Trọng sinh Chi Ôn Uyển – Chương 139+140 (Q3)

40

Chương 139: Vô vọng ( hạ )

Edit: Leticia

Beta: Ly Ly

 

            “Ôn Uyển, cháu là một đứa bé vô cùng thông minh, cũng là một đứa bé vô cùng hiếu thuận, khiến cho người khác yêu thích. Ta cũng thế, rất thích cháu, nếu có thể, ta vô cùng hy vọng cháu sẽ trở thành con dâu của ta, nhưng cháu phải biết rằng, cháu đã bị cuốn vào giữa tràng sóng gió này rồi. Mặc dù bên ngoài cháu biểu lộ như không quan tâm đến chuyện gì, nhưng ta biết, trong lòng cháu đã có tính toán của riêng mình. Ta tin tưởng cháu cũng rất rõ ràng, nếu Triệu vương giành được ngôi vị, kết cuộc của cháu không chết, thì chính là sống không bằng chết, cho dù là kết cuộc tốt nhất, thì cũng sẽ bị nhốt tại đất phong, cả đời không được ra khỏi đó. Nếu như Trịnh vương giành được ngôi vị, cháu nhất định sẽ được quyền cao chức trọng, mà nhà chúng ta lại là một chi trong gia tộc hiển quý nhất, gia tộc của Hoàng đế. Bất kể là đương kim Hoàng thượng bây giờ, hay trong tương lai, Trịnh vương có thể đăng vị, cũng sẽ không gả cháu, tâm can bảo bối của người đến nhà chúng ta.” Thuần vương chậm rãi nói.

            Ôn Uyển lặng yên ngồi ở đấy, nhìn Thuần vương tiếp tục nói “Cháu có thể không biết, mỗi một hoàng đế, đối với chi của chúng ta đều là vừa mượn hơi vừa phòng bị. Nếu như cháu đi điều tra thêm sẽ biết được, từ trước đến nay, chi của chúng ta không cưới một cô nương nào có thân phận quý trọng, cũng sẽ không cưới một nữ nhi của quyền thần đương triều nào. Kể cả nữ nhi của Vương Phủ, cũng chỉ gả cho người có chút căn cơ mà thôi, sẽ không gả vào nhà quyền quý. Bởi vì muốn giảm bớt lòng nghi ngờ của Hoàng đế đối với chúng ta. Ôn Uyển, cháu với Kỳ Hiên, không thích hợp. Nếu như cháu cố gắng kiên trì, đến lúc đó, cháu sẽ tha Hiên nhi xuống nước, khiến hắn bị rất nhiều khổ sở không đáng có. Kỳ Hiên đã bị chúng ta nuôi thành một người ngây thơ vô hại. Ôn Uyển, chúng ta bị vây ở vị trí này, có thể ngu, có thể đần, có thể quần là áo lụa, nhưng tuyệt đối không thể quá mức khôn khéo. Nếu như cháu tha hắn xuống nước, đến lúc đó, không chỉ mình hắn chịu khổ, cả cháu cũng sẽ bị liên lụy. Ta biết người cháu quan tâm đến chỉ có Hoàng thượng và Trịnh vương. Hai người kia, bọn họ đương nhiên không dám động tâm tư gì, cho dù có động tâm tư, cũng không làm gì được. Nhưng Kỳ Hiên thì khác, mặc dù có ta bảo vệ, nhưng vẫn không được.” Giọng nói Thuần vương trầm thấp nhưng ở trong thư phòng yên tĩnh, lại vô cùng chói tai.

            Ôn Uyển nghe xong những lời này, cũng biết Thuần vương không đáp ứng. Nhưng trong lòng nàng vẫn không bỏ được, tình cảm trân quý như vậy, người thuần khiết như vậy. Ôn Uyển biết, đây là thứ tình cảm không lẫn bất kỳ tạp chất nào bên trong, là tình cảm hồn nhiên nhất. Sau này, có thể sẽ không gặp được nữa. Ôn Uyển rất không nỡ: “Những thứ này cháu đều đã suy xét đến, cháu cũng không muốn kéo Kỳ Hiên vào trong vũng nước đục này. Cháu nghĩ, tạm thời không nên nói cho hắn biết, chờ qua ba năm nữa, đại cục tất nhiên đã định rồi. Khi đó nếu như cậu Trịnh vương được phong làm Thái tử, mà cháu còn sống, cháu hy vọng cậu có thể đáp ứng chuyện của cháu với Kỳ Hiên.”

            Thuần vương vẫn lắc đầu.

            Ôn Uyển ngạc nhiên”Tại sao?”

            Thuần vương nhìn thấy sự kiên quyết và khổ sở trong mắt Ôn Uyển, trong lòng cũng cảm thấy vui mừng. Như vậy xem ra, không phải một mình nhi tử nhà mình tương tư, mà là lưỡng tình tương duyệt. Đồng thời lại tiếc nuối thật sâu: “Trong hoàng tộc, chi của chúng ta cưới nữ tử nào cũng được, nhưng không thể cưới một nữ tử thông minh, có khả năng, thân phận quý trọng, thậm chí được lòng dân. Mà cháu, không chỉ có thân phận quý trọng, được lòng dân, mà còn có mệnh cách ‘quý không thể nói’. Chỉ có mẫu nghi thiên hạ mới có thể được lời bình luận ‘quý không thể nói’. Nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, cháu chính là hoàng hậu tương lai. Nếu như cháu thật sự gả cho Kỳ Hiên, tương lai chuyện này lan truyền ra ngoài, Hoàng đế nhất định sẽ cho là ta không có lòng thần phục. Nếu cháu vẫn kiên trì, nhất định sẽ khiến Hiên nhi phải rước lấy họa sát thân, cho nên ta tuyệt đối sẽ không cho phép Kỳ Hiên cưới cháu. Mà hoàng thượng cũng tuyệt đối không gả cháu cho Kỳ Hiên. Các ngươi, vừa bắt đầu chính là một sai lầm.”

            Ôn Uyển cười khẽ “Ai nói mệnh cách ‘quý không thể nói’ chính là mệnh hoàng hậu, những lời này đều là những lời sáo rỗng, cháu không tin. Cậu chỉ cần nói cho cháu biết, cậu đáp ứng hay không đáp ứng? Nếu như cậu đáp ứng, chờ khi đại cục đã định, mà cháu vẫn còn sống, cháu nhất định sẽ có biện pháp khiến ông ngoại Hoàng đế, hoặc cậu Trịnh vương đồng ý cửa hôn sự này, hôn sự của cháu là do chính cháu làm chủ.”

            Thuần vương lắc đầu, nói: “Chuyện này là không thể nào. Hôn sự của cháu, một mình cháu không làm chủ được.”

            Ôn Uyển nặng nề viết “Cháu nói có thể là có thể. Nếu như cậu thật sự kiêng kỵ, đến lúc đó, cháu sẽ nghĩ biện pháp khiến ông ngoại Hoàng đế đồng ý gả. Hiện tại cháu cần biết thái độ của cậu.”

            Nàng biết, nàng không nỡ, rất không nỡ buông bỏ tình cảm tốt đẹp như vậy. Nếu có thể, nàng thật sự không muốn buông tay, cho nên chưa cố gắng hết sức, chưa tranh thủ qua mà đã buông tay, không chỉ không công bằng với Yến Kỳ Hiên, mà sau này nàng còn có thể hối hận.

            “Không thể nào, Hoàng thượng sẽ không bao giờ đồng ý gả. Trong đây có rất nhiều chuyện, quan hệ đến rất nhiều thứ, bây giờ cháu còn nhỏ, không biết mức độ lợi và hại của nó, chờ sau này, cháu sẽ biết, vì thế cháu không nên mạo hiểm đi bước này. Nếu không, một khi Hoàng thượng chán ghét mà vứt bỏ cháu, cuộc sống tương lai của cháu sẽ gặp rất khó khăn. Hơn nữa, Kỳ Hiên cũng sẽ rất thống khổ. Cháu cũng biết tính tình của Kỳ Hiên, tính tình của đứa bé kia đã được nuôi dưỡng quá yếu ớt, không thể trải qua sóng to gió lớn được. Nó không giống với cháu, cho nên không thể.” Trong mắt Thuần vương có thương yêu sâu sắc.

            Ôn Uyển nhìn Thuần vương, qua thật lâu thật lâu, mới viết “Cháu nói rồi, chờ khi đại cục đã định rồi, cháu mới nói cho hắn biết. Nếu như cháu chết, thì mọi người đừng nói chân tướng sự thực cho Kỳ Hiên biết. Còn nếu như cậu Trịnh vương được phong làm thái tử, cháu là nữ nhi duy nhất của mẹ, có trợ giúp rất lớn đối với cậu Trịnh vương, tình cảm cậu cháu của chúng ta vẫn luôn rất tốt, không thể nào chỉ vì cháu muốn gả cho Yến Kỳ Hiên, mà người sẽ chán ghét, vứt bỏ cháu. Nếu cậu Trịnh vương thật sự làm Hoàng đế, cuộc sống tương lai của cháu sẽ không quá khó khăn, cho nên những gì cậu nói chỉ là lấy cớ. Cậu nói cho cháu biết đi, đến tột cùng là vì nguyên nhân gì? Hơn nữa, cháu rất rõ ràng, cháu bị câm, trong lịch sử, không có một người nào, không có một nữ tử câm nào được làm hoàng hậu. Cháu tin tưởng thật ra thì cậu biết rất rõ đạo lý này. Mặc dù đối với người ngoài, cháu là người tôn quý, có thể nói là tài hoa lớn bằng trời, nhưng thật ra, nếu như không có ông ngoại Hoàng đế che chở, cháu chỉ là một bé gái mồ côi, bị gia tộc vứt bỏ, bé gái mồ côi với hai bàn tay trắng. Còn Yến Kỳ Hiên, mặc dù hắn là Thế tử của Thuần vương phủ, nhưng ngoại trừ thân phận này ra, cái gì hắn cũng không có, càng không có bất cứ dã tâm nào. Một người có tính tình như vậy, cho dù danh tiếng của cháu lớn đến đâu, cũng không thể khiến cho ông ngoại Hoàng đế và cậu Trịnh vương quá mức kiêng kỵ. Cho dù thật sự có kiêng kỵ, cũng sẽ không gây trở ngại đến cuộc sống của Yến Kỳ Hiên. Hơn nữa, cháu có lòng tin, mình có thể xử lý tốt những chuyện này. Hiện tại điều cháu muốn biết chính là nguyên nhân gì khiến cho cậu cự tuyệt chuyện này? Chớ nói cái gì mà không biết mức độ lợi và hại, những thứ này đều là giả dối, cháu không muốn nghe. Cháu muốn biết là đến tột cùng cậu đang kiêng kỵ cái gì?” Triều đại này, nam tử có tướng mạo không hoàn hảo đã không thể ra làm quan, làm sao có thể để cho một người câm làm hoàng hậu? Cho dù cậu Trịnh vương làm hoàng đế, có thương nàng, có cưng chiều nàng như thế nào, cũng sẽ không làm chuyện hồ đồ như thế. Cùng lắm cũng chỉ gả mình cho một nhi tử khác của cậu mà thôi, rồi sau đó, cậu sẽ che chở cho mình, để mình có thể yên vui mà qua cả đời. Mình lựa chọn Yến Kỳ Hiên, Ôn Uyển tin tưởng cậu Trịnh vương sẽ không cự tuyệt.

            Thuần vương vẫn lắc đầu.

            Ôn Uyển thấy thế, tiếp tục viết: “Dựa theo tình huống bình thường mà nói, cháu bị câm, nếu như không phải được ông ngoại Hoàng đế đặc biệt cưng chiều, thì đừng nói đến phong hào tôn quý ‘ Hoàng quý Quận chúa’, mà ngay cả một Hương quân nho nhỏ, cháu cũng không có tư cách. Nếu như ông ngoại Hoàng đế thật sự có kiêng kỵ, gả cháu cho Yến Kỳ Hiên, ngược lại sẽ làm suy yếu sức ảnh hưởng của Thuần vương phủ, cho nên những gì cậu nói, đều là giả dối cả. Nguyên nhân chân chính hẳn là ở trên người của cháu, hơn nữa nguyên nhân này, ông ngoại Hoàng đế biết, cậu Trịnh vương biết, cậu cũng biết. Cháu nói như thế đúng không? Nói cho cháu biết đi, tại sao, cũng giúp trong lòng cháu hiểu rõ căn nguyên.” Một năm này, Ôn Uyển làm nhiều chuyện càng lúc càng quá đáng, cũng là vì muốn dò xét ý tứ của những người này, nhưng ông ngoại Hoàng đế và cậu Trịnh vương, ngay cả một câu trách cứ cũng không có. Nếu như nàng không sống ở bên cạnh hoàng đế mấy tháng, không có nhiều kinh nghiệm như vậy, tất nhiên nàng sẽ cho rằng, hai người là thật lòng yêu thương nàng, không hề trộn lẫn một chút tạp chất nào, thuần túy chỉ là vì thương yêu mình. Đáng tiếc, những điều tốt đẹp đó chỉ có trong tưởng tượng mà thôi. Chuyện này, bên trong tất nhiên còn có nguyên nhân mà mình không biết.

            Mà nhìn bộ dạng này của Thuần vương, rõ ràng là có vấn đề. Nàng là một người câm, cho dù thật sự có chút tài hoa đi nữa, thì gả cho Thế tử của Thuần vương phủ cũng đã là với cao. Dù sao tương lai, tước vị mà Yến Kỳ Hiên kế thừa cũng là vương, thân phận của Thuần vương quý trọng, địa vị Vương phi trong kinh thành cũng là số một số hai, mà nàng lại có bệnh câm. Ở triều đại này, mọi người vô cùng kiêng kỵ những người có bệnh không tiện nói ra, những nhà bình thường có chút của cải tuyệt đối sẽ không cho phép nhi tử của mình cưới một người câm.

            Thuần vương thấy Ôn Uyển vẫn như đang lọt vào trong sương mù, lập tức không khỏi cười khổ, nói “Ôn Uyển, là do chính cháu đã nói mình có khả năng ‘phú quốc chi tài’. Cháu cho là đương kim Hoàng thượng sẽ gả cháu cho Kỳ Hiên sao? Sẽ gả một người có khả năng phú quốc chi tài, còn rất được lòng dân đến Thuần vương phủ chúng ta?”

            Ôn Uyển nghe nói đến phú quốc chi tài, thì lập tức choáng váng. Chuyện này… tin đồn gì vậy? Cái gì mà ‘phú quốc chi tài’? Sao nàng lại không biết. Ôn Uyển không chút nghĩ ngợi, liền hỏi: “Chuyện này là ai nói? Ai nói cháu có khả năng phú quốc chi tài? Ai dám nói hưu nói vượn như vậy?”

            Thuần vương cười khổ, tiểu nha đầu này làm nhiều chuyện kinh thiên động địa như vậy, nhưng lại quên mất chuyện lúc đầu mình nói “Những lời này không phải do người khác lan truyền ra ngoài, mà là tự cháu nói. Ngày đó cháu nói với Trịnh vương, cháu có thể kiếm ba mươi ngàn vạn ngân lượng cho hắn. Ba mươi ngàn vạn, chính là ba tỷ lượng bạc. Hôm nay quốc khố trống không, hàng năm thuế má cũng chỉ có hai ba ngàn vạn lượng bạc, hàng năm triều đình đều là nhập không đủ xuất. Nếu như cháu không có khả năng này thì còn có thể, chỉ nói mạnh miệng thì cũng thôi đi, nhưng cháu nhìn lại những chuyện cháu đã làm xem. Không tốn một phân tiền vốn, trong vòng ba năm kiếm hơn một trăm vạn. Lần này, ba ngày, buôn bán lời một triệu lượng. Cháu nói xem, những lời cháu nói, Hoàng thượng và Trịnh vương sẽ nghĩ như thế nào? Ôn Uyển, cháu là một người thông minh, cháu cho rằng đến mức này, Hoàng thượng và Trịnh vương còn có thể đồng ý gả cháu đến Thuần vương phủ sao? Kỳ Hiên không có dã tâm, nhưng không có dã tâm không có nghĩa là sẽ khiến cho người ngồi trên long ỷ kia yên tâm. Ôn Uyển, cháu và Kỳ Hiên, vừa bắt đầu đã là một sai lầm, vì thế cháu hãy buông tay đi! Thừa dịp hiện tại, buông tay, đối với cháu, đối với Kỳ Hiên, đều tốt.”

Chương 140: Du lịch ( thượng )

 

            Cho tới bây giờ, Ôn Uyển chỉ còn biết cười khổ, hóa ra nguyên nhân chân chính là do mình. Phú quốc chi tài, ngày đó nàng nói những lời này trong lúc nhất thời kích động, nhưng lại nuốt phải quả đắng lớn như vậy. Nhưng dù thế nào đi nữa, nàng cũng không hối hận. Bởi vì nếu không có lần vọng động đó, thì cũng sẽ không có một năm tiêu dao tự tại như thế này.

            Nếu như là những chuyện khác, nàng còn có thể tranh thủ, nhưng những lời Thuần vương vừa mới nói đã chặt đứt tất cả ý niệm của nàng. Ý tứ của Thuần vương rất rõ ràng, ông ngoại Hoàng đế và cậu Trịnh vương sẽ không đáp ứng. Nếu như nàng cố ý yêu cầu, chỉ khiến Yến Kỳ Hiên mất mạng mà thôi. Thuần vương phủ dĩ nhiên là tôn quý, nhưng có tôn quý hơn nữa, cũng không thể tôn quý hơn Hoàng đế. Hoàng đế là người có quyền lợi cao nhất ở quốc gia này, có thể nắm trong tay sinh tử của tất cả mọi người, nếu Hoàng đế nổi lên lòng nghi ngờ với một người, cho dù không giết, có để cho người đó sống, thì người này cũng phải cúi đầu mà sống qua cả đời.

            Ôn Uyển ngồi trên ghế quý phi, trầm mặc thật lâu, thật lâu, cuối cùng thở dài một hơi, quả nhiên yêu sớm là không tốt. Nhìn kết quả này xem, hai người đoán chừng là hữu duyên vô phận rồi. Sớm biết như vậy, lúc ấy nàng đã mặc kệ tên ngốc kia rồi, sẽ không lún sâu vào như bây giờ, không chỉ hại người mà còn hại mình, vẫn là do nàng chưa hiểu rõ bản thân, hiểu không không đủ thấu đáo!

            Biết rõ là quả đắng, là kết cục bi thảm, không nên chạm đến, như vậy, đối với tất cả mọi người mới tốt. Tình yêu oanh oanh liệt liệt sẽ làm tổn thương phổi, còn hao tổn tinh thần, mà nàng, đã qua cái tuổi vì tình yêu mà nguyện ý vứt bỏ hết thảy rồi.

            Cuối cùng Ôn Uyển quyết định tạm thời cứ như vậy đi, chuyện sau này cứ để sau này tính, hiện tại có nói thêm nữa cũng không được ích lợi gì. Muốn, ít nhất cũng phải chờ đại cục định rồi hãy nói “Cháu biết rồi, chuyện này không được cho Kỳ Hiên biết, cháu sợ hắn chịu không nỗi, đến lúc đó gây ra chuyện gì, sẽ rất phiền toái. Cứ để cho chúng cháu yên ổn ở chung với nhau thêm vài ngày, đến khi cháu đi, tất cả mọi chuyện đều sẽ tan thành mây khói.” Ôn Uyển không có ý định buông tay, nhưng thái độ cũng không còn kiên quyết như lúc trước nữa.

            Thuần vương thấy Ôn Uyển không quả quyết cự tuyệt, mà chỉ nói là tạm thời cứ như vậy, thì cũng biết thật ra Ôn Uyển vẫn chưa buông tay. Nàng không buông tay, có nghĩa là con mình vẫn đang nằm trong vòng nguy hiểm. Cho nên, Thuần vương quyết định dao sắc chặt đay rối (giải quyết dứt khoát), đợi nàng đi khỏi đây, thì từ từ cũng sẽ quên mất: “Hành trình của cháu đã an bài vào ngày mai. Cháu trở về thu dọn đi, tối nay sẽ đi.” Càng kéo dài thời gian, con mình sẽ càng nguy hiểm. Làm sao hắn cũng không nghĩ đến, hiện tại tính tình của Ôn Uyển đã thành ra thế này, mà con của hắn lại còn để ý đến, hắn thật rất thất sách. Nếu biết như vậy, nửa năm trước, nên đưa Ôn Uyển đi, thì sẽ không xảy ra chuyện giống ngày hôm nay.

            Ôn Uyển vô cùng bất đắc dĩ, thật đúng là keo kiệt, cũng quá phòng bị nàng đi! Cho mình thêm một chút thời gian thì cũng đâu thể làm được gì. Khụ, tại sao phải như vậy! Tại sao nàng muốn có được vật gì, lại luôn luôn khó khăn như vậy.

            Ôn Uyển suy nghĩ một chút, rồi viết ba chữ  “Ngày mai đi!” Viết xong, để bút xuống, cũng không nhìn sắc mặt Thuần vương, liền đi ra ngoài.

            Thuần vương nhìn bóng lưng cô đơn của Ôn Uyển, có chút buồn bã, trong lòng suy nghĩ, Ôn Uyển, không phải là ta nhẫn tâm, mà ta không thể, vì Kỳ Hiên, hy vọng cháu có thể hiểu.

            Ôn Uyển vừa về tới Bạch Ngọc Viên, Kỳ Hiên đi tới, hắn nhìn thấy vẻ mỏi mệt trên mặt Ôn Uyển, có chút bận tâm hỏi “Phất Khê, phụ vương tìm ngươi có chuyện gì?”

            “Không có chuyện gì, nói về việc ta sắp trở về Giang Nam, tạm thời còn chưa định ngày. Ngươi không nên khổ sở, chờ hết năm, thân thể tổ phụ tốt rồi, ta sẽ quay lại đây. Đến lúc đó, ngày ngày chúng ta có thể ở bên cạnh nhau. Ngươi thấy thế nào?” Ôn Uyển cười nói

            “Thật sự?” Kỳ Hiên nghe những lời này thì rất mừng rỡ.

            “Đương nhiên là thật, ta đã lừa gạt ngươi bao giờ chưa?” Ôn Uyển cười, trấn an Yến Kỳ Hiên đang có chút bất an. Thấy hắn còn muốn nói, nàng liền lấy cây sáo, nhẹ nhàng mà thổi một khúc.

            “Ngày mai, khí trời hẳn là không tệ, ngày mai chúng ta đi chơi.” Ôn Uyển nhìn mặt trăng tròn trịa, to lớn, nàng nghĩ thời tiết ngày mai chắc là rất tốt.

            “Được, nhưng mà chỉ có hai người chúng ta đi?” Ôn Uyển gật đầu. Đêm đó, Yến Kỳ Hiên sống chết không chịu trở về. Ôn Uyển cúi đầu, thu liễm tất cả tâm tư, để cho hắn ngủ trên giường của Băng Dao. Không phải là Ôn Uyển già mồm cãi láo, mà nàng lo lắng Thuần vương biết được, sẽ tới đây buộc nàng trở về. Băng Dao thì tự mình chuyển một chiếc giường nhỏ, êm ái vào, dù sao thì gian phòng cũng khá lớn, không lo lắng không có chỗ.

           Chờ đến khi nghe được hô hấp đều đều của Yến Kỳ Hiên, biết hắn đã ngủ thiếp đi, Ôn Uyển bò dậy, nhìn Yến Kỳ Hiên ngủ, ánh mắt Ôn Uyển vô cùng chua xót.

            Ánh lửa của đèn dương giác cung đình xuyên qua màn lụa, ánh sáng lờ mờ làm tăng lên vẻ đẹp trên dung nhan như ngọc của hắn, mái tóc dài đen nhánh trơn trượt tản ra một cách mất trật tự, giống như gấm vóc hoa lệ. Lông mi rất dày, rậm, giống như hồ điệp khẽ lay động. Tướng ngủ rất dịu dàng, còn mang theo nụ cười nhàn nhạt  .

            Ôn Uyển nhìn dung nhan an tường khi ngủ của Yến Kỳ Hiên thì vô cùng khổ sở. Nếu biết rằng sẽ có kết cục như vậy, dù như thế nào nàng cũng sẽ không bắt đầu, nhưng ngẫm lại, cũng không hối hận. Mối tình đầu, thanh nhã mà tươi đẹp, giống như lời nói mê sảng trong mây khói, cũng giống như lời than thở trong mộng cảnh. Nhưng lại càng giống như một quả trám (quả ô liu), ăn không quen sẽ cảm thấy rất chua, nhưng sẽ nhớ đến vĩnh viễn. Không phải có câu nói, thiếu niên ôm ấp tình cảm luôn là thơ, người không si tình không phải thiếu niên. Không nhất định phải thiên trường địa cửu, chỉ cần đã từng rực rỡ huy hoàng qua.

            Ôn Uyển tin, nếu như nàng hỏi Yến Kỳ Hiên, hắn cũng sẽ lựa chọn giống như mình. Tình nguyện lựa chọn đã từng có được, mà không phải là hối hận vì đã từng gặp nhau.

            Trong lòng Ôn Uyển rất bi thương, người tốt đẹp như vậy, mình không có lựa chọn nào mà phải buông tay. Tại sao? nàng không muốn buông tay. Trong lòng Ôn Uyển rất khổ sở, không gì sánh kịp. Nàng muốn nhận được hạnh phúc, tại sao lại khó như vậy? Tại sao luôn luôn lấy lý do này tới ngăn cản nàng? Nàng không muốn buông tay, nàng muốn bắt lấy phần hạnh phúc này.

            Không, nghĩ tới đây, Ôn Uyển liền nghiêm nghị. Nàng tuyệt đối không dễ dàng buông tay. Tình cảm tốt đẹp như vậy, bỏ lỡ, sau này sẽ không thể nào có được nữa, cho nên không thể buông tay, tuyệt đối không thể dễ dàng buông tay. Không cố gắng, cứ dễ dàng buông tha như vậy, không chỉ không công bằng với Yến Kỳ Hiên, tương lai nàng cũng sẽ hối hận. Cái gì mà mệnh cách ‘quý không thể nói’, với tính tình của Yến Kỳ Hiên, kẻ ngu cũng không tin hắn có thể làm Hoàng đế. Còn nữa, ai nói mệnh cách ‘quý không thể nói’ thì nhất định phải là hoàng hậu. Sau này, cho dù có phải xuất gia làm ni cô, nàng cũng tuyệt đối không làm hoàng hậu gì gì đó.

            Không, không buông bỏ, chỉ cần nàng không chết, nhất định sẽ có biện pháp , không thể cứ dễ dàng buông tay như vậy, nàng nhất định có thể tìm được biện pháp . Còn có mấy năm thời gian, nhất định có thể tìm được biện pháp. Sau khi Ôn Uyển hạ quyết tâm xong, liền vươn tay véo véo khuôn mặt mềm mại của Yến Kỳ Hiên.

            Băng Dao nhìn sự giãy dụa trong đáy mắt Ôn Uyển, đến cuối cùng đã từ từ bình tĩnh lại. Băng Dao biết, thật ra Quận chúa sẽ không buông tay.

            Ngày thứ hai, trời vừa sáng đã thức dậy, sau khi Băng Dao rửa mặt cho Ôn Uyển xong, Ôn Uyển liền kéo Yến Kỳ Hiên dậy, rửa mặt cho hắn, chải đầu tóc. Chải tóc xong, dưới sự chỉ đạo của Đông Thanh, từ từ buộc tóc gọn gàng cho hắn.

            “Phất Khê, nếu ngươi là nữ tử, ngươi nhất định là một nương tử rất hiền lành. Nhưng mà sau này, ngươi cũng sẽ là nương tử của ta. Nương tử, ngươi thật khéo tay!” Kỳ Hiên vuốt mái tóc vừa được sửa sang lại. Hắn thấy hôm nay, Ôn Uyển đối xử với hắn đặc biệt tốt, không có hung hắn, đối với hắn sở cầu tất ứng, trong lòng vui vẻ nói không nên lời, cho nên nói chuyện, cũng không còn kiêng kỵ nữa.

            Ôn Uyển nghe vậy thì cười cười, kéo tay hắn, phất phất tay. Băng Dao đi ra ngoài, truyền lời sai người bưng bữa sáng lên. Kỳ Hiên thấy Ôn Uyển không phản bác, gọi càng hăng hái hơn.

            “Nương tử, ăn nhiều một chút. Gà tơ nấu với cây ngải tây là món ngươi thích, ăn nhiều một chút, phải nuôi mình béo lên chút nữa.” Yến Kỳ Hiên thấy Ôn Uyển không bài xích hai chữ nương tử mà mình gọi, thì trong lòng rất vui sướng, càng gọi to hơn, dường như sợ Ôn Uyển không nghe vậy. Đông Thanh cúi đầu, trong lòng căm tức không dứt, cứ như là tên ngốc vậy, sao xứng đôi với công tử nhà mình chứ? Băng Dao cũng cúi đầu, thế tử cái gì cũng không biết, tất cả chỉ trích và áp lực đều do tiểu chủ tử gánh chịu. Hiện tại Hoàng thượng không biết thì cũng thôi đi, một khi biết, Hoàng thượng tuyệt đối sẽ không đồng ý. Mà với tính tình của công tử, con đường này vô cùng gian nguy. Băng Dao ở đây một năm cũng biết tính tình của Ôn Uyển, nếu đã quyết định chuyện gì, căn bản sẽ không thay đổi. Người nào khuyên cũng vô dụng.

            Ôn Uyển nói là hai người, nhưng đến khi đi ra ngoài, nàng vẫn mang theo khoảng hai mươi thị vệ ở bên người, đi cùng một lúc. Đây đều là vì suy nghĩ đến sự an toàn của cả hai. Ôn Uyển cũng không nói chính xác là đi đâu, mà chỉ nói muốn đi ra ngoài giải sầu, không có nơi cố định nhưng nhất định phải ra vùng ngoại ô là không thể nghi ngờ.

            Lúc này đã là những ngày cuối cùng của tháng mười một, vào đông, khí trời lạnh lẽo. Hai người cưỡi ngựa, đi trên đường, sương mù xung quanh còn chưa tản đi hết. Mọi thứ đều mông mông lung lung.

            “Phất Khê, ngươi có lạnh hay không? Nếu thấy lạnh thì chúng ta trở về, không ra ngoài nữa.” Kỳ Hiên nhìn Ôn Uyển run rẩy, vội vàng đi đến bên cạnh, cẩn thận hỏi.

            Ôn Uyển lắc đầu. Hai người tiếp tục đi về phía trước, dọc theo đường đi, căn bản là chỉ có Yến Kỳ Hiên nói chuyện. Sở dĩ Yến Kỳ Hiên không nghi ngờ là vì Ôn Uyển nói cổ họng của nàng đau, không thể nói nhiều.

            Khoái mã chạy hơn một canh giờ, Ôn Uyển ở trên ngựa, nhìn sườn núi ở phía xa, thấy một vùng đỏ au, lòng bỗng thấy rung động, liền sai người dừng lại, đi đến nơi đỏ rực như lửa kia xem một chút. Ôn Uyển nhìn, biết đây là rừng phong.

            Đám người đến gần, phát hiện nơi này quả nhiên là một rừng cây phong. Nơi này là vương quốc của cây phong đỏ rực như lửa, bởi vì cuối mùa thu, lá phong vàng óng ánh như lửa đỏ rơi trên mặt đất tạo thành tầng tầng lớp lớp, nhìn qua thấy mặt đất giống như có một tấm thảm màu vàng kim óng ánh, vô cùng xinh đẹp.

            Ôn Uyển xuống ngựa, tay trong tay cùng Yến Kỳ Hiên đi vào. Đập vào mắt nàng, chính là một rừng cây phong lớn. Ôn Uyển nhìn mảng lớn cây Phong đỏ rực như lửa, nhớ tiếng Trung có câu, cây Phong đại biểu cho tương tư. Cây Phong tương tư, đậu đỏ tương tư.

            Gió thổi tới, lá trên cây xoay xoay theo gió chập chờn rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất, chập chờn trước mắt, đồng thời phiêu đãng ở trong lòng. Ôn Uyển nhìn lá phong rơi xuống ở trước mắt, nhịn không được đưa tay ra, tiếp được phiến lá đã không còn màu xanh tươi mới tràn đầy sức sống như trước nữa, mà lại là chiếc lá phong đỏ tươi rực rỡ như máu, lá đỏ đến mức tạo cảm giác sôi động.

            Ôn Uyển không biết lúc này nàng có tâm tình gì nữa, tại sao trong lòng lại chua xót như vậy, giống như lá phong trong tay kia. Trong mắt có một giọt nước đã bắt đầu lan tràn.

Discussion40 Comments

  1. Ngô,một câu đã quyết là sẽ làm khiến ta nghi ngờ có phải mai mốt YKH sẽ hi sinh k a,BE a.
    Nhưng mà chương này chua xót quá đi…
    Ta đợi cả ngày không phải để đổi lấy một chương lấy nước mắt này a T^T

  2. ÔU kiên trì chuyện này thế chỉ sợ 2 người sẽ chuốc phải đau khổ, k biết a nam 9 thế nào nữa ;60

  3. Không nghĩ tới Ôn Uyển kiên trì như vậy, Thuần Vương nói không sai chút nào, cảm thấy tình huống của Ôn Uyển rất nguy hiểm mà Yến Kì Hiên thì càng không có 1 chút thủ đoạn cùng tâm cơ, chỉ là vật ngáng chân Ôn Uyển, hơn thế nữa cũng có thể không sống sót mà qua khỏi cuộc tranh đấu này, tình cảm đơn thuần nhưng trong xã hội này trừ khi năng lực đủ lớn nếu không thì khó mà sống nổi, sau này Ôn Uyển sẽ tìm được hạnh phúc của mình, nhưng không phải bên cạnh Yến Kì Hiên mà là người khác, sắp đến lúc Ôn Uyển trở về rồi, xem Ôn Uyển đối phó với con Tư Nguyệt như thế nào đây, mong chờ quá.

  4. -hai người là thật lòng yêu thương nàng, không hề trộn lẫn một chút tạm chất nào => TẠP chất
    -Sauk hi Ôn Uyển hạ quyết tâm xong, liền vươn tay véo véo khuôn mặt mềm mại của Yến Kỳ Hiên => Sau khi
    OU mệnh khổ, sao cái gì với OU cũng khó khăn đến thế. Đường nhân duyên thật sự là đủ chông gai. Mối tình đầu đẹp đẽ là vậy mà giờ đây cũng chỉ còn buồn đau, chua xót. Ai~ có khi như YKH không biết gì lại là tốt nhất. Tks nàng

  5. Hazz ta thấy ou chi bằng cứ dứt khoát cho xog ykh yếu đuối như thế sau này khi sóg gió nổi lên k chốg đỡ đc..đau ngắn k bằng đau dài.thak ty

  6. Không ngờ ôn uyển lại yêu yến kỳ hiên nhiều như vậy, hai người đúng là hữu duyên vô phận, yến kỳ hiên ngốc nên chẳng biết gì vẫn vui vẻ như vậy chỉ có ôn uyển đánh thương chịu đựng tất cả. Mong là khi ôn uyển về nên quên đoạn tình fảl này đi yến kỳ hiên uơyêý đuối như thế sao có thể bảo vệ được ôn uyển chứ, ôa thì muốn ôn uyển được yêu thương chìu chuộng và được người che chở thôi còn yến kỳ hiên thì không làm được điều đó.

  7. ôn uyển ak..tình cảm này chết đi…quá ngây thơ rùi..đời k như là mơ đâu..động tới cực hạn của hoàng thượng thì cứ chuẩn xác định chầu diêm vương đi…iu kỳ hiên, vớ vẩn thế nào ý

  8. Khi tình đã quyết sao dễ buông tay. Ôu, cứ đi theo con đường nàng đã chọn, dù nó khó khăn và kết quả chỉ là sự tan vỡ thì nó cũng là quá trình nàng trải nghiệm tâm tính. Tên ngốc kia vẫn vô tư quá đó. Thanks tỷ

  9. khuongthihuongbrl

    OU cố chấp không buông tay như vậy cũng là một điều bi ai cho nàng ah, nếu như OU có thể buông tay đoạn tình cảm này thì nàng cũng sẽ không lận đận về đường tình duyên rồi ah, thật là khao khát nắm giữ cũng làm cho người ta khổ sở ah. Hy vọng sau này OU có thể buông tay được nếu không chỗ nào cho a nam 9 đây. Đúng là OU nhận lận đận tình duyên ah. Buồn quá, OU kết thúc chuyến dã ngoại và phải trở về rồi ah, bắt đầu với những cuộc chiến vương quyền đầy máu rồi đây. thanks nàng!

  10. ở thời nào cũng vậy, nhiều đôi lưỡng tình tương duyệt nhưng chỉ vì cái gọi là “thân phận” mà không thể đến với nhau.
    ôu vs ykh vừa là mối tình đầu, vừa là mối tình thưở thiếu niên đẹp nhất trog đời, là tình cảm trong sáng không pha lẫn bất cứ tạp chất nào.
    Nhất là với ôu, chỉ là một con người nhỏ nhoi nhưng bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực khốc liệt ta sống mi chết thì cái tình cảm này càng đáng quý biết bao.
    thương ôu vì không thể nói tình cảm của chính mình, càng thương ykh vì có khả năng suốt đời cũng không biết được sự thật và cho dù sau này biết thì chắc cũng sẽ dằn vặt tự trách vì sự bất lực của mình.
    ( thực ra mình đang nghĩ là nếu cho ykh là nam chính cũng khôg phải là một ý kiến tồi)
    Lần đầu tiên cmt dài như thế này nhưng vì một chương chuyện hay như này thì cũng đáng

  11. MinhDoanhDoanh

    Ôi, 1 anh 13 với 1 nàng 11, 1 tiếng nương tử 2 tiếng nương tử, giống đang chơi đồ hàng quá. Không ngờ OU lại nghiêm túc và có tình cảm với KH sâu đến như vậy, dứt bỏ đi nàng ơi, nếu không đau lần này, lần sau nàng sẽ đau gấp trăm ngàn lần đó T_T

  12. OU đáng thương T^T nghe tả đoạn cuối mà e muốn khóc thay OU quá huhu T^T vì s ông trời bất công như vậy T^T một người như OU hiếm hoi lắm mới tin tưởng và yêu thương một người… s mà số phận trêu ngươi quá T^T

  13. A… Dùng chữ tình đầu tan vỡ làm ta đau lòng quá ;70 ;70 Ta hk tin nổi luôn . Ta vốn nghĩ nàng chỉ đơn thuần thix YKH như ng thân thôi ;70 Nhưng nàng thể hiện như ng thất tình làm ta chua xót quá !!!!!!
    Ta thấy đúng là nên dùng từ Chấp Nhất để nói về tình cảm này của nàng ;61 Chẳng qua nàng ko muốn buông tay thôi . Một tình yêu đẹp thuần khiết như vậy đúng là ai cũng muốn có dc . Nhưng ko phải đẹp là hợp vs mình ;61
    Lẽ ra ta có chút oán trách Ôn Uyển nhưng lời nàng nói làm ta nhớ đến những chuyện trong quá khứ…..Đúng là trc giờ những gì nàng mong muốn đều ko có dc , khát khao của nàng mãnh liệt hơn chúng ta nghĩ nhiều . Ta trách nàng ko bik nhìn nhận vấn đề , ko nên bám víu vào tình cảm vô vọng đó . Cái chờ nàng ở phía trc là tranh đấu là máu me là chết chóc nên thứ nàng nên quan tâm lúc này là làm sao sống sót . Tình cảm mà nàng muốn là xa xỉ ! ;55
    Nhưng mà lúc trc khi dc nhận bàn cờ Lung Linh thứ nàng khao khát từ kiếp trc . Ta bik nàng vui như thế nào hạnh phúc như thế nào , nhưng bàn cờ đó sau đó cũng bị ngta làm vỡ . Nàng khóc , khóc đến thương tâm như thế , khóc luôn cjo số phận của đời trc , khóc luôn cho tình cảnh của đời này . Khóc vì tình thân kiếp này nàng nhận dc cũng ko tinh thuần như nàng nghĩ , tất cả cũng dính tránh chấp dính quyền lợi ;45
    Vì vậy khi gặp dc YKH , khi nhận dc thứ tình cảm thuần khiết ko tạp chất đó nàng ko thể nào bàng quang nhìn nó lướt qua . Nàng muốn có dc nó . Nàng sai ? ;38
    Cho nên ta cũng ko oán nàng nữa làm gì . Nàng quyết liệt như vậy tuy ngoài ý muốn của ta nhưng thay vì trách cứ ta muốn hiểu và thông cảm với nàng . ;56
    Haizzz ta ko thix YKH ko thix hắn nhu nhược hk thix hắn vì hắn ko có khả năng bảo vệ Ôn Uyển . Nhưng ta quá định kiến quá khắc khe vs hắn vì thứ Ôn Uyển muốn có ở hắn chỉ đơn giản là thứ tình cảm thuần khiết của hắn .
    Cuộc đời của nàng thứ theo đuổi từ đầu đến cuối cũng chỉ là có dc một ng toàn tâm vì nàng mà iu thương vì nàng mà suy nghĩ ;38 Ko phải vì những thứ phù phiếm khác mà ta mong muốn ng nam nhân của nàng có . ;55 Ta quên là nàng ko cần . Cũng ko quan tâm !!!! Cho nên hà tất ta phải chấp nhất . Thuận theo tự nhiên thôi ;62

  14. Không nghĩ Ôn Uyển lại có được phần tình cảm cố chấp đến vậy với Yến Kỳ Hiên . Cũng có thể vì kiệp trước nàng chịu đựng sự cô đơn , lợi dụng và phản bội nên kiếp này nàng đã quá khắc khoải mong ngóng 1 sự quan tâm chăm sóc , vừa khéo Yến Kỳ Hiên lại đơn thuần ngây thơ yêu thương nàng khiến cho nàng luyến tiếc không muốn buông bỏ đi ? Có thể tạm xem Kỳ Hiên là mối tình đầu của Ôn Uyển vậy , mặc dù theo mình thấy phần tình cảm này chưa hẳn là yêu mà vẫn chỉ ở mức thích thông thường mà thôi , không nhiều hơn thích chút nào đâu vì thực sự thì khi động cái phần tình này , Ôn Uyển vẫn còn suy nghĩ thiệt hơn , tính toán rất nhiều trên mọi phương diện . Mà trong tình yêu thì cứ tính toán hoài sẽ mệt mỏi lắm , không kéo dài lâu bên được . Thiết nghĩ Ôn Uyển chỉ có thể đi bên Bạch Thế Niên vì người đó đã hình thành tính cách chuẩn mực riêng rồi , đủ vững vàng để không bị chèn ép lợi dụng , đủ tỉnh áo để giữ mình và cũng đủ tài hoa , tư sắc để tương xứng với nàng . Thôi thì anh nam 9 sớm sớm lên sàn đi nhé ! Mong là bé Kỳ Hiên có thể nhanh chóng vượt qua cú sock này !

  15. Nguoi ta noi tinh yeu dau ngay tho trong sang, luc nao cung dep va kho quen, on uyen da dong tam roi thi kho co the rut ra duoc, the cuoc da dinh nang khong the nao quyet dinh chuyen hon nhan cua minh

  16. Tac gia cung ac qua :v viet thi viet BTN voi OU la mot cap lai co tinh viet OU co tinh dau voi YKH T-T

  17. đã biết kết cục là thế nhưng vẫn tình nguyện đưa chân vào. Coi như bước đầu cho định mệnh của Kỳ Hiên. Mà mệnh cách quý không thể nói có thể nào là “giám quốc công chúa” hoặc “hộ quốc công chúa” không. Đâu phải cứ là hoàng hậu thì mới là “quý không thể nói”. Ôi trời, coi như kỳ hiên kiểu người có số phận sướng trước khổ sau nà.

  18. Đọc chap nay mà nước mắt cứ rơi như mưa không cầm được. Đến tận sáng nay mới có thể gửi comment.
    Thấy cũng thương cho tình cảm đơn thuần trong sáng vừa mới hé nở đã bị thực tế tàn khốc dập tắt đi. Nhưng thôi cắt sớm còn hơn cắt muộn, tuy rằng yêu nhau nhưng sau này hai người sẽ thấy là hai người có khoảng cách rất xa về nhiều điểm, không thể cùng chung con đường được. Yến kỳ hiên đành phải đau khổ suốt đời thôi vì dù sao on uyển cũng không bị lún sâu vào tình cảm này.

  19. hjc đườg tình của Ôn Uyển gjan nan qua’ . tội cho Kỳ Hiên nữa… mối tình đầu chưa j đã bjết kết cục :(

  20. đọc chương này xong ức chế ghê>>>tội cho OU của ta quá, cả YKH nữa, haiz, tình đầu mà, có ai được toại nguyện đâu, hy vọng là sẽ không gây nên đau đớn quá lớn cho cả 2, hix, thanks nàng nhiều nhé

  21. Vậy là cuối cùng nàng cũng đã có người trong lòng, nhưng chặng đường này thật quá gian nan vì nói thật ra nếu chọn Yến Kỳ Hiên Ôn Uyển sẽ khổ rất nhiều vì hắn quá ngây thơ nên tòan bộ đều là nàng lo nàng suy tính hết nên lâu dần sẽ mệt mỏi

  22. khổ thân cho OU quá! từ trước đến giờ OU luôn phải sống trong âm mưu người lừa ta gạt, luôn phải canh cánh đề phòng mọi người để bảo vệ mình cho nên khi song cùng YKH cô cảm thấy được sự đơn thuần, thiện lương, tình cảm chân thành cũng như viêc đươc bảo vệ, được thả long tâm hồn nên cô quyến luyến trân trọng la đúng. OU chăc chắn sẽ không bỏ cuộc đâu, quan trong là YKH có kiên trì chờ đợ OU dược hay khong mà thôi!

  23. Mọi người có vẻ thích YKH nhỉ, mình thì theo dõi từ đầu đến giờ đều chưa có 1 chút cảm tình nào vs nhân vat này, tác giả tạo ra nv này ngoài vẻ đẹp như hoa, nhưng tính cách thì quá ư là thụ động và nhu nhượt, chẳng có chút nào xứng đáng vs OU.

  24. Thế cục đã định rùi muốn đổi cũng không đổi đc chỉ mình OU chịu đựng đau khổ thôi còn YKH haiz quá ngây thơ chịu không đc đau khổ ak, không ngờ tình cảm của OU vs YKH cũng sâu, tưởng đâu chỉ là luyến tuyết ngây thơ của YKH

  25. 2 người cũng chỉ mới bắt đầu thôi vẫn chưa sâu đậm, sau này khi về già ngẫm lại có khi thấy mình khi đó thật trẻ con ấy chứ

  26. Moi bat dau ma chua sau dam dau buong tay di on uyen YKH tot that day nhung han co the bao ve duoc mi khong nghi ky di tinh yeu moi chom cua con nit thoi dung co chap nhat

  27. hjx hjx ty cua 2ng thi ra la motip bi gia dinh ngan cam… haizzz cai thoi dai nay, con ng muon quyet dinh chuyen j cung fai can nhac truoc…sau… o vi tri cang cao, thi tu do cang bo hep :(((

  28. Ngay từ đầu là sai rồi!ng thông minh như tỷ lại không biết là mình đã sai rồi sao??thân là ng con gái mà cái j cũng phải gánh vác toàn bộ oán trách phải gánh chịu, đáng thương quá rồi, tại sao lại rước lấy khổ sở vô ng vậy không phải là tỷ muốn có csong bình yên nhàn hạ tiêu dao như ẩn sĩ sao?? Cực kì cực kì không công bằng với Kì Hiên rồi cái gi cũng không biết không hay cứ ngây thơ khờ dại mà sống!!
    Nhìn tỷ đau lòng như vậy tui cũng không biết phải oán trách tỷ như thế nào nữa, tình đầu mà buông tay đi

  29. Đành phải buông tay sao? Nếu mình là ôn uyển cũng ko buông tay. Chưa thử hết sức sao lại buông như vậy được? ” tình nguyện lựa chọn đã từng có được, mà ko phải hối hận vì đã từng gặp nhau”

  30. Haizzz thiệt là đáng thương cho Kỳ Hiên và Ôn Uyển. Thật ra Ôn Uyển đã là nữ cường rồi thì cũng ko cần nam chính mạnh mẽ tài hoa dữ dội quá làm gì. Cái nàng cần là một người thật tâm đứng về phía mình, một người mà mình có thể tin tưởng được. Kỳ Hiên là một người như vậy, nhưng tiếc là vai nam phụ. Thất tội nghiệp. Hy vọng là hai người có thể vượt qua đau khổ chia ly này mà thành tri kỹ thân nhân mãi mãi

  31. Ko nghĩ tới ôn uyển cũg dàh tìh cảm sâu đậm cho yến kì hiên như v…
    hạnh phúc với ôn uyển qả là xa xỉ và xa vời mà. Biết ôn uyển ko dễ buôg tay nhưg dù kết qả thế nào cũg là sẽ hại yến kì hiên thôi. Ko bít ôn uyển sẽ đến với nam 9 thế nào đây nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: