Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Q04 – Chương 07+08

37

Chương 07: Làm khách phủ Trịnh Vương ( Hạ )

 Edit: Tuyết Y

“Một năm này, cháu khiến ta thật lo lắng, mợ đã hỏi Vương gia mấy lần rồi, nhưng Vương gia đều nói không thể quấy nhiễu cháu tĩnh dưỡng. Ôn Uyển, thái y nói, có phải là thật sự khỏe hẳn rồi hay không?” Vương Phi hòa ái thân thiết hỏi.

 

Ôn Uyển gật đầu: “Trên căn bản là khỏe bảy tám phần rồi ạ, thái y nói, còn phải điều dưỡng thật tốt thêm một hai năm nữa, chờ khi điều dưỡng tốt rồi, trừ đi được bệnh căn. Sau này cũng sẽ không tái phát bệnh nữa.”

 

“A di đà Phật, vậy thì tốt rồi. Ôn Uyển, cứ coi Vương Phủ như là nhà của cháu đi. Cháu ở bên đó nếu thiếu cái gì mất cái gì, cần phải phái người đến nói một tiếng. Cố gắng dưỡng thân thể cho thật tốt, thế thì so với cái gì cũng đều tốt hơn cả.” Vương Phi nghe xong mới yên tâm.

 

“Đúng vậy a, Quận chúa, phải điều dưỡng thân thể cho thật tốt. Một năm này, Vương Phi mỗi ngày đều ở trước mặt Bồ Tát cầu phúc cho Quận chúa, ăn chay một năm. Vương Phi thật sự đối đãi với người giống như là nữ nhi ruột thịt vậy.” Một nữ tử ở bên cạnh nhẹ giọng nói.

 

Ôn Uyển nhìn qua, Vương trắc phi cùng Phùng trắc phi ngồi ở chỗ đó, cười nhạt không nói. Mà người vừa nói chuyện kia, trước đây Ôn Uyển chưa từng thấy qua. Chỉ là nhìn quần áo và trang sức nàng đeo, làm Ôn Uyển nhớ tới lúc trước mình tham gia một buổi hôn lễ kia. Không cần phải nói, chắc chắn chính là vị này rồi. Ôn Uyển liếc mắt nhìn, lớn lên không tính là quá xinh đẹp, nhưng có một cổ khí chất trong suốt dịu dàng.

 

Ôn Uyển nghe thấy, lập tức đứng lên khỏi ghế, phúc một cái đại lễ cho Vương Phi, lại hành một cái phúc lễ cho mấy vị trắc phi, tỏ lòng cảm kích “Vương Phi nương nương, mấy vị trắc phi nương nương. Quận chúa nói, khiến cho các người lo lắng. Nàng rất cảm kích sự yêu mến của mọi người.”

 

“Đây là Trầm trắc phi.” Chờ Ôn Uyển trở về vị trí trên, Vương Phi lại giới thiệu cho nàng nữ tử mới vừa nói chuyện kia. Đoán chừng đã là thân tín của Vương Phi rồi, bằng không, cũng sẽ không giúp nói tốt. Hơn nữa, lại còn rõ ràng như thế mà .

 

Ôn Uyển hướng về phía nàng đứng dậy. Gật đầu, coi như là bắt chuyện qua. Vương Phi đối với hành động của Ôn Uyển, trong lòng vẫn rất là vui mừng .

 

“Tư Thông, Tư Hàm, còn không qua đây, nói xin lỗi với Ôn Uyển muội muội. Lần trước là Tư Thông cùng Tư Hàm lỗ mãng, làm hỏng vật yêu thích của Ôn Uyển cháu. Đây là do chúng ta dày công chuẩn bị, mặc dù không phải là quá quý giá, kính xin Quận chúa không nên ghét bỏ.” Vương trắc phi cùng Phùng trắc phi hạ tư thế xuống rất thấp. Các nàng đã nhận được tin tức, mặc dù Ôn Uyển ở trên thôn trang dưỡng bệnh một năm. Nhưng Hoàng Thượng vẫn xem nàng như viên bảo bối trong lòng vậy. Hơn nữa Vương gia hiện tại còn phải dựa vào nàng hỗ trợ. Cộng thêm Vương gia sủng ái nàng, như thế nào cũng đều phải lôi kéo nàng thật nhiều. Không thể vì chuyện trước kia mà để lại hậu hoạn.

 

Ôn Uyển nhìn hai người muốn nói xin lỗi nàng, vội vàng ngăn cản , tỏ vẻ nàng đã sớm không có để ở trong lòng rồi “Quận chúa nói. Đều là người một nhà cả, đâu thể nào còn có thù hận dai dẳng chứ. Ngày đó nàng cũng có chỗ không đúng, vốn là chỉ là một món đồ nhỏ nhặt. Bởi vì nàng tuổi nhỏ không hiểu chuyện, cuối cùng còn khiến cho mọi người thêm phiền toái lớn như vậy. Bây giờ chuyện đó cũng đã qua lâu như vậy rồi, cũng đừng nhắc lại nữa. Nhắc tới chuyện này, Quận chúa liền xấu hổ vạn phần. Nếu là Tư Thông cùng Tư Hàm Quận chúa thật sự nói xin lỗi nàng. Thì trong lòng Quận chúa lại càng bất an.”

 

Thái độ của Ôn Uyển, làm nổi lên nghi ngờ trong lòng Vương Phi. Đương nhiên. Đừng nói Vương Phi, mà ngay cả trong lòng Vương trắc phi cùng Phùng trắc phi cũng đều nổi lên nghi ngờ. Sự chênh lệch trước sau thế này cũng quá lớn rồi.

 

Ôn Uyển nhìn thấy nghi hoặc của mọi người, biết phải chuyển đi lực chú ý của mọi người. Nên cười rồi cho Hạ Ảnh thuật lại lời của mình “Quận chúa nói, một năm này nàng vẫn luôn luôn dưỡng bệnh ở trên thôn trang. Có vài lần suýt nữa không gắng gượng được. Đã trải qua nhiều khó khăn nguy hiểm như vậy, ở trên thôn trang cũng vẫn không ngừng tự suy nghĩ lại về bản thân mình. Cảm thấy lần đó, chính mình thật quá mức tùy hứng. Quận chúa nói, nếu như lúc trước nàng có đắc tội với mọi người chỗ nào, kính xin mọi người có thể thông cảm nàng còn trẻ người non dạ. Vốn chính là người một nhà, không thể bởi vì một chuyện nhỏ như vậy mà khiến một nhà bất hòa. Đến cuối cùng, cũng chỉ gây khó khăn cho cậu Trịnh Vương.” Ý tứ kín đáo trong những lời này của Ôn Uyển, tất cả mọi người hiểu. Nàng có thể không so đo chuyện lúc trước. Cũng là nể tình Vương gia. Cũng xin mọi người, đừng gây phiền toái cho nàng nữa.

 

Mặc dù dưới đáy lòng Vương Phi kinh ngạc. Nhưng mà trên mặt vẫn cười nói “Làm sao lại như thế chứ. Ngày đó làm hỏng vật yêu thích của Ôn Uyển cháu, cũng là chúng ta không thỏa đáng. Cháu đã nói chuyện qua rồi, vậy thì đừng nhắc lại nữa. Tư Thông, Tư Hàm, các con cũng phải học tập Ôn Uyển nhiều hơn.”

 

Ôn Uyển lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không hiểu cái gì, làm sao lại để cho hai người học tập mình chứ. Có điều lời Ôn Uyển khiến cho Vương trắc phi cùng Phùng trắc phi đối với nàng cảm thấy khá hơn rất nhiều. Ngay cả Tư Thông, chán ghét đối với Ôn Uyển cũng giảm bớt không ít.

 

Một đoàn người, thấy Ôn Uyển không muốn nói đến chuyện ở trên thôn trang. Tất cả cũng mang vài chuyện thú vị ở đó nói. Trong mấy người, Trầm trắc phi là một người sôi nổi nhất. Vẫn ríu ra ríu rít nói không ngừng, cả gian phòng thì thanh âm của nàng là vang dội nhất. Đáy lòng Ôn Uyển âm thầm buồn bực, nữ nhân này, có phải là nói quá nhiều hay không chứ.

 

Mọi người đang rất hào hứng nói chuyện, Ôn Uyển cũng giả vờ một bộ dạng đang vô cùng chuyên chú nghe mọi người nói. Ngay lúc bầu không khí đang tốt nhất, một người bên ngoài tiến vào nói ” Vương Phi, Chương thái y tới.”

 

Lời này vừa rơi xuống, sắc mặt mọi người trong phòng đều vô cùng quái dị. Lúc này đang yên đang lành, ai lại gọi thái y đến chứ. Mọi người cùng nhìn về phía Ôn Uyển, thế nào mà lúc này lại gọi thái y tới, đây không phải rõ ràng là có ý tứ kia sao.

 

Vương Phi quét nhìn mọi người một vòng, mọi người lập tức đều cúi đầu, không nói chuyện.

 

Ôn Uyển nghe thấy lời này, cúi đầu, trong mắt hiện lên một tia sắc bén. Nhưng mà, cũng chỉ là thoáng qua rồi biến mất. Lúc này nàng mới vừa vào Vương Phủ, đã gọi thái y tới rồi. Đây là ý gì, sợ là người không dễ bị lừa muốn tới xác nhận bệnh của mình đi. Hơn nữa Ôn Uyển vô cùng khẳng định, cái thái y được gọi tới này nhất định là người không chịu sự chèn ép của cậu. Hơn nữa, rất có thể, là người của Triệu Vương. Kể từ khi nàng trở lại kinh thành năm ấy, chỉ có hai người xem bệnh cho nàng. Một người là Vương thái y, một người là Diệp thái y. Hai người kia, đều là đại phu chuyên biệt của ông ngoại Hoàng Đế. Cho nên, không thể nào tiết lộ bất kỳ cái gì về tình trạng thân thể của nàng. Người khác nhìn thấy kết luận mạch chứng mà hai người ghi, tất cả đều là do bọn họ dày công viết ra. Nhưng sự thật như thế nào, thì trừ vài người ra, cũng không ai biết được.

 

Nhưng mà bây giờ, nếu quả thật để cho thái y này bắt mạch. Vừa bắt ra mạch tượng này của nàng, thì nhất định sẽ khiến cho người khác hoài nghi. Một cái mạch tượng của người bệnh lâu vừa khỏi, cùng tình huống hôm nay của nàng. Mà những thái y này cũng không phải là thứ chỉ để chưng cho đẹp , chỉ cần nắm một cái cũng biết là có vấn đề. Cũng không biết là người không có đầu óc , lại ra cái chủ ý ôi thiu thế này.

 

Trịnh Vương phi nghe được lời này, trong lòng cũng vô cùng tức giận. Dưới tình huống một người bệnh nặng vừa khỏi tới nhà người khác làm khách, hơn nữa lại còn có quan hệ tế nhị như thế, cộng thêm Ôn Uyển lại là một người tính tình nhạy bén đa nghi, thì hành động này chính là vô cùng thất lễ. Nếu dựa theo tính tình Ôn Uyển, nói không chừng lại phải phất tay áo mà đi nữa.

 

Trịnh Vương phi cẩn thận nhìn Ôn Uyển, thấy Ôn Uyển cũng không thèm để ý thái y đến. Mặc dù trong mắt có tức giận, nhưng trên mặt vẫn mang theo mỉm cười nhàn nhạt.

 

Trong lòng của nàng cũng hơi nới lỏng ra một chút. Đứa nhỏ này lúc trước nhạy cảm như vậy, không nghĩ tới hiện tại, mặc dù vẫn mất hứng, nhưng ít ra không phất tay áo mà đi như trước nữa. Như vậy là tốt rồi, ít nhất còn có chỗ trống để xoay sở .

 

Trịnh Vương phi thở phào một hơi, cũng may Ôn Uyển một năm này quả thật có tiến bộ không ít. Bằng không, hai lần đều gây chuyện trong Vương phủ. Đến lúc lan truyền a ngoài, nhất định sẽ nói Hoàng quý Quận chúa không hợp với phủ Trịnh Vương. Truyền tới nơi đó của Hoàng Thượng, thì người đối với Vương Phủ cũng có một ấn tượng không tốt.

 

Chương thái y bởi vì tuổi đã hơn sáu mươi, nên cũng không có gì kiêng kỵ. Chương thái y kia trước đây Ôn Uyển chưa từng gặp qua. Thái y chuyên trị cho nàng. Là hai thái y có y thuật cao nhất trong Thái y viện, Vương thái y cùng Diệp thái y. Mà Chương thái y, lại gần sát bên dưới hai người này, y thuật cũng rất cao. Có điều, Ôn Uyển nhìn hắn. Cũng không thể kết luận hắn chính là người của Hiền phi cùng Triệu Vương. Chỉ là, cho dù có là người nào, thì bản thân mình cũng phải để phòng một chút.

 

Dĩ nhiên. Sự kiện ôn dịch lần trước, người này cũng lập công không ít. Lần này là lần đầu tiên gặp mặt. Bộ dạng hơn sáu mươi tuổi, dưới cằm để một chòm râu hoa râm thưa thớt. Trên mặt đầy hòa khí. Mặc một bộ trường sam màu xanh, lưng hơi cong. Đầu hơi cúi thấp . Hành lễ với mọi người trong phòng. Nhìn như thế, cũng biết hành vi xử sự vô cùng lão luyện khéo léo.

 

Vương Phi ôn hòa cười hỏi “Chương thái y, là ai mời người tới vậy.”

 

Chương thái y cúi đầu vội nói “Là Tam gia mời lão hủ tới đây, nói chẩn đoán bệnh cho Quận chúa một chút, Tam gia nói rất yên tâm với năng lực chuyên môn của lão hủ. Không biết Quận chúa có thể đáp ứng không.”

 

Trịnh Vương phi nghe lời này, trong lòng buồn bực gần chết. Mà tất cả mọi người lại nhìn Ôn Uyển.

 

Ôn Uyển nhìn thoáng qua Trịnh Vương phi, nhìn lại về phía mọi người trong phòng. Cuối cùng nhìn về hướng vị thái y nàng không nhận ra kia, sắc mặt cũng không có như mọi người dự liệu là một bộ dạng giận tím mặt, chỉ là cười cười. Biểu hiện gì cũng đều không có.

 

Ngược lại Hạ Ảnh lại rất tức giận, khẩu khí vô cùng cứng ngắc nói “Bệnh của Quận chúa. Từ trước luôn là Vương thái y chẩn bệnh. Nếu quả thật có trở ngại gì, sẽ mời Vương thái y tới xem cho Quận chúa. Vẫn không phải làm phiền Chương thái y đâu.” Lời Hạ Ảnh nói vô cùng cứng rắn . Khiến cho sắc mặt Chương thái y nhìn rất không tốt.

 

Một câu nói, khiến cho mọi người trong phòng tất cả đều ngượng ngùng.

 

Ôn Uyển cười cười. Làm mội hồi động tác với Hạ Ảnh. Hạ Ảnh có chút không cam lòng, nhưng vẫn dựa theo phân phó của Ôn Uyển nói “Quận chúa nói. Nàng biết Chương thái y y thuật cao siêu, nhưng bệnh này của nàng vẫn luôn là do Vương thái y chữa trị. Cho nên, không thể lại tùy ý đổi đơn thuốc, vạn nhất nổi lên xung đột gì, nàng sẽ phải chịu tội rồi. Cho nên, kính xin Chương thái y thứ lỗi.” Lời này nói rất uyển chuyển, bắt mạch không phải vì xem bệnh sao. Nếu xem bệnh, đương nhiên là phải kê đơn thuốc rồi. Những thứ ở trong phương diện này, lại phải rất chú ý. Ôn Uyển nói như vậy, không hẳn là không cho Chương thái y một chút thể diện.

 

Nét mặt Chương thái y lộ ra vẻ sợ hãi nói ” Quận chúa quá lời, vi thần không dám.” Lời này của Ôn Uyển, hẳn là có một tầng ẩn dụ bên trong. Muốn kê đơn, nếu xảy ra vấn đề gì. Có thể chính là mưu sát. Dám động tay chân với nàng, trừ phi là hắn nghĩ toàn tộc sống đủ rồi.

 

Hạ Ảnh thấy người trong phòng vẫn không nói chuyện “Quận chúa nói, đa tạ Tam gia quan tâm. Chờ gặp lại Tam gia, nhất định cảm tạ trước mặt người. Chỉ là, bệnh này đã do Vương thái y xem, thì vẫn nên bố trí Vương thái y một mình nắm giữ thôi. Vì xem bệnh, cũng không thể tùy ý đổi thái y được.”

 

Mọi người nghe thấy lời này, thì ngạc nhiên. Bọn họ thật sự không nghĩ tới, Ôn Uyển lại có thể xử lý chuyện này như vậy. Còn tưởng rằng Ôn Uyển sẽ giận dữ hoặc là phẩy tay áo bỏ đi chứ.

 

Trầm trắc phi thấy mọi người không nói lời nào, nghĩ muốn dời đi đề tài này. Cười nói “Vương Phi, Quận chúa, đúng lúc hôm qua thiếp thân có chút không thoải mái. Vừa lúc Chương thái y đến đây rồi, thì liền xem cho nô tì một cái vậy. Không biết như thế nào?”

 

Trịnh Vương phi cười nói “Thế cũng được, vậy liền làm phiền Chương thái y.”

 

Chương thái y bắt mạch cho Trầm trắc phi, trên mặt thoáng hiện vui mừng “Chúc mừng Trắc phi nương nương, chúc mừng Trắc phi nương nương. Trắc phi nương nương đây là có hỉ mạch, đã có hơn một tháng rồi.”

 

Trầm trắc phi vui mừng hỏi “Thật vậy sao? Chương thái y người nói thật sao, ta thật sự có hài tử sao?”

 

Chương thái y vuốt vuốt chòm râu cười nói “Trắc phi nương nương yên tâm, tuyệt đối là thiên chân vạn xác. Hơn nữa thai này của Trắc phi nương nương hết sức ổn định, sau này hơi chút chú ý một chút là được.”

 

Trong phòng oanh oanh yến yến tất cả đều vây quanh bốn phía. Một mảng lớn âm thanh chúc mừng.

 

Ôn Uyển nhìn ra được, có người ghen tỵ, có người hâm mộ, có người lại như có điều suy nghĩ, còn có người cúi đầu nhìn không ra tâm tư .

 

Ôn Uyển thì vẫn ngồi ở trên ghế, cũng không nói một câu nào. Trùng hợp, nàng nếu là kẻ ngu mới tin tưởng đây là trùng hợp đấy. Nữ nhân này mới vừa rồi, mặc dù trên mặt tất cả đều là sự vui mừng. Nhưng mà người bình thường, lúc nghe được tin tức kia, tay cũng sẽ không tự chủ được mà vuốt bụng của mình. Nhưng nữ nhân này lại không có như thế. Có thể thấy được nàng ta đã sớm biết. Mặc kệ là ai thiết kế ván cờ này. Thì ít nhất nữ nhân này cũng có tham dự vào . Còn tính toán nàng vào.

 

Ôn Uyển trong lòng cười khổ, đừng nói triều cục hiện tại, dù cho là cái hậu viện nho nhỏ này, cũng đấm đá lẫn nhau. Bất kể là ai xúi dục tam biểu ca nông nổi, thì chuyện này, đều khiến nàng liên lụy vào trong. Ôn Uyển nghĩ tới đây, cảm thấy không tư không vị gì cả. Nâng chung trà lên chuẩn bị uống.

 

Nếu như không phải vì nể mặt cậu Trịnh Vương, mà ở bất luận gia đình nào khác. Có lẽ nàng đều phất tay áo bỏ đi rồi, thì kế hoạch này làm được gì. Khụ, sau này, có thể ít đến phủ Trịnh Vương thì vẫn nên ít đến thôi a!

 

Ôn Uyển cho rằng hiện tại mình cùng phủ Trịnh Vương, tất cả không khí cũng đều không hòa hợp. Chẳng lẽ nàng đã phải mang hết cả tâm tư ra để đối phó Hiền phi cùng Triệu Vương, quay về, nàng còn phải ứng phó tâm tư của những người trong phủ Trịnh Vương này sao. Các nàng là không có chuyện gì làm, chỉ biết đấu đá trong nội trạch. Bản thân mình thì lại không có cái suy nghĩ này. Cũng không có thời gian này.

 

Ở tiền viện Kỳ Ngôn nhận được tin tức. Tức giận trách mắng Kỳ Mộ “Đệ lại muốn gây ầm ĩ cái gì nữa đây, đệ đi mời thái y làm gì chứ. Thân thể Ôn Uyển vừa mới tốt một chút, kiêng kỵ nhất là việc này. Đệ làm thế không phải là có ý định khiến cho nàng có thêm nhiều bất mãn với Vương phủ sao? Đệ cố ý đúng không ?”

 

Kỳ Mộ nhíu mày “Ca, huynh không cảm thấy Phụ Vương đối với chuyện trước đây của Ôn Uyển biểu muội, có thái độ vô cùng kỳ quái sao? Đừng nói đến người khác, mà cả đệ còn thấy kỳ quái đây này? Ngoại trừ bản thân đệ. Những người khác, căn bản đều không gặp được biểu muội. Bây giờ. Vừa lúc có người muốn lợi dụng đệ, đệ liền xuôi nước đẩy thuyền thôi. Dù sao đệ vẫn luôn làm việc không suy nghĩ. Dù Phụ Vương có biết, cũng chỉ răn dạy đệ một trận thôi.”

 

Kỳ Ngôn kìm nén tức giận nói “Đệ muốn nói cái gì đây? Có chuyện gì thì cứ việc nói thẳng, không cần ở trước mặt ta mà giấu giấu giếm giếm.”

 

Kỳ Mộ lộ ra một thần sắc cổ quái “Ca, huynh không phát hiện, trên tay Ôn Uyển biểu muội, có một vết hằn cạn sao. Ở chỗ này này.” Kỳ Mộ ở trên tay chính mình vẽ xuống một vị trí.

 

Kỳ Ngôn nhìn hắn thần, kỳ quái hỏi “Vậy thì có thể nói được điều gì? Có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, đừng có thừa nước đục thả câu với huynh? Rốt cuộc có gì không ổn.”

 

Kỳ Mộ cười đến ý vị thâm trường “Vị biểu muội này của chúng ta đúng là một người kỳ lạ. Vừa rồi đệ vô ý liếc thấy, nhìn thấy trên tay nàng có một vết hằn như vậy. Mặc dù dấu vết rất nhạt. Nhưng cũng không phải hoàn toàn biến mất. Ca, huynh cũng biết là đệ vô cùng thích cưỡi ngựa bắn cung. Đối với môn này, đệ không dám nói là thông suốt hết, nhưng mà vẫn có hiểu biết nhất định. Ca. Huynh đừng dùng ánh mắt như thế nhìn đệ. Đệ vô cùng khẳng định mà nói cho huynh biết. Chỉ có người thường xuyên cầm cung tên, mới có vết hằn như vậy. Chỉ là vết hằn trên cổ tay biểu muội quá nhạt. Nguyên nhân hẳn là do bảo vệ quá kỹ, nên nhìn không rõ ràng lắm. Nhưng mà, cho dù có bảo vệ tốt, cũng sẽ để lại vết hằn thôi .”

 

Kỳ Ngôn nghe thấy thì trợn mắt hốc mồm. Có điều, hắn rất nhanh phục hồi lại tinh thần nói: “Đệ nói là… Ôn Uyển biểu muội căn bản không có bệnh, mà là, mà là. . . . . .” Lời nói tiếp theo, Kỳ Ngôn không nói ra được. Nếu như Ôn Uyển ngay cả cung tiễn cũng đều luyện. Vậy thì còn có bệnh gì chứ.

 

Kỳ Mộ cười nói “Vốn là đệ chỉ hoài nghi thôi. Nhưng mà bây giờ nghe nói biểu muội không chịu cho thái y kia bắt mạch. Thì chuyện này quả là thật rồi. Chỉ là không biết, Phụ Vương rốt cuộc đang làm cái gì nữa? Còn Ôn Uyển biểu muội, cuối cùng đã làm gì ở trên thôn trang chứ?”

 

Kỳ Ngôn nghe nói như thế, lập tức đánh gãy lời hắn “Chuyện này chỉ đệ biết là được. Không được nói với bất luận kẻ nào. Mẫu Phi nơi đó cũng đừng nói. Theo huynh đoán, chuyện này có lẽ không phải là ý của Phụ Vương, hẳn là ý của Hoàng gia gia. Nếu như là ý của Hoàng gia gia, vậy liền không thể nói ra. Nếu không khi việc này bị lan truyền ra ngoài, sẽ dấy lên hiềm khích giữa biểu muội và Vương Phủ. Sẽ làm hỏng đại sự của Phụ Vương.”

 

Kỳ Mộ gật đầu “Việc này đệ đương nhiên biết, cho nên cũng chỉ nói cho một mình huynh nghe thôi. Nhưng mà, ca à, đệ thấy biểu muội dường như có ấn tượng không tệ với tiểu lục. Nếu như không xảy ra sai lầm gì, thì đoán chừng là Phụ Vương muốn gả biểu muội vào trong Vương phủ. Người có khả năng được chọn nhất chính là lão Ngũ và tiểu Lục rồi. Huynh và Ôn Uyển biểu muội quan hệ rất tốt. Nên nói nhiều lời nói tốt cho tiểu Lục ở trước mặt nàng ấy đi. Đệ cũng không muốn để Ôn Uyển biểu muội gả cho cái lão Ngũ âm hiểm kia.”

 

Kỳ Ngôn không khỏi bật cười “Tại sao không phải là đệ chứ?”

 

Kỳ Mộ đối với Ôn Uyển một chút cũng không quan tâm, vui cười hớn hở nói “Ôn Uyển quá thông minh, cũng có thủ đoạn. Cộng thêm Phụ Vương cho dù là cái gì cũng đều nuông chiều, yêu thương, thuận theo nàng. Nếu thật sự lấy nàng, sau này đệ cũng đừng nghĩ làm cái gì nữa. Đoán chừng ngay cả thu nha hoàn cũng không được. Cả đời này đều bị nàng điều khiển trong tay. Đệ cũng không muốn tìm một nàng dâu lợi hại như vậy đâu, bị ăn đến chết mất. Vẫn là để lại cho Tiểu Lục thôi. Dù sao Tiểu Lục da mặt mỏng, tính tình cũng tốt hơn so với đệ. Đệ ấy là thích hợp nhất rồi.”

 

Kỳ Ngôn nhìn bộ dạng của hắn, thì không khỏi bật cười. Thật ra thì, còn có một điều Kỳ Mộ không nói ra. Cái đệ đệ này, yêu thích võ nghệ, nguyện vọng lớn nhất chính là làm một chiến tướng sa trường. Lấy thái độ của Phụ Vương, cũng sẽ không gả biểu muội cho Kỳ Mộ.

 

Mà ở trong chính phòng , Ôn Uyển lại đối mặt với lời nói của mọi người, mặc dù không biểu hiện tức giận ra, nhưng sắc mặt lại lạnh nhạt. Chỉ trong chốc lát. Phía ngoài có vú già kêu lên “Vương gia trở lại rồi.”

 

Mà lời này vừa rơi xuống, tất cả mọi người trong phòng, bao gồm cả Vương Phi bên trong, đều đứng lên. Ôn Uyển chỉ ngây ngốc nhìn xuống dưới. Chờ phục hồi lại tinh thần, mới hậu tri hậu giác phát hiện, cả phòng, cũng chỉ có một mình nàng còn ngồi. Nên cũng vội vàng đứng lên.

 

Trước kia lúc nàng ở cùng với Trịnh Vương, cũng đều là không phân biệt lớn nhỏ. Chứ đâu có quy củ như vậy. Xem ra, cậu Trịnh Vương ở trong Vương phủ, là người có quyền uy tuyệt đối.

 

Trịnh Vương đi vào trong phòng. Thấy Ôn Uyển ngồi ở trên ghế rồi đứng lên. Nhìn thấy Ôn Uyển, khuôn mặt lãnh tuấn nhu hòa đi rất nhiều. Còn chưa nói chuyện, đã nghe được tin vui của trắc phi. Trên mặt Trịnh Vương ngược lại không lộ ra bao nhiêu sắc mặt vui mừng, chỉ là thần sắc trên mặt hòa hoãn đi không ít. Ở cái triều đại này, mọi người đều tin tưởng nhiều con chính là nhiều phúc. Và Trịnh Vương cũng không ngoại lệ.

 

“Thật là không nghĩ tới. Quận chúa lúc này vừa tới một cái, Trầm trắc phi liền chẩn ra được hỉ mạch. Quận chúa thật đúng là phúc tinh của đứa nhỏ trong bụng trắc phi nương nương a. Mẫu Phi, người nói có đúng không?” Tư Thông nhìn về phía Ôn Uyển cười nói, cười đến mức vô cùng rực rỡ.

 

Lần trước chỉ vì một bàn cờ, Ôn Uyển liền làm ầm ĩ đến mức khiến tất cả mọi người các nàng không còn mặt mũi. Mà nàng, còn bị Phụ Vương bắt đóng cửa ở Phật đường một năm. Lần này. Trầm trắc phi đã trần trụi mà đánh vào mặt Ôn Uyển, nàng cũng không tin. Ôn Uyển có thể nhịn được. Cũng đúng lúc mượn tay Ôn Uyển, áp chế kiêu ngạo của Trầm trắc phi. Đừng tưởng rằng ỷ vào phụ Vương sủng ái, có thể muốn làm gì thì làm. Tại thời điểm mấu chốt này lại đột ngột mang thai, hừ, có tâm tư gì chứ, xem tất cả mọi người là kẻ ngốc à.

 

Ôn Uyển nhìn về phía Tư Thông một cái, tiếp theo lại nhìn Trịnh Vương một cái. Tất cả những người khác đều nhìn thần sắc của Ôn Uyển cùng Trịnh Vương mà suy đoán. Đặc biệt là Trầm trắc phi, lúc này mới phát giác từ đầu đến giờ, Ôn Uyển dường như cũng không chúc mừng nàng đây!

 

Ôn Uyển thấy tất cả mọi người nhìn về phía nàng, mới cười làm vài động tác. Sắc mặt Hạ Ảnh có chút bối rối. Cứng rắn nói “Trầm trắc phi nương nương, Quận chúa nói, chúc mừng người. Chỉ là hôm nay cũng không mang theo thứ gì ra cửa cả. Đành thất lễ.”

 

Trịnh Vương lại nhìn Chương thái y ở một bên, mặc dù không ai nói với hắn chuyện gì xảy ra. Nhưng mà trong mắt Trịnh Vương lại hiện lên sự nghiêm nghị. Nếu nói trong này không có quỷ. Vậy hắn uổng công lăn lộn bao lâu nay rồi. Có điều đó cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.

 

Trịnh Vương thản nhiên nói “Điều dưỡng cho thật tốt, Vương Phi nàng chiếu cố nhiều hơn một chút.” Ở điểm này, Trịnh Vương làm vô cùng tốt. Ở hậu viện, là Vương Phi làm chủ. Bất kể là chuyện gì, chỉ cần không vi phạmnguyên tắc của hắn, thì hắn cũng sẽ không nhúng tay chuyện ở nội viện. Dĩ nhiên, Trịnh Vương Phi cũng không để cho hắn thất vọng, nhiều năm như vậy không có xảy ra chuyện làm trái với nguyên tắc của hắn. Mặc dù một ít chuyện luôn luôn có chút tỳ vết, cũng có chút tâm tư nhỏ của mình. Nhưng mà chỉ cần tổng thể không bị ảnh hưởng. Trịnh Vương cũng nhắm một mắt mở một mắt.

 

“Vương gia, Vương Phi, Thế tử gia, Nhị gia, Ngũ Gia, Lục gia đều đã tới rồi ạ.” Nói xong, mấy người họ đã đi vào. Hướng Vương gia Vương Phi hành lễ, lại hướng về phía Ôn Uyển hành một cái Bình Lễ.

 

Ôn Uyển cười trả lễ. Ôn Uyển nhìn mấy người biểu huynh đệ, mấy nhi tử này của cậu, mỗi người đều rất xuất sắc. Tài học, bên trong có hai người không tệ. Võ nghệ, lão Tam Kỳ Mộ biểu ca rất tốt, nhưng người hiếu chiến tính tình nóng nảy bồng bột, lệ khí lại rất nặng. Những người khác, thì tất cả đều là loại hình tài tử ôn tồn lễ độ. Chỉ là, tam biểu ca lúc này ngược lại không tiến vào đây. Ôn Uyển nghĩ tới hạ nhân mới vừa đáp lời, đoán chừng vị tam biểu ca này, bị người khác xem như cây thương để dùng rồi.

 

Mấy nhi tử của cậu Trịnh Vương, cũng chỉ có lão Nhị cùng lão Tứ chưa từng gặp. Lần này gặp được lão Nhị rồi, nhìn có chút lạnh lùng. Lão Nhị Kỳ Cơ cho dù hướng về phía Ôn Uyển, cũng chỉ là khẽ gật đầu. Vẻ mặt vẫn rất lạnh lùng như cũ. Mà lão Tứ, bởi vì thân thể không tốt nên luôn phải điều dưỡng.

 

Trịnh Vương nhìn mấy nhi tử tiến vào “Đây là biểu muội của các con. Lần trước do quá vội vàng, nên cũng chưa gặp được. Biểu muội của các con ở trong kinh thành có một mình, sau này các con phải chăm sóc nàng nhiều hơn.”

 

Ôn Uyển thấy Trịnh Vương vừa dứt lời, người trong phòng phản ứng đều rất quái dị. Trong lòng vừa buồn cười lại cảm động, nàng thế này, còn có ai dám khi dễ nàng chứ, trừ phi là không muốn sống nữa. Nhưng mà đối với lời Trịnh Vương nói, vẫn phải làm hành động đáp lại. Cũng chủ động đi về phía trước hành cái phúc lễ cho mấy vị biểu huynh đệ. Tuy là vừa rồi mới thấy qua mấy biểu ca biểu đệ, nhưng mà lúc này, coi như là chính thức gặp mặt.

 

Tất cả mấy người cũng đều đáp lễ.

 

Mấy vị biểu ca đều rất tốt, mỗi người đều chuẩn bị lễ vật nhỏ cho Ôn Uyển. Ngay cả Lục gia Kỳ Phong, nhỏ hơn Ôn Uyển hai tháng, cũng có chuẩn bị.

 

Dĩ nhiên, Ôn Uyển cũng có chuẩn bị lễ vật. Trừ lễ vật của Đại biểu ca hơi có vẻ yếu kém một chút. Lễ vật của những người khác, giá trị căn bản đều không khác lắm. Điều này cũng có thể hiểu được, thứ nhất Kỳ Ngôn là Thế tử, thứ hai quan hệ của hai người nếu so với người khác thì thân thiết hơn một chút. Mấy vị trắc phi thấy Ôn Uyển không thiên vị không bạc bẽo, thì vô cùng hài lòng. Không nghĩ tới, ngã bệnh một trận, mà cả người cũng trở nên thông suốt rồi.

 

Trịnh Vương ngồi ở chủ vị, nhìn khuôn mặt Ôn Uyển lộ ra vẻ mệt mỏi “Làm sao vậy? Có phải cháu cảm thấy mệt mỏi hay không, nếu mệt mỏi, thì về viện nhỏ của cháu nghỉ ngơi một lát đi. Chờ lúc dùng cơm trưa lại đến.”

 

Ở trong phủ Trịnh Vương, Trịnh Vương có phân phó. Lục viện – viện nhỏ trước đây Ôn Uyển ở, vẫn giữ lại cho nàng. Chính vì để khi Ôn Uyển tới đây, có thể có chỗ nghỉ ngơi.

 

Ôn Uyển cười lắc đầu. Kỳ Ngôn cười nói ” Phụ Vương, Ôn Uyển thoạt nhìn khí sắc đã tốt hơn nhiều rồi. Không nên để cho Ôn Uyển lúc nào cũng ngốc một mình trong viện. Tư Thông, Tư Hàm, Ôn Uyển chỉ có một mình, các muội cùng bồi nàng nhiều hơn đi.” Tư Thông cùng Tư Hàm đều gật đầu đồng ý.

 

Ôn Uyển lắc đầu, tỏ vẻ không cần. Trịnh Vương thấy Ôn Uyển không muốn, cũng thuận theo nàng. Trực tiếp ngồi vào ghế trên đầu. Lại hỏi thêm Ôn Uyển vài câu, thấy Ôn Uyển nói rất tốt, lại bắt đầu hỏi việc học của mấy nhi tử gần đây như thế nào.

 

Người trong phòng, tất cả mọi người nhìn hai người. Đây không phải có nghĩa là, Vương gia đã xem Ôn Uyển như một phần tử trong chính nhà mình rồi sao. Dĩ nhiên, tất cả mọi người đều chỉ nghĩ trong lòng thôi, cũng không dám nói ra.

 

Thật ra thì Trịnh Vương cũng chỉ hỏi vài câu đơn giản. Dĩ nhiên, là từng người từng người chiếu theo trận tự lớn nhỏ mà luân phiên nhau. Lão Nhị trả lời rất có quy củ. Lão Ngũ thì tài học không tệ, Trịnh Vương tương đối hài lòng. Trái ngược lại với hai người trước, lão Lục bắt đầu trả lời liền lắp ba lắp bắp, khi nói thì căng thẳng khẩn trương, cái trán đều rịn đầy mồ hôi. Thấy vậy chân mày Trịnh Vương cau lại.

 

Ôn Uyển nhìn gương mặt trẻ con hơi có chút béo, cũng sắp nhanh thành cái bánh bao rồi. Không khỏi mím chặt môi mà cười.

 

Trịnh Vương ở trong Vương phủ, có quyền uy tuyệt đối. Hắn nói chuyện, không ai dám ngắt lời . Cho nên đối với biểu hiện vô cùng đột ngột của Ôn Uyển. Tất cả mọi người, toàn bộ đền dán chặt mắt nhìn Ôn Uyển. Lại nhìn về hướng Trịnh Vương.

 

Trịnh Vương thấy bộ dáng của Ôn Uyển, ngược lại không có tức giận, chỉ hòa hoãn thanh âm hỏi “Uyển Nhi, làm sao vậy?”

 

Kỳ Huyên thấy bộ dạng đặt câu hỏi của Trịnh Vương, cười hỏi “Phụ Vương, biểu muội theo lão sư là Tống Lạc Dương Tống tiên sinh. Tài học cũng là nhất đẳng, con vẫn chỉ luôn nghe nói, nhưng còn chưa được mở mang kiến thức? Cũng không biết là con có cơ hội này hay không?”

 

Ôn Uyển cười tỏ vẻ nói “Ngũ Gia, Quận chúa nói, nàng không có tài học gì cả. Những thứ kia cũng chỉ là lời đồn đại rỗng tuếch thôi. Nàng cũng là chỉ biết được vài chữ mà thôi.”

 

Kỳ Huyên nghe thấy lời này, đáy lòng có thất vọng nói không nên lời.

 

Kỳ Ngôn thấy Ôn Uyển không trả lời Phụ Vương, ngược lại lại trả lời lão Ngũ, đáy lòng có một cổ quái dị. Nhưng nhìn thấy đệ đệ đáng thương mà đứng ở nơi đó, cười nói “Ôn Uyển, mới vừa rồi lúc Phụ Vương kiểm tra Tiểu Lục thì thấy muội đang ở đó cười. Muội nghĩ đến chuyện thú vị gì sao?”

Ôn Uyển nghe đến đó, thì cười đến đứng dậy. Viết xuống một hàng chữ trong tay Trịnh Vương. Trịnh Vương sau khi biết chữ Ôn Uyển viết, không khỏi cười mắng “Cháu thật là, cái nha đầu này, chuyện gì cháu cũng nghĩ ra được cả. Có cái gì cháu không dám nghĩ chứ ?” Ôn Uyển viết chính là, nhìn gương măt nhỏ nhắn nhăn nhúm của biểu đệ, giống như cái bánh bao trắng nõn mềm mại vậy, thật muốn véo mạnh hai cái.

 

                        Chương 08 : Một nhà thân thiết

 

Trịnh Vương mắng Ôn Uyển xong, nhìn thấy Kỳ Phong còn ở đằng kia khẩn trương nhìn mình ” Trở về đi, ôn tập thêm cho thật tốt. Lần sau mà còn như vậy, bị phạt gấp đôi.”

 

Kỳ Phong thường thở phào nhẹ nhỏm, tai họa lần này cũng đã qua. Cung kính nói “Vâng, Phụ Vương.” Nói xong, lại quẳng cho Ôn Uyển một ánh mắt cảm kích . Ôn Uyển híp mắt cười.

 

Chuyện này vừa xong, phía ngoài lại vang lên một tiếng bước chân “Vương gia, Vương Phi. Tam gia đã tới, ở bên ngoài chờ ạ.”

 

Trịnh Vương nghe xong liền xụ mặt xuống “Để cho nó đi vào.” Hôm nay là ngày gì chứ, Vương Phi đã sớm có phân phó rồi, vậy mà vẫn còn đến trễ. Trịnh Vương lúc này còn chưa biết, vị nhi tử này cũng có một phần công lao mời thái y đến đây! Nếu như biết, đoán chừng sắc mặt cũng sẽ không phải như hiện tại.

 

Ôn Uyển nhìn nét mặt lãnh tuấn của cậu Trịnh Vương. Thật đúng là không phải một người phụ thân hiền lành, mà là một người phụ thân vô cùng nghiêm khắc chính tông rồi.

 

Ôn Uyển nhìn tam biểu ca đang đi vào này, lúc này nàng vừa mới trở về, liền tặng cho mình một phần lễ vật như vậy. Thật đúng là đặc biệt nha!

 

Mặc dù sắc mặt Trịnh Vương không chút thay đổi, nhưng vị tam biểu ca này cũng không sợ hãi mà nói “Thỉnh an Phụ Vương, Mẫu Phi.” Thấy sắc mặt Trịnh Vương nghiêm trọng, bộ dạng muốn phát giận. Hắn nghiêng mắt nhìn Ôn Uyển một cái. Đều nói vị biểu muội này được Phụ Vương hết sức yêu mến. Mới vừa rồi lúc hắn đi vào, đã nhận được tin tức, vị biểu muội này đã giải quyết hết tai họa cho tiểu Lục rồi. Bây giờ nếu muốn không bị Phụ Vương răn dạy, thì chỉ đành phải tìm vị biểu muội này hỗ trợ thôi.

 

Ôn Uyển nhìn tam biểu ca, đang ở trước mặt cậu Trịnh Vương, đưa nhiều cái ánh mắt về phía nàng, trong mắt còn có ý cầu khẩn. Dường như đang nói, năn nỉ nói giúp ta một chút đi a!

 

Ôn Uyển nhìn bộ dáng đùa bỡn của hắn, đáy lòng bật cười. Xem ra, trong Vương phủ cũng không phải tất cả mọi người đều sợ cậu Trịnh Vương rồi. Dĩ nhiên. Nàng cũng không định giúp hắn cầu tình. Chỉ ra hiệu với Hạ Ảnh.

 

Hạ Ảnh hiểu được lời Ôn Uyển nói, thì vội nói “Vương gia, Quận chúa nói, nàng hơi đói rồi, có thể ăn cơm sớm một chút hay không.”

 

Lời này, mặc dù không có nói giúp, nhưng cũng quét cái không khí khẩn trương này đi một chút. Cũng sắp tới giờ ăn cơm rồi, đương nhiên là không tiện khiển trách nữa. Trịnh Vương hiển nhiên cũng biết Ôn Uyển đang uyển chuyển nói giúp, nhìn đứa con thứ ba Kỳ Mộ nhanh nhảu đoảng này của mình, hiếm khi Ôn Uyển có thể mở miệng nói giúp cho nó. Vậy thì theo ý của Ôn Uyển đi “Lần này nể tình biểu muội của con, coi như thôi. Nếu còn có lần tiếp theo, liền diện bích tư quá một năm đi.”

 

Tam gia Kỳ Mộ lập tức quay về trạng thái con ngoan nói ” Nhi tử sẽ không dám nữa ạ.” Nói xong, lại lộ ra vẻ mặt cảm kích hướng về phía Ôn Uyển. Ôn Uyển nhìn thấy, không kìm được mà bật cười. Tam biểu ca này. Thật đúng là một người thú vị.

 

Đang nói chuyện, thì một người đi vào nói ” Vương gia, Vương Phi. Đồ ăn đã bày xong rồi.”

 

Bởi vì lúc ăn cơm, Trịnh Vương nhìn Ôn Uyển một cái, bảo nàng ngồi ở bên cạnh mình. Bình phong cũng cho thu lại. Người một nhà ngồi chia làm hai bàn, cũng không có ngăn cách. Ở trên bàn cơm ngược lại có một nửa là món ăn Ôn Uyển thích ăn. Ôn Uyển biết Vương Phi cũng đã bỏ ra tâm tư rất lớn.

 

“Làm sao con lại ăn có một bát cơm vậy, không nhiều một chút đi?” Trịnh Vương nhìn Ôn Uyển ăn một bát cơm. Thì đã no mà buông bát đũa xuống, chân mày nhíu lại lo lắng nói. Trong ấn tượng của hắn, Ôn Uyển mỗi bữa ít nhất cũng phải ăn hai bát cơm. Mà ở bên ngoài, thì lại là phải ăn ba bát cơm một bữa.

 

“Vương gia, Quận chúa mới vừa ăn mấy khối điểm tâm ở trên thượng phòng, trong bụng cũng có lót dạ rồi, cho nên, lúc này cũng ăn không được bao nhiêu cơm.” Hạ Ảnh ở một bên giải thích nói.

 

Thật ra thì không phải là Ôn Uyển không muốn ăn, mà là nàng không thể tỏ ra có thể ăn quá nhiều. Bằng không, rơi vào trong mắt người có tâm. Lại không biết sẽ nổi lên cái sóng gió gì.

 

“Biểu muội, điểm tâm chỉ có thể xem như là đồ ăn vặt thôi, không thể làm bữa ăn chính. Nếu không sẽ không tốt cho thân thể.” Ngũ Gia Kỳ Huyên vẻ mặt ân cần nói.

 

Tam gia Kỳ Mộ thấy lão Ngũ lên tiếng, vì vậy khuôn mặt cũng tỏ ra đầy lo lắng “Biểu muội a. Nhìn muội cũng thật gầy đấy, nên ngàn vạn phải ăn cho nhiều. Ăn cho ngon, thì thân thể mới có thể tốt được, sau này mới không ngã bệnh. Biểu muội, chờ muội khỏi bệnh, ta dạy cho cho muội cỡi ngựa bắn tên.”

 

Kỳ Ngôn nghe xong thì dở khóc dở cười “Tam đệ, Ôn Uyển là nữ hài tử, cỡi ngựa bắn tên đều là chuyện chỉ nam tử mới làm. Vả lại, đệ nhìn bộ dạng Ôn Uyển một cái đi, sau này đừng nói những lời nói hồ đồ thế này nữa.” Mặc dù suy đoán có thể là thật. Nhưng mà, cho dù có là thật. Thì Hoàng gia gia và Phụ Vương cũng sẽ không cho phép biểu muội đi làm những chuyện này.

 

Ôn Uyển nghe, cũng rất vui vẻ mà cười nói “Thế tử gia, Tam gia, Quận chúa nói nàng rất thích. Chỉ là thân thể nàng không tốt, không thể làm những động tác vận động mạnh được. Đa tạ ý tốt của Tam gia.”

 

Kỳ Mộ lần đầu tiên, đối với Ôn Uyển cảm thấy không phải là rất tốt. Ngay cả chuyện lần trước, hắn liền cho rằng Ôn Uyển là người được cưng chiều mà sinh kiêu ngạo. Hơn nữa Ôn Uyển khôn khéo thông minh lộ ra ngoài, hắn cũng không thích cái biểu muội khôn khéo vượt qua đầu này lắm. Cho nên lần đầu tiên gặp mặt, nhìn về phía Ôn Uyển, cũng chỉ là góc nhìn ở khía cạnh xem xét. Nhưng mà chuyện vừa rồi, lại phát hiện Ôn Uyển này dường như không giống với trong ấn tượng của hắn. Cũng không có một chút được sủng mà sinh kiêu, ngược lại vô cùng dịu ngoan đáng yêu, nhìn không ra một chút mùi vị cường thế. Nghĩ tới vết hằn mờ nhạt trên tay Ôn Uyển. Kỳ Mộ thở dài trong lòng một tiếng, đáng tiếc. Nếu không phải biểu muội, mà là biểu đệ thì tốt rồi. Khó được một người có thể lộ ra nụ cười chân thành với hắn, giúp hắn nói chuyện như vậy.

 

Trịnh Vương Phi thấy Ôn Uyển cùng mấy nhi tử của mình ở chung vui vẻ như vậy, trong lòng rất vui mừng. Nhưng mà lại nhìn thấy, Ôn Uyển dường như cùng nhi tử thứ ba của mình tương đối hợp ý, trong lòng có có lo lắng. Vạn nhất nếu như Vương gia chọn trúng lão Tam, thì làm sao bây giờ. Vì nàng đã có tính toán cho lão Tam rồi. Trong lòng lo lắng, nhưng trên mặt cũng không lộ ra.

 

Cơm nước xong, Trịnh Vương liền dẫn Ôn Uyển, đi thư phòng của mình. Trong Phủ Trịnh Vương, tất cả chủ tử lớn nhỏ, trong đó bao gồm cả Vương Phi, đều không thể tưởng tượng nổi. Thư phòng của Trịnh Vương, chính là trọng địa của Vương Phủ. Người bình thường, căn bản vào không được. Ngay cả Vương Phi, không có chuyện thì cũng không được vào thư phòng.

 

Mọi người, tất cả đều dùng sắc mặt phức tạp mà nhìn hai bóng lưng một lớn một nhỏ. Kỳ Mộ nhìn thấy, khóe miệng xẹt qua một tia tươi cười.

 

“Sau này, nếu như cháu không muốn đến, thì từ chối là được.” Trịnh Vương biết Ôn Uyển vẫn chú trọng dưỡng thân, không thể nào ăn bánh điểm tâm rồi xem như bữa chính, đây nhất định là một cái cớ. Đoán chừng vì chuyện vừa rồi khiến trong lòng không vui, khẩu vị không tốt nên tìm cớ thôi.

 

Ôn Uyển gật đầu cười. Thật ra thì, vì nàng không muốn cho người khác biết nàng có thể ăn nhiều. Nhưng mà cậu Trịnh Vương lại bảo ít đến đây, có thể ít đến đây đương nhiên là tốt rồi. Nàng cũng không thích đến trong phủ Trịnh Vương lắm. Hậu viện, đều là nơi thị phi.

 

“Không cần ủy khuất mình, muốn làm gì thì làm cái đó. Có Phụ Hoàng, có cậu đây này, không ai có thể khiến cháu ủy khuất, cháu phải nhớ, có biết không?” Trịnh Vương nhìn Ôn Uyển, cảm thấy này một năm này huấn luyện uổng phí rồi, làm sao mà cảm giác một chút cũng không thay đổi vậy chứ.

 

Nào biết đâu rằng, đây là do Ôn Uyển cố ý. Từ ngày đó, sau khi mấy người tỷ muội của nàng tới thì nàng liền thận trọng, cảm thấy nếu mình có biến hóa quá lớn sẽ dễ dàng khiến cho người khác sinh nghi. Nàng nghĩ, phải từ từ thay đổi mới tốt.

 

Trịnh Vương thấy Ôn Uyển hôm nay nhìn lão Tam khiến cho hắn đau đầu, thì liền cười híp mắt. Không khỏi hỏi “Ôn Uyển, cháu thấy Kỳ Mộ thế nào?”

 

Ôn Uyển cười nói “Rất tốt, rất có sức sống. Bộ dạng rất giống như lúc trước cháu ở bên ngoài, cậu, hắn hẳn là người duy nhất không sợ người trong tất cả các biểu ca?”

 

Trịnh Vương nhìn bộ dáng gấp rúccủa Ôn Uyển cười nói “Đi ra ngoài một năm, lá gan quả thật lớn nha. Ngay cả cậu mà cũng dám giễu cợt.”

 

Ôn Uyển vội vàng tỏ vẻ không dám không dám. Hai cậu cháu, ở chung một chỗ vô cùng vui vẻ. Trịnh Vương nhìn Ôn Uyển ở trước mặt hắn bộ dạng vô câu vô thúc miễn cưỡng, cũng là khó có được mà thả lỏng trong lòng.

 

Trịnh Vương thấy mọi chuyện đều tốt, hỏi Ôn Uyển nói ” Uyển Nhi, sau này, cháu có tính toán gì không.” Thật ra thì lời này rất mịt mờ, không có chỉ ra bất kỳ thứ gì. Bởi vì đề tài vô cùng rộng khắp. Nhưng mà, người hiểu được, cũng biết đây là ý gì. Mà Ôn Uyển lại thông minh, Trịnh Vương cũng không lo lắng Ôn Uyển nghe không hiểu. Hôm nay ở trong mắt Trịnh Vương, hoàn toàn xem Ôn Uyển như là một người lớn mà đối đãi. Cho nên, cũng không còn kiêng kỵ Ôn Uyển bất cứ chuyện gì.

 

Ôn Uyển kỳ quái hỏi “Còn có tính toán gì ạ ? Nên làm gì thì làm cái đó, dưỡng bệnh, uống thuốc. Rồi lại vào cung bồi ông ngoại Hoàng Đế, cũng cứ như vậy mà qua thôi. ”

 

Trịnh Vương nhìn Ôn Uyển nói ” Uyển Nhi, cháu vào hoàng cung sống đi. Theo bồi Phụ Hoàng nhé! Phụ hoàng đã già rồi, bên cạnh cần một người được việc. Mà người, không có người nào khác ngoài Uyển Nhi.”

 

Ôn Uyển vô cùng quyết đoán mà lắc đầu. Nàng hiện tại cũng không ở nổi trong hoàng cung. Vì nàng sợ cái kia lão yêu bà trong hoàng cung kia. Ôn Uyển tỏ vẻ rõ ràng, nàng chỉ bằng lòng vào cung lúc ban ngày, nếu như không có chuyện gì, thì kiên quyết không muốn vào ở hoàng cung. Ông ngoại Hoàng Đế nhớ nàng, thì ban ngày nàng sẽ bồi ông nhiều một chút. Chứ kiên quyết không ở lại nơi đó. Lúc trước như thế nào, thì bây giờ vẫn như thế thôi.

 

Trịnh Vương còn muốn nói gì đó. Nhưng thấy Ôn Uyển vô cùng kiên định mà lắc đầu với hắn, nói cách khác chính là chuyện này, chỉ nên dừng ở đây thôi. Cho dù có nói nữa, thì cũng vô dụng.

 

Trịnh Vương thấy cái bộ dáng này của nàng, chỉ đành phải dừng cái đề tài này lại. Hai cậu cháu rất ăn ý mà không hề đàm luận về đề tài này nữa. Chờ sau khi Ôn Uyển rời khỏi. Trịnh Vương gọi Trầm Giản cùng Trần Bá Thanh đến.

 

Cho đến bây giờ, Trịnh Vương đối với thái độ né tránh của Ôn Uyển, vẫn rất đau đầu. Ở bên ngoài một năm này, nhìn thì khỏe mạnh hơn rồi. Nhưng mà làm sau khi trở về, lại muốn co rụt lại nữa rồi. Cái nha đầu này, rốt cuộc là tại sao chứ. Muốn nói cũng không nói được. Tính tình của nha đầu kia, Trịnh Vương hắn hiểu rõ nhất vì không khác mấy so với tính tình của bản thân hắn. Chuyện đã nhận định, thì không dễ dàng thay đổi.

 

Trần Bá Thanh thấy bộ dạng đau đầu không thôi của Trịnh Vương thì cười nói “Vương gia cũng không cần quá mức lo lắng. Quận chúa thông minh như vậy, những thứ cần biết thì nàng tất nhiên đã sớm biết. Trong lòng Quận chúa sẽ có tính toán. Vương gia không cần suy nghĩ quá nhiều về chuyện này. Hơn nữa, cho dù bây giờ Quận chúa nói thế nào hay là làm gì. Nhưng mà chỉ cần có Quận chúa ở bên cạnh Hoàng Thượng. Nếu thật sự có chuyện gì không đúng với Vương gia, lão phu nghĩ, Quận chúa chắc chắn sẽ không bàng quan đứng nhìn. Cho nên Vương gia, không nên phiền lòng quá nhiều vì chuyện lần này.” Bởi vì cho dù trong lòng phiền muộn nhiều hơn nữa, cũng không thay đổi được ý nghĩ của Ôn Uyển. Ôn Uyển không phải là nữ tử bình thường, nếu muốn để cho Ôn Uyển hỗ trợ, chỉ có chính bản thân nàng bằng lòng, nếu không, dùng biện pháp cưỡng chế mà nói, chỉ sợ là hoàn toàn ngược lại.

 

Trịnh Vương nghĩ lại, hiện tại cũng chỉ có thể như vậy. Đối với việc hiện tại luôn luôn ở vào vị trí bị động, Trịnh Vương vẫn không cam lòng. Tin tưởng rằng bất cứ người nào cũng đều không thích luôn luôn bị người khác chèn ép hãm hại. Mà bản thân mình lại không có sức đánh trả. Nhưng mà nhìn tình thế hôm nay, thì vẫn còn phải ẩn nhẫn, ẩn nhẫn để chờ đợi thời cơ.

 

Lúc Ôn Uyển lên xe ngựa , nhìn thấy Hạ Ảnh đang cẩn thận vịn mình lên xe ngựa. Ôn Uyển nhìn ánh mắt của nàng, có chút không bình tĩnh. Vào xe ngựa, Ôn Uyển trực tiếp ngồi ở phía sau. Ngồi một hồi, cảm thấy lạnh, liền cầm lấy cái gối đặt bên cạnh lên rồi ôm vào trong lòng.

Discussion37 Comments

  1. Ta nói,Hạ Ảnh cô nương….
    Cô là NÔ TÌ,là NÔ TÌ,chứ không phải là CHỦ TỬ….
    Mờ tờ hờ hoài cô ơi ~

  2. Hậu viện của Trịnh Vương đủ rắc rối. Nay đc thêm vị Trầm trắc phi này mưu kế, định lợi dụng Ôu. Hứ k có cửa đâu. Tên Kì Mộ ban đầu thấy hắn rất đáng ghét nhưng lúc sau thì thuận mắt hơn nhiều r. Nhưng đáng iu nhất phải là Kì Phong í. Thanks tỷ

  3. Haiz nhiều con quá cũng phức tạp ;62 Ta chẳng thix nổi người nhà Trịnh Vương . Hừ còn mấy vị phi tử thủ đoạn nữa . Đúng là cái Hậu cung phi tần thu nhỏ của hoàng cung mà ;74
    Con mụ Trịnh vương phi đó bả nghĩ bả là ai ?? Con bả quý giá dữ . Huh ta ghét mấy người coi thường Ôn Uyển , nàng kém thế hả . Thuần vương phi cũng chê , Trịnh vương phi cũng ko ưa . Ủa ???? Muốn nàng làm con dâu là được chắc . Kỳ Mộ nữa hắn sợ dính lấy ÔnUyển nên đẩy cho ngkhac . Mấy người cao giá quá nhỉ ? Tưởng Ôn Uyển là phế vật hả , đã nương nhờ người ta giúp đỡ mà ko cảm kích còn kì thị , nghĩ xấu , giả tạo , hãm hại đủ thứ ;70
    Đạo lý gì đây trời ??? ;73 Phe của mình còn ko thể chung sống thì nàng phải làm sao ? Giúp đỡ Trịnh Vương vừa chuốc lấy nguy hiểm , vừa có cả đống kẻ thù bên Triệu Vương . Có thiên lý ko ??? Sao ta có cảm giác mấy người này não thiếu muối thì phải . Tội Ôn Uyển quá nàng lúc nào cũng cô độc hết . Trịnh vương có yêu thương cỡ nào cũng bù đắp cho nàng ko nổi đâu. Đúng là kiếp trc mắc nợ mà . ;60
    Ta muốn cả nhà Trịnh vương có bài học , khiến họ sáng mắt ra . Gặp Ôn Uyển thì phải cuối đầu khép nép . Ai làm nàng phật ý nàng co một roi trường tiên cho chừa . ;61 Ta nhớ cây roi của nàng …!!!

  4. Đám nữ ngân của trịnh Vương giả tạo thấy sợ, con tư thông đáng ghét muốn lợi dụng ôn uyển sao còn non lắm nha ôn uyển là ai mà sẽ bị một đứa thứ xuất ngu ngốc như mi lợi dụng chứ hừ ;08

  5. khuongthihuongbrl

    Hạ Ảnh này có phải nên được dạy dỗ tiếp không nhỉ, xem ra vẫn chưa thành thật coi OU là chủ tử duy nhất ah. KM là người khá thông minh, cũng có tâm cơ đấy chứ, Trịnh vương và Trịnh vương phi lo xa quá rồi nha, OU chỉ thấy KM thú vị thôi mà. Còn mụ Trầm trắc phi này muốn tính toán gì trên đầu OU vậy nè, thật đúng là nội viện nhiều thị phi và rắc rối ah, mấy người đó lúc nào cũng muốn tính toán với OU hết ah. thanks nàng!

  6. Phủ Trịnh Vương cũng chướng khí mù mịt lắm thôi, hậu viện thì tranh chấp nhau rồi tính toán cả Ôn Uyển vào đó nữa, cái người Trầm trắc phi không biết là định làm gì thế, lấy chồng thì phải theo chồng chứ, sao lại có ý định điều tra Ôn Uyển, lại còn cố tình mượn con trai thứ 3 của Trịnh Vương để dò Ôn Uyển, nhưng điều kì lạ là Trịnh Vương phi lại có thể nói tốt cho cái con đấy, đúng là khó hiểu thật, còn cái con Tư Thông, tưởng sáng mắt ra chuyện lần trước rồi mà lần này vẫn còn muốn lợi dụng Ôn Uyển để hạ bệ Trầm trắc phi mấy người có cần đấu đá với nhau như thế không? nghĩ tới Trịnh vương nói để Ôn Uyển làm dâu nhà họ thì chắc chắn đấu đá ta sống ngươi chết mất thôi, thấy cái phủ Trịnh Vương quá chán luôn, bên ngoài Trịnh vương mệt mỏi lắm rồi mà về hậu viện thấy mấy con này tranh sủng mà mệt thêm, cuộc sống như thế này chắc chết, mà Trịnh Vương cũng buồn cười thật đó, chả nghĩ cho Ôn Uyển gì cả, ở trong cung khác nào đưa dê vào miệng cọp, có con mụ Hiền phi ở đó mà vào cung ở chắc bị mụ hại mất, hoàng đế đâu thể canh chừng 24/24h chứ, lại bị đổ oan hay nói keo kiệt để mệt à, sống trong đó vài ngày chắc ốm thêm.

  7. mụ trầm trắc phi này… vừa vào cửa đã muốn tính kế OU… muốn chết sao chứ [( cả lão tam kỳ mộ cũng vậy… kb là ng tốt hay xấu đây nữa… ghét hậu viện đấu kinh khủng í ạ -.-

  8. Mới ở vương phủ mà đã thủ đoạn,âm mưu thế rồj,vàj bữa thành hoàng hậu,quý phj còn gê gớm thế nào nữa đây

  9. nhà Trịnh vương có bé Mộ và bé Phong đáng iu quá, ta k nỡ bỏ bé Hiên để theo bé Mộ a, thật ra bé Mộ sẽ hợp vs Ô U hơn bé Hiên nhưng ai bỉu còn nam9 cơ chứ. hehe.

  10. mấy nữ nhân trong hậu viện ko có việc gì làm hay sao ấy mà cứ cả ngày suy nghĩ đấu đá nhau. Trầm trắc phi cũng ko đơn giản, dám tính kế OU luôn cơ mà. thấy OU ngày trc khó chịu chuyện gì cứ tỏ thái độ ra mặt thì thích hơn là khó chịu mà ngoài mặt vẫn phải tỏ ra hoà hợp như vầy. Kì Mộ cũng thú vị đấy chứ, có vẻ hơi nổi loạn một chút, nói chuyện còn cố tình nhắc đến chuyện cưỡi ngựa bắn cung vs OU nữa. tính cách như vậy có vẻ cũng khá hợp vs OU

  11. Nhà trịnh vương này cũng phức tạp, nói chung nhà nào đông vợ con mà chả thế. Huống chi ôn uyển lại được cưng chiều hơn tất cả mọi người ở đây. Tốt nhất ít lui tới thôi cho đỡ mệt người.
    Trịnh vương nôn nóng quá, như vậy không được, phải bình tĩnh, ôn uyển dù sao cũng cùng chung chiến tuyến với trịnh vương rồi, sao mà không làm gì được. Nên nghĩ xa một chút

  12. Cả nhà Trịnh Vương này chẳng ai tốt lành gì, biết là lợi dụng OU nhưng mà ko biết cách lấy lòng, càng gây phiền toái hơn.
    Kỳ Mộ thì tự cho mình thông minh như hành xử ko suy nghĩ sâu xa.
    Kỳ này đợi xem OU dằn mặt cả nhà Trịnh Vương như thế nào?

  13. Trịnh Vương gấp gáp, nóng lòng quá nha. Đừng để OU nghi ngờ tình cảm của Trịnh Vương bây giờ nghiêng về lợi dụng nhiều hơn, nếu không bị OU xa lánh thì gì cũng không thành. Người ta mới về, mới gặp mặt thì nên bồi dưỡng tình cảm lại đã. Đối xử với OU chân thành thì OU sẽ đáp lại thôi.

  14. hậu viện nhà thế gia a, nơi nào cũng giống nhau, đấu đá kinh hoàng luôn>>thanks nàng nhiều

  15. Đúng là trạch đấu a, chướng khí mù mịt. Không hiểu nổi cái bà Trầm trắc phi này nghĩ gì mà lại muốn đối phó OU chứ? Đọc đoạn này cảm thấy Trịnh Vương thật là đáng ghét. Tks nàng

  16. Thiet la moi qua nha trinh vuong mot chut thi lai co chuyen nua roi, lai co nguoi tinh ke minh , lao tam nay cung vui nhi, tinh tinh cung nhanh nhen co oc quan sat day chi voi mot vet han nho ma nghi ngo roi, cung la nguoi tinh te va ti mi, lai la nguoi khong so trinh vuong noi chung chac trinh vuong cung thich lao tam nay

  17. Chẹp, cái hậu trạch của phủ Trịnh Vương thật là phức tạp. Trước mặt thì e sợ TV, sau lưng thì đấu đá nhau, chẳng ra làm sao cả…

  18. Moi den nha lam khach mot chut thi lai co nguoi tinh ke roi, that chan. Lao tam nay co the noi la co tinh cach nhanh nhen tinh te va dau oc , chi voi mot vet han nho ma da co the suy nghi ra that gioi voi lai anh nay khong so trinh vuong ha ha thu vi day

  19. Ai cũng tính toán cả tuy có tâm thật đấy nhưng Ôn Uyển vẫn chưa gặp được người dối tốt với mình 1 cách ko vụ lợi, ko tính toán, cuộc chiến để Ôn Uyển đi tới cuộc sống yên bình còn dài dài ;38

  20. Hậu viện nhà Trĩnh vương cũng nhiều mưu mô mún chết lun ak ta thấy k thik rùi đó đúng là đúng cổ đại lun ak, Trầm trắc phi dám tính kế OU ha đc lắm có ngày ak, Kỳ Mộ cũng hok có đáng ghét lắm ak mak dễ thương là Kỳ Phong giống cái bánh bao haha OU miêu tả ta thấy dễ thương vô cùng

  21. Mới về lại có ng chơi ha, mà nhìn mấy ng thái y này cũng mệt quá ha. Bị ngta mời tới mời lui còn phải sắc mặt ng bệnh mà nói chuyện nữa, đâu giống bây giờ, bệnh nhân phải nhìn mặt bác sĩ a

  22. Kỳ Mộ quan sát cũng thật tốt không biết sau này có thành 1 tướng quân anh dũng thiện chiến không đây

  23. mình có cảm giác ou sống wa phòng bi rùi ngay ca cậu minh cũng ko chiu giải thích rõ thì làm sao mà phối hợp đấu đá với triệu vương đây thật đáng lo, sao mà nghi mu trầm trắc phi là người của triệu vương wa chưa chắc lấy trịnh vương thì đã theo phe ou đâu!

  24. Do hiệu ứng Hoa Tư Dẫn mà đến giờ ta vẫn có hảo cảm với “Mộ” hoặc “Ngôn” >”< cái tên Kỳ Mộ này khá thú vị nha, có thể làm ca ca tốt của OU được ko đây!

  25. Trịnh vương này cũng kì. Ôn uyển mới về chưa bao lâu thì bảo vào hoàng cung ở. Biết ôn uyển ko thích ở đó mà

  26. “Dĩ nhiên, Ôn Uyển cũng có chuẩn bị lễ vật. Trừ lễ vật của Đại biểu ca hơi có vẻ yếu kém một chút. Lễ vật của những người khác, giá trị căn bản đều không khác lắm.” Cả câu này nghe có vẻ không logic 1 chút nào. Tại sao đại biểu ca là con trưởng của trịnh vương lại yếu kém hơn các huynh đệ khác? Và kết hợp câu đó với câu dưới nghe hơi đối nhau. Câu “Trừ lễ vật của Đại biểu ca hơi có vẻ yếu kém một chút” nên đổi thành “nếu so với lễ vật của đại biểu ca thì có vẻ hơi kém hơn 1 chút” như thế có vẻ được hơn á.

  27. “Trịnh Vương nhìn Ôn Uyển ăn một bát cơm. Thì đã no mà buông bát đũa xuống, chân mày nhíu lại lo lắng nói.” câu này đặt dấu chấm câu k đúng r editor ơi. Hình như phải là “Nhìn Ôn Uyển ăn một bát cơm thì đã no mà buông bát đũa xuống, chân mày Trịnh vương nhíu lại lo lắng nói.” nghe được hơn k? ;08

  28. Cái hậu viện trịnh vương phủ nhìn thì hoà hợp í nhưg cũg ko như bề ngoài nhìn nha. Ko bít ai sao lưng mượn gió đẩy thuyền kì mộ tính toán ôn uyển đây…? Haha trầm trắc phí muốn mượn ôn uyển để tính toán cho đứa con trog bụg sao, mơ ah, ko có cửa nha, cửa sổ cũg ko có đâu!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: