Thứ Nữ Công Lược – Chương 555+556

14

Chương 555: Người thắng (Trung )

Edit: Tiểu Tuyền
Beta: Hạ

Từ miếu Dược Vương hối hả trở lại, cũng chỉ mới đến hoàng hôn.

Thập Nhất Nương không khỏi thở một hơi thật dài. Ngũ phu nhân cũng có chút mỏi mệt không chịu nổi, chỉ có Thái phu nhân và Nhị phu nhân là còn hứng thú dạt dào thảo luận đàn tràng trong miếu Dược Vương. Thấy Thập Nhất Nương cùng Ngũ phu nhân cố gắng nâng tinh thần ở một bên pha trà, Thái phu nhân cười ha hả chỉ vào hai người nói với Nhị phu nhân: “Nhìn thấy không, đều là ở trong nhung lụa lớn lên mà. Chịu không nổi một chút xíu vất vả.”

Thập Nhất Nương mím miệng cười.

Ngũ phu nhân thì không đồng ý: “Nói cứ như nương là từ ngườinông thôn ruộng trũng đến vậy.”

Nhị phu nhân nhìn vậy cười không ngừng: “Người giữ cửa nói, là các nàng xem náo nhiệt, tất nhiên không biết đàn tràng hôm nay lớn thế nào rồi.”

Thái phu nhân gật đầu: “Hai người này, chỉ thích hợp đi Từ Nguyên Tự!”

Mọi người trong nhà cười ha ha.

Trên mặt của Thái phu nhân cũng đầy nụ cười, hướng hai người phất tay: “Đều trở về đi thôi! Nơi này có Di Chân phụng giúp ta là được rồi!”

Thập Nhất Nương cùng Ngũ phu nhân đều có chút ngại ngùng.

Ngũ phu nhân liền nhích tới ngồi ở dọc theo kháng gần Thái phu nhân, trề môi, đang muốn làm nũng rồi đi, thì có tiểu nha hoàn vào bẩm: “Thái phu nhân, Tam gia trở lại. Đang ở phía ngoài chờ rất lâu rồi!”

Nụ cười trên mặt Thái phu nhân từ từ thu lại.

Không khí trong nhà bỗng nhiên lạnh lẽo.

Ngũ phu nhân lập tức biết điều đứng lên: “Nương, vậy con về trước đây. Sáng mai con mang theo Hâm tỷ nhi, Sân ca nhi tới vấn an người!”

Thái phu nhân nhẹ nhàng mà”Ừ” một tiếng.

Thập Nhất Nương cũng nhanh chóng đứng lên, khom gối hành lễ với Thái phu nhân, cùng Ngũ phu nhân một trước một sau ra cửa.

Bà tử canh cửa đang định thắp đèn.

Tam gia đứng ở dưới mái hiên.

Áo dài đáy xanh ngọc trên hoa văn màu tím ánh vàng ở dưới ánh đèn sáng rực phát sáng lấp lánh.

Thập Nhất Nương cùng Ngũ phu nhân nhất tề khom gối hành lễ, cùng nhau gọi “Tam bá” .

Nụ cười của Tam gia mặc dù vẫn thật thà y như trước đây, nhưng lại lộ ra mấy phần suy sụp. Tam gia cùng các nàng chào hỏi: “Đệ muội theo nương đi miếu Dược Vương trở lại rồi!”

“Vâng!” Ngũ phu nhân cười cướp lời nói trước Thập Nhất Nương, “Nương nói hơi mệt chút, bảo chúng muội đi về trước nghỉ ngơi!”

Nụ cười Tam gia càng thêm chút lúng túng: “Đi một ngày, chắc là muốn về nghỉ ngơi sớm một chút. . . . . .” Nói đến đây, thì có tiểu nha hoàn đứng ở trên bậc thang cười nói: “Tam gia! Thái phu nhân mời ngài đi vào!” Tam gia nghe vậy, vội vã hướng hai người gật đầu, sửa sang lại vạt áo, bước nhanh vào đường sảnh.

Ngũ phu nhân liền lôi ống tay áo của Thập Nhất Nương: “Lúc này Tam gia làm sao lại đột nhiên trở về Yên Kinh? Tẩu khẳng định là biết!”

Chuyện này muốn giấu diếm cũng giấu diếm không được, phơi bày ra ánh sáng chẳng qua là vấn đề sớm hay muộn thôi.

Thập Nhất Nương liền giản lược mà đem chuyện đã xảy ra nói một lần.

Ngũ phu nhân nghe xong con ngươi đảo lòng vòng, đã nhìn thấy Ngọc Bản mang mấy nha hoàn hầu hạ trong nhà lui ra ngoài.

Nàng đột nhiên”Ôi!” một tiếng, một tay nâng thắt lưng, một tay lôi tay của Thập Nhất Nương: “Eo của muội có thể là lúc mới vừa rồi xuống xe ngựa bị nhói lên một cái. . . . . .” rồi kêu tiểu nha hoàn đứng ở dưới mái hiên, “Nhanh đi, nói một tiếng với Hà Hương, bảo nàng ấy mang kiệu trúc nhỏ đến.” Sau đó làm bộ dạng như mới vừa phát hiện Ngọc Bản, “Ơ, các ngươi làm sao đều đi ra thế?” Không đợi Ngọc Bản trả lời, đã quay đầu hướng Thập Nhất Nương nói, “Tứ tẩu” tẩu đỡ muội vào trong nhà ngồi một chút đi! Muội thật sự là đứng không nổi. Thắt lưng giống như sắp đứt vậy.”

Thập Nhất Nương nhìn thế âm thầm buồn cười.

Nàng rõ ràng là muốn biết Thái phu nhân sẽ nói chút ít chuyện gì với Tam gia, mà Thập Nhất Nương cũng có chút tò mò, suy nghĩ một chút, quyết định giúp Ngũ phu nhân: “Nếu trật eo,đệ muội hẳn nên sớm một chút nói mới phải! Tại sao lại cố chịu thế?” Rồi phân phó Ngọc Bản, “Cô nương sai tiểu nha hoàn đi theo Trúc Hương nói một tiếng, để Trúc Hương đem dầu hoa hồng hai ngày trước Hầu gia ban thưởng lấy tới, ta xoa bóp cho Ngũ phu nhân.”

Ngọc Bản vội vàng đáp “Dạ” sai tiểu nha hoàn đi báo tin, rồi tiến lên giúp Ngũ phu nhân.

Tiểu nha hoàn cũng rất nhanh trí, vén mành, định bẩm báo.

Ngũ phu nhân vội nói: “Chớ kinh động Thái phu nhân, tránh cho lão nhân gia lại lo lắng.”

Mọi người lúc này mới buông lỏng tay chân, được Ngọc Bản vịn vào phòng khách.

Trong thính đường không có đốt đèn, nên mờ mờ ảo ảo .

Canh giữ ở phòng khách, Đỗ ma ma nhìn thấy không khỏi lấy làm kỳ quái.

Ngọc Bản thấp giọng nói một câu, rồi lập tức lui ra ngoài.

Ngũ phu nhân am hiểu sâu giấu diếm, nói dối như thật.

Nàng hướng Đỗ ma ma nháy mắt, cười bước nhanh đi gian tây.

“Ta chỉ muốn nghe xem nương nói cái gì?” Ngũ phu nhân vén rèm nội thất ló đầu nhìn quanh.

Đỗ ma ma cũng không có ngăn trở, đồng dạng là con dâu, Thái phu nhân nếu không để cho Nhị phu nhân tránh đi, thì cũng sẽ không để ý những con dâu khác biết chuyện này.

Nàng dùng ánh mắt cưng chiều nhìn bóng lưng của Ngũ phu nhân lắc đầu, không thể làm gì khác, đành nói với Thập Nhất Nương: “Ngũ phu nhân cũng đã làm mẫu thân rồi, mà còn tính trẻ con như vậy. . . . . .”

Lời của Đỗ ma ma còn chưa dứt,thì nội thất đột nhiên vang lên tiếng “Bịch” vang xa, sau đó truyền đến giọng của Thái phu nhân lớn tiếng quát: “Con vẫn còn ở nơi này hồ ngôn loạn ngữ. Từ Lệnh Ninh,ta còn chua có già đến hồ đồ! Cho dù ta già rồi nên hồ đồ, thì điểm mánh khóe nho nhỏ này chỉ sợ cũng không thể gạt được ta. . . . . .”

Lại một bộ dạng sét đánh lôi đình.

Thập Nhất Nương và Đỗ ma ma nhìn nhau. Hai người không hẹn mà cùng bước nhanh vào gian tây, tiến tới bên cạnh Ngũ phu nhân nhìn vào.

Nội thất đã đốt đèn.

Bởi vì góc độ quan sát, họ không nhìn thấy Thái phu nhân ngồi ở trên giường gạch mà chỉ thấy Tam gia quỳ trên mặt đất, mặt và đầu cổ đầy nước đọng, đầu tóc, lông mày, trên vai đều là lá trà, bên đầu gối còn chung trà nhỏ men sứ khắc hoa mà Thái phu nhân thường dùng.

“Nương, con không có gạt nương. Chuyện này, là do con không đúng. Nương muốn đánh phạt gì cũng được. Chỉ cầu nương đừng tức giận hại thân thể!”

Tam gia vừa nói, vừa dập đầu rồi ngẩng đầu lên.

“Bịch bịch bịch” âm thanh quanh quẩn ở trong căn phòng yên tĩnh, nghe thấy làm cho lòng người ngột ngạt.

“Di Chân!” Một lúc lâu sau, giọng nói của Thái phu nhân lần nữa vang lên, “Đi giúp Tam đệ con lấy chậu nước đến rửa mặt.” Tiếng nói của lão nhân gia có chút mỏi mệt , “Lão Tam, con cũng đứng lên đi! Những năm qua ta xem con như con trai ruột, lúc nào đáng đánh sẽ đánh, lúc nào nên mắng liền mắng. Con cũng bị không ít oan ức. . . . . .”

Thập Nhất Nương nghe kinh hãi.

Nếu cho là con trai ruột, đánh thì đánh, mắng thì mắng, sao có thể nói ra hai chữ “Oan ức”. Rõ ràng là trong lòng Thái phu nhân có ngăn cách. Tam gia nghe được, trong lòng nhất định sẽ thấp thỏm lo âu . . . . . .. . . . . . Suy nghĩ một chút, thần sắc Tam gia đại biến.

“Nương” hắn cắt đứt lời nói của Thái phu nhân…, vội vàng nói, “Con chưa từng cảm thấy oan ức. Nương đối với con ân trọng như núi, đánh con, mắng con cũng là tốt cho con. . . . . .”

Đang khi nói chuyện, thì trong phòng vang lên giọng nói hơi có mấy phần trong trẻo lạnh lùng của Nhị phu nhân: “Tam thúc. Đệ đem mặt lau đi rồi nói sau! Nương đem người bên cạnh đuổi ra ngoài chính là không muốn làm cho đệ mất mặt mũi. Đệ như vậy đi ra ngoài, chẳng phải là cô phụ nổi khổ tâm của nương sao?”

Trên mặt Tam gia thoáng xấu hổ rồi đáp một tiếng”Dạ” đứng dậy đi rửa mặt.

Thái phu nhân liền nói: “Mấy ngày nay con lên đường cũng mệt mỏi rồi, sớm một chút trở về ngõ Tam Tỉnh đi nghỉ ngơi đi. Qua ít ngày, ta sẽ nói chuyện với con.”

Nghe khẩu khí thì lần gặp này đến đây là kết thúc.

Vì không để cho Thái phu nhân phát hiện. Ba người vội vàng thối lui ra khỏi gian tây. Thập Nhất Nương cùng Ngũ phu nhân đi ra khỏi phòng khách.

“Thật không nghĩ tới, xảy ra chuyện như vậy, Tam bá còn che chở cho Tam tẩu.” Ngũ phu nhân nhỏ giọng đối với Thập Nhất Nương nói, “Nghe cách nói của nương, Tam bá sở dĩ từ quan, tất cả đều là bởi vì Tam tẩu cho vay tiền nặng lãi chiếm lấy núi làm ăn nhàn nhã của họ, lúc này mới gặp phải chuyện này.” Lại nói, “Cũng không trách Tam tẩu cuồng ngạo thế, nếu như muội có một tướng công bao che khuyết điểm cho mình như thế, thì cũng sẽ không biết đông tây nam bắc !”

“Nghe đệ muội nói như vậy, ta phải nên vì Ngũ gia kêu oan.” Thập Nhất Nương trêu ghẹo nàng, “Cũng không biết Ngũ gia còn phải làm thế nào, thì Ngũ phu nhân chúng ta mới có thể khinh cuồng lên nữa?”

Sắc mặt Ngũ phu nhân đỏ lên: “Nhìn tẩu thành thật như vậy, không nghĩ tới cũng biết nói những lời này.”

Hai người vừa nói, vừa bên đứng ở trong viện. Từ Lệnh Khoan đã mang kiệu trúc nhỏ và bà tử đi đến.

Đèn lồng đỏ thẫm trên cao chiếu xuống, Ngũ phu nhân kiều diễm như một đóa hoa xuân.

Thập Nhất Nương cười chế nhạo: “Nhìn một cái xem, ai vậy?”

Ngũ phu nhân không nói lời nào, khóe mắt đuôi lông mày tất cả đều là nhu tình mật ý.

Mà nhìn thấy Ngũ phu nhân khỏe mạnh đứng ở nơi đó, khuôn mặt của Từ Lệnh Khoan không khỏi hiện vẻ kinh ngạc: “Không phải nói thắt lưng đau sao?”

Ngũ phu nhân liền đi vượt qua Thập Nhất Nương một cái, cười nói: “Tứ tẩu giúp thiếp xoa, thiếp cảm thấy khá rồi!” Từ Lệnh Khoan nghe vậy liền thở dài: “Đa tạ Tứ tẩu!”

Thập Nhất Nương tự nhiên hào phóng nhận lễ của Từ Lệnh Khoan: “Ngũ thúc không cần khách khí.” Rồi hướng Ngũ phu nhân cười.

Ngũ phu nhân mắt hạnh trừng trừng.

Thần sắc Tam gia chán nản đi ra.

“Tam ca” Từ Lệnh Khoan không biết gì hết, nên vừa mừng vừa sợ, “Huynh trở lại lúc nào? Làm sao mà không gửi trước cho nhà phong thư nào? Lúc này đã hồi kinh, chẳng lẽ có chuyện gấp gáp gì sao?”

Tam gia không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp phải Từ Lệnh Khoan, hắn ngẩn người, sau đó ngượng ngùng cười cười.

“Ta vừa trở về.” Hắn tránh nặng tìm nhẹ nói, “Ngũ đệ mấy ngày nay có khỏe không?”

“Đệ vẫn tốt!” Từ Lệnh Khoan cười nói, “Chẳng qua trước đó vài ngày thiếu chút nữa đã được thăng lên Chỉ Huy. . . . . .”. . . . . .” Hắn hăng hái bừng bừng cùng Tam gia nói chuyện.

Đỗ ma ma đi ra ngoài.

“Ngũ Gia đã tới.” Nàng cười nhẹ nhàng hành lễ với Từ Lệnh Khoan, rồi hướng Thập Nhất Nương nhẹ nhàng gật đầu, “Tứ phu nhân! Thái phu nhân mời Tứ phu nhân đi vào!”

Thập Nhất Nương đáp một tiếng, đi theo Đỗ ma ma vào nội thất.

Trong phòng đã thu thập sạch sẽ, Thái phu nhân và Nhị phu nhân một trái một phải ngồi ở gần cửa sổ trên đại kháng cạnh cửa sổ, thần sắc hai người bình tĩnh, cùng thời điểm nàng thấy khi đi ra ngoài không có gì khác biệt.

“Hồ Châu bên kia còn chưa có tin tức đưa tới sao?” Thái phu nhân cũng không có tránh Nhị phu nhân.

“Hai ngày nữa hẳn sẽ có tin tức tới!” Thập Nhất Nương cung kính nói.

Thái phu nhân gật đầu: “Bên kia con nhìn chặt một chút. Có tin tức gì thì tới nói cho ta biết.” Sau đó bưng trà.

Thập Nhất Nương thấp giọng đáp “Dạ” rồi lui ra ngoài. Đám người Từ Lệnh Khoan đã không còn ở trong viện nữa. Nàng trở về sân viện của mình.

Trên đường gặp Trúc Hương: “Phu nhân, chai thuốc đặt ở trong kho, cho nên đến muộn một chút. . . . . .”

Thập Nhất Nương khoát tay áo, cười nói: “Không cần. Ngũ phu nhân đã đỡ rồi.”

Trúc Hương thở phào nhẹ nhõm, theo Thập Nhất Nương trở về phòng.

“Phu nhân” nàng thấp giọng cùng Thập Nhất Nương nói chuyện, “Buổi sáng hôm nay, Nhị phu nhân đến chỗ của Mã quản sự, nhờ hắn giúp đỡ mang Cẩm hạp đi Khâm Thiên Giám.”

Mã quản sự là lúc Nhị phu nhân còn làm đương gia nâng đỡ, trầm ổn giỏi giang, là thủ hạ đắc lực nhất của Triệu quản sự.

“Biết là vật gì không?” thần sắc Thập Nhất Nương có chút ngưng trọng.

“Nghe nói là quyển sách.” Trúc Hương nói, “Nhưng không biết là sách gì.”

Trong lòng Thập Nhất Nương khẽ động.

Có đôi khi, có thể đánh động lòng người , không nhất định là tiền tài. Đặc biệt là những thứ người đọc sách kia.

Chương 556: Người thắng ( Hạ )

Thập Nhất Nương bận rộn đưa bánh chưng, rượu hùng hoàng, túi thơm lá ngải cứu của tiết Đoan Ngọ đến các nhà các phủ, thì bên Hồ Châu có tin tức đưa tới đây.

“. . . . . . Phương Kí cùng Phương thị nói đều là sự thật.” thần sắc Từ Lệnh Nghi đang lúc nói cũng lộ ra mấy phần hài lòng, “công tử Hoắc gia là con một ba đời. Hoắc thái thái vì vậy mà có chút điên điên khùng khùng. Lời đồn đại Phương thị khắc chồng cũng là càng truyền càng mạnh mẽ. Mặc dù cũng có người không tin tưởng những thứ đồn thần thánh này, nhưng mà Phương gia không phải ghét bỏ người ta học thức nông cạn, thì ghét bỏ người ta nhân phẩm bình thường, quanh đi quẩn lại người tới cửa làm mai càng ngày càng ít. Nhân duyên của Phương thị cứ thế mà bị trì hoãn xuống. Thời điểm Tam tẩu đi cầu hôn, người của Phương gia cảm thấy còn không bằng mấy nhà trước kia. Nhưng Phương phu nhân sợ chọn tiếp nữa, ngay cả người như Cần ca nhi vậy, tìm khắp nơi cũng không có, nên vội vàng đồng ý cửa hôn sự này.”

Thập Nhất Nương thở phào nhẹ nhõm, lôi Từ Lệnh Nghi: “Chúng ta đi nói cho nương biết đi.”

Thái phu nhân nghe xong, toàn thân đều thả lỏng xuống.

Thập Nhất Nương đột nhiên hiểu thì ra Thái phu nhân cũng hi vọng Phương thị không có nói láo.

“Nếu đã như vậy, hai ngày nữa là Đoan ngọ, con đưa thiệp cho ngõ Tam Tỉnh, bảo cả nhà họ đều tới ăn bữa cơm.”

Đến lúc đó Thái phu nhân sẽ dốc lòng bày tỏ, lấy sự thông minh của Phương thị, hẳn là xoay người sẽ lần lượt nói với Phương Kí, đến lúc đó trưởng bối Phương gia sẽ mang theo Phương Kí tới cửa tạ tội, chuyện này cũng theo đó mà bỏ qua, mọi người nên làm gì thì làm cái đó.

Nghĩ tới đây, trên đường trở về nàng không khỏi hỏi Từ Lệnh Nghi “Tam gia bên kia, có tính toán gì không?”

“Ý của ta, là để cho Tam ca nghỉ mấy ngày, sau đó sẽ bái phỏng thân thích, đem lý do từ quan tuyên bố ra ngoài. Sau đó vẫn như cũ, trở lại giúp chúng ta xử lý công việc vặt.” Từ Lệnh Nghi cười khổ, “Nhưng nương không đồng ý. Nói Tam ca cũng đã cưới con dâu, làm cha chồng rồi, thay vì đem Tam ca bắt ở nhà giúp đỡ quản lý những thứ chuyện vụn vặt này, còn không bằng để cho ca ca ở bên ngoài mở cửa hàng hoặc là làm chút ít mua bán, ở trước mặt con dâu cũng có mặt mũi, có thể đứng thẳng thắt lưng lên làm người. Ta cũng đã ngẫm nghĩ cẩn thận, chỉ sợ nương cảm thấy Tam ca từ quan, đã làm mất mặt mũi Từ gia, nên muốn lạnh lẽo ca ca . Nên cũng không có miễn cưỡng.” Ngụ ý, là chờ qua ít ngày vẫn muốn mời Tam gia trở lại giúp đỡ quản lý công việc vặt trong nhà.

Thập Nhất Nương suy nghĩ một chút, liền cười nói: “Hầu gia, chàng thì lại cảm thấy ngày ngày tiếp xúc với những công việc vặt này, rất không thú vị đúng không?”

“Lấy bổng lộc của ta, đừng nói là một đại gia đình này. Ngay cả nàng, ta cũng nuôi sống không nổi!” Từ Lệnh Nghi cười nói, “Nếu không phải có những điền trang, cửa hàng nọ kia, thì cuộc sống trong nhà làm sao mà trôi qua chứ? Ta chỉ là thấy việc kiếm tiền là quá vụn vặt thôi.”

Uyển chuyển thừa nhận chuyện mình không muốn quản lý công việc vặt.

Khó trách muốn đem nó giao cho Tam gia.

Thập Nhất Nương mím môi cười.

Đến tiết Đoan Ngọ ngày đó, sáng sớm Tam gia đã mang theo người cả nhà vội tới vấn an Thái phu nhân.

Thái phu nhân vừa mới rời giường, nên Đỗ ma ma mời bọn họ ở trong sãnh đường uống trà.

Đợi một hồi, thì Từ Lệnh Khoan, Ngũ phu nhân mang theo Hâm tỷ nhi cùng Sân ca nhi đến.

Mọi người làm lễ ra mắt, Phương thị liền từ trong ống tay áo móc ra hai túi thơm năm màu : “Đây là đại tẩu làm, cho các muội mang chơi.”

Túi thơm năm màu không có gì lạ, nhưng trên túi thơm lại treo hai con cá nhỏ làm bằng vàng ròng thì có chút hiếm lạ.

Cũng may Ngũ phu nhân là người nhìn vật quý đã quen, lễ này,nàng cũng nên thu vào, cười sai người nhận lấy, bảo Hâm tỷ nhi nói cám ơn Phương thị.

Tam phu nhân nhìn vậy sắc mặt thật khó xem, muốn nói gì đó lại thôi, lạnh lùng khẽ “Hừ” một tiếng, xoay mặt đi nơi khác.

Tam gia cũng có chút ngoài ý muốn.

Việc Phương thị tự mình làm túi thơm cho bọn nhỏ làm lễ ra mắt, việc này Phương thị đã có bẩm qua. Tiền bạc hiện tại trong nhà không có dư thừa mấy, hắn hôm nay nhàn rỗi ở nhà, có thể tiết kiệm chút nào hay chút đó. Nên hắn rất tán thành . Nhưng không có nghĩ tới phía dưới túi thơm còn treo cá nhỏ bằng vàng ròng, nhìn bộ dáng kia, chắc là rỗng ruột , nhưng cũng giá trị một nửa mới có thể làm được. Nếu đúng như suy đoán, e là cũng có hai, ba lượng. Còn không bằng mua rượu ngon đưa tới đây còn có ích hơn.

Tam gia âm thầm lắc đầu, cảm thấy Phương thị thật không biết xã giao trong gia đình.

Nhưng Phương thị lại có suy tính của chính mình.

Mẹ chồng muốn theo Thái phu nhân đi miếu Dược Vương lại bị đuổi trở về, nay lại gọi người một nhà họ đi qua ăn tiết Đoan Ngọ. Trong lòng nàng đang suy nghĩ, theo thường lệ tiết Đoan Ngọ thì cô nương gả đi ra ngoài phải về nhà thăm bố mẹ , nếu như chuyện khắc chồng khiến Từ gia còn canh cánh trong lòng, thì chỉ cần gọi Tam gia cùng hai huynh đệ Từ Tự Cần đi là được. Hiện tại nếu cũng gọi cả mình qua, như vậy nói rõ bên Hà Hoa lý cũng không chán ghét như lúc trước mình nghĩ.

Hà Hoa ký thứ gì cũng có, Phương thị nghĩ nửa ngày, nghĩ đến khi còn bé từng có trưởng bối khen thưởng cho nàng mấy con cá nhỏ vàng ròng, lúc ấy nàng thích vô cùng, nên đã dựa theo trong trí nhớ mà vẽ lại, để cho quản sự ma ma đi cửa hàng bạc làm.

Phương thị mỉm cười nhìn Hâm tỷ nhi: “Chỉ là một ít đồ chơi, muội muội thích là tốt rồi.”

Cá nhỏ kia làm được hết sức tinh mỹ, vảy cá, râu cá đều nhìn thấy rõ ràng. Hâm tỷ nhi hết sức thích, gật đầu lia lịa.

Từ Lệnh Nghi cùng Thập Nhất Nương mang theo bọn nhỏ tới đây.

Phương thị đi theo Tam phu nhân hành lễ, rồi tặng mỗi người một túi thơm.

“Đệ cũng có ạ?” Từ Tự Dụ có chút ngại ngùng.

“Chưa thành hôn thì vẫn là trẻ con” ” Phương thị cười nói, “Là trẻ con thì đều có.”

Ngũ phu nhân nghe được liền che miệng cười: “Nhị thiếu gia chúng ta cũng đến tuổi thành hôn rồi.” Rồi hướng Phương thị nói, “Con có muội muội nào tướng mạo, nhân phẩm đều xuất chúng, hoặc có quan hệ thông gia , thì cũng giúp Nhị thiếu gia chúng ta tìm một người tài mạo song toàn đi.”

Phương thị căng thẳng cười nói: “Con từ nhỏ cùng tổ mẫu lớn lên , cô nương cùng lứa quen biết rất ít, càng đừng là tuổi nhỏ hơn so với con. Nhưng con có thể mời đại ca con giúp đỡ hỏi một chút!”

Nói đến Phương Kí, Ngũ phu nhân liền “A” một tiếng ” Vậy Phương Thám hoa chẳng phải là một người ăn Đoan ngọ sao? Nếu không, cũng mời Phương Thám hoa tới dùng cơm đi? Mọi người ở cùng nhau sẽ náo nhiệt hơn!”

Phương thị sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Thập Nhất Nương.

Thập Nhất Nương giúp Cẩn ca nhi cởi quần áo: “Đoạn đường này đều được ôm, con làm sao mà nóng như vậy!” Như không có chú ý tới các nàng nói chuyện.

Vẻ mặt Phương thị tối sầm lại, đang muốn khách khí từ chối, thì Đỗ ma ma đi ra ngoài: “Thái phu nhân mời chư vị đi vào ngồi.”

Đề tài câu chuyện bị cắt đứt, mọi người trước trước sau sau đi vào nội thất.

Thái phu nhân đưa tay ôm Sân ca nhi nhỏ nhất, cười trêu ghẹo Ngũ phu nhân: “Sớm như vậy đã đến vấn an ta, là muốn vội vã về nhà mẹ đẻ sao?”

Ngũ phu nhân kể từ khi mang thai Hâm tỷ nhi về sau, liền có thói quen dừng chân nửa ngày nhà mẹ đẻ nửa ngày nhà chồng.

Nàng liều chu miệng: “Mẹ chồng thật là càng ngày càng không dễ để hầu hạ. Tới chậm, thì nói không hiếu thuận. Đến sớm, thì nói là muốn nhanh một chút về nhà mẹ đẻ. . . . . .”

“Có cách nói chuyện với mẹ chồng như nàng sao?” Không đợi lời của Ngũ phu nhân nói xong, Từ Lệnh Khoan đã trừng mắt.

“Được rồi, được rồi.” Thái phu nhân cười nói, “Con cũng không cần bảo vệ vợ của con, nương sẽ không trách con bé.”

Khiến cho Từ Lệnh Khoan dở khóc dở cười.

Ngũ phu nhân thì đắc ý mà cười.

Cẩn ca nhi thấy Thái phu nhân ôm Sân ca nhi không buông tay, thì ôm theo người Thái phu nhân gọi “Tổ mẫu”, và cũng muốn ôm.

Thái phu nhân cười ha hả không ngừng: “Được, được, được. Bên trái một, bên phải một. Tổ mẫu đều thương.”

Cẩn ca nhi ngồi vào trên chân trái của Thái phu nhân, lúc này mới chịu yên tĩnh lại.

Thái phu nhân sẽ đem Sân ca nhi giao cho Ngũ phu nhân: “Các con đi sớm về sớm. Ta chờ các con trở lại dùng bữa tối.” Lúc này mới giương mắt nhìn Tam gia cùng Tam phu nhân một cái. “Các con cũng trở về đi!” Sau đó cười nhẹ nhàng nhìn Phương thị, “Con cũng giống Tứ thẩm thẩm, đều từ Giang Nam gả tới, muốn một lần trở về nhà mẹ đẻ cũng không dễ dàng. Tứ thẩm thẩm con hôm nay cũng muốn về ngõ Cung Huyền, Đại ca của con mặc dù đang ở Yên Kinh, nhưng không thể so với Tứ thẩm thẩm cháu, ở Yên Kinh tự có nhà của mình. Vậy hôm nay con và Nhị thẩm thẩm ở cùng nhau, phụng bồi lão thái bà ta đây qua tiết Đoan Ngọ đi!”

Phương thị ngẩn ra, rồi rất nhanh cúi đầu đáp “Vâng” .

Giọng nói có chút nghẹn ngào.

Tam phu nhân nhìn thấy vậy, trên mặt một trận xanh, một trận đỏ.

Nàng cứng ngắt hô một tiếng”Nương” Thái phu nhân đã hướng nàng khoát tay, ý bảo nàng không cần nhiều lời: “Các con trở về đi thôi!” Không hề nhìn vợ chồng Tam gia nữa, đem Cẩn ca nhi thơm rồi thơm, sau đó dặn dò Từ Tự Truân: “Sớm một chút trở lại theo tổ mẫu.”

Từ Tự Truân nhanh chóng cung kính đáp “Vâng” .

Thái phu nhân lúc này mới lưu luyến không rời mà thả Cẩn ca nhi.

Từ ngõ Cung Huyền trở lại, Phương thị, Nhị phu nhân, Đỗ ma ma ba người đang theo Thái phu nhân đánh bài lơ khơ.

“Sao nhanh như vậy đã trở lại rồi!” ánh mắt Thái phu nhân không nhìn rõ, tuy cầm lấy bài,nhưng đánh cũng là Ngọc Bản, nên quay đầu cùng Thập Nhất Nương nói chuyện.

“Vương di nương mang thai.” Thập Nhất Nương nói, “Cũng không nên ầm ĩ nàng. Dùng qua ăn trưa là trở về.”

“À!” Thái phu nhân định đem bài giao cho Ngọc Bản, “Vương di nương mang thai, La đại phu nhân không có ở trong kinh, con cần đưa chút ít thuốc bổ đi qua mới được.”

Thập Nhất Nương cười đáp “Vâng” trừ Từ Tự Dụ lớn tuổi cùng Trinh tỷ nhi bởi vì ngày gả đi gần đến, càng ngày càng chững chạc thì những đứa trẻ khác đều nhào tới trên người Thái phu nhân, ồn ào hô to “Tổ mẫu” khiến Thái phu nhân vui đến cười không khép miệng.

Đang nói, thì một nhà Ngũ phu nhân trở lại.

“Làm sao con cũng về sớm như vậy?”

“Còn không phải tại con nhớ nương sao?” Ngũ phu nhân giận dỗi, “Ai biết nương lại chơi đến vui vẻ thế!”

Hâm tỷ nhi thấy Từ Tự Truân theo Thái phu nhân, cũng vội vàng đi theo, luôn miệng gọi “Tổ mẫu, tổ mẫu”.

Thái phu nhân cười híp mắt đem Hâm tỷ nhi ôm đến ngồi dọc theo kháng.

Phương thị thì bận rộn đứng dậy nhường vị trí: “Nhị thẩm thẩm cùng Đỗ ma ma đều chê con ra bài chậm, thẩm thẩm đến nơi này của con ngồi đi!”

Ngũ phu nhân quả nhiên đi qua chen vào chỗ của Phương thị.

Từ Lệnh Khoan phải đi kéo nàng lại: “Nàng là mộttrưởng bối , làm sao lại đoạt chỗ của cháu dâu!”

“Ơ, đâu phải thiếp đoạt, là Đại thiếu phu nhân tặng lại cho thiếp mà!.”

Bên kia Hâm tỷ nhi cùng Cẩn ca nhi vì tranh giành Thái phu nhân ôm, một kéo thật chặt eo của Thái phu nhân, một thì kéo thật chặt cổ của Thái phu nhân , Thái phu nhân”Ai ôi” kêu lên. Trong nhà náo nhiệt thành một đoàn. Lại lần nữa đến gian đông ngồi, mở ra một bàn mạt chược. Mấy đứa bé thì ở dưới đất chơi trò rượt bắt. Một mảnh nói cười vui vẻ. Đợi Tam gia cùng Tam phu nhân trở lại, Đỗ ma ma đã cho người ta bày bữa tối. Món ăn đầu tiên chính là mì trường thọ.

Tất cả mọi người đều chúc mừng sinh nhật của Thập Nhất Nương.

Thái phu nhân tặng chiếc nhẫn ngọc bích hoa mai, Nhị phu nhân tặng hai chai hương lộ. Tam phu nhân tặng tranh chữ mà Từ Tự Cần tự vẽ. Ngũ phu nhân tặng cây trâm San Hô màu đỏ. Mấy đứa nhỏ, tất cả cũng tặng chút ít đồ vụn vặt.

Phương thị rất kinh ngạc, nhìn Từ Tự Cần một cái, cười nói: “Thẩm thẩm cũng không nói một tiếng. Sớm biết như vậy, con cũng nên mang vài thứ tặng mới đúng.” Vừa nói đứng vừa dậy phúc lễ cho Thập Nhất Nương, ” Quà sinh nhật của thẩm thẩm , sáng sớm ngày mai con sẽ đưa tới đây. Kính mong thẩm thẩm đừng chê trách!”

Discussion14 Comments

  1. Bà tam phu nhân mà về sớm muộn j cũng có chuyện,xích mích với Phương thj lạj gja tăng do bà này keo kiệt mà con dâu phóng khoáng

  2. Nhinf một nhà hạnh phúc nên khi đọc cũng cảm thấy vui vui. Nói thật đọc đến bây giờ mình mới thấm thía tại sao mọi người khen truyện này hay. Lời văn nhẹ nhàng, giản dị đưa người đọc từ chuyện này sang chuyện khác mà ko hề gượng ép. Đọc truyện mình thấy con người phải sống chân thành nhưng phải có chủ kiến thì mọi ng sẽ yêu quý ta

    Thank đội ngũ edit

  3. Nhinf một nhà hạnh phúc nên khi đọc cũng cảm thấy vui vui. Nói thật đọc đến bây giờ mình mới thấm thía tại sao mọi người khen truyện này hay. Lời văn nhẹ nhàng, giản dị đưa người đọc từ chuyện này sang chuyện khác mà ko hề gượng ép. Đọc truyện mình thấy con người phải sống chân thành nhưng phải có chủ kiến thì mọi ng sẽ yêu quý ta.

    Thank đội ngũ edit

  4. Bà tam phu nhân chắc giờ vừa lòng rồi a hại chồng mình thê thảm như thế giờ đến ngay mẹ của mình cũng bỏ mặc rồi. Phương thị thông minh thật biết lấy lòng mọi người cuộc sống sau này của cô ta chắc cũng không quá khó khăn rồi

  5. Anhthunguyen227

    1 nhà sum hợp vui vẻ thật, Tam phu nhân đến lúc này còn cư xử như thế còn Tam gia cũng bênh vực vợ quá đi đúng sai gì cũng không biết khuyên can

  6. Mụ tam phu nhân đúng là keo kiệt, chỉ tặng bức tranh vẻ của con trai mình ddể tặng 11. Ghét Mụ tam phu này quá àh. Còn lão tam này thì để vợ cở trên đầu. Đúng là ngu hết biết.
    Thanks

  7. bao che cho vo la 1 chuyen tot nhung phai co gioi han chu! nhat la voi ba vo nong can , ham tai thi cang phai biet khuyen ran, Tam gia gap phai rac roi cung chang oan,HU! may ma co anh em giup do chu khong thi….!

  8. Tam phu nhan cung that la =..= ki bo vua vua thoi chu sinh nhat TNN cung ko tang qua dang hoang nua, day la qua cua TTC day chu >x<

  9. đọc tới giờ mình hok biết rốt cuộc 11 tên là gì ý nhỉ, Mặc Ngôn phải k, La Mặc Ngôn? tưởng tên này là tên gọi của kiếp trước. cứ toàn gọi kiểu tam tứ ngũ, chán chết. nha hoàn vậy mà đều có tên gọi. dường như thời xưa mà gọi ngay tên là thân phận thấp kém lắm

    • tên là La Thập Nhất mà nàng, nhà đấy chỉ có con trai vs dòng chính có tên khác thôi
      hôm nay tn mà comt mãi không đc. híc
      cùng gia đình thế gia mà dưỡng dục đc người như tam phu nhân, giỏi thật

  10. Tam phu nhân vẫn còn ý định bỏ con dâu, cũng là gia đình thế gia mà dưỡng dục ra đc bà này, chịu thật ;15

  11. Cả nhà rất vui vẻ ấm áp nha ~~ chỉ có Tam gia cùng bà Tam phu nhân kia là phá hỏng bầu không khí thôi. Lão Tam gia này chiều vợ quá cơ, chuyện gì cũng để vợ quyết để bà Tam phu nhân này muốn làm gì thì làm, tham tiền của hồi môn của con dâu mà còn tỏ ra khắt khe vậy may mà trong nhà có 11, Ngũ phu nhân Thái phu nhân đối xử tốt không thì Phương thị phải chịu nhiều ủy khuất với cái bà Tam vô lí này rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: