Trọng sinh Chi Ôn Uyển – Chương 135+136 (Q3)

36

Chương 135: Tuyệt thế mỹ nhân thỉnh cầu ( hạ )

 Edit: Leticia

Ôn Uyển nhìn dung nhan tuyệt thế này, thấy nàng nói đến Bạch Thế Niên, có một loại tia sáng không thể nhìn thấy. Loại tia sáng này, gọi là yêu say đắm, gọi là thâm tình, cũng gọi là kiếp nạn.

 

Ôn Uyển nhìn Ngọc Tuyết như vậy, biết nàng ta nói là sự thật. Nhưng nàng vẫn không phản ứng gì, chỉ coi như cái gì cũng không nghe thấy, ngồi ở chỗ đó. Nhưng trong lòng cũng thở dài một hơi, một người xuất thân thế gia tay cầm trọng quyền, hơn nữa còn là một tướng quân văn võ song toàn. Cùng một vị thanh lâu nữ tử tài sắc song toàn. Lưu truyền ra ngoài, tất nhiên là một đoạn giai thoại anh hùng mỹ nhân. Nhưng giai thoại như vậy, sẽ chỉ có ở trong kịch nam, mà không phải là ở trong thực tế.

 

Ở nơi này đẳng cấp xã hội sâm nghiêm, yêu say đắm như vậy, nhất định sẽ kết thúc trong bi kịch. Bởi vì, trò đời không cho. Một nữ tử như Ngọc Tuyết, cho dù có tuyệt sắc đi nữa, ở trong mắt người quyền quý, cũng chỉ là một món đồ chơi, một món đồ chơi, không đáng giá để ở trong lòng . Cưng chiều một mình nàng ta, có thể, chơi một chút, cũng có thể lý giải được. Thậm chí còn được khen ngợi vì phong lưu, có mị lực, được hâm mộ. Nhưng nếu như nói yêu, muốn kết hôn về nhà. Chỉ sợ lấy về nhà làm thiếp, cũng không được phép. Nguyên nhân rất đơn giản, bại hoại nề nếp gia đình, làm ô nhục huyết thống, đối với thế gia mà nói, tuyệt đối là sỉ nhục không thể dễ dàng tha thứ.

 

 

Mà không nói đến người khác, ngày đó ở trên yến hội, lần đầu tiên nhìn thấy cậu Trịnh vương. Cậu Trịnh vương nghe nói nàng là con do mình cùng ca cơ sinh hạ, trong mắt đã thoáng hiện lên sát khí. Năm đó nàng không biết tại sao lúc ấy Trịnh vương muốn giết nàng, sau này thì nàng đã biết rồi. Bởi vì bản thân cậu Trịnh vương xuất thân thấp kém, mẫu thân là tội tỳ. Cho nên, tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ có chuyện như vậy xảy ra. Mà nói đi nói lại, ít nhất tội tỳ vẫn là người có bối cảnh trong sạch. Mà không giống như ca cơ, xưng hô thế này cũng đã nói cho mọi người, người như vậy chính là không sạch sẽ. Để nữ tử đó sinh hạ hài tử, trong mắt người ngoài, sẽ chỉ làm cho trên đầu nam nhân có ánh sáng xanh lập lòe (ý là bị cắm sừng). Dĩ nhiên, Bình gia là đặc thù, coi như là một ví dụ ngoại lệ.

 

Ôn Uyển có thể hiểu được nữ tử yêu say đắm thắm thiết, nồng nhiệt, nhưng dù nàng biết tách bạch chuyện này, nàng tuyệt đối sẽ không giúp đỡ. Chuyện như vậy, có nguyên nhân thì sẽ kết quả, đã biết rõ không có khả năng, cũng đừng có đâm đầu vào. Một người, phải biết rõ vị trí của mình, mới có thể yên bình mà sống sót.

 

Ôn Uyển vốn hứng thú đối với tin tức bát quái. Nhưng nhìn nơi này, thì một chút hứng thú cũng không có. Từ miệng nữ tử này, hai người thường xuyên ở cùng nhau, tất nhiên là có gian tình. Dựa theo Ôn Uyển lý giải, đơn giản chính là vị anh hùng anh tuấn tiêu sái cho là mỹ nhân nhìn trúng hắn vì quyền thế, sau đó dưới cơn nóng giận vứt bỏ không quan tâm. Chơi chán rồi, thì phủi đít rời đi.

 

Ôn Uyển nhìn thần sắc đau thương không dứt khiến người ta hít thở không thông của nữ nhân này, âm thầm thở nhẹ một chút. Nữ nhân chỉ cần động tình, sẽ trở thành người ngu nhất trên đời này. Mà nam nhân, thời điểm thích ngươi, sợi tóc của ngươi cũng là đồ trân quý, như châu như bảo mà thương yêu, che chở. Lúc không yêu ngươi nữa, lý do thì rất nhiều. Không phải nói cản trở con đường của hắn, chính là ngươi tham luyến quyền thế của hắn. Thật ra thì lý do chân chính rất đơn giản, chính là hắn muốn rời đi. Rời đi liền rời đi, không cần tìm cái cớ như vậy. Mà nữ nhân, càng không cần vì chuyện như vậy, mà tinh thần chán nản.

 

Cho nên, một nữ nhân phải nhớ không muốn mình bị thương tổn, chính là không nên đi yêu bất luận kẻ nào. Chờ đến tuổi, đem gả mình cho một nam nhân thương yêu mình như châu như bảo, hơn nữa mình có thể nắm hắn trong tay. Như vậy mới có thể giảm thương tổn xuống mức thấp nhất.

 

Mỹ nhân thấy bộ dáng của Ôn Uyển, bi thương nói: “Công tử, ta van cầu ngươi. Đây chỉ là một nguyện vọng cuối cùng của ta, kính xin công tử đáp ứng ta.” Nói xong nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt Ôn Uyển. Bộ dáng chọc người thương tiếc như vậy, bất luận kẻ nào nhìn, cũng sẽ mềm lòng. Đáng tiếc, mỹ nhân có vận khí không tốt, vì Ôn Uyển là trường hợp đặc biệt.

 

Ôn Uyển có thể không bị ảnh hưởng, nhưng La Thủ Huân lai chịu không nổi cầu khẩn của mỹ nhân, nhìn quả thật cũng rất đáng thương. Lập tức nói: “Ngươi yên tâm, tương lai chúng ta nhìn thấy Bạch tướng quân, nhất định sẽ giúp ngươi truyền lời.”

 

Ôn Uyển nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Là ngươi, không phải là ta.” Ý này rất rõ ràng, không có quan hệ gì với nàng. Nàng mới không đi làm cái chuyện nhàm chán đến bực này! Hơn nữa nữ nhân này, nhìn không nhu nhược giống như đã biểu lộ ra ngoài. Nữ nhân như vậy, là nguy hiểm nhất. Nàng mới không cần có bất kỳ quan hệ nào với người như vậy. Đối mặt với loại người này, nên tránh khỏi càng xa càng tốt.

 

Lý Ngọc Tuyết nhìn thần sắc Ôn Uyển từ đầu tới đuôi, lại nghĩ đến mới vừa rồi Ôn Uyển nghe thấy nàng gảy khúc nhạc ai oán đau khổ cũng không có nửa điểm đồng tình. Trong lòng sầu khổ, không nghĩ tới thiếu niên này tuổi còn trẻ, mà cũng là một người có tâm địa sắt đá như Bạch tướng quân. Chẳng lẽ, những người kinh tài tuyệt diễm đều lạnh lùng vô tình như thế sao?

 

La Thủ Huân có chút lắp bắp nói: “Phất Khê, tương lai tướng quân trở lại kinh thành, ngươi chỉ truyền lời giúp, không phải chỉ là một câu nói thôi sao? Giúp vị cô nương này một chút đi.” Đối với La Thủ Huân mà nói, Phất Khê thật quá không nhân đức rồi. Chỉ là một câu, cũng không phải là muốn hắn làm bao nhiêu chuyện mà.

 

Ôn Uyển nhìn La Thủ Huân, không biết hắn là khờ thật hay là giả bộ ngu. Một câu, nói rất đơn giản, nhưng tầng ý nghĩ ở bên trong lại không giống bình thường. Nữ nhân này, rõ ràng là cùng đùa bỡn tâm cơ với nàng. Bỏ qua chuyện sau này nàng sẽ không dùng thân phận hiện tại để gặp Bạch Thế Niên. Tương lai đúng như lời nữ tử này nói, nàng nhìn thấy Bạch Thế Niên, giúp đỡ nàng ta truyền lời. Vậy sẽ để cho Bạch Thế Niên nhớ một đời . Không phải nhớ nữ tử này, mà là người truyền lời cho hắn, chính là nàng.

 

Ôn Uyển nhìn mỹ nhân kia, nhàn nhạt nói”Thứ cho ta không thể ra sức.” Lúc này đã không phải là uyển chuyển nữa, mà là trực tiếp cự tuyệt.

 

Mỹ nhân thấy vẻ mặt lạnh lùng, hờ hững của Ôn Uyển, cùng với người quan trọng mà nàng nhớ thương quyến luyến, muốn ở chung một chỗ, hai người này, không chỉ giống nhau là cùng nổi tiếng thiên hạ, ngay cả tính tình lạnh lùng cũng giống nhau.

 

Mỹ nhân không nhịn được trong lòng cảm thấy bi thương cùng phiền muộn, nước mắt như mưa nói:”Không nghĩ tới, ta thật không nghĩ tới. Tính tình của công tử, thế nhưng lại giống với Bạch tướng quân như thế. Nếu như Phất Khê công tử là một vị nữ tử, tất nhiên cùng tướng quân sẽ là một đôi mà trời đất tạo nên.”

 

La Thủ Huân nghe lời này, phun trà đang uống ở trong miệng ta ngoài, phun khiến người đứng bên cạnh hắn, Thích Nhị gia một thân đầy nước. Khương Lâm cũng nhìn về phía Ôn Uyển. Hắn muốn nhìn, thiếu niên này sẽ dùng bộ dạng gì mà đối đãi với chuyện lần này.

 

Thích Nhị gia nghe lời này, không quan tâm y phục trên người, chẳng qua là vừa thẹn vừa giận nhìn vị mỹ nhân mà hắn nhớ thương nhiều năm. Không nghĩ tới, nữ nhân này, tâm đều ở trên người Bạch Thế Niên. Khó trách tại sao mình lấy lòng bao nhiêu cũng không có tác dụng!

 

Ôn Uyển nghe xong vẫn có vẻ mặt không thay đổi, thậm chí cả ánh mắt cũng không nháy. Chuyện nàng cùng với Bạch Thế Niên ghép thành đôi, tám trăm năm trước đã nghe Đông Thanh bát quái rồi, vậy mà khiến cho hắn sợ đến mức thiếu chút nữa mất mạng. Đối với lần này đã sớm miễn dịch. Nhưng đối với lời của nữ nhân, vẫn thấy có chút không biết nên khóc hay cười. Lúc đầu Đông Thanh nói bát quái, ít nhất còn có một chút căn nguyên. Nói như thế nào, Đông Thanh cũng đều là từ thân phận cùng danh vọng mà ghép thành đôi. Mà cô gái trước mắt, nàng cũng chỉ nhìn bằng hai mắt của mình, đã nói mình xứng với Bạch Thế Niên. Hiện tại mình là nam tử đấy. Trí tưởng tượng của nữ nhân này thật phong phú, lưu luyến si mê Bạch Thế Niên đến tận trình độ này, một tuyệt thế mỹ nhân như vậy, mà lại bị tình yêu hành hạ thành kẻ điên.

 

Ôn Uyển nhìn dung nhan tuyệt thế của nàng ta, trong lòng cảm thán, xem ra tạo hóa cũng rất công bằng, cho một tướng mạo hoàn mỹ, nhưng đầu óc không đủ dùng, thấy không rõ hiện trạng.

 

La Thủ Huân có chút xấu hổ:”Biểu ca, thật xin lỗi, ta không cố ý. Ta chỉ bị dọa sợ. Ta sẽ đền một bộ y phục khác cho huynh.” Thích Nhị gia vội lắc đầu tỏ vẻ không cần.

 

Những người khác đều tốt. Ngoại trừ Yến Kỳ Hiên, Yến Kỳ Hiên vốn đang có bất an trong lòng, vừa nghe thấy những lời này, lập tức như bịvặt lông, đằng cái đứng lên: “Nói hươu nói vượn cái gì, hồ ngôn loạn ngữ. Phất Khê, chúng ta trở về.” Lôi kéo Ôn Uyển nhanh chóng ra khỏi thuyền hoa, trở về trên thuyền hoa của bọn họ.

 

Thích Nhị gia không để ý đến y phục. Chẳng qua vì lời của Ngọc Tuyết khiến cho sắc mặt hắn rất khó nhìn. Đang ở trước mặt của mọi người khó mà nói cái gì, chờ sau khi ba thiếu niên đi, mặt liền âm trầm.

 

Lý Ngọc Tuyết nhìn bóng lưng của Ôn Uyển, thấy mình nói bi thương như vậy, ánh mắt hắn vẫn không nháy một cái nào. Phần định lực này, tuyệt đối không phải người bình thường có thể có. Phất Khê công tử này, tuyệt đối không phải là người thường. Đáng tiếc, nếu như hắn là nữ tử, thì thật tốt, cũng chỉ có nữ tử như vậy mới có thể xứng đôi với tướng quân. Tại sao ông trời cứ tàn nhẫn như vậy, cho nàng một dung nhan tuyệt thế, nhưng lại có thân phận ti tiện, một thân phận thân bất do kỷ. Một người thông tuệ tuyệt đỉnh không được tâm của tướng quân, thân phận tài hoa đều xứng đôi với tướng quân, hết lần này tới lần khác lại là nam tử. Nhân duyên của tướng quân, tại sao lại cứ không thuận như thế. Đáng tiếc, nếu không phải Hoàng quý Quận chúa có tật câm, Quận chúa cũng có thể xứng đôi. Lý Ngọc Tuyết chỉ nghĩ đến người trong lòng mình, hoàn toàn không cố kỵ đến Thích Nhị gia đang có sắc mặt khó coi ở bên cạnh.

 

La Thủ Huân ra khỏi thuyền hoa, trở về thuyền hoa của mình. Nhìn chung quanh xem có nhìn ra chỗ kỳ lại nào không, vô cùng kinh dị nói: “Sao Ngọc Tuyết cô nương lại nói nếu như Phất Khê là nữ tử, nên gả cho Bạch tướng quân đây? Làm sao không nhìn ra được, chẳng lẽ Bạch tướng quân ham mê không giống bình thường, mỹ nhân tuyệt sắc không thích, chỉ thích cục than đen.”

 

Ôn Uyển không nhúc nhích, Yến Kỳ Hiên đã cho hắn một quyền nặng nề trước.

 

Nhưng La Thủ Huân còn đang trong nỗi khiếp sợ: “Ta sớm nghe nói, Bạch tướng quân không dính dáng đến nữ nhân, giữ mình trong sạch. Có tin đồn nói hắn long dương chi phích(đoạn tụ). Thì ra là, thì ra là Bạch tướng quân đúng là long dương chi phích.” Nói xong lại lập tức phủ quyết:”Sẽ không, tuyệt đối sẽ không. Đoán chừng Bạch tướng quân không nhìn trúng nàng. Nhưng mà sao hắn sẽ nhìn trúng ngươi, Phất Khê. Như ngươi vậy, tại sao có thể có nhiều người coi trọng như thế?”

 

Ôn Uyển nghe vậy buồn bực đến muốn hộc máu, cầm chiết phiến trong tay, dùng sức gõ vào đầu hắn. Tiểu gia hỏa chết tiệt, ngoại trừ đen, mình có chỗ nào kém. Tên vô lại. Ôn Uyển phát hiện ở cùng hai người ngu ngốc trong thời gian càng dài, mình càng có tính trẻ con rồi.

 

“La Thủ Huân, ngươi có phải muốn chết hay không, muốn chết sớm thì cứ nói.” Tiếng hô của Yến Kỳ Hiên đinh tai nhức óc. Ôn Uyển không thể không sờ sờ lỗ tai. Cũng quá lớn tiếng đi, gần thành kẻ điếc rồi.

 

Về đến nhà, Yến Kỳ Hiên vẫn khó hiểu mà mắng một câu: “Nhìn thì là một đại mỹ nhân, hóa ra là người có đầu óc bị bệnh. Sau này không đi thuyền hoa nữa, người nơi đó  cũng không đáng tin.”

 

Nhưng Ôn Uyển lại để chuyện này ở trong lòng, mặc dù nói không muốn đi nghe chuyện bát quái này. Nhưng vẫn luôn nghe La Thủ Huân khen Bạch Thế Niên kia giống như đóa hoa. Hóa ra cũng là một nam nhân bội tình bạc nghĩa. Hừ, nam nhân, không có một người nào tốt. Bởi vì vấn đề này, Ôn Uyển không cần theo chân bọn họ thảo luận, cũng biết tất nhiên La Thủ Huân sẽ nói, nữ nhân như vậy chẳng qua là vui đùa một chút, thật sự thì gánh vác không nổi.

 

            Chương 136: Nói về Bạch Thế Niên

 

Mà Đông Thanh, là một fan hâm mộ khác của Bạch Thế Niên, đối với chuyện này cũng không tin tưởng. Tự mình chạy ra ngoài tìm hiểu tin tức. Biết rõ ràng chân tướng chuyện này rồi liền nói với Ôn Uyển. Dĩ nhiên, Đông Thanh vô cùng thành thực hồi bẩm. Lại nói chuyện này còn có hẳn mấy phiên bản.

 

Phiên bản thứ nhất là Bạch Thế Niên quả thật cùng Ngọc Tuyết cô nương này trình diễn một đoạn chuyện xưa anh hùng cứu mỹ nhân. Bởi vì Bạch Thế Niên đã cứu Ngọc Tuyết cô nương, mà cụ thể dùng biện pháp gì cứu người vân vân thì cũng không rõ ràng lắm. Sau, là truyền thuyết hai người cùng yêu nhau. Là kịch máu chó điển hình, anh hùng cứu mỹ nhân, cộng thêm anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Sau bởi vì có hiểu lầm, hai người chia tay. Dĩ nhiên, có nói là Bạch Thế Niên từ bỏ Ngọc Tuyết cô nương. Cũng có nói là Ngọc Tuyết chịu không nổi cuộc sống bôn ba lang bạt kỳ hồ khắp chốn nên không đi theo.

 

Ôn Uyển nghe cũng không nghe phiên bản tiếp theo đã tin tưởng bản thứ nhất rồi.

 

Đông Thanh không quản Ôn Uyển có nghe tiếp hay không, vẫn tiếp tục nói phiên bản tiếp theo. Nói kể từ khi Ngọc Tuyết cô nương được Bạch tướng quân cứu, trái tim bị Bạch tướng quân anh hùng này bắt làm tù binh. Hơn nữa, rất nhanh truyền tới tin Ngọc Tuyết cô nương nguyện ý lấy thân báo đáp. Ngọc Tuyết cô nương chính là danh kỹ đệ nhất Giang Nam, tin tức này lan truyền ra ngoài, cả Giang Nam vui mừng xôn xao lên, đều nói là Bạch Thế Niên có phúc khí tốt, có diễm phúc, lại soạn ra một bản nhạc nói về giai thoại anh hùng mỹ nhân.

 

Mà Bạch Thế Niên lại hành động vượt ra ngoài dự liệu của mọi người, hắn cự tuyệt ý nguyện của mỹ nhân. Nói cứu người chính là bổn phận của hắn, hắn thân là tướng sĩ Đại Tề, nên bảo vệ mỗi người dân của Đại Tề. Hơn nữa hắn không có ý với Ngọc Tuyết cô nương, tạ ơn ý tốt của mỹ nhân, lấy thân báo đáp thì phúc khí của hắn không đủ, không dám nhận.

 

Bởi vì chuyện này, cả Giang Nam lại sôi trào lên, một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy mà hắn lại không đồng ý. Rất nhiều người hoài nghi, vị thiếu niên tướng quân này mắc bệnh không tiện nói ra, hoặc là long dương chi phích, coi như có lương tâm, cự tuyệt không muốn làm hại một mỹ nhân. Bất kể chân tướng như thế nào, những thứ này đều thành đề tài bàn tán ở Giang Nam. Chẳng qua là không biết người nào chuộc thân cho nàng ta, đưa mỹ nhân đến kinh thành.

 

Ôn Uyển nhìn Đông Thanh nói “ngươi nói một chút, ngươi tin tưởng câu chuyện trước hay là sau.” Thật ra thì, nàng chỉ hỏi cho có một chút mà thôi. Nàng tin tưởng phiên bản thứ nhất .

 

Đông Thanh không chút do dự nói:”Ta đương nhiên là tin tưởng phiên bản thứ hai rồi. Bạch tướng quân là nhân vật anh hùng bực nào. Làm sao sẽ bị một nữ tử thanh lâu mê hoặc. Công tử, ta biết ngài không thích Bạch tướng quân. Thậm chí còn cho là tin đồn đều là giả dối. Công tử, những tin đồn kia không những không phải là giả, ngược lại còn có nhiều chuyện anh dũng hơn, nếu công tử nguyện ý. Ta nói một ngày một đêm cũng không nói xong. Công tử, Bạch tướng quân đúng là đại anh hùng cái thế. Công tử, ngươi có thể suy nghĩ một chút. Thật, Bạch tướng quân thật sự là một người vô cùng tốt. Ta cảm thấy giống như công tử, hai người là một đôi thích hợp nhất đấy.”

 

Ôn Uyển nghe Đông Thanh nói, dở khóc dở cười. Cái nữ nhân chết tiệt này lúc trước lung tung ghép đôi cho nàng, lúc này còn không hết hy vọng. Suy nghĩ cái gì, suy nghĩ nàng cùng Bạch Thế Niên. Bạch Thế Niên cũng có thể làm thúc thúc của nàng rồi. Hơn nữa nam nhân như vậy, không cần nghĩ cũng biết. Là vô cùng mạnh mẽ. Ở nhà, cũng là người có địa vị tuyệt đối. Đối với nam nhân như vậy, Ôn Uyển muốn tránh, tránh rất xa. Không nói đến suy nghĩ, nghĩ cũng không cần nghĩ.

 

Đông Thanh thấy Ôn Uyển không nói, quyết định lại thêm một mồi lửa”Công tử, thật. Trong thiên hạ, người duy nhất có thể xứng tướng quân, cũng chỉ có công tử thôi. Mà thiên hạ người xứng đôi với công tử, tuyệt đối cũng chỉ có một mình tướng quân. Công tử, ngài có thể thật tình suy nghĩ. Bằng không, bỏ qua thôn này, sẽ không còn phòng trọ nữa.” Lúc trước chẳng qua Đông Thanh chỉ có ý tưởng đột phát. Nhưng hiện tại xác nhận công tử chính là Quận chúa mà mình sùng kính nhất. Quận chúa xinh đẹp nhân đức, tài hoa đầy mình, văn võ song toàn, cũng chỉ có tướng quân anh hùng cái thế mới xứng đôi được.

 

Ôn Uyển thấy Đông Thanh còn muốn tiếp tục làm thuyết khách, cho nên tức giận nói:”Nếu ngươi còn ở trước mặt ta nói cái gì tướng quân, ta sai người khâu miệng của ngươi lại.”

 

Đông Thanh vội vàng ngậm miệng lại.

 

Đông Thanh không đáng tin cậy, bởi vì người này là người hâm mộ Bạch Thế Niên. Ôn Uyển liền hỏi Băng Dao, dù sao Băng Dao cũng từng trải phong phú hơn rất nhiều, thường xuyên tiếp xúc với chuyện bên ngoài. Giải thích hẳn là độc đáo hơn.

 

Băng Dao cười nói: “Công tử, ta không cần chọn tin tưởng cái thứ nhất hay cái thứ hai. Bởi vì sự thật, chính là phiên bản thứ hai. Là Bạch Thế Niên chính miệng cự tuyệt vị Ngọc Tuyết cô nương này.”

 

Ôn Uyển ngạc nhiên. Lúc này Băng Dao không phải là lựa chọn, mà là trực tiếp nói cho nàng biết, phiên bản thứ hai chính là sự thật. Ôn Uyển tự nhiên là tin tưởng lời của Băng Dao. Băng Dao là người của ông ngoại, hơn nữa thực lực biểu hiện ra không tầm thường, nàng nói đúng, thì chuyện kia chắc chắn là thật.

 

Ôn Uyển nghĩ tới nhân vật truyện kỳ kia, rất là cảm thán vô duyên không được gặp mặt một lần. Nữ tử tuyệt thế như vậy, hắn lại chướng mắt. Vậy dạng nữ nhân gì thì hắn mới để ý. Thật, lúc này nàng thật rất muốn xem một chút đây rốt cuộc là hạng người gì, mỹ nhân như cũng thấy chướng mắt, vậy hắn dùng hai mắt để làm cái gì, hắn còn định lấy ai, lấy tiên nữ trên trời à! Đoán chừng tiên nữ trên trời cũng là chỉ có tướng mạo như vậy.

 

Dĩ nhiên, thật ra trong lòng Ôn Uyển vẫn luôn không thoải mái. Tại sao lúc làm cô nương, bị người ta bát quái ghép đôi, vậy thì không tính . Nhưng bây giờ là nam tử, thế mà cũng có người hy vọng là nữ tử gả cho Bạch Thế Niên. Bạch Thế Niên này rốt cuộc không giống với người thường thế nào, lại bắt được nhiều tâm của nữ tử đến vậy.

 

Đúng, lúc này Ôn Uyển thật sự hi vọng được gặp một lần nhân vật truyện kỳ này. Cho tới bây giờ ở trên đời này, nàng nghe được bát quái nhiều nhất chính là về vị nhân vật truyện kỳ Bạch Thế Niên này. Mặc dù lúc trước bị La Thủ Huân nói đến mệt mỏi, nhưng mà chuyện này, cũng khơi dậy lên hứng thú nồng đậm của nàng. Đây rốt cuộc là hạng người gì, không chỉ là một anh hùng cái thế, còn là một anh hùng cái thế không gần nữ sắc. Thật là một nhân vật làm cho người ta suy nghĩ không ra.

 

Băng Dao hiếm khi nhìn thấy bộ dáng buồn bực của Ôn Uyển, ở một bên cười nói:”Chủ tử, điều này thật ra có thể chứng minh, Bạch Thế Niên tướng quân là một người vừa lý trí vừa xem trọng quy củ, nếu như Bạch tướng quân thật sự đáp ứng để cho nữ tử này đi theo, với thân phận của nữ tử này, ngay cả làm nha hoàn thông phòng cũng không được, hài tử tương lai cũng kém người một bậc. Dĩ nhiên, cũng càng chứng minh Bạch tướng quân là một nam nhân rất có quy củ, có trách nhiệm. Hắn làm như vậy, là cho Bạch phu nhân tương lai mặt mũi. Nam tử như vậy, thế gian khó tìm được người thứ hai. Chủ tử, người cũng đừng ôm thành kiến với Bạch tướng quân. Người suy nghĩ một chút, nếu như hắn là một nam tử không có nguyên tắc không có quy củ, một nam tử bình thường thấy mỹ nhân như vậy, sao có thể không nổi lên tâm tư. Nam tử bình thường, có nữ tử tuyệt sắc đưa tới cửa, cũng sẽ không cự tuyệt nữ tử này. Nhưng Bạch tướng quân này lại có thể cự tuyệt ái mộ cùng tự tiến cử của cô gái tuyệt sắc bực này, đây cũng không phải là chuyện người thường có thể làm được. Công tử, người có thành kiến với Bạch tướng quân rồi.”

 

Ôn Uyển móc móc lỗ tai, vuốt qua đầu tóc. Trong lòng suy nghĩ, không tồn tại thành kiến cũng không thể. Nghe những lời này, Ôn Uyển lại càng có thành kiến. Bởi vì chuyện này căn bản là không phải là người thường có thể làm được, bởi vì chỉ có hòa thương đắc đạo, hơn nữa còn phải là người mà nàng đã gặp, cái vị Giác Ngộ đại sư là người chân chính có lục căn thanh tịnh mới có thể làm được chuyện này, ngay cả Liễu Hạ Huệ đoán chừng cũng không làm được . Mỹ nhân như thế, hắn không cần, tại sao hắn không cần, đoán chừng cũng là biến thái hoặc là đồng tính. Đáng thương mỹ nhân kia, một mảnh chân tình.

 

Ôn Uyển nhìn Băng Dao. Vẫn là nhịn không được, trong lòng rất hiếu kỳ, hỏi ” Chẳng lẽ, ngươi sẽ không nghĩ tới, hắn là long dương chi phích. Hoặc là, là một tên biến thái.”

 

Băng Dao im lặng:”Công tử, ta khẳng định cho người biết, Bạch tướng quân là nam nhân rất bình thường.”

 

Lúc này ánh mắt của Ôn Uyển lóe lóe lên, cái gì gọi là nam nhân rất bình thường. Đây là ý gì? Nói cách khác, bên cạnh hắn có nữ nhân. Vậy còn cự tuyệt vị tuyệt thế mỹ nhân này làm cái gì, chẳng lẽ là làm kỹ nữ thì không được? Nam nhân như vậy, là kẻ buồn nôn nhất.

 

Băng Dao nhìn vẻ mặt Ôn Uyển, đại khái cũng đoán được Ôn Uyển đang suy nghĩ gì. Cho nên cười nói”Bạch tướng quân đang ở quân doanh. Bên cạnh tự nhiên là không có kiểu như công tử đang nghĩ. Nhưng như thế không phải là biểu hiện hắn là đoạn tụ. Hơn nữa, ta tin tưởng công tử cũng biết. Lý Ngọc Tuyết kia, là một người không đơn giản .”

 

Ôn Uyển thấy nàng nói uyển chuyển như vậy, thật ra thì chính là đang nói, tên kia không phải đoạn tụ. Nghe được những lời phía sau, Ôn Uyển híp mắt hỏi”Nói cách khác, hắn thường xuyên đi dạo kỹ viện.” Nếu như không phải là thường xuyên đi dạo kỹ viện, sao có thể năm lần bảy lượt gặp mặt Lý Ngọc Tuyết. Còn có thể nói chuyện như tri kỷ.  Để Ôn Uyển phải tin tưởng theo những lời Đông Thanh nói, vậy còn không bằng bảo nàng tin tưởng heo mẹ cũng có thể bò lên cây đi. Cái người buồn nôn này, còn loạn ghép thành đôi với nàng. Xem ra, là phải niêm phong miệng của nàng ta lại.

 

Ôn Uyển tuyệt đối không thừa nhận là mình nhỏ mọn. Cũng không phải ghen tỵ với Bạch Thế Niên kia, mà là Ôn Uyển không tin trên đời còn có nam nhân tốt tuyệt đối như vậy.

 

Băng Dao thấy Ôn Uyển luôn nghĩ Bạch Thế Niên đến phương hướng không tốt, cực kỳ im lặng:”Lúc trước công tử chưa thấy Ngọc Tuyết cô nương, không phải công tử còn tự mình chạy đến thuyền hoa sao? Đây chỉ là giao tiếp bình thường. Không phải là những chuyện như công tử nghĩ.”

 

Ôn Uyển nhìn lại Băng Dao, còn nghĩ đến lúc trước Hạ Ảnh nói đến Bạch Thế Niên thì trong giọng nói luôn chứa sự sùng bái. Đông Thanh cũng nói như vậy. Nhưng hôm nay thậm chí ngay cả Băng Dao, luôn luôn lạnh lùng thậm chí là lãnh khốc, thế nhưng cũng tán thưởng có thêm tên Bạch Thế Niên này. Đây là tình huống gì, chẳng lẽ Bạch Thế Niên này đúng là mộtnam nhân hiếm thấy, một nam nhân tốt tuyệt đối. Cắt, nàng mới không tin.

 

Băng Dao thấy thế cũng chỉ cười nói”Nói về Bạch Thế Niên tướng quân, quả thật là hắn có một sở thích quái dị.”

 

Ôn Uyển mở to mắt, lúc này mới bình thường. Trên thế giới làm gì có người nào hoàn mỹ như vậy. Người hoàn mỹ, chỉ xuất hiện ở trong sách hoặc là trong kịch nam. Trong hiện thực thì không có được.

 

Băng Dao thấy Ôn Uyển cảm thấy hứng thú thì nói tiếp”Thật ra thì cũng không được coi là chuyện cổ quái gì. Chẳng qua Bạch Thế Niên tướng quân rất thích hồ ly. Hơn nữa nghiêm khắc không cho bộ hạ săn giết hồ ly. Ai dám săn giết hồ ly, thì quân pháp xử trí. Mà chính hắn cũng chưa bao giờ mặc áo lông làm từ da hồ ly.”

 

Ôn Uyển kỳ quái, cái này thì tính gì là háo sắc.

 

Băng Dao thấy bộ dạng của Ôn Uyển như vậy thì nói: “Có tin đồn nói, Bạch Thế Niên tướng quân thích một vị nữ tử tuyệt sắc, mãi không thể quên. Mà nữ tử tuyệt sắc này, chính là hồ ly biến thành. Cho nên, Bạch tướng quân mới không cho phép săn giết hồ ly.”

 

Ôn Uyển nghe đến đó, không biết làm sao, trong đầu nhớ tới một thiếu niên đuổi theo nàng, một mực gọi tiểu hồ ly tiểu hồ ly. Ôn Uyển phục hồi lại tinh thần, cười một tiếng. Sao lại có chuyện tình trùng hợp như vậy. Cho dù vạn nhất thiếu niên kia thật là vị nhân vật truyền kỳ này, thì nhân vật truyện kỳ này cũng là kẻ luyến đồng biến thái.

 

Băng Dao thấy Ôn Uyển không muốn tiếp tục đề tài này, cho nên ngược lại nói”Chủ tử, Ngọc Tuyết cô nương đã được an trí ở một biệt viện nhỏ tại Đông Lâm Nhai.”

 

Ôn Uyển nghe xong, trải qua nhiều chuyện như vậy, cũng biết việc an trí ở tiểu biệt viện là có ý gì, cũng chính là những nữ tử có thân phận thấp kém không được vào cửa, cho nên bị an trí ở bên ngoài. Nói hay thì là ngoại thất, nói không dễ nghe thì chính là đồ chơi của nam nhân. Khó trách hôm đó tiếng đàn bi thương như vậy. Hóa ra là nàng biết vận mệnh tương lai của nàng rồi.

 

Băng Dao thấy Ôn Uyển có chút nghi ngờ nhìn nàng, biết Ôn Uyển hiểu đúng ý của nàng: “Ngọc Tuyết cô nương là do một vị quan lớn chuộc thân cho, chuẩn bị đưa tới làm lễ vật cho La gia Lục lão gia. Thích gia công tử phong nhã, mượn một ngày, cũng chính là hôm đó thì chúng ta gặp phải .”

 

Ôn Uyển há to miệng, Lục lão gia hiện tại cũng đã sáu mươi tuổi rồi. Dâng một nữ tử mười tám tuổi làm thiếp, cũng không sợ bị chê cười. Hơn nữa lúc trước cái chuyện kia mới đi qua, đã có thể làm chuyện rãnh rổi đến bực này. Xem ra, nam nhân La gia đều là kẻ háo sắc, cũng là bệnh di truyền. Nam nhân La gia không có một người tốt. Cũng không biết Hoa Mai nhi sau này có thể chịu được hay không. Thôi, những chuyện thối nát này, hiện tại nghĩ nhiều như vậy, cũng vô dụng.

 

Cùng lúc đó, Khương Lâm đến Triệu vương trong phủ. Đi theo Triệu vương nói đến Giang Thủ Vọng. Khương Lâm tự nhiên biết, mặc dù nhà mình là cự phú, nhưng đối với những người đọc sách xuất thân từ thư hương bực này như Giang Thủ Vọng, thì trong mắt họ mình chính là người đầy hơi tiền. Cho nên, không để ý hắn, hắn cũng không bất mãn gì. Nhưng người như vậy, nếu có thể làm việc cho Vương gia, tương đương như hổ thêm cánh.

 

Triệu vương hồ nghi nói: “Là một thiếu niên mười tuổi mà thôi, đáng giá cho ngươi đánh giá cao như vậy sao? Ngươi có phải quá lo lắng hay không.” Một đứa trẻ mười tuổi, cho dù kỳ nghệ cao thâm tới đâu, nhưng bàn về mưu lược cùng tâm kế, có thể cao đến đâu.

 

Khương Lâm vô cùng khẳng định nói”Vương gia, người này, tuyệt đối không phải là người thường. Vương gia, hôm đó ta cẩn thận quan sát người này. Lòng dạ cùng tâm tình của người này, không phải người bình thường có thể có. Nếu như có thể chiêu dụ người này, đối với Vương gia mà nói, tuyệt đối là chuyện cực tốt.”

 

Triệu vương không nói gì mà gọi Trang tiên sinh đi vào. Trang tiên sinh nghe Khương Lâm nói, lắc đầu: “Mới chỉ mười tuổi đã có thể đánh ngang tay cùng Hải học sĩ. Điều này vốn cũng không phải là thường nhân có thể làm được. Người như vậy, tương lai nhất định là trụ cột của triều đình. Nhưng bây giờ, cho dù Vương gia nguyện ý để xuống mặt mũi đi chiêu dụ, cũng vô dụng. Mười tuổi tuổi nhỏ quá, không thể nhập sĩ. Cộng thêm tin đồn trong kinh thành. Muốn dùng, ít nhất cũng phải năm năm sau mới dùng được.”

 

Khương Lâm còn muốn nói điều gì, nhưng lại phản bác không được. Mặc dù nói người này đúng là lòng dạ cùng tâm tình lợi hại. Nhưng số tuổi lại đặt ở đâu, hiện tại nói chiêu dụ, gắn liền với thời gian còn sớm.

 

Nhưng mà Triệu vương cũng chiêu hiền đãi sĩ một hồi. Xuất ra một tờ thiệp mời, mời Giang Thủ Vọng công tử đến Triệu vương phủ làm khách.

 

Dĩ nhiên, kết cục không cần phải nói, tự nhiên là không đi. Nhưng mà Thuần vương cũng không dám đắc tội, uyển chuyển nói Ôn Uyển mấy ngày nay không thoải mái, nên không ra cửa.

 

Discussion36 Comments

  1. Nghe đến đoạn nói về tiểu hồ ly mà buồn cười quá hahaha ;41 có ai ngờ ca lại thật sự nghĩ OU là hồ ly chứ còn cấm giết hồ ly. Chết cười mất. Mà công nhận OU nghĩ cũng đúng ca thật sự giống một kẻ luyến đồng á ;10. Lúc đó OU có 6 tuổi thôi. Mà cũng chỉ được xem là thanh tú cinh đẹp nhưng ca thì cứ luôn mồm kêu tiểu mỹ nhân. Cái này thật khiến người ta hoài nghi thẩm mĩ của ca ;75
    tkss nàng ;76

  2. ÔU thành kiến với a BTN quá a, sau này sẽ thế nào nha. Đọc cái đoạn tiểu hồ ly mà ta buồn cười quá ;75 , trên đời này làm j có hồ ly chứ, lại còn yêu say đắm 1 nữ tử do hồ ly biến thành ;41

  3. Kaka ôn uyển đối với tình cảm bi quan quá nhỉ . Chỉ có nắm chắc trong tay mới yên tâm ;75
    Sao lại nghĩ Bạch ca đê tiện thế chứ cũng chỉ có nàng nghĩ thế . Lúc đầu nàng cho là Bạch ca có nữ nhân bên mình mới hk để ý Ngọc Tuyết , lúc đấy ta kiên định tin tưởng Bạch ca giữ thân như ngọc là cực phẩm nam nhân hiếm thấy rồi ;75 Chắc tại tác giả ém kĩ ca quá nên bao nhiêu kì vọng ta đều đặt trên ng ca hết ;60 Nên Bạch ca đừng làm ta thất vọng nha ….
    Ta ko ngờ ca lại Lụy Ôn Uyển như vậy luôn á ;69 . Ko ngờ ca vậy mãi nhớ ko quên tiểu hồ ly khi xưa . Thật là ta cũng bó tay ko hiểu sao lúc đó ca lại thix Ôn Uyển còn cho rằng nàng là hồ ly nữa …….. Càng hk hiểu sao lúc đó ca lại hôn Ôn Uyển . hồ ly bộ dáng quyến rũ mê hoặc cùng vs lúc Ôn Uyển 6t ăn mặc bình thường ko ăn nhập gì ;66 . Chỉ có thể nói gu thẩm mỹ của ca khác người thôi .
    Hok ngờ kẻ háo sắc Ôn Uyển cũng còn nhớ chuyện hồi nhỏ hahaha

  4. Bạch thế niên truyền kì như vậy thật là xứng với ôn uyển a mà còn nhớ ôn uyển nhiều năm như vậy nữa chứ, không hiểu sao mà ca lại cứ nghĩ ôn uyển là hồ ly mãi thế rất mong chờ hai người này gặp mặt nhau quá đi.

  5. Haha cuộc đời có lắm chữ ngờ, ghét trời nào trời trao của đấy mới đúng. Đã thế Ôu nàng đoán chuẩn vế trc r đó, Bạch ca nha là thương nhớ nàng mãi đó. Thanks tỷ

  6. Tốt,giỏi,Niên tiểu tử còn nhớ rõ Uyển Uyển của ta,không tồi ~
    Mà Uyển Uyển ta của ta còn chưa quên cái giai thoại hồ ly,không tốt ~
    Cơ mà Ngôn sao lại như Đam thế lày ???

  7. khuongthihuongbrl

    Thật là hài chết mất thôi, đọc hai chương này ta cười muốn đau hết cả bụng về suy nghĩ của OU dành cho phu quân tương lai BTN ah. ;41 , suy nghĩ của mọi người ai cũng hướng đến cặp đôi này hết, không biết hoàng đế sẽ nghĩ gì nhỉ, tình hình này chắc anh chị sẽ được gặp nhau sớm ah, Triệu vương nắm mơ mới được OU về phe hắn ah.Truyện càng ngày càng hài hước, nhất là tên LTH nói câu BTN không thích mỹ nhân mà lại thích cục than đen OU haha ;29 làm cho YKH ghen một bụng luôn. Thật là sao OU là nam hay nữ gì cũng tạo thành một oanh động lớn ai cũng dòm ngó tới thế nhỉ, hjhj, số hoa đáo của OU không ít ah. thanks nàng!

  8. OU va BTN co duyen tien dinh nhi? lai them BTN co 1 dong fan cuong suot ngay lai nhai ben tai OU cung de lai 1 an tuong sau sac cho OU hihi mac du la an tuong khong tot cho lam,ma chu yeu la chi tim cach boi den a. hi vong 2 nguoi som gap mat a!

  9. So thich cua anh bach doc dao qua chi thich ho ly thoi, ma lai la tieu ho ly nua chu, anh nay co the noi la yeu ngay lan gap dau tien khong nhi, ma nhac toi anh bavh hoi nhieu, nhung khong thay anh dau, khong biet chung nao moi xuat hien

  10. sau này Ôn Uyển lấy Bạch Thế Niên rồi kể lại chuyện ngày xưa bản thân mình nghĩ về phu quân tương lai như thế nòa thì lúc đó chắc Bạch Thế Niên dở khóc dở cười mất, không ngờ hình tượng của bản thân lại xấu đến như thế trong mắt Ôn Uyển, mình thì nhớ mãi không quyên còn Ôn Uyển thì coi bản thân là kẻ biến thái- yêu thích trẻ con, nghĩ lại mà buồn cười quá, không hiểu 2 người này mà gặp nhau thì cảnh tượng như thế nào nhỉ? mong chờ xem. Cái vị mỹ nhân kia mới 18 tuổi xinh đẹp như hoa nhưng tiếc là sắp phải làm 1 món đồ chơi trong phủ La gia rồi, lại còn là La Lục lão gia nữa chứ- 1 ông lão 60 rồi, chuyến này La Thủ Huân tha hồ mà ngắm mỹ nhân nhé, nam nhân La gia không lẽ mắc bệnh háo sắc, cái tên La Thủ Huân này thấy gái đẹp là không biết trời đất là gì, đáp ứng cái điều kiện vớ vẩn của người ta, không sợ mang theo điều tiếng nữa chứ, không khéo bị người ta tính kế, tên này còn định lôi kéo Ôn Uyển vào cùng, may mà Ôn Uyển tỉnh táo nên không bị cái con kia tính kế, nhưng vận Ôn Uyển đào hoa quá là nữ bảo sánh đôi với Bạch Thế Niên cũng thôi đi, đến khi đóng giả nam cũng có người nói như thế, đau bụng nhất là cái câu La Thủ Huân nói ” chẳng lẽ Bạch tướng quân ham mê không giống bình thường, mỹ nhân tuyệt sắc không thích, chỉ thích cục than đen”

  11. Ôn Uyển nghe đến đó, không biết làm sao, trong đầu nhớ tới một thiếu niên đuổi theo nàng, một mực gọi tiểu hồ ly tiểu hồ ly. Chít rùi hóa ra anh coi Ôn Uyển nhà ta là tiểu hồ ly.

  12. trời, theo trí nhớ của Ôn uyển thì đúng là 2 người có 1 đoạn gặp gỡ rồi. Mà bạn nào nhớ đoạn chương nào thì cho cả hội cùng biết với. Ta đang nghi ngờ đoạn nàng ở vườn cúc mời mọi người.

  13. khiếp, miêu tả BTN như thần thánh ấy, vậy mà cái vị BTN kia lại thực biến thái, thích OU từ khi nàng mới 6 tuổi đầu, quá biến thái, lại còn yêu thích hồ ly, hô hô ;41 cái này gọi là duyên phận a>>thủ thân như ngọc chờ đợi OU, ta duyệt, hâhhahahahaahahah ;32 ;37

  14. OU ty moi 10 tuoi nhu the 5 nam nua moi gap a BTN a TvT. Mà vụ thiếu niên gọi ÔU là tiểu hồ ly ở chương nào vậy để em lục lại đọc ^o^?

  15. OU với BTN đúng là trời sinh một cặp ^^, chắc khoảng 2 năm nữa là gặp nhau thôi, ko đến mức 5 năm đâu ^^

  16. Ôn uyển nhỏ nhen ghê. Cơ mà là ng, ai k có khuyết điểm. Hì hì. Bạch thế niên nhất kiến chung tình? Hơi bị ảo nha. Hay ta k phải men nên k hiểu suy nghĩ của các men???

  17. đọc 2 chương này vui ghê, bao nhiêu người nói tốt về anh Bạch cho OU nghe, vậy mà hết lần này tới lần khác OU toàn nghĩ sai lệch. lần này lại còn nghĩ anh có sở thích luyến đồng nữa chứ. OU đúng là có duyên vs anh Bạch nha, đến tình địch còn công nhận nữa chứ. ko ngờ anh Bạch bây giờ làm tướng quân rồi mà vẫn còn tin hồ ly nha, chắc do nụ hôn hồi đó làm anh nhớ mãi ko quên OU rồi. cực kì cực kì mong chờ đến ngày 2 người này gặp nhau, chắc vui phải biết luôn

  18. Lý ngọc tuyết này đúng là phiền chán mà, nhắn để làm gì chứ, bachh thế niên đã không thích không cần nàng ta thì nhắn cũng chả để làm gì. Ôn uyển còn lâu mới đi làm trò hề đó.
    Mà cũng thật lạ, hai người đubfs là cặp đôi trời sinh, từ nhỏ đã gặp mặt rồi hôn nhau, bạch thế niên lại còn yêu nàng siê bao năm nay không yêu không lấy ai.Mà ta nghi ngờ cái vụ ai đính hôn với bạch thế niên cũng chết lắm, có khi bạch thế niên không muốn lấy nên hạ thủ chăng. Sai này chỉ lấy ôn uyển thôi.

  19. MinhDoanhDoanh

    Xem ra OU cũng thực sự quan tâm muốn biết BTN là người ntn nên mới đi hỏi thêm ý kiến của BD, lại còn giả bộ không tin này nọ, thật ra là rất muốn đấy là sự thật nha, được ghép đôi mà, người ghép đôi với mình dương nhiên ai chẵng muốn phải hoàn hảo ah, bắt đầu xây dựng hình ảnh rồi đây. Ngày xưa anh Niên gặp OU thì nghĩ thầm: “Ah! Cháu lớn chú chờ!” ^^

  20. Tội nghiệp cho Bạch Thế Niên bị Ôn Uyển suy nghĩ thành xấu xa quá ;09 ;09 ;09
    Còn bà Ngọc Tuyết này sao mà lụy Bạch Thế Niên thế, hâm mộ cuồng nhiệt luôn ;70 ;70 ;70

  21. Tội cho anh nam 9 quá đi , vì thương nhớ tiểu hồ ly mà bị cái chị hồ ly mẹ này thành kiến , lại còn bị tưởng tượng thành như thế nữa ! Thật là đáng thương mà ! hahaha . Chị đã nhảy vô mắt anh ngồi rồi nhé ! Đố mà chạy khỏi tay anh nhé ! hí hí hí
    Bé Triệu Vương thật là đáng thương mà ! Ngông nghênh tiếp đi cưng ak !

  22. BTN có nhiều fans cuồng wá ak nha, làm gì mak OU có thành kiến vs phu quân tương lai dzữ zậy toàn là tìm chuyện xấu gán ghép cho BTN k ak, không ngờ BTN nhớ mãi k quên tiể hồ ly OU nha còn cấm giết hồ ly nữa chứ chết cười mất không lẻ tưởng OU là hồ ly zậy trời

  23. Ôn Uyển đoán đúng rồi nha không biết khi gặp người thật nàng phản ứng ra sao đây

  24. Trên đời có nhìu chuyện trùng hợp lắm nha. ^^ Mong cảnh tượng hai anh chị gặp nhau.
    Ngọc Tuyết đúng là mặt dày a, thấy mình đẹp là muốn trèo cao à, không biết tự lượng sức.

  25. OU à, tác giả là trời đã phán rồi, nhận mệnh đi, ngta đã là người được định cho chị rồi :)))))))

  26. Chị hai ơi!!c nghĩ c có tư cách nói ng ta k bình thường k fai là ng thương r cái j mà còn không tin sao, sao tỷ không nhìn lai bản thân mình đi có chút j là bình thường không???ng ta như vậy mới gọi là chân tình ,yêu không hối tiếc chỉ nhớ vương vấn mỗi mình tỷ “mặc dù ta thấy ng này hơi quái khi đó uyển uyển bảy tuổi ah^^” nhưng mà ta mặc kệ
    Cái tên la thủ huân chết tiết này bực bội hết mức hắn lam như vậy chỉ cần nghe hay thấy , thỉnh cầu của mỹ nhân là cái đầu liền đần ra như vậy sao xứng với mai nhi thanh cao, hi vọng bây h còn nhỏ chưa đủ định lực sau này chín chắn biết suy nghĩ hơn sẽ khác chứ nếu không thì thật sự rất uổng phí cho mai nhi một thân tài hoa

  27. Haha sau này BTN muốn ôm mỹ nhân về thì phải tốn một phen cực khổ đây, bây giờ chị đã có thành kiến về anh rồi. Mong chờ hai người gặp nhau quá!!

  28. Á à thì ra bạch thế niên là dạng nhất kiến chung tình. Vậy xem ra cũng si tình ko kém yến kì hiên rồi

  29. Ôi, đừng nói thành kiến của chị là nhờ cái công tuyên truyền của bạn thế tử Trấn Quốc Công nha. Không biết chị dựa trên cơ sở lý luận nào mà chém đinh chặt sắt là anh bội tình bạc nghĩa, hơi võ đoán nha.

  30. Bạch thế niên đúg là nhân vật truyền kì nha, ai ai cũg là fan cứng hết a. La thủ huân đã đành, đông thanh cũg thế, ngay cả hạ ảnh cũg sùg bái, mà qan trọg hơn nữa là băng dao cũg vậy.thật mong chờ sự ra mắt của bạch tướng qân nha!
    Mà ko ngờ việc gặp gỡ ôn uyển nhìu năm trc vẫn còn in sâu tròg lòg bạvh thế niên, cái j tiểu hồ ly chứ? Chắc ca hiểu nhầm và vẫn cứ tưởg là mjh gặp dc tiểu hồ ly hoá ng thật đây!

  31. Tội Bạch Thế Niên, không làm gì cũng bị ghét.

    Ôn Uyển lấy tâm tư nhỏ mọn của mình rồi đánh giá người ta. Đối với Bạch Thế Niên một chút công bằng cũng không có.

    Bộ thấy người xấu nhiều rồi không tin có người tốt?

    Lúc Tào Tụng hồng tụ thêm hương thì xem thường ghét bỏ, lúc Bạch Thế Niên giữ thân trong sạch thì cũng ghét bỏ người ta.

    Rốt cuộc nam nhân phải như thế nào thì mới vừa lòng Ôn Uyển???

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: