Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 321+322

17

Chương 321: Thật giả khó phân biệt

 Edit: Leticia

So với Tưởng thị, Triệu Tú Nga đối với đề tài này thì phản ứng khá kịch liệt và trực tiếp hơn nhiều.

“Ta nổi tiếng, một nắm đấm lớn có thể chế phục một người, một cánh tay có thể gánh một người chạy. Ngươi đến nhà hàng xóm láng giềng của nhà chúng ta hỏi thăm một chút, ai có thể nói ra nửa điểm sai lầm của ta hay không? Để ta đi đến miếu thờ thề, nếu không ta sẽ thề ngay ở đây để cho ngươi mở mang tầm mắt.” Triệu Tú Nga tay chỉ lên trời nói, tựa hồ nàng là nữ nhân hiền lương trong sạch nhất trong thiên hạ.

“Ngươi lấy cái gì để so với ta? Ta nhổ vào, ta là con dâu được Liên gia dùng tam thư lục lễ rước về, dùng tuyệt bút sính lễ ngàn thúc vạn thỉnh cưới vào cửa đấy. Ngươi là cái gì, chỉ là một kẻ ăn hết bữa nay không biết bữa sau, chỉ biết nhặt lá ăn rau, là kẻ sa cơ thất thế, nhờ có người thân thích, nửa bán nửa tặng đưa vào cửa Liên gia đấy. Ta vẻ vang vào cửa với rương hòm đồ cưới có thể chất lên mấy chiếc xe ngựa, còn ngươi vào cửa như thế nào, chỉ có mình không với một cái túi vải, ngươi tưởng mọi người không ai biết nội tình đấy à, những năm nay ngươi là loại người gì mà bây giờ còn ra vẻ. Họ Tưởng kia, ngươi có cái gì bằng ta mà lớn tiếng nói ta hẹp hòi, bằng ngươi cũng xứng!”

Phân bua cho mình xong, Triệu Tú Nga lại bắt đầu chỉ vào Tưởng thị trách mắng.

Bởi vì hai chị em dâu nói về chủ đề xấu hổ này, nên Liên Mạn Nhi mặc dù muốn tiến lên khuyên can, nhưng cũng không tiện ra mặt. Đúng lúc này, nghe được những lời này vẻ mặt lại càng nhăn lại. Theo những lời Triệu Tú Nga nói về những sự tình này của Tưởng thị, vậy mà nàng một chút cũng không biết, hơn nữa còn là chuyện xảy ra trước khi Triệu Tú Nga gả vào Liên gia.

Xem ra Triệu Tú Nga đối với Tưởng thị đã có một phen vất vả tìm hiểu.

“Ngược lại ngươi lại hướng trên người ta mà đổ phân, còn không phải bởi vì ta nói đến chỗ đau của ngươi. Ngươi đây là con heo trả đũa.” Nhìn Triệu Tú Nga nâng cao bụng bầu, nhao nhao chửi mắng. Tinh thần của nàng vẫn như cũ đặc biệt hào hứng.”Ngươi cho rằng ngươi làm chuyện xấu, giấu diếm đến mưa gió không lọt ra kia. Ta nói cho ngươi, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió. Ngươi là người hiền lương nhất của Liên gia, là đại tẩu trong trắng mà tại bữa tiệc kết hôn của chú em chồng, ngươi không nhịn được mà đi gặp riêng nam nhân, việc này mà ngươi cũng làm ra được. Ta chỉ nói thôi mà miệng cũng run lên, ôi!!!!”

Triệu Tú Nga nói đến đây còn dí dỏm chỉ bờ môi đang cong lên của chính mình.

Ngay từ đầu chỉ là lập lờ nước đôi, châm ngòi thổi gió một hai câu trước mặt Liên Kế Tổ, mà bây giờ nói rõ ràng như vậy. Dường như càng chứng minh Tưởng thị không trong trắng và mới có thể cho thấy sự trong sạch của nàng.

Kỳ thật nhiều khi, đối mặt với rất nhiều sự tình, đại đa số mọi người đều có loại tâm lý này.

Liên Mạn Nhi ở bên trong Tây sương phòng cũng kinh hãi. Chẳng lẽ ngày đó, sự tình Tưởng thị gặp Chu bộ đầu, không chỉ một mình Trương Thải Vân, có người nhìn rồi nói lại cho Triệu Tú Nga sao? Bằng không Triệu Tú Nga bịa đặt không có căn cứ, làm sao lại bịa đặt trùng hợp đến như vậy. Triệu Tú Nga lúc nào thì biết đến chuyện này, hẳn không phải là sớm biết, nếu không dùng tính tình của Triệu Tú Nga đã sớm vỡ lở ra rồi. Nàng hẳn là gần đây mới biết được đấy.

Đúng rồi, trước tiết Đoan Ngọ, Triệu Tú Nga đã từng trở về nhà mẹ đẻ một lần.

“Triệu Tú Nga, miệng ngươi phun ra những thứ gì thế. Ngày ngươi cùng Nhị Lang kết hôn, ta một mực mang theo Nữu Nữu với Đóa Nhi ở cùng một chỗ, ta lập tức tìm Đóa Nhi đến làm chứng. Ngươi nói huyên thuyên, vô cớ làm dơ bẩn sự trong sạch của ta, ta cùng ngươi liều mạng.” Tưởng thị đi qua đánh Triệu Tú Nga.

Lại nói tiếp, chỉ cãi nhau đơn thuần thì Tưởng thị thật đúng là không phải đối thủ của Triệu Tú Nga. Mà người nhà Triệu Tú Nga lại thoải mái, còn Tưởng thị lại không được như thế, cùng Triệu Tú Nga ồn ào, Tưởng thị gây lộn lại không thắng được.

Tưởng thị chính mình cũng biết điểm này. Cho nên bình thường đều tận lực tránh cho cùng Triệu Tú Nga xung đột chính diện. Chuyện ngày hôm nay, thật sự là vượt qua sự nhẫn nại cực hạn của nàng, giận dữ quá mức, nên đã mất đi khống chế.

Triệu Tú Nga không chút nào yếu thế, một bên hoàn thủ, một bên kêu ai ôi!!! ai ôi!!! Lớn tiếng kêu to, chỉ nói Tưởng thị muốn làm gì nàng cùng hài tử trong bụng của nàng.

Liên Kế Tổ ở bên cạnh nhìn cũng không bình tĩnh nữa, lại không tiện tiến lên, chỉ quát to một tiếng trợ thủ. Triệu Tú Nga giống như không nghe thấy, Tưởng thị nghe thấy được, nhưng là trong nội tâm oán Liên Kế Tổ nhu nhược, đứng nhìn thấy nàng bị ủy khuất, nên cũng chỉ làm như không nghe thấy.

Trong sân ồn ào như vậy, phòng trên đang nghỉ trưa, Chu thị cùng Liên Tú Nhi cũng bị đánh thức.

“Có gì muốn nói thì vào trong phòng nói, nói ầm ĩ ở bên ngoài như vậy, các ngươi sợ người ngoài nghe không đủ sao, chuyện đấy có nhiều thể diện lắm à.” Liên Tú Nhi đi ra, đem Triệu Tú Nga cùng Tưởng thị tách ra, truyền lại lời Chu thị, để cho hai người đi lên phòng trên.

“Kế Tổ, ngươi cũng tới.” Liên Tú Nhi hướng về phía Liên Kế Tổ vẫy vẫy tay, rồi dẫn đầu đi vào phòng trên.

Tưởng thị ước gì có thể ở trước mặt Chu thị cùng Liên Kế Tổ biện bạch, tự nhiên là người thứ nhất đuổi kịp Liên Tú Nhi, Triệu Tú Nga cũng không cam chịu yếu thế, hừ lạnh một tiếng, nhấc chân hướng phòng trên đi, Liên Kế Tổ đi theo cuối cùng, cùng đi kiện cáo.

Nữu Nữu nghe thấy bên ngoài Tưởng thị cùng Triệu Tú Nga cãi nhau, bị hù cơ hồ muốn khóc lên, la hét muốn tìm nương. Liên Chi Nhi phải cầm điểm tâm dỗ dành bé, nói Tưởng thị một hồi nữa sẽ đến với bé. Lúc này, đương nhiên không thể để cho Nữu Nữu đi tìm Tưởng thị.

Liên Chi Nhi dụ dỗ Nữu Nữu, Liên Mạn Nhi từ bên trong Tây sương phòng đi ra, nàng muốn biết Chu thị đến cùng sẽ quyết định như thế nào, hơn nữa, không thể không nói, nàng có tư tâm muốn biết Tưởng thị cùng vị Chu bộ đầu kia đến cùng có tư tình hay không.

Bên trong phòng, Chu thị ngồi ở trên giường gạch, Liên Kế Tổ trầm mặt ngồi ở trên giường gạch, Tưởng thị cùng Triệu Tú Nga đứng trên mặt đất, Chu thị đang thẩm vấn. Triệu Tú Nga chỉ ra và xác nhận Tưởng thị gặp riêng chính là Chu Bộ đầu, cũng nói là một hài tử choai choai bên nhà nàng trông thấy. Liên Đóa Nhi cũng bị gọi đến, nàng làm chứng cho Tưởng thị, nói ngày Nhị Lang kết hôn, nàng cùng Nữu Nữu một mực đều cùng một chỗ với Tưởng thị.

Liên Mạn Nhi ở bên ngoài chợt nghe ra có điều gì đó không đúng, trong phòng Chu thị khẽ nhíu mày.

“Nội, vợ Nhị Lang nàng nói những lời kia, đều là nói bậy nói bạ, đặt điều vu khống. Cháu thề với trời, nếu cháu có một chút tâm tư cẩu thả nào, thì để cho thiên lôi đánh cháu đi.” Tưởng thị một lần nữa chỉ tay lên trời thề, sau đó chậm rãi quỳ trên mặt đất.

“Nội, cầu ngài làm chủ cho cháu.” Tưởng thị rưng rưng nói với Chu thị, “Nữ tắc là thanh danh mọi người đều cố gắng giữ gìn nhất. Cháu trong sạch nhưng bị hắt nước bẩn vào người như thế, cái này để cho cháu về sau sống thế nào. Đừng nói là cháu, kể cả Nữu Nữu đi theo cũng bị liên lụy. Cha Nữu Nữu hắn về sau còn muốn khảo thi công danh. Vợ Nhị Lang đặt điều cháu như vậy, cháu cùng nàng bất hòa nhưng cháu không so đo với nàng. Nhưng nàng không nên ở đây rêu rao, chuyện này nàng muốn hại không phải là cháu mà là cha Nữu Nữu kia.”

“Còn có gia của Nữu Nữu, cũng bị xấu hổ theo. Chúng ta toàn bộ Liên gia, đều bởi vì những lời nói dối của vợ Nhị Lang, để cho sau lưng mọi người lấy đó làm chuyện cười, lại để cho người khác xem thường. Lão cô đã đến tuổi làm mai rồi, Tam Lang cũng nên cưới vợ, còn có bọn đệ đệ, muội muội trong nhà. Vợ Nhị Lang tâm tư thật là độc a.”

Ý tứ trong lời nói của Tưởng thị là Triệu Tú Nga bởi vì hận cả Liên gia, mới tạo lời đồn này cho nàng.

Chu thị di di bàn chân, ngón tay khẽ nhúc nhích. Tưởng thị nói ngày đó lúc nào cũng ở cùng một chỗ với Nữu Nữu và Liên Đóa Nhi, bà cũng không tin, bởi vì ngày đó thời điểm Liên Tú Nhi đi ra ngoài tìm Tứ Lang cùng Lục Lang, chỉ trông thấy Liên Đóa Nhi với Nữu Nữu, lại không có Tưởng thị. Liên Tú Nhi trở về trong lúc vô tình cùng bà nhắc tới, nhưng bà cũng không có để ở trong lòng.

Hôm nay Tưởng thị cùng Liên Đóa Nhi lại khẳng định như vậy, Chu thị không thể không đem lòng sinh nghi.

Mặc dù như vậy, chỉ bằng vào lời Triệu Tú Nga mà khẳng định Tưởng thị cùng Chu Bộ đầu gì đó có tư tình, Chu thị cũng không thể hoàn toàn tin tưởng.

Mà xét về cảm tình, Chu thị càng muốn tin tưởng Tưởng thị là trong sạch đấy. Mà theo như lời Tưởng thị, Triệu Tú Nga hận các nàng càng đả động đến Chu thị.

“Mau đỡ vợ Kế Tổ đứng dậy.” Chu thị nói với Liên Tú Nhi.

Liên Tú Nhi liền đi qua, muốn đỡ Tưởng thị. Tưởng thị lại không chịu đứng lên. Hành động này của Chu thị đã nói rõ bà đứng về phía của Tưởng thị, nhưng Tưởng thị không thể cho qua dễ dàng như vậy được.

Chu thị đương nhiên hiểu rõ Tưởng thị muốn làm gì.

“Ngươi đang mang bầu, cũng sắp đến tháng đẻ rồi, sao không yên tĩnh được một chút?” Chu thị chỉ vào Triệu Tú Nga mắng, “Ngươi nghe được từ người nào mấy thứ loạn thất bát tao(lung tung) này, sao ngươi không lớn miệng mà chửi hắn cho ta? Ngươi còn chạy đến trước mặt Kế Tổ nói láo đầu tiên, ngươi là cái người mang đến sự xui xẻo, không đem cái nhà này làm cho lộn xộn lung tung lên, mọi người xa cách, thất bại, thì ngươi không cam lòng đúng không. Ngươi hận chúng ta, không muốn ở nhà chúng ta, ngươi muốn đi đâu thì đi, chúng ta chỉ là cái miếu nhỏ, không chứa được một đại phật như ngươi.”

Mới vừa rồi Liên Kế Tổ còn nói muốn hưu Tưởng thị, đảo mắt, đã là Chu thị đuổi Triệu Tú Nga rồi. Đúng là phong thủy luân chuyển thật nhanh.

“Nội, ngài đừng để những lời hoa ngôn xảo ngữ của nàng dụ dỗ được ngài. Đóa Nhi cùng nàng đã sớm tính toán rồi. Nội là người khôn khéo sao vừa rồi nội không phát hiện lúc Đóa Nhi nói chuyện còn phải nhìn sang chỗ nàng. Chuyện này chắc chắn là có dối trá.” Triệu Tú Nga nói.

Bất đồng với Tưởng thị, khi Tưởng thị vừa nghe nói chữ hưu thì phản ứng rất kịch liệt. Nhưng Triệu Tú Nga thì đối với việc bị đuổi đi, bị hưu thì hoàn toàn không để ý, coi đó là việc không đáng lo. Nàng kiên trì như cũ, lời nàng nói là đúng sự thật.

“Ngươi lại còn ngang ngạnh cãi lại, ngươi thật không biết xấu hổ, nhưng Liên gia chúng ta còn muốn có mặt mũi. Ngươi thì sung sướng rồi, bắt đại tẩu ngươi nhận lỗi sai. Về sau ngươi nếu còn dám nói những lời bát nháo, giả dối như vậy, ta nghi ngờ trong bụng ngươi mang chính là cái kim thai, Liên gia chúng ta không muốn ngươi nữa.”

Thái độ của Chu thị rất kiên quyết, lại nói với Liên Kế Tổ.

“Còn không mau tới, giúp vợ ngươi đứng lên. Ngươi cũng là đồ nhu nhược, ai là người gì ngươi còn nhìn không ra, nghe lời ngoại nhân, vội vàng hắt nước bẩn khiến vợ ngươi bị ủy khuất. Lần này ta trước không cùng ngươi tính toán, sau này nếu ngươi còn tái phạm, hồ đồ như vậy, ta tính toán với ngươi một thể!”

Liên Mạn Nhi ở bên ngoài, nghe ở bên trong Chu thị nhanh như vậy đã chặt đứt được thị phi thì không nhịn được mà âm thầm gật đầu. Lại nói tiếp, gừng càng già càng cay, Chu thị hẳn là biết rõ việc này nếu dính vào thì không phải việc nhỏ, nhanh như vậy mà đã quyết định rồi, đối với mọi người, đối với danh dự của Liên gia là tốt nhất.

Liên Kế Tổ cùng Liên Tú Nhi hai người đỡ Tưởng thị từ trên mặt đất đứng lên, ngồi ở bên người Chu thị.

Triệu Tú Nga thấy Tưởng thị nói dăm ba câu, liền được Chu thị ủng hộ, nàng hiện tại hoàn toàn rơi xuống hạ phong, không khỏi hừ lạnh một tiếng, không phục lắm.

“Bảo ngươi nhận lỗi trước mặt đại tẩu ngươi, ngươi không nghe thấy? Ngươi hôm nay không bồi tội, về sau ngươi cũng đừng làm người Liên gia chúng ta.” Chu thị vỗ vỗ bả vai Tưởng thị, rồi ngẩng đầu, trừng mắt với Triệu Tú Nga, nghiêm khắc nói.

 

 

 

Chương 322: Thổ lộ tình hình thực tế

Chu thị nghiêm khắc như vậy, không chỉ vì làm chủ cho Tưởng thị. Mà vì giữ gìn thanh danh của Liên gia, bà phải làm như vậy, rồi bắt Triệu Tú Nga thừa nhận những lời của nàng là bịa đặt.

Mặt khác, Chu thị làm như vậy, thứ nhất có thể lôi kéo Tưởng thị, lại để cho Tưởng thị cảm kích bà, đồng thời cũng làm mất mặt Triệu Tú Nga, thừa cơ gây khó dễ cho Triệu Tú Nga. Lôi kéo một người, giẫm đạp một người, nâng uy tín của mình, để cho hai cháu dâu về sau càng thêm nghe lời của bà.

Những năm này nắm trong tay việc nội trợ của một đại gia đình, Chu thị cho tới bây giờ cũng không phải là kẻ ngu dốt. Là một người đến một chữ to cũng không nhận ra, tầm mắt chỉ bó hẹp trong đại viện Liên gia, là một mảnh bầu trời của phụ nhân. Chu thị đối với quyền mưu cùng việc nắm giữ nhân tâm là đến từ bản năng, trời sinh khôn khéo.

Chỉ là, Triệu Tú Nga cũng không phải dễ dàng khuất phục như vậy.

Triệu Tú Nga phát giác, nàng đã hoàn toàn ở hạ phong, Chu thị thiên vị Tưởng thị, hoàn toàn nghe không vào lời của nàng rồi.

“Để cho ta bồi tội với nàng, kiếp sau cũng đừng mơ tưởng.” Triệu Tú Nga thì thầm trong miệng, đột nhiên hai tay ôm lấy bụng kêu ai ôi! ai ôi!!!

“Đau bụng, đau chết mất, Nhị Lang, cứu mạng a. Nương, nhanh đến cứu mạng a.” Triệu Tú Nga đưa kim bài miễn tử của mình ra – nàng đang mang hài tử của Liên gia.

Cái niên đại này, chú trọng đến nối dõi tông đường. Thời gian mang hài tử nữ nhân là lớn nhất. Mặc dù là hộ nông dân, đông con cháu, nhưng đây cũng là thói quen, cũng không thể không có chỗ cố kỵ. Đương nhiên, điều này cũng còn tùy người.

Nói thí dụ như Trương thị, mang thai hài tử nên làm cái gì thì làm, cho ăn cái gì thì ăn cái đấy, không kêu khổ không kêu mệt, Chu thị không có đem chuyện nàng sanh con là đại sự gì. Trên thực tế, Chu thị cho tới bây giờ cũng không đem việc sinh con của bất kỳ con dâu nào cho là đại sự.

Nhưng Triệu Tú Nga thì khác. Nàng có thể khóc có thể náo loạn, nói là do hài tử để cho mọi người không thể không nhường nhịn nàng.

Việc tuy không to tát lắm nhưng cũng không có nghĩa nếu như hài tử trong bụng Triệu Tú Nga ở trước mặt Chu thị gặp chuyện không may, nàng sẽ không sợ hãi. Chu thị cũng cố kỵ thanh danh của chính mình, thực tế bà đối mặt Triệu Tú Nga, không phải chỉ vì mấy câu mà bà đã bị cháu dâu gây khó dễ, chịu nén giận với cháu dâu, mà là cách bối phận, cho dù dám đánh, dám náo cũng phải để ý đây là vợ của cháu nội.

Cũng vừa khéo, đúng lúc này Hà thị la cà từ bên ngoài trở về, nghe thấy thanh âm từ phòng trên, thì bỏ Liên Nha Nhi đi chậm do chân bó ở đằng sau, bước nhanh vào phòng trên.

“Sao thế này, vợ Nhị Lang, ngươi đây là làm sao,  thế nào mà bụng lại đau?” Hà thị vừa vào phòng liền hỏi liên thanh.

“Nương, bụng con đau gần chết a.” Triệu Tú Nga tiện đà nghiêng người một cái, phải dựa vào người Hà thị, đồng thời vụng trộm trao đổi ánh mắt với Hà thị. Bất đồng với Chu thị gây khó dễ cho con dâu đã quen, Hà thị  lại bị Triệu Tú Nga nắm trong tay, bị nàng thuần phục rồi. Trước những sự tình này, đôi mẹ chồng nàng dâu rất ăn ý với nhau.

“Nương, nhìn vợ Nhị Lang có vẻ không khỏe. Con đỡ nàng trở về phòng một lúc.” Hà thị hướng Chu thị nói chuyện, rôi đỡ Triệu Tú Nga đi ra ngoài.

Chu thị tự nhiên bị chọc tức nhưng không có chỗ phát tiết.

“Ngươi đi la cà đã trở về rồi, cơm nước xong xuôi ngươi liền đi luôn. Đến giờ cơm ngươi mới biết trở về, nuôi con mèo con chó so với ngươi còn hữu dụng hơn. Ngươi đi thì đi luôn đi, đừng quay về nhà nữa được không.”

“Nương, đây là nhà con mà, con lúc nào cũng phải quay trở về đây.” Hà thị nhếch miệng cười, đối với mắng chửi của Chu thị không chút nào để ý, rồi nhanh chóng đỡ Triệu Tú Nga đi ra ngoài.

Thời điểm Hà thị tiến vào phòng trên, Liên Mạn Nhi  liền xoay người trở về Tây sương phòng.

Triệu Tú Nga cùng Tưởng thị làm ầm ĩ trận này, mặt trời đã nghiêng về phía Tây, những người đi đào rau dại, đi la cà, và những người làm trên núi đều lục tục trở về.. Trương thị cũng từ cửa hàng điểm tâm sáng về rồi.

Không biết Tưởng thị hiện tại đang làm gì đó, cho nên Liên Mạn Nhi cùng Liên Chi Nhi cũng không đem Nữu Nữu mang lên phòng trên, huống chi Liên Chi Nhi đã đem Nữu Nữu dỗ cho ngủ rồi.

Liên Mạn Nhi ở một bên bội phục Liên Chi Nhi, nghĩ thầm Liên Chi Nhi về sau nhất định là một mẫu thân tài giỏi phi thường yêu thương con cái, một bên liền nhỏ giọng nói tất cả chuyện phát sinh cho Trương thị.

Trương thị bị hù nhảy dựng lên.

“Chuyện này còn có người khác trông thấy? Vợ Nhị Lang này cũng quá không biết nặng nhẹ rồi, việc này có thể nói hay sao?”

“Mẹ,  người với người không giống nhau. Tú Nga tẩu tử thấy không có việc gì còn muốn kiếm chuyện kia.” Liên Mạn Nhi nói.

“Chuyện trên đời này a. ” Trương thị thở dài một hơi, “Không sợ không có chuyện tốt, chỉ sợ không có người tốt.”

Ba mẹ con đang cảm thán, thì nghe thấy tiếng rèm cửa được kéo lên, Tưởng thị hai mắt đỏ lên, mặt thì vàng từ bên ngoài tiến vào.

Trương thị vội vàng mời Tưởng thị ngồi xuống.

Tưởng thị ngồi xuống, trước nhìn Nữu Nữu, thấy Nữu Nữu đang ngủ say, nàng mới thở dài một hơi, trong nội tâm cảm kích Liên Chi Nhi cùng Liên Mạn Nhi.

“Chi Nhi, Mạn Nhi, tình cảm ngày hôm nay, đại tẩu nhớ kỹ. Tẩu cũng không có bản lãnh gì, sau này muốn thêu cái gì, may vá cái gì, các muội chỉ cần mở miệng, chỉ cần đừng ghét bỏ tẩu may vá thô thiển, các muội muốn làm dạng gì, tẩu đều làm cho các muội.”

“Đại tẩu, xem tẩu khách khí này.” Liên Chi Nhi cùng Liên Mạn Nhi cười nói.

Tưởng thị rút khăn ra, đem nước mắt vừa trào ra xoa xoa.

“Tứ thẩm, trong lòng cháu bị nghẹn khuất a.”

Bởi vì chủ đề xấu hổ, Tưởng thị nếu không nói, Trương thị cũng không tiện mở miệng hỏi thăm, hiện tại Tưởng thị mở miệng trước rồi, Trương thị cũng đón lấy lời của nàng hỏi thăm vài câu.

“Tứ thẩm, chuyện này cháu chỉ nói cho thẩm biết.” Tưởng thị nức nở hai tiếng, rồi mới nói, “Chu Bộ đầu, là chúng ta quen biết lúc ở trên thị trấn, bởi vì nội Nữu Nữu giúp đỡ hắn viết một trương thiếp mời cho huyện nha, nội Nữu Nữu cùng với đại chất tử của hắn từng uống rượu với nhau, có mấy lần lui tới. Cháu cùng với nương chỉ nhận ra hắn, chứ chưa từng nói chuyện nhiều đấy.”

“Ngày Nhị Lang đón dâu, nương bị nội an bài ở lại giữ nhà, nương muốn gửi lời nhắn cho Hoa Nhi trên thị trấn, nhưng một mực không có cơ hội. Nương biết rõ Chu Bộ đầu cùng Triệu gia là láng giềng gần, nhất định sẽ đi uống rượu mừng. Nương dặn dò cháu, để cho cháu tìm Chu Bộ đầu, hắn làm việc tại huyện nha, nhờ hắn tìm cách truyền tín cho Hoa Nhi. Đóa Nhi cũng biết chuyện này, vừa vặn ngày đó cháu cùng Đóa Nhi mang theo Nữu Nữu đến tòa nhà phía sau, đụng phải Chu Bộ đầu. Cháu bèn đem lời của nương nói với hắn luôn.”

“Cháu cũng biết như vậy có chút không ổn, nhưng đây là chuyện nương dặn đi dặn lại, còn có Đóa Nhi ở cùng một chỗ, gặp Chu Bộ đầu mà cháu không nói, trở về cháu không có cách nào bàn giao với nương.”

Tưởng thị nói nàng cùng Chu Bộ đầu gặp mặt, là tuân theo phân phó của Cổ thị, thỉnh Chu Bộ đầu hỗ trợ truyền lời. Vừa rồi Liên Đóa Nhi chịu vì Tưởng thị làm chứng, điểm này có lẽ không phải Tưởng thị nói dối.

Nhưng có thể nàng không hoàn toàn nói thật.

Nàng cùng Chu Bộ đầu là một mình gặp mặt, đây là Trương Thải Vân tận mắt nhìn thấy đấy.

Trương thị nghe Tưởng thị nói như vậy, lại nghĩ tới một chuyện khác.

“Mẹ cháu muốn nhờ truyền tín, như thế nào không để cho Kế Tổ gặp Chu Bộ đầu, không phải so với cháu thuận tiện hơn nhiều sao. Mẹ cháu là một người đáo để lắm cơ mà.” Trương thị suy nghĩ rồi nói.

Đáo để, là thổ ngữ của Tam Thập Lý doanh tử, đại khái dùng để hình dung một người lõi đời, thông suốt, giỏi về giao tiếp, về lễ nghĩa thì đối xử chu đáo, thỏa đáng

“Tứ thẩm, xác thực là nương phân phó cháu đấy, nếu cháu có nửa câu nói dối thì để thiên lôi đánh xuống a.” Tưởng thị nói xong, lại bắt đầu lau nước mắt, “Tứ thẩm, chuyện này cháu chỉ nói cùng người thôi. Trong nội tâm cháu bị nghẹn khuất, nếu không nói ra với ai chắc cháu bị bệnh mất. Ở trước mặt Kế Tổ hay trước mặt nội, cháu cũng chưa nói, về sau cháu cũng sẽ không nói. Tứ thẩm, những chuyện này đã bị nói ra rồi, nếu nhất định phải chịu tiếng xấu thay cho người khác, vậy hãy để cho mình cháu chịu a.”

“Tứ thẩm, thẩm là người tốt, sự khổ sở của cháu cũng chỉ có ngài mới có thể minh bạch.” Tưởng thị khóc thập phần thương tâm.

“Nhanh nín khóc, cháu là đứa bé tốt, thẩm tin tưởng cháu.” Trương thị vỗ vỗ tay Tưởng thị, hiền hoà nói.

“Tứ thẩm, thẩm hiểu rõ cháu, cháu cho dù chết oan cũng không thành quỷ hồ đồ.” Tưởng thị nức nở nói.

Trương thị ôn nhu, từ ái, tình thương của mẹ thường xuyên bộc lộ, Tưởng thị lúc này cần đúng là sự đồng cảm, thân thiết, biết lắng nghe hơn nữa sẽ không đem lời của nàng tuyên truyền ra bên ngoài.

“Đại chất tử của thẩm kia, người ta châm ngòi hai câu, hắn đã vội tin tưởng, hô hào muốn bỏ cháu. Vốn là chuyện không thể nào, hắn lại cứ như vậy mà tin tưởng, không có cũng biến thành có, giả dối cũng thành sự thật rồi. Những năm này, cháu không có làm gì có lỗi với hắn…” Tưởng thị nhịn không được liền nói ra những bất mãn của mình về Liên Kế Tổ.

“Chuyện kia hắn chính là nhất thời hồ đồ thôi suy nghĩ cẩn thận rồi, hai ngươi vẫn hảo hảo là vợ chồng, chớ vì chuyện này mà để trong nội tâm lưu lại vướng mắc gì” Trương thị khuyên giải nói.

Tưởng thị khóc lóc kể lể một hồi, nàng dù sao cũng là nữ nhân có tự chủ rất mạnh, cũng không có nói sẽ vùng lên hay giở thủ đoạn gì, mà chỉ chậm rãi thu nước mắt. Nữu Nữu trong giấc mộng uốn éo cơ thể một chút, tựa hồ muốn tỉnh lại. Tưởng thị liền lau khô nước mắt, ôm Nữu Nữu, cùng Trương thị cáo từ rồi đi ra ngoài.

“Việc này, rốt cuộc là thật hay là giả?” Tiễn Tưởng thị xong, Trương thị không khỏi nhíu lông mày nói, “Mẹ thấy, vợ Kế Tổ là người tốt, không giống như là cái loại người này.”

“Con cũng không tin đại tẩu thật có cái gì cùng bộ đầu kia.” Liên Mạn Nhi nghĩ rồi nói.

“Con cũng hiểu được vợ Kế Tổ không phải người như vậy a.” Trương thị nói.

“Con chính là cảm thấy, nàng là người thông minh, sẽ không làm chuyện điên rồ.” Liên Mạn Nhi nói ra lời những suy nghĩ của mình. Chu Bộ đầu kia đã kết hôn, Tưởng thị cùng hắn căn bản cũng không có chỗ tốt gì. Tưởng thị tự chủ, tỉnh táo, sẽ không làm ra bất luận sự tình gì đối với chính nàng bất lợi, lại càng không phải là người sẽ vì “tình yêu” mà choáng váng đầu óc.

“Vợ Kế Tổ cũng không dễ dàng, Đại thẩm con thà rằng để cho nàng mạo hiểm tìm Bộ đầu kia nhờ mang hộ tín, cũng không nói cho Kế Tổ, ” Trương thị hướng phòng trên nhìn thoáng qua, “Không phải là con ruột, thì bề ngoài dù đối tốt thế nào, trong lòng trước sau gì cũng cách một tầng…”

 

Discussion17 Comments

  1. tiểu đông tử

    nhiều chuyện quá. đẻ ít thôi đỡ nuôi đỡ nhiều chuyện, cho mỗi đứa mỗi nhà riêng đỡ ồn ào

  2. Thiệt tình là mình chỉ thích chuyện làm ăn của nhà Mạn nhi và tình yêu của tụi nhỏ thôi hehe. Trâu bò cắn nhau thì ai thắng ai thua cũng không có cảm xúc đặc biệt

  3. Mụ chu thị này sao đối với đại phòng khác xa với nhà liên thủ tín a ;14 nhìn mụ điên vậy mà cũng có lúc xử lý chuyện nhà cũng được quá chớ tuy cuối cùng vẫn là vì mục đích riêng của mụ a ;56 haizz hôm nay nhà mạn nhi được êm ái a không bị mụ điên chu thị gây chuyện không biết đến bao giờ nhà mạn nhi mới hoàn toàn được yên ổn a ;55 ;55

  4. Mình thì thấy tập này Chu Thị lại xử lý việc rất tốt. Rất đáng khen. Chỉ tiếc là không thể thẳng tay xử lý con Triệu Tú Nga này mà thôi! Liên K3 Tổ mặc dù là kẻ có học nhưng nhân phẩm ngày càng đáng khinh , vớ vẩn với một cái đầu sáo rỗng chỉ biết ăn bám!

  5. Nhà đại phòng rắc rối lằng nhằng quá đi. Kế Tổ ăn học như k, ng ta ns gì cũg tin, ngu ngốc. Thanks tỷ

  6. haizz đúng là sống trong đại gia đình mệt thật, ngày nào cũng có chuyện ;55 ;55 . Mà thấy tưởng thị khổ thật, tự nhiên chỉ vì nghe lời mà bị liên luỵ, hơn nữa ta thấy hình như ngoài ngũ lang, tiểu thất, liên lão gia ra con trai nhà họ liên này ai cũng nhu nhược hết á, chắc đều bị mụ Chu thị đồng hoá hết rồi ;17 ;17 ;17 .

  7. ghet con mu Trieu Tu Nga.luc nao cung gio tro thui bao gio moi duoc thay canh mu ay bi bao ung nhi?chuong nay thay toi cho Tuong thi qua di.vi me chong ma phai chiu thiet thoi,oan uong?con Lien Ke To thi dai bieu cho nhung ke chi biet li le sach vo sao rong.

  8. không hổ danh là Triệu Tú Nga, đã cãi nhau là cãi đến mức người ta ko nói lại đc, fai nổi điên lên. Chu thị thì lúc nào cũng thiên vị nhà đại phòng, cũng nhờ vậy mà Tưởng thị đc bỏ qua. có điều ko biết ch Tưởng thị nói có đầy đủ chưa nhỉ, hay lại còn giấu giếm chuyện khác nữa

  9. Con mụ tú nga này kinh thật, đúng là khắc tinh của cái nhà này.
    Tưởng thị biết ơn nhà trương thị thì sao, còn không phải con dâu cổ thị sao. Nhà này cũng chả có ai tốt đẹp cả.

  10. Lần đầu tiên thấy Chu thị nghĩ đến thanh danh gia đình xử việc tình nghi T t ngoại tình thật êm thấm mau lẹ
    Nhưng có thể êm thắm mãi,hay LTN lại náo lên nữa

  11. Tưởng tượng mà sống trong cái nhà đó chắc chết mất, ngày nào cũng lôi nhau ra sinh sự, sống sao yên nổi

  12. Gấu áXù Phu Nhân

    Thật mệt…..
    Lại chạy đến nhà 4phòng kể lể…
    Ta k biết nhưng xem chừng liên kế tổ nhu nhược quá, hắn chưa có quyền nếu k ắt hẳn hắn sẽ gia trưởng, độc đoán….

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: