[Đoản Văn] Vào Nhầm Phòng

18

Vào Nhầm Phòng

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

 

 

Thể loại: hiện đại, ngôn tình

Dịch: QT và Google ca ca

Bản convert: Tiểu Tuyền

Nguồn edit: http://tamvunguyetlau.com

Editor: Tiểu Ngạn.

Beta: Tiểu Tuyền

Đoản văn này post tặng mọi người nhân dịp tết đến, như lời đã hứa của nhà TVNL, mọi người đọc truyện vui vẻ ;52

 

Chương 1

 

Ở bên trong trung tâm thương mại của khách sạn năm sao, Tiêu Thiên Hữu nhận lấy email thư ký gửi tới, thông báo có liên quan đến chuyến bay bị trễ. Anh là thương nhân có khái niệm rất chặt chẽ về thời gian, cho nên tất nhiên là có tiến hành trách cứ cấp dưới một trận, nhưng thời gian không nên lãng phí cho việc tức giận, ngoài cửa sổ mưa dầm không ngớt, vì vậy anh gọi xuống quầy phục vụ kêu dịch vụ mát xa.

 

Ngoài cửa, Miêu Hân Nghiên mới tới cúi xuống nhặt tắm biển rơi xuống trước của phòng, “tốt bụng” mà đính lại như cũ —— phòng tư vấn tâm lý.

 

Không biết rằng, ngay chính giữa quán trọ mới là vị trí đặt bảng hiệu.

 

Một lát sau, chuông cửa vang lên, Tiêu Thiên Hữu mở cửa, trước mắt là một cô gái gầy gò đứng im lặng, trong tay cô gái còn nắm chặt một cái khăn mặt.

Tiên Thiên Hữ thấy cô gái gầy mỏng như trang giấy rất hoài nghi lực đạo mát xa của cô, đang lúc đi vào phòng ngủ bấm điện thoại kêu quầy phụ vụ thay người, cô gái không mời đã tự vào, khép lại cửa phòng, ngồi vào ghế sô pha, cởi đôi dép xăng đan, chậm rãi nằm thẳng lên phía trên.

 

“Tôi có chút khẩn trương, trước hết có thể cởi áo ngoài không?” Cô uể oải hỏi.

 

Tiên Thiên Hữu thầm nghĩ, bây giờ khách sạn có nề nếp cũng làm cái loại phục vụ này?

 

“Muốn dáng người không có dáng người, còn muốn sao, cô trưởng thành chưa?”

 

Cô gái nhẹ giọng cười cười, “Bạn trai tôi cũng thường xuyên nói như vậy, xem ra chỉ cần là đàn ông đều thích nữ sinh ngực lớn, ngay cả anh cũng không ngoại lệ, lại nông cạn như thế.”

 

“Cô nói xem vì cái gì tôi nhất định phải cao thượng?”

 

“Chuyện anh là loại người nào không liên quan đến tôi, nhưng từ giờ trở đi đến hết hai tiếng sao tôi đã dùng tiền mua đứt thời gian, không nên lãng phí thời gian để thảo luận nhân phẩm của anh được chứ?”

 

“…” Tiên Thiên Hữu không rõ ràng cho lắm, hẳn là anh mới là người cần phục vụ chứ?

Cô gái tự động cởi áo ngoài, vuốt nhẹ mái tóc dài, đem gối dựa đặt ở bên tay vịn của sô pha, sau đó tìm cái tư thế thoải mái dễ chịu nằm xuống xong, lại đem khăn mặt gấp lại che ở trước mắt.

“Bắt đầu đi. Anh là người chuyên nghiệp thứ sáu tôi tìm, cho nên mời không cần sử dụng những phương thức dẫn dắt đối với người bình thường với tôi, xin trực tiếp vào thẳng chủ đề.”

Tiêu Thiên Hữu hai tay để trước ngực đi đến trước mặt cô gái, vừa muốn nói rằng tôi không phải là trai bao đâu cô bé, chợt thấy một chuỗi nước mắt tràn ra phía dưới khăn mặt, cô gái dùng sức đè lên chiếc khăn mặt, “Tình cảm ba năm, tôi toàn tâm toàn ý yêu anh ta, làm sao anh ta có thể nói chia tay là chia tay?”

 

“Bản thân tình yêu giống như một canh bạc, cũng giống như là đầu tư cổ phiếu, cô không thể nào biết được thứ mình mua vào là rác rưởi hay sẽ sinh lời.”

 

“Tôi biết rõ tôi là loại rác rưởi, không, còn không bằng rác rưởi, rác rưởi còn có thùng rác thu nhận.”

Tiêu Thiên Hữu muốn nói lại thôi, dứt khoát kéo cái ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống, “Vì một người không yêu mình mà không ngừng chà đạp mình có nên không?” Có thể có chút tiền đồ được không?  Anh chỉ muốn nói đến chuyện đi khắp nơi tìm trai bao….

Cô gái kéo ống tay áo lên, chỉ thấy từng vết sẹo còn chưa khép lại ở trên cổ tay mảnh khảnh..

 

“Khi nghĩ đến anh ta tôi lại thấy đau lòng, chỉ có thể dùng các phương khác để giảm nỗi đau trong lòng, chúng tôi đã hai tháng lẻ ba ngày không gặp mặt rồi, anh ta chuyển nhà vào ký túc xá, không chịu nhận điện thoại của tôi, tôi đi trường học tìm anh ta bảo vệ lại không cho tôi vào, đến tột cùng tôi đã làm sai cái gì?”

 

Khi cô gái nói về bạn trai trước, giọng điệu rõ ràng mạch lạc vững vàng, mà khi bị cái gọi là “Tình yêu” này bao trùm, chỉ số thông minh lập tức thành số âm.

 

Tiên Thiên Hữu nhả ra một làn khói, một tay chống ở trên huyệt thái dương đưa mắt nhìn cô, anh còn có hai hợp đồng trị giá trăm vạn chờ ký, còn có một đống lớn văn bản tài liệu chưa xử lý xong, không có thời gian mà nhớ đến đoạn tình cảm lưu luyến chết yểu kia. Anh rất muốn mắng chửi cô gái này thật quá ngu xuẩn, cảm giác bọn họ không phải là cùng một loại người, vì tình cảm chấm dứt mà chán nản, thậm chí anh không bằng cô gái, ít nhất cô có thể không kiêng kị gì mà phát tiết, còn anh trên cương vị của kẻ đứng đầu, không thể lộ rõ nét vui buồn trên mặt, chỉ có thể làm ra thành tích tốt hơn để chứng minh người kia đã lựa chọn sai.

 

“Đứng lên…, tôi dẫn cô đi tìm anh ta.”

 

Cô gái thong thả đứng dậy, khăn mặt trượt xuống, lộ ra đôi mắt to khóc đến sưng đỏ đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào.

 

“Cô nói cho tôi biết trước, tôi cùng anh ta ai có mị lực hơn?”

 

“Anh ta.”

 

Tiêu Thiên Hữu nhíu mày, được rồi, vậy thì nhìn xem “anh ta” của cô có thật có thể đạt được tiêu chuẩn cao phú soái (đẹp trai nhà giàu) này hay không.

1 Lần xem bệnh thứ nhất

 

Đúng vào thời gian nghỉ trưa, cổng trường sinh viên vội vã, Miêu Hân Nghiên kiễng chân nhìn quanh còn “bác sĩ tâm lý” đang thương lượng cùng bảo vệ ở cổng, lại không hề để ý tới các nữ sinh viên đại học đi qua đều chú ý đến Tiêu Thiên Hữu phong độ.

 

Mà Tiên Thiên Hữu ngồi ở trong phòng bảo vệ cũng không phải thảo luận vấn đề, mà là thông báo trực tiếp cho phó hiệu trưởng tên tuổi của mình.

 

Trong chốc lát, Phó hiệu trưởng tự mình đến tận cổng trường học nghênh đón khách quý, “Thật là có lỗi, không tiếp đón Tiêu tổng từ xa.”

 

“Do tôi đến đường đột, có thể thuận tiện dẫn tôi đi thăm quan toàn cảnh của trường một lần được chứ?”

 

“Thuận tiện, đương nhiên thuận tiện, đến tầng dạy học trước hay đến thư viện trước?”  Phó hiệu trưởng không dám lãnh đạm tất có nguyên nhân,  bởi vì Tiêu Thiên Hữu vốn đã mua một tòa cao ốc tài chính, làm nơi giao dịch của công ty, giao dịch lớn như thế dĩ nhiên khiến khắp nơi đều chú ý, đợi xí nghiệp khánh thành, đầu tiên là thu thập tất cả nhân tài của tất cả các trường đại học, một khi có hiệp nghị ký kết lâu dài với trường, đối với nhân viên nhà trường dĩ nhiên là một việc vui.

 

Tiên Thiên Hữu khẽ nhếch cái cằm về phía Miêu Hân Nghiên, Miêu Hân Nghiên cũng từ từ đi lên phía trước, không đợi hỏi nhiều, Tiêu Thiên Hữu đã cùng phó hiệu trưởng đi vào sân trường.

 

“Vị tiểu thư này là?” .

 

“Ngài nghĩ cô ấy là ai?”

 

Phó hiệu trưởng ngầm hiểu, tiểu tình nhân chứ sao. .

 

Đi đến gần chỗ bồn hoa, một đôi nam nữ đang cười nói rơi vào đáy mắt Miêu Hân Nghiên, lúc này cũng đã dừng bước đứng im.

 

Tiên Thiên Hữu nhanh chóng ngăn cản đường đi của cô, nhìn theo đôi mắt đẫm lệ của cô, chỉ thấy một đôi nam nữ đang sánh vai cười cười nói nói, lại nhìn tướng mạo của nam sinh, anh  chỉ có thể nói, cũng có thể coi là đẹp trai.

 

Thấy vậy, anh nói với phó hiệu trưởng, ” Không để ý tôi tùy tiện đi dạo một chút chứ?”

 

Lệnh đuổi khách rất rõ ràng, phó hiệu trưởng rất tức thời, trước khi đi không quên đưa danh thiếp lần nữa.

… .

 

Tiên Thiên Hữu buông tay ra, Miêu Hân Nghiên giống như chú ngựa hoang nhỏ thoát khỏi dây cương, xông liên trước liền chất vấn nữ sinh này vì cái gì cướp bạn trai cô.

 

“Cô ta là ai? Cao Vĩ, nữ nhân này là ai?” .

 

Cao Vĩ kinh hãi khi thấy Miêu Hân Nghiên tìm tới cửa, sửng sốt rồi chớp mắt một cái nói với bạn gái. “Anh nào biết được, có thể bị bệnh tâm thần cũng nên. Chúng ta đi thôi.”

 

“Chúng ta đã quen nhau  suốt ba năm, em giặt quần áo cho anh nấu cơm dọn phòng giúp anh làm bài tập, anh nói không biết em?” Miêu Hân Nghiên hoài nghi mình nghe lầm.

 

“Buông tay, cái cô điên này có phải phát bệnh hay không?!” Cao Vĩ dùng lực mạnh đẩy cô, cô lảo đảo một bước ngã vào bồn hoa, còn anh ta thì ôm bạn gái bước đi cũng không quay đầu lại.

 

Một bóng đen ngăn trước mắt Cao Vĩ, nhưng chỉ dừng lại một giây, liền đi qua anh ta đến nâng Miêu Hân Nghiên dậy.

 

“Đừng khóc, khóc cho quỷ nhìn sao? Không phải cô luôn muốn biết rõ nguyên nhân chia tay sao, hiện tại đã biết rồi chứ?” Tiêu Thiên Hữu không ngờ giới trẻ ngày nay có thể tuyệt tình đến mức không thừa nhận một đoạn tình cảm cũ.

 

Tiếng nói rơi vào tai Cao Vĩ, quay đầu lại, nhìn thấy Miêu Hân Nghiên trốn trong ngực một gã đàn ông có vẻ sự nghiệp thành công khóc nức nở.

 

Mà thần sắc của Cao Vĩ sao có thể qua được ánh mắt lợi hại của bạn gái hiện tại, cô ta dứt khoát đi về phía Miêu Hân Nghiên đứng trước mặt cô tuyên bố chủ quyền, “Nhìn cô đúng là bạn gái trước của Cao Vĩ, mà tôi là bạn gái hiện tại của anh ấy, chúng tôi sẽ nhanh chóng ra nước ngoài học, xin cô đừng đứng ở đây khóc sướt mướt như một oán phụ, có được không?”

 

Miêu Hân Nghiên ngơ ngần, “Ra nước ngoài học? Theo tôi được biết điều kiện kinh tế nhà Cao Vĩ cũng không tốt…”

 

“Chuyện nhà của tôi cô biết rõ bao nhiêu?! Trước khi lên án tôi hãy tự hỏi mình phải chăng đã làm việc gì đó không kiếm chế được?” Cao Vĩ đối mặt với hai người trước mắt có chút châm biếm.

 

Miêu Hân Nghiên vừa muốn giải thích, Tiêu Thiên Hữu bỗng nhiên nở nụ cười, “Cô ấy vì cậu có thể làm ra rất nhiều việc không kiềm chế được, cậu có muốn nghe không?”

 

Cao Vĩ tay nắm chặt thật nhanh, lại nhún vai ra vẻ xin rửa tai lắng nghe.

 

“Ví dụ như khóc lóc, tuyệt thực, tự mình hại mình còn có…dưới tình huống không biết tôi là ai còn tuyên bố mua đứt thời gian của tôi.”

 

“Sao tôi lại không biết anh là ai!” Miêu Hân Nghiên vội la lên.

 

Tiêu Thiên Hữu lấy tay làm dấu hiệu chớ có lên tiếng, còn nói, “Trên đời luôn có một số phụ nữ ngu xuẩn, họ không rõ được mình đang quen bạn trai hay là đang nuôi con trai, chỉ khi nào đối phương tìm được ‘bà mẹ’ khác nhiều tiền hơn quyết định chia tay, lúc này họ mới tỉnh ngộ, thì ra không phải là con ruột, sẽ không chăm sóc họ đến lúc lâm chung.”

 

Cao Vĩ nổi trận lôi đình, đánh tới một quyền, nắm đấm lại bị Tiêu Thiên Hữu dễ dàng nắm trong lòng bàn tay, “Tôi cũng đã trải qua tuổi trẻ, lúc tuổi trẻ cũng rất dễ xúc động, nhưng quả đấm của tôi chỉ dùng để bảo vệ người con gái tôi yêu, không dùng để che dấu chột dạ.”

 

Hai bên giương cung bạt kiếm, Miêu Hân Nghiên dùng thân thể để phá nắm đấm của hai người, hai tay dang rộng đứng ở trước người Cao Vĩ, “Anh không biết anh ấy dựa vào cái gì mà chỉ trích anh ấy như vậy?! Tôi tin tưởng anh ấy nhất định có nỗi khổ tâm riêng!”.

 

“…” Tiêu Thiên Hữu gãi gãi lông mày, ai, lòng tốt không được báo đáp, coi như anh xen vào việc của người khác.

 

Cười cười bất đắc dĩ, rảo bước rời đi.

 

2 Lần thứ hai xem bệnh.

 

Nửa đêm 12h, cửa phòng Tiên Thiên Hữu bị gõ vang.

 

Miêu Hân Nghiên hồn bay phách lạc đi tới, trước để túi tiền đặt lên bàn chờ, lại ôm chăn mỏng trên giường của anh, đắp kín, co túc nằm ở trên ghế sa lon, xoay người dán chặt lưng vào ghế sô pha, không nói một lời.

 

Khi Tiên Thiên Hữu trở lại khách sạn, chứng kiến tấm biển dán trên cửa phòng khách, dĩ nhiên cũng đã rõ một đoạn hiểu lầm kia từ đâu mà có.

 

Mở ví tiền khô khan của cô, có mấy trăm đồng tiền ở bên trong còn có một tấm ảnh chung, trong tấm ảnh cô gái cùng bạn trai ôm nhau thân mật, vẻ tươi cười đúng là món đồ trang điểm thần kỳ nhất thế gian, hết sức hoạt bát đáng yêu thật động lòng người.

 

“Đây là cậu ta vứt cho sao?”

 

Miêu Hân Nghiên gật đầu, nước mắt thấm ướt vải ghế sô pha.

 

“Anh ấy mắng tôi thấp hèn, còn nói những năm này đều nhìn lầm tôi rồi, thế như cho rằng anh là tình nhân, tôi giải thích như thế nào anh ấy cũng không tin anh là bác sĩ tâm lý, cầu anh giúp tôi giải thích với anh ấy một lần được không?”

 

“Có một loại nói ‘không tin’ chính là ‘lấy cớ’, không bằng cô thuận theo ý cậu ta coi tôi là tình nhân vài ngày như thế nào?” Tiêu Thiên Hữu trêu chọc nói.

 

“Trách không được anh ấy sống chết cũng không chịu tin tưởng tôi, thì ra anh thật sự là ngụy quân tử.”

 

“Cô đã ở cùng cậu ta vài năm rồi, cậu ta nói bỏ là bỏ lại thì quân tử đúng không?”.

 

“Anh không hiểu anh ấy, nhà anh ấy tuy không giàu có nhưng anh sẽ làm tất cả biện pháp để tôi vui vẻ, không có tiền cũng không sao, chúng tôi có thể cùng nhau đi dạo trong công viên cùng ăn một ly kem, nhớ rõ ngày lễ tình nhân năm trước, anh ấy lấy một cái nắp lon làm thành cái nhẫn đưa cho tôi, anh ấy nói chờ anh ấy có công việc, sẽ có mượn một khoản tiền mua cho tôi một chiếc nhẫn chính thức, có phải anh ấy rất lãng mạn hay không?”.

 

Khóe miệng của cô cong lên thành nụ cười hạnh phúc, dường như muốn đắm chìm trong đó không tỉnh lại.

 

“Ừ rất lãng mạn đấy.”

 

“Sau khi anh đi về tôi đã bị nữ sinh kia đuổi ra khỏi trường học, tôi tin tưởng chắc chắn Cao Vĩ sẽ đến trước mặt giải thích, quả nhiên không có đoán sai, trong lòng của anh ấy còn có tôi, tôi đợi tám tiếng thật không có uổng công.”

 

“…” Tiêu Thiên Hữu vội xoay người, vốn không cười ra tiếng, những cũng không thể nhịn được.

 

“Anh đừng có cười, tuy miệng anh ấy nói chính thức chia tay, nhưng mà tôi biết rõ khẳng định trong lòng anh ấy không nghĩ như vậy.”

 

Tiêu Thiên Hữu nằm lên khuỷu tay đè trên gối đầu, rất lâu rồi không có cười thoải mái như vậy, tiếp theo lại ra vẻ nghiêm túc hỏi, “Vậy thì cậu ta nghĩ như thế này sao? Trước cũng nữ sinh kia thật tốt, đợi khi cảm thấy không thấy thích hợp nữa thì quay trở về tìm cô?”

 

Miêu Hân Nghiên im miệng không nói được gì, mặc kệ là nam hay nữ đều không thể chấp nhận được sự phản bội trong tình yêu, thế nhưng tình cảm ba năm lại dứt bỏ không nhịn được, hiển nhiên không có một vị bác sĩ tâm lỹ nào có thể hết lòng vì cô mà gỡ bỏ mọi khúc mắc.

 

“Anh khẳng định đã từng yêu đương, cùng một chỗ hay là đã chia tay rồi?” Cô hỏi.

 

“Chia tay đã nhiều năm rồi.” .

 

“Nguyên nhân chia tay là gì?” .

 

Không có ai cùng Tiêu Thiên Hữu nói chuyện về tình cảm, càng không có người cho rằng cuộc sống của anh cần đời sống tình cảm ổn định, xoay người nằm thẳng, che dấu vẻ tươi cười, “Cô ấy chê tôi công tác quá bận không có thời gian ở cùng cô ấy, vì vậy cô ấy bảo tôi cứ theo đuổi sự nghiệp cả đời đi.”

 

“Nghe vậy cũng có thể cứu vãn.”

 

“Chia tay không bao lâu, cô ấy đến với bạn của tôi.”

 

Nói cách khác, thời điểm anh đang liều chết vì tương lai cuộc sống tương lai của bọn họ, một nửa của anh vậy mà lại cùng bạn anh ôm ấp hoài bão khác.

 

Miêu Hân Nghiên bò dậy, đem tâm tình của anh thu vào trong đáy mắt, đi đến bên giường, vỗ bờ vai của anh, “Quá khứ nên để cho nó qua đi, đừng ghi hận cô ấy nữa, cũng đừng ghi hận bạn của anh, bởi vì anh ta chỉ lấy đi của anh một nữ nhân không chịu nổi tĩnh mịch. Nếu có một ngày cô ta lại bị vắng vẻ có phải lại sẽ đi tìm một gã đàn ông khác bù đắp khoảng trống hay không? Cô ta vì cái gì không tìm nguyên nhân của bản thân mình chỉ biết oán trách người khác là làm sao? Anh thật sự cần một người bạn gái ích kỷ như vậy sao?”

 

Từng mất phương hướng trong tình yêu vậy mà đối với vấn đề tình cảm của người khác lại rõ ràng như vậy.

 

Tiêu Thiên Hữu không nhịn được cười lên, đoạn tình cảm kia xác thực đã không còn quan trọng gì, chỉ là không còn tin tưởng nữ nhân nữa mà thôi.

 

“Cô ấy cũng không có hư hỏng như vậy, có khi cũng rất dịu dàng đấy.”

 

Miêu Hân Nghiên ngồi trên mặt đất gục ở bên giường, “Nghe giọng nói của anh có lẽ đã qua thật rồi, có thể tôi còn khó vượt qua hơn, hiện tại đổi lại anh thông suốt cho tôi.”

 

Tiêu Thiên Hữu thấy cô buồn ngủ, cầm điện thoại hủy bỏ chuyến bay ngày mai.

 

Đừng thấy cô bé ngốc này nói những đều ngốc lại làm cho anh đã lâu không có cười thoải mái như vậy.

 

Đã nhiều năm không có nghỉ ngơi, cũng cần một thời gian nghỉ ngơi.

 

Mặc dù không nên cười a.

 

            3 Lãng mạn với một trăm đồng.

 

Anh thu lại âu phục hàng hiệu và gỡ bỏ đồng hồ giá trị liên thành xuống, cố gắng đem mái tóc ngắn màu sáng sửa sang gọn gàng, đổi thành áo sơ mi trắng quần tây bình thường, dùng bộ trang phục đơn giản nhất xuất hiện trước mặt Miêu Hân Nghiên.

 

“Ít nhất trẻ hơn mười tuổi.” Tâm tình cô rất tốt, bởi vì Tiêu Thiên Hữu đáp ứng cùng cô đi giải thích rõ ráng với Cao Vĩ.

 

“Vậy chẳng phải là sinh sau năm 90 sau?”.

 

“À! Thì ra anh vẫn chưa tới 30 tuổi, tôi còn tưởng rằng anh đã bốn mươi cơ.”

 

“Lời này của cô rất có trình độ, thật không biết nên cám ơn cô hay là nên đánh cô.”

 

Miêu Hân Nghiên lúc bình thường cũng rất là hoạt bát, làm mặt quỷ rồi đi vào toilet rửa mặt.

 

“Đêm cô không về ngủ người trong nhà cũng không có gọi điện thoại?”

 

“Ba mẹ tôi không đồng ý tôi cùng Cao Vĩ hẹn hò, ngại nhà anh ấy nghèo, để cho tiện tìm anh ấy, tôi tìm công việc rồi ở trọ gần trường.”

 

“Cha mẹ của cậu ta đối với việc hai người hẹn hò có ý kiến gì không?”

 

“Cha mẹ của anh ấy đã li dị khi anh ấy còn nhỏ, sau ly hôn cũng đều đã tái hôn, anh ấy ở cùng bà nội, có phải là rất bi thảm hay không?”

 

“Ừ, bà nội thực thảm.”

 

“Anh không nên nơi nào cũng nhằm vào Cao Vĩ, anh ấy rất hiếu thuận chỉ là sợ nghèo thôi, thường nói với tôi muốn kiếm nhiều tiền để hiếu kính bà nội. Hơn nữa làm sao anh biết anh ấy đến 30 tuổi so với anh sẽ không ưu tú hơn?”

 

“Vì tôi sẽ không thông qua phương pháp đổi bạn gái để đạt được mục đích thoát khỏi nghèo khó.”

 

Miêu Hân Nghiên như nghẹn ở cổ họng, chen đứng bên cạnh anh, giọng nói như tiếng muỗi vo ve cãi lại, “Anh ấy cũng sẽ không.”

 

Đến cổng trường học, đúng như Tiêu Thiên Hữu dự đoán, Cao Vĩ cũng không nhận điện thoại của Miêu Hân Nghiên, anh cùng cô ngồi đợi ở quán ven đường. Cô thì thào kể về tình yêu của mình, anh thì ngồi nhìn người qua lại trên đường, nhìn cách ăn mặc của mọi người cùng với sử dụng phương tiện truyền thông, cố gắng từ đó khai thác ra cơ hội mấu chốt trong đầu tư kinh doanh.

 

Cứ như vậy, mặt trời đã lên cao vẫn không thể thấy người mà Miêu Hân Nghiên muốn gặp.

 

Tiêu Thiên Hữu nhìn bầu trời xanh thẳm, “Chúng ta đi hẹn hò đi.”

 

Miêu Hân Nghiên thất mất mát vô cùng, “Tôi không muốn đi, anh ấy nhất định là quá bận học nên mới quên đã hẹn gặp mặt với tôi.”

 

Ngay lúc này, một tờ một trăm đồng xuất hiện trước mắt nàng.

 

“Cô có tin tôi có thể dùng một trăm đồng có một cuộc hẹn đi xem phim, có một bữa tiệc cùng quà tặng?”

 

“Tất nhiên là không tin, một trăm đồng chỉ đủ mua hai vé xem phim thôi.”

 

Tiêu Thiên Hữu ngoắc ngoắc ngón tay, “Cô không phải tự nhận là khéo hiểu lòng người sao? Vậy hãy để cho “người yêu” của cô bận rộn một chút, muộn một chút rồi trở về.”

 

Hai người ngồi trên xe buýt, ánh mặt trời rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô cũng đều kết thành băng, giống như linh hồn đã rời khỏi thể xác.

 

Đến quảng trường mua sắm, Tiêu Thiên Hữu nhìn quanh bốn phía, dẫn đầu đi vào một cửa hàng bán nhạc cụ, hỏi thăm đàn vi- ô – lông rẻ nhất là bao nhiêu tiền, nhân viên bán hàng nói rằng thấp nhất cũng 300 đồng.

 

“Tôi trả 50 đồng thuê một giờ, nếu có hư hỏng gì tôi sẽ trả mọi phí tổn bồi thường.”

 

Nhân viên bán hàng đi hỏi ý kiến quản lý trưởng, quản lý đồng ý, nhưng cần đặt cọc 200 đồng.

 

Miêu Hân Nghiên đang rơi vào trạng thái uể oải bị Tiên Thiên Hữu nắm hai vai đẩy đến trước mặt quản lý.

 

“Để cô ấy ở lại cửa hàng, một giờ sau lấy đàn đổi người.” Nói xong, anh móc ra tờ 50 đồng đặt ở trước quầy thanh toán.

 

Cửa hàng nhạc khí từ trước đến giờ thuộc về một trong những nhà kinh doanh vắng khách, mặt tiền lớn như thế mà không náo nhiệt thì thật là hiếm thấy, quản lý thấy Tiêu Thiên Hữu nhã nhặn lịch sự liền phá lệ đồng ý.

 

Đợi Tiêu Thiên Hữu cầm theo đàn vi- ô – lông rời đi, lúc này Miêu Hân Nghiên mới lấy lại tinh thần, lúc này chỉ muốn chạy đi thì đã muộn, nhân viên bán hàng mời nàng ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ nghỉ ngơi chờ được “chuộc người.”

 

Cô nhìn qua cửa sổ thủy tinh thấy bóng dáng Tiêu Thiên Hữu đã đi xa, anh trực tiếp đi về hướng một người mù, không biết hai người nói gì đó, người mù đem gậy dẫn đường cùng kính râm đưa cho anh, anh đeo kính râm lên lại ngồi xổm xuống hàng vỉa hè chọn mua một cái mũ lưỡi trai, sau đó đặt ở phía trước, sau đó đi đến bên hàng rào đá của bồn nước, cuối cùng để đàn vi – ô – lông lên đầu vai.

 

Gió thổi mấy lọn tóc của anh, ngón tay thon dài đè xuống dây đàn, cầm vĩ kéo đàn, một âm thanh huyền diệu vang lên mở mản cho màn diễn tấu.

 

—— Anh đang kéo đàn tấu lên khúc “Bài ca dân du cư” nhạc khúc này sử dụng kỹ xảo diễn tấu chói sáng cùng với giai điệu thương cảm sâu lắng, trong giai điệu hài hòa diễn tả con đường trải qua của một người dưới sự đè nén của tuyệt vọng một lần nữa tìm được con đường mới tươi sáng. Nửa đoạn đầu thê lương bi tráng làm cho người nghe phải thương cảm, phần sau lại thanh thoát sống động tràn đầy sức sống, cảm xúc sôi nổi bị đẩy lên đến điểm tận cùng, giống như có người thiếu nữ đang uốn lượn  nhảy múa bằng  đôi chân của mình.

 

[1]  Các bạn có thể nghe ở đây :http://www.youtube.com/watch?v=_BHhcZaUzd4.

 

Mị lực của âm nhạc ở chỗ nó có khiến cho mọi người bận rộn dừng bước lại lưu luyến quên về, chỉ cần chạm đến tâm hồn sinh đồng cảm, mọi người cũng không keo kiệt vì một hồi cảm mà quyên tiền, 1 đồng, 5 đồng, 10 đồng, 50 đồng, thậm chí 100 đồng cũng bỏ vào trong cái mũ.

 

Giai điệu thê lương chuyển động quẩn quanh nhiều lần. Miêu Hân Nghiên đang bị “giam lỏng” ở cửa hàng nhạc cụ đang cùng nhóm nhân viên bán hàng đem toàn bộ sự chú ý dồn lên hình ảnh Tiêu Thiên Hữu, tất cả các cô đều đã bị rung động.

 

Một giờ sau, đúng giờ Tiêu Thiên Hữu quay lại, đem cả núi tiền lẻ trong mũ lưỡi trai đặt vào hai tay Miêu Hân Nghiên.

 

Miêu Hân Nghiên cầm mũ ngồi ở bên đường đếm lại tiền mặt.

 

“Vừa rồi tôi thật lo lắng chết đi được anh biết không? Thật sợ ngay cả một cắc tiền cũng không đếm được.”

 

“Có thực lực cồng thêm lòng làm việc thiện của người qua đường trong phạm vi đó là có thể kiếm được tiền rồi.” Tiêu Thiên Hữu lấy 50 đồng trong tay nàng, đi đến bên người mù bên cạnh trả gậy dẫn đường, kính râm cùng phí thuê.

 

“Nhưng anh đóng giả là người mù vậy là đang lừa dối mọi người.”

 

“Tôi lúc nào chính miệng nói mình là người mù hả? Cái này cũng giống như quảng cáo vậy, mong muốn mua sắm thuộc về cảm giác, chất lượng thuộc ở phần thứ hai, huống chi tôi mang đến cho mọi người tuyệt đối là kinh ngạc.”

 

Miêu Hân Nghiên cuối cùn cũng lộ ra vẻ tươi cười, “Không nghĩ tới anh lại có tài như vậy, hình ảnh kéo đàn thực sự quyến rũ, đúng rồi, có cô bán hàng còn nhét số điện thoại di động nhờ tôi chuyển cho anh.”

 

“Cô xem, ngay cả đàn vi-ô-lông tôi cũng mua không nổi vậy mà còn có thể chiếm được cảm tình của các cô gái.”

 

Tiêu Thiên Hữu cười cười, hỏi cô đã kiếm được tổng cộng bao nhiêu tiền, cô báo cáo: 520 đồng.

 

“Đi, xem phim đi.” .

 

Miêu Hân Nghiên đón ánh mặt trời đuổi theo bước chân anh.

 

Chương 2

 

Đi đến bàn bán vé, giá vé là 80 đồng một vé phim 3D, giá vé không thấp nhưng khách đứng chật kín, khiến Tiêu Thiên Hữu đang chuẩn bị trả tiền chọn chỗ ngồi, Miêu Hân Nghiên nghĩ đến cái gì, gọi anh từ xa,… chỉ lát sau giơ 2 tấm vé chạy về.

 

“Tôi có thẻ học sinh, giảm nửa giá ha ha!” .

 

Tiêu Thiên Hứu nhướn lông mày, lập tức bảo cô sử dụng thẻ học sinh mua thêm mấy tấm vé.

 

Tiền là do anh kiếm được đấy, cô cũng không có lý gì để nói, chỉ có thể làm theo.

 

Thời gian chiếu còn khoảng 20 phút, Tiêu Thiên Hữu lại cũng giống mấy người bán vé lậu chào hàng.

 

“Bán không được làm sao bây giờ…” Miêu Hân Nghiên dùng sức kéo vành mũ thấp xuống trốn ở phía sau anh, sợ bị bảo vệ giữ trật tự đô thị bắt đi.

 

Tiêu Thiên Hữu cười mà không nói, đi đến bên cạnh một bến xe buýt du lịch, chào mời hướng dẫn viên.

 

Chỉ một lát sau, chỉ thấy bảy tám vị khách du lịch lách qua Miêu Hân Nghiên, đi thẳng đến rạp chiếu phim.

 

Tiêu Thiên Hữu cùng hướng dẫn viên bắt tay nói chuyện, cầm tiền trở về, Miêu Hân Nghiên nhìn rồi líu lưỡi hỏi, “Bán sạch rồi hả?!”

 

“Ừm, bán một vé là 70 đồng, tổng là 8 vé, thu được 240 đồng, đưa cho hướng dẫn viên 100 đồng tiền hoa hồng, còn lại 140.”

 

“Nhưng mà làm sao anh có thể xác định du khách nhất định sẽ mua?”

 

“Cô quan sát cẩn thận một chút, ở bến đỗ này đã qua hơn mười chiếc xe buýt du lịch hành khách lại chậm chạp không lên xe, chứng minh không phải là đang nghỉ ngơi mà là đang chờ đợi, thay vì buồn bực vì sao lại không cùng hướng dẫn viên tìm một chút một việc vui?”

 

“Nhưng mà sao anh không nghĩ là hướng dẫn viên nếu không phối hợp sẽ đuổi anh đi?”

“Đi ra ngoài kiếm tiền cũng chỉ là một phần, cho dù hướng dẫn viên không chấp nhận cũng sẽ không lạnh nhạt, huống chi vốn là sự việc cả hai bên cùng có lợi.”

 

“…” Miêu Hân Nghiên chỉ có thể nói, anh cũng quá “khủng” rồi.

 

Vì thế, bọn họ không chỉ được xem phim điện ảnh kinh điển, còn có thể dùng tiền lời kiếm được mua bắp rang cùng đồ uống.

 

Ánh đèn màu bật lên, nối đuôi nhau như đang trình diễn trong một bữa tiệc lớn.

 

Từ khi thất tình đến nay lần đầu tiên Miêu Hân Nghiên cảm thấy thật đói, Tiêu Thiên Hữu cũng không vội đi vào quán ăn.

 

“Cái gọi là tiệc khẳng định là không phải ở nhà xào rau, nhưng tiền của chúng ta dĩ nhiên là không đủ.”

 

“Chỉ cần ăn no bụng là tốt rồi, tôi không kén chọn gì đâu.” Khóe miệng Miêu Hân Nghiên cong lên.

 

Tiêu Thiên Hữu nhìn về phía ánh đèn nê ông cách đó không xa, cười hỏi, “Nếu như tôi có thể dùng tiền còn lại mang cô đi ăn cá hồi, tôm hùm, cua đồng cùng kem Haagen Dazs, cô có muốn hay không?”

 

Miêu Hân Nghiên nuốt nước miếng, gật đầu như giã tỏi, “Nhưng điều kiện đầu tiên, là không được để tôi chờ đợi quá lâu.”

 

Tiên Thiên Hữu cười sáng lạn, dẫn cô vào một bữa tiệc đứng xa hoa 198 đồng một người, tại đây phong cảnh ưu nhã cần cái gì đều có, Miêu Hân Nghiên nhìn các loại mỹ thực (món ngon đẹp mắt) ở trước mắt, thần thái đi vào có chút là “quan lớn”.

 

Tiêu Thiên Hữu đem chén đĩa không đưa cho nàng, “Đều là của cô, tùy chọn. Có chút đồ ăn nếu không biết ăn thế nào cũng không sao, tôi sẽ dạy cô.”

 

Miêu Hân Nghiên cười dịu dàng đáp lại một tiếng, tiệc đứng không phải là quá lạ hay đáng ngạc nhiên ngạc nhiên chính là Tiêu Thiên Hữu người này, từ đầu đến thái độ vẫn luôn bình tĩnh để cho cô hiểu rõ cái gì mới là sự tự tin thật sự.

 

Ăn uống no say, Miêu Hân Nghiên cảm thấy mỹ mãn đi dạo cùng anh bên đường, đến một của hàng trang sức nhỏ bên đường, Tiêu Thiên Hữu bảo cô đứng ở ngoài cửa chờ một lát, tự mình đi vào.

 

Miêu Hân Nghiên ngồi nghỉ ngơi, không có nhìn lên bầu trời đêm tối cô tịch, là đưa mắt nhìn ánh đèn nê ông năm màu (vàng – xanh – đỏ – trắng – đen).

 

Một lát sau, anh mang theo một túi quà nhỏ đi tới, đưa cho cô.

 

Miêu Hân Nghiên mở hộp quà tặng ra, tâm tình thoáng cái rơi vào hoang mang.

 

“Tại sao lại tặng tôi nhẫn?” .

 

Tiêu Thiên Hữu lấy chiếc nhẫn bạc tinh khiết được chế tạo tinh xảo trong hộp ra, “Cái này gọi là vĩ giới [2], biểu tượng cho sự độc thân, độc lập. Cô có thể lựa chọn không đeo thậm chí ném vào thùng rác, nhưng trước khi vứt bỏ nó, hi vọng cô có thể hồi tưởng lại một chút những gì đã trải qua mới có được nó.”

 

[2] Đây là nhẫn đeo ngón út.

 

Cô cúi đầu không nói, nước mắt im lặng rơi xuống vĩ giới đang phát sáng, “Đúng là không dễ có được, nhưng còn tình cảm của tôi, có được dễ dàng sao? Làm sao có thể nói buông là buông được.”

 

Tiêu Thiên Hữu ngồi xuống bên cạnh cô, “Tôi đối với tình cảm cũng dốt đặc cán mai, nhưng tôi biết rất rõ hai người yêu nhau sẽ có một người vì quá yêu trở nên yếu thế, nhưng yếu thế không có nghĩa là phục tùng, nếu như ngay cả sự phản bội cũng có thể dễ dàng tha thứ thì sao có thể nói một đời một người. Thật ra nói như vậy, tôi chỉ muốn cô rõ ràng, không có tiền, không phải là lí do để phản bội. Không có tiền, có thể cùng nhau kiếm, cô cảm thấy vất vả sao? Chính cô tự mình từ từ cân nhắc, trước tôi sẽ đưa cô về ký túc xá.”

Suốt dọc đường không nói, Miêu Hân Nghiên nắm chặt vĩ giới, nằm ôm mình trên giường ký túc xá khóc một đêm, bởi vì khi cả buổi chiều cô cùng Tiêu Thiên Hữu ở bên nhau, hoàn toàn đắm chìm trong “cuộc hẹn” đặc sắc, không có thời gian nghĩ đến bạn trai.

 

4 Cao Vĩ “Hồi tâm chuyển ý” .

 

Sau khi trở về ký túc xá, Miêu Hân Nghiên liên tục hai ngày không gọi điện thoại cho Cao Vĩ, đương nhiên cũng không đi tìm Tiêu Thiên Hữu.

 

Buổi chiều, bạn cùng phòng nói cho cô biết bên ngoài có nam sinh tìm, không có người nào biết nàng đã có bạn trai được ba năm, bởi vì chỉ có cô đi tìm anh ta.

 

“Không nghĩ rằng cô lại ác như vậy, để cho gã đàn ông kia đem tôi loại ra khỏi danh sách?!” Cao Vĩ lửa giận ngút trời.

 

“Anh đang nói cái gì vậy? Em hai ngày nay….”

 

“Đã đủ rồi! Còn tưởng rằng cô yêu tôi nhiều, thật ra cũng vì tiền tài hấp dẫn mà cởi áo nới dây lưng [3]!”

 

[3] Nghĩa rộng ám chỉ nam nữ phát sinh quan hệ.

“Em đã giải thích với anh, bác sĩ Trương là bác sĩ tâm lý của em!”

 

“Bác sĩ Trương? Cô còn muốn gạt tôi đến khi nào? Lai lịch của anh ta tôi đã điều tra rồi, anh ta gọi là Tiên Thiên Hữu, là tổng giám đốc tập đoàn tài chính Thiên Hữu. Vốn thông qua quan hệ của cha Lỵ Lỵ thuận lợi có được đi đào đạo chuyên sâu ở nước ngoài, cô vì cái gì không thể cho tôi thời gian mấy năm? Chờ tôi về nước sau này nhất định sẽ lấy cô, nhưng bây giờ toàn bộ ngâm nước nóng rồi!”

 

Cao Vĩ đấm một quyền vào lan can, Lỵ Lỵ là bạn gái mới của anh ta, phụ trách xét duyệt đề cử xuất đào tạo chuyên sâu là do cha của Lỵ Lỵ phụ trách.

 

Miêu Hân Nghiên không rõ ràng cho lắm, thấy anh ta thống khổ như vậy vội vàng trấn an, “Anh đừng vội, nếu quả thật cùng em có liên quan, em sẽ cố gắng hết khả năng giúp anh vãn hồi tất cả.”

 

Sau khi nghe xong, cảm xúc của Cao Vĩ thay đổi luôn, một tay kéo cô ôm vào trong ngực, “Thật xin lỗi Hân Nghiên, vừa rồi là anh quá kích động rồi, có thể là anh quá vội vàng, việc này anh cũng không nói rõ với em, anh chỉ muốn mượn quyền trong tay của cô gái kia để sớm ngày có thành tựu trong sự nghiệp, muốn em sớm vượt qua có ngày tốt lành, từ trong tận đáy lòng chưa từng nghĩ tới cùng em tách ra.”

 

Ôm nhau rất chặt, nhưng đã có một câu nói vang lên trong lòng Miêu Hân Nghiên – không có tiền, không trở thành lý do để phản bội.

 

“Nhưng mà, sau khi anh nói chia tay ngay cả chìa khóa cũng thay đổi, ngày đó đi trường học anh cũng nói không biết em…” Cô vĩnh viễn quên không được cảm thụ lúc đó, trái tim như ngừng đập, cảm thấy như không thể thở nổi.

 

“Anh thừa nhận lúc ấy là do bị hoảng sợ, em suy nghĩ tỉnh táo một chút, nếu như anh thừa nhận em là bạn gái của anh, cô ta còn có thể giúp anh sao?” Cao Vĩ duỗi ra ba ngón tay chỉ lên trời thề, “Cô ta chỉ là bạn gái trên danh nghĩa của anh, em mới chính thức là bạn gái của anh, em nhất định phải tin tưởng anh, được không nào? Còn có, em nhất định phải nói giúp việc của anh trước mặt Tiêu Thiên Hữu, nếu không sau này anh mặc dù không làm ở tập đoàn Thiên Hữu cũng rất khó có chỗ đứng để sống.”

 

Thần sắc của anh ta hết sức lo lắng, bình thường khi anh ta thể hiện loại cảm xúc như vậy, Miêu Hân Nghiên cũng sẽ mặt ủ mày chau, nhưng trước mắt cứ hiện lên tất cả hình ảnh Cao Vĩ cùng cô gái kia chàng chàng thiếp thiếp, giống như ác mộng quấy nhiễu suy nghĩ của cô.

 

“Nếu như anh thật sự là yêu em, bây giờ chúng ta tìm cô ta giải thích rõ ràng. Chỉ cần anh có thực lực không cần dựa vào bất cứ kẻ nào.”

 

Lông mày Cao Vĩ nhíu chặt lại, “Ra nước ngoài học tập mới có thể mở rộng tầm mắt, chẳng lẽ em hi vọng cả đời đều là ếch ngồi đáy giếng?”

 

Miêu Hân Nghiên muốn nói lại thôi, thấy anh ta mềm mỏng như vậy lại nhịn xuống, đáp ứng sẽ bớt thời gian tìm Tiêu Thiên Hữu thương lượng, nhưng một phút đồng hồ Cao Vĩ cũng không đợi được, kéo cô lên xe taxi đi về khách sạn.

 

Cô nhìn đồ lót ở bên ngoài cửa sổ của Cao Vĩ, trên tay anh ta có đeo một chiến nhẫn tình yêu khắc nửa trái tim, mà một nửa khác cô cũng chưa từng thấy qua.

 

Để tay lên lòng bàn tay của anh ta, cố ý lộ ra vết sẹo trên cánh tay, anh ta rõ ràng nhìn thấy, nhưng chỉ nâng tay cô lên rồi hôn xuống.

 

Nhưng mà cái hôn này, thật sự có thể khiến cô lập tức quên mất đủ loại việc ác mà anh ta đã làm.

… .

 

Lần thứ ba tiến vào phòng của Tiêu Thiên Hữu, Miêu Hân Nghiên rất nhanh cho biết ý đồ cô đến.

 

“Cô nói là, tiểu tử kia tự mình đưa cô đến chỗ tôi ở?”

 

“Anh ấy rất cần cơ hội lần này, tôi không biết chuyện này có cùng anh liên quan hay không, nếu có, hi vọng anh tha cho anh ấy một lần.”

 

“Sau đó thì sao? Để cho cậu ta cùng bạn gái như hình với bóng? Cô dứt khoát nên chân đạp hoa sen đầu đội quầng sáng bay lên trời đi thôi.” Tiêu Thiên Hữu khó có thể lý giải mà lắc đầu.

 

Miêu Hân Nghiên giật mình ngơ ngẩn, “Tôi chắc phải đi kiểm tra chỉ số thông minh, vì cái gì vấn đề anh đưa ra tôi lại không nghĩ tới?”

 

Tiêu Thiên Hữu nhún nhún vai, “Như vậy đi, để chứng minh cậu ta thật sự yêu cô, cô gọi điện thoại cho cậu ta, nói tôi có thể thay đổi chủ ý, nhưng điều kiện là đêm nay cô cần ngủ lại, cô dám gọi sao?.”

 

“Tôi đương nhiêm dám, anh ấy nhất định sẽ xông đến cứu tôi.”

 

Tiêu Thiên Hữu đưa tay ra hiệu, sau đó đi vào phòng vệ sinh tắm.

 

Đợi anh đi ra, Miêu Hân Nghiên cầm điện thoại ngồi yên không nói.

 

“Bịch” một tiếng, điện thoại rơi bên chân của anh.

 

Cô đem mặt chôn ở hai đầu gối, “Anh cũng không phải người tốt, lừa gạt tôi là bác sĩ tâm lý.”

 

“Nói dối cũng có tốt xấu, tôi không có vì mục đích nào để cho bạn gái mình cùng người khác lên giường.”

 

Anh ngồi xuống bên giường, chỉ thấy không biết Miêu Hân Nghiên chạm phải dây thần kinh thác loạn, vừa đi vừa cởi bỏ nút áo, không để Tiêu Thiên Hữu từ chối, nàng đã dạng chân ngồi ở trên người của anh, “Anh ta còn nói, anh ta ở bên ngoài… tôi một lần bên ngoài…Một lần là huề nhau sao? Anh ta còn nói, sau khi về nước sẽ lập tức lấy tôi. Tôi nên vui mừng sao?” Nước mắt im lặng rơi xuống ngực của anh.

 

Tiêu Thiên Hữu biết cô đã dần thức tỉnh, tuy phương thức tàn nhẫn, nhưng thà để cô đau một lần rồi vĩnh viễn không nhớ tới loại tình cảm hoan đường và buồn cười này vẫn hơn.

 

Đưa tay lau đi nước mắt của cô, kéo cô vào trong ngực, vỗ lưng.

 

Miêu Hân Nghiên tháo tóc đuôi ngựa, từng sợi tóc rơi xuống, tập kích trên môi của anh trước, cô uể oải nói, “Cứ để cho anh ta xuất ngoại đi.”

 

Trước đó một giây, anh còn cho rằng cô đã tỉnh lại từ trong mộng, giờ phút này mới biết được cô vẫn mê muội không tỉnh như cũ.

 

Một đêm triền miên qua đi.

 

Miêu Hân Nghiên tự tay đem thư mời tập đoàn Thiên Hữu giao tận tay cho Cao Vĩ.

 

Cao Vĩ mừng rỡ như điên, muốn ôm cô thật chặt, nhưng cô đã lùi lại hai bước, xoay người rời đi.

 

“Hân Nghiên, cám ơn em!” .

 

Cô không có dừng bước lại, lúc đi qua thùng tác, ném cái chìa khóa nhà anh ta đưa vào…

 

Tình cảm ba năm không bằng một phần của chức vụ cao sang.

 

Vậy thì như anh ta mong muốn

 

Đi nhanh, nhanh thật nhanh, từ giờ khác này cút ra khỏi thế giới của cô.

 

            5 Liệu cô có đến không ?

Trong sân bay, một đoàn người ở phía sau lưng Tiêu Thiên Hữu, đội ngũ tạm biệt có xu hướng càng ngày càng nhiều.

 

Anh lơ đãng nhìn chung quanh.

 

“Tiêu tổng muốn tìm vị nào?” Nữ thư ký tâm tư kín đáo hỏi.

 

Tiêu Thiên Hữu biết rõ Miêu Hân Nghiên sẽ không tới tiễn anh lên máy bay, bởi vì trước khi cô rời khỏi khách sạn đã nói, anh là bác sĩ tâm lý giỏi nhất, bệnh của cô đã khỏi hẳn rồi, ngày sau không cần gặp lại.

 

Nhưng anh vẫn đem giờ chuyến bay nói cho cô, lúc ấy chưa có suy nghĩ nhiều, chỉ là trước khi rời đi biết cô còn sống.

 

Anh vuốt ve phím bấm điện thoại, càng không thể tưởng tượng nổi, bọn họ không trao đổi phương thức liên lạc cho nhau.

 

Nghe đài phát thanh thông báo tình hình các chuyến bay, anh càng nghe trong lòng càng phiền, đầu óc đều là nước mắt của cô, dường như bao phủ cả năm giác quan của anh.

 

Thoáng nhanh, đi đến trước bàn đăng ký, thư ký đuổi theo tới, anh nói cho cô về tổng bộ trước.

 

Cửa đi ra của sân bay, chỉ thấy một thân ảnh mảnh mai đang né tránh mấy chiếc xe từ từ đi đi.

 

Thị trường chứng khoán lên xuống đã tôi luyện Tiêu Thiên Hữu bình tĩnh cứng rắn vô cùng, đã không nhớ rõ qua bao lâu chưa từng nghe thấy tiếng trái tim đập nhanh như vậy.

 

Có lẽ tình một đêm chỉ thuộc về kích tình đêm đó, nhưng hình ảnh trước mắt lại khắc sâu làm rung động lòng người.

 

Nghĩ đến cô gái này đã hấp dẫn anh từ khi nào, có lẽ khi ở trong sân trường chứng kiến một màn kia, khiến anh không có tình cảm mà lúc đó lại thay cô khiển trách tiểu tử kia, cô lại càng không biết tốt xấu gìn giữ hình tượng cho bạn trai. Khi đó bỗng nhiên có một cái suy nghĩ chạy nhanh qua đầu, nếu như cô gái này làm bạn gái của anh, mặc dù anh nghèo rớt mồng tơi tiền đồ xa vời, cũng sẽ đem toàn bộ sức lực vì cô mà tạo ra một mảnh trời riêng.

 

Anh buông cặp công văn xuống, đứng  đối diện với cô, mở rộng hai tay.

 

Miêu Hân Nghiên ngã vào ngực anh, lã chã rơi lệ, nhưng lúc này không phải vì khổ sở.

 

“Em không biết vì sao lại muốn tới, em vốn định quên hết tất cả của đêm đó, em không biết sao đột nhiên lại thế, em…”

 

“Anh hiểu mà.” Sự xuất hiện của cô, khiến anh kìm lòng không được mà thay đổi hướng đi lúc này.

 

Cô không có cách nào tự tha thứ cho mình đối với người đàn ông mới quen vài ngày nhớ mãi không quên, cố gắng nhớ lại từng chút từng chút lúc cùng Cao Vĩ quen nhau, càng nhớ lại càng đối với cái gọi là thề non hẹn biển thấy buồn nôn.

 

Mà Tiêu Thiên Hữu, rõ ràng là gia tài bạc triệu, lại dùng một trăm đồng không ngừng tạo ra ngạc nhiên, bọn họ cùng nhau mạo hiểm đi bán vé xem phim lậu, lại cùng nhau vui vẻ đếm tiền, từ đó thấy được muốn được thỏa mãn cùng vui vẻ căn bản không cần quá nhiều tiền mới làm được.

 

Cô duỗi ngón tay nhỏ, “Cái vĩ giới này là anh tặng em, em cam tâm mình nguyện đeo nó, để cho em lập tức tiến tới một đoạn tình cảm khác là không có khả năng, khiến cho anh ngay lập tức yêu mến em cũng không có khả năng” Cô lấy gia một chiếc nhẫn nam, “Em đến muộn vì đến cửa hàng trang sức kia, thì ra vĩ giới cũng có cặp đôi, ngày đó anh mới mua một chiếc, em mua một chiếc kia mang về, chờ anh lại tới, chúng ta quyết định có muốn cùng một chỗ hay không, được không nào?”

 

“Quỷ nha đầu, nói ngược nói xuôi hợp tình hợp lý, nhưng trên thực tế vẫn là muốn giam anh lại” Tiêu Thiên Hữu tuy nói như vậy, nhưng vẫn đem vĩ giới đeo lên ngón tay út.

 

Miêu Hân Nghiên che dấu vẻ tươi cười, “Anh, anh thật sự sẽ không ghét một cô nàng ngốc nghếch vì gã đàn ông khác mà tìm cái chết sao?”

 

“Vậy em sẽ không chê anh công tác quá bận mà tìm niềm vui mới chứ?”

 

“Đương nhiên là không, từ lúc mới biết anh đã biết rõ anh là người bận rộn, nếu như không thể chấp nhận sẽ không ở cùng một chỗ.”

 

Anh cười sáng lạn, những lời này thật sự là chạm đến đáy lòng rồi.

 

“Được rồi, một người quá để ý đến những đàn ông trước của phụ nữ chỉ có thể nói là lòng anh ta quá hẹp hòi.”

 

Sau khi nghe xong, cô ngại ngùng nở nụ cười, dắt tay của anh, “Em tiễn anh lên máy bay.”

 

“Nếu như anh không có sửa giờ chuyến bay thì em chỉ có thể đưa vĩ giới cho cánh máy bay.”

 

“A!… Vậy làm sau bây giờ?”  Miệng cô nói vẻ lo lắng, nhưng khóe mắt đang cười.

 

“Không có việc gì, chuyến tiếp theo cũng vào hôm nay.” .

 

“…” .

 

“Tại sao không nói chuyện?” Anh cười cười quỷ dị.

 

“À, em muốn cho anh niếm thử đồ ăn em làm, em biết nấu một chút, có đồ mặn còn có rau còn có súp….” Cô vuốt ve góc áo. Vẫn là ngốc như vậy, cô bé ngốc này vẫn nguyện ý vì người mình thích mà trả giá toàn bộ. Phần không oán hận không hối hận chưa từng thay đổi, chỉ là sẽ không dâng lên cho gã đàn ông vì lợi ích làm tổn thương cô lần nữa mà thôi.

 

Tiêu Thiên Hữu thấy cô bĩu môi, trong lòng nghĩ không thể quá nuông chiều cô, bằng không đợi anh bắt đầu bận rộn khẳng định không chịu nổi, nhưng vẫn không tự chủ hướng về phía phòng vé sửa sang ngày hôm sau.

 

Tiền vẫn là kiếm được đấy, việc thì vẫn còn đấy, nhưng cô gái khiến tim anh đập thình thịch chỉ có một, hiện tại cuối cùng cũng suy nghĩ cẩn thận rồi, hi vọng không coi là quá trễ, hi vọng một ngày nào đó bọn họ sẽ tháo vĩ giới xuống, có thể vì nhau đeo lên biểu tượng ý nghĩa yêu thương vĩnh hằng – nhẫn cưới.

 

Cám ơn những người đã từng làm chúng tôi tổn thương, để cho chúng tôi hiểu được rằng được ở bên nhau bầu bạn quý giá đến mức nào.

 

Hết

Discussion18 Comments

  1. truyện hay, nếu ko đóng cánh cửa này lại thì làm sao ta biết vẫn còn có cánh cửa khác đang mở. ^^

  2. Truyen hay lam *rut khan* cham nuoc mat ca sau*, nhe nhang hoi chua lai hoi ngot rat cuon hut va day y nghia ^^. Nam 9 va nu 9 cung rat de thuong+ tot vo cung, moi nguoi 1 ve~
    p/s: cam on vi 1 mon qua tuyet voi *chao*

  3. truyện hay, ý nghĩa, uhm, anh nam chính tuyệt, chị nữ chính cũng dc. nói chung cặp này đọc hay, thật sự rất có ý nghĩa ;42

  4. truyện thật hay và có ý nghĩa. đúng là trên đời này lắm tên khốn nạn dựa vào bạn gái mà thăng tiến. lúc đầu đọc cảm thấy rất không thích nữ chính vì tình cảm mù quáng nhưng sau rất khâm phục tình yêu đó. thích anh nam chính lắm luôn đúng là nguwòi đàn ông lý tưởng;76 ;76 ;76

  5. Cảm ơn tuyền tỷ ạ ;66 truyện hay lắm ;42
    đọc đoạn đầu thấy thật tức a nữ chính lụy tình quá còn tên người yêu khốn nạn vì tiền và danh vọng mà bán đứng bạn gái mình lẽ ra TTH không nên cho thằng khốn đó cơ hội mới đúng gặp ta ta đạp cho chết luôn đó đồ rác rưởi đó không nên sống trên đời ;46 ;08 ;08

  6. Truyện sâu sắc quá dạy cho ta rất nhiều chân lý yêu thật tâm thật tình nhưng ko nên quá lụy để dẫn nhiều đau khổ, Nam chính đáng iu quá. Thanks tỷ nhìu

  7. Haizzz lên không gặp ÔU , thấy đoản văn nên vào đọc . Rất có ý nghĩa . Nếu ta là nữ 9 ta sẽ lập tức đá bay thằng khốn nạn phụ tình kia ;58 . Sống trên đời ta hận nhất loại đàn ông như thế ;73 . Các chị em chúng ta nhất định phải mạnh mẽ vì trong cuộc sống không có anh Tiêu đến cứu vớt chúng ta đâu ;07

  8. Hay quá. Mình cũng từng trải qua thất tình. Cũng đau khổ, cũng vật vã cho đến khi gặp anh. Cảm ơn người vì đã làm tổn thương tôi để hôm nay tôi có thể tìm thấy người yêu tôi thật lòng ;12

  9. truyện hay và rất ý nghĩa ;67 hân nghiên tuy có bi ai vì gặp phải 1 thằng sở khanh, nhưng tác giả lại cho cô gặp đc thiên nữu, cũng coi như là có phúc oy ;40 vì sự cố nhầm phòng mà gặp đc hạnh phúc cả đời, ta thấy rất đáng ;52
    kiểu con trai như cái thằng sở khanh ở trên ta thấy rất quen nha, hình như là giống như một ai đó ở truyện tiên hôn hậu ái a~ ;56 (pồ cũ của an nhiên ak) ;39
    tks các nàng nhìu nhá ;23

  10. khuongthihuongbrl

    Tình cờ coi lại đoản văn và phát hiện truyện này đọc và thấy hay quá, thực tế nữa, mang lai bài học quý giá đó chứ ^^. thanks nàng!

  11. truyện này rất hay và ý nghĩa ạ , cũng có 1 chút buồn, 1 chút bực mình vì cô gái ngốc đó :) haha

  12. Vì mình rất thích truyện này nên mình chuyển ver đỏan văn này thành fanfic có được không ạ? Sẽ có dẫ link và ghi rõ nguồn ^^

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: