Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 427+428

20

          Chương 427: Đánh Úp

Edit: Rina

Liên Lão gia tử liền lộ ra biểu tình vui mừng.

Cổ thị lại liếc mắt nhìn Chu thị một cái, chỉ thấy Chu thị trừng mắt nhìn Liên Lan Nhi một cái, trong ánh mắt lại không có cơn tức giận chân chính. Sau đó, Chu thị lại xoay mặt đi, nhưng lại chưa nói gì bác bỏ lời của Liên Lan Nhi. Cổ thị đáp một tiếng, bảo Tươởng thị cùng nàng đi ra.

Không ngờ Liên Lan Nhi lại nói chuyện giúp các nàng? Đáng lẽ nàng nên giống Chu thị và Liên Tú Nhi, trừng mắt lạnh với các nàng mới đúng?

Liên Mạn Nhi không khỏi nhìn Liên Lan Nhi với cặp mắt khác xưa. Đây mới là Liên Lan Nhi trong truyền thuyết, giỏi nhất làm người a.

“Như thế nào chỉ có mấy người các ngươi tới đây, lão Tam cùng lão Tứ sao chưa đến?” Chu thị lại mặt bình tĩnh đặt câu hỏi.

“Tam bá bắt đầu làm việc ở trên núi, nói là không xin nghỉ được.” Ngũ Lang liền thay Trương thị hồi đáp, “Nhà chúng con, cha vốn định đến, nhưng mà mấy ngày nay huyện nha phái người đến đo đạc đất, thế nào cũng phải có cha ở đó. Nên con cùng Tiểu Thất xin nghỉ vài ngày ở trường, theo mẹ và muội đến, thăm ông nội, bà nội, rồi đem quà cưới cho lão cô.”

Ngũ Lang nói chuyện, Trương thị liền không mở miệng, chỉ phụng phịu ngồi ở chỗ kia.

Cùng một lời, từ miệng Ngũ Lang nói ra, lại không giống với Trương thị nói. Chu thị không muốn gặp Trương thị, thì Trương thị nói như thế nào, đều bị Chu thị bới móc. Nhưng mà Ngũ Lang là cháu trai ruột thịt của Liên gia, tuy rằng tuổi nhỏ, nay đi đến đây, hắn có thể đứng ở phía trước Trương thị, che gió che mưa cho mẹ, đệ đệ và muội muội của hắn.

Chu thị mắng Liên Thủ Tín, mắng Trương thị, nhưng cho tới bây giờ đều là mắng thuận miệng, thậm chí Liên Chi Nhi cùng Liên Mạn Nhi nàng cũng mắng, nhưng mà đối với Ngũ Lang và Tiểu Thất, mặc kệ là giáp mặt, hay là sau lưng, bà còn chưa nói qua cái gì.

Chẳng qua, đừng tưởng rằng đây là Chu thị đặc biệt trân trọng Ngũ Lang và Tiểu Thất.

Chu thị dù bá đạo hơn nữa, nhưng tại thời đại này, quan điểm nam tôn nữ ti đã khắc sâu ở trong đầu của bà rồi. Con là bà sinh, nàng có thể đúng lý hợp tình bắt bí, cũng gây khó dễ được. Nhưng cháu trai thì không giống. Đây cũng là vì sao thái độ bà đối với con dâu và cháu dâu khác nhau.

Đơn giản mà nói, đây chính là trí tuệ sinh tồn của Chu thị.

Một nữ nhân, ở hoàn cảnh nam tôn nữ ti, ích kỷ, thủ đoạn giảo hoạt sinh tồn. Với Liên Lão gia tử kia, bà là người vợ giá sống cùng hơn nửa đời, Liên Lão gia tử sẽ cho bà thể diện. Ở trước mặt con, bà càng vất vả công lao càng lớn, mẹ ruột ân đức tề thiên, con cái phải nghe bà.

Mà đến trước mặt nhóm cháu trai trong nhà. Bà phải là bà nội từ ái. Từ ái này đương nhiên là giả bộ, cùng so sánh với thái độ Chu thị đối đãi người khác, thái độ bà đối đãi tôn tử và cháu dâu thật sự có thể coi là là từ ái. Nhóm cháu trai với tổ mẫu từ ái, tự nhiên cũng có thể là hiếu thuận báo ơn.

Chu thị đối với Liên Thủ Lễ cùng Liên Thủ Tín chưa có tới. Trong lòng thập phần tức giận, chỉ cần Trương thị mở miệng, bà liền chuẩn bị  thống khoái mà mắng một trận. Nhưng mà mở miệng trả lời bà là Ngũ Lang, hơn nữa Ngũ Lang còn nói có tình có lí, điều này làm cho lời bà chuẩn bị mắng người bị chặn lại.

Nhìn Chu thị sắc mặt giống như táo bón, Liên Mạn Nhi cúi đầu, miễn cho để người ta thấy nàng nhịn không được khóe miệng nhếch lên.

“Huyện nha muốn đo đạc đất? Là ngày nào bắt đầu?” Liên Lão gia tử liền thân thiết hỏi Ngũ Lang, “Cha con một người ở nhà, có lo được hay không?”

Ngũ Lang liền cùng Liên Lão gia tử nói chuyệ đo đạc đất.

“… Một mình cha. Qủa thật có chút bận rộn, nói là đến lúc đó, xem có thể mời Ngô Tam thúc cùng Gia Hưng ca lại đây giúp đỡ hay không?” Ngũ Lang nói.

“Đúng, có hai người bọn họ ở bên cạnh, mấy đứa cũng có trợ lực…. Cửa hôn nhân này kết tốt a.” Liên Lão gia tử liền gật đầu nói.

Chu thị ở đằng kia nghẹn nửa ngày, rốt cục nhịn không được.

Liên Thủ Tín không có tới, thì có lý do. Hơn nữa Ngũ Lang còn xin phép rồi đến đây, xem ý tứ của Liên Lão gia tử, bà muốn mắng người một phòng Liên Thủ Tín này, sợ là Liên Lão gia tử sẽ ở phía trước ngăn cản. Như vậy Liên Thủ Lễ thì sao?

“Lão Tam này đồ tang lương tâm, ” Chu thị hung tợn mắng, “Cái gì mà bắt đầu làm việc, không xin nghỉ được, cho là ta già rồi hồ đồ hả? Hắn không phải là không muốn, mà sợ chậm trễ công việc. Luyến tiếc tiền công kia! Hắn không đến, thì vợ hắn đâu? Bọn họ tổng cộng chỉ có một mình Liên Tú Nhi này là muội muội, xuất giá chuyện lớn như vậy. Hai cái đồ chết mất lương tâm, một chút tình nghĩa đều không có. Trọng ánh mắt bọn họ, làm gì có lão bất tử chúng ta, ở nhà không chừng còn rủa chúng ta kia. Cũng không sợ báo ứng, một đôi tuyệt hậu khí…”

Tuyệt hậu khí, là lời nói của hộ nông dân người ta mắng người không có con trai. Tuy rằng không có một chữ thô tục, nhưng là mắng ác độc nhất. Mẹ ruột mắng con trai ruột là tuyệt hậu khí…

Mấy người Liên Mạn Nhi trao đổi ánh mắt một cái, ai cũng không có hé răng.

Muốn nói ngoan độc, ai có thể qua Chu thị.

“Quá đáng…” Liên Lão gia tử ra tiếng quát bảo Chu thị ngưng lại.

Chu thị thấy Liên Lão gia tử thay đổi sắc mặt, Liên Lan Nhi ở bên cạnh lại nháy mắt với bà, bà mặc dù chưa xả hết cơn tức, nhưng cũng ngậm miệng.

“Bà nội các con liền tính tình này, bộc tuệch. Các con đều đừng để trong lòng, cho dù nghe một chút, qua tai liền quên đi.” Liên Lão gia tử lại nói với Trương thị, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất.

Liên Mạn Nhi hiểu được, Liên Lão gia tử ý bảo các nàng, trở về không thể nói lại lời nói của Chu thị cho Liên Thủ Lễ cùng Triệu thị nghe. Các nàng có thể nói cái gì, chỉ có thể hàm hồ đáp ứng.

Mọi người lại nhàn thoại một hồi, nhiều là Ngũ Lang, Liên Mạn Nhi, Tiểu Thất cùng Liên Lão gia tử nói chuyện, Trương thị ngồi ở kia, rất ít xen mồm. Đây là theo đường đi, mấy mẹ con thương lượng tốt lắm. Đến bên này, ở trước mặt Liên Lão gia tử và Chu thị, tận lực để Ngũ Lang lên tiếng, nói chuyện tập trungvào Liên Lão gia tử. Trương thị chỉ cần ngồi ở kia, nghiêm mặt là được.

Nói một hồi, Liên Mạn Nhi đã mở một cái bao hành lý, từ bên trong lấy ra một cái bọc được bọc thật kín.

“Nội, đây là thuốc lá rời cha và mẹ mua cho người.” Liên Mạn Nhi mở bao ra, đưa cho Liên Lão gia tử.

“Một vườn thuốc lá rời trong nhà kia, cha cùng Tam bá cắt, phơi nắng tốt lắm, vốn tính lúc nào đó nhờ người mang đến. Nhưng Kế Tổ ca đem bán, nói là lấy tiền ở bên này mua cũng thế. Thuốc lá rời chỗ nào đều giống nhau, đây là cha mẹ con mua, nghĩ đế nội lúc nào nhớ nhà, liền hít hương thuốc lá rời này.” Ngũ Lang nói.

“Nội, thuốc lá rời kia, cha nói là phơi nắng cho nội, ca, tỷ của con cùng con, chúng con đều giúp đỡ trải thuốc, giúp đỡ phơi nắng.” Tiểu Thất nói.

“Tốt, tốt.” Liên Lão gia tử tiếp nhận thuốc lá rời, liên thanh nói.

Các nàng đã ở trong phòng ngồi này một hồi, Liên Mạn Nhi tự nhiên phát hiện, Liên Lão gia tử một ngụm thuốc cũng chưa hút, tẩu thuốc vẫn không rời tay kia, cũng không biết đã đi nơi nào.

Liên Mạn Nhi lại từ trong bao quần áo lấy ra hai cái bao bố đến.

“… Đây là quà cưới Tam bá cùng Tam bá mẫu tặng lão cô, cái này là quà cưới chúng ta tặng lão cô.”

“Là quà cưới lão Tam, lão Tứ cho Tú Nhi. Mẹ, Tú Nhi, mau đến xem xem.” Liên Lan Nhi đã tiếp hai cái bao bố, phóng tới trước mặt Chu thị, lôi kéo Chu thị cùng Liên Tú Nhi xem.

Chu thị ngồi xếp bằng ngồi, liền chậm rãi mở bố bao ra đến. Trước là một phần lễ của Liên Thủ Lễ cùng Triệu thị.

Một đôi bao gối tơ lụa, hai cái chăn, đều là sắc đỏ thẫm vui mừng, Chu thị lấy tay lật lật, liền ném tới một bên, hiển nhiên là tức giận.

Sau đó, bà lại mở ra một phần của nhà Liên Mạn Nhi ra, một đôi bao gối tơ lụa, hai cây vải, đều là vải tốt tốt. Chu thị sắc mặt liền nhu hòa một ít, chẳng qua, phát hiện trừ bỏ cái này ra, liền không có gì thêm nữa, thì sắc mặt của bà lại âm trầm.

“Lão Tam bọn họ không biết xấu hổ không cần mặt mũi, kêu nghèo thì cũng thôi. Các ngươi thì sao, chuyện đại sự này của Tú Nhi , các ngươi chỉ đưa một chút đồ vậy hả?” Chu thị thẳng thắt lưng, hướng về phía Trương thị phát tác nói, “Các ngươi mở ra cửa hàng, mỗi ngày tiền ào ào vào, chính mình  xây nhà lớn, đốt đáy nồi rất vẻ vang, các ngươi thu vào như biển, tùy tiện xuất ra một hai thứ, vậy mà tiếc sap?”

“Ngươi đừng giả không biết gì.” Chu thị thấy Trương thị không nói lời nào, liền chỉ vào nàng mắng, “Hiện tại ngươi là đương gia, ngươi làm tẩu tử, ngươi chính là làm như vậy hả? Vì tiền đen lòng, tâm sói, ngươi đây là ghi hận…”

“… Chúng con chính là hộ nhà nông, lễ này xuất ra, nói thế nào cũng là tốt nhất. Hắn Tam bá cùng Tam muội phân gia, phần lễ này, đã tiêu hết mấy tháng tiền công bọn họ. Chúng con cũng là phân gia, năng lực cũng chỉ như vậy thôi. Người luôn chê chúng con là hộ nông dân, phân lễ đốt đáy nồi của người, còn không bằng cái này.” Trương thị chặn đứng lời nói của Chu thị.

“Người nói con ghi hận gì? Người không nói, con thiếu chút nữa đã quên, người luôn nói con còn ghi hận Tú Nhi đẩy con…” Trương thị đem lời đang nói đề cao một ít.

“Vợ lão Tứ, đừng nói nữa đừng nói nữa.” Liên Lan Nhi sắc mặt đột biến, vội vàng mang vẻ mặt cười hòa giải, “Mẹ không phải là tuổi đã lớn sao, bà chính là nhớ lão Tam cùng lão Tứ, không gặp được nên trong lòng có chút tức giận. Mẹ chỉ ác khẩu nhưng lòng dạ đôn hậu, vợ lão Tứ, muội là người nổi danh hiền lương, mẹ tính tình xưa nay đã vậy, sao muội lại đi theo chấp nhất. Không xem mặt tăng cũng xem mặt phật, muội mang đứa nhỏ thật xa đến đây, chẳng phải vì chuyện tốt…”

Chu thị vốn không phản ứng, nghe xong lời Liên Lan Nhi nói, mới đáp lại.

“Ngươi, ngươi không phải vội tới để đưa quà cưới cho Tú Nhi, ngươi đây là báo hận a.” Chu thị đôi mắt đỏ bừng, tay run run chỉ vào Trương thị, “Ta nói khoản cách thật xa, sao ngươi lại nguyện ý đến chứ? Còn nói ngươi không mang thù, tâm tính tốt, đều là giả tạo, ngươi, ngươi tâm địa độc ác a…”

Chu thị tuy nói như vậy, nhưng giọng nói lại yếu đi. Liên Tú Nhi ngồi ở một bên, hai tay xoắn góc áo, mặt xám như màu đất.

“Bà còn nói người ta, không phải là bà miệng thối à, trong trứng gà tìm xương, ai mà không xé rách mặt với bà. Hai ngày này mọi người đều khuyên bà như thế nào, bà đều vào tai phải ra tai trái rồi sao? Bà cứ hành hạ đi, chuyện tốt, cũng bị bà hành hạ đến xấu đi.” Liên Lão gia tử tức đến ho khan.

“Vợ Lão Tứ, muội đừng chấp nhặt với mẹ, bà… Chính là người hồ đồ.”

Trương thị ngồi ở kia, trên mặt không có vẻ tươi cười, cũng không nói.

Nhớ lại Trương thị sau khi vào nhà, cũng rất ít mở miệng, không phản ứng gì, hiện tại mọi người nói như vậy, Trương thị vẫn là nghiêm mặt, Chu thị lập tức liền cho rằng Trương thị lần này là có ý xấu thật, muốn phá hỏng hôn sự của Liên Tú Nhi.

“Ta là người hồ đồ…” Chu thị quỳ gối trên kháng, giọng run rẩy nói.

          Chương 428: Làm “Người xấu “

“… Khai khai ân, cả đời Tú Nhi chỉ có chuyện lớn này. Ngươi có giận gì, có oán hận gì, ngươi đều hướng về phía ta lão bà tử này. Đến, ngươi đánh ta, ta đưa mặt cho người tát ta…” Chu thị một tay xả loạn tóc mình, mắt đỏ hồng nói với Trương thị.

Đây không phải cầu người, đây là đánh trả người ta. Chu thị muốn chịu thua, cũng có chứa sự đặc sắc của cá nhân bà.

Mà loại phương thức vặn vẹo này, đối với người vững tâm, đối với người không có quan hệ, căn bản là vô dụng. Phương thức này, chỉ với ruột thịt, với người còn có mang cảm tình với bà, người mềm lòng thiện lương mới có thể dùng.

Liên Thủ Tín và Trương thị, một cái là con trai của bà, một là con dâu của bà, đều là người mềm lòng thiện lương.

Liên Mạn Nhi liền tiến về phía trước, dựa vào trong lòng Trương thị. Ở mặt ngoài, nàng là bị Chu thị dọa, kỳ thật, nàng đây là tiếp sức cho Trương thị.

Không thể mềm lòng, nếu bắt đầu, đến điểm mấu chốt này, sẽ không thể lui.

Trên đường đến, mấy mẹ con mỗi ngày ngồi xe, không có việc gì, chính là tán gẫu. Bọn họ nói nhiều nhất, chính là sau khi đến Thái Thương, nên làm cái gì bây giờ.

Mấy mẹ con thương lượng tốt lắm, đến Thái Thương, phải hành sự tùy theo hoàn cảnh. Người kính ta một thước, ta kính người một trượng. Các nàng đi vài trăm dặm đến tặng quà cưới, là thiện ý. Nếu những người của Chu thị ôn tồn chiêu đãi, các nàng tự nhiên cũng ôn tồn ứng đối, mọi người cùng vui vẻ.

Mà nếu đám người Chu thị những người này ác ngôn hướng mẹ con nàng, còn giống trước đây như vậy không xem trọng các nàng, các nàng cũng sẽ không lại vô nguyên tắc nhẫn nại, nhượng bộ.

Nhằm vào thái độ của Chu thị, mấy mẹ con đã sớm thương lượng ra vài loại đối sách.

Trương thị phản ứng như vừa rồi. Chính là áp dụng những gì các nàng thương lượng ra. Cùng Chu thị không có đạo lý mà nói đạo lý, dù nhiều lời cũng đều là lãng phí võ mồm. Không ra tay thì thôi, ra tay, sẽ nắm bảy tấc của Chu thị.

Chu thị không niệm tình các nàng vài trăm dặm bôn ba, không bởi vì việc vui của Liên Tú Nhi mở mặt hòa nhã, như vậy các nàng còn có cái gì tiếc rẻ. Hơn nữa, Liên Thủ Tín không ở đây, các nàng cũng không băn khoăn cảm thụ của hắn, càng ít cố kỵ.

Hiện tại. Nếu Trương thị lui bước, yếu đuối, như vậy có thể đoán được, hai ngày này các nàng ở lại Thái Thương này, tình hình sẽ là như thế nào. Thậm chí về sau, Trương thị cũng vẫn là con dâu bánh bao Chu thị nắm ở trong tay.

Từ xa đến cửa, là để cho người ta xem như là bùn đạp dưới lòng bàn chân sao.

Trương thị làm mẫu thân, nàng nên vì con gái mà khởi động ô dù một phen. Cho dù nàng lại mềm lòng, lại không thể nhìn người già tự mình giày xéo, nàng cũng phải chịu đựng.

Nghĩ đến trách nhiệm trên đầu vai nàng, lại có người thân ở sau lưng yên lặng ủng hộ. Trương thị giờ phút này không hề có hoang mang như trong dự đáon của Chu thị.

“Bà nội bọn nhỏ, ngài quỳ xuống trước ta, nên có nguyên nhân. Đó là nguyên nhân gì, ta hôm nay sẽ nói ra hết. Ta sẽ không nói từ đâu xa, liền từ vì sao ở riêng mà nói …” Trương thị mở miệng nói.

“Còn không mau nâng mẹ ngươi dậy.” Liên Lão gia tử vội vàng nói.

Liên Lan Nhi liền giúp đỡ Chu thị ngồi dậy. Chu thị một chiêu này không kiềm được Trương thị, ngược lại bức Trương thị muốn nói rõ vì sao ở riêng. Vì sao ở riêng, tự nhiên sẽ liên lụy đến trên người Liên Tú Nhi.

Chu thị trong lòng phát hoảng, theo Liên Lan Nhi an vị ở trên kháng, gục đầu xuống, chỉ bụm mặt ô ô khóc. Lại không dám nói thêm nữa.

“Vợ Lão Tứ, muội đại nhân đại lượng, tính tình này của mẹ. Ai cũng không thể cãi lại bà.” Liên Lan Nhi liền cười theo, nói với Trương thị “Vợ Lão Tứ, muội đừng thấy mẹ miệng nói như vậy, nhưng trong lòng bà biết, thường theo chúng ta nói, muội là người hiền lương nhất, ánh mắt bao dung nhất.”

“Không nhìn cái khác. Hãy nhìn Tú Nhi đi. Trưởng tẩu như mẹ a. Tú Nhi cùng Chi Nhi cũng xấp xỉ tuổi nhau, cũng là mẹ lớn tuổi mang thai nàng. Tú Nhi ở trước mặt muội, vẫn chỉ là đứa nhỏ a. Ta biết. Muội đau lòng Tú Nhi, so với đau lòng khuê nữ của mình còn nhiều hơn. Muội từ xa đến đây, còn không phải là tình ý này.”

“Vốn là một mảnh hảo tâm, sao có thể bởi vì nói mấy câu liền biến dạng.”

Chu thị ngẩng đầu, lại muốn nói chuyện, thì bị Liên Lan Nhi nháy mắt ngăn cản trở về.

“Vợ Lão Tứ, muội cùng lão Tứ, còn có mấy đứa nhỏ, đều có hiểu biết, đừng chấp nhặt cùng một lão bà tử. Vài trăm dặm này, trời rất lạnh, các muội có thể đến đây đã là thâm tình nghĩa trọng rồi. Lễ gì, cũng đều cho qua. Nói sau, lễ của muội, còn có lễ của lão Tam, cũng là lễ thượng đẳng.”

“Lão Tứ vợ, muội trong bụng Tể tướng có thể chống thuyền (Có thể bao dung người khác, đối với một ít chuyện nhỏ, đều có thể dễ dàng tha thứ, không so đo), đừng để tâm mấy câu nói kia của mẹ. Ta nên làm thế nào thì vẫn là thế ấy.” Liên Lan Nhi lại cười làm hòa.

“Tú Nhi, muội không phải nói nhớ Tứ tẩu sao, Tứ tẩu muội đến đây, muội ngày mai sẽ xuất giá, còn không lại thân thiết với Tứ tẩu muội.” Liên Lan Nhi lại nháy mắt với Liên Tú Nhi.

Từ khi Trương thị vào nhà, Liên Tú Nhi liền một tiếng tẩu tử cũng chưa kêu.

Liên Lan Nhi liên tục nháy mắt với Liên Tú Nhi.

“Tú Nhi, vấn an Tứ tẩu con.” Liên Lão gia tử trầm giọng nói.

“Chào Tứ tẩu.” Liên Tú Nhi bĩu môi, ủy ủy khuất khuất, cuối cùng vẫn là đứng dậy cùng Trương thị chào hỏi một tiếng.

“Mẹ” Liên Lan Nhi lại đẩy Chu thị, đè thấp thanh âm nói “Mẹ, nói ít lời đi.”

“Có gì để nói.” Chu thị ở trên kháng, xoay thân đi.

“Vợ Lão Tứ , lão bà tử này vẫn như vậy, ta, ta bồi tội với con.” Liên Lão gia tử nói xong, đứng dậy.

Liên Mạn Nhi thấy lửa cháy không tệ lắm, liền từ trong lòng Trương thị ngồi thẳng người.

“Cha, cha đang làm gì, mau ngồi xuống.” Trương thị liền cũng đứng lên, chờ Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đỡ Liên Lão gia tử ngồi xuống, Trương thị mới ngồi xuống theo.

“Đây là chuyện gì?” Trương thị cố ý nói.

“Mẹ, vừa rồi mẹ nói gì đó, sợ là bà nội đa tâm, nghĩ đến mẹ muốn nói chuyện không tốt trước kia.” Liên Mạn Nhi liền cười nói.

“Ta vừa rồi nói gì?” Trương thị liền hỏi.

“Mẹ, người vừa rồi nói chuyện trước kia.” Liên Mạn Nhi nói.

“A, là lời này a.” Trương thị liền làm như bừng tỉnh đại ngộ “Ta chính là thấy Tú Nhi sắp lấy chồng, nhớ tới lúc nàng còn nhỏ trước đây. Ta lúc ấy một tay ôm Chi Nhi, một tay đẩy diêu xe của Tú Nhi…” Trương thị nói.

Diêu xe, chính là nôi cho tiểu hài tử của hộ nông dân người ta, dùng dây thừng cột trên ở xà nhà. Nôi này, cũng không phải hộ nào cũng có, đứa nhỏ nào cũng có thể hưởng thụ.

Chu thị sau khi sinh hạ Liên Tú Nhi, bởi vì dù sao cũng lớn tuổi, mỗi ngày mang đứa nhỏ nên có chút cố hết sức, liền mua một cái diêu xe. Diêu xe, là Liên Tú Nhi chuyên hưởng. Liên Chi Nhi và Liên Tú Nhi cùng tuổi,mà chưa bao giờ được cho phép ngồi ở trong diêu xe, càng đừng nói là nằm ở bên trong loạng choạng ngủ.

Liên Tú Nhi thời điểm lớn một chút vẫn còn ngủ diêu xe, mà Liên Chi Nhi lại phải giúp đẩy diêu xe. Sau lại Liên Tú Nhi lớn, không cần diêu xe, Ngũ Lang, Liên Mạn Nhi, Liên Diệp Nhi mấy đứa nhỏ liên tiếp sinh ra. Nhưng mà diêu xe kia liền để không, tình nguyện bỏ đi, cũng không đưa cho mấy đứa nhỏ dùng. Bởi vì Liên Tú Nhi không cho phép.

“Là chưa nói gì, ta ai cũng chưa nói gì.” Liên Lan Nhi liền bồi cười nói.

Mấy mẹ con Trương thị liền trao đổi một cái ánh mắt. Kỳ thật, các nàng vốn chính là hù dọa một chút những người của Chu thị thôi, cũng không muốn thật sự đem những chuyện xấu của Liên Tú Nhi trước đây nói ra.

Chẳng qua, ý nghĩ như vậy cũng không có thể để bọn người Chu thị biết. Bởi vì nếu Chu thị biết, khẳng định sẽ không cho rằng Trương thị thiện lương, mà chỉ biết cho rằng Trương thị là có thể tiếp tục bị làm khó dễ.

“Để các nàng nghĩ chúng ta là người xấu tốt hơn. Ít nhất như vậy, các nàng về sau cũng không dám lại gây khó dễ cho chúng ta.” Liên Mạn Nhi lúc ấy đã nói như thế với Trương thị.

Chu thị một phen làm ầm ĩ này, không chiếm được lợi ít, ngược lại phải chịu thiệt thòi. Không khí trong phòng còn có chút xấu hổ, chẳng qua cũng dần bình tĩnh lại.

“Vợ Nhị lang ở phòng nào, ta muốn đi xem nàng.” Trương thị nói.

Các nàng lần này đến, còn muốn xuống sữa cho Triệu Tú Nga.

Trương thị, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đều từ trên kháng cao xuống, Liên Lão gia tử cũng xuống kháng.

Trương thị muốn dẫn Liên Mạn Nhi đi xem Triệu Tú Nga, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất không cần phải đi.

“Nội, chúng ta đến nơi khác tán gẫu.” Ngũ Lang liền nói với Liên Lão gia tử.

Đây cũng là chuyện đã thương lượng tốt trên đường đến đây, tuy rằng viết thư kể rất nhiều chuyện, nhưng để Ngũ Lang cùng Tiểu Thất trước mặt Liên Lão gia tử hảo hảo mà kể một chút, cũng rất tốt.

“Được. Ta cũng muốn cùng hai tôn tử nói chuyện một lúc…. Đại bá, Nhị bá, còn có mấy đường ca của các con, đều ở bên ngoài làm việc, buổi tối mới có thể trở về.” Liên Lão gia tử cười nói, liền dẫn Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đi nhà chính.

Liên Mạn Nhi và Trương thị đến Đông sương phòng, đến gặp Triệu Tú Nga.

Đông sương phòng cũng có ba gian được ngăn thành ba phòng ở. Ở phía bắc cũng chính là một gian thượng phòng, Liên Kế Tổ , Tưởng thị cùng Nữu Nữu ở. Gian ở giữa là Liên Thủ Nghĩa, Hà thị, Tam lang, Tứ lang cùng Ngũ Lang. Một gian ở phía nam, mới là phòng ở của Nhị lang cùng Triệu Tú Nga.

Các nàng đi tới cửa Hà thị liền mang theo Liên Nha Nhi ra đón. Vừa rồi mọi người đã gặp mặt, chính là Hà thị cùng Liên Nha Nhi cuối cùng không đi theo vào trong phòng Chu thị.

Vào phòng, chỉ thấy trên kháng bày ra một cái tấm bảng, bên ngoài tấm bảng có hai người ngồi, là cha Triệu Tú Nga – Triệu Văn Tài cùng đại ca Triệu Tú Nga.

Đều tiếp đón qua, Hà thị mới dẫn Trương thị đi đến bên kia tấm bảng.

Triệu Tú Nga đắp chăn ngồi ở trên kháng, bên cạnh là một đứa trẻ được bọc kĩ, chỉ lộ ra khuôn mặt nho nhỏ. Mẹ cùng chị dâu Triệu Tú Nga đều ngồi ở bên cạnh.

Triệu Tú Nga thấy Trương thị đến đây, liền thân ái  tiếp đón, thỉnh Trương thị ngồi lên kháng.

“Nha nhi, đi, đi rót chén trà nóng cho Tứ thẩm cùng Mạn Nhi tỷ của muội.” Triệu Tú Nga liền nói với Liên Nha Nhi.

Liên Nha Nhi lên tiếng đáp, xoay người đi ra ngoài, một hồi thật sự mang trà vào, rót trà cho Trương thị cùng Liên Mạn Nhi, lại thêm trà vào chén của mấy người gồi trên kháng, xong rồi mới đứng dựa vào bên cạnh kháng.

Trương thị lấy ra phân hai lễ xuống sữa, Triệu Tú Nga nói cảm ơn, nói thẳng người có thể đến thăm nàng, nàng liền cảm kích không thôi, thái độ thập phần khiêm tốn, thân thiết, làm cho Liên Mạn Nhi không khỏi đoán rằng, vừa rồi Thượng phòng kia làm ầm ĩ một phiên, người trong phòng này hẳn là đã biết.

Dù sao viện này so với nhà cũ Liên gia còn nhỏ hẹp hơn, xem bốn vách tường kia, cũng không giống như là có thể cách âm tốt.

“… Mẹ con bình an, nhìn con cùng đứa nhỏ này khí sắc cũng không tồi…” Trương thị cười nói.

“Tứ thẩm a, thẩm nhìn mặt mũi a.” Vì nàng, mọi người đều cho ta sắc mặt kia.” Triệu Tú Nga chỉ chỉ đứa nhỏ trong bọc, lại đi ngoài cửa sổ liếc mắt một cái, liền bĩu môi nói.

Discussion20 Comments

  1. bà LLN chắc vẫn chưa bỏ ý đồ, người mặt đen người mặt trắng muốn lấy lại lòng Trương thị đây mà
    tks nàng

  2. Thật không có bà mẹ nào như Chu thị! Chọc vào nỗi đau của con trai mình như đang chém giết địch nhân vậy, bà ta mắng con mình còn đọc hơn những kẻ có thâm thù đại hận với nhau. Còn Liên Lan Nhi kia nữa, cùng một giuộc với Chu thị mà thôi, ở đó mà giả bộ làm người tốt, sau lưng không biết chê bai, nói xấu người ta những gì đâu.
    Trương thi tiến bộ nhiều ghê. Chỉ cần nghĩ đến con cái là sức mạnh tăng lên có thể đối đầu với Chu thị rồi. Bây giờ Trương thị không còn là con dâu bánh bao nữa nên Chu thị đừng ép người thái quá. Liên Tú Nhi kia chẳng có chỗ nào tốt đẹp cả, đã thế còn không thông minh gian xảo như chị gái mình nên khó khăn mới có mối hôn nhân này tốt nhất Chu thị ứng xử cho hợp lí chút đi.

  3. Ờ ! LẦn phản ứng này coi được đó nghen ! Nghe mà sướng tai lắm ! Thật là ức chế cái mụ Chu Thị này , cứ luôn tìm xương trong trứng gà . già còn chơi trò khốn nạn !

  4. Liên lan nhi đúng là dẻo miệng khéo nói nha, lời gì của Chu thị gây bất mãn cũng nói cho bỏ qua hết. đúng là Chu thị dạy ra đc một đứa con gái còn tốt hơn cả mong đợi, so vs Liên tú nhi ích kỉ suốt ngày so bì lại ko có tâm kế thì giỏi hơn nhiều. bây giờ Trương thị cũng mạnh mẽ hơn rồi, những cách uy hiếp xưa kia của Chu thị đã ko còn gây tác động đến nữa

  5. Liên Lan Nhi tốt nhỉ?bây giờ mới thấy 1 bộ mặt khác của mụ ta,đây mới là con người khôn khéo trong truyền thuyết chứ,con mụ này ăn nói nghe mà ớn,mụ Chu thị mà lời nói ác độc nhưng tâm địa thiện lương á,con người ta bản chất nó như thế nào thì sẽ thể hiện qua lời ăn tiếng nói,mụ Chu thị độc ác ngấm vào xương tủy rồi,dùng những lời lẽ như thế để nói về con trai và con dâu thì chỉ có mụ ấy mới làm được thui,người ta làm gì mụ cũng dùng lời lẽ để lăng mạ được,nhà Liên Thủ Lễ,Liên Thủ Tín cho Liên Tú Nhi đồ cưới như thế là có mặt mũi lắm rồi,thế mà còn không biết điều,lúc mụ đưa đồ đến còn không bằng 1 phần ấy,thế mà bây giờ còn ngồi đó nói mát,lúc ra ở riêng mụ cho 2 đứa con được những gì,vì lí do gì mà cho Liên Thủ Tín ở riêng,đúng là người mẹ cực phẩm,không biết dùng từ gì để miêu tả về mụ ấy nữa,còn cái con Liên Tú Nhi thì càng ngày càng vênh váo,nó nghĩ mình là ai là vênh váo với Trương thị,ước gì nó lấy phải cái dạng gia đình mà thằng chồng có mấy bà vợ liền,như thế mấy bà vợ tranh nhau sự sủng ái của chồng nó mới vui cửa vui nhà,hay là kiếm phải cái thằng chồng bệnh hoạn thì vui nữa,được mẹ nâng niu trên tay mãi nên chưa thấy sự đời,ở nhà thì chèn ép cả anh chị đến các cháu,để đến lúc mày lấy chồng thì lấy ai chèn ép,bị người ta chèn ép lại ý chứ,cứ đợi tác giả ngược con này cho đỡ uất.nói đến Triệu Tú Nga mà buồn cười,không biết sinh con gái rồi vênh váo với ai.

  6. – Ngũ Lang liền cùng Liên Lão gia tử nói chuyệ đo đạc đất. => nói CHUYỆN
    – Trọng ánh mắt bọn họ => TRONG ánh mắt
    – nghĩ đế nội lúc nào nhớ nhà => nghĩ ĐẾN
    – vậy mà tiếc sap?” => tiếc SAO
    – Hắn Tam bá cùng Tam muội phân gia => Tam Thẩm hay Tam Tẩu gì đó tỷ
    – Trương thị giờ phút này không hề có hoang mang như trong dự đáon của Chu thị. => dự ĐOÁN
    – Lão Tứ vợ, muội trong bụng Tể tướng có thể chống thuyền => vợ lão Tứ
    chu thị này hết biết dùng từ gì để mắng mụ rồi a liên thủ lễ chắc là con riêng của lão gia tử với người phụ nữ khác quá nên mụ mới có thể mở miệng mà mắng ác thế độc như thế chứ con ruột thì không có người mẹ nào nói như thế cả cũng may nhà diệp nhi không có tới a kếu không không biết sẽ tổn thương tới mức nào nữa còn ả liên lan nhi giả nhân giả nghĩa làm như tốt với trương thị lắm á mụ chu thị mà hiền lành thì trên đời này không có ai ác cả đâu miệng lưỡi độc như thế mà xem là hiền lành à đầu óc của ả liên lan nhi này úng là có vấn đề mà còn con tú nhi khốn kiếp kia vong ân phụ nghĩa không biết là ai nuôi nó lớn a thứ người như nó thật không đáng được sống tốt a cầu cho lấy người chồng tính ttình như liên thủ nghĩa anh nó vậy đó suốt ngày ra tay đánh nó fho nó biết thân hết phách lối vênh váo thật khó ưa ba mẹ con gái chu thị thấy ghét thật mỗi lần xuất hiện chỉ muốn đánh mụ thôi ;73 còn con triệu tú nga nói khoát đẻ con trai mà giờ sinh con gái mà không biết ngượng còn chảnh mẹ gì cái gì mà vì con nó mà cho nó sắc mặt chứ không bị chửi là may lắm rồi a.

  7. chu thi van dang ghet nhu ngay nao. that la ko biet noi gi luon
    truyen hay qua. mong chuong tiep theo cua ban. than

  8. Mụ Chu thị rõ thật khốn nạn, lại còn dùng chiêu khổ nhục kế, giờ thì chiêu gì cũng không làm gì được mẹ con Trương thị đâu, rồi lại tự mình vả vào mặt mình thôi.
    Mụ Lan nhi vẫn chưa từ bỏ ý định sao mà đối tốt với mẹ con Trương thị thế.
    Triệu tú nga sinh con gái nên bị cả nhà coi rẻ rồi, đúng là thời đại trọng nam khinh nữ chán chết ra được, may mà nhà Liên tứ không như vậy mấy

  9. Mụ Chu thị suy nghĩ độc đoán thật đã thế còn k cho ai mặt mũi. Chả thức thời như Nhị phòng. Nhà Mạn nhi biết nhưng rất tiếc, mấy ng muốn lợi lộc gì từ nhà nàng ấy thì còn lâu. Chắc đứa bé kia giống ai đó trong nhà lắm nên con Tú Nga kia ms khoe a. Thanks tỷ

  10. Hjhj..tưởng tượng khuôn mặt táo bón cua Chu thj đã thật,may mà Chu thj này dọn đj ở vớj LTN,LTN chứ k 1 ngày 2 bữa gà bay chó sủa mất

  11. Cái mụ chu thị lại dở thói xấu ra, định ăn vạ cho ai xem ;17 .Mà càng ngày càng thấy liên lan nhi này đáng sợ, khéo ăn nói kinh khủng, nhưng mà khéo quá khiến cho người ta có cảm giác giả tạo sao ấy, nói chung là rất khó chịu cái kiểu đấy ý ;56 . Hehe, có ngũ lang và tiểu thất nói chuyện, hi vọng lão gia tử sẽ hiểu và không để ý mấy lời nói bịa đặt của cái mụ lan nhi kia nữa ;52 ( P/S :dạo này ít comment ủng hộ các tỉ quá, tại e đang ôn thi ĐH nên thỉnh thoảng mới lên đc, mong các tỉ thông cảm ;67 )

  12. Van tuong rang truong thi den day se bi bat nan, ai de chi noi co vai cau ma lam cho chu thi so het hon roi, boi vay nguoi ta noi khong nen lam chuyen xau, da lam roi luong tam khong an ,luc nao cung chot da. Tu nhi lat chong roi khong biet lam dau nhu the nao day, tu tinh cach cua nang cung doan duoc la song se khong duoc tot lam ben chong dau.

  13. Gấu áXù Phu Nhân

    Trời buồn cười… có bà mẹ nào mắng con như vậy… hzzz thật k thể nào mà nghe lọt tai…
    Triệu tú nga này bây giờ ngó xem còn lên giọng được hay k… haha…. làm bộ làm phách cho cố zô.

  14. Đúg là mẹ con LMn nên làm “ng xấu” a, chứ cứ làm ng tốt rồi để mặc cho chu thị thíc nặn sao nặn a? Pải nói chặn lại thì chu thị mới ko tìm xươg trog trứg!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: