Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 403+404

24

Chương 403: Bồn cầu tự hoại.

Edit: Nguyệt

“Bồn cầu tự hoại?” Tiểu Thất ngay lập tức cảm thấy tò mò. “Tỷ, bồn cầu tự hoại là cái gì?”

Liên Mạn Nhi đang chìm trong suy nghĩ, nghe thấy Tiểu Thất hỏi nàng, mới phục hồi tinh thần, lúc này mới phát giác ra lúc nãy nàng đã buột miệng nói cái gì. Nói đến bồn cầu, thì ở niên đại này đã sớm có, gọi là Tử tôn dũng*.  Ở nhà nông thì bên ngoài đều có nhà vệ sinh, ban ngày thì mọi người đều có thể đến nhà vệ sinh để giải quyết dễ dàng. Nhưng ban đêm, nhất là lại vào đêm đông, phải ra nhà vệ sinh thì rất bất tiện và khó khăn. Vì vậy mỗi nhà đều chuẩn bị bồn cầu, giải quyết xong ban đêm, chờ đến sáng đổ vào nhà vệ sinh, sau đó thì rửa sạch bồn cầu. (T____T, tả kỹ ghê, mình đã lược và thay một số từ không cần thiết cho nó nhẹ nhàng hơn. )

Đây là chỉ những nhà nông hay cư dân ở trong thành hay trấn, vì không phải nhà nào cũng có nhà vệ sinh, nên cách dùng bồn cầu càng trở nên phổ biến rộng rãi. Cũng vì vậy mà Dạ Hương* đã trở thành một nghề không thể thiếu.

Những người giàu có nha đầu hay đầy tớ đến ở, tự nhiên những người này trở thành người chịu trách nhiệm dọn dẹp và rửa bồn cầu. Mà nhà bình thường thì phải tự tay mình dọn dẹp.

Liên Mạn Nhi tới đây cũng đã hơn một năm, với những việc khác, nàng có thể tập thành thói quen… Nhưng vấn đề nhà vệ sinh, nàng bắt buộc phải quen.

Hiện tại, lấy điều kiện của nhà Mạn Nhi, hoàn toàn đủ sức thuê một người dọn rửa bồn cầu cho nhà nàng. Nhưng do thói quen từ kiếp trước, khiến cho trong lòng Liên Mạn Nhi có khuynh hướng nghiêng về phía bồn cầu tự hoại hơn.

“Tỷ, bồn cầu tự hoại là cái gì?” Tiểu Thất đợi hồi lâu không thấy Liên Mạn Nhi trả lời liền hỏi lại.

Liên Mạn Nhi nhìn về phía Tiểu Thất. Tiểu tử này tai thính mắt tinh, muốn hồ lộng (lừa đảo cho qua chuyện) rằng nó nghe lầm là chuyện không thể, như vậy chỉ có cách giải thích.

“Bồn cầu, chính là cái bô mà chúng ta vẫn dùng đấy.” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút rồi giải thích cho Tiểu Thất. “Ta đang suy nghĩ, nếu có thể tự mình chủ động xả nước trong bồn cầu thì sẽ tốt hơn. Vừa sạch sẽ, lại dễ dàng. Sau này đến mùa đông, cũng đỡ cho cha, mẹ phải vất vả dọn, rửa bồn cầu.”

“Mình có thể tự xả nước trong bồn cầu…” Tiểu Thất bò lên giường lại, tiến sát đến chỗ Liên Mạn Nhi, lại đem con mèo Đại Hoa đang nằm bò trên đùi nàng ôm qua. “Nếu thật sự có thể làm như vậy, thì quá tốt rồi.”

Hiển nhiên Tiểu Thất cũng bị ý nghĩ này của Liên Mạn Nhi hấp dẫn.

“Có thể tự mình xả nước thì chúng ta có thể xây dựng nhà vệ sinh ở trong phòng.” Liên Mạn Nhi tiếp tục nói.” Như vậy, đến mùa đông, ta cũng không cần thiết chạy ra nhà vệ sinh trong trời lạnh nữa.”

Hơn một năm thời gian này, trong lòng Liên Mạn Nhi đã từ từ thích ứng với cuộc sống ở nông thôn này. Tiếc nuối duy nhất của nàng, chính là vấn đề vệ sinh. Liên Mạn Nhi muốn bồn cầu tự hoại, muốn nhà về sinh được xây trong nhà, nàng còn muốn xây cả phòng tắm nữa.

Nàng cảm thấy giải quyết được ba vấn đề này rồi thì cuộc sống ở nông thôn của nàng có thể coi như hoàn mỹ.

“Tỷ, thật sự có thể xây nhà vệ sinh trong phòng mà không thối sao? Tỷ, vậy chúng ta nhanh chóng xây đi.” Tiểu Thất nghe Mạn Nhi miêu tả, hai mắt lập tức sáng lên.

Cuộc sống có thể thoải mái hơn, thì ai lại không thích cơ chứ.

Liên Mạn Nhi nhìn thấy bộ dáng này của Tiểu Thất thì quyết tâm xây dựng nhà vệ sinh có bồn cầu tự hoại của nàng càng thêm kiên định.

Sở vị nhất nhân trí đoản, lưỡng nhân trí trường. ( đại ý như – Một cây làm chẳng nên non- Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.) Liên Mạn Nhi cảm thấy chuyện này tốt hơn nên tìm mọi người, tiếp thu ý kiến của quần chúng. Nàng có sáng ý và nguyên lý của bồn cầu tự hoại, chỉ cần tìm thêm một ít người giỏi tay nghề. Trí khôn của lao động nhân dân luôn luôn vô cùng tận, điểm này Liên Mạn Nhi tin chắc.

Chập tối, khi người một nhà ăn tối xong, Liên Mạn Nhi liền đem sơ đồ phác thảo bồn cầu tự hoại lấy ra cho mọi người xem. Qua ngày hôm nay, sau khi được Tiểu Thất tuyên truyền, người một nhà đối với bồn cầu tự hoại tràn đầy mong chờ.

Sau khi nói rõ khái niệm của bồn cầu tự hoại, Liên Mạn Nhi liền đem những vấn đề liên quan trên bản sơ đồ phác thảo, bộ phận xả nước đều giải thích rõ ràng cho mọi người nghe.

Bồn cầu tự hoại theo Liên Mạn Nhi tưởng tượng chủ yếu bao gồm một bồn cầu tự hoại, còn có một cái bô có nắp dùng để bơm nước liên tiếp. Về trang bị tiếp nước, nàng bước đầu định dùng một thùng nước thật lớn để cung cấp nước. Còn trang bị để đưa nước xuống thì sẽ dùng một cái ống thô.

So với Liên Thủ Tín cùng Trương thị, mấy hài tử đối với thiết kế này của Liên Mạn Nhi rõ ràng càng thêm hứng thú hơn, mà Lỗ tiên sinh là người cảm thấy thích thú nhất.

Lỗ tiên sinh cầm lấy bản vẽ, nhìn đi nhìn lại mấy lần, lại không ngại hướng đến Liên Mạn Nhi hỏi thăm, Liên Mạn Nhi chỉ có thể giải thích tỉ mỉ cho ông.

Ví dụ như ống cong chỗ nối thiết bị xả nước với bồn cầu tự hoại, Lỗ tiên sinh cảm thấy như vậy sẽ không có lợi cho chuyện xả nước. Dù sao nếu quan sát trực tiếp thì, hình dạng thẳng sẽ dễ xả nước xuống hơn. Liên Mạn Nhi liền giải thích cho Lỗ tiên sinh, chỗ cong này sẽ không ngăn cản việc xả nước, hơn nữa nó có thể giữ lại một phần nước, và cũng tạo thành nơi cản, ngăn không cho nước bị đổ xuống.

Lỗ tiên sinh đầu tiên là kinh ngạc, suy nghĩ hồi lâu không khỏi gật đầu.

“Đáng giá thử một lần, đáng giá thử một lần. Mạn Nhi, thật may mắn cháu nghĩ ra cái này.” Lỗ tiên sinh khen ngợi nói.

Liên Mạn Nhi xoa nhẹ trán, cái ống cong này đúng là một trong những tinh túy của bồn cầu tự hoại, đây không phải là nàng nghĩ ra được, mà là kiến thức nàng nhớ được trong đầu.

“Còn hộp đựng nước này thì như thế nào?” Lỗ tiên sinh lại hỏi.

Liên Mạn Nhi vội vàng đem tác dụng các bộ phận ống nước, đầu ra, nút chặn nước, phao cùng đòn bẩy giải thích cho Lỗ tiên sinh. Ở niên đại này, những thứ này cũng không còn là điều mới mẻ nữa, chẳng qua vẫn chưa có người nào đem chúng kết hợp lại để sử dụng.

Lỗ tiên sinh bác học, hiểu biết rộng, nghe Liên Mạn Nhi nói qua liền có thể từ một suy ba.

“Bồn cầu, cùng với bồn tiểu này ta đều định dùng đồ sứ để làm.” Liên Mạn Nhi nói.

Công nghệ dùng cho bồn cầu cùng với thùng nước để bơm nước đều yêu cầu tương đối cao, hơn nữa còn muốn tính đến sự thoải mái, và vấn đề mỹ quan, cho nên dùng đồ sứ là thích hợp.

“Yêu cầu chính xác như vậy, có lẽ phải đến nhà làm đồ sứ trong huyện thành mới có thể làm được.” Liên Thủ Tín nói.

“Vâng.” Liên Mạn Nhi đồng ý, chỉ có những công tượng có tay nghề cao siêu, có được lò chuyên dùng để chế đồ sứ mới có thể tạo ra được hiệu quả mà nàng cần.

Về phần thùng để cung cấp nước, cùng ống thô thoát nước, Liên Mạn Nhi định đến Triệu gia thôn, tìm cha con của Triệu Liên Sinh. Nhà hắn có thể chế ra được các loại vạc/thùng lớn, hẳn là có thể chế ra được ống thô. Mà cái hộp lớn nàng tính cũng tương đương với cái thùng lớn.

Làm như vậy, không những tiết kiệm được phí dụng, mà khó khăn cũng giảm xuống. Dù sao nung đồ sứ đúng là cần phải khéo léo, nung những đồ thô to thế này, chưa chắc lò đồ sứ kia đã làm được.

“Còn phải tìm thợ đồng mới được.” Lỗ tiên sinh chỉ vào bộ phận trong thùng nước suy tư nói.

“Đúng vậy.” Liên Mạn Nhi vội vàng đồng ý. “Tiên sinh, người xem, ta cũng chỉ nghĩ ra được đại khái, vẽ tranh cũng không xong. Có thể phiền toái tiên sinh, hoàn thiện thêm, cùng vẽ lại một bức họa kế hoạch khác hay không?”

Liên Mạn Nhi lấy ra một bức tranh khác vẽ phối cảnh khu nhà mới, đem vị trí nàng định xây bồn cầu tự hoại, chỉ cho Lỗ tiên sinh nhìn. Bố cục nhà mới của nhà Liên Mạn Nhi, và bản vẽ mặt phẳng này là do Lỗ tiên sinh giúp đỡ dự tính, vì vậy Liên Mạn Nhi đối với Lỗ tiên sinh đúng là tin tưởng mười phần.

Nàng đã sớm suy nghĩ kỹ, nàng sẽ chịu trách nhiệm đưa ra khái niệm cùng nguyên lý căn bản, còn lại thiết kế tỉ mỉ, đều giao cho Lỗ tien sinh cùng như thợ khéo kia làm.

Dĩ nhiên, nàng còn phụ trách trả tiền nữa. Vì bồn cầu tự hoại, cho dù tiền túi có xuất huyết nhiều thế nào, nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Lỗ tiên sinh xuất sắc không phụ lòng mong đợi của Liên Mạn Nhi, ông đem bản phác thảo lấy về, qua thời gian hai ngày đã hoàn thành xong bản vẽ.

Liên Mạn Nhi nhìn bản vẽ của Lỗ tiên sinh, không khỏi khen ngợi trong lòng, Lỗ tiên sinh đúng là một nhân tài. Bản vẽ này so với những bản vẽ mà kiếp trước nàng được xem qua phải dựa vào đồ phụ trợ để vẽ lên chỉ có chút sai kém. Hơn nữa, Lỗ tiên sinh còn nghĩ ra những bộ phận nhỏ được ghi chú cụ thể ở bên cạnh.

Có được bản vẽ như thế này, kế tiếp chỉ cần tìm người chế tạo theo bản vẽ là được.

“Bồn cầu cùng thùng nước thế này, thợ thủ công thông thường không làm được. Theo ý của ta, không bằng nhờ sự giúp đỡ của Tưởng đại nhân.” Lỗ tiên sinh nói.

Liên Mạn Nhi nghe xong, lập tức đồng ý.

Tưởng đại nhân chính là quan viên được phủ thành phái đến chịu trách nhiệm quản lý xây dựng cổng chào ngự ban. Những ngày qua, Tưởng đại nhân cùng một nhà Liên Mạn Nhi qua lại với nhau rất quen thuộc. Theo Liên Mạn Nhi biết nhiều chuyện chế tạo, xây dựng cùng tu sửa trong thành cũng do Tưởng đại nhân phụ trách.

Tưởng đại nhân không chỉ được coi như là nửa người trong nghề, mà còn là quan viên chuyên quản phương diện này, trong tay nắm giữ những người lành nghề nhất.

Nhờ hắn hỗ trợ chuyện này, quả thực là rất thích hợp.

Ngay hôm đó, nhà Liên Mạn Nhi chuẩn bị một bàn tiệc rượu thịnh soạn mời Tưởng đại nhân. Cơm nước no nê, Liên Thủ Tín liền đem bản vẽ của Lỗ tiên sinh lấy ra.

Tưởng đại nhân thấy bản vẽ, ánh mắt liền sáng lên.

Đây là ánh mắt “kiếm liệp tâm hỉ” (đại ý là nhìn thấy trong lòng đã thấy vui thích), lập tức Liên Mạn Nhi biết chuyện này về cơ bản là thành.

“Chuyện này đúnglà phải phiền hà Tưởng đại nhân, phủ Liêu Đông chúng ta, muốn hoàn thành cái này, trừ Tưởng đại nhân người, sẽ không có người thứ hai.” Liên Thủ Tín cười nói.

Liên Mạn Nhi nhìn hỏa hầu không sai biệt lắm, liền cùng Tiểu Thất bưng hai cái khay ra ngoài, trên khay là năm gói bạc, tổng lại là một trăm lượng.

“Tưởng đại nhân, một trăm lượng bạc này, là tiền để ngài tìm công tượng, cùng nguyên liệu. Tưởng đại nhân cầm trước, không đủ chúng ta sẽ đưa thêm. Chờ đồ làm ra, chúng ta nhất định sẽ hậu ta ngài hơn.” Liên Mạn Nhi cười dài nói.

“Không dám, không dám.” Tưởng đại nhân cũng cười nói.” Chờ vật này thành rồi, có lẽ là ta cảm ơn các ngươi cũng chưa biết chừng.”

Tưởng đại nhân cầm bản vẽ đi, lập tức triệu tập công tượng khởi công, sau đó hắn lại hướng tới Lỗ tiên sinh hỏi thăm mấy vấn đề chi tiết, Lỗ tiên sinh đều nhất nhất giải đáp, đụng đến những vấn đề chưa rõ, liền cũng đem cả Liên Mạn Nhi hỏi đến.

Liên Mạn Nhi vừa nhìn, liền rõ ràng Tưởng đại nhân có ý nghĩ muốn buôn bán rồi, hiển nhiên, hắn để ý đến bồn cầu tự hoại, so với dự tính của Liên Mạn Nhi, liền vượt xa thân phận của người được ủy thác.

Liên Mạn Nhi cảm thấy vậy cũng được, chỉ cần cho nàng dùng tới bồn cầu tự hoại, mọi chuyện đều có thể thương lượng được.

Hơn nửa tháng sau, bồn cầu tự hoại như mong muốn của Liên Mạn Nhi, rốt cuộc đã được chế tạo thành.

…………………………………………….

 

  • · Dạ Hương- 倒夜香英语:Cleaning Toliet)
  • Tử tôn dũng: tra mới thấy nhìu loại đẹp lắm bà con ạ, cơ mà mình chỉ đem cái đơn giản lên thôi nhá.^^.

 

 

(chắc vì thế này nên mới gọi là tử tôn–^^)

 

  • · Về cái bồn cầu tự hoại: Thấy tác giả có ghi chép là hai nghìn năm trước người La Mã cổ đã có bồn cầu tụ hoại đơn giản,…

Mình cũng tra thử thấy wiki bảo ở Anh, thậm chí là khoảng thế kỷ 31 trước công nguyên, người ta cũng đã bắt đầu có hệ thống thoát nước, nối với sông để xả nước rồi, ….. nên chuyện Mạn Nhi có chế đồ này cũng không lạ, hay là yy quá nhỉ.

Bạn nào muốn tìm hỉu rõ hơn thì vào link này nhá (her her): http://en.wikipedia.org/wiki/Flush_toilet

 

Chương 404: Cuối thu.

Bố cục nhà mới của nhà Liên Mạn Nhi là có hai cái sân. Sân thứ nhất là ngoại viện, từ cửa chính đi vào, là một đại viên (khoảng sân, mà có nhà bao quanh) rộng lớn. Trong sân lại có một cái ao nhỏ, nước ở ao này vốn là từ con sông nhỏ phía trước, đi qua cống nước rồi hội tụ lại đây.

Hôm nay đã là mùa thu rồi, nước trong ao cũng trong vắt, nhìn thấy cả mấy đuôi cá chép. Đầu xuân sang năm, Mạn Nhi tính toán định trồng một ít hoa sen nữa.

Tiến đến nhà chính chia ra làm phòng khách, thư phòng cùng phòng ngủ của Lỗ tiên sinh. Trong thư phòng thì có một vách ngăn tạo thành một phòng nhỏ, đặt một cái giường gạch làm chỗ cho Ngũ Lang và Tiểu Thất học tập hoặc nghỉ ngơi.

Nhà cũng không hề thiết kế sương phòng* (hai gian phòng nhỏ ở hai đầu nhà), mà lợi dụng khoảng trống rộng hai bên sân để dựng sân phơi lúa, nhà kho, xưởng cất rượu, xưởng dưa chua, chuồng heo, chuồng cho các loại gia súc.

Xuyên qua tiền sảnh chính là vào đến viện thứ hai.

Đến  tiền sảnh, hai bên đều có hành lang ngắn, bước xuống bậc, ở giữa là một cái Dũng lộ* (là một con đường nhỏ, xây bằng gạch) xây bằng đá xanh, nối thẳng với nhà chính. Vào sân thứ hai này, cũng chính là nội viện nhà Liên Mạn Nhi, gồm có năm phòng, nhất minh lưỡng ám (theo mình hiểu là một phòng chính sẽ có hai phòng nhỏ bên), về cơ bản thì bố cục giống nhà cũ của Liên gia, cùng là một loại bố cục phổ biến của nhà nông.

Dưới bậc thềm nhà giữa, hai bên dũng lộ là bốn gốc cây lựu. Bốn gốc lựu đều đã to được chuyển dời đem trồng ở đây, nghe bảo đến sang năm là sẽ có quả.

Chiều dài của nội viện không rộng như ngoại viện, cũng không xây thêm sương phòng . Nhà Liên Mạn Nhi giờ có sáu miệng ăn, cộng thêm Lỗ tiên sinh là bảy người. Phòng hiện tại cũng đã đủ để ở, muốn xây thêm sương phòng cũng là để chuẩn bị cho Ngũ Lang và Tiểu Thất sau này.

“Ngũ ca và Tiểu Thất phải nhiều năm nữa mới cần dùng đến phòng này. Bây giờ vội vàng xây, đến lúc đấy lại thấy không hợp thì làm sao? Lại nói, bây giờ xây, phòng con lại không cần dùng đến, để phòng không, cũng sẽ bị cũ đi. Còn không bằng đem chỗ này giữ lại, sau này cần xây cũng không muộn. Mà lúc ấy cần dựng sương phòng hay là xây phòng bên cạnh còn phải xem tình hình nữa.” Liên Mạn Nhi nói.

Ngũ Lang và Tiểu Thất không có ý kiến.

Trương thị và Liên Thủ Tín cũng thấy Mạn Nhi nói có đạo lý.

“Nói đến mấy nhà giàu, mỗi người ở riêng một phòng, vì mẹ thấy cũng không quen. Cùng nhau ở mới gần gũi thân thiết.” Đây là ý nghĩ của Trương thị.

Hai bên nội viện là khuôn viên, cũng không dùng để xây nhà mà trồng các loại cây ăn quả.

Phía tây nội viện, đi qua cửa Nguyệt Lượng *, thẳng tiếp phía tây khuôn viên, theo dũng lộ chừng vài bước là đến phòng tắm mà Liên Mạn Nhi thiết kế.

Một bên của phòng tắm này là tường ấm*( tường có ống dẫn hơi nóng để sưởi ấm), mặt sau tường ấm là phòng bếp. Đến mùa đông, khi phòng bếp nhóm lửa, sẽ dẫn nhiệt thông qua tường ấm, có thể cung cấp hơi ấm cho phòng tắm. Ngoài ra còn có một cái thùng cung cấp nước, đặt trong phòng bếp, bên trên thùng đặt hai ống vận chuyển nước. Hai ống nước này xuyên qua tường ấm, một cái là cung nước cho két nước của bồn cầu tự hoại, còn một cái là vào thùng tắm.

Phòng tắm cũng được chia làm hai phòng , một phòng đặt thùng tắm  bằng gỗ, phòng bên cạnh là để bồn cầu tự hoại.

Ống nước xả làm bằng ống gốm thô, chôn ở dưới đất. Vì phòng lạnh nên bên ngoài ống được bao một lớp bông thật dầy, thêm tầng cỏ và vùi sâu dưới hơn một thước đất.

Ống nước xả ra ngoài tường phía tây. Đến mùa đông, bởi vì có thể đóng băng nên mỗi ngày cần an bài người đến dọn dẹp. Chuyện này Liên Thủ Tín đã bàn bạc xong xuôi với lão hán dọn nhà vệ sinh rồi, sẽ tăng thêm tiền công, còn lão hán sẽ đến dọn hai lần một ngày sáng và chiều. Mà qua ba mùa xuân, hạ, thu, nước bẩn sẽ thông qua mương chuyên biệt đổ vào hố phấn.

Tiền viện, sát bên cạnh phòng bếp cũng xây một cái phòng tắm giống hệt cho Lỗ tiên sinh sử dụng.

Tưởng đại nhân đem các bộ phận của bồn cầu tự hoại chở đến, nhân tiện đứng xem lắp đặt.

Liên Mạn Nhi xem bọn họ lắp ghép các bộ phận, không khỏi nhớ tới một vấn đề. Hai đoạn ống nước này, một ống vào bồn cầu tự hoai, một để bơm vào két nước đều không phải là một bộ phận, tuy đều rất nhỏ và có thể bọc vào nhưng bịt kín bằng cách nào đây?

“Đây là người nổi danh nhất phủ Liêu Đông chúng ta ở cục tạo vạc.” Tưởng đại nhân chỉ vào một lão giả mái tóc bạc trắng nói. “Bất kể đồ gì, chỉ cần vào tay hắn, đảm bảo bổ lại kín kẽ, một tia gió cũng không lọt.”

Đối với nhà nông, những đồ gia dụng như chậu, chén bát, nồi,… đã hỏng rồi cũng không nỡ ném. Vậy, những đồ dùng đã hỏng thế này sẽ phải xử lý như thế nào? Vì thế sẽ có những người có tay nghề trong người, đi khắp hang cùng ngõ hẻm, trong miệng hô lớn thu thập đồ gia dụng đã hỏng. Bất kể là đồng, sắt, đồ sứ, ngói, lớn như thùng đựng nước hai người ôm không hết, nhỏ như chung rượu mà con nít tròn một tuổi có thể cầm được, công tượng làm nghề tạo vạc này đều có thể dùng để sửa đồ.

Sửa được tốt hay không căn cứ vào độ lớn nhỏ của phần bị hỏng, chỗ vá  biểu hiện ra những vệt mầu trắng không đều.

Nhìn lão công tượng châm bếp lò, đun chảy một cái nồi thành nước, Liên Mạn Nhi bỗng nhiên tỉnh ngộ. Nói đơn giản, chính là hàn nó lại.

Có được công nghệ này, thì việc bịt kín lại chỗ nối sẽ không thành vấn đề nữa. Mặc dù phần nối sẽ cứng không thể co dãn, nhưng  ở thời đại này đã là đủ rồi.

Chờ bồn cầu tự hoại lắp xong, két nước bên trong cũng bơm đầy nước, Liên Mạn Nhi đi tới, đổ một xẻng đất vào trong bồn cầu, sau đó kéo dây xả nước. Nước từ trong ống nước đổ xuống, xoáy mạnh giội sạch đất bên trong bồn cầu bằng sứ trắng, sau một tiếng ầm ầm vang dội của nước xả xuống, bồn cầu đã trở nên sạch sẽ. Rất nhanh, người đứng canh bên tường phía Tây hô lớn: “Nước xả ra rồi.”

Thành công rồi.

Liên Mạn Nhi trong lòng vui mừng.

Đứng bên cạnh của Tưởng đại nhân, dáng vẻ cao hứng của Lỗ tiên sinh tuyệt không kém so với Liên Mạn Nhi.

Để ăn mừng bồn cầu tự hoại lắp đặt thành công, cũng để cảm tạ Tưởng đại nhân, nhà Liên Mạn Nhi liền chuẩn bị một bàn tiệc rượu. Tưởng đại nhân uống không ít, sau khi ăn xong, không đợi Liên Thủ Tín đưa cho Tưởng đại nhân tạ lễ, ông đã đưa trả lại cho nhà Liên Mạn Nhi mấy phong bạc.

Ông muốn đem bồn cầu tự hoại này hướng tặng cho quan trên.

Liên Mạn Nhi đã dự tính đến khả năng này, cũng đã thương lượng tốt với người nhà.

“Bồn cầu tự hoại này có thể tạo ra đã là làm phiền đến đại nhân, chúng ta không có ý kiến gì. Chẳng qua, người thiết kế là Lỗ tiên sinh.” Liên Thủ Tín nói.” Chuyện này phải xem ý kiến của Lỗ tiên sinh.”

“Ý tưởng này là đột phát, vốn muốn thay đổi một chút phương tiện cuộc sống.” Lỗ tiên sinh nói.” Đại nhân nếu cảm thấy hữu dụng, cứ dùng. Nếu có thể đem nó mở rộng ra, ta còn phải cảm tạ đại nhân.”

Lúc trước, Liên Mạn Nhi, Ngũ lang cùng Lôc tiên sinh đã bàn qua, đem công lao đẩy cho ông. Thật ra, Lỗ tiên sinh ra sức còn nhiều hơn Liên Mạn Nhi. Mạn Nhi là dựa vào trí nhớ, nếu không có Lỗ tiên sinh tỉ mỉ, hoàn thiện, chính nàng cũng không thể dễ dàng hoàn thành được bản vẽ này.

Lúc ấy Lỗ tiên sinh đã lắc đầu cự tuyệt, nói chí của ông không ở đây.

Tưởng đại nhân thấy Liên gia và Lỗ tiên sinh không hề có ý tranh công thì tự nhiên vạn phần cao hứng.

Liên Mạn Nhi im lặng. Hệ thống bồn cầu tự hoại bây giờ bị hạn chế rất nhiều, cũng không phải hoàn toàn tự động. Ví dụ như thùng lớn chứa nước, vẫn cần phải có người đổ nước, ống nước thải đến mùa đông cũng cần phải dọn dẹp. Vì muốn cho ống nước thải thông, từ bồn cầu tự hoại đến đến hố thải, đoạn ống này không dài, hơn nữa còn cố tình tạo độ dốc.

Về phần khác như chi phí của bồn cầu bằng sứ, thùng bơm nước, cùng một ít bộ phận trong thùng bơm, …tính ra không hề thấp chút nào.

Bồn cầu tự hoại muốn mở rộng phải giải quyết được những yếu tố này.

Nếu ai có thể giải quyết được, tạo ra hệ thống hoàn chỉnh cung nước, thoát nước, xử lý nước thải, thì Liên Mạn Nhi thấy nên đem hết công lao quy cho người này.

Hơn nữa, đây còn liên quan đến vấn đề thói quen.

Như Liên Mạn Nhi, nàng có thói quen dùng bồn cầu tự hoại, bảo vệ riêng tư của chính mình. Mà thời đại này, những nhà giàu có lại có thói quen cho nhà hoàn, vú già hầu hạ.

Bồn cầu tự hoại là đồ mới mẻ, chắc hẳn sẽ có người thích. Về phần nó có được sử dụng phổ biến hay không, Mạn Nhi cảm thấy giao cho người khác quan tâm đi.

Bồn cầu tự hoại xây xong rồi, Liên Mạn nhi hận không thể lập tức chuyển vào nhà mới.

Nhưng nàng vẫn phải đợi, nhà mới vẫn chưa bố trí xong. Hơn nữa, muốn chuyển đến nhà mới, nhất định phải xem hoàng lịch chọn ngày hoàng đạo.

Cổng chào ngự tứ xong cũng phải chọn một ngày hoàng đạo.

Vì muốn dựa vào điềm tốt, nên nhà Liên Mạn Nhi chọn ngày hoàn thành cổng chào ngự tứ cũng sẽ chuyển vào nhà mới.

Trước đó, người một nhà cũng không hề nhàn rỗi.

Khí trời lạnh dần, lương thực bắt đầu xếp đống cất vào nhà kho, cải trắng trong vườn cũng đã ăn được. Lúc này, Liên Thủ Tín thừa dịp trời đẹp nhờ Liên Thủ Lễ, Triệu thị cùng Liên Diệp Nhi hỗ trợ, mọi người bắt đầu thu hoạch cải trắng.

Cải trắng đã trưởng thành, chỉ có một đoạn ngắn là ở trong đất, hai tay cầm lấy phần thân trên rất nhanh có thể nhổ cải trắng lên. Nhổ cải trắng xong, cũng phải trải qua chế biến mới có thể giữ được qua mùa đông.

Chế biến cải trắng, đầu tiên phải đem những phần phía ngoài bị hỏng bỏ đi, sau đó dùng dao đem lá cải tách ra, như vậy sẽ dễ dàng dự trữ hơn.

Năm này, vì muốn dự trữ dưa, nên nhà Liên Mạn Nhi đào một cái hầm dự trữ ở phía tây khuôn viên.

“Tứ thẩm, ngươi năm nay, còn làm xưởng dưa chua không?” Triệu thị hỏi Trương thị.

“Mở, hôm trước, Vũ chưởng quầy vừa đến nhà, cùng ta xác định lại văn thư mua bán. Chờ khi thu hoạch cải trắng xong, ta sẽ khai trương xưởng dưa chua.” Trương thị nói.

“Ngươi đúng là chịu khó.” Triệu thị nói.” Mấy người trong thôn còn đang băn khoăn, không biết năm nay ngươi có mở lại xưởng dưa chua không.”

“Mở, sao có thể không mở. Chờ buổi trưa ăn xong, ta liền đi tìm vợ Xuân Trụ, nhờ nàng gọi mấy người năm ngoái đến. Đến ngày kia, ta liên mở xưởng dưa chua.” Trương thị nói.

Buổi trưa, người một nhà trở lại cửa hàng ăn cơm, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất cũng từ trường tư thục trở về.

“Ông nội gửi thư về.” Ngũ Lang lấy trong túi xách một phong thư ra, nói.

…………………………………………………………………………

Dũng lộ:

Nguyệt Lượng môn: (cửa nguyệt lượng)

 

Discussion24 Comments

  1. sao thấy LLGT gửi thư là thấy có chuyện hà ! Bên kia chắc cũng nghe chuyện nhà Mạn nhi được ban thưởng rồi, chắc không biết bao người đỏ mắt. Bồn cầu tự hoại này, thiệt hơi quá sức tưởng tượng

  2. Không ngờ từ xưa đã có thể chế tạo đc bồn cầu hay thiệt nha. Mạn nhi khôn khéo nha quy hết công lao cho Lỗ tiên sinh. Xưởng dưa chua vẫn đc mở ra, nhiều ng có thể kiếm thêm tiền r. Thanks tỷ

  3. Rốt cuộc bồn cầu tự hoại cũng xây lắp thành công, nếu có thể giải quyết mọi vấn đề mạn nhi nêu ra để cho mọi dân chúng sử dụng phổ biến thì tốt ;69 ;52 . Lần này công đẩy hết cho tưởng đại nhân, nhưng nếu cho tra xét thì công lao sáng chế phát minh của mạn nhi cũng chiếm một phần không nhỏ, nhỡ đâu lại được thưởng thì sao ;33 . Không biết lần này trong thư liên lão gia nói chuyện gì nhỉ, mình đoán chắc ông cũng biết chuyện nhà mạn nhi được vua ban thưởng rồi ;39

  4. Lần này chắc cái bồn cầu này chỉ phổ biến ở quan lại thôi,với cả chắc ít người dùng vì người ta quen có bà vú,nha hoàn hầu hạ rồi ý,nhà giàu thì họ càng có nhiều tư tưởng phân biệt giai cấp,chắc gì đã có muốn tự bản thân làm những thứ đó.nhưng mà giải quyết được vấn đề nhà Mạn Nhi là tốt rồi,không biết Liên lão gia tử viết thư về làm gì,đừng nói là nhà Mạn Nhi được hoàng thượng ban thưởng làm ông rất vui…nói 1 loạt rồi bảo cho nhà Liên Thủ Nhân,Liên Thủ Ngĩa ít tiền,họ ở đấy làm quan cực khổ,lại chưa kiếm được tiền,nhiều miệng ăn nên vất vả,mong rằng đó chỉ là những suy đoán của bản thân,nếu thật như vậy thì tức chết người không đền mạng mà.

  5. Lỗ tiên sinh giỏi nhỉ, LMN do có kiến thức hiện đại nên mới làm đc chứ Lỗ TS là do mày mò mà ra
    Chưa kể sau vụ này ko biết chừng Lỗ TS được trọng dụng trở lại cũng nên
    P?S: đùa chứ mình là mình ko biết mô tả cái kết cấu bồn cầu tự hoại đâu

  6. – đều giao cho Lỗ tien sinh cùng như thợ khéo kia làm. => TIÊN sinh
    – Ngũ lang cùng Lôc tiên sinh đã bàn qua =>LỖ tiên sinh
    – những nhà giàu có lại có thói quen cho nhà hoàn => NHA hoàn
    – ta liên mở xưởng dưa chua => ta LIỀN
    woa mạn nhi hay thật có thể nghĩ tới làm cái bồn cầu giống thời hiện đại qua chuyện này xem ra cuộc sống của mạn nhi không khác hiện đại là mấy a nhà mạn nhi càng ngày càng tốt a.

  7. Mạn nhi siêu thật, chỉ đựa vào trí nhớ cũng có thể chế ra bồn cầu tự hoại, nhất là khi ở cổ đại điều kiện thiết bị ko đc như hiện đại. nhà Mạn nhi dù có tiền nhưng vẫn chăm chỉ ham làm như trc, một phần cũng tạo công ăn việc làm cho mấy người trong thôn. ko biết lần này thư của Liên lão gia tử sẽ viết gì đây, nhận thư mà lòng ko yên nha, đừng bảo là thấy nhà Mạn nhi đc thưởng rồi muốn xin giúp đỡ đó

  8. Cuộc sống được thay đổi thêm một bước rồi nè ! Lần này Trầm Lục có biết tin tức hok nhỉ ? Xưởng dưa chua sắp khai trương lại rồi , nhanh thật , mới đó mà đã trôi qua một năm rồi . ^^

  9. Vậy là bồn cầu tự hoại đã hoàn tất, nếu là Mạn Nhi ai cũng muốn ào vào nhà mới ở luôn. Phục Mạn Nhi quá đi, bằng trí nhớ có thể vẽ ra còn Lỗ tiên sinh nữa qua lời của Mạn nhi có thể hoàn thiện thêm cho bản thiết kế.
    Thư của Liên lão gia tử về rồi, chắc chẳng có chuyện tốt đẹp gì đâu. Nhà này chuyện hay chẳng bao giờ đến tay Liên Thủ Tín, Liên Thủ Lễ, có khó khăn hay nhờ vả gì thì nghĩ đến hai đứa con út ngay. Ghét mấy người kia thế không biết đi rồi mà vẫn còn lằng nhằng!

  10. O nong thon gio cung it ai su dung toitel lam toan la di ngoai ao khong, chu dung noi chi la o thoi co dai, man nhi nghi ra bon cau nay that tien loi, lai nang cao them cuoc song , lo tien sinh la nguoi tai gioi hi vong dua vao sang kiên nay van may toi duoc trong dung cung nen

  11. Đúng là liên mạn nhi giỏi tgaatj, ta chịu không biết nguyên lý của bồn cầu tự hoại là thế nào cả. Nghĩ lại mỗi lần hồi trước về quê đến khổ, chả có tự hoại, đi vs là ác mộng. May giờ hiện đại rồi không bị thế nữa.
    Không biết cái vụ này có mở rộng ra không nhỉ, trầm lục biết đâu lại cải tiến được gì đó thì sao.

  12. “Lúc trước, Liên Mạn Nhi, Ngũ lang cùng Loc tiên sinh” => “Lỗ tiên sinh”
    Sao ở chương 403 mấy cái ảnh k hiện lên vậy ạ? Cả cái link nữa

  13. Thấy mô tả như đại viện của nhà giàu vậy. Cuộc sống ngày càng tốt đẹp rồi. Đến khi phòng lớn liên gia trở về chắc hết hồn

  14. Nếu hoàng thượng mà thích cái bồn cầu này thì chắc phải đào hầm để nhận lộc heheh

  15. ” chỗ cong này sẽ không ngăn cản việc xả nước, hơn nữa nó có thể giữ lại một phần nước, và cũng tạo thành nơi cản, ngăn không cho nước bị đổ xuống.”
    Cái đoạn này có vẻ sai nguyên lý, chỗ cong giữ lại nước là để ngăn mùi hôi từ nơi chứa phân vào phòng vệ sinh

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: