Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 359+360

28

Chương 359: Bộc Lộ Tài Năng

Edit: Tiểu Tuyền

“Cái này khoản 90 li không?” Một quan viên lớn tuổi, vuốt vuốt chòm râu có chút hoa râm  hỏi.

 

“Số lượng đào lên này, chỉ khoản một phần ba 90 li thôi.” Liên Mạn Nhi liền nói. Bọn họ đã đào lên quả thật cỡ một phần ba, mà đào khoai lang hết cả mảnh, ước chừng sẽ thu được chín phần .

 

“Một phần ba thật à?” Quan viên kia tựa hồ không tin, liền hỏi lại một câu.

 

“Đại nhân, không sai , là một phần ba, chỉ ít hơn thôi chứ không nhiều hơn.” Liên Mạn Nhi liền nói.

 

“Đi đo đạc đi.” Trầm Lục liền ra lệnh cho mấy tùy tùng bên cạnh.

 

Cũng không biết tùy tùng kia làm sao lại mang thước theo bên người, liền đi vào ruộng khoai lang , bắt đầu đo đạc .

 

“Hồi đại nhân, là một phần hai lẻ chín ly, phần trồng khoai lang , là một mẫu hai phân.” Tùy tùng kia sau khi đo đạc xong, trở lại hai đầu bờ ruộng, chắp tay trước ngực hướng Trầm Lục hồi báo.

 

Lập tức, bên đầu bờ ruộng tiếng trầm trồ vang thành một mảnh. Mới vừa rồi thôn dân đứng hơi xa chút ít nhưng lúc này cũng không sợ Quan nữa, đều hướng phía trước chen chúc, nhưng nhờ có hộ vệ tùy tùng cản trở về, bằng không khẳng định sẽ “Xông tới” đám quan .

 

Một phần ba là có thể thu ba trăm hai mươi bảy cân khoai lang, như vậy sản lượng một vài mẫu đất, chẳng phải là muốn vượt qua một ngàn cân sao? Một ngàn cân, đây là khái niệm gì? Ở phủ Liêu Đông, kinh nghiệm họ có nhiều nhất chính là kỹ năng hoa mầu, một năm cực khổ làm việc, một mẫu đất chỉ có thể thu được trên ba trăm cân  cao lương, hoặc là hạt kê, đó đã là trúng mùa thụ hoạch. Một mẫu đất một ngàn cân, sản lượng tương đương với hơn ba mẫu đất, điều này có thể không làm cho người ta kích động sao?

 

“Có thể đào hết cả mảnh đất này không?” Một quan viên lớn tuổi có chút run rẩy hỏi, tựa hồ tận mắt thấy mới những thứ vừa rồi còn chưa đủ, còn muốn tận mắt thấy thu hoạch của hơn một mẫu đất, thì hắn mới có thể tin tưởng chuyện cao sản này là thực.

 

Khoai lang có thời kì sinh trưởng là một trăm ngày đến một trăm hai mươi ngày, khoai lang của nhà Liên Mạn Nhi đã vượt qua trăm mười ngày, hiện tại dù thu hoạch, cũng không coi là sớm. Hơn nữa, các nàng vốn cũng tính toán vào hôm nay, đem toàn bộ khoai lang thu hoạch luôn, và ở tại chỗ cân. Tạo ra một hiệu quả oanh động.

 

Để mọi người tận mắt nhìn thấy, không cần các nàng đi nói, khẳng định khoai này có thể trồng mở rộng ra. Dĩ nhiên, người đến nhà bọn họ mua giống khoai cũng sẽ nhiều hơn.

 

Liên Thủ Tín lại dẫn người đi. Vào trong đất bắt đầu đào khoai lang, chờ đến khi đem tất cả khoai lang đều đào ra ngoài, một lần nữa tính cân nặng, một mẫu hai phân , sản lượng khoai lang là một ngàn ba trăm sáu mươi hai cân lẻ.

 

“Đại nhân, khoai lang này có thể ăn, dây khoai lang còn có thể nuôi heo. Hiện tại lúc nhàn rỗi . Còn có thể trồng trên gốc đậu nành.” Liên Mạn Nhi thấy quan viên lớn tuổi hơi hiểu việc đồng áng, nên đối với chuyện lần này ân cần nói ra hết, hơn nữa những lời này là cố ý hướng về phía hắn nói.

 

Quan viên kia đang có chút ít khua tay múa chân, khi nghe lời Liên Mạn Nhi nói càng thêm hưng phấn.

 

“Tiểu cô nương, làm sao mà cháu biết nhiều như vậy?” sau khi hưng phấn xong, lão đầu này rốt cục cũng ý thức được cùng hắn nói chuyện chính là tiểu cô nương nhìn dáng dấp mới hơn mười tuổi, nên cũng có chút lấy làm lạ hỏi.

 

“Đại nhân, người đừng xem cháu còn nhỏ tuổi. Cháu cũng là bậc thầy hoa màu đó. Cháu có đi theo cha cháu học .” Liên Mạn Nhi cười nói.

 

Nghe Liên Mạn Nhi xưng mình là bậc thầy hoa màu, mọi người không khỏi mỉm cười.

 

“Các ngươi không phải là lần đầu tiên trồng trọt khoai ư, coi như là cha ngươi. Thì cũng làm sao lại biết  nhiều như vậy?” Lão đầu này lại hỏi.

 

Trầm Lục ở bên cạnh, cũng tùy ý cho hắn đặt câu hỏi, mà không ngăn cản. Liên Mạn Nhi cũng biết, lão đầu này ở trước mặt Trầm Lục, hẳn là được tín nhiệm. Nên nàng trả lời hết mà không có giấu diếm.

 

“Đại nhân, khoai này là cách gọi ở nhà cháu, vật này, ở phủ Phúc Châu tên là khoai lang. Bởi vì phủ Phúc Châu có người đã trồng qua, là chúng ta cầu xin mới có cây giống. Cho nên mới biết những thứ này.” Nói đến đây, Liên Mạn Nhi liền đem chuyện giống khoai lang có được từ Vương Ấu Hằng của Vương gia, lại nói một lần.

 

Lúc này Ngũ lang cũng đi lên trước, cung kính lấy một phần thư đưa cho Trầm Lục.

 

” Tình hình cặn kẽ, đã viết ở trong thư, xin Lục gia xem qua.”

 

Trầm Lục sai người đem thư nhận qua. Hắn mở ra thư rất nhanh xem một lần, rồi đưa cho quan viên có chòm râu hoa râm ở bên cạnh.

 

“Lý lão, ngươi xem một chút đi.” Trầm lục nói.

 

Lý đại nhân vội vàng đem thư nhận lấy, từ đầu tới đuôi tinh tế xem một lần, rồi liên tục  gật đầu.

 

“Thì ra là như vậy, thì ra là như vậy, tốt, thật tốt quá.” Nói liên tục mấy chữ tốt, Lý đại nhân vừa ngẩng  đầu lên, liền hỏi Ngũ lang, “Sách trát này, là ?”

(*) Sách trát: loại sách viết trên miếng gỗ nhỏ

 

“Đại nhân, sách trát này chính là ca ta viết .” Liên Mạn Nhi chỉ vào ngũ lang, nói với  Lý đại nhân, “Anh ta đọc sách ở tư thục trấn trên, sang năm sẽ phải tham gia đồng tử thử.”

 

“Đúng vậy, là ta viết , kính xin đại nhân chỉ giáo.” Ngũ lang liền hướng  Lý đại nhân bái lễ.

 

Một người nhà nông dân bình thường, lại có một  tiểu cô nương đối mặt quyền quý bất ti bất kháng, ứng phó tự nhiên, đã không dễ, lại còn có một tiểu thư  sinh còn không tới nhược quán (thời xưa gọi thanh niên 20 là nhược quán), đã biết cách đem sự tình chân tướng cùng với phương pháp bọn họ làm như thế nào trồng khoai lang viết thành sách đưa lên, cái này thật sự là làm người ta thán phục.

 

“Trẻ nhỏ dễ dạy, . . . . . . Hậu sanh khả úy. . . . . .” Lý đại nhân vuốt chòm râu cười nói.

 

“Đại nhân, chuyện này y theo ý kiến của hạ quan, còn cần mau chóng báo lên cho triều đình. . . . . . . Tuy nói ở Phúc Kiến đã có trồng, nhưng chúng ta lại không có nghe thấy, huống chi, chuyện này, ở bản phủ, vẫn là thủ lệ. . . . . .” Lý đại nhân liền hướng Trầm Lục thi lễ, góp lời nói.

 

Tất cả mấy quan viên bên cạnh  cũng đi theo phụ họa.

 

“Đây là chuyện ở hạ hạt, ta sẽ không nhúng tay. Liền giao cho Tri phủ đại nhân cùng Lý đại nhân vậy.” Trầm lục nói.

 

Tri Phủ cùng Lý đại nhân đều bận rộn từ chối.

 

“Chuyện này là dân chúng bẩm báo cho Lục gia, cũng là Lục gia bởi vì chuyện cây ngô mới phát hiện , đáng lý nên do Lục gia báo lên trên. Bọn ta không dám kể công.”

 

Liên Mạn Nhi cũng không ở bên cạnh tiếp tục nghe nữa, mà chạy đi giúp đở thu thập khoai lang. Nàng không cần nghe, cũng có thể đoán được kết quả là cái gì.

 

Tự nhiên là Trầm Lục dẫn đầu, những quan viên khác thơm lây.

 

Trầm Lục muốn đi, sai người ta nâng một khay  bạc cho Liên Thủ Tín, lại để cho người khác mang theo hai cái sọt  khoai lang, lúc này mới lên xe. Trầm Lục lên xe ngồi xuống, không biết nghĩ đến cái gì, lại sai người nhấc màn xe lên, đem mấy người Liên Thủ Tín, Liên Mạn Nhi, Ngũ lang cùng tiểu Thất cũng gọi đến trước xe.

 

“Lục gia có cái gì phân phó?” Liên Thủ Tín cung kính hỏi.

 

“Ừ.” ánh mắt Trầm Lục  quét tới, ở trên mặt Liên Mạn Nhi  hơi dừng lại một chút, giơ tay phải lên, nhẹ nhàng xoay vòng Bạch Ngọc ban chỉ trên ngón tay cái.

 

“Lên đường đi.” Trầm Lục cuối cùng cái gì cũng không nói, chỉ phân phó người lên được.

 

Mấy người Liên Mạn Nhi nhanh chóng lui về phía sau, màn xe rơi xuống, che đi ánh mắt hơi có chút sâu thẳm của Trầm Lục.

 

Đoàn xe của Trầm Lục rời đi xong, một nhà Liên Mạn Nhi vội vàng vận chuyển khoai lang về nhà. Khoai lang vẫn chưa hoàn toàn chuyển đến trong nhà, thì đã có người mang theo bạc tới cửa.

 

Người tới cửa đầu tiên chính là Vương Cử nhân, không sai, là Vương Cử nhân tự mình đến, hắn muốn mua khoai lang.

 

Điều này làm cho Liên Thủ Tín có chút rầu rĩ, không bán cho hắn thì không tốt, nhưng nếu bán, thì khoai lang này phải bán bao nhiêu tiền mới thích hợp, đây là một vấn đề khó.

 

“Cử nhân lão gia, chúng ta là hương lý hương thân, cha mẹ cháu thường nói Cử nhân lão gia  nhân nghĩa, đối với hương thân rất chiếu cố. Khoai này của nhà chúng cháu, nếu như có thể bán, thì Cử nhân lão gia nhất định sẽ có một phần tốt nhất.” Đi ra ngoài đưa trà, Liên Mạn Nhi cười nói, “Chẳng qua là, khoai lang này có thể bán hay không, nếu bán, thì ngài phải cho chúng ta chút thời gian, để chúng ta thương lượng kế hoạch đã.”

 

Vương Cử nhân nghe cháu mình là Vương Ấu Hằng, còn có quản sự trong nhà thường nói người quản lý Liên gia là Liên Mạn Nhi, chính hắn, cũng coi như lần đầu tiên nhìn thấy Liên Mạn Nhi. Thấy tiểu cô nương này quả nhiên thông tuệ như trong truyền thuyết, nói chuyện lưu loát, lời nói có tình có lí, đối với hắn thì vô cùng tôn trọng, lại thân thiết, làm cho người ta nghe cũng thoải mái.

 

“Cũng tốt.” Vương Cử nhân liền đứng dậy cáo từ, nhưng đem bạc để lại.

 

Liên Thủ Tín tự nhiên không chịu nhận, trả lại mấy phen, nhưng Vương Cử nhân lại không chịu đem bạc lấy đi, Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, liền làm chủ nhận lấy. Lúc này Vương Cử nhân mới hài lòng mà đi.

 

“Mạn Nhi, lúc đi Lục gia, cũng không có nói gì, khoai lang này ta có thể bán sao? Nhận bạc của Vương Cử nhân thế này thật không tốt lắm.” Liên Thủ Tín liền nói. Hắn là người đàng hoàng, giữ bạc của Vương Cử nhân, nếu như đến lúc đó lại không thể bán khoai lang cho người ta, hắn sẽ cảm thấy vô cùng bất an.

 

“Có thể.” Liên Mạn Nhi gật đầu, chắc chắn. Trầm Lục nếu có sắp xếp thu hết khoai lang của bọn họ,thì lúc đi nhất định đã có căn dặn. Trầm Lục không nói gì, vậy thì đại biểu, bọn họ có thể tự mình quyết định.

 

Giống khoai này ở phủ Liêu Đông có lẽ chỉ có nhà bọn họ là có, nhưng mà ở phủ Phúc Châu, hẳn là đã có trồng một diện tích rất lớn. Muốn ở phủ Liêu Đông mở rộng trồng khoai lang, chỉ dựa cả vào hơn một mẫu đất khoai lang của nhà bọn họ, thì đương nhiên không được, như vậy nhất định phải vận chuyển từ nơi khác đến.

 

Nên bọn họ có thể tự làm quyết định an bài những thứ khoai lang này như thế nào, vậy thì đầu tiên, không thể không phải là Vương gia. Bởi vì quan hệ với Vương Ấu Hằng, nên nhà Vương Cử nhân muốn mua khoai lang, vậy khẳng định phải được chiếu cố ưu tiên.

 

Về phần khoai lang làm như thế nào để bán, trong lòng Liên Mạn Nhi vừa động, liền nhìn về phía mấy phong bạc mà Trầm Lục cho.

 

“Cha, mẹ, chúng ta trước xem một chút cái này là bao nhiêu bạc?”

 

“Bạc đang ở đó, chạy không được, hay là ta trước thương lượng chuyện khoai lang đi.” Liên Thủ Tín nói.

 

“Cha, không xem bạc này, ta không có cách nào quyết định chuyện khoai lang a.” Liên Mạn Nhi liền nói.

 

“Bạc này, chẳng lẽ còn có ý khác?” Liên Thủ Tín kinh ngạc hỏi.

 

Trương thị cùng Liên Thủ Tín đã bạc ôm tới, đặt ở trên giường gạch, để cho Liên Mạn Nhi từng phong từng phong mà đếm một lần. Trầm Lục để lại cho bọn hắn sáu phong bạc, mỗi một phong là hai khối bạc lớn, một khối bạc khoản mười lượng.

 

“Tổng cộng là một trăm hai mươi lượng bạc, hai cái sọt khoai lang kia, nặng bao nhiêu?”

 

“Một cái sọt có thể có hơn sáu mươi cân, hai cái sọt cộng lại, cũng có một trăm ba mươi bốn cân.” Liên Thủ Tín tính thử một chút, liền nói.

 

“Vậy chúng ta cứ xem như một trăm hai mươi cân đi” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, liền nói, “Một trăm hai mươi lượng bạc, một trăm hai mươi cân khoai lang.”

 

“Vậy khoai lang chẳng lẽ một lượng bạc một cân?” tiếng nói của Liên Thủ Tín đều có chút thay đổi.

 

Liên Mạn Nhi ho khan hai tiếng, ở kiếp trước của nàng, ban đầu khoai lang cũng không đáng giá, sau lại theo giá lương thực tăng cao, giá trị của nó cũng bay lên, dĩ nhiên bên trong cũng có nhân tố vận chuyển, tiền tệ, thuế…. Bất quá, một lượng bạc một cân khoai lang, giá tiền này có chút không hợp lẽ thường.

 

Trầm Lục cho tiền, chứ không phải mua, bên trong cũng có ý khao thưởng công lao của bọn họ.

 

Giá tiền của khoai lang căn cứ vào tiền cao như thế tính hợp lý không?

 

            Chương 360: Uy Vọng

 

Một lượng bạc một cân, Liên Thủ Tín, Trương thị đều cho rằng quá đắt, không hợp lý. Chẳng qua, hiện tại khoai lang còn không có mở rộng trồng trọt ra, mọi người đến mua khoai lang, đa số đều giữ lại làm giống. Liên Mạn Nhi có thể tiên đoán được, chờ sau này khoai lang mở rộng ra, giá tiền sẽ trở nên rất rẻ. Nhưng là giờ này khắc này, giá trị của khoai lang ở đây không hề thấp.

 

“Vậy thì năm xâu tiền một cân?” Liên Mạn Nhi đề nghị. Năm xâu tiền chính là năm trăm văn tiền.

 

“Vẫn còn quá đắt.” Liên Thủ Tín liền nói.

 

“à.” Liên Mạn Nhi liền rơi vào trầm tư. Khoai lang quả thật  không giống với cây ngô, bởi vì phủ Phúc Châu đã có người trồng rồi, cũng ăn rồi. Cây ngô có thể một năm bốn mùa làm món ăn chính, mà ở phương diện này thì khoai lang có giá trị thấp một chút. Hơn nữa trực tiếp bán khoai lang, cùng trải qua gia công xong mới bán, cái giá tiền này sẽ không giống nhau.

 

“Cha, nếu không như vậy đi.” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, liền đem ý nghĩ của mình nói ra, “Hơn một ngàn cân khoai lang của chúng ta, nhà chúng ta giữ lại nhiều một chút. Hay là để lại một nửa đi. Một nửa, nhà chúng ta để ăn dần, rồi chọn ít giống tốt, sẽ giữ đến đến đầu mùa xuân sang năm, đến lúc đó trong đất chúng ta sinh ra cây con thì mới bán lấy tiền cũng được.”

 

Nhà nông dân, cho dù hiện tại dùng nhiều tiền đem khoai lang mua về, cũng phải để lại đến đầu mùa xuân sang năm, còn phải ở trong đất mình ươm giống, chỉ bằng vào lực lượng một nhà một hộ, thì chắc chắn khó khăn. Nhưng mà nhà Liên Mạn Nhi thì khác, nhà nàng đất nhiều, có thể xây dựng một cái hầm đặc biệt để cất giữ khoai lang. Hơn nữa Liên Thủ Tín đã có kinh nghiệm ươm giống cây non, sang năm làm tiếp, thì sẽ quen việc dễ làm.

 

Hơn nữa bán khoai lang ươm, khẳng định so sánh với việc trực tiếp bán khoai lang làm ra tiền. Mặc dù giá tiền đưa ra tương đối cao, nhưng cũng dễ dàng làm cho người ta tiếp nhận hơn.

 

Làm như vậy, vì người, mà cũng vì mình.

 

“Tốt cứ như vậy đi.” Liên Thủ Tín nghe lời Liên Mạn Nhi nói xong…, lập tức đồng ý.

 

Liên Mạn Nhi cười cười, nghĩ thầm, nàng hiện tại coi như là đã hoàn toàn sáp nhập vào cái gia đình này rồi. Ngay cả ý nghĩ cũng giống như họ. Người một nhà của Liên Thủ Tín này, chính xác mà nói, là người làm ruộng đôn hậu, chất phác. Mặc dù mở ra cửa hàng, làm mua bán, nhưng mà bọn họ vẫn duy trì bản chất của người  làm ruộng như cũ. Thuần phác, đôn hậu, trầm ổn, có quan hệ rất lớn với cuộc sống gần với đất đai của họ. Phẩm chất trên người của bọn họ cũng giống như vùng đất này.

 

Mà làm thương nhân, thì bọn họ tất nhiên không đủ gian manh.

 

Vào thời điểm bán hạt ngô, Liên Mạn Nhi đã phát giác , hiện tại, cảm giác lại khắc sâu thêm.

 

Nhưng mà như vậy cũng tốt, bọn họ muốn từng đời từng đời đều ở trên mặt đất này mà sống, bóc lột quá đáng, mà không biết hồi báo, không chịu bỏ ra. Thì không thể tồn tại lâu dài, đạo lý tụ phúc, tụ phú lúc nào cũng đúng.

 

“Nhà chúng ta giữ lại một nửa, vậy một nửa khác ta bán cho ai?” Ngũ lang liền hỏi.

 

“Trước gửi cho Ấu Hằng ca một trăm cân đi, còn lại đều bán, cái giá tiền này à. . . . . .” Liên Mạn Nhi cẩn thận mà suy nghĩ. Hiện tại một cân gạo trắng thượng hạng là mười văn tiền, khoai lang là đồ mới lạ, muốn mua về ăn cái mới lạ, thì nhất định cũng đều giàu có dư thừa . Hơn nữa khoai lang một lần cũng không có thể ăn nhiều.”Vậy chúng ta quyết định bán năm mươi văn tiền một cân nhé?”

 

“Cái giá này là chúng ta bán theo giá của khoai giống.” Liên Mạn Nhi lại bổ sung một câu, “Bất kể nhà ai đến mua, chúng ta đều bán số lượng hạn chế. Không bán nhiều. Như vậy mới có thể làm cho càng nhiều người mua được khoai lang.”

 

Người một nhà thương lượng hồi lâu, cuối cùng đều đạt thành nhất trí.

 

Bọn họ sau khi thương lượng ổn thỏa, thì từng tốp từng tốp người đã tới rồi. Có người nhận ra được , có người lại không hề nhận ra, nhưng mục đích của mọi người  cũng là một. Bọn họ hoặc là tận mắt nhìn thấy, hoặc là nghe người ta thuật lại, biết được sản lượng của khoai lang cực cao. Bọn họ cũng muốn mua khoai về để sang năm trồng.

 

Liên lão gia tử cũng tới, ông là bị năn nỉ đến để cùng Liên Thủ Tín thương lượng.

 

“Ông nội, các thúc bá, xin hãy an tĩnh , nghe cha cháu nói một câu.” Nhìn Liên Thủ Tín bị mọi người vây bắt, ngươi một lời ta một câu , Liên Mạn Nhi từ trong nhà mang nước trà ra, liền cười lớn tiếng nói một câu.

 

Khoai này là của nhà các nàng, bất kể là các người nói gì, cuối cùng người làm chủ cũng là các nàng, là Liên Thủ Tín. Nên mọi người không lên tiếng nữa, chỉ nhìn Liên Thủ Tín.

 

Liên Mạn Nhi đã đi qua, châm thêm nước trong chén trà cho Liên Thủ Tín.

 

“Cha, người đừng bối rối, cứ nói theo những gì chúng ta thương lượng là được.” Liên Mạn hạ thấp giọng nói.

 

“Được, để cha nói.” Liên Thủ Tín uống một hớp nước, rồi hắng giọng một cái, lúc này mới mở miệng nói, “Chúng ta đều là hương lý hương thân, ta cũng là nông dân. Nông dân chúng ta quanh năm suốt tháng bám đất làm việc là vì cái gì, không phải là vì để cho một nhà lớn nhỏ có thể ăn cơm no, mặc xiêm y ấm, cuộc sống trôi qua tốt một chút sao? Loại khoai này có sản lượng cao, có nó, ta và các người sẽ không sợ đói bụng nữa. Các người nếu muốn trồng, thì Liên Thủ Tín ta sẽ không nói hai lời, khoai lang này khẳng định bán cho các người.”

 

Lời nói của Liên Thủ Tín vô cùng có lực.

 

Mọi người cả phòng đều trầm trồ khen ngợi.

 

” Tứ ca thật tốt, thật trượng nghĩa.”

 

“Lão Tứ đứa nhỏ này, ta đã xem thường hắn, đứa nhỏ này nhân nghĩa, mềm lòng.”

 

“Tứ thúc, ngươi cũng biết nhà ta, nhà ta nghèo leng ceng có tiếng, quanh năm suốt tháng, cơm ăn không đủ no. Tứ thúc, nhà ta cũng muốn trồng khoai lang, nhưng mà. . . . . . lại không có tiền mang ra . . . . . .”

 

“Ta đã tính toán như thế này, các người có lẽ biết, đem cây giống ươm trong đất là chuyện tốn nhiều công sức, nếu làm không tốt, khoai lang giống sẽ hỏng. Hiện tại cách thời điểm trồng khoai, còn hơn nửa năm, khoai lang này, mùa đông thì không trồng được. . . . . . . Ta tính toán  sang năm sẽ ươm cây non. Các người nếu muốn trồng khoai, thì sang năm tới đây mua cây non. Ta làm thế là vì các người suy nghĩ, người nhà nông chúng ta có tiền không dễ dàng, hiện tại cuộc sống của ta trôi qua hơi tốt một chút, chuyện mạo hiểm này cứ để ta gánh chịu. Ta cho các ngươi thời gian suy nghĩ, sang năm đến mua cây non, hay là hiện tại mua khoai lang có sẵn.” Liên Thủ Tín lại nói.

 

Đây là giải thích mới vừa rồi cả nhà bọn họ thương lượng xong.

 

“Lão Tứ là một người thành thật.” Bỗng có lão nhân thở dài nói.

 

“Nhân nghĩa, có lương tâm.” Rất nhiều người đều gật đầu khen ngợi.

 

“Tứ thúc, sang năm ngươi thật bán cây non khoai lang a, vậy ta sẽ đặt cọc trước, ta sợ sang năm nhiều người mua, sẽ không đến lượt nhà chúng ta.” Lại có một người nói.

 

“Sang năm nhà ta khẳng định sẽ bán cây khoai lang non , cũng không cần đặt cọc gì, khoai này khẳng định sẽ bán cho người trong thôn mình trước.” Liên Thủ Tín nói.

 

“Hay vẫn nên đặt cọc đi, nếu không, trong lòng chúng ta sẽ không yên ổn.”

 

Rất nhiều người nghe xong lời Liên Thủ Tín nói, đều thay đổi ý. Không mua khoai lang, mà là tính toán đợi đến sang năm mua khoai ươm giống. Hơn nữa, bọn họ còn sợ đến lúc đó mua không được, muốn cùng Liên Thủ Tín đặt cọc trước .

 

Liên Thủ Tín liền quay qua … hỏi ý kiến thê nhi nhà mình.

 

“Muốn đặt cọc, vậy thì đặt cọc. Đến lúc đó cây non khoai lang cũng có hạn, chúng ta cứ  áp dụng đến trước hết trước. Người nào có đặt cọc, đến lúc đó sẽ bán cho họ trước.” Ngũ lang nói, “Thúc bá nào muốn đặt cọc. Theo đến bên này, cháu sẽ ghi vào sổ.” Ngũ lang liền nói.

 

Cứ như vậy , đại đa số  mọi người đều đi theo ngũ lang qua một bên.

 

Những người ở lại đều muốn mua khoai lang . Cũng đều là Phú hộ, nhà giàu. Nơi này có quản sự Vương Cử nhân phái tới, và vài quản sự ở thôn trấn chung quanh được chủ nhà phái tới, lão Kim không ngờ cũng ngồi ở trong đó.

 

Những người này đều là người có tiền, có người, mua khoai lang trở về, trừ  để làm giống, bọn họ cũng có thể ăn.

 

“Mới vừa rồi Trầm Lục gia mang đi hai cái sọt khoai lang, hai cái đó ước  chừng một trăm hai mươi ba cân. Trầm Lục gia cho để lại một trăm hai mươi lượng bạc.” Liên Thủ Tín nói.

 

Lúc ấy Trầm Lục cho bạc, người ở chỗ này đều nhìn thấy qua, mặc dù Liên Thủ Tín không nói, nhưng bọn họ đều biết.

 

“Lão Tứ huynh đệ, khoai này của ngươi. Định bán một lượng bạc một cân hả?” Lão Kim cười ha ha hỏi.

 

“Lão Kim đại ca, đừng nói một lượng bạc, hai lượng, năm lượng, mười hai lượng, nếu như người khác muốn mua cũng phải mua giá đó a.” Liên Thủ Tín cũng cười nói.

 

Mọi người nghe hắn nói như vậy, rõ ràng là muốn nâng giá tiền khoai lang lên. Nên nhíu chân mày.

 

“. . . . . . Ta đã đem lời nói rồi , bất kể sau này khoai lang  giá cả thế nào, hiện tại muốn mua khoai lang, thì cứ  năm mươi văn tiền một cân. Mỗi nhà mỗi hộ, ta cũng không bán nhiều , mà bán có số lượng. Cũng là vì để cho mọi người đều có thể mua được. Hiện tại khoai lang hiếm quý nhưng sang năm các người đều trồng rồi, hơn nữa mở rộng ra.”

 

“. . . . . . Khoai này về tạm thời cho nhà mình ăn cũng tốt, giữ lại làm giống cũng tốt. Ta vẫn là câu nói kia, chỗ khoai lang này, mua về rồi, thì không thể tăng giá bán trao tay. Ta đem giá tiền khoai lang hạ thấp như vậy, cũng chính vì chúng ta là hương lý hương thân, muốn cho nhiều người có thể trồng khoai này, ăn được khoai này. Ta đây là nói . . . . . .” Nói đến đây, Liên Thủ Tín gõ đầu óc của mình, liền quay đầu nhìn Liên Mạn Nhi.

 

“Lời quân tử, cha, ta là nói lời quân tử.” Liên Mạn Nhi liền cười nói, “Nói một lời là quyết định, người trong phòng này đều là người có thể diện, hiểu được giữ lời. Đây là ca con từ trên sách học được.”

 

“Đúng, đây chính là lời quân tử. Các người nếu như đồng ý, khoai lang này ta liền bán.”

 

Có Trầm Lục gia ở phía trước làm tấm gương, những người này cứ nghĩ Liên Thủ Tín muốn công phu sư tử ngoạm. Nhưng Liên Thủ Tín lại đem giá tiền khoai lang quyết định năm mươi văn tiền một cân, thì dù có cau mày , cũng sẽ giãn ra.

 

Liên Thủ Tín đem lời nói đều nói xong, hơn nữa những câu rơi xuống đất đều có sức ảnh hưởng.

 

“Lão Tứ huynh đệ, lão ca ca ta không nhìn lầm ngươi, tốt, là một hán tử có đảm đương, lòng dạ rộng lớn.” Lão Kim liền cười ha ha nói.

 

“. . . . . . Đều nghe nói Liên Tứ gia tính tình mềm yếu, ngươi nhìn người ta nói chuyện xem, cứng cỏi đường đường a.” Đã có người nhỏ giọng nghị luận.

 

“Là một người chính trực.”

 

“Nói chuyện làm việc có nề nếp , cũng không trách được nhà người ta ngày càng khá lên.”

 

Nghị luận của những người này, lọt vào trong lổ tai của Liên Thủ Tín  một chút, thân thể kia không khỏi càng thêm cao ngất. mấy người Trương thị, Liên Mạn Nhi ở bên cạnh nghe thấy được, trong lòng cũng vui lây.

 

Nói xong việc bán khoai lang, người một nhà liền bận rộn lên. Khoai lang  sàng chọn, trong đất đã làm xong. Những củ khoai đầu nhỏ, hoặc là trong lúc đào ra bị tổn hại, và những củ to, đều đưa chia ra cả.

 

… mà mấy củ khoai lang lớn và nguyên vẹn, nhà Liên Mạn Nhi cũng không có mang ra, còn lại mới tính bán vào lúc này.

 

Khoai lang số lượng hạn chế, một nhà một hộ nhiều nhất chỉ có thể mua năm mươi cân.

 

Tuy là nói như vậy, nhưng hai hộ nhà Vương Cử nhân gia, cùng lão Kim này, Liên Mạn Nhi vẫn rộng rãi hơn. Bán cho Vương Cử nhân chín mươi cân, còn lại lão Kim là tám mươi cân. Về phần những thôn khác, thì vững vàng giữ hạn định ở năm mươi cân.

 

Chỉ một ngày thời gian, đã năm trăm cân  khoai lang đều bán sạch, được hai mươi lăm lượng hai bạc.

 

” Bán khoai lang lần này, không đáng giá bằng cây ngô.” Tiểu Thất nhìn đám bạc trong hộp gỗ, lầm bầm nói.

 

“Đừng chỉ nhìn bạc, thử nghĩ xem hôm nay chúng ta còn chiếm được gì?” Liên Mạn Nhi giơ tay lên, xoa bóp mặt của tiểu Thất  bánh, cười nói.

Discussion28 Comments

  1. thật biết tính nha mạn nhi, lại đc cái tieengss thơm nữa, tiếng lành đồn xa nha…ai cái nhà bà chu thị k có chửi ầm lên hơi lạ đấy

  2. Chac chac lam an kham kha qua, thay ma me. Luong thu tin noi nghe hay qua, dung la mot nong dan guong mau , moi nguoi can hoc theo

  3. Woa mạn nhi giàu to rồi a mà trầm lục có nói là đã đệ tấu chương lên cho hoàng đế rồi nếu hoàng đế biết chắc sẽ phong thưởng cho nhà mạn nhi nhỉ ;10

  4. Không nên lúc nào cũng chỉ biết kiếm tiền, cũng nên tạo phúc, như vậy mới bền lâu, ngày càng phát đạt.
    Trầm lục kia định nói gì mà lại không nói nữa nhỉ, có ý tứ gì đây. Sau này liên thủ tín thành bố vợ của trầm lục đấy, oai thía, mấy nhà lão nhị lão đại chu thị chắc ghen đỏ mắt.

  5. tiền bán khoai ít quá, chả bằng một phần so vs một cân ngô. mà thôi thế này dù sao so vs trước kia cũng tốt hơn nhiều à. mà trầm lục có vẻ để ý mạn nhi khá ý nhị nha.hắc hắc ;D

  6. nhà Mạn Nhi vùa đc tiền vừa đc tiếng thơm nha ;76 ;76 ;76 , mà a Lục lúc sắp đi còn nhìn Mạn Nhi chứ ;26 ;26 ;69 ;69 ;69 ;26 ;26 , nhà Mạn Nhi lần nì thỳ hay ồi, con mụ Chu thỵ mà bít chắc ghen tỵ đỏ mắt nha, cho mụ kinh hồn đi, lúc nào cũng khinh thương và chửi bới nhà LTTín, sau lần ni mụ là ko còn cớ chửi bới nhà LTTín nữa ồi, mụ mà chửi thỳ sẽ bị ng ta dim chết = nc miếng ;75 ;75 ;75 ;75

  7. đọc những đoạn này ta lại nghĩ tới câu “tiền vào như nước sông đà”
    Anh Lục ah. Anh Lục ah. Anh cứ thâm sâu như thế là có ý gì đây? Anh cũng không thể ỷ vào mình được tác giả đại nhân cưng chiều mà cứ từ từ mới tiếp cận MN chứ. Hoa đào của MN đã rực rỡ lắm rồi. Anh mà chậm chân để mất thì đừng có tiếc đó.

  8. Cho mình hỏi Trầm Lục hơn Mạn Nhi bao nhiêu tuổi vậy? Bây giờ Mạn Nhi mới 10 tuổi thôi à, Trầm Lục có vẻ trưởng thành + nghiêm nghị quá ;15 Mạn Nhi tuy chín chắn nhưng đôi lúc vẫn trẻ con lắm, mong rằng giữa hai người không cách biệt quá xa. Cô nương người ta giờ không chỉ xinh đẹp, lanh lợi, được nhiều người khen ngợi lại có nhiều nhà ngắm trúng như thế, Trầm Lục nếu không nhanh tay sẽ bị cướp mất nha ;75

  9. Nhà Mạn nhi ngày càng đc kính trọng, mang tiếng thơm lan xa a. Bả Chu thị chắc ức chế lắm mau hết hi vọng đi. Thanks

  10. tỷ ah, tỷ hết bệnh chưa? cám ơn tỷ bệnh mà cũng ráng edit cho mọi ng đọc nha
    nhà Liên thủ tín bây giờ ngoài tiền còn có thêm đc danh vọng nữa, để xem sau này còn ai dám đặt điều nói ra nói vào. tốt nhất thì cả Liên gia cứ nhìn vào đây rồi xem lại cách đối xử của mình vs nhà Liên thủ tín. mà hình như Trầm lục có ý định gì đó vs mấy người Mạn nhi thì phải

  11. nha Man Nhi co duoc tieng thom khap lang roi.Hon nua LTT duoc ca ngoi la ng hien lanh,chat phac,la quan tu nua chu.mu Chu thi bay gio ma lam kho de nha Man Nhi nua thi chac bi moi nguoi khinh bi mat.

  12. Uy vọng của nhà Mạn Nhi ngày càng cao rồi. Mặc kệ Chu thị có nói gì đi chăng nữa thì cả nhà Mạn Nhi đều được mọi người yêu mến, kính trọng.
    Trầm Lục nha tâm tính già quá,lúc nào cũng tỏ ra uy nghi bễ nghễ. Mạn Nhi trẻ con, thông minh lanh lợi như vậy được bao người nhòm ngó, Lục gia mà không nhanh chân sẽ bọ người khác cướp mất!

  13. Gia đình Mạn Nhi từ giờ tiếng tốt lan xa nhé. hehe. Chắc rồi nhiều nhiều gia đình đến cửa hỏi mối Mạn Nhi lắm đây. thank các nàng

  14. sao cha mẹ LTT lại bất công như thế con nào cũng là con , cứ lo cho thằng cả mà chả lo cho thằng út .

  15. Liên Tứ gia dạo này lên hương rồi, tiếng lành đồn xa, hiền lành ai cũng biết chỉ có pà mẹ già ác độc là Chu Thị là không biết thôi ;75 , anh Lục làm gì mà sâu xa quá kêu lại rồi im re thông minh cỡ Mạn Nhi mới hiểu được. ;15

  16. Nhà MN nổi tiếng quá rồi,MN đánh trận nào cũng thắng lớn,bán ngô giá cao ngất,giờ bán khoai lang được danh tiếng cho cha như vậy còn gì hơn nữa

  17. Đoán chắc ván sau chu thị lên sàn đòi hỏi gì gì đấy cho xem, nhà bên ấy ngồi yên đc cũng là lạ

  18. Gấu áXù Phu Nhân

    Lý lão nói với trầm lục ” tuy nói Phúc Kiến (phúc châu) đã trồng….”
    chiếm đc gì ư? được thanh dANH mặt mũi rất tốt a!
    Mạn tỷ và Ngũ lang được các quan lại đó đánh giá thật cao, sau này sẽ rổng mở nè….
    trầm lục thật là gọi cả nhà đến nhìn lại chẳng nói gì, chỉ nhẹ nhàng “ừm” này hẳn là hắn sắp đi xa dài ngày gọi mạn tỷ tới nhìn kỹ lưu tâm?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: