Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 349+350

36

Chương 349: Chấm dưa góp

Edit: Lãnh Phong

Beta: Sakura

So xem ai cao hơn. Chuyện này có lẽ trong mắt người lớn là chuyện thật ngây thơ, trẻ con đấy nhưng trong mắt bọn nhỏ thì đây là một chuyện rất nghiêm túc đáng được bọn chúng dồn hết tâm sức chú ý.

Trầm Khiêm nói muốn so chiều cao, Ngũ Lang và tiểu Thất đều không muốn nói phản đối.

Liên Mạn Nhi cười nói: “So thì so chứ sao.”

Mấy đứa trẻ con thương lượng một phen quyết định để Ngũ Lang lên đầu tiên.Ngũ Lang đứng sát vào cây dương thụ, sau đó Trầm Khiêm lấy từ trong người ra một ngân đao nhỏ kiễng chân lên, vươn tay ra vạch lên thân cây một vạch ngang với đỉnh đầu Ngũ Lang.

Tiếp đó đến phiên tiểu Thất. Tiểu Thất dựa vào cây dương thụ cố gắng đứng thẳng tắp, sợ mình thấp hơn mọi người, lại đợi cho Trầm Khiêm vạch một vạch lên thân cây, sợ lẫn lộn với người khác, tiểu Thất hướng Trầm Khiêm nói: “Tiểu Cửu, ngươi cho ta mượn đao một chút.”

“Ta lớn hơn ngươi, ngươi phải gọi ta là tiểu Cửu ca. Không.Ngươi gọi ta là Cửu ca.”Trầm Khiêm rất nghiêm túc mà nói. Trước kia hắn cũng không để ý chuyện này nhưng giờ hắn mới biết trong mắt Liên Mạn Nhi hắn cũng chỉ là trẻ con như tiểu Thất. Điều này làm cho hắn trở nên mẫn cảm với cách xưng hô hơn. Muốn tiểu Thất gọi hắn là ca chính là muốn vạch rõ hắn người lớn hơn so với tiểu Thất.

“Tiểu Cửu ca, ngươi cho ta mượn đao đi.” Tiểu Thất cũng không tranh giành với Trầm Khiêm, hắn là nhỏ nhất trong nhà, gọi ca ca tỷ tỷ cũng là thói quen rồi thêm một Trầm Khiêm nữa cũng không khác gì.

Tiểu béo thấy tiểu Thất đồng ý gọi hắn là ca thì rất vui, cũng không để ý cái chữ “tiểu” ở phía trước, liền đưa tiểu ngân đao cho tiểu Thất.

Tiểu Thất nhận lấy ngân đao, vạch lên trên cây dương thụ cạnh vạch chiều cao của hắn một chữ “thất”.

Còn lại Liên Mạn Nhi và Trầm Khiêm.Trầm Khiêm nhìn Liên Mạn Nhi đảo tròn mắt cười hì hì: “Mạn Nhi, ngươi lên trước đi.”

Liên Mạn Nhi không biết Trầm Khiêm có chủ ý gì, cũng không tranh giành với Trầm Khiêm liền đi lên dựa thẳng lưng vào gốc dương thụ.

“Để ta, để ta.” Thẩm Khiêm giật lấy cây đao trong tay tiểu Thất rất nhanh vạch một vạch ngang đỉnh đầu Liên Mạn Nhi lên thân cây. Xong, hắn lại cẩn thận khắc hai chữ Mạn Nhi bên cạnh vạch đó.

Sau đó đến phiên Trầm Khiêm vào đo. Hắn đưa ngân đao cho Ngũ Lang. Hiển nhiên trong mắt hắn, Ngũ Lang là người công chính nhất còn Liên Mạn Nhi và tiểu Thất bởi vì thấp hơn hắn (hắn cho là như vậy) thì rất có thể sẽ cố ý vạch thấp xuống chiều cao của hắn.

Trầm Khiêm dựa vào gốc cây, điều chỉnh tư thế cả buổi mới nói với Ngũ Lang: “Được rồi, đo đi a.”

“Tiểu béo, ngươi không thể kiễng gót chân lên nha.” Liên Mạn Nhi cúi đầu nhìn gót chân tiểu Trầm béo sau đó lớn tiếng nói.

“Ta..ta đâu có.”Khuôn mặt béo ục ịch của Thẩm Khiêm lập tức đỏ lựng lên.

“Vậy sao…” Liên Mạn Nhi và tiểu Thất nhìn chằm chằm vào Trầm Khiêm nói, âm thanh cố ý kéo dài ra.

Tiểu Trầm béo không có biện pháp chỉ có thể vụng trộm hạ lại gót chân xuống mặt đất. Ngũ Lang cười cười cũng rất nhanh vạch một vạch ngang đầu tiểu Thẩm béo.

Thẩm Khiêm đợi cho Ngũ Lang vạch xong liền lập tức xoay người lại nhìn.Khi hắn nhìn thấy vạch của hắn so với Liên Mạn Nhi cao hơn một chút, con mắt của tiểu béo cười híp lại thành một đường nhỏ.

“Mạn Nhi, ngươi xem, ta đã nói là ta cao hơn ngươi mà.”  Tiểu Trầm béo nói vớiLiên Mạn Nhi như thể đây là chuyện rất hiển nhiên, hơn nữa còn là chuyện rất đáng kiêu ngạo.

“Thật sự a?” Liên Mạn Nhi kinh ngạc mở to hai mắt nhìn kỹ sau đó hướng Ngũ Lang phàn nàn: “Ca, sao ca lại giúp đỡ hắn mà không giúp muội.’

Ngũ Lang cười: “Tiểu Cửu xác thực cao hơn một chút so với muội. Mạn Nhi, ta là giúp lý không giúp thân.”

Thời điểm không có người ngoài ở đây, Liên Mạn Nhi ưa thích gọi Trầm Khiêm là tiểu béo, Ngũ Lang cùng tiểu Thất thì gọi hắn là tiểu Cửu.

Trầm Khiêm nghe xong Ngũ Lang nói càng vui vẻ hơn. Hắn nhận lại nhân đao từ trong tayNgũ Lang, quay lại phía thân cây vạch một chữ “Cửu” lên bên cạnh vạch chiều cao của hắn.

Liên Mạn Nhi hỏi Trầm Khiêm: “Tiểu béo, Lục ca ngươi làm tướng quân viễn chinh từ khi nào vậy?”

Trầm Khiêm nói: “Từ sau lần trước tới đây, Lục ca ta lên kinh thành báo cáo với hoàng thượng chuyện xây dựng miếu cho Hoàng cô ta. Hoàng thượng liền phong Lục ca làm tướng quân, lại để Lục ca về châu phủ làm Tổng binh, nói là để thuận tiện chiếu cố tổ mẫu, cũng có thể giám sát chuyện xây dựng miếu cho Hoàng cô.”

Liên Mạn Nh ibừng tỉnh đại ngộ, hóa ra lại có chuyện như vậy.Liêu Đông phủ là trấn quan trọng phía bắc của Đại Minh triều, tuy biên cương đã sớm bình định nhưng Liêu Đông phủ vẫn như trước quanh năm đều có trọng binh đóng quân. Bổ nhiệm Thẩm Lục làm tướng quân viễn chinh, lĩnh chức quan Tổng binh là Hoàng thượng ưu ái và an ủi nhà mẹ đẻ người vợ đã mất nhưng nếu không phải tín nhiệm cực kỳ với lòng trung thành cũng như năng lực Trầm Lục thì cũng sẽ không an bài vị trí trọng yếu như vậy cho hắn.

“Tướng quân viễn chinh, quan Tổng binh, chức quan đó là phẩm cấp như thế nào?”Tiểu Thất sờ sờ mặt, hỏi Trầm Khiêm.

“Là quan nhị phẩm.” Thẩm Khiêm đáp lời, dừng một lúc hắn lại bổ sung: “Lục ca là tướng quân viễn chinh thứ tư của nhà chúng ta.”

Liên Mạn Nhi từ lời nói của Thẩm Khiêm nghe ra chút chuyện, về sau nàng hỏi rõ lại Lỗ tiên sinh mới biết được tướng quân viễn chinh của Đại Minh triều, lĩnh chức quan Tổng binh Liêu Đông phủ, thống lĩnh tất cả binh mã Liêu Đông, chức quan này từ trước đều là do người Trầm gia đảm nhiệm. Trầm gia từ thời tổ tiên đã đi theo Thái tổ hoàng đế khai quốc Đại Minh triều bình định Liêu Đông, lập nên công trạng mới tạo nên cơ nghiệp Trầm gia ngày nay.

Thẩm Khiêm lại nói thêm một câu: “Còn nữa, trước kia Lục ca là một Cẩm y vệ.”

Liên Mạn Nhi không hỏi thêm Trầm Khiêm nữa mà dẫn hắn đi bồn cây hứơng dương cạnh cửa hàng.Liên Mạn Nhi chỉ vào một gốc cây nói với Thẩm Khiêm: “Tiểu béo, ngươi nhìn xem, đây là gốc cây ngươi cùng chúng ta trồng đấy, giờ đã lớn thế này rồi.”

“A. Đã lớn vậy rồi sao?Còn nở hoa nữa!”Thẩm Khiêm ngửa đầu nhìn một hồi trong nội tâm tràn đầy kinh ngạc.Lúc trước hắn giúp đỡ trồng xuống cây cây hướng dương non mới cao ngang đầu gối hân, hiện tại nó đã cao gấp đôi người hắn rồi, hắn cũng không với tới ngọn cây nữa rồi.

“Mạn Nhi.” Đúng lúc này, Liên Chi Nhi mang theo một cái rổ đi tới.

Liên Mạn Nhi hỏi: “Tỷ, có chuyện gì vậy? Tỷ tới tìm chúng ta sao? Lục gia phải đi rồi ạ?”

Liên Chi Nhi đáp: “Chưa đâu, tỷ đi hái đồ ăn, thấy các muội đi cả buổi chưa về nên qua đây xem thế nào.”

“Hái đồ ăn, đi, tiểu béo, ta mang ngươi đi hái đồ ăn.”Liên Mạn Nhi lôi kéo Trầm Khiêm, lại tiến vào vườn rau xanh.

“…Đây là quả dưa chuột. Phải hái quả đã lớn, tròn đều, đỉnh còn gai, vậy mới tươi ngon…” Tiến vào vườn rau, tay Liên Mạn Nhi cầm rổ tay chỉ chỏ, miệng chỉ huy tiểu Trầm béo hái rau quả.

Tiểu Trầm béo rất thích việc này, Liên Mạn Nhi chỉ đi hướng đông hắn tuyệt đối không đi hướng tây, đặc biệt nghe lời.Hôm nay hắn mặc một kiện áo choàng tơ màu vàng nhạt chạy tới chạy lui trong vườn rau xanh mướt, một lúc sau khuôn mặt mập mạp đã đỏ bừng.

Liên Mạn Nhi không nhịn được đưa tay nhéo nhéo mặt tiểu béo. Nàng nhéo mặt tiểu Thất đã thành thói quen đợi đến lúc đầu óc ý thức được tiểu béo không giống với tiểu Thất thì tay đã đang nhéo nhéo trên mặt tiểu béo rồi. Nhưng dù sao cũng giống trên mặt bánh bao của tiểu Thất, cảm xúc ở tay rất tốt.

Tiểu béo đang cầm bắp ngô trong tay chuẩn bị bỏ vào rổ của Liên Mạn Nhi bị Liên Mạn Nhi nhéo mặt hắn liền giật mình đứng đờ người ra.

Trong lòng Liên Mạn Nhi lúc này có chút quýnh nhưng trên mặt lại biểu lộ vô cùng thờ ơ, bình thường như thể cái tay vừa rồi nhéo mặt tiểu béo không phải là tay của nàng.

Tiểu Trầm béo biểu lộ phức tạp nhìn Liên Mạn Nhi một hồi.

“Tiểu Cửu ca, ta cho ngươi xem con bọ ngựa ta bắt được này!”

Tiểu Thất nắm trong tay một con bọ ngựa chạy tới mới dời đi lực chú ý của Thẩm Khiêm.

Hái được một rổ rau quả mang về, Liên Mạn Nhi lại tự mình xuống bếp dọn dẹp một chút rồi lên nhà hỏi Thẩm Khiêm: “Tiểu béo, có đói không? Mẹ ta đã chuẩn bị đồ ăn rồi, ngươi xem ngươi và Lục ca ngươi có ở lại ăn không?”

Trầm Khiêm cũng thấy Trương thị  làm đồ ănrồi. Sáng ra đi sớm chưa kịp ăn nhiều lắm, về sau cũng chỉ ăn hai khối điểm tâm, đến giờ ngửi thấy mùi thức ăn trong bếp bay ra, hắn có chút đói bụng.

“Để ta đi hỏi Lục ca xem thế nào.”Nói xong, Trầm Khiêm chạy đi luôn hỏi Trầm Lục.

Huyện lệnh huyện Gấm Dương cùng chúng thân sĩ đều lần lượt dâng bái thiếp muốn bái kiến Trầm Lục. Thẩm Lục liền triệu kiến huyện lệnh nói chuyện luôn tại cửa hàng nhà Liên Mạn Nhi. Cụ thể nói chuyện gì Liên Mạn Nhi không ở đó nên cũng không biết chỉ thấy một lát sau tri huyện đi ra liền đi thẳng ra phía ruộng ngô nhà Liên Mạn Nhi phân phó người dưới dựng lên các biển báo ở bốn góc ruộng ghi rõ người không phận sự cấm vào, ai dám trộm cắp hay làm hư hao gì là phạm vào trọng tội sẽ nghiêm phạt.

“Còn nói muốn cử người đến canh chừng nữa đấy.”Trương thị nói với Liên Mạn Nhi “Chúng ta vốn định vài ngày nữa ngô lớn hơn còn phải mướn thêm người canh đồng.Huyện thái gia làm vậy chúng ta cũng bớt việc phải lo.Đây là nhờ Trầm Lục gia cả đấy.’

Trầm Khiêm lại hỏi Trầm Lục, Trầm Lục liền nói để Liên Mạn Nhi các nàng mang đồ ăn lên.

Liên Mạn Nhi và Trương thị bưng hai khay đem đồ ăn đã chuẩn bị tốt dọn ra mặt bàn. Đồ ăn cũng không nhiều nhưng mỗi món đều làm rất cẩn thận.

Món đầu tiên là Cá xào lăn ớt. Cá liên hoa vừa mua về gỡ bỏ hết xương, thái nhỏ nhúng qua trứng gà rồi thả vào chảo dầu đang sôi liền vớt ra ngay, xong xuôi lại xào lại với ớt. Món thứ hai là Ngô hạt thông.Ngô non vừa hái về tách hạt ra, chần qua nước nóng.Thả hạt thông vào chảo dầu đảo qua một chút trước rồi lại cho thêm ít dầu, đổ hạt ngô vào xào cùng.

Món thứ ba là món quan trọng nhất lại làm đơn giản nhất là món mà hộ nông dân bọn họ hay ăn,chấm dưa góp. Đem tất cả rau quả tươi non mới hái như dưa chuột, quả cà, ngọn cây ớt, hành lá, làm đậu hủ, còn có ô mễ nhà Liên Mạn Nhi mới mang từ ruộng về tất cả cắt thành đoạn ngắn bầy vào một cái mâm lớn, ở giữa đặt môn cái chén nhỏ đựng tương mới lấy ra từ chum.

 

Chương 350: Kỳ vọng

Món thứ tư là canh cá. Chính là dùng đầu cá liên hoa kia, cho thêm đậu hũ đun sôi trên bếp bắc ra rắc một chút hành lá thái nhỏ. Màu nước canh trắng sữa điểm chút xanh lá hành trông rất ngon mắt. Cuối cùng là cơm trắng cho thêm hạt đậu hà lan.

Vài món ăn này ba mẹ con Trương thị đều dùng mười phần tâm tư làm ra, chưa cần hạ đũa nếm thử, chỉ cần nhìn thôi cũng đã thấy ngon rồi.

Trầm Lục nhìn lướt qua đồ ăn trên bàn liền phất tay cho tiệc rượu cùng điểm tâm Huyện lệnh cùng chúng thân sĩ mang tới đều đưa ra ngoài. Sau đó Thẩm Lục đứng lên gọi Trầm Khiêm tới, hai huynh đệ cùng ngồi xuống ăn cơm.

Sắc hương vị đều đủ cả. Hương vị thanh đạm mà không ngán mỡ rất hợp khẩu vị Trầm Lục. Thẩm Khiêm cũng ăn rất tốt, hắn thích ăn nhất là món Ngô hạt thông còn Thẩm Lục lại nếm hết các loại rau trong món chấm dưa góp

“Đây là cái gì vậy?” Trầm Lục gắp ô mễ trong tay, chần chờ một lúc ngầng đầu lên hỏi Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi cười thầm, Thẩm Lục không biết ô mễ. Thật đúng là dù ngươi có từng ăn hết các loại sơn hào hải vị nhưng trên cái bàn thức ăn này nhà ta vẫn có mỹ vị ngươi chưa từng nếm qua.

Liên Mạn Nhi cười nói: “Lục gia, đây là ô mễ.”

Thần sắc mê mang trên mặt Trầm Lục chợt sáng lên. Ô mễ ah.Hắn đã từng nghe nói tới, chỉ là chưa thấy bao giờ thôi.

“Ô mễ. Nhưng rõ ràng nó màu trắng mà.” Trầm Khiêm cướp lời. “Mạn Nhi, Ô là đen mà, ô mễ thì phải màu đen chứ. Ngươi nói cái này là ô mễ sao?”

Tiểu Thẩm béo nói xong bĩu môi nhìn Liên Mạn Nhi như thể lên án Liên Mạn Nhi lừa dối hắn.

“Là ô mễ trong cây cao lương đấy. Lúc còn non nó có màu trắng như vậy, cũng có thể ăn rất ngon nhưng đến lúc nó già sẽ thành màu đen cũng không thể ăn được.” Liên Mạn Nhi liền đơn giản giải thích cho tiểu Trầm béo, lại hướng Trầm Lục nói: “Lúc Lục gia đang đến, chúng ta đang tìm kiếm cái này ngoài đồng. Cái này cực nhỏ, một khoảng đất lớn cũng chỉ tìm được hai mươi cái thôi.”

Thẩm Lục nhẹ gật đầu, gắp một miếng ô mễ chấm tương ăn thử.

“Cũng không tệ lắm.”

Trầm Khiêm cũng học theoTrầm Lục ăn hết một miếng ô mễ cũng nói ăn ngon. Hai huynh đệ có vẻ như khá đói bụng hơn nữa đồ ăn vừa miệng, ăn hết hơn nửa mấy món ăn, lại thêm mỗi người bát canh mới buông đũa. Trương thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi liền tiến lên dọn bàn ăn xuống.

Một người hầu cận thấy Trầm Lục đã ăn xong tiến lên bẩm báo: “Đại nhân, bên ngoài còn có thân sĩ cầu kiến.”

Huyện lệnh và những thân sĩ kia cũng chưa đi về đều đứng đợi bên ngoài. Người hầu kia bưng lên một khay chất đống những bái thiếp. Trầm Lục tiện tay rút một bái thiếp ra, nhìn nhìn rồi lại thả về khay nói: “Giờ cũng không còn sớm, bảo bọn họ đều quay về đi. Chuẩn bị ngựa xe, chúng ta cũng đi về.”

Người hầu cận nghe xong liền lui ra ngoài truyền lời.

Trầm Khiêm thấy Trầm Lục nói muốn đi có chút không nỡ: “Lục ca, đã phải đi rồi sao?’

Trầm Lục cúi xuống hỏi Trầm Khiêm: “Thế nào, ngươi chơi cả buổi hôm nay rồi còn chưa chán?”

Trầm Khiêm cười đáp: “Lục ca, chúng ta thật vất vả mới đến đây được một chuyến.”

Trầm Lục không có đáp lời Trầm Khiêm chỉ ra hiệu cho gã sai vặt cầm tới một hộp điểm tâm và hai túi trà tới cho Liên Thủ Tín.

“Chuyện ngô như thế nào cứ theo chủ ý của Liên Mạn Nhi.” Trầm Lục nói ánh mắt lướt về phía Liên Mạn Nhi “… nếu có chuyện gì thì làm như trước lên Thị trấn nhờ người Thạch gia đưa tin.Thu tới ta sẽ cho người quay lại xem.”

Trầm Lục là quan tổng quan quân vụ một phương hiển nhiên là người bận rộn. Hắn dặn dò vài câu rồi đứng lên dẫn Trầm Khiêm ra xe ngựa quay về phủ thành.

Quan huyện và chúng thân sĩ đều bước theo đưa tiễn đến khi xe ngựa của Trầm Lục đi xa hẳn mới quay lại xe, kiệu của mình tản dần đi. Trước khi đi, quan huyện còn gọi Liên Thủ Tín tới nói chuyện thái độ thập phần khách khí so với bình thường.Cũng có thân sĩ tâm tư linh hoạt, cũng tìm cớ bắt chuyện.Đến cuối cùng, trong cửa hàng chất một đống cao những hộp cơm, điểm tâm, trái cây mà họ mang tới.

Đợi mọi người đều đi cả, nhà Liên Mạn Nhi muốn quay về cửa hàng, Liên Thủ Tín vừa nghiêng đầu đã thấy Liên lão gia tử, Liên Thủ Nhân  cùng Liên Kế Tổ đứng bên kia đường.

Liên lão gia tử trông thấy Liên Thủ Tín đã nhìn thấy mình, hắn liền mang theoLiên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ đi tới.

Liên Thủ Tín vội hỏi: “Cha, đại ca, các người tới lúc nào vậy?”

“Chúng ta đến đây được nửa ngày rồi.”Trong giọng nói Liên Thủ Nhân có một chút bất mãn “Lục gia tới đây, sao ngươi không báo cho người trong nhà biết chuyện. Chúng ta về sau nghe người trên đường nói chuyện mới biết tin. Đến nơi thì đã muộn rồi.”

Liên Thủ Tín mời ba người Liên lão gia tử vào bên trong điếm rồi hướng Liên lão gia tử giải thích: “Cha, lúc Lục gia đến đây, con cũng đang ở ngoài đồng là do người trong cửa hàng chạy ra tìm mới biết mà qua về, nên không thể thoát thân được”

Liên Mạn Nhi bưng tới một ly trà cười nói: “Ông nội, Lục gia lần này tới không giống với lần trước. Đây là cửa hàng nhà chúng cháu nhưng cái gì chúng cháu cũng không dám làm. Chúng cháu đi đâu, ngồi đâu, đi ra hay đi vào cũng đều phải nghe người ta phân phó.”

“Lời này cũng đúng, ban nãy ta cũng thấy, Huyện lệnh muốn đi vào còn bị mấy vị hộ vệ ngăn lại đến khi Trầm Lục gia lên tiếng mới có thể đi vào.” Liên Kế Tổ nói một câu, trên mặt cùng giọng nói tràn đầy rung động vàcùng hâm mộ.

Liên Thủ Nhân lại hỏi Liên Thủ Tín: “Bái thiếp của ta viết, Lục gia không phát hiện?”

“Đại ca, ta thấy bái thiếp gửi cho Lục gia chất đầy một khay, Lục gia nhìn cũng không nhìn tới đã kêu tên huyện thái gia rồi gọi hai người khác.”

Trầm Lục lần này vì chuyện cây ngô mà tới, hơn nữa hắn lại bề bộn nhiều công việc đến Vương cử nhân hắn cũng không gặp, Liên Thủ Nhân một cái giám sinh nhỏ nhỏ dâng thiếp mời sao có thể nào lọt vào mắt Trầm Lục.

Liên lão gia tử uống một ngụm trà, chậm rãi nói ra: “Chỉ gặp Huyện thái gia, Vương cử nhân thôn ta cũng không gặp. Chúng ta bên ngoài đứng chờ cũng chỉ thấy một hai người đi vào.Không gặp chúng ta cũng là chuyện nằm trong dự liệu.”

“Cha lần trước Lục gia tới còn gọi chúng ta tới gặp mặt riêng, Lục gia đới với chúng ta không giống với người khác.Hiện tại con cũng là giám sinh, so với cử nhân thì cũng không chênh lệch là bao. Chẳng qua là chúng ta tới chậm, nếu có tin tức sớm, tới sớm hơn một chút, chúng ta cũng có thể gặp được.”

Liên Thủ Nhân nói chuyện, mắt nhìn chằm chằm Liên Thủ Tín. Ý của hắn là lần này không gặp được Trầm Lục hoàn toàn do lỗi của Liên Thủ Tín. Nếu như Liên Thủ Tín sớm đưa tin tức tới cho hắn hoặc là sau đó trước mặt Trầm Lục nhắc tới hắn, chắc chắn là Trầm Lục sẽ gặp hắn đấy.

“Lão tứ, người khác không tới được trước mặt không nói làm gì rồi, đệ lại ngay trước mặt như vậy, nói thêm một câu, sao đệ lại …” Liên Thủ Nhân oán giận nói, trong giọng nói có vị chua “Lão tứ, dù sao chúng ta cũng là anh em ruột thịt, đệ tốt xấu gì cũng lưu một ngụm cháo cho đại ca ăn với chứ.”

“Đại ca, Lục gia người ta là thân phận gì, ta là thân phận gì. Ta đứng trước mặt người ta, người ta hỏi gì, ta đáp cái đó, người ta không hỏi, ta nào có chỗ nói chuyện. Đừng nói gì là ta, kể cả là huyện thái gia trước mặt Lục gia cũng đều như vây.Ngươi nói cái gì thịt, cái gì cháo. Đại ca, ngươi là người có ăn có học, ta chỉ là một kẻ quê mùa, ngươi nói ta vậy là có ý gì, ngươi cũng nói rõ cho ta biết một chút.” Liên Thủ Tín nghe Liên Thủ Nhân nói khó nghe cũng có chút tức giận rồi.

“Việc này cũng không thể trách lão tứ.” Liên lão gia tử liền khoát tay lại nói để hai huynh đệ không giằng co thêm “Thân phận Lục gia như vậy, kể cả là huyện thái gia cũng nịnh bợ không hết. Lão tứ chỉ là một nông dân, hắn cũng không hiểu những chuyện quan trường kia, cho dù là có biết, hắn cũng không biết xử lý như thế nào.”

Trấn an Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Tín xong, Liên lão gia tử lại hỏi Liên Thủ Tín: “Lão tứ, Trầm Lục gia lần này tới là vì chuyện Kim ngọc mễ sao?”

Ánh mắt Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ đều rơi vào người Liên Thủ Tín, hiển nhiên, với chuyện này, bọn họ cũng rất để ý.

Liên Thủ Tín gật đầu đáp: “Dạ đúng vậy ạ.”

Liên lão gia tử hỏi: “Cây ngô đó, hạt giống trồng là Lục gia cho phải không? Chuyện này ta cũng chưa kịp hỏi qua con, chuyện này Lục gia nói sao?”

“Chuyện này,…” Liên Thủ Tín liếc nhìn Liên Mạn Nhi, thấy Liên Mạn Nhi gật đầu, hắn mới nói tiếp “Hạt giống ngô đều là của Trầm gia, bây giờ Lục gia để nhà ta gieo trồng trước đến vụ thu hoạch, Lục gia sẽ phái người tới.”

“Lục gia cũng không nói cụ thể như thế nào, ý tứ là cây ngô này do Trầm gia định đoạt, nhà ta cứ chăm sóc cho tốt, đợi đến lúc thu hoạch, Lục gia sẽ có an bài.” Liên Thủ Tín nghĩ lại nói tiếp “Ý tứ Lục gia chuyện cây ngô cũng là do con tự đoán, mọi người đừng hỏi thêm, cũng đừng đi nói ra ngoài.”

Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ vốn là kẻ miệng rộng, nghe Liên Thủ Tín nói vậy đều á khẩu không nói được gì. Ý tứ trong lời Liên Thủ Tín là gắt gao đấy, rõ ràng chuyện cây ngô không có chỗ trống cho bất luận kẻ nào nhúng tay vào.

Liên lão gia tử thở dài.

“Nếu là như vậy, các con hãy tận lực chiếu cố… Đây cũng là vận khí, là… “ Liên lão gia tử liếc nhìn Liên Thủ Tín nhất thời không biết nên đem lời nói tiếp như thế nào nói ra,

Cái này không chỉ có vận khí, càng là cơ hội dựa vào tòa núi lớn Trầm Lục này. Chỉ là, Liên Thủ Tín hiện có điều kiện có thể mượn chỗ dựa này phát tài, còn nếu để cho Liên Thủ Nhân dựa vào tòa núi lớn này có thể thăng chức rất nhanh, tương lai tươi sáng đến sát cửa Liên gia rồi. Muốn cho Liên Thủ Nhân có thể dựa vào ngọn núi Trầm Lục này còn cần Liên Thủ Tín ở giữa bỏ công sức làm cầu nối. Hắn đã sớm lộ ra ý tứ này với Liên Thủ Tín chỉ là không đem ý tứ nói ra rõ ràng. Cũng không biết là Liên Thủ Tín nghe không hiểu hay là cố tình không hiểu, một mực không đáp ứng chuyện này.Liên Thủ Tín hẳn là nghe không hiểu ý Liên lão gia tử muốn gì. Dù sao, Liên Thủ Tín cũng không có đọc qua sách vở, vốn chỉ là một anh nông dân có chút vô cùng trung thực, một mực giữ yên bổn phẩn, những chuyện này, Liên Thủ Tín có lẽ không hiểu.Xem ra hắn có lẽ cần phải cùng Liên Thủ Tín đem vấn đề này nói cho rõ ràng ra rồi.

“Lão tứ, cha thấy bọn con như vậy thật vui mừng. Tối nay, để mẹ con xào chút đồ ăn, con lên nhà ăn cơm, cha con ăn uống vui mừng một chút.”

***… … ****

Discussion36 Comments

  1. Toi tieu beo di choi duoc co mot chut da phai di ve . Khong ngo Tram luc la quan nhi pham co day o.O. Co chuyen vui may ma len nha tren an cung het ca vui -_-

  2. Minh la thich ban tieu beo a!de thuong lam co..minh thay lien lao gia tu van qua ” co hu” va thien vi lao dai qua bat cong qua a.

  3. tieu beo a dung noi voi chi la be thich Man Nhi nhe, khong duoc dau be oi. Trong mat Man Nhi beo chi ngang voi tieu that thoi. Lien Thu Nhan muon dua vao ho Tram sao?? Khong co cua dau!!!!! Lien lao gia tu thien vi qua the roi, vo si nhu LTN lai duoc an hoc dang hoang, ca nha phai lai lung ra lam nuoi han, gio lai con muon thong qua LTT de moc noi voi Tram Luc nua chu ghet khong ta duoc

  4. Trầm tiểu béo rất dễ thương nha, để ý Mạn nhi nên chỉ cần đc Mạn nhi công nhận điều gì đó là vui mừng hớn hở. Trầm lục cũng là để ý, nên mới để mọi chuyện về cây ngô cho Mạn Nhi quyết định. ko biết bao giờ 2 người này mới qua lại thường xuyên đây
    Liên thủ nhân đúng là học nhiều mà ko nói lý lẽ, suốt ngày cứ trông chờ vào quan hệ để mong leo lên cao, kiểu này thì chỉ có té đau thôi. bình thường ko coi Liên thủ tín ra gì, giờ như vậy còn đòi trách móc

  5. Lại đi rồi, nhanh quá a, trầm lục với trầm khiêm hay ăn sơn hào hải vị, đến nhà mạn nhi được ăn món dân dã thanh đạm tất nhiên là thích rồi.
    Lão thủ nhân này đáng ghét quá,lại còn trách cứ gì nữa.
    Nhà mạn nhi phát tài vì có mạn nhi.

  6. ợ, lão liên thủ nhân ăn dưa bở kìa, ;17 tưởng mình là ai chứ, nghĩ cái chức giám sinh dởm ấy là to lắm nên trầm lục phải gặp á, ;56 nằm mơ cũng k được đâu, ;74 lại còn giở trò ganh ghét, cạnh khóe liên thủ tín nữa, đúng là mặt dày quá, ;73 liên lão gia tử cũng thiên vị quá, lúc nào cũng chăm chăm vun vén vào cho thằng con cả, ;57 trong khi lão liên thủ nhân ngoài ăn và phá tiền của gia đình ra thì chả được cái tích sự gì nữa, ông mà cứ như thế này thì gia đình chả mấy chốc là tan nát thôi ;43

    mới gặp anh nam chính được mấy chương mà đã hết r, k biết lần này anh lại lặn bao lâu mới bơi lên đây, bà tác giả cho anh ít đất diễn quá ;51

  7. trầm lục đích thân giao việc cho mạn nhi chứng tỏ anh ý khá coi trọng lmn. còn cái lão ltn kia ko học tài thì đừng có lên tiếng, cứ làm như ông ta mất cơ hội làm quan do ltt ko bằng.ngày xưa còn đi bán con nhà người ta mà bây giờ lên tiếng như thật ấy. đúng là cái đồ vô sỉ đáng ghét

  8. Liên thủ Nhân nghĩ mình là ai vậy ;73 ;73 ,lúc đó nghĩ Liên lão gia tử là cha của Liên Thủ Tín nên Trầm Lục mới nể gặp mặt 1 chút thôi,không ngờ lão này lại ăn dưa bở chứ ;41 .càng ngày càng ghét Liên lão gia tử, ;73 ông nghĩ mình là ai,nghĩ Liên Thủ Tín ở trước mặt Trầm Lục nói tốt để Liên Thủ Nhân sớm ngày làm quan à,mơ đi nhá,có lẽ LTT không hiểu lắm quan trường có khi sẽ nghe lời Liên lão gia tử, nhưng mà gia đình này vẫn còn Mạn Nhi để LTT không mắc sai lầm.giả sử LTT nói ra những lời đó thì Trầm Lục sẽ có thái độ khác với nhà Mạn Nhi ngay,ông ta nghĩ mới làm được chút việc đã đòi trả công thì ai có thể chấp nhận được.ông ta muốn con mình sớm làm quan sao không đốc thúc con mình cố gắng chăm chỉ đi,lại 1 mực muốn đi lên bằng quan hệ,1 con người không học hành đàng hoàng mà làm quan thì chỉ hại dân chúng thôi. ;73 ;73 thời trai trẻ Liên lão gia tử đọc sách mà không hiểu cái tối thiểu như vậy thì thật đáng buồn.ghét Liên lão gia tử-ông già rồi mà suy nghĩ không thấu đáo. ;73 ;73

  9. Sao h ta lại thấy chán ghét Liên Lão gia tử rồi ;73 ghét cay ghét đắng cả LTN.haizz bao h nhà Mạn Nhi mới có thể thoát ly hẳn khỏi họ đây ;70

  10. Lien lao gia tu nay that la doi xu bat cong qua di , thay ghet qua.
    co hoi toi cho nha man nhi roi, an nen lam ra nha ,mung cho nha man nhi

  11. Sao Liên gia lão tử chỉ nhìn thấy việc trước mắt mà không rõ nguyên nhân vì sao a? Làm gì có chuyện chuyện Trầm Lục cho Liên Thủ Nhân dựa bóng, đến Mạn nhi còn phải cẩn thận hành xử nữa là. Coi trọng con trưởng, xem thường con thứ quá!!!

  12. Kiểu này nhà Mạn nhi muốn trốn cũng k đc. Anh em kiểu này cuối cùng chỉ để lợi dụng nhau thôi sao, cả Liên lão gia tử nữa. Thanks tỷ

  13. nam 9 xuất hiện như kiểu chấm mút ntn thì đến bao giờ 2ng mới tiến triển được ;51
    cơ mà thấy anh này gawpk LMn mà nói chẳng đc máy cây nhở
    TLN tưởng m là ai mà đòi gặp quan lớn ;65 ;65

  14. Ca nha ho Lien nay dung la chi duoc hai nha chat phac la Lien Thu Tin ca Lien Thu Nghia. Con lai toan la bon mat day, khong lam nhung luc nao cung muon huong. Lai con luon to thai do kenh kieu chu. Phat ghet.

    • Liên Thủ Nghĩa cũng mất dạy. Liên Thủ Lễ mới là người thật thà thường xuyên bị ức hiếp

  15. đọc chương này ta thấy ghét Liên lão gia tử làm sao ấy. Cái gì cũng chỉ biết nghĩ về người nhà Liên Thủ Nhân trước không à. Bộ Liên Thủ Tín không phải con hắn hay sao? thật là …

  16. ài, tấm lòng cha mẹ, không hẳn là thiên vị đâu, thương mỗi đứa mỗi cách thôi. Mỗi đứa con mỗi năng lực nữa, muốn đứa anh ổn định để sau này lo cho đứa em thôi. Buồn là cha mẹ sinh con trời sinh tính, cha mẹ lại không để tâm hiểu tính tình từng đứa nên mới dẫn đến cảnh này thôi.

  17. oài chán cái nhà này quá , ông bố cũng thiên vị vậy bảo sao cái nhà này không loạn. khổ thân lão tứ, cả nhà này chỉ muốn ăn mà không muốn làm. ;70 ;70 ;70

  18. hừ! Liên lão này cũng thật cơ hội, lại lòng dạ ko có tự trọng gì hết, càng lăn xả vào muốn nịnh bợ người ta càng ghét, cứ như Liên thủ tín vậy người ta mới trân trọng, mình ghét cái ông này, trọng nam khinh nữ ko nói còn mù quáng như vậy

  19. ;15 Liên Lão gia tử lại nữa rồi, làm chức pé tý đi có gây họa còn vớt vát được chứ tham cao cho lắm vào, không biết có bị chém đầu cả nhà hay không, Liên Mạn Nhi còn nhỏ như vậy Lục ca đúng là trâu già gặm cỏ non rồi, ;41

  20. Tên liên thủ nhân đúng là đồ không biết xấu hổ a cái gì mà hắn với vương cử nhân không chênh lệch bao nhiêu chứ ;73 người ta là tự cố gắng đi lên bằng học thức thi đỗ mới được còn hắn chỉ là dùng tiền mua cái chức giám sinh quèn đó thôi mà có gì hãnh diện mà khoe khoang a. Còn liên lão gia tử nữa tốt lành gì mà kêu liên thủ tín về nhà ăn cơm chứ làm vậy là muốn kêu liên thủ tín nói giúp tên cặn bã liên thủ nhân với trầm lục thôi a mà liên thủ tín mà về đó thế nào cũng bị mụ chu thị mắng chửi thậm tệ cho coi.

  21. LLGT muốn nhờ vào con trai thứ tư nói một tiếng cho lão đại thì phải dạy lão đại làm người anh tốt chư lúc nào cũng xấc láo nhu vậy thì nhờ cậy ai

  22. Cái nhà mà ko nhìn ai đc con mắt cả, ước chi Liên Thủ Tín cứng rắn hơn thì tốt quá, ko bị người tính kế

  23. Đọc qua rồi cũng không biết nam chính nhiêu tuổi rồi mà lên chức quan nhị phẩm ah. Có ai biết nói cho mình nghe với.

  24. nhà họ Liên cũng may còn còn hai anh em lão tam vs lão tứ, ko thì cũng chả biết tan nát như thế nào rồi.

  25. Gấu áXù Phu Nhân

    Thiên vị 1 cách quá đáng….
    Còn muốn chú tín nói đỡ? Thủ nhân da mặt cũng k khỏi quá dày đi….. hắn cho rằng hắn là cha là mẹ người ta sao? Nực cười..

  26. trời… Liên lão gia ơi, lão thiên vị muốn khùng rồi. đúng là muốn con làm quan đến mức ngủ mơ cũng thấy , giờ còn kêu lão tứ nói dùm nữa, xin lỗi chớ Trầm lục chỉ nghe theo Mn thôi, các người dụng tâm vô ích .. hứ

  27. Lần nào ăn cơm nhà MN cũng bị chửi bới, bị nói cạnh nói khóe , Lão gia tử k biết hay chỉ vì tranh thủ lợi ích cho L.Thủ Nhân mà lờ đi, bắt cha MN đi chịu khổ vậy

  28. Liên lão gia tử và LTn là đánh cái chủ ý vô trầm lục sao? Còn trog ság ngoài tối muốn LTT làm cầu nối? Nghĩ thật hay a, nếu ko pải có LMN thì LTT trầm lục coi như ko khí á! Liên lão giao tử và LTN cứ nghĩ là dc chắc

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: