã sớm sợ quỳ xuống, kể cả cha mẹ đứa nhỏ, cũng phải tới quỳ.

Mà lúc này, Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, Liên Kế Tổ, cả mấy người Nhị lang, Tứ lang, Lục lang cũng đều bị Liên lão gia tử đuổi đi ra ngoài nhặt bó củi. Trong nhà chỉ có Liên lão gia tử ở đông phòng, Tưởng thị mang theo Liên Đóa Nhi cùng Đại Nữu Nữu ở tây phòng, Liên Nha Nhi mang theo Nhị Nữu Nữu ở đông sương phòng, vợ của Hà lão lục cũng ở đông sương phòng.

Liên lão gia tử ở trong phòng nói mấy câu, để cho Chu thị không mắng nữa, Chu thị tự nhiên không nghe, Tưởng thị cũng ra ngoài khuyên đôi câu, Chu thị cũng không nghe, gần đây thân thể Tưởng thị không được tốt đành phải trở về phòng.

Chu thị ở đó mắng, hai tiểu tử Hà gia lại trao đổi một cái ánh mắt, mỗi người nhặt lên một cái bánh trái chạy ra ngoài, Đại tiểu tử Hà gia chạy đến cửa, còn hung tợn phun một bãi nước bọt về phía Chu thị.

Chu thị cơ hồ tức giận đến hôn mê.

Sau đó chính là Chu thị đuổi tới cửa mắng, rốt cục đem vợ Hà lão lục ra mắng, tiếp theo, chính là một màn Liên Mạn Nhi các nàng vừa vào cửa thấy được.

“Ban đầu nói muốn chứa chấp bọn họ ta cũng không muốn, là cha con, không nên giữ họ lại nhưng ta cản không được cha con. Không có ta đây, bọn họ chắc chắn phải chết sao?

Gia sản kia của bọn họ, là do lão Hà làm lụn bại rồi, mùa đông năm trước bọn họ cũng không phải ở túp lều sao? Ai trong bọn họ đã chết rồi? Không phải cả đám vẫn vui vẻ đó hay sao?”

“Diễn trò một lần liền hướng nhà chúng ta phủi xuống trách nhiệm! Nhà lão Hà có quan hệ gì với ta? Nếu không phải con rùa già Hà lão lục kia đi xuống đường kêu gọi lão Nhị, chúng ta không nhất định rơi vào hoàn cảnh này.”

” . . . . . X hài chết bầm mắng ta tước mặt của ta, cả đời ta đây chưa bị ủy khuất như vậy. Bà già ta đây kiên quyết, không cho bọn họ không nợ bọn họ. . . . . . Ánh mắt kia a, so với sói còn hung ác hơn, hận không ăn được ta . . . . .đó đều là cái gì a, đều là súc vật, nói không chừng ngày nào đó ban đêm, liền thừa dịp chúng ta đang ngủ, liền đem chúng ta đều giết đi . . . .”Trong nhà trong, cũng chỉ có Chu thị đang nói, tất cả mọi người chỉ lẳng lặng nghe, cho dù là Liên lão gia tử, lúc bắt đầu có ngăn cản qua Chu thị, nhưng giờ cũng mặc cho Chu thị nói tiếp.

“Bây giờ, trong nhà này nếu có bọn họ sẽ không có ta, có ta thì không có bọn họ. Lão Tứ, nếu con còn muốn thừa nhận ta là mẹ, nhớ tới ơn ta sinh dưỡng, thì con liền thay mẹ con làm chủ, đem mấy con rùa già và sao chổi kia đuổi đi cho ta!” Chu thị đưa ra yêu cầu với Liên Thủ Tín.

“Cha . . . . ” Liên Thủ Tín cau mày, nhìn về phía Liên lão gia tử.

Đối với việc Liên lão gia tử thu lưu mấy người hà gia, Liên Thủ Tín đang cùng người nhà nói chuyện phiếm, cũng giữ thái độ không tán thành. Hiện tại tiểu tử Hà gia mắng Chu thị, Liên Thủ Tín rất tức giận. Hơn nữa tận mắt thấy vợ của Hà lão lục mang theo mấy đứa nhỏ đến la lối om sòm trước cửa, hắn đối với mấy người này cũng không có hảo cảm.

Nhưng mà người là do Liên lão gia tử giữ lại, hắn là con trai đã chuyển ra ở riêng, làm thế nào có thể tự mình làm chủ đuổi họ ra ngoài? Chẳng lẽ chỉ hiếu thuận mẹ , mà có thể không vâng lời cha?

Nói đến đây, cởi chuông thì phải do người buộc chuông, chuyện này còn phải Liên lão gia tử lên tiếng.

Liên Thủ Tín chính là thành thật như vậy, là người tuân thủ đúng quy củ, Liên lão gia tử và Chu thị ở phương diện này, giáo dục hắn vô cùng tốt. Mặc dù lúc này, Chu thị có lẽ hi vọng Liên Thủ Tín có thể bỏ quy củ một lần, không muốn hắn cứ đàng hoàng như vậy. Về phần Liên lão gia tử là vui mừng, hay là phiền não, vậy thì không biết được.

Trương Thanh Sơn ở bên ngoài giúp đỡ giải vây, nhưng ở thời điểm này, ông lại ngậm chặt miệng lại.

“Chuyện này, ta khó xử a, thân gia . . . . . ” Liên lão gia tử liền hướng phía Trương Thanh Sơn thở dài một cái, chậm rãi nói, ” . . . . . Ta cũng nhìn chướng mắt cả nhà người kia, nhưng này dù sao cũng là cô nhi quả phụ, . . . . . Khó coi kia . . . . ., coi như tích đức cho bọn nhỏ . . . . . Nhà cũng đã vào ở rồi mùa đông lớn như vậy, bây giờ lại đuổi ra khỏi nhà thì không hay lắm . . . . ., chuyện này, ai, thân gia ông nói một chút, này phải làm sao. . . . .”

Liên lão gia tử tựa hồ muốn Trương Thanh Sơn nghĩ kế cho ông.

“Lão ca ca a, trước đây huynh làm đại chưởng quỹ, quyết đoán rất nhiều đại sự. Cái này chỉ là chút chuyện lông gà vỏ tỏi, lão ca ca, đó không phải là một câu nói của huynh sao?” Trương Thanh Sơn khẳng khái nói, tựa hồ chỉ cần Liên lão gia tử nói một câu, Trương Thanh Sơn có thể đấu tranh anh dũng ngay vì Liên lão gia tử. Bất quá, Trương Thanh Sơn lại không hề nói lại chuyện Tiểu Thất đi tìm Ngũ lang, dẫn người tới đuổi mấy tên vô lại.

Liên Thủ Tín cũng ở đây chờ quyết định của Liên lão gia tử.

 

Chương 552: Tranh chấp.

 

Liên lão gia tử rũ mi mắt, trầm mặc hồi lâu, thấy Liên Thủ Tín cùng Trương Thanh Sơn không mở miệng, liền đánh tiếng than thở.

“Chuyện này, bây giờ đuổi bọn họ đi, sợ rằng không tốt.” Liên lão gia tử chậm rãi nói.

Chu thị luôn ngồi bên cạnh vận khí, nghe Liên lão gia tử nói như vậy, bà liền mất hết kiên nhẫn.

“Ngươi không muốn đuổi họ đi, ngươi đây là tìm cách đuổi ta ra ngoài. Ngươi là vương bát độc tử, ngươi cho là ta không biết trong lòng ngươi tính toán gì.” Chu thị chỉ vào Liên lão gia tử mắng ông.

Nhà bình thường người ta, vào lúc khách đến thăm dù là có ủy khuất, cũng sẽ tạm thời nhẫn nại, giữ chút ít thể diện lẫn nhau. Nhất là Liên láo gia tử cùng Chu thị đều là tuổi đã về già, mà khách tới lại là ông thông gia. Nhưng mà, Chu thị không thể bình tĩnh suy nghĩ. Người ta càng muốn mặt mũi thì bà càng muốn không cho người ta mặt mũi, đó là một trong những đòn sát thủ của bà.

Quả nhiên, Liên lão gia tử nghe thấy lời bất thường của Chu thị, gương mặt đầu tiên là đỏ lên, lập tức ho khan, cản lại lời của Chu thị.

“Vấn đề này nhất định không thể để cho bọn họ ở lại lâu dài rồi.” Liên lão gia tử giành mở miệng trước Chu thị, lại vội nói, “Ai, chuyện này cũng trách ta, nhất thời mềm lòng. Hà lão lục cũng không phải là cái tốt lành gì, lòng dạ như đăng diệt. Cô nhi quả phụ, phẩm hạnh như thế nào, trước đó ta cũng không rõ.”

“Vật bây giờ còn không rõ ràng.” Chu thị lập tức cướp lời của Liên lão gia tử, “Bây giờ còn không mang mấy con rùa khốn kiếp kia đuổi ra ngoài, còn chờ khi nào. Là chờ bọn hắn đem cổ ta kéo xuống, ngươi mới đuổi đi! Tình cảm. Là không mắng ngươi. Người nào không biết ngươi là đại thiện nhân, vẫn là để ta tâm địa xấu xa sai khiến. Đuổi đi, hiện tại đuổi đi, đã nói là ta nói. Ta làm chủ. Có người muốn nói xấu, để cho hắn tới tìm ta.”

Tình tình Chu thị, chính là dám làm dám chịu.

” . . . . Giả bộ thì rõ ràng tốt. Vậy thì khi ngươi ở thời điểm đại tài chủ kia. Tiện thể nuôi sống thêm nhiều người! Ngươi còn không mang nổi mình ốc của chính mình, nghèo loong coong, ngay cả bữa cơm khô cũng không ăn được, bốn miệng ăn kia, một so với một đều ăn nhiều hơn. Ăn đó đều là lương thực của ai . . . . . Hơn nữa, bọn họ là loại tốt lành sao. Kia đều là con sói nham hiểm. Ngươi cho rằng ngươi làm như vậy, người khác sau lưng đều khen ngươi sao. Ngươi hãy nằm mơ đi. Cột sống của ngươi cũng bị bẻ cho cong gãy cũng nên!”

Chu thị đây là đem một khang lửa giận đổ lên đầu Liên lão gia tử.

Liên Mạn Nhi ở bên cạnh, vẫn luôn không lên tiếng. nàng lần đầu tiên cảm thấy, lời của Chu thị, từ ngữ là rất dữ dằn, nhưng lại rất có lý.

Mà Liên lão gia tử ở trước mặt thân gia Trương Thanh Sơn cứ như vậy. Bị Chu thị mắng đến không còn mặt mũi.

Vì sợ Liên lão gia tử quá mức lung túng, Trương Thanh Sơn cũng chỉ cúi thấp đầu, làm bộ như tựa hồ không nghe được gì cả.

Liên lão gia tử bị Chu thị mắng rất thượng hỏa, nếu là đặt ở ngày thường, ông nhất định sẽ chửi lại, tiếp theo không nghi ngờ chút nào, chính là gia đình đại chiến. Nhưng mà hôm nay Trương Thanh Sơn tới, Liên lão gia tử còn do dự mặt mũi người khác, chỉ đành phải miễn cưỡng nhịn xuống khẩu khí này.

Mặc dù truyện cười đã bị người ta nhìn. Nhưng mà tận lực thu nhỏ lại ảnh hưởng thì ông vẫn có thể làm được.

“Đuổi đi, ta cũng chưa nói không đuổi đi a.” Liên lão gia tử gương mặt quan tòa nói.

Thật ra thì chuyện cho tới bây giờ, trong lòng Liên lão gia tử vô cùng hối hận. Ban đầu vợ của Hà lão lục mang theo mấy hài tử, giống như ăn mày tìm được ngoài ngõ. Khi đó, ông lại lần nữa dấy lên ý chí chiến đấu, muốn khôi phục lại Liên gia một lần nữa. Muốn lần nữa có danh tiếng tốt. Bình thường quá ngày, mỗi lần làm việc dĩ nhiên là cố gắng một chút xíu, mà giúp đỡ cứu tế nhỏ yếu, là có thể làm được điểm này nhanh hơn.

Hơn nữa, khi đó, trong thôn nghe được âm thanh đến xem náo nhiệt càng nhiều, vợ của Hà lão lục lại còn nhắc lại chuyện cũ ở Thái Thương.

Người ở Tam Thập lý doanh tử, cũng biết Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa phạm tội, nhưng cụ thể là bọn họ làm những chuyện gì ở Thái Thương, thì người trong thôn cũng không hiểu rõ. Lúc ở Thái Thương, Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa cùng Hà lão lục qua lại mật thiết, sợ là vợ của Hà lão lục còn biết một vài chuyện mà ông cũng không biết.

Mà cùng vợ Hà lão lục dây dưa chung một chỗ, chỉ sợ không giữ được thể diện.

Không thể để vợ của Hà lão lục ở bên ngoài nói lung tung, lúc ấy ông rất nhanh liền quyết định đem lưu lại vài người Hà gia cũng là có nguyên do.

Liên lão gia tử hối hận, chuyện này làm quá vội vàng. Bọn họ thức ăn có hạn, căn bản là không đủ sức nuôi thêm bốn miệng ăn. Mà ông cho là Liên Thủ Tín nên đưa tay giúp một chút, lại không quan tâm chuyện này. Hơn nữa, Liên lão gia tử cũng không có nghĩ đến, cô nhi quả phụ Hà gia lại bại hoại như vậy.

Vợ của Hà lão lục lôi thôi lười biếng, cùng Hà thị giống nhau như đúc, điều này cũng thôi. Nhưng hai tiểu tử Hà gia kia, tuổi còn nhỏ nhưng toàn một thân thói hư tật xấu. Mới đến mấy ngày, không chỉ trộm đồ trong sân này, còn trộm đồ nhà hàng xóm, điều này làm cho cái mặt già này của hắn không biết để ở đâu. Ông cũng muốn dạy dỗ hai tiểu tử Hà gia, nhưng không có lập trường đầy đủ.

Những ngày qua, không ít lần ông thông qua Liên Thủ Nghĩa truyền đạt lại lời dạy bảo, nhưng lại không có chút hiệu quả nào.

Ông cũng muốn sớm đuổi mấy người Hà gia này đi, chẳng qua là đưa về thì dễ dàng mà tống đi thì khó khăn a. Mấy người Hà gia ở chùa ăn không ngồi rồi nơi này, như là trong miệng có miếng thịt béo, làm sao dễ dàng phun ra.

Liên lão gia tử lúng túng, mới vừa rồi thấy Trương Thanh Sơn có thể dễ dàng chấn nhiếp được màn khóc lóc ăn vạ của mấy người Hà gia, hơn nữa còn nhắc tới Ngũ lang, chuyện đó, tựa hồ Trương Thanh Sơn là ông ngoại, một câu nói có thể gọi được Ngũ lang, hơn nữa có thể thay Ngũ lang làm chủ, điều này làm cho trong lòng ông vô cùng không có tư vị. Nhưng mà ông biết, tuy ông là gia gia nhưng lại không có đủ tư cách để nói như vậy.

Mà Chu thị muốn Liên Thủ Tín làm chủ, Liên lão gia tử không phải là không nghĩ qua, nếu Liên Thủ Tín thay ông làm chủ nhà, đem mấy người Hà gia đuổi đi, đây chính là đẹp cả đôi bên. Liên Thủ Tín hiện tại tiêu pha rộng rãi, đuổi mấy người Hà gia đi, cũng không sợ người ta nói. Chỉ cần phát thiện tâm, bố trí cho mấy người Hà gia có nơi ở, cũng sẽ không tạo ra ảnh hưởng gì cho cuộc sống của Liên Thủ Tín.

Nhưng Liên Thủ Tín quá hiếu thuận, hẳn là không chịu nghe theo Chu thị mà làm trái ý ông. Trương Thanh Sơn ở cửa phát uy nhưng vào tới nhà, vào thời điểm khẩn trương, lại không chịu thay Ngũ lang làm chủ.

“Nam tử hán đại trượng phu khó tránh khỏi thê không hiền tử bất hiếu.” Liên lão gia tử híp mắt, nhỏ giọng thì thầm một câu.

“Vậy bây giờ ngươi phải đi đuổi đi.” Chu thị không nghe rõ Liên lão gia tử nhỏ giọng nói thầm, lại ép thêm một câu.

“A . . . . .” Liên lão gia tử lại thở dài một hơi, ông biết, chuyện hôm nay nếu không thuận theo ý Chu thị, khẳng định là không xong, hơn nữa còn không biết Chu thị ở trước mặt Trương Thanh Sơn nói ra cái gì, “Ngươi cho ta một chút thời gian. Chuyện này, ta không muốn ra mặt. Một lát nữa lão Nhị trở lại, để cho lão Nhị cùng vợ hắn đuổi đi.”

“Đây không phải là ta không muốn lưu lại bọn họ, là bọn hắn quá vô lễ.” Liên lão gia tử lại tăng thêm một câu, câu này, hơn phân nửa là nói cho Trương Thanh Sơn nghe.

“Lão ca ca, hai anh em ta cũng đã thời gian dài không thấy mặt. Đi, huynh cùng ta đi đến chỗ Tứ nhi tử bên kia, để cho vợ lão Tứ làm cho chúng ta vài món thức ăn, hai anh em chúng ta cùng uống một bữa.” Trương Thanh Sơn liền nói.

“Ta không đi đâu, lớn tuổi rồi tửu lượng cũng kém.” Liên lão gia tử từ chối nói, “Đệ có thể tới thăm ta một chút, cùng lão ca ta chuyện trò tán gẫu là được rồi.”

Trương Thanh Sơn dốc hết sức mời mọc, Liên Thủ Tín lại ở bên cạnh cũng khuyên, Liên lão gia tử cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

“Mẹ, cũng mời ngài cùng đi.” Liên Thủ Tín hướng Chu thị nói, “Bà ngoại của Mạn Nhi cũng tới.”

“Ta không đi.” Chu thị dứt khoát cự tuyệt, hơn nữa còn dịch cái mông, đem lưng hướng về phía Liên Thủ Tín.

Chu thị tính tình cường hãn, người có thể lọt vào mắt bà cực ít, hơn nữa đối với nhà mẹ đẻ của con dâu căn bản là hận không được hoàn toàn không để ý tới. Nhắc tới cũng đúng dịp, bốn con dâu này, trừ nhà mẹ đẻ của Trương thị thường đi lại bên ngoài, Hà thị chỉ có một huynh đệ, mặc dù ở gần, lại dường như không có một chút quan hệ. Mà nhà mẹ đẻ của Triệu thị, cũng không có nhiều quan hệ. Nhà mẹ đẻ của Cổ thị, ở xa, lại càng ít qua lại.

Cái này rất vừa ý Chu thị. Vợ của con trai, vậy thì trong mắt chỉ nên có một người mẹ là bà, chỉ phục vụ, hiếu thuận với một người mẹ là bà thôi.

Nhà mẹ đẻ Trương thị thường lui tới, cái này trái ý của Chu thị, mặc dù Trương gia thường tặng không ít đồ.

Hơn nữa, trải qua Trương thị sẩy thai, Chu thị ở trước mặt Lý thị bị đuối lý, lần trước bà bị Lý thị hỏi ngay trước mặt. Khi đó, Trương thị vẫn còn sinh hoạt ở dưới tay bà. Hiện tại Trương thị cánh cứng rắn, đã ra ngoài ở riêng, nắm quyền thành đương gia, Chu thị sợ Lý thị sẽ lôi chuyện cũ ra mỉa mai bà.

Hôm nay bên kia đều là thân thích của Trương gia, bà cũng không muốn đi ăn thiệt thòi.

Chu thị nói chết cũng không đi, Liên Thủ Tín cũng không có biện pháp.

“Lão Tứ, ta không lạ gì một bữa cơm kia của con.” Chu thị liền nói, căn bản là bà không muốn đề cập tới chuyện cũ, còn có ý tứ là do Lý thị bên trong. Thật giống như là một bữa cơm trước kia.” Con mới vừa rồi cũng nghe cha con nói, con làm chứng cho ta, nếu là cha con trở về lại nuốt lời, thì con liền làm chủ cho mẹ, thế nào?”

Chu thị đây là hạ quyết tâm, muốn đuổi mấy người Hà gia.

“Được.” Liên Thủ Tín lần này thống khoái đáp ứng, Liên lão gia tử chung quy cũng lên tiếng rồi không phải sao. Hơn nữa, đuổi mấy người Hà gia, cũng làm cho hàng xóm xung quanh thoải mái, lời nói của vợ Xuân Trụ cùng Trương thị cũng không phải là vô ích.

“Bà nội, mọi người đừng có vội ăn cơm, để cháu cho người đưa thức ăn tới cho.” Mọi người đi ra ngoài, Liên Mạn Nhi liền nói.

“À. . . . . “Chu thị cũng có chút mang đáp không để ý nói.

Mang đáp không để ý tới, đấy là tiếng địa phương của người nông dân trong Tam thập lý doanh tử, ý tứ chính là chỉ không để ý tới, cũng không phải là hoàn toàn không để ý tới.

Liên Mạn Nhi cũng không có so đo với thái độ của Chu thị, nàng chẳng qua là cảm thấy có chút buồn cười. Chu thị chính là người tính khí kỳ quặc như vậy.

Mọi người hướng bên ngoài thôn đi, đã có người gặp được, nghe nói là mời Liên lão gia tử đi qua ăn cơm, cũng cười nói Liên lão gia tử có phúc khí.

Trương Thanh Sơn thì cười lớn phụ họa, Liên lão gia tử miễn cưỡng cười.

Discussion21 Comments

  1. Lần này Chu thj phát hỏa cũng có cáj lý,gjúp người khj khó khăn là tốt nhưng mà ko bjết liêm sĩ,cứ tham ăn nhác làm vô lạj thj gjúp làm j cho phí.LLGT lần này tính sai nước rồj.Mà đuổj mấy mẹ con này đj chắc cũng ồn ào náo nhjệt lắm đây,tư dưng k làm có ăn có ở mấy mẹ con Hà lão lục buông hơi bị khó

  2. mụ Chu thị quả nhiên ăn thiệt thòi từ vợ của Hà lão lục, mấy người Hà gia có ai là tử tế đâu, toàn một lũ lôi thôi, lười biếng, chỉ biết ăn không biết làm, loại người há miệng chờ sung như thế thì chỉ có nước chết đói thôi, nên Liên Lão Gia Tử muốn đuổi họ đi thì cũng khó khăn đấy ạ, biết được phẩm hạnh nhà họ rồi mà vẫn chứa chấp, không được thêm tiếng mà chỉ khiến làng xóm người ta không được yên thân, nếu mà lười biếng thì cũng thôi đi, nhưng mà cái tính trộm cắp là không thể chứa chấp được, ăn trộm được cái nhỏ nhưng khi lớn lên thì sẽ trộm cắp những thứ giá trị nhà người ta, Liên Lão Gia Tử càng không có quyền gì trong việc dạy dỗ nhân phẩm của mấy đứa con Hà lão lục, đến con trai ông mà ông còn không quản được thì nói ai nữa. Chuyện này lại là nhà Mạn Nhi ra mặt, không biết là mẹ con nhà này há mồm lại muốn nhà Mạn Nhi cho gì nữa đây, nhưng mà tùy theo mấy mẹ con nhà này có biết như thế nào là đủ hay không? Nếu quá đáng thì Nhi sẽ cho một bài học, bây giờ địa vị xã hội đã khác thì cũng có nhiều cách để xử lí một chuyện.

  3. Đuổi phức đám người đó đi cho đỡ phiền ,LLGT sĩ diện ảo chi nữa !!!

  4. Liên lão gia tử này tưởng là có nhiều việc làm đúng, nhưng thực ra có rất nhiều sai lầm. Làm phúc nhưng mà với những kẻ vô lại như vũ cẩu với hà gia thì chỉ có tự mang họa vào nhà, lại còn không được người ta biết ơn.
    Lần này thì chắc phải nhờ ngũ lang đuổi đi chứ liên lão gia tử có đuổi chúng nó cũng chẳng đi đâu. Toàn những kẻ lười lao động lại láo toét gian manh. Cha mẹ nào con nấy đúng là không sai mà.

  5. LLGT già rồi nên không còn minh mẫn nữa. Mấy mẹ con này nhận thì dễ chứ đuổi đi thì khó. LMN có kế gì hay đây

  6. Một nhà thượng phòng này lúc nào gây chuyện cũng muốn người khác đi giải quyết hộ, làm cho người ta ko còn gì dể nơi luôn, mà Liên lão gia tử cũng tính toán thật tốt, định kéo nhà MN vòa giải quyết đống họa do ông gây ra đây mà ;70

  7. Việc đem mẹ con Hà thị chứa chấp có đc m.n coi là nhân đức thêm danh gì đâu, ngược lại thì có. Liên lão gia tử phải sửa sai đi. Chu thị nói cũng đúng nhưng chỉ tội suy nghĩ của bà đôi khi ích kỉ. Thanks tỷ

  8. mình chả hiểu nổi Liên lão gia tử nữa, càng già càng hồ đồ không được việc thì phải, toàn ra những quyết định sai lấm à!

  9. Đúng là ác nhân có ác nhân trị a, không biết coi đuổi được mấy người kia đi không đây toàn là mặt dày như hà thị không

  10. ông Liên này đúng là ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm đó, cho cái loại người kia vào nhà để bây giờ ko dám đuổi

  11. Lần này thì chu thị biết tiến thoái rồi, biết được người nào có thể giúp mình, lại đánh vào tâm lý hiếu thảo của liên thủ tín để đuổi cả nhà hà thị ra khỏi nhà liệu lần này tứ phòng có giúp đỡ không đây

  12. lâu quá không đọc…hehe đọc được thả cẳng lun..sướng ghê….tuy LLGT đáng trách nhưng đứng ở vị trí cha mẹ lun bao che cho người con mà họ mong chớ là chuyện hiểu được..lần này ủng hộ chụ thị à nge ;15 ;55 ;55

  13. Liên lão gia tử nhiều lúc làm việc đàn bà kinh, thiếu kiên quyết nghĩ ngược nghĩ xuôi đủ điều, lúc nào cũng muôn đẩy việc ác cho người khác mà đuổi vợ con Hà lão lục kia đi là đúng rồi còn gì nữa nghĩ nhiều cho mệt. Còn giữ mầy người kai lại trong nhà sẽ loạn cào cào hết lên cho coi

  14. ông muốn làm ng tốt mà cũng ko suy nghĩ xem mình có đủ sức làm ko, vừa nghèo thêm mà vừa mang khổ vào thân :3

  15. Liên lão Gia muốn lấy lại măt mũi mà lựa giúp nhầm người, hay nói thẳng ra là ông ấy ko có mắt nhìn người.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: