Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 531+532

29

Chương 531: Đậu hủ khối

Edit: Gà rù

  • Đính chính: Do bản raw của chương 530 bị lỗi, nên 2 chữ cuối Ngũ lang nói là “nịch sát”, không phải 2 chữ “không được”. Beta đã sửa lại rồi.

Trong lúc đó, Liên lão gia tử đã mấy lần phản đối, đầu tiên là phản đối việc phân chia rõ ràng như vậy, sau lại không đồng ý đem mười hai mẫu đất cho người khác thuê, nói ông có thể đem con cháu của mình trong thượng phòng đi trồng trọt. Những ý kiến bất đồng này đều bị đám người Ngô Ngọc Xương khuyên nhủ. Liên lão gia tử liền nhìn sang Liên Thủ Tín và Ngũ lang. Ngũ lang chỉ nói với Liên lão gia tử hai từ…

“Nịch Sát”

Hai chữ Nịch sát (cưng chìu là giết hại) này làm cho Liên lão gia tử nhất thời cứng họng, thậm chí còn không chú ý tới thời điểm Liên Thủ Tín cùng Ngũ Lang rời đi.

Mà bên nhà Liên Mạn Nhi đã sớm chuẩn bị mấy phần lễ, mang đến chỗ Lý Chính, Ngô Ngọc Xương nhờ cậy hòa giải chuyện tranh chấp đất đai.

Liên Mạn Nhi không biết Liên lão gia tử đã suy xét rõ ràng hay chưa, cũng không rõ rốt cuộc lão đối với người hai phòng Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa, hay nói đúng hơn là đối với một nhàLiên Thủ Nhân này có nịch sát thật hay không, nhưng Liên lão gia đã không còn đưa ra ý kiến phản đối đối với chuyện này.

Liên lão gia tử không phản đối, bọn người Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa, cho dù có bất mãn, cũng không có chỗ mà lên tiếng.

Chuyện này, coi như là đã được định đoạt rồi.

Những khi nhàn rỗi ngồi cùng nhau, cả nhà khó tránh khỏi lại nhắc tới sự việc kia.

“Xem ra mấy ngày nay ông nội con đều ăn không ngon ngủ không yên, mới phải cân nhắc đến chuyện này .” Liên Mạn Nhi nói, “Trong lòng của ông nội con, đối với nhà Đại bá là toàn tâm toàn ý. Ông nội đối với bọn họ kỳ vọng cao như vậy, để nghĩ được thông suốt thế này, khẳng định là không dễ dàng, ông sẽ thực sự nịch sát mấy người nhà Đại bá chứ?”

Liên lão gia tử cũng không cho rằng ông dung túng Liên Thủ Nhân, Liên Kế Tổ, ông chỉ là đem tiền đồ của cả nhà đều ký thác (gửi gắm) ở trên người trưởng tử cùng trưởng tôn. Vì muốn trưởng tử, trưởng tôn có thể làm rạng ranh gia tộc, ông tình nguyện chính mình đi đầu, tự mình nêu gương, dồn lực của cả nhà để cấp dưỡng (cung cấp và nuôi dưỡng) trưởng tử, trưởng tôn. Chắc chắn Liên lão gia tử sẽ không cho rằng đó chỉ là cấp dưỡng thôi, ông hẳn là nghĩ việc cung cấp này là điều kiện tất yếu vì đầu tư cho bọn họ cũng chính là đầu tư cho sự phát triển của cả gia đình.

Lời của Ngũ Lang như sét đánh giữa trời quang, mấy năm nay chưa hề có người nào nói qua với Liên cả lão gia tử như vậy. Để hiểu được chuyện này, đối Liên lão gia tử, thật vô cùng khó khăn. Mà đợi đến lúc Liên lão gia tử đã hiểu ra, cũng chỉ còn lại nỗi ân hận mà thôi.

Tuy thế, “Sáng hiểu rõ, tối chết cũng cam” (朝闻道, 夕死可矣: Triêu văn đạo, tịch tử khả hĩ; buổi sáng nghe được chân lý, buổi tối chết đi cũng không tiếc nuối), cho dù là hiểu được khi đã muộn, còn hơn là cả đời cứ mơ hồ như thế.

“Hiện tại, ông nội con đối với Đại bá, Nhị bá đã hiểu rõ. Bà nội dường như cũng đã thay đổi, đối với việc này, cũng chưa thấy nói gì.” Tiểu Thất vừa ăn miếng khoai lang nướng thơm ngào ngạt vừa nói.

Hương vị của miếng khoai lang nướng so với của cả củ khoai lang cũng giống nhau, chỉ khác là đem khoai lang rửa sạch, cắt thành từng miếng có độ dày vừa phải, sau đó đặt ở trên vỉ nướng, nướng chín cả hai mặt. Trương thị đối với chuyện ăn uống, rất chiều chuộng mấy hài tử. Thỉnh thoảng còn cho mỡ vào trong chảo, thả miếng khoai vào rán, ăn ngon vô cùng.

Đôi khi, Liên Mạn Nhi còn có thể đem khoai lang thái sợi, đem đi xào như xào khoai tây sợi, chỉ là không ngâm nước làm mất đi tinh bột. Khoai lang sợi xào như vậy, ngọt ngào, mềm dẻo, hương vị rất hấp dẫn.

“Ta thấy hành vi của lão thái thái có chút không bình thường. Cả ngày gây khó dễ Đại đương gia phu nhân.” Trương thị nói.

Chu thị gây khó dễ Cổ thị, Liên gia không có ai đi ngăn cản. Liên Mạn Nhi một bên mắt lạnh quan sát, cảm thấy Liên lão gia tử đối với việc này ẩn ẩn thái độ phản đối. Mà người bên ngoài lại càng không lên tiếng. Chuyện cùng bà mối cấu kết, lừa gả em chồng cho một lão già gần tám mươi tuổi, khiến cho những người nông dân đứng đắn vô cùng phỉ nhổ Cổ thị.

“Theo con thấy, thời điểm nội mới trở về, đúng là cử chỉ có chút hơi điên rồ rồi, nhưng mấy ngày này có vẻ đã khá hơn nhiều. Con qua đó nói chuyện đất đai, nội nghe rất chăm chú. Hiện tại, việc cơm nước bên kia, phải làm đồ ăn gì, dùng bao nhiêu gạo, đều là do nội an bài, cùng với trước kia không có gì khác biệt cả.” Liên Mạn Nhi nói tiếp, “Chẳng qua, nội không giúp mấy người Đại bá, Nhị bá nữa, thực sự là như vậy.”

“Tâm đã lạnh rồi, chuyện của Tú Nhi bày ra trước mắt như thế, đời này, nội con cũng không còn có thể hướng về hai phòng kia như trước nữa.” Trương thị nói.

Người một nhà đều gật đầu, cảm thấy Trương thị nói rất đúng.

Sở dĩ Chu thị uy hiếp, lừa Liên Tú Nhi cứu một mọi người khỏi cái chết, là nghe bọn người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa xúi giục, bà thật không nghĩ tới sẽ đem xui xẻo đến cho Liên Tú Nhi. Hiện tại, Chu thị mới rõ ràng, con cả cùng con thứ lừa gạt bà, mà bà sau khi bị lừa gạt, lại đi lừa gạt Liên Tú Nhi.

Chu thị hối hận, nhưng bà sẽ không hận chính mình. Tính cách của bà vốn như vậy, luôn tìm cách bao biện cho chính mình, đi oán người khác gấp bội. Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa dù sao cũng là con trai của bà, cho nên, bà đem tất cả oán hận đều trút trên người Cổ thị. Mà cùng lúc đó, đối với Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa, bà cũng không còn đối xử như xưa.

“Ngày đó ông nội ngất xỉu, tam bá vừa trở lại, mọi người có thấy nội đối với tam bá vô cùng ân cần không, còn con đi tìm lang trung, bỏ tiền ra mua thuốc, lại còn giúp bọn họ đòi lại đất đai, thế mà nội đối với con, tuy không mắng mỏ giống như trước, nhưng một câu dư thừa cũng không có nói, nội chỉ lôi kéo tay tam bá mà khóc.” Liên Mạn Nhi nói.

Liên Thủ Lễ tuy không có gì xuất sắc, nhưng trong mấy đứa con, người mà Chu thị có thể khống chế cũng như tin cậy được, chỉ có Liên Thủ Lễ.

Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa, Chu thị đã khống chế không nổi, cũng không đáng tin cậy. Còn Liên Thủ Tín, tuy đáng tin nhưng Chu thị lại không thể khống chế.

“Nội của con đó, không phải là người tầm thường đâu.” Trương thị cảm thán.

. . . . . .

Thu xếp ổn thỏa chuyện bên nhà cũ, cả nhà Liên Mạn Nhi lại bắt đầu bận bịu chuyện của chính mình. Ngoài ruộng, sau khi trồng vụ lúa mạch thứ hai, cũng vừa đến thời điểm thu hoạch cải trắng cùng đậu nành.

Cải trắng thu hoạch về, toàn bộ được đưa tới xưởng dưa chua. Còn đậu tương, do thời gian thu hoạch tương đối sớm, có hơn phân nửa số đậu tương vẫn còn xanh non. Những thứ này đều chờ Liên Thủ Tín liên hệ với tửu lâu, khách điếm để bán ra. Nếu bán không hết, sẽ chở tới hầm dự trữ. Khi đem dự trữ, sẽ để cùng một chỗ với cây đậu tương non, như vậy có thể bảo quản trong thời gian dài.

Mà ở trong nhà, bên chỗ xưởng dưa chua đã có người trông coi ổn thỏa, Trương thị, Liên Chi Nhi cùng Liên Mạn Nhi chỉ cần mỗi ngày qua đó xem xét, tính toán sổ sách là xong.

Hôm nay trời nắng, ăn xong điểm tâm, Trương thị liền thu xếp chọn hạt đậu, bắt đầu chuẩn bị làm Tàu hủ khối .

Các hộ nông dân đều tự mình ủ tương, bình thường ủ một vại tương to có thể đủ ăn trong hai năm.

Nhà Liên Mạn Nhi hiện giờ nhân khẩu nhiều, hơn nữa cửa hàng Liên Ký cũng cần dùng tương, hàng năm nhà nàng đều phải ủ ba vại tương. Bước đầu tiên khi chế biến tương đó là làm Tàu hủ khối vào cuối mùa thu hoạch.

Ủ tương là một chuyện đại sự đối với các hộ nông dân.

Trong nhà có đầy tớ, nhưng chuyện ủ tương, Trương thị muốn tự mình ra tay, Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi vì thế cũng không nhàn rỗi. Ở nông thôn, bà chủ của mỗi gia đình tất nhiên phải biết ủ tương, nên hai tỷ muội ngoan ngoãn đi theo Trương thị học hỏi tay nghề.

Trương thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi, vợ Hàn Trung, còn có thêm tiểu Hỉ, chủ tớ mấy người bắt đầu bận rộn chuẩn bị. Đầu tiên là chọn đậu tương, hạt đậu để ủ tương phải là loại tốt nhất, không được chọn loại bị sâu đục. Sau khi chọn xong đậu, rửa sạch, cho vào nồi luộc chín.

Đem đậu đã luộc chín, vớt ra, để ráo, bỏ vào cối xay để xay. Đậu tương phải xay nhuyễn, như vậy làm Tàu hủ khối mới ngon.

Mấy chủ tớ đều đeo tạp dề, tóc thì dùng khăn búi gọn lên trên, mặt bịt khẩu trang tự khâu bằng vải mỏng. Nếu muốn thành công, tức là chế biến được tương có hương vị thơm ngon, việc đầu tiên đó là phải đảm bảo vệ sinh. Tất cả các dụng cụ đều phải sạch sẽ, hơn nữa không được dính chút dầu mỡ. Nếu không, tương ủ ra dù không phải toàn bộ bị hỏng thì cũng là mùi vị cổ quái, khó có thể nuốt trôi.

Cùng dùng một loại nguyên liệu, áp dụng các bước chế biến giống nhau, nhưng mỗi người khác nhau sẽ chế biến ra tương có hương vị khác nhau. Những người nông dân đều nói, tương nhà nào vị nhà nấy (tương mỗi nhà có hương vị khác nhau), không có chuyện tương của hai nhà có mùi vị hoàn toàn giống nhau.

Mà tương do Trương thị ủ, hương vị thơm ngon, cũng thuộc vào hàng có tiếng trong thôn. Trước kia khi còn ở nhà cũ, trong nhà mời khách nên làm vài món sang trọng, đều dùng đến tương, Liên gia cả khách lẫn chủ đều cầm bát lên múc đến nửa chén tương.

Dùng cối đá để xay nhuyễn đậu tương cũng không quá khó khăn, chỉ cần đứng ở một bên cầm tay nắm của cối đá xoay đều, đậu đã được nghiền mịn sẽ chậm rãi chảy ra theo khe của thớt (cối dưới), rơi vào trong chiếc chậu to đặt ngay bên dưới.

Kế tiếp, dùng tay nhào nặn bột đậu tương xay nhuyễn thành từng khối, gọi là Tàu hủ khối. Để cho Tàu hủ khối thật mịn, lấy tay nén vẫn chưa đủ mà còn phải đập, đem Tàu hủ khối đập thành miếng hình hộp chữ nhật rắn chắc, việc chế biến Tàu hủ khối đến đây mới coi như là hoàn thành.

Tàu hủ khối sau khi đã chế biến tốt phải đem phơi dưới ánh nắng mặt trời, phơi khô cho bốc hết hơi nước, rồi thu vào trong nhà, đem treo lên trên xà nhà, để cho nó tự lên men.

Tàu hủ khối đến năm thứ hai thì lên men hoàn toàn, lúc này mới có thể lấy để ủ tương.

Mấy mẹ con ở nhà làm Tàu hủ khối, ngoài ruộng Liên Thủ Tín cùng với mấy người đầy tớ cũng đã thu hoạch xong cải trắng và đậu nành. Sau đó, Liên Thủ Tín lại bắt đầu tuyển người, trước lúc mùa đông đóng băng phải tiến hành nạo vét mấy hồ sen cùng ao cá.

Nhà bọn họ cấp tiền công thỏa đáng, lại còn cung cấp thêm đồ ăn, cho nên rất nhiều người sẵn lòng đến xin làm công.

Nhị Lang cũng đến đây, hắn trực tiếp đến tìm Liên Thủ Tín.

Triệu Tú Nga bỏ đi, Nhị Nữu Nữu vốn đang bú sữa, hiện tại không có sữa uống, mỗi ngày chỉ có thể uống chút nước cơm. Nước cao lương không được, phải là nước cơm mới có thể dùng. Nhị Nữu Nữu từ nhỏ đã có chút gầy yếu, bây giờ lại không được chăm sóc chu đáo, thức ăn không đầy đủ, càng yếu ớt như mèo con.

Nhị Lang nghĩ đến đi làm công, để trong nhà bớt đi một miệng ăn, đồng thời bản thân hắn có thể ăn được một chút cơm no.

“. . . . . . Tứ thúc, cháu….cháu ăn nhiều, nhưng mà…cháu….cháu…cũng làm nhiều. Công….tiền công gì đó, thúc cấp cho cháu chút gạo kê là được, Nhị Nữu Nữu. . . . . .” Nhị Lang có chút nghẹn ngào.

Bởi vì Triệu Tú Nga duyên cớ, hơn nữa Nhị Nữu Nữu là nữ nhi, bọn họ ở Liên gia không có chút địa vị.

Nhìn thấy tên tiểu tử to đầu như vậy ở trước mặt mình rơi lệ, Liên Thủ Tín không nỡ nhẫn tâm.

“Ngày đó tứ thẩm cháu cùng với Mạn Nhi và Chi Nhi cũng đã nói qua, nhưng do dạo gần đây trong nhà bận rộn, nên chưa tính tới. Cháu cần gạo kê cho hài tử, cái này còn dùng để trừ tiền công gì, ta lấy cho cháu”

Ấn tượng của nhà Liên Mạn Nhi đối với Nhị Lang không tệ, Nhị Lang ít nói, tính tình hiền lành, tuy không có tiền đồ nhưng bụng dạ không xấu, làm việc không dùng mánh lới. Triệu Tú Nga bỏ đi, bỏ lại hài tử còn chưa đầy một tuổi cho Nhị Lang. Phòng trên bên kia không ai chăm sóc giúp, Hà thị thì lười biếng, Liên Nha Nhi thì còn nhỏ, cũng không thể giúp chăm sóc đứa nhỏ. Người một nhà đều cảm thấy Nhị Lang rất đáng thương.

Họ cũng đã cẩn thận hỏi thăm, thời gian ở bên Thái Thương, bản thân Nhị Lang cũng không làm chuyện gì xấu cả.

Đối với Nhị Lang cùng Nhị Nữu Nữu, Liên Mạn Nhi các nàng nguyện ý vươn tay giúp đỡ.

Chương 532: Lao động công ích

Liên Thủ Tín cấp gạo cho Nhị Lang, lại bị Nhị Lang ngăn cản, nói là nguyện ý cùng giống như những người khác, làm việc, ăn cơm, nhận tiền công.

“Nhị Lang, việc cháu tới đây, đã nói với ông nội chưa?” Liên Thủ Tín liền hỏi Nhị Lang.

“Đã nói qua, ông nội cũng đồng ý để cháu đến đây rồi.” Nhị Lang đáp.

Nhị Lang sẽ không nói dối, hắn đã nói như vậy, thì đúng là Liên lão gia tử đã thật sự cho phép hắn tới nơi này làm việc. Hiện tại, tình hình bên phía nhà cũ, Liên Thủ Tín cũng biết. Ở nhà một mặt, là Chu thị tìm cho người một nhà an bài công việc. Mặt khác, Liên lão gia tử tuy rằng vẫn còn phải uống thuốc, nhưng đã có thể đứng dậy làm việc. Mỗi ngày Liên lão gia tử đều cùng các con cháu xuất môn vào núi kiếm củi.

Người trong thôn nhìn thấy, đều khuyên can Liên lão gia tử, khuyên ông không cần phải làm việc nữa, chỉ cần ở nhà hưởng phúc của con cháu là được rồi. Dù sao, tất cả mọi người đều biết, có Liên Thủ Tín hết lòng lo liệu, Liên lão gia tử và Chu thị cũng không phải thiếu thốn gì.

Liên lão gia tử mỗi lần đều chỉ cười cười, nói ông ra ngoài cho thư thái đầu óc, nhân tiện xem xét nhóm con cháu làm việc.

Liên lão gia tử nói như vậy, tất cả mọi người đều im lặng. Mọi người đều biết, bên phía Liên gia nhà cũ, Liên Thủ Nghĩa còn có thể làm việc, dù sao cũng đã từng quen với việc đồng áng, nhưng Liên Thủ Nhân thì lại chưa từng trải qua cuộc sống cực nhọc như thế bao giờ. Liên lão gia tử muốn đi cùng, cũng là muốn chăm sóc bọn họ, cái này về tình lý có thể tha thứ được.

Bên nhà cũ, đội ngũ mỗi ngày thay phiên nhau ra ngoài lấy củi gồm có Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, Liên Kế Tổ, Hà thị, Tứ lang, Lục lang, ngay cả mấy người chân bó như Cổ thị, Tưởng thị, Liên Đóa Nhi cùng Liên Nha Nhi mỗi ngày trong nhà cũng phải thu thập một sọt củi mới được.

Cả nhà Liên Mạn Nhi đã biết chuyện này, nhưng cũng không nói gì. Trong lòng mọi người đều tán thành việc Liên lão gia tử làm như vậy, dùng lời của Trương thị để diễn tả. Liên lão gia tử là người “Còn sống là còn lo toan”. Tam Thập Lý doanh tử khi vào mùa đông, những cái khác có thể không có, nhưng không thể thiếu củi đốt. Hiện tại nếu không kiếm được đủ củi đốt, đến mùa đông người hai nhà Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa sẽ phải chịu khổ.

Liên Thủ Tín sắp xếp cho Nhị Lang đi đào ao cá, sau đó về nhà đem chuyện này nói với mọi người trong nhà.

“. . . . . . Ta đã làm theo những gì mà chúng ta bàn bạc, đầu tiên nói hắn không cần phải làm gì, ta sẽ cấp gạo cho hắn. Nhưng Nhị Lang không chịu, kiên quyết muốn làm việc.” Liên Thủ Tín nói, “Ta đã nói với Đại Lực, lưu tâm đến Nhị Lang, xem hắn làm việc như thế nào rồi sau đó báo lại cho ta biết.”

Về phía những người ở bên nhà cũ, đã đem ruộng vườn cùng địa tô thu xếp thỏa đáng. Cả nhà Liên Mạn Nhi đều không cho rằng mọi chuyện như thế đã là êm đẹp.

Hà thị muốn tới làm việc, Liên Mạn Nhi các nàng khẳng định không cần. Nhưng nếu Nhị Lang đến, thì sẽ tạo cho hắn cơ hội.

Nếu như đưa lương thực cho Nhị Lang mà hắn trực tiếp cầm lấy, bọn họ sẽ không nhắc lại chuyện làm việc nữa. Chuyện cấp lương thực, chỉ có duy nhất lần này, về sau nếu muốn nữa, là không thể.

Nhị Lang từ chối nhận lương thực, mà kiên trì đi làm công. Cái này chứng minh rằng, Nhị Lang còn có liêm sỉ, hiểu được tự mình cố gắng, không phải là kẻ quen thói ăn không ngồi rồikhông làm mà hưởng.

Giữ Nhị Lang lại làm việc chính là để cho mọi người ngầm thấy rằng, nếu Nhị Lang vẫn thành thật, chăm chỉ như trước kia, không vì trải qua cuộc sống ở bên Thái Thương mà trở thành người xảo trá, tâm khẩu bất nhất (nói một đằng làm một nẻo), thì các nàng nhất định sẽ giúp đỡ Nhị Lang.

Bên phía nhà cũ, Liên lão gia tử dù sao cũng đã nhiều tuổi, tinh thần không thể so được với trước đây. Cả một đại gia đình, già trẻ lớn bé, đều dựa vào bàn tay lèo lái của ông. Như vậy bọn họ chẳng thể chống đỡ được bao lâu nữa. Nếu Nhị Lang có thể gánh vác được chuyện gia đình, điều này hiển nhiên là rất tốt. Cho dù không thể, thì cũng coi như ở phòng trên đã có thêm một người đi theo con đường chính đạo, có thể tự lực cánh sinh, điều này đối với tất cả mọi người đều có lợi.

“Nếu Nhị Lang vẫn giống như trước đây, chúng ta liền ra tay giúp đỡ nó.” Trương thị liền gật đầu nói, sau đó lại thở dài, “Bên chỗ phòng trên, có mấy người thật không đáng để được người khác đồng tình. Nhưng cũng có người kiến người ta thương xót, . . . . . . Cái đứa nhỏ Nhị Nữu Nữu, lúc trước ta gặp vẫn còn đang bú sữa. Hiện tại nhìn cũng chỉ nhỉnh hơn trước chút ít. Lần trước ta nhìn thấy, nó gầy như con mèo nhỏ vậy, đành lòng không nổi.”

“Tú Nga tẩu một chút tin tức cũng không có sao?” Liên Chi Nhi nói.

“Bên phía lão gia tử, đối với Nhị Lang và chuyện vợ của hắn, có phán quyết gì không?” Trương thị liền hỏi Liên Thủ Tín.

“Lão gia tử cũng chưa nói cái gì rõ ràng.” Liên Thủ Tín liền lắc đầu.

“Việc này vốn rất rối loạn, chúng ta có trợ giúp thì trợ giúp, không nên có ý kiến can thiệp vào làm gì.” Liên Mạn Nhi nói.

Chuyện Nhị Lang và Triệu Tú Nga, lúc nên có quyết đoán thì không quyết đoán, để đến lúc muộn rồi, chuyện liền rối như tơ vò.

“Tốt xấu gì cũng nên trở về, đều là người một nhà mà.” Trương thị liền nói.

Ở niên đại này, đặc biệt là trong gia đình các hộ nông dân, nam nữ thành thân, chính là chuyện cả đời. Nếu như đứt gánh giữa đường, trừ phi một trong hai người kia qua đời, còn không thì mọi người đều khuyên giải hai bên, như cách nói ngày xưa, chính là khuyên toàn gia đoàn viên (gia đình đoàn tụ). Chẳng sợ cả đời gập ghềnh, cãi nhau ầm ĩ, chỉ cần có thể sống với nhau đến đầu bạc răng long, sinh con đẻ cái, như vậy mới có thể gọi là viên mãn.

Giữa hai vợ chồng Nhị Lang và Triệu Tú Nga cũng không xảy ra chuyện gì, chuyện của bọn họ là từ phía phòng trên Liên gia cùng với Triệu gia. Trong đó có nhiều điều rắc rối, Liên Mạn Nhi cũng lười đi phán xét. Tuy nhiên, xem xét thái độ của Liên lão gia tử, chỉ cần Triệu Tú Nga trở về, bằng lòng chung sống hòa thuận cùng Nhị Lang, Liên gia vẫn sẽ đón nhận nàng.

Đây cũng là tư tưởng truyền thống của Liên lão gia tử, trong nhà không thể có nữ nhân tái giá, cũng không thể có chuyện hưu thê. Mặt khác, nếu Nhị Lang muốn lấy người khác, cũng sẽ rất khó khăn.

“Đúng rồi, Diệp Nhi có đến nói với con, cha của Anh tử hôm nay lại tới nhà cũ gây chuyện.” Liên Mạn Nhi đột nhiên nói.

Tất cả mọi người ở phòng trên Liên gia đều đã trở lại, chỉ trừ Triệu Tú Nga cùng Anh tử. Triệu gia cả nhà hai tám người còn đang bị giam giữ ở đại lao bên Thái Thương, nên không có ai tìm đến Liên ga nói chuyện. Anh tử không trở về, cha của Anh tử sao có thể mặc kệ, hễ rảnh rỗi là lại đến nhà cũ gây chuyện, đòi phòng trên phải giao người. Cha của Anh tử còn nói người của Liên gia hại chết Anh tử, bắt bọn họ phải đền mạng.

“Tam bá mẫu của con cũng nói với mẹ rồi, cha của Anh tử kia, mỗi lần đến, ầm ĩ một hồi, rồi cuối cùng, kiểu gì cũng phải lấy vài thứ đồ vật này nọ rồi mới rời đi. Sau đó, ngày hôm sau, lại đến gây chuyện. Xem tình hình này, trừ phi là Anh tử trở về, còn không mọi chuyện sẽ không dừng tại đây đâu.” Trương thị cũng giận dữ nói.

“Đều là chuyện phiền phức.” Liên Thủ Tín nhăn mặt, “Bọn sao lại ấu trĩ như vậy, có thể gây ra loại chuyện như thế này. Đều nói mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, có thể có loại gia đình như vậy sao?”

Kỳ thực nói trắng ra là, mấy người ở nhà cũ đó, rất giỏi gây chuyện. Trong nhà mà có một người phiền phức như vậy, thì cả nhà sẽ không có một ngày yên ổn. Trong khi ở nhà cũ, thích gây chuyện, đâu chỉ có một hai người.

“Cái này thì tự làm tự chịu có thể trách ai.” Liên Mạn Nhi nói, “Chúng ta đều phải cân nhắc kĩ, chuyện gì có thể giúp, chuyện gì không thể nhúng tay vào. Giống như này, ai làm thì để người đó chịu đi.”

“Vợ Xuân Trụ nói với ta, nhiều người trong thôn đồn đoán rằng Đại đương gia phu nhân đã hãm hại Anh tử.” Trương thị đè thấp thanh âm nói, “Nhà của Anh tử, xem ra là quấn lấy mấy người ở phòng trên.”

“Mọi người xem, bọn họ hình như biết chúng ta chỉ quan tâm đến chuyện của ông nội cùng bà nội, mặc kệ chuyện của mấy người khác ở phòng trên. Bằng không, bọn họ sao lại dám to gan thế kia.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Cha mẹ Anh tử mỗi lần tới gây chuyện ở nhà cũ, cũng chưa hề nhắc tới chuyện phải đi cáo trạng, thưa kiện, cái này chỉ là đem Anh tử ra đe dọa để moi móc tài vật của phòng trên, hơn nữa, xem ra là tính đòi cả đời, không bao giờ chấm dứt.

Mọi người đang nói chuyện thì tiểu Hỉ tiến vào bẩm báo, nói là Lý Chính đến đây.

Trương thị cùng Liên Chi Nhi ở lại hậu viện trong phòng thêu thùa may vá, Liên Thủ Tín, Ngũ Lang cùng Liên Mạn Nhi thì đi ra ngoài tiền viện.

Hàn Trung đã mời Lý Chính vào trong sảnh ngồi, châm trà mời khách. Liên Thủ Tín, Ngũ Lang cùng Liên Mạn Nhi vào trong sảnh, hàn huyên vài câu rồi mọi người phân chủ khách lần lượt ngồi xuống.

“Lần này ta đến, là có chuyện này.” Lý chính đi thẳng vào vấn đề, “Quan trên mới vừa phái người đến truyền lời, trong thôn phải bắt lính lính đi lao động công ích.”

Hằng năm, mỗi hộ nông dân phải nộp thuế lương thực dựa trên diện tích đất đai, đồng thời còn phải tham gia lao động công ích. Qui định về lao động công ích không giống với qui định về thuế má, tùy xem tình hình, huyện nha an bài xuống cái gì thì làm cái đó.

Chẳng hạn như năm nay, tráng đinh của Tam Thập Lý doanh tử sẽ đi đến vùng giáp ranh phía tây huyện Cẩm Dương với huyện Bàn Sơn để tu sửa lại sơn đạo (đường núi).

“. . . . . . Hai ngày tới phải xuất phát, đi nửa tháng, đến mùa đông thì trở lại. Mỗi hộ gia đình, hai người lấy một, cũng có thể dùng tiền thay thế. Bên đó cần rất nhiều người, nếu còn có người muốn đi, sẽ bao một ngày hai bữa cơm, mặt khác, mỗi ngày còn được trả tiền công.” Lý Chính tiếp tục.

Cả nhà Liên Thủ Tín đã được miễn mười năm lao động công ích, việc bắt lính đi lao động công ích này vốn chẳng có ảnh hưởng gì đối với họ, vậy mà Lý Chính lại cất công đến đây để báo chuyện này, ắt là phải có nguyên do.

“Người nhà huynh không cần phải đi, nhưng người ở bên nhà cũ kia thì vẫn phải đi lính. Ta đến đây nói chuyện, chính là để bàn xem nên tính toán thu xếp thế nào.” Lý Chính cuối cùng nói.

Đây là Lý Chính muốn cấp cho nhà nàng một cái nhân tình.

Liên Mạn Nhi cùng Ngũ Lang liền nhanh chóng trao đổi ánh mắt.

Bên chỗ nhà cũ, số nam đinh trưởng thành tổng cộng có năm người, trừ Liên lão gia tử ra, còn lại Liên Thủ Nhân, Liên Kế Tổ, Liên Thủ Nghĩa, Nhị Lang, dựa theo tính toán hai lấy một, vậy ít nhất có hai người phải đi tham gia lao động công ích.

“Tình huống của bên kia, theo cháu biết, ông nội cháu đã lớn tuổi, tất nhiên là không thể đi, còn có Nhị Lang ca, hiện tại trong nhà không thể ly khai ca ấy. Còn lại Đại bá, Nhị bá, và Kế Tổ ca, đều có thể đi.”

Liên Mạn Nhi rất nhanh liền đưa ra quyết định. Cái việc chi tiền thay này khỏi cần phải suy nghĩ, vừa vặn thừa dịp đi lao động công ích này, để cho Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa cùng Liên Kế Tổ hảo hảo rèn luyện thân thể.

Đại lão gia đang độ tuổi cường tráng, mỗi ngày ở nhà đi kiếm củi, thật là lãng phí sức lao động. Đi lao động công ích, đầu tiên là tuân thủ luật lệ quốc gia, đồng thời có thể bớt trong nhà vài miệng ăn. Hai người đi phục dịch, còn một người thì đi làm thuê kiếm chút tiền về phụ giúp gia đình.

Trong nhà còn lại nam đinh trưởng thành là Nhị Lang, có chuyện gì xảy ra đều có thể ứng phó. Hơn nữa vẫn còn có thêm Tứ Lang cùng Lục Lang nữa.

Liên Mạn Nhi tuy rằng chỉ là một tiểu cô nương, nhưng lời nói ở trong nhà rất có trọng lượng, ở Tam Thập Lý doanh tử cũng không phải là điều gì mới mẻ. Bởi vậy, nghe Liên Mạn Nhi nói như thế, Lý Chính cũng không lấy làm kinh ngạc.

“Để ta thử đi sắp xếp xem sao” Lý chính liền nói.

“Làm phiền Lý Chính huynh rồi.”

Discussion29 Comments

  1. Đúng là phải nói rõ mới làm liên lão gia tử sáng mắt ra, chứ nếu không ông vẫn mãi quanh quẩn không nhận ra vấn đề cần phải sửa ở đâu. Haizz, có mấy người con như 2 cái phòng trên đúng là mệt óc, tốn tiền tốn gạo ;55 . Cũng may là vẫn còn những người tốt tính như nhị lang, tam lang, ko bị ảnh hưởng bởi mấy thứ tính cách vô liêm sỉ kia, ;56 . Lần này phải tống mấy cái tên khốn kia ra khỏi nhà làm công cho nhẹ nợ, bớt chuyện mà còn đỡ tốn cơm, mạn nhi suy nghĩ đúng là quá chuẩn luôn ;42 . Thks tỉ!!! ;69

  2. cho mấy người đó đi lao động công ích cho biết khổ cực, đỡ tốn cơm nữa, đi là đúng lắm nhưng với bản tính siêng ăn lười làm như mấy người đó không biết có chịu đi ko nữa

  3. May mà nhà đó còn có nhị lang không vô liêm sỉ lại có thể làm việc, không ỷ lại người khác, cũng không tham gia vào việc xấu. Nhưng người tốt thì cũng thường gặp chuyện xấu nếu như quá hiền lành, vớ ngay phải con mụ triệu tú nga mất dạy. Thôi thì cứ lao động nuôi con phụ giúp gia đình đi vậy.
    Còn ba cái người liên thủ nhân liên thủ nghiaxlieen kế tổ tốt nhất cho đi lao động như mạn nhi nói, vừa rèn luyện bản thân vừa đỡ tốn cơm. Không việc gì phải giúp loại người ấy làm gì cả.

  4. Rạng ranh => rạng danh
    LLGT vẫn cứ ôm cả nhà LTN,cứ như thế làm sao nhà đó sáng mắt ra được,chờ đến lúc ông mất thì nhà này há miệng chờ không khí cho no bụng.Triệu tú nga ta e sẽ đi tìm tình nhân của ả,ngườj đanh đá thế chắk ko yên đâu,chj tộj 2 cha con Nhj lang,lần này để cho 3 đại gja đj lao động đj,toàn nghĩ chuyện sướng,đj cho đỡ tốn cơm lại gjúp làng gjúp xóm

  5. Cám ơn bạn. Truyện rất hay càng đọc càng hấp dẫn. Bạn ed rất mượt mà. Mình cũng đã đọc ở 1 nhà khác nhưng toàn là convert post thẳng lên nên đọc rất khó hiểu. Ko biết đến chap mấy nam chính mới xuất hiện nhỉ

  6. may mà còn Nhị Lang là người thật thà chất phác, muốn dựa vào sức lao động của bản thân mà làm ra cơm ăn chứ không giống như cha mẹ mình chỉ muốn lấy của người khác mà không chịu làm, như thế này còn có thể cứu vãn được, giúp người như Nhị Lang thì không tiếc chứ người như Liên Kế Tổ thì khỏi cần giúp gì cả, cái loại quanh năm suốt tháng chỉ ăn mà không chịu làm gì cả? chuyến này Liên gia cho hai người đi làm công ích còn một người đi làm lấy thêm chút tiền công, làm như thế có thể đỡ mấy miệng ăn trong nhà, lại có thể thêm chút thu nhập, cũng là rèn luyện thêm cho mấy người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa và Liên Kế Tổ, con đường làm quan đã không thể đi thì bây giờ tốt nhất là nên chăm chỉ làm ăn sống qua ngày ở Tam Thập Lí Doanh Tử đi, đừng gây thị phi là tốt nhất.

  7. đúng, cho cả lũ đi lao động công ích hết đi, thật đáng ghét, haiz, thanks nàng nhiều

  8. đúng là nen để cho mấy cái lão ăn không ngồi rồi ở phòng trên đi lao động công ích
    Thực ra thì Nhị lang với tam lang ko xấu, chẳng qua bố mẹ ko được như nhà LMN mà thôi
    Nhị lang cũng có liêm sỉ, biết thương con nên tình nguyện đi làm để lấy sữa cho con uống, ngày trước nhị lang lấy tú nga cũng vì cái mặt đẹp :v

  9. Chờ mong đc xem cảnh mấy ng nhà trên đi lao động công ích. Chắc là đi xong về khóc lóc kể lể quá, à, chưa đi đã khóc kể với Liên lão gia rồi ấy chứ. Cảm ơn Tiểu Tuyền và các editor.
    Có cái này k biết có phải do mình đọc k kĩ không, thời gian làm đậu hũ khối hơi lâu, mất 2 năm mới xong 1 món ăn: “Tàu hủ khối đến năm thứ hai”? Lúc mới đọc thấy có vẻ giống món chao. Tự nhiên thèm chao ghe.

  10. Để cho bọn người Liên Thủ Nhân , Liên Thủ Nghĩa và Liên Kế Tổ đi làm công ích là tốt nhất 1 là tiễn được phiền toái đc 1 thời gian, 2 cho bọn họ biết thế nào là khổ ;42
    Hi vọng Nhị Lang giữ được bản tính hiền lành của mình để được nhà MN giúp đỡ chứ đánh mất đi bản tính của mình thị lại khổ thôi.

  11. cho ba nguoi Lien Thu Nhan , Lien Thu Nghia va Lien Ke To di linh nhu vay co the se chua benh luoi cua ba nguoi do ;15 hy vong la Nhi Lang se biet nam bat co hoi lan nay de song tot hon

  12. Tốt nhất là cả ba ng Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa vs Liên Kế Tổ cùng đi. Coi như là cải tạo rèn luyện. Nhưng chuyện chưa chắc đã êm đẹp đâu, thể nào mấy ng cũng kiếm cớ trốn, đẩy cho Nhị Lang vs mấy ng khác. Liên lão rốt cuộc cũng hiểu ra, chắc sẽ đem chúng tống đi. Thanks tỷ

  13. Tội nghiệp nhị lang quá bị cha lẹ ruột hại vì tham tiền mà cưới cho con một cô vơ mất dạy giờ thì bỏ chồng mà ngay cả con co chưa cai sữa mà chạy mất tiêu người gì mà ác thấ không biết, ta thấy lý chính nên bắt liên thủ nhân, liên thủ nghĩa, kế tổ đi nô dịch suốt đời luôn cũng được đừng thả bọn chúng ra sớm quá

  14. Thương Nhị Lang, hiền lành y chang Tam bá vậy, tiếc là không lấy được một người vợ tốt như Tam bá, hy vọng là sau này Nhị Lang sẽ gặp người tốt, lo cho Nhị Lang và Nhị nữu nữu nữa, có vẻ người này tìm hơi khó, cộng thêm tính của Hà thị thì ai mà dám tới gần, chỉ có người bưu hãn như vợ Tam Lang hoạ may còn trị được bà này. Ba người kia bị đi lính thì quá tốt rồi, nhất là hai kẻ trói gà không chặt kia. Đọc chương này quả thật ghét Liên lão gia tử, chỉ nghĩ cho con cả và cháu đích tôn mà bắt tất cả mọi người còn lại trong nhà phải đi cung phụng cho họ, mà họ tốt họ giỏi thì không nói, đằng này chỉ biết suy kế hại người, học cũng không xong mà cứ lấy đó làm lý do để trốn lao động.
    Trước giờ đọc nhiều điền văn rồi, nhưng thích chuyện này nhất, miêu tả công việc nhà nông rất kỹ, cả cách sống, sinh hoạt, nấu ăn, có lẽ tác giả nghiên cứu rất nhiều khi viết fic này

  15. Cam on bo phan edit.Chuyen dich rat hay.Doc chuyen nhat la den doan nau nuong ma cam giac nuoc mieng cung sap chay ra,tu dung lai thay yeu viec bep nuc hon.Chuyen nay chac dai co cam giac nhu xem phim truyen hinh nhieu tap vay.Dung la ai cung to mo khong biet nam chinh khi nao thi xuat hien nhi.

  16. Nhị Lang vẫn còn có liêm sỉ như vậy sẽ có tiền đồ, được nhà MN giúp đỡ sau này cuộc sống sẽ tốt hơn. thanks

  17. Nhị lang vẫn còn liêm sỉ nha, là người chấp nhận được. Liên gia cũ có cả đống người sức khỏe tốt, có thể lao động, không đi làm thêm kiếm tiền, ở đó mà đi nhặt củi thật lãng phí sức lao động. Lần này tốt nhất là để cả 3 người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa cùng Liên Kế Tổ đi lao động công ích mà rèn luyện sức khỏe, chẳng phải trước kia đều giả bộ biết làm việc nông, là người đọc sách vẫn không quên đồng ruộng sao, giờ đi lao động trước để đến mùa vụ đỡ bỡ ngỡ.
    Chu thị lãi lôi kéo Liên Thủ Lễ rồi, thế này không biết có xây nhà rồi chuyển ra ngoài được không. Nhưng Chu thị từ giờ chắc không có cau có, bắt nạt Triệu Thị cùng Diệp Nhi nữa, dù sao cũng có Cổ thị làm lá chắn phía trước để Chu thị nghĩ cách hành hạ rồi

  18. liem lai gia tu ngi minh khong nuong chieu nguoi dau phong nhung chinh ong lam hong ho ma khong nhan thay, ngu lang noi nhu vay ong moi hieu ra duoc lan nay khong biet ai se di lao dong vong ich nhj ? thank nang

  19. Đưa hết mấy con sâu ăn h ấy đi lao động đi xem có thể cải thiên không? mà lại còn giu cho xóm làng yên ổn!

  20. “Vì muốn trưởng tử, trưởng tôn làm rạng ranh gia tộc, ông tình nguyện chính mình làm gương…” => rạng danh
    “Lời của Ngũ Lang như sét đánh giữa trời quang, mấy năm nay chưa hề có người nào nói qua với Liên cả lão gia tử như vậy” => Liên gia lão tử như vậy cả

    Chủ ý của Mạn Nhi rất hay, tốt nhất là đi hết đi, ở lại nhìn ngứa cả mắt. K ngờ Nhị phòng lại có được người con như Nhị Lang. Có một sự đột biến gen k hề nhẹ ở đây :)))

  21. lần này 2 huynh đệ LTN tha hồ lao động rồi hừ phải làm việc mới biết hạt gạo làm ra không dễ

  22. cũng may trong nhà có Liên Mạn nhi làm chủ, chứ ko với tính tình của Liên Thủ Tín thì trong nhà ko sống yên ổn với mấy người kia đâu.

  23. Nhi Phòng ko phải chỉ có Nhị lang được , Tam lang cũng hiền á. Vụ này 3 người đó đi để ngẫm lại việc mình đã làm đi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: