Trọng sinh Chi Ôn Uyển – Chương 141+142 (Q3)

34

 Chương 141: Du lịch ( hạ )

Edit: Leticia

Beta: Ly Ly

 

            “Phất Khê, ngươi đang xem cái gì vậy? Tại sao tay lại lạnh như vậy? Có phải rất lạnh hay không? Nếu lạnh thì chúng ta trở về đi, nơi này tương đối lạnh.” Yến Kỳ Hiên cảm nhận được nỗi u sầu nhàn nhạt của Ôn Uyển, dường như có thể tùy thời mọc cánh bay đi, hắn không khỏi bắt lấy tay nàng, thật lạnh. Yến Kì Hiên lấy bàn tay lớn, ấm áp của mình chà xát hai bàn tay mềm mại của Ôn Uyển, đưa lên miệng thổi khí, sưởi ấm cho nàng.

            Ôn Uyển nắm ngược lại bàn tay của hắn, đi vào trong rừng phong, một đường đi tới, thỉnh thoảng có lá phong rơi xuống, rớt trên đầu, trên vai, trên tay của hai người. Kỳ Hiên cảm nhận được vẻ u sầu trong lòng Ôn uyển, muốn mở miệng nói chuyện nhưng không biết nên nói gì, vì vậy cứ giữ yên lặng như thế, hai người bước đi chầm chậm giữa bầu trời đầy lá phong đỏ.

            “Phất Khê, có phải ngươi có tâm sự gì hay không? Có chuyện gì nhất định phải nói cho ta biết, không thể yên lặng chịu đựng một mình, rồi trốn đi khóc, biết không?” Kỳ Hiên lo lắng hỏi, Ôn Uyển lắc đầu, viết lên tay hắn, không cho nói nữa. Yến Kỳ Hiên lập tức ngậm miệng lại, không nói thêm gì nữa. Không nghĩ tới, Phất Khê muốn thổi sáo cho mình nghe.

            Ôn Uyển cầm lấy cây sáo, thổi một khúc ‘ thu tứ ’, phiền muộn nhàn nhạt, mỏi mệt nhàn nhạt, nhàn nhạt là không bỏ được. Khúc nhạc này, nàng vừa mới học được, thủ pháp có chút mới lạ, nhưng bởi vì nó có thể thể hiện được tình cảm chân thật nhất trong lòng Ôn Uyển lúc này, rất dễ dàng khiến cho hai người đồng cảm.

            “Phất Khê, ngươi không cần khổ sở, đầu mùa xuân sẽ trở lại. Nếu bọn họ không cho ngươi trở lại, ta sẽ đi Giang Nam đón ngươi trở lại, ngươi không cần lo lắng. Đầu mùa xuân năm sau, nếu bọn họ không cho phép ngươi tới kinh thành, ta nhất định tự mình đi đón ngươi. Ngươi yên tâm, ta nói được làm được.” Yến Kỳ Hiên nghe xong khúc nhạc, miệng cười toe toét. Sau đó trịnh trọng thề với Ôn Uyển.

            Ôn Uyển nhìn nụ cười như gió xuân tháng ba của hắn, trong lòng cảm thấy ấm áp, tâm tình tích tụ trong nháy mắt liền tiêu tán. Nàng đá một cước vào đầu gối hắn, Yến Kỳ Hiên không đề phòng nên bị Ôn Uyển đánh lén, ngã xuống mặt đất được phủ đầy lá phong. Ôn Uyển cũng dang hai tay ra, té trên mặt đất phủ kín lá phong.

            “Phất Khê, sau này ngươi chỉ được thổi khúc nhạc mới vừa rồi cho ta nghe, không được thổi khúc nhạc này cho người khác nghe, biết không?” Yến Kỳ Hiên bá đạo nói, Ôn Uyển gật đầu đáp ứng.

            Ánh mặt trời nhàn nhạt, xuyên thấu qua khe hở tán cây, len lén chui vào trong rừng cây, chiếu vào trên người bọn họ, phủ kín một tầng ánh sáng rực rỡ, thoạt nhìn giống như mộng ảo.

            “Ha hả, Phất Khê, nhìn như vậy thật đẹp.” Kỳ Hiên nhìn ngọn cây, vui vẻ kêu to.

            Ôn Uyển nhìn Kỳ Hiên, bảo hắn nhắm hai mắt lại. Kỳ Hiên nghi ngờ nhưng vẫn làm theo lời nàng. Ôn Uyển bò đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng hôn lên trán của hắn, nụ hôn này, rất nhẹ, rất nhạt, nhưng cũng rất ôn nhu.

            Kỳ Hiên cảm thụ được hơi lạnh, mở mắt ra, thấy Phất Khê đang cúi đầu gần sát mặt của mình. Bỗng chốc, mặt liền đỏ rừng rực, tim cũng đập thình thịch.

            “Phất Khê. Phất Khê, tim ta sắp nhảy ra ngoài mất rồi. Phất Khê, ta thật vui vẻ, ta chưa từng vui vẻ như hôm nay, ta hạnh phúc chết đi được.” Yến Kỳ Hiên vui sướng đến nỗi nói chuyện cũng không mạch lạc.

            Ôn Uyển nhìn bộ dạng ngu ngốc của hắn, không khỏi híp mắt cười. Yến Kỳ Hiên ôm nàng, cố gắng hết sức không để cho nàng chạm đất, sợ nàng cảm lạnh.

            Hai người không nói chuyện, lẳng lặng nằm trên mặt đất, gió thổi qua. Âm thanh xào xạc vang lên. Không có tiếng chim chóc hót ca, cũng không có tiếng kêu la của trẻ con, nhưng hai người vẫn tràn đầy vui mừng.

            Ôn Uyển vuốt mặt Yến Kỳ Hiên, nhẹ nhàng nói: “Yến Kỳ Hiên, bất kể tương lai như thế nào, chúng ta sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ, nhớ kỹ từng giây từng phút ấm áp vui vẻ khi ở cùng nhau nhé.”

            “Ừ, ta sẽ nhớ mãi từng giây từng phút này. Mau đứng lên đi, thân thể ngươi quá yếu, nằm nữa, sẽ bị cảm lạnh.” Yến Kì Hiên đỡ nàng dậy, cởi áo khoác của mình choàng lên người Ôn Uyển, dùng một bàn tay to lớn, ấm áp của mình bao trùm lấy đôi tay nhỏ bé lạnh như băng của Ôn Uyển. Ôn Uyển vẫn cười, mặc kệ động tác của hắn.

            “Giống như đồ ngốc vậy, chỉ biết cười.” Kỳ Hiên ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng nụ cười trên mặt vẫn chưa hề ngừng lại.

           Hai người ra khỏi rừng phong, bên ngoài liền có người bưng thức ăn nóng hổi tới. Ôn Uyển thấy vậy, cảm thán may là mình mệnh tốt, xuyên qua thành người quý tộc, hai người cơm nước xong, nghỉ ngơi một lúc. Ôn Uyển sai người lấy giá vẽ và bàn vẽ đến, hai người lại đi vào rừng phong lần nữa.

            Bởi vì không mang thuốc màu, Ôn Uyển chỉ có thể vẽ phác hoạ. Kỳ Hiên ở bên cạnh lẳng lặng nhìn. Hắn cảm thấy Phất Khê có ma pháp, thứ gì đến trong tay của hắn cũng sẽ trở nên không giống bình thường, đều trở nên đẹp hơn rất nhiều.

            Hoàng hôn buông xuống, hai thiếu niên tay trong tay, đi vào rừng phong đầy lá đỏ. Ấm áp, vui vẻ giống như trong thơ vậy.

            Ôn Uyển dùng gần một nửa canh giờ mới vẽ xong bức tranh, Kỳ Hiên nhìn, cầm lấy yêu thích không buông tay, mừng rỡ hỏi: “Phất Khê, đây là ngươi vẽ chúng ta sao?”

            Ôn Uyển gật đầu cười. Bức tranh vẽ cũng không khá lắm, nhưng lại rất hợp với hoàn cảnh, rất có giá trị lưu giữ, sau này già rồi, lấy ra nhìn, cũng là kỷ niệm có ý nghĩa .

            “Cho ta được không?” Mắt Yến Kỳ Hiên lộ ra vẻ chờ đợi. Ôn Uyển cười gật đầu đáp: “Được.”

            “Phất Khê là tốt nhất.” Yến Kì Hiên nói xong, hôn nhẹ vào trán nàng, vẻ mặt tươi cười. Bây giờ đã tương đối trễ rồi, về đến kinh thành, đoán chừng trời đã tối đen.

            “Phất Khê, ta với ngươi cưỡi chung một con ngựa được không?” Ôn Uyển phản đối, không cưỡi chung Tiểu Mặc với hắn. Yến Kỳ Hiên chơi xấu, đáng tiếc chiêu này không dùng được với  Ôn Uyển, không có biện pháp, cuối cùng hai con ngựa đi song song với nhau. Khoảng cách quá gần, hơi nóng khi nói chuyện thổi qua mặt Ôn Uyển,

thổi trúng vào hai gò má nóng hổi của Ôn Uyển, tim đập thình thịch, nếu không phải nàng biết người này đơn thuần, Ôn Uyển còn cho rằng hắn nhất định là cao thủ tình trường!

            “Phất Khê, sao ngươi lại thơm như vậy, ngươi dùng mùi hương gì vậy?” Ôn Uyển nghiêng người tránh xa hắn, hương gì nàng cũng không dùng, có được hay không?

            ” Diệp Thái y kia thật không giỏi, Thái y mới tới cũng không giỏi, đã trị một năm rồi mà bệnh tình vẫn lúc tốt lúc xấu. Lần sau ta sẽ đổi Thái y cho ngươi, nếu thật sự không khỏi, ta liền phát bảng cầu lương y. Lần trước, không phải La Thủ Huân có nói trong dân gian có một người được mệnh danh là Mộc thần y sao, đến lúc đó ta đi tìm hắn, xin hắn chữa trị cho cổ họng của ngươi.” Nhìn Ôn Uyển không thể nói chuyện, Kỳ Hiên rất buồn bực.

            Ôn Uyển híp mắt cười, giơ tay lấy chiếc lá rụng rơi ở trên đầu hắn xuống. Kỳ Hiên nắm tay của nàng không buông, hai người ở trên ngựa chơi đùa bất diệt nhạc hồ.

            Đông Thanh, Trường Thuận, còn có một đám thị vệ bên cạnh đều tự coi như mình không có mắt, bọn họ thật sự coi như không nhìn thấy. Cho dù người có tố chất kém cũng tự an ủi mình, đây là vì tình cảm huynh đệ của người ta tốt, không nên suy nghĩ lệch lạc. Mặc dù sâu trong đáy lòng toát ra một câu, cho dù là huynh đệ cũng không nên thân mật như vậy chứ! Bất kể như thế nào, tình cảnh lúc này cũng hết sức hài hòa.

            Hai người ngồi trên lưng ngựa lắc lư trở về thành, so sánh với lúc đi thì tốn hơn một nửa thời gian, khi cả hai đến cửa thành đã là giờ dậu hai khắc (từ 5 giờ đến 7 giờ), trời đã tối đen.

            “Thế tử gia, Giang công tử.” Hai người nghe được âm thanh, cùng nhau nhìn qua, liền nhìn thấy một người đang đứng cạnh cửa thành, là một thiếu niên mặc một thân áo bào tím nhạt, rất khiêm nhường chào hỏi hai người. Hắn nhìn thấy hai người như sắp dán vào nhau. Một mặt như bạch ngọc, một mặt đen như than, ánh mắt cả hai người đều sáng ngời, nhưng lại có được sự hài hòa, xứng đôi nói không ra lời.

            “Ngươi là ai, gọi là gì, chúng ta không nhận ra ngươi?” Yến Kỳ Hiên nhìn người thiếu niên kia, giọng nói bất thiện, quăng ra một câu như vậy. Ôn Uyển nghe xong thì cười thầm, đẩy hắn.

            “Nếu không trở về, dượng và cô sẽ lo lắng, lúc đó sẽ phái người ra ngoài tìm chúng ta.” Kỳ Hiên nghiêng đầu, rất không muốn, hắn muốn cưỡi chung một con ngựa với Ôn Uyển, nhưng không được, nên rất khó chịu.

            “Không được náo loạn nữa, trở về thôi.” Ôn Uyển nhẹ nhàng vỗ bờ vai của hắn, Đông Thanh vô cùng hung dữ cúi đầu dụ dỗ hắn. Sao hắn cảm thấy Thế tử giống trẻ con quá vậy.

            “Yến Kỳ Hiên, nếu ngươi không về, thì chúng ta về trước đây, coi ngươi chơi xấu cho ai xem.” Ôn Uyển thấy mềm không được, đành phải dùng biện pháp cứng rắn, lúc này Kỳ Hiên mới không tình nguyện thúc ngựa đi. Trong miệng còn nói thầm ‘cần gì phải hung dữ như vậy’, bộ dáng vô cùng ủy khuất.

            Ôn Uyển xin lỗi người thiếu niên kia: “Xin lỗi, Từ công tử, chúng ta phải trở về, chúng ta đi trước một bước nhé” Nói xong, đoàn người đi vào cửa thành.

            “Gia, xem ra lời đồn đãi trong kinh thành là sự thật. Thuần vương thế tử và Giang Thủ Vọng đúng là có vấn đề. Thuộc hạ thấy bọn họ hết sức thân mật. Gia, ngài nói xem, hai người này, rốt cuộc ai là ông già thỏ, ta cá Thế tử gia là người nằm dưới, bộ dạng mềm yếu thế cơ mà? Nhưng Giang Thủ Vọng cũng thật không ra làm sao, Yến Kỳ Hiên ngoại trừ có khuôn mặt dễ nhìn ra thì không có gì cả. Giang Thủ Vọng tài hoa như vậy, hóa ra cũng chỉ là người có ánh mắt thiển cận, háo sắc.” Một tâm phúc đi bên cạnh Từ Trọng Nhiên cười hắc hắc, vẻ mặt kia, muốn bao nhiêu hèn mọn thì có bấy nhiêu.

            “Sao nói nhảm nhiều như vậy, lập tức trở về thành.” Gương mặt Từ Trọng Nhiên lạnh lùng, hắn thật sự rất buồn bực, một người tài tình trác tuyệt  như vậy, tại sao lại bị mê hoặc bởi một người chỉ có vẻ bề ngoài đây.

            Tên tâm phúc kia cũng không dám nói nữa, đoàn người cùng đi vào cửa thành. Đám người tùy tùng đều đang nói thầm với nhau về sự kiện bát quái này.

            Vương Phi hoang mang lo sợ, đi lòng vòng trong phòng: “Gia, sao bọn chúng còn chưa trở lại? Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

            “Bên cạnh bọn chúng có mười mấy cao thủ nhất đẳng, còn mang theo bồ câu đưa tin. Nếu có chuyện gì thì ta đã sớm nhận được tin, không cần lo lắng, đứa bé kia là một người cẩn thận, có thể chỉ là mãi mê chơi đùa thôi, rất mau sẽ trở lại.” Đang nói, có người tiến vào bẩm báo, hai vị công tử vừa trở lại.

            Vương Phi vốn muốn đi ra ngoài gặp nhi tử, nhưng bị Thuần vương kéo lại, không để cho nàng đi ra ngoài: “Để cho bọn nó ở bên cạnh nhau đi, sau này sẽ không còn cơ hội nữa. Khoảng thời gian cuối cùng này, cứ để cho bọn nó ở cùng nhau!”

            “Vương gia, thiếp lặng lẽ quan sát nhi tử, hai ngày nay, thiếp thấy hắn rất vui vẻ, giống như được bảo bối vậy. Thiếp thật sự lo sợ, thiếp sợ khi hắn nghe được những tin tức kia, sẽ chịu không nổi.” Vương Phi lo lắng nói.

            “Không cần lo lắng, không có việc gì .” Thật ra thì trong lòng Thuần vương cũng rất lo lắng, nhưng hắn biết, có lo lắng cũng vô dụng. Ai có thể đoán được, mới một năm thôi, nhi tử ngốc nhà mình đã thâm tình đến mức này, hơn nữa, không phải chỉ là đơn phương tương tư mà là lưỡng tình tương duyệt, nhưng tình thế lại không cho phép bọn họ ở chung một chỗ.

            Hai người trở lại Bạch Ngọc Viên, rửa mặt xong liền dùng bữa tối.

            “Còn đào hoa tửu không? Đi lấy đi, ta muốn uống.” Ôn Uyển không phải thật sự thích đào hoa tửu kia, mùi vị của nó cũng chỉ có thể được xem như là không tệ, nhưng so ra vẫn kém Ngự tửu.

            “Được, ngay bây giờ, ta sẽ đi đến chỗ phụ vương trộm hai bầu tới đây.” Kỳ Hiên nghe vậy thì vui rạo rực đi ra ngoài, lần trộm rượu này, trộm được đặc biệt thành công.

Cá chép chiên sốt, chân ngỗng khìa, chân giò hấp thủy tinh, thịt viên chiên, chả cuốn uyên ương, tôm trộn đậu hủ, cải trắng trộn tương mè, sợi bí đỏ xào giòn, canh gà củ từ. Những món ăn này sắc hương vị đều đủ cả, nhưng đối với Ôn Uyển, đây là lần đầu tiên kể từ lúc tới nơi này, nàng cảm thấy nuốt không trôi.

 Chương 142: Lời hứa

 

            “Phất Khê, sao vậy? Thức ăn không ngon sao? Không hợp khẩu vị à, ta bảo bọn họ đổi lại. Ngươi muốn ăn gì, nói đi.” Yến Kỳ Hiên thấy Ôn Uyển không động đũa mấy, lo lắng hỏi.

            “Không có chuyện gì, chẳng qua là không có khẩu vị, ngươi ăn đi.” Từ từ ăn, chậm như trâu kéo xe vậy, nhưng Yến Kỳ Hiên vẫn ở một bên kiên nhẫn phụng bồi. Ăn xong bữa tối, hai người đi bộ ở vườn hoa để tiêu thực. Đuổi hết mọi người ra chỗ khác, tay nắm tay tản bộ trong vườn hoa.

            “Phất Khê, ngươi nói chúng ta cứ như thế này cả đời, có phải rất tốt hay không?” Hai người đi bộ trong vườn hoa, lúc này đã là ban đêm, mang theo hơi lạnh, gió thổi qua, Ôn Uyển rùng mình một cái. Kỳ Hiên cởi áo lông ra phủ thêm cho hai người, ôm Ôn Uyển thấp hơn mình nửa cái đầu vào trong ngực, trong lòng thỏa mãn và vui vẻ nói không nên lời.

            Ôn Uyển thấy vậy, trong lòng vô cùng khổ sở. Ôn Uyển lôi kéo tay Yến Kỳ Hiên, trong lòng không biết vòng vo bao nhiêu tâm tư. Yến Kỳ Hiên, nếu như ta có thể sống sót bình an, tất cả sẽ không phải là ảo tưởng, nhưng không biết ngươi có thể chờ đến ngày đó hay không?

            “Sao vậy? có phải lạnh hay không, ta thổi cho ngươi.” Yến Kì Hiên nâng đôi tay nàng lên, thổi khí. Ôn Uyển nhìn ánh mắt ân cần lo lắng của hắn, trong mắt ê ẩm đắng chát, nước mắt đảo quanh ở hốc mắt, nhưng bị nàng bức trở về.

            Ôn Uyển nhìn Yến Kỳ Hiên, cuối cùng cũng không nỡ buông tha cho đoạn tình cảm ấm áp và tình yêu say đắm nóng bỏng, thuần khiết của thiếu niên này. Bất kể kết quả như thế nào, nàng cũng muốn cố gắng tranh thủ một lần. Nếu như cuối cùng vẫn là vô vọng, ít nhất nàng cũng sẽ không hối hận, bởi vì nàng đã từng cố gắng qua. Ôn Uyển lôi kéo tay Yến Kỳ Hiên, trịnh trọng nói: “Yến Kỳ Hiên, ngươi phải đáp ứng với ta một chuyện?”

            Yến Kỳ Hiên gật đầu nói “Ngươi nói đi, bất kể ngươi nói cái gì, ta đều đáp ứng với ngươi.”

            Ôn Uyển thẳng tắp nhìn hắn, nói “Yến Kỳ Hiên, ngươi chờ ta năm năm, chờ ta đủ mười sáu tuổi, ta sẽ đến tìm ngươi. Trong năm năm này, ngươi không thể có thông phòng, không thể có tiểu thiếp, càng không thể cưới người khác. Cho dù cha mẹ ngươi muốn ngươi cưới, ngươi cũng không được cưới, càng không thể tiếp nhận những thông phòng tiểu thiếp khác. Ngươi có làm được không?”

            Yến Kỳ Hiên sờ sờ đầu, há miệng muốn nói, rồi lại khép lại, hồi lâu cũng không đáp lời.

            Ôn Uyển nhìn phản ứng của Yến Kỳ Hiên, tức giận nói ” Sao vậy, ngươi không làm được?” Nếu như ngay cả năm năm cũng không làm được, thì sự kiên trì của nàng còn có ý nghĩa gì nữa. Sự thất vọng của Ôn Uyển đều thể hiện hết ở trên mặt, nhìn cũng không nhìn Yến Kỳ Hiên một cái, xoay người, chuẩn bị trở về. Như vậy cũng tốt, cũng sẽ không khiến mình đau lòng.

            Yến Kỳ Hiên thấy Ôn Uyển tức giận, liền kéo Ôn Uyển lại, không để cho nàng đi, Ôn Uyển giãy dụa, nhưng không thoát ra được. Yến Kỳ Hiên thấy bộ dạng này của Ôn Uyển, qua thật lâu mới khó xử nói “Phất Khê, phụ vương chỉ có một mình ta là con trai. Thuần vương Phủ còn phải dựa vào ta, ta còn phải sinh nhi tử để thừa kế tước vị. Phất Khê, ngươi đừng tức giận, ta chỉ sinh một đứa con trai, đến lúc đó đã có người thừa kế tước vị rồi. Thật sự, ta chỉ cần có một đứa con trai thôi, còn những nữ nhân mà ngươi nói, ta không cần. Ta chỉ cần một mình ngươi. Phất Khê, đến lúc đó, ngươi cũng chỉ được sinh một đứa con trai. Sau khi sinh xong, phải cách xa nữ nhân đã sinh nhi tử cho ngươi ra, không được nhớ thương nàng. Sau này, hai chúng ta ở bên nhau, ngươi cũng không được nhìn những người khác, được không?”

            Lúc đầu Ôn Uyển còn tưởng rằng hắn không làm được, trong lòng rất thất vọng, còn có cảm giác khó chịu không nói nên lời, nhưng sau khi nghe xong những lời này, nàng giận đến mức đá hắn một cước, còn chưa hết giận, lập tức cho hắn thêm vài quyền nữa. Lửa giận tiêu tan một chút, mới nổi giận mắng “Khốn kiếp, ngươi không có lỗ tai sao? Ngươi để lỗ tai sau gáy hả? Ta chỉ nói năm năm, năm năm, chứ không nói là cả đời ngươi không được lấy vợ, sinh con. Ngươi mọc lỗ tai để làm gì hả? Tức chết ta.” Ôn Uyển thật muốn tức chết, tên ngu ngốc này, ngu xuẩn, hắn cố ý trêu tức nàng đây mà, nhưng trong lòng cũng thư thái hơn rất nhiều.

            Yến Kỳ Hiên nghe nói năm năm, năm năm sau, hắn cũng mới mười tám tuổi, có thể kháng trụ được. Lập tức gật đầu nói “Được, trong vòng năm năm, ta sẽ không cưới vợ, cũng không cần những người khác. Phụ vương mẫu phi ép ta, ta cũng không cưới. Phất Khê, ta chờ ngươi năm năm, nhưng mà ngươi cũng phải như thế, cũng không được có nữ nhân khác. Trừ khi tương lai vì phải sinh nhi tử ra thì không cho phép có người khác.”

            Ôn Uyển nghe xong những lời này của hắn, dở khóc dở cười, Khụ, nam nhân cổ đại a, rất biết lo xa. Điểm này thật đúng là khiến nàng không chịu được “Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi tuân thủ lời hứa, sau năm năm, là chúng ta có thể ở chung với nhau cả đời. Yến Kỳ Hiên, ngươi nhất định phải làm được, bất kể trong năm năm này có xảy ra chuyện gì, cho dù ngươi có nghe được bất kì tin tức gì bất lợi đối với ta, ngươi đều phải giữ đúng lời hứa, có làm được không?”

            Yến Kỳ Hiên nghe vậy, giơ tay chuẩn bị thề.

            Ôn Uyển bỏ tay hắn xuống:”Chỉ cần ngươi có thể giữ lời là được, không cần phải thề thốt đâu. Yến Kỳ Hiên, ngươi đã đáp ứng yêu cầu của ta, thì nhất định phải nhớ kỹ. Năm năm, ngươi cho ta thời gian năm năm. Năm năm sau, chỉ cần ta còn khỏe mạnh, thì ta nhất định sẽ có biện pháp để cho chúng ta được ở bên nhau cả đời.”

            Yến Kỳ Hiên cho rằng Ôn Uyển đang nói đến sự phản đối của hai gia đình, vội vàng gật đầu đáp ứng.

            Ôn Uyển nhìn hắn không chút nghĩ ngợi, vẫn quyết định lặp lại một lần nữa, nàng muốn hắn chịu ảnh hưởng sâu sắc:”Yến Kỳ Hiên, ngươi nhất định phải nhớ kỹ. Trong vòng năm năm, không cho phép có người khác, bất kể là nam hay nữ, đều không được phép. Còn nữa, bất kể nghe được tin tức gì, cho dù là ta chết, ngươi cũng phải chờ ta năm năm. Nhớ đấy, nhất định phải tuân thủ.”

            Yến Kỳ Hiên vội vàng gật đầu.

            Ôn Uyển thấy hắn dường như không để ở trong lòng, liền trịnh trọng nói lại một lần nữa ” Yến Kỳ Hiên, nếu đã hứa chính là thiếu ngời khác một khoản nợ. Ngươi đã đồng ý với ta, đã nhận lời chờ ta năm năm, thì nhất định phải làm được. Bất kể là nguyên nhân gì, bất kể có lực cản gì, ngươi đều phải làm được. Nếu như ngươi có thể làm được, ta cũng sẽ dùng cả đời để thực hiện lời hứa của mình.” Trong lòng Ôn Uyển còn tăng thêm một câu, chỉ cần ta còn sống.

            Yến Kỳ Hiên cũng trịnh trọng gật đầu. Nhớ tới những lời lúc trước, liền kéo tay Ôn Uyển, hai người kéo qua kéo lại.

            Ôn Uyển nhìn Yến Kỳ Hiên, trong lòng xem như được an ủi không ít, như vậy, xem như cho mình thêm một chút kỳ vọng. Trước mười sáu tuổi, nàng nhất định sẽ không lập gia đình, điều này thì nàng có thể khẳng định. Chuyện người khác nàng không làm chủ được, nhưng chuyện của mình, nàng vẫn có thể làm chủ được. Chỉ cần Yến Kỳ Hiên có thể thực hiện được lời hứa của mình, thời gian năm năm, tất nhiên đại cục đã định rồi, chỉ cần nàng còn sống, nàng nhất định sẽ có biện pháp để cho ông ngoại hoặc cậu Trịnh vượng đồng ý gả mình cho Yến Kỳ Hiên.

            “Phất Khê, chờ mùa xuân năm sau, ta sẽ đi Giang Nam đón ngươi. Ngươi không cần lo lắng, rất nhanh thôi chúng ta sẽ được gặp lại nhau.” Yến Kỳ Hiên thấy sắc mặt Ôn Uyển có chút bi thương, cho là Ôn Uyển là luyến tiếc mình, vội vàng lên tiếng an ủi .

            Ôn Uyển không đáp, nhìn Yến Kỳ Hiên, có thể ở chung với nhau hay không thì phải xem ý trời. Thời gian năm năm, khẳng định đã có kết quả của cuộc tranh đấu. Dĩ nhiên, nếu như Triệu vương được phong làm Thái tử, ban cho mình cái chết hoặc đuổi mình tới đất phong, vĩnh viễn không được ra khỏi đó, vậy thì cứ xem đây như một giấc mộng. Nếu như đến lúc đó cậu được lên làm Thái tử, Yến Kỳ Hiên chưa lấy vợ, hắn còn có thể tiếp tục kiên trì với phần tình cảm này, thì nàng sẽ bất kể những lý do đáng ghét của Thuần vương, nàng nhất định sẽ có cách khiến cho ông ngoại Hoàng đế hoặc cậu đồng ý gả mình cho Yến Kỳ Hiên. Hơn nữa, nàng tin tưởng nếu cậu Trịnh vương thật sự muốn dùng đến mình, thì nàng chỉ cần bỏ sức ra là tốt rồi, cho dù tương lai cậu thật sự dùng đến nàng, nàng cũng không ôm quyền lực, tất nhiên cậu có thể dung nạp được nàng và Yến Kỳ Hiên. Thành hay không thành, không phải chỉ xem ý trời mà còn phải xem Yến Kỳ Hiên có kiên trì hay không.

            Chỉ cần hắn kiên trì, chỉ cần nàng không chết, đến lúc đó nàng nhất định có biện pháp khiến cho ông ngoại Hoàng đế hoặc cậu Trịnh vương đồng ý gả nàng cho Yến Kỳ Hiên. Dĩ nhiên, nếu như hắn không thể kiên trì, nàng cũng chỉ có thể kết luận rằng hai người hữu duyên vô phận. Một người không thể giữ lời hứa, cũng có nghĩa là không thể ngăn cản nổi áp lực từ bên ngoài mà khuất phục. Phải biết rằng con đường tương lai của nàng sẽ rất gian nguy. Cho dù đoạt được thành công, nếu cậu thật sự cần dùng đến nàng, thì tương lai của nàng tất nhiên sẽ luôn ở trong vòng nước xoáy, cho nên nàng không thể gả cho một người không có ý chí kiên định, cho dù người này là Yến Kỳ Hiên cũng không ngoại lệ.

            Bởi vì không chỉ có hiện tại, cho dù thật sự là cậu Trịnh vương làm Hoàng đế, tình cảnh của nàng cũng sẽ không dễ dàng gì. Cho nên, chuyện này không chỉ xem ở duyên phận, mà còn phải xem Yến Kỳ Hiên có thể chịu đựng được hay không. Cơ hội nàng đã cho hắn rồi, có duyên phận hay không, thì phải xem ý trời và sự kiên trì của hắn.

            Nàng biết mình ích kỷ, hiện tại Yến Kỳ Hiên cái gì cũng không biết, mà nàng lại thay thế hắn quyết định tất cả mọi chuyện, nhưng nàng không có cách nào khác. Tất cả mọi người không cho phép, nên nàng phải gánh vác tất cả mọi chuyện, chỉ hy vọng Yến Kỳ Hiên không làm cho nàng thất vọng.

            “Phất Khê, ngươi làm sao vậy?” Yến Kỳ Hiên kỳ quái hỏi.

            Ôn Uyển nhìn thấy sự ân cần cùng an ủi trong mắt Kỳ Hiên, không biết tại sao, nàng không cầm nước mắt, cứ mặc nó rơi xuống. Hai tay Ôn Uyển vòng qua người hắn, đầu dựa vào trong lòng ngực của hắn, không rõ tại sao ông trời luôn muốn khảo nghiệm nàng nhiều như vậy? Nàng không nỡ, không nỡ bỏ cuộc sống an nhàn vui vẻ, không buồn không lo như thế này, không nỡ bỏ thiếu niên tốt đẹp như vậy. Nếu có thể, nàng nguyện ý vĩnh viễn ở lại đây, cho dù phải dùng thân phận nam tử cả đời, nàng cũng không muốn đi.

            “Đừng khóc, ta biết ngươi không nỡ xa ta, ta cũng không nỡ xa ngươi, chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại, đừng khóc nữa. Nam tử đổ mồ hôi mới là đại trượng phu, tại sao có thể dễ rơi nước mắt như vậy chứ. Ngươi nghe ta nói, ngươi rơi một giọt nước mắt, ta sẽ đau lòng thật lâu, sau này không thể rơi nước mắt nữa, biết không? Còn nữa, sau này khi đối mặt với những người ức hiếp ngươi, ngươi phải giống như trước kia, ai dám ức hiếp ngươi, thì ngươi cứ việc giết hắn. Nếu có chuyện gì, đã có ta ở đây.” Yến Kỳ Hiên vừa lau nước mắt cho nàng vừa dịu dàng nói. Hắn chỉ sợ khi Phất Khê trở về sẽ bị người khác ức hiếp. Hiện tại nhớ lại lúc Phất Khê mới đến, rất đáng thương, cũng may trong một năm này, người đã sáng sủa hơn rất nhiều.

            Ôn Uyển nghe vậy thì vừa vui vẻ vừa khó chịu, cúi đầu mắng một câu: “Tên ngốc.”

            Kỳ Hiên cười ha ha nói:”Ở trước mặt ngươi, ta có thành tên ngốc cũng không sao, chỉ cần ngươi yêu thích ta, muốn ta làm tên ngốc, ta cũng nguyện ý.”

            Ôn Uyển nghe những lời này, lại phải vất vả cố gắng kìm nén để không rơi nước mắt. Lại chảy ra rồi, nàng lau nước mắt, có chút phiền não nhìn Yến Kỳ Hiên, cái tên vô lại này, thật sự rất biết cách làm nàng khóc.

Discussion34 Comments

  1. Hay quá ss ơi, ;41 nhưng không biết sao này lí do gì khiến 2 người không đến được vs nhau đây ??? thương YKH ghê ;15

  2. khuongthihuongbrl

    Chỉ sợ YKH không giữ nổi lời hứa rồi ah, phen này làm OU thất vọng rồi, không biết khi nào OU đi vây nhỉ. Vậy là hành trình 1 năm cũng kết thúc trong chia ly mối tình đầu ở kiếp này của OU ah. Thật buồn mà, cho dù nếu YKH đợi được mà biết OU là con gái thì tình cảm không biết có còn như bây giờ không nữa, hay lạnh nhạt hơn. Đúng là thế sự xoay vần ah, chỉ có một mình OU là gánh vác nhiều áp lực trên lưng mà thôi, tội cho nàng quá. thanks nàng!

  3. Đúng rồi . Ta cũng nghĩ YKH sẽ ko giữ dc lời hứa ;68 (Ta có chút ích kỷ nhưng ta thấy việc YKH ko giữ lời hứa là kết cục tốt nhất cho cả hai , hay nói đúng hơn Ôn Uyển sau này sẽ bớt áy náy cũng có thể dứt khoát đoạn tình cảm này ;15 )
    Ta ko thix YKH vì hắn nhu nhược thì còn bá đạo làm gì . Có bản lãnh thì đứng trc bảo vệ Ôn Uyển ấy , là hắn ta cũng chỉ yêu cầu có thể đứng cạnh là dc rồi chứ đứng sau lưng Ôn Uyển ta có rộng lượng thể nào cũng ko chịu dc ;61 . Làm sao mà một nam nhi để nữ nhân của mình chống chọi vs mọi khó khăn còn hắn thì có thể vô tư chờ đợi yên yên bình bình . Đừng có nói vs ta tại hắn bây giờ ko bik . Có bik . Hắn có thể làm gì ??? Nếu hắn có năng lực đó Ôn Uyển đã nói cho hắn bik sự thật rồi ??? ;62
    Tình cảm nói thì nói chỉ cần hai bên tình nguyện là dc rồi , là hạnh phúc thôi . Nhưng ta dám khẳng định nàng đến vs YKH lúc đầu sẽ dc vui vẻ , rồi vui vẻ đến mệt mỏi . Nàng cũng chỉ là một cô gái . Nàng tài hoa hơn ng thì thế nào ?? Nàng có thể mạnh mẽ làm chỗ dựa cho YKH hoài sao ? ;15
    Ta nghĩ để cắt đứt mối duyên này , Thuần Vương phi sẽ nổ lực ko ít . Dù sao YKH ngây thơ như vậy bị họ lừa , dụ dỗ cũng ko khó . Còn có con Băng Cầm chết tiệt nữa . YKH đứng trc hai ng đàn bà đó có thể kiên định , đứng trc thông tin Giang Thủ Vọng chết mà có thể kiên trì 5 năm ? Dù tình cảm hắn có lớn thế nào cũng vì phần tính tình này tan thành mây khói ;61
    Ta đoán lúc tranh đấu khép lại khi nàng muốn tìm đến YKH thì nghe tin hắn có nữ nhân khác cho xem ( Ta cũng ko phủ nhận viễn cảnh đó là do ta muốn cũng do ko muốn trên phương diện tình cảm Ôn Uyển là ng có lỗi )
    Nàng muốn tìm một ng kiên định thì yên chí , Bạch ca đang chờ nàng ở tương lai , ca tuy già đến nàng còn muốn kêu thúc thúc nhưng già đến thế mà ca vẫn kiên trì tìm Tiểu hồ ly kìa , đừng vì sự si tình của ca mà cho là ca biến thái gì đấy tội nghiệp !!!! ;75 Lúc này làm ta nhớ tới Nguyễn Du sử dụng thủ pháp tả Thuý Vân để nâng cao vẻ đẹp Thuý Kiều . Tác giả giấu nam 9 quá kĩ , dùng hết mọi nam nhân bên cạnh Ôn Uyển làm nền cho ca để sau này khi ca xuất hiện có thể chói lọi ko ai bằng . ;71
    Đừng trách Ôn Uyển ích kỷ bắt YKH chờ năm năm , nàng là người giữ lời hứa . Nàng còn nói dùng cả đời để thực hiện lời hứa này với YKH mà . Nàng ra hết 10 phần sức chỉ bảo hắn bỏ một đồng vốn thì ích kỷ cái gì đây . ;49
    Giai đoạn tình đầu thương tâm cuối cùng cũng khép lại . Phần tình cảm này vì dang dở nên mới đẹp . Tình đầu thuần khiết như vậy đối vs cả hai đều là kỉ niệm suốt đời . Khi già nghĩ đến có thể mỉm cười . Vậy là hạnh phúc rồi ;52

  4. Mối tình đầu ấm áp nhưng bi thương. Tiểu kỳ hiên à, ngươi phải nhanh trưởng thành và lớn lên đi, thì khi đó ngươi mới có thể cùng Ôn uyển gánh vác nhưng nỗi khổ tâm mà ôn uyển đang gánh bây giờ. Biết trước là k thành, nhưng vẫn cứ hi vọng.

  5. sau này có lẽ là Yến Kì Hiên không giữ lời hứa mà cưới tiểu thiếp rồi, nhưng mà như thế chắc Ôn Uyển sẽ rất đau lòng đây, nhìn 2 người tình cảm như vậy mà sắp phải xa nhau rồi, cho dù 2 người có tình cảm ấm áp đến đâu nhưng ta vẫn cảm thấy không thích Yến Kì Hiên, nam nhân mà không mạnh mẽ gì cả, mọi chuyện đều do 1 mình Ôn Uyển gánh chịu, bao nhiêu khổ sở, áp lực, lại còn những đấu đá xung quanh ngôi vị hoàng đế nữa, áp lực đủ mọi mặt, còn thời gian đi đối phó với những người bên phe Triệu Vương nữa, thủ đoạn của mụ Hiền Phi, quá nhiều việc, thấy nam nhân bên cạnh Ôn Uyển phải chia sẻ được gì đó thì mới xứng đáng, không thể làm chỗ dựa thì cũng không thể làm tăng gánh nặng được, những thứ đó Yến Kì Hiên đều không có.

  6. MinhDoanhDoanh

    Còn 1 chương nữa thôi là qua quyển mới rồi hĩ. Đoạn tình cảm này của 1 đôi hài đồng, nhưng mà có vẻ lâm ly bi đát hơn cả chuyện tình của mấy bậc trưởng bối. YKH sủng OU như vậy, không lẽ không chờ được 5 năm sao ta? T
    Ta nghĩ sau này có lẽ YKH nghe tin OU gặp nạn nên mới sẽ mắc sai lầm mà phạm vào lời hứa 5 năm này nha. Hoặc giả đi yêu OU rồi nghĩ mình đã phạm vào lời hứa với PKhê nên nghĩ quẩn chăng! Tò mò quá!

  7. Hai người này ở cùng nhau thật dễ thương a, kỳ hiên ngốc tai lại mềm không biết có chờ được ôn uyển 5 năm không đây sao ta nghi quá, chắc là hắn sẽ không giữ được lời hứa quá vì thế ôn uyển mới là vợ của bạch thế niên được chớ ;31

  8. mấy chương gần đây khá thất vọng về ÔU. 1 bên cố gắng khó làm nên chuyện, nếu cả ÔU và YKH cùng cố gắng thì chuyện này có lẽ sẽ thành công, đáng tiếc là YKH quá ngây thơ nên chắc chắn sẽ bỏ lỡ ÔU. ;15

  9. Hai người này thật là dễ thương vậy mà về sau lại không thành, không biết nam chính thế nào nhỉ?

  10. huhuhu! mình ghét nhất là dọc máy đoạn chia li á! nẫu hết cả ruột. YKH thực chat nếu được OU đào tạo thì cũng có khả năng trở thành tướng công tốt ấy chứ, c mạnh mẽ vậy cơ mà! nhưng mình ẫn muốn c có thể sánh đôi với một người mạnh m, có khả năng, có đảm lươ , có thể bao bọc c chứ khng phải một người nghe lời chỉ bết đứng sau chờ chi chăn mưa chắn gió.

  11. Tình cảm thời niên thiếu là thứ đáng quý nhất và sẽ làm người ta nhớ suốt đời. Ta trân trọng tình cảm này của ôn uyển và yến kỳ hiên. Tuy nhiên tương lai là thứ không ai có thể biết trước được. Ta có thể tin tưởng yến kỳ hiên sẽ giữ lời hứa, nhưng cũng tin tưởng cha mẹ hắn sẽ có mọi thủ đoạn để hắn phá thân, vì đơn giản hắn quá ngốc nghếch quá đơn thuần, chỉ cần chuốc ít rượu và thêm xuân dược, thì việc gì đến sẽ phải đến thôi. Lòng có ôm hận thì sao nào, đó là cha mẹ sinh ra mình cơ mà, chủ có thể tự hận bản thân mình vô năng mà thôi. Và cuộc tình này sẽ là có duyên không phận.

    • Noi chung la khong thich doan nay lam -__- ko thich YKH vs OU. YKH ngo yeu duoi vay chu cung co chap lam ^^

  12. Dù đoạn này đau thương cảm động nhưng mà muội k nghĩ YKH có thể giữ lời hứa, dù k biết kết quả, Thuần vương với vương phi k đời nào để hắn phải tịnh thân mãi thế đâu. Cuối cùng vẫn là hữu duyên nhưng vô phận a. Thanks tỷ

  13. Một tình đầu đẹp đẽ, quý giá như vậy mai sau OU có thể từ bỏ nó vì Bạch ca a. Ai~ buồn tóa. Mấy chương này sao mà tâm trạng đến thế. Buồn a, buồn a. Tks nàng

  14. Thực ra thì tình cách của ykh nhu nhược như vậy cũng là do cha mẹ mà thành. Mà thuần Vương sở dĩ để cho Yến Kì Hiên như vậy cũng là do tính chất của gia đình, thế nên cũng không thể trách đc.
    Còn mình cũng nghĩ ykh sẽ không giữ được lời hứa bởi vì 5 năm cũng k phải là ngắn, ai có thể chờ một người đã chết 5 năm? Hơn nữa ykh còn là còn một, dưới sự thúc giục của cha mẹ cùng áp lực của trách nhiệm nối dõi tông đường ( ykh thật sự rất chú trọng đến điều này) thì việc giữ đc lời hứa là một việc quá khó khăn.

  15. Tình đầu luôn đẹp nhưng phải qua thử thách của thời gian và sóng gió, đến với nhau đc hay ko đó là một bài toán khó, mình chỉ hi vọng Ôn Uyển và YKH nếu ko đến đc với nhau thì cố gắng giữ lại những hồi ức tươi đẹp này đến cuối đời cho dù nó chỉ là 1 tiêc nuối ;15

  16. Nếu như Yến Kỳ Hiên biết được Phất Khê chính là Ôn Uyển thì sẽ suy nghĩ như thế nào đây, chắc là mừng nhiều hơn vì ít ra thì hắn cũng ko có bệnh họan, người hắn thích là nữ tử, nhưng bên cạnh đó hắn sẽ chịu rất nhiếu áp lực và nhất là khi Ôn Uyển gặp lại Bạch Thế Niên thì hắn sẽ có thêm 1 đối thủ rất mạnh, mà ta tin độ chai mặt và khôn khéo của hắn sẽ ko bằng BTN đâu vì dù sao người ta cũng lớn hơn hắn cả chục tuổi và có chấp niệm với OU rất sâu ah

  17. Noi chung la khong thich doan nay lam -__- ko thich YKH vs OU. YKH ngo yeu duoi vay chu cung co chap lam ^^

  18. OU khóc đi khóc hết một lần cho YKH- mối tình đầu đi để sau này khỏi đau lòg hoặc áy náy cắn rứt lương tâm gì hết. Ta nóo thật ta cầu mong là YKH không giữ đc mak từ bỏ zậy mới thật sự tốt cho cả hai có lẻ tình cảm của OU lúc này là nhất thời tham luyến cái cảm giác chân thật đối xử của YKH mak OU chưa tìm thấy trog cả hai kiếp, có lẻ sau này OU nhận ra đó k fải là iu mak khi đó nếu từ bỏ thì OU rất áy náy vs YKH bởi zậy ta mới cầu mong cho YKH từ bỏ đi cho là ít kỉ cũng đc, mak thật sự YKH cũng k phải hoàn tòan phù hợp vs OU, k một ng đàn ông nào mak để cho ng fụ nữ của mình phải gánh vác hết gánh nặng trên vai, vs lại đứng ra bvệ cho mình hết cả nếu mak OU sốg vs YKH lâu dần cũng sẽ mệt mỏi thôi. Mak Bạch ca si tình một mực tìm kiếm OU cái ng chỉ gặp lần đầu tiên đã khắc sâu trg kí ức, wa nhìu năm rùi mak vẫn k từ bỏ

  19. có lẽ ta không thích YKH lắm nên chương này ta khá thất vọng vs OU, có lẽ nàng thiếu tình cảm nên thấy tình cảm này đáng quý chứ ta thấy YKH vẫn không hợp vs OU, OU cả 2 kiếp đến h vẫn rất mệt mỏi, phải đèo bòng thêm một YKH ngây thơ cái gì cũng dựa vào OU thì càng mệt mỏi hơn

  20. Cuộc sống có quá nhiều thử thách, OU thân ở vị trí đặc biệt, khảo nghiệm này chỉ cần YKH vượt qua được thì cả đời OU sẽ chăm lo cho hắn, bảo hộ hắn, … đáng tiếc …!!!

  21. Hứa!!!lời hứa để làm j trong khi thực lực không thể che chở cho tỷ, haizzzzz ta không biết nữa ta cảm thấy tỷ không chung tình bằng ng khác. Nếu tỷ yêu thương xem hiên nhi như đệ đệ ta thông cảm nhưng tỷ lại níu kéo như vậy ta nghĩ phải không tỷ đg trốn tránh, một ng thông minh như tỷ phải biết rằng huên nhi tuyệt đối k thích hợp vs tỷ , một ng hồn nhiên trong sáng ngây thiw như vậy tỷ nỡ lòng nào……thật sự là giận vô cùng

  22. Ko biết YKH sau này có thực hiện đc lời hứa với OU ko? Nếu là ko thì chắc chắn hai người hữu duyên vô phận rồi

  23. Nếu nam chính là ng khác thjf có nghĩa là 1 trong 2 ng có ng ko giữ đc lời hứa. Hic cảm động quá

  24. Ta thấy Ôn Uyển quá đáng khi đề nghị Kỳ Hiên phải giữ mình trong 5 năm. Chị là người XK nên có suy nghĩ của người trưởng thành, còn Kì Hiên dù gì cũng là một đứa trẻ mới lớn không thể nào bắt hắn phải chung thủy trong 5 năm, đó chính là thời gian trưởng thành của một nam tử cổ đại. Hơn nữa, thật không công bằng cho Kì Hiên phải ôm ấp một tình yêu đồng tính trong vòng 5 năm. Nếu Ôn Uyển nói rõ thân phận rồi đề nghị Kì Hiên chờ đợi cũng còn coi là hợp lý, đằng này muốn một đứa trẻ mới lớn lần đầu tiên rung động phải chờ đợi một đứa con trai thì chẳng khác gì Ôn Uyển ép buộc Kì Hiên thành người đồng tính. Ở trong thời đại lễ giáo gia phong, Ôn Uyển lại muốn dứa con trai duy nhất của Thuần vương cãi lời cha mẹ thành kẻ bất hiếu ôm một mối tình đồng tính mà lớn thì thật sự quá đáng

  25. Thật là đáng thương ah! Tội cho Kỳ Hiên. Đọc đến đây thì mình đoán là Kỳ Hiên ko thể giữ lời hứa với Ôn Uyển rồi.

  26. hazzz ta thực sự lo sợ một kết cục không tốt cho YKH -‘-
    đừng là BE nhaaaa đứa bé đáng yêu thuần khiết như vậy, hazz phận nam thứ quả thật khổ sở, mong rằng tác giả sẽ cho hắn quên đc OU

  27. Thật là câu chuyện buồn mà, hồi kết là 2 ng ko dc ở bên nhau, vì kì hiên ko pải nam 9 nha! Nhưg ko bít ai ko giữ dc lời hứa đây..?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: