Thứ Nữ Công Lược – Chương 431+432

14

Chương 431: Lối rẽ (Trung)

 Edit: Tiểu Tuyền

Nhị phu nhân có một thói quen gọn gàng dứt khoác, nên vừa đi vào liền hỏi: “Truân ca nhi hiện tại ra sao?

            Từ Lệnh Nghi đem tình huống nói ngắn gọn, rồi dẫn nàng đến trước kháng mà Từ Tự Truân ngủ yên  .

            Chỉ mới một đêm thời gian. Khiến mặt của Từ Tự Truân mới vừa nuôi được có chút mượt hiện tại đã gầy đi.

            Nhị phu nhân ngồi vào bên mép kháng. Yêu thương mà sờ sờ cái trán của Từ Tự Truân, rồi hỏi Thập Nhất Nương: “Nương đâu?”

            Lời còn chưa dứt. Thái phu nhân đã từ trong tịnh phòng đi ra ngoài: “Di Chân đã tới!” Vẻ mặt lúc này mang theo mấy phần mỏi mệt.

            Nhị phu nhân bước lên phía trước giúp Thái phu nhân.

            Thái phu nhân ngồi xuống ghế thái sư bên kháng. Thấy Thập Nhất Nương theo ở phía sau Từ Lệnh Nghi, nhanh chóng tìm chỗ đứng cho mình ở đối diện ghế Thái sư: “Con cũng ngồi đi. Con bây giờ là phụ nữ có mang. Không vì mình suy nghĩ, cũng phải vì hài tử suy nghĩ.” Lại hỏi nàng, “À đói bụng không?” Cũng không có đợi nàng trả lời. Liền quay đầu phân phó tiểu nha hoàn.”Đi, để cho bà Tử bày đồ ăn sáng. Tứ phu nhân không đói bụng được .”

            Tiểu nha hoàn lên tiếng đi.

            Mọi người ngồi vây quanh Thái phu nhân.

            Lúc này vợ chồng Từ Lệnh Khoan cũng đã tới.

            Bởi vì Từ Tự Truân bị bệnh , nên Ngũ phu nhân không có mang Hâm tỷ nhi tới : “. . . . . . Sợ ầm ĩ  Truân ca nhi.”

            Là lo lắng Từ Tự Truân làm sợ Hâm tỷ nhi đi.

            Mọi người lòng dạ đề biết rõ, cũng có thể thông cảm.

            Từ Lệnh Khoan liền nhìn Từ Lệnh Nghi: “Tứ ca, đệ xin nghỉ vài ngày! Có chuyện gì, đệ cũng có thể giúp đở làm chân chạy vặt.”

            “Không cần.”Từ Lệnh Nghi thần sắc lạnh lùng.”Đệ nên làm gì thì cứ làm cái đó đi! Gióng trống khua chiêng. Ngược lại sẽ dễ dàng đem ánh mắt ngoại nhân dẫn tới đây.”

            Từ Lệnh Khoan suy nghĩ một chút. Liền thấp giọng đáp “Dạ” .”Vậy Tứ ca có chuyện gì cứ bảo đệ!”

            Từ Lệnh Nghi”Ừ” một tiếng. Mà Thái phu nhân nhìn hai huynh đệ thương lượng hiểu ý, lại nghĩ đến biểu hiện của Từ Lệnh Khoan tối ngày hôm qua không tầm thường, nên lộ ra trấn an vẻ mặt . Dặn dò Từ Lệnh Khoan mấy câu”Tốt hơn đừng để làm sai” … Nói xong, các bà Tử đồ cũng đã đem ăn sáng bày xong, Tùng ma ma cũng quay trở lại: “Đã an bài xe ngựa đi đón vú nuôi của Tứ thiếu gia  rồi!”

            Thái phu nhân rất là bất đắc dĩ gật đầu. Để Tùng ma ma ở lại chiếu cố Từ Tự Truân, đoàn người đi Đông thứ gian để ăn đồ ăn sáng.

            Từ Lệnh Khoan phải đi làm nhiệm vụ, Ngũ phu nhân cũng không muốn liên quan đến trong đó. Liền hướng Nhị phu nhân đưa ánh mắt, nhưng Nhị phu nhân không có ý muốn đi , Ngũ phu nhân cũng không miễn cưỡng. Đanh lấy cớ Hâm tỷ nhi còn ở nhà một mình. Nên theo Từ Lệnh Khoan cùng nhau cáo từ.

            Từ Lệnh Nghi thì đem Thập Nhất Nương nhờ cậy Thái phu nhân trông nom: “Chuyện của chính phòng bên kia vẫn chưa xong. Đợi hai ngày nữa. Gió êm sóng lặng rồi. Con sẽ quay lại đón Thập Nhất Nương.”

            Từ Lệnh Nghi nhìn Thập Nhất Nương thật lâu một cái, mới đứng dậy từ giả Thái phu nhân.

            Thái phu nhân, Nhị phu nhân cùng Thập Nhất Nương một lần nữa trở về nội thất ở bên kháng ngồi xuống. Nhị phu nhân lúc này mới nói: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Sau đó đem chuyện Ngũ phu nhân đi đến chỗ nàng báo tin.

            Thái phu nhân cũng không dối gạt Nhị phu nhân, đem chuyện đầu đuôi toàn bộ nói cho Nhị phu nhân biết.

            Nghe nói trong nhà Tần di nương xét được có đồ vu cổ, vẻ mặt nàng khó nén kinh hãi  : “Nàng ta không phải là điên rồi chứ?” Nghĩ tới mấy năm Tần di Nương thỉnh thoảng ở trước mặt nàng lộ ra cử chỉ thất thường, cũng cảm thấy hợp tình lý. Không khỏi nhẹ nhàng lắc đầu, “Lá gan của nàng, cũng quá lớn đi”

            Nhị phu nhân nghĩ đến Từ Tự Dụ.

            Thời điểm ở trong tã lót, chưa bao giờ khóc làm khó. Ngoan ngoãn ngủ ở trên giường gạch. Thấy có người đi qua liền khanh khách cười. Sau lại lớn lên chút ít. Thì hết sức bướng bỉnh, cho… đến chỗ nàng chơi, thì một khắc cũng ngồi không yên, cầm lấy quyển sách liền gục ở trên bàn ngủ thiếp đi. Nàng lấy thước đánh tay của hắn mà đau lòng, miệng hắn quật cường mím thành một đường. Vô luận như thế nào cũng không mở miệng nhận lỗi. Đến bây giờ. Lúc từ Nhạc An trở lại, thì nho nhã lễ độ thỉnh an nàng, ôn văn nhĩ nhã cùng nàng thảo luận học vấn, những thứ hỉ nộ ai nhạc kia đều bị dấu ở đáy mắt thật sâu, để cho người khác không cẩn thận nhìn sẽ lỡ mất dịp. . . . . .

            Ánh mắt của nàng đột nhiên cảm giác có chút xót xa .

            Có một người mẹ đẻ như vậy. Bảo hắn làm sao chịu nổi!

            Nhị phu nhân cúi đầu, một lần nữa mở bừng hai mắt. Lúc ngẩng đầu đã trở lại thói quen  phong thanh vân đạm.

            “Nói vậy. Nhạn Dung hiện tại còn bị giam ở sương phòng?” Nàng hỏi Thập Nhất Nương.”Chuyện như vậy, thời gian càng dài, sẽ càng nhiều lời đồn đãi vô căn cứ. Có ít người xem cuộc vui không sợ nhiều . Không có chuyện còn truyền ra chuyện. Huống chi nha hoàn bên cạnh muội xác xác thật thật bị cuốn vào chuyện này. Ta xem, muội nên nhanh chóng tìm lấy cớ đem nhạn Dung thả ra mới được!” Giọng nói chân thành, hơi chút  lo lắng.”Còn có Dịch di nương. Nên cho người ra roi thúc ngựa đưa  tin cho Tam thúc mới được. Bất kể nàng nói như thế nào, biết mà không báo. Chỉ cái này thôi, đã không thể tha thứ được cho nàng. Nhưng dù sao nàng cũng đã hầu hạ Tam thúc một thời gian, mặc dù do Nương làm chủ. Về tình hay lý thì vẫn thông báo Tam thúc một tiếng mới là. Xử trí Dịch di nương như thế nào, không thể thiếu việc phải thương lượng Tam thúc cùng Tam đệ muội.”

            Nhị phu nhân suy nghĩ vô cùng chu đáo, Thập Nhất Nương cũng đồng ý ý kiến xử lý này của nàng. Chẳng qua là chuyện này phải cùng Từ Lệnh Nghi thương lượng mới được.

            “Nhị tẩu nói rất đúng.” Nàng uyển chuyển nói.”Hầu gia đã đi xử trí rồi. Huống chi ngày hôm qua rốt cuộc xảy ra những thứ gì, ta cũng không hiểu rõ lắm. Nói ra ý kiến khó tránh khỏi có được cái này mất cái khác. Không bằng nghe ý của Hầu gia.”

            Nhị phu nhân nghe liền hiểu ý của nàng, biết cái đề tài này không thích hợp nói thêm gì nữa. Chỉ cười nói một tiếng”Vậy thì tốt” , sau đó dời đi đề tài. Ân cần nói với  Thái phu nhân: “Nương, ngài lớn tuổi rồi. Tứ đệ muội lại là phụ nữ có mang, Ngũ đệ muội còn phải trông nom Hâm tỷ nhi. Dù sao con cũng không có bận chuyện gì, Nương cùng Tứ đệ muội đều nghỉ ngơi đi! Truân ca nhi ở chỗ này đã có con trông nom rồi.”

            Thái phu nhân cũng không khách khí với Nhị phu nhân. Nghe vậy liền nói: “Cũng được.” Sau đó nói với  Thập Nhất Nương, “Con đi ngủ lấy lại giấc đi! Ta cũng phải nghỉ ngơi. Truân ca ở chỗ này, cứ để cho Di Chân trông giúp.”

            Thập Nhất Nương sợ hài tử trong bụng  chịu không nổi mệt, nên suy nghĩ một chút, liền cười đáp “Dạ” , rồi hướng Nhị phu nhân nói cám ơn, Do Trúc Hương cùng Lục Vân hầu hạ quay về Đông sảo gian đi ngủ.

            Thái phu nhân thì nghỉ ngơi ở Noãn các.

            Thập Nhất Nương ngủ thẳng tự nhiên tỉnh. Đúng lúc đến thời gian ăn trưa.

            Trúc Hương một mặt hầu hạ nàng rửa mặt. Một mặt thấp giọng nói: “Hổ Phách tỷ tỷ đã để cho tiểu nha hoàn tới đây truyền lời. Nói sáng sớm Hầu gia đã đi chính phòng, nói một câu cũng không có nói. Sai người đem Nhạn Dung thả. Sau đó để cho Bạch tổng quản phái mấy bà Tử thô sử đem Dịch di nương bắt lại, viết phong thư, cầm danh thiếp của mình. Làm cho người ta mượn Quan nha truyền tin, sáu trăm dặm kịch liệt cho Tam gia ở Sơn Dương phía xa đưa tin. Trong phủ hiện giờ đều bàn tán, nói kẻ hù dọa Tứ thiếu gia là Dịch di nương. Còn nói, Dịch di nương không có con cái, lại bị Tam phu nhân nhét vào Yên kinh. Cả người như có chút điên. Gặp phải người là cắn loạn!”

            Thập Nhất Nương lao mồ hôi: “Nói như vậy. Những vú già trong phủ đều tin tưởng sao?

            “Có tin hay không thì không biết.” Trúc Hương cố nén cười, “Dù sao tất cả mọi người đều đang nói chuyện này, hơn nữa ngươi thêm một câu. Hắn thêm một câu, người người đều cảm giác mình nói là đúng sự thật. Càng nói càng xa.

            Ngay cả chuyện trước đó vài ngày. Dịch di nương phạt một tiểu nha hoàn đánh vỡ chén  quỳ ở trong sân cũng bị nói thành Dịch di nương muốn làm chủ mẫu đến điên. Thừa dịp Tam phu nhân không ở nhà muốn làm chủ mẫu  uy phong, ngay cả những chuyện nhỏ cũng nắm không tha. Còn nói. Có một lần Dịch di nương rõ ràng ra lệnh cho phòng bếp chưng trứng gà cho nàng. Kết quả trong phòng bếp làm xong đưa qua, nàng hết lần này tới lần khác nói là sai chiên chim cúc. Vì sự kiện, làm cho trong phòng bếp náo loạn một trận Nói không chừng khi đó đầu óc đã có chút vấn đề rồi!”

            Trầm mặc. Quả nhiên có thể làm cho lời đồn bay đầy trời a!

            “Vậy Tần di nương thì sao?” Thập Nhất Nương trầm ngâm nói.”Tần di nương bên kia xử trí như thế nào rồi? .

            “Hầu gia cái gì cũng không có làm.” trên mặt Trúc Hương hiện lên vẻ kính nể.”Hổ phách tỷ tỷ nói. Buổi sáng Hầu gia sai Tống ma ma truyền lời cho mấy vị di nương. Nói Tứ thiếu gia bị kinh sợ. Phu nhân muốn ở bên này chiếu cố Tứ thiếu gia. Mấy ngày sẽ miễn thỉnh an sáng sớm. Thời điểm đến sân của Tần di nương, thì sắc mặt Tần di nương tái xám , hai bên thái dương dán thuốc. Giống như bệnh nặng một trận vậy. Người cũng giống như già đi mười tuổi. Hoảng sợ như chim sợ ná. Lôi kéo Tống ma ma nói mình sắp chết, cầu xin Tống ma ma tìm đại phu cho nàng, lại bảo Tống ma ma đưa tin cho Nhị thiếu gia ở Nhạc An phía xa, để Nhị thiếu gia trở về gặp mặt nàng lần cuối.” Vừa nói. Ánh mắt liền buồn bã .”Còn có Thúy nhi, Tống ma ma vừa vào cửa đã ôm bắp đùi của Tống ma ma. Nói chuyện của Tần di nương nàng cái gì cũng không biết, chớ nói chi là người nhà của nàng. Cầu xin Tống ma ma nói một tiếng với phu nhân, ban thưởng chén thuốc cho nàng uống. Đừng dính líu người nhà của nàng, kiếp sau sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình của phu nhân.”

            Thập Nhất Nương nghe xong không nói gì. Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Ngươi nói một tiếng cùng Thúy nhi. Nếu không muốn đến lúc đó bị ban thưởng chén thuốc uống. Thì lúc này cái gì cũng không có thể nói.”

            Trúc Hương gật đầu.

            Hai người lại lặng yên chải đầu cài trâm. Đi đến nội thất của Thái phu nhân.

            Nhị phu nhân đang ngồi ở kháng xem sách. Từ Tự Truân vẫn còn ngủ.

            Thấy nàng đi vào, Nhị phu nhân thả quyển sách trên tay. Chỉ chỉ góc tường đang đốt một lò Hương, sau đó tiến lên nhỏ giọng. Ấp úng nói: “Lúc trước Truân ca có chút không yên ổn, Đỗ ma ma ôm dụ dỗ hồi lâu. Ta thấy vậy liền đốt một lò Hương yên giấc tự chế.

            Thập Nhất Nương gật đầu. Nhị phu nhân ý bảo nàng đi ra ngoài nói chuyện.

            Hai người đến Tây thứ gia ngồi xuống.

            “Ta đã suy nghĩ thật lâu, phía của Dụ ca. Vẫn nên đưa tin cho hắn mới phải.”

            Nói Từ Tự Dụ là ở dưới gối của Nhị phu nhân lớn lên . Cũng không quá đáng. Tần di nương xảy ra chuyện, nàng nghĩ phải làm như thế nào trấn an Từ Tự Dụ cũng là lẽ thường của con người. Thập Nhất Nương cũng đã tự mình suy nghĩ cái vấn đề này.

            Bây giờ nghe Nhị phu nhân nhắc tới cái đề tài này. Cũng muốn nghe một chút ý kiến của Nhị phu nhân.

            Nàng cân nhắc nói: ” Ý của Nhị tẩu là?

            Nhị phu nhân trầm ngâm: “Dụ ca nhi cũng không còn nhỏ, lại là môn hạ đi học với Khương tiên sinh. Ta xem, chuyện này nên nhất ngũ nhất thập nói cùng Dụ ca nhi! Hắn biết rõ nội tình rồi. Một là tránh việc trở về phủ nghe được chút ít lời đồn nhảm để ở trong lòng mà âm thầm suy nghĩ, phá hỏng tình phụ tử của hắn và Hầu gia, thứ hai để hắn tình cảnh bây giờ của mình, thì dù Tần di nương có từng ghé vào lỗ tai hắn nói thầm những thứ gì, tất cả đều là hoa trong kiếng, trăng trong nước, không bằng đi theo con đường nghiên cứu học vấn mới thực tế. Rồi nghĩ biện pháp tự lập môn hộ.

           Ba là hắn hiện tại ở Nhạc An. Có cái gì nghĩ không ra, còn có thể thỉnh giáo Khương tiên sinh. Có Khương tiên sinh  khuyên bảo. Cũng sẽ không đến trình độ sa sút suy sụp tinh thần

 Chương 432: Lối Rẽ ( hạ )

            Nhị phu nhân đúng là suy nghĩ trước sau đều chu toàn, nhưng Thập Nhất Nương vẫn có chút lo lắng phản ứng của Từ Tự Dụ sau khi biết chuyện.

            Bất kể nói thế nào, thì Từ Tự Dụ cũng chỉ là thiếu niên mười bốn tuổi, huống chi còn liên quan hệ đến mẹ đẻ của hắn.

            Nàng đành lập lờ nước đôi mà nói: “Chờ sau khi Hầu gia trở về, ta nói cùng Hầu gia một chút.”

            Nhị phu nhân thấy trong lúc nàng nói chuyện mang theo mấy phần có lệ, thì cười cười, bưng chung trà nhàn nhã nhấp uống: “Cũng phải, cùng Hầu gia thương lượng thì sẽ không sai!”

            Đang nói, liền có tiểu nha hoàn đi vào bẩm: “Tứ phu nhân, Đại thiếu gia, Tam thiếu gia, Ngũ thiếu gia đến thăm Tứ thiếu gia!”

            Buổi sáng nói dối bọn nhỏ là Từ Tự Truân bị bệnh. Từ Tự Cần, Từ Tự Kiệm cũng là hiểu chuyện, hơn nữa ở ngoại viện. Từ Tự Giới mặc dù ở tại nội viện, nhưng tuổi còn nhỏ, tỉnh tỉnh mê mê . Thêm nữa Từ Tự Truân từ nhỏ đã thể kém nhiều bệnh, nên ba hài tử không có lòng nghi ngờ. Chẳng qua là Từ Tự Giới cùng Từ Tự Truân luôn luôn thân thiết, lúc bình thường thì không cảm thấy, lúc này Từ Tự Truân bị bệnh, hắn mới có cảm giác chút ít cô đơn.

            “Mẫu thân, Tứ ca lúc nào có thể khỏe lại!”

            Thập Nhất Nương sợ bọn họ nhìn ra sơ hở, nên mang theo bọn Từ Tự Cần đến nhìn Từ Tự Truân một cái liền dẫn ra khỏi nội thất. Thấy ánh mắt của Từ Tự Giới ẩn chứa lo lắng, liền cười sờ sờ đầu của hắn: “Tổ mẫu, Nhị bá mẫu, còn có mẫu thân, đều ở đây chiếu cố Trân ca nhi, Truân ca nhi rất nhanh sẽ khỏi!”

            Từ Tự Giới gật đầu, biết điều nói: “Mẫu thân, con không ầm ĩ người. Cũng không ầm ĩ Tứ ca. Con ngoan ngoãn đi theo Nam Dũng ma ma ngủ.”

            Thập Nhất Nương cho hắn một cái ôm thật chặt.

            Từ Tự Giới nở nụ cười, giữa lông mày tràn đầy vui sướng.

            Nhị phu nhân không khỏi trợn mắt.

            Thập Nhất Nương đưa ba huynh đệ bọn họ đi ra ngoài: “Chờ thêm mấy ngày nữa khỏe rồi, huynh đệ các ngươi mới hảo hảo họp mặt.”

            Từ Tự Cần cùng Từ Tự Kiệm cười đáp, Từ Tự Cần lại nói thêm: “Tứ thẩm thẩm không cần lo lắng cho Ngũ đệ, con cùng Tam đệ có trông nom hắn .”

            “Huynh đệ các con đồng tâm, ta còn có cái gì không yên lòng .” Thập Nhất Nương cười đưa mắt nhìn bọn họ rời đi.

            Có xe Tiểu du Thanh Duy vội vả tới đây, cùng ba huynh đệ Từ Tự Cần gặp thoáng qua.

            Từ Tự Cần không khỏi nhìn đánh giá một cái.

            Đã nhìn thấy nhũ nương của Từ Tự Truân không đợi bà Tử cùng xe để ghế nhỏ xuống liền từ trên xe nhảy xuống.

            “Tứ phu nhân.” Ánh mắt của nàng hồng hồng, hiển nhiên là đã khóc, “Tứ thiếu gia ra sao?”

            Hắn uống sữa của nàng, từ trong tã lót cho đến khi y a  học nói, tập tễnh học đi, sao có thể không có tình cảm.

            “Không có chuyện gì.” Đứng ở cửa viện của Thái phu nhân, còn có nha hoàn, bà Tử đang lui tới, Thập Nhất Nương đành phải giả vờ bình thản, “Nhờ ngươi tới đây là giúp đở chiếu cố mấy ngày.”

            Nhũ Nương thở phào nhẹ nhõm, đi theo Thập Nhất Nương vào phòng.

            Chờ đến chỗ Từ Tự Truân, tim Nhũ Nương mới vừa rơi xuống lại treo lên, nước mắt nhịn không được lả chả rơi xuống.

            Nhị phu nhân cảm thấy tâm tình Nhũ Nương quá kích động, liền cau mày, Thập Nhất Nương cũng sợ nàng đem Từ Tự Truân đánh thức, nên nhỏ giọng địa nhắc nhở nàng: “Truân ca nhi vừa mới nằm ngủ thôi.”

            Nhũ Nương nhanh chóng che miệng, không tiếng động khóc một chút, lúc này mới nói: “Tứ phu nhân, đại phu nói như thế nào?”

            “Nói là bị kinh sợ!” Thập Nhất Nương cũng không dối gạt nàng, “Hôm nay cả người có chút hồ đồ, ma ma là người từ nhỏ đem hắn nuôi lớn, biết gốc biết rễ nhất, cho nên mới cố ý mời tới để làm hắn an tâm.”

            “Tứ phu nhân yên tâm, ” Nhũ Nương đáp lại, nàng liền sai tiểu nha hoàn tìm cho nàng một bộ hoa bối tử sạch sẻ của Đỗ ma ma để thay, lúc này mới ngồi xuống bên kháng, rồi phân phó tiểu nha hoàn mang nước nóng để rửa tay, lúc này mới sờ sờ cái trán của Từ Tự Truân, “Ca nhi giao cho ta là được!”

            Thập Nhất Nương thấy nàng rất tỉ mỉ, nên yên lòng, mời Nhị phu nhân đến gian giữa ngồi: “Nhị tẩu cũng cực khổ cho tới trưa rồi, lúc này nên nghỉ ngơi một chút đi!”

            Nhị phu nhân thì lo lắng cho Thái phu nhân, nên hai người đi sang chỗ của Thái phu nhân.

            Thái phu nhân vừa mới rời giường, đang rửa mặt, biết Nhũ Nương của Từ Tự Truân  đã tới rồi, liền đi qua nhìn một chút, thấy Nhũ Nương kia đang tỉ mỉ canh giữ ở một bên, liền dặn dò mấy câu, rồi Đỗ ma ma an trí chỗ cho Nhũ Nương nghỉ ngơi: “Giúp đở chiếu cố mấy ngày.”

            Nhũ Nương rất nguyện ý, phúc thân đồng ý, rồi nói “Xin Thái phu nhân yên tâm”.

            Ngũ phu nhân cũng sang đây xem Từ Tự Truân.

            “Đỡ được chút nào không?” Thấy Nhũ Nương của Từ Tự Truân  ở đó, liền cười nói, “Ma ma đã chạy đến rồi.” Nhìn Từ Tự Truân vẫn không có tỉnh, thì an ủi Thái phu nhân một trận.

            Thái phu nhân nhìn trời đã không còn sớm, liền giữ Ngũ phu nhân ăn cơm, lại sai tiểu nha hoàn đi hỏi Từ Lệnh Nghi ở nơi đâu ăn trưa.

            Tiểu nha hoàn đi khoản thời gian một nén hương thì mới quay trở lại báo: “Thái phu nhân, Hầu gia ra cửa rồi.”

            Ở loại tình huống này còn ra cửa?

            Thập Nhất Nương có chút ngoài ý muốn.

            Thái phu nhân thì trầm mặt nói: “Vậy thì mở cơm đi!”

            Tiểu nha hoàn lên tiếng rồi đi.

            Nhị phu nhân dìu lấy Thái phu nhân, Thập Nhất Nương cùng Ngũ phu nhân theo ở phía sau đi Đông sảo gian ăn cơm trưa.

            Sau khi ăn xong, mọi người đi thăm Từ Tự Truân nữa. Thấy hắn vẫn còn ngủ, Ngũ phu nhân liền trở về sân của mình, còn Nhị phu nhân, Thập Nhất Nương thì theo Thái phu nhân ngồi ở một bên.

            Lúc này Lưu y tới khám bệnh.

            Nhị phu nhân cùng Thập Nhất Nương tránh sang noãn các, để Thái phu nhân ở bên cạnh xem.

            Lưu y thấy Từ Tự Truân còn không có tỉnh, thì có chút kinh ngạc.

            Nhị phu nhân tránh ở phía sau tấm bình phong đem chuyện Từ Tự Truân giữa đêm tỉnh qua một lần, tình huống như thế nào đều cặn kẽ địa nói cho Lưu y biết, sau đó nói: “Thiếp thân thấy Tứ thiếu gia ngủ được không yên ổn, nên đã đốt chút hương yên giấc tự chế.”

            Lưu y nghe thấy không khỏi lao mồ hôi, thấp giọng nói: “Không thấy tận mắt bệnh của Tứ thiếu gia, ta không tiện kê toa thuốc.” Nhị phu nhân cũng có chút chữa tốt thành xấu.

            Nàng”Ai nha” một tiếng, vội nói: “Kính xin y chánh đại nhân không lấy làm phiền lòng.” Rồi nhanh chóng sai tiểu nha hoàn tắt lư hương, nói, “Qua mấy khắc chuông nữa Tứ thiếu gia có thể tỉnh lại.”

            Lưu Y Chính làm sao mà không biết xấu hổ ngồi đối diện cùng Thái phu nhân chứ? Nên đành đứng dậy: “Ta sẽ đứng ở chính viện, chờ Tứ thiếu gia tỉnh lại, Thái phu nhân hãy sai người gọi ta đi vào!”

            Thái phu nhân cũng để cho Lưu y Chính thuận tiện hơn, nên sai người đưa hắn ra cửa.

            Mấy người họ cứ thế mà chờ Từ Tự Truân tỉnh lại.

            Hổ Phách ở chỗ Thập Nhất Nương đi tới đây: “Thái phu nhân, Nhị phu nhân, Tứ phu nhân, Dịch di nương náo loạn muốn gặp Hầu gia, mấy bà Tử không cho, nàng lại muốn tìm cái chết , còn nói, nếu bà Tử giữ cửa không đi bẩm báo, thì đừng trách nàng lời gì không nên nói cũng nói ra. Mấy bà Tử sợ không biết làm sao giao phó, nên đem đồ ngăn miệng của nàng.” Vừa nói, vừa nhìn Thái phu nhân một cái, “Bởi vì lúc Hầu gia đi đã cố ý căn dặn, phải xem kỹ  Dịch di nương, đừng làm cho Dịch di nương có tam trường lưỡng đoản gì , đến lúc đó không tiện trả lời cùng Tam gia giao. Mấy bà Tử sợ di chuyển nàng đi sẽ có chuyện không may xảy ra, nên cố ý nhờ ta tới bẩm báo với Thái phu nhân, Nhị phu nhân, Tứ phu nhân một tiếng. Kính xin Thái phu nhân chỉ thị, chuyện này nên làm sao mới tốt?”

            Thái phu nhân nghe lạnh lùng”Hừ” một tiếng, nói: “Có cái gì không dễ làm . Cứ như vậy đem miệng nàng ngăn lại, trói gô xong thì nhét vào trong phòng, chỉ cần thư của Tam gia gửi đến đây mà còn hơi thở là được.”

            Hổ phách cúi người đáp “Dạ” rồi lui xuống.

            Thái phu nhân liền gọi Đỗ ma ma: “Ngươi tự mình đi hỏi Bạch tổng quản, nhìn xem thư viết đi Sơn Dương bao lâu thì có thể có hồi âm. Nhanh lên một chút đem chuyện này làm xong, tránh cho đêm dài lắm mộng.” Giọng nói càng thêm lạnh nhạt.

            Nhũ Nương của Từ Tự Truân  nghe thấy trong chuyện này có chút kỳ hoặc, nhưng cũng không dám làm phức tạp thêm, nhanh chóng cúi đầu đánh giá Từ Tự Truân, giả bộ làm như không có nghe được, lại phát hiện Từ Tự Truân khẽ nhíu mày, bất an thấp giọng nói mớ .

            Trong nội tâm nàng cả kinh, dùng âm thanh cao hơn so với thường ngày gọi “Tứ thiếu gia” , thu hút sự chú ý của Thái phu nhân, Nhị phu nhân và Thập Nhất Nương.

            Từ Tự Truân quả như lời Nhị phu nhân nói, đã dần dần tỉnh lại, Nhũ Nương ôm chặt hắn, càng không ngừng an ủi hắn.

            Hoặc là do trí nhớ ấm áp từ khi mới sinh còn ẩn sâu trong đáy lòng, hắn bị Nhũ Nương ôm, thần chí mặc dù còn mê mang, nhưng không có dùng sức giãy dụa giống như lúc trước nữa, Lưu thái y nhìn thấy vậy trong lòng buông lỏng: “Không cần gấp gáp, không cần gấp gáp. Có người ở bên cạnh chăm sóc, dần dần sẽ tốt hơn.” Sau đó liền kê chút thuốc an thần, nói cho Nhũ Nương biết một ít phương pháp cổ truyền, bảo Nhũ Nương ở giữa trưa dùng ngón tay cái xoa bóp tay trái của Từ Tự Truân, và ở giữa ngón trỏ cùng ngón tay của tay phải  xoa một trăm hai mươi tám lần, “Giúp Tứ thiếu gia hành khí.”

            Nhũ Nương rất chân thành theo sát Lưu y chính để học.

            Thái phu nhân tựu vào noãn các cùng Thập Nhất Nương nói chuyện: “Ta thấy, nhanh lên một chút sai quản gia trông coi cẩn thận mọi chuyện, rồi mời Tể Trữ tới  giúp đở cầu an, làm mọi chuyện cho xong.”

            Chuyện Vu cổ này liên quan quá lớn, không đem chuyện này làm xong, mà bị người ngoài nhìn ra những thứ gì có thể sẽ không thu dọn mọi chuyện được nữa.

            “Đợi Hầu gia trở lại con sẽ thương lượng cùng chàng.” Chuyện này là Từ Lệnh Nghi Kinh đích thân xử trí, hiện tại tiến triển đến tình huống nào, là hoàn cảnh gì, Thập Nhất Nương thật khó mà nói rõ.

            Thái phu nhân nghĩ đến giờ phút này còn không thấy bóng dáng của Từ Lệnh Nghi, thì không khỏi có chút cáu giận: “Đứa nhỏ này, cũng không biết đi nơi nào? Trong nhà một đám người đang nóng ruột chờ nó đó!”

            Thập Nhất Nương không tiện trả lời, đang muốn an ủi Thái phu nhân mấy câu, thì  Nhị phu nhân ở bên cạnh đã thấp giọng nói: “Hơn phân nửa là xử lý chuyện của Chu Đạo Bà —— chuyện này, cũng không thể mượn tay người khác.”

            Thái phu nhân nghe sắc mặt liền bớt, còn Thập Nhất Nương thì trong lòng rối loạn một trận.

            Chuyện này, không biết như thế nào mới xem như kết thúc . . . . . .

            Từ Lệnh Nghi rất trễ mới trở về.

            Thần sắc hắn bình tĩnh, nhìn không ra khác thường gì.

            Thập Nhất Nương không nhịn được hỏi thăm: “Hầu gia, nhìn thấy Chu Đạo Bà rồi sao?”

            Từ Lệnh Nghi không có phủ nhận, thấp giọng nói: “Nàng yên tâm, không có giữ lại bất cứ dấu vết gì.” Sau đó một bộ dạng không muốn nói chuyện này nữa, nhẹ nhàng vuốt ve bụng của nàng: “Hôm nay có ầm ĩ nàng hay không?”

            Thập Nhất Nương hiểu thủ đoạn lúc này phải thế, nhưng trong lòng vẫn có chút sụt sùi. Thấy Từ Lệnh Nghi dời đi đề tài, thì dứt khoát đem cảm xúc trong lòng ném ra… sau ót.

            “Coi như rất biết điều.” Nàng cười nói, “Chẳng qua là ở lúc ăn cơm trưa đã nghịch ngợm một chút.”

            “À!” Từ Lệnh Nghi cảm thấy rất hứng thú nhíu mày.

            Thập Nhất Nương cười nói: “Nương sợ ta ngửi không được mùi cá, nên cố ý phân phó không để cho làm cá, chỉ làm một khay món ăn rau trộn thịt tươi mới, bình thường ta cũng rất thích ăn nó, ai biết hôm nay ngửi thấy lại không thoải mái.”

            Từ Lệnh Nghi nghe cười lên.

           Thập Nhất Nương liền nhân cơ hội cùng hắn nói đến chuyện Từ Tự Truân: “. . . . . . Lưu y đang nói, sẽ từ từ khá hơn.” Sau đó lại nói đến chuyệ Từ Tự Dụ, “Theo ý của Nhị tẩu, vẫn nên đem chuyện này công bằng nói cho Dụ ca nhi biết mới tốt. . . . . .” Rồi đem lời của Nhị phu nhân từ đầu đến đuôi kể lại cho Từ Lệnh Nghi nghe.

            Từ Lệnh Nghi trầm tư một hồi lâu, rồi nói: “Vậy ý của nàng thì sao?”

            “Ý của ta, ” Thập Nhất Nương trầm ngâm nói, “Thay vì viết phong thư đi, không bằng để cho Dụ ca nhi trở lại một chuyến. Có chuyện gì, người một nhà chúng ta đóng kín cánh cửa ở phía sau thương lượng sẽ tốt hơn.”

            Từ Lệnh Nghi khẽ gật đầu: “Vậy hãy để cho hắn trở lại một chuyến đi. Đúng lúc để cho hắn và Tần thị gặp mặt một lần.”

 TT: Hai chương này edit gấp gáp, mọi người đọc thấy sót lỗi thì báo để ta sửa nhé.

Discussion14 Comments

  1. ý của Mặc Ngôn và ý của Di Chân đã cho thấy cách làm người của 2 người này khác nhau một ít

    Mặc Ngôn chú trọng đến cảm xúc và suy nghĩ của người khác hơn Di Chân

  2. Cuối cùng cũng kết thúc một hồi phong ba, thế là kết thúc Tần Di nương, không biết tiếp theo sẽ là vị di nương nào nhỉ?

  3. Do ảnh hưởng của Tần di nương, e rằng Từ Tự Dụ sẽ có khoảng cách với các anh em còn lại mất.

  4. Khổ thân Dụ ca nhi, có người mẹ như vậy sau này ko biết sẽ sống ra sao nữa, bà Tần di nương kia quá tham lam rồi.

  5. vậy là xử lý con mụ Tần kia cho chết luôn, quá độc ác mà tâm nhãn lại bé cho nên hại cả con mình

  6. Cũng không có lỗi gì nhiều cả tỷ ạ chỉ sai dấu của từ “giúp đỡ” thôi ạ.
    cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc mong là thập nhất nương sau này bình an mấy mụ di nương đó không làm chuyện gì điên rồ nữa

  7. Mình biết tại sao mình ko thích NPN rồi. Đó là NPN lúc nào cũng xử lý theo “lý” mà thiếu chút “tình”. Nên câu nào nói ra cũng đều lý lẽ dễ thuyết phục nhg cũng tạo cho người nghe cảm giác cao ngạo và có chút khó chịu.

  8. Từ Tử Dụ trước nay tính tình luôn câu nệ thêm Tần di nương hay rỉ tai mấy lời như đính tử sẽ kiêng kị không dung đc thứ trưởng tử như hắn

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: