Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 245+246

12

Chương 245: Mua Bò

Edit: Huyền Phạm

Beta: Tiểu Tuyền

“Mạn Nhi, ” Liên Thủ Tín lên tiếng ngăn lại, “Con đứa nhỏ này, đừng làm làm phiền ông ngoại con.” Liên Thủ Tín cho rằng đã thiếu nợ nhà cha mẹ vợ rất nhiều ân tình, sợ Liên Mạn Nhi tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, nói ra cái gì lại để cho người khác khó mà làm được.

Liên Mạn Nhi vểnh miệng lên, trừng Liên Thủ Tín.

“Chuyện này không phải là con muốn nói trước cùng với cha mẹ sao, nếu không thích hợp, thì con sẽ không nói với ông ngoại.” Liên Mạn Nhi nói.

“Xem tính của chàng kia, Mạn Nhi nhà chúng ta rất hiểu chuyện mà. Mạn Nhi, con có lời gì muốn nói cứ nói đi.” Trương thị nói.

“Mẹ, mẹ xem chúng ta mua một miếng đất lớn, ngoại trừ mở vườn rau, thì phần còn lại giữ lại để làm nhà, ngoài ra còn có một ít đất trống, trồng rau cùng trồng hoa mầu đều không hợp thích lắm. Con nghĩ, chúng ta dứt khoát đem nó trồng hai cái cây lớn đi.” Liên Mạn Nhi không có chút nào bị Liên Thủ Tín ảnh hưởng, vẫn vô cùng cao hứng như trước mà nói.

“Trồng quả cây ăn quả hả?” Trương thị ánh mắt sáng rực lên.

“Ta cũng muốn trồng chút ít cây.” Liên Thủ Tín nói. Khi mua mảnh đất kia, chính như lời Liên Mạn Nhi nói, cũng không phải tất cả đều thích hợp để trồng rau và trồng hoa mầu, Liên Thủ Tín cũng có ý định muốn trồng cây lâu năm. Bất quá hắn chỉ nghĩ đến trồng những loại cây như cây liễu, cây dương thụ, những loại này đều là những loại cây thường trồng ở Tam Thập Lý doanh tử.

Trồng cây có thể che mát, có thể điểm tô cho phong cảnh thêm đẹp, nhánh cây khô có thể làm củi, đợi các loại cây lớn, còn có thể chặt cây lấy gỗ bán.

Cây ăn quả đương nhiên có giá trị rất cao.

Tại thời điểm Trương thị còn ở nhà mẹ đẻ, cũng đã chăm sóc qua vườn trái cây. Nàng từ nhỏ đã quen ăn các loại hoa quả, từ lúc đến Tam Thập Lý doanh tử, thì không có cây ăn quả, muốn ăn trái cây chỉ có mua. Liên gia lại vô cùng tiết kiệm, nơi nào mà có tiền mua hoa quả ăn chứ? Hàng năm đều là đợi Trương Thanh Sơn cùng Lý thị đưa chút ít hoa quả đến. Trương thị thích ăn trái cây, nhưng mà làm con dâu người ta, cái yêu thích này liền không thể nói ra rồi. Trương Thanh Sơn hàng năm đưa hoa quả tới, nàng cũng không lấy làm của riêng. Đều giao cho Chu thị, do Chu thị phân chia.

Kết quả có thể nghĩ ra, cuối cùng đến được tay Trương thị ít càng thêm ít, nhiều lắm cũng chỉ có thể nếm thử mùi vị.

Hiện tại đã ra ở riêng, nếu như nhà nàng có thể tự mình trồng một ít cây ăn quả, vậy sau này nàng có thể như lúc ở nhà chưa có xuất giá. Nghĩ đến cái viễn cảnh này, Trương thị ở trong lòng bậc cười.

“Đúng, sao ta lại không nghĩ tới cái kia. Đến xin ông ngoại con cho ta chút ít giống cây ăn quả, như cây đào, cây lê, quả mận…” từ trong miệng Trương thị nói ra một số hoa quả, liền cũng ngồi không yên, bị kích động đến đứng bậc người lên.”Ta tranh thủ thời gian đi tìm vợ Vương Thạch Lưu, nhờ hai vợ chồng nhà nàng mang hộ thư đi.”

Chuyện muốn nhờ chuyển lời tương đối nhiều, lại đều là chuyện quan trọng, nên Trương thị cùng Liên Thủ Tín cùng đi đến nhà  Vương Thạch Lưu.

Mấy người Liên Mạn Nhi đều ở nhà, đem bản vẽ lần trước ra, lại dùng bút lông ở phía trên quyển vở vẻ một chút, đem địa phương có ý định gieo trồng cây ăn quả vẽ vòng tròn lên.

“Mấy chỗ này ta đều dùng để trồng cây ăn quả.” Liên Mạn Nhi nói.

“Ừ, đến lúc đó trồng như thế nào, chỉ sợ còn phải để cho ông ngoại cùng cậu cả đến một chuyến.” Ngũ Lang nói.

Mấy người hài tử nhìn xem bản vẽ, mặt mũi cũng đều tràn đầy ước mơ.

… … …

Ngày thứ hai chính là ngày hợp chợ, Liên Mạn Nhi suy nghĩ những lời nhờ Vương Thạch Lưu chuyển hộ, cũng phải mất vài ngày, thì bên Trương Thanh Sơn mới khả năng giúp đỡ ,đem chuyện làm xong.

Vừa mới ăn xong cơm buổi trưa, Liên Thủ Tín đang muốn mang người tiếp tục đi làm việc, thì bên ngoài cửa hàng liền vang lên tiếng hét gia súc rất to.

“Ai nha, là ông ngoại con đến rồi.” Trương thị trong phòng nghe thấy được, lập tức liền chạy ra ngoài.

Trương thị nói không sai, là Trương Thanh Sơn đến rồi, còn có Trương Khánh Niên, hai người từ một cỗ xe ngựa đi xuống. Liên Mạn Nhi liếc thấy phía sau xe dùng dây thừng buộc một con bò, trên xe còn để một cái khung cày.

Hôm nay vừa nhờ người mang thư đi, Trương Thanh Sơn đã đem bò cùng cái cày đưa tới !

Người một nhà tự nhiên đều mừng rỡ.

“… Vừa vặn ta hôm nay cùng Khánh Niên đi chợ. Vừa đến chợ lớn liền gặp Vương Thạch Lưu. Hắn nói các con muốn mua bò cùng cái cày. Việc này là việc lớn, không thể trì hoãn, ta liền tranh thủ thời gian ở trên chợ tìm cho các con, cũng là mấy đứa vận khí tốt, thoáng cái đã đều mua đủ.”

Trương Thanh Sơn đem chuyện đã trải qua nói một phen cho bọn họ nghe xong, chuyện Trương thị nhờ nhắn hộ liền ưu tiên làm trước, mua được bò cùng cái cày, cũng chưa có về nhà, liền trực tiếp đi đến Tam Thập Lý doanh tử rồi. Cũng theo lời Vương Thạch Lưu nói, bọn hắn mới biết rõ vào canh giờ này, một nhà Liên Mạn Nhi đều ở cửa hàng bên này, nên trực tiếp đến bên trong cửa hàng.

Vì mua bò cùng cái cày, ông và Trương Khánh Niên liền chỉ toàn tâm toàn ý làm, cũng không có làm việc gì khác ở chợ.

“Nhìn xem hình dạng thế nào? Có hài lòng không?” Trương Thanh Sơn liền lại để cho Liên Thủ Tín nhìn con bò cùng cái cày.

Ngũ Lang cùng tiểu Thất ăn cơm xong, còn chưa có đi đến trường, cũng vây tới.

Trương thị liền hỏi Trương Thanh Sơn, con bò cùng cái cày này phải bỏ ra bao nhiêu tiền.

Trương Thanh Sơn cũng không có giấu diếm. Hiện tại giá cả một con bò là từ năm lượng bạc đến mười lượng bạc, Trương Thanh Sơn chọn cho bọn họ con bò này vừa vặn là bò đực trưởng thành, đúng là thời điểm bắt đầu có thể làm việc được, giá là bảy lượng bạc. Đây là Trương Thanh Sơn đi mua, nếu như đổi lại là người khác, sợ là tám lượng bạc đều không mua được. Cái khung cày kia có giá là một lượng bạc một tiền.

Liên Thủ Tín đem trâu cùng cái cày đều nhìn một lần, trên mặt lộ vẻ vui mừng. Mặc dù không hiểu nhiều lắm đi, hắn cũng có thể nhìn ra, đây đều là hàng thượng đẳng. Trương Thanh Sơn hơn nửa đời người rèn luyện được một đôi mắt lợi hại, cũng không phải chỉ để không.

Liên Mạn Nhi cũng cao hứng, việc này tìm Trương Thanh Sơn giúp đỡ là tìm đúng người.

Trương Thanh Sơn cũng thật cao hứng. Trong mấy đứa con gái của ông, Trương thị có tính cách dịu dàng ngoan ngoãn nhất, bộ dáng cũng tốt nhất. Thế nhưng sau hôn nhân lại kém cỏi nhất trong mấy huynh đệ tỷ muội. Trương Thanh Sơn cùng Lý thị không có biểu hiện ra lời nói, nhưng trong nội tâm thương nhất là Trương thị. Trước kia muốn giúp cũng không thể giúp, hiện tại Trương thị đã ra ở riêng chỗ khác, cũng đang chậm rãi mà làm ăn đi lên. Làm phụ thân, Trương Thanh Sơn là người đầu tiên vội vàng muốn giúp. Khó có được một lần Trương thị chịu để cho người mang hộ thư lại nhờ ông hỗ trợ, Trương Thanh Sơn đương nhiên là lập tức buông sự tình khác, liền chú ý giúp khuê nữ trước tiên.

Xem xong con bò cùng cái cày rồi, Liên Thủ Tín và Trương thị liền mời Trương Thanh Sơn cùng Trương Khánh Niên vào trong phòng.

“Đừng vội nghỉ ngơi.” Trương Thanh Sơn khoát khoát tay, ông muốn trước hết xem sản nghiệp mà con gái cùng con rể mới mua được.

“Ông ngoại, ông và cậu cả ăn cơm chưa?” Liên Mạn Nhi vội hỏi, xem canh giờ Trương Thanh Sơn bọn họ đến đây, Liên Mạn Nhi hoài nghi bọn họ vì chạy đi, còn chưa kịp ăn cơm buổi trưa.

“Mang theo lương khô, đã ăn rồi.” Trương Thanh Sơn lên tiếng.

“Mẹ bọn trẻ, tranh thủ thời gian xào hai món đồ ăn…” Liên Thủ Tín vội hỏi.

“Trong bụng vẫn còn no bụng mấy cái vừa ăn, trước không muốn ăn.” Trương Thanh Sơn lên tiếng, “Ta nghe Vương Thạch Lưu nói, mấy đứa hiện tại cũng bề bộn nhiều việc, vậy thì nên làm gì thì làm đi… . Ta xem trước một chút cửa hàng của mấy đứa xây như thế nào rồi.”

Nói như vậy, Trương thị cùng với Liên Chi Nhi liền quay trở lại bên trong cửa hàng nấu cơm cho Trương Thanh Sơn, Liên Thủ Tín, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang cùng tiểu Thất dẫn Trương Thanh Sơn cùng Trương Khánh Niên qua xem cửa hàng đang xây, về sau, lại dẫn hai người đến mảnh đất mới mua nhìn một vòng.

Thời điểm đi xem, ba đứa bé cướp lời nói cho Trương Thanh Sơn biết, địa phương nào muốn xây phòng ở mới, địa phương nào muốn trồng rau, địa phương nào muốn trồng cây.

Trương Thanh Sơn nghe xong mặt mày hồng hào, từ thời điểm đi ra ở riêng mới có một hai năm, nhà khuê nữ của hắn liền thật sự giàu có đi lên.

“Được, mấy miếng đất này trồng hoa màu kém một chút, vừa vặn phù hợp trồng cây ăn quả..” Trương Thanh Sơn nói, “Chuyện cây giống, mấy đứa không cần quan tâm, ta có sẵn rồi. Đến lúc đó cho người đến lấy, ta tới giúp các con trồng.”

Không chỉ mầm cây ăn quả, chuyện trồng cây ăn quả như thế nào đều nhận được giúp đỡ rồi, Liên Mạn Nhi cười trộm.

Đi xem đất trở về, Trương thị cùng Liên Chi Nhi đã làm xong một ít bánh tầng, bốn món đồ ăn, lại nấu một nồi súp.

Trương Thanh Sơn cùng Trương Khánh Niên bề bộn hơn phân nửa ngày, chỉ ăn vài miếng lương khô, đều là vừa đói vừa khát, cũng không khách khí, ngồi ở bên cạnh cái bàn bắt đầu ăn.

Ngũ Lang cùng tiểu Thất xem đất theo trở về, liền đi học. Trương Thanh Sơn cùng Trương Khánh Niên sau khi ăn cơm xong, liền từ bên trong cửa hàng đi ra, Trương Thanh Sơn lại để cho Trương Khánh Niên mang theo Liên Thủ Tín bắt đầu đem bò cùng cày buộc lại. Có buộc dây thừng, đai yên các loại trọn vẹn, còn có roi, nhìn kỹ đều là mới tinh đấy, vậy mà Trương Thanh Sơn ngay cả đề cập đến mấy thứ này cũng không có.

“Khánh Niên, những thứ này bỏ ra bao nhiêu tiền?” Liên Thủ Tín liền nhỏ giọng hỏi Trương Khánh Niên.

Trương khánh Niên cười cười, quay đầu lại nhìn thoáng qua Trương Thanh Sơn.

“Cái gì tiền hay không tiền. Bán cái cày chính là một lão ca của cha đấy, thấy bọn ta mua bộ đồ dùng cho bò, hắn liền đưa cho bọn ta đấy.” Trương Khánh Niên lên tiếng.

“Khánh Niên, nhận không những thứ này cũng không tiện. Đã giúp chúng ta đại ân, cũng không thể lại để cho mọi người ở bên trong kê lót tiền.” Liên Thủ Tín nói.

“Anh rể, huynh đừng nói khách khí.” Trương Khánh Niên nói, “Lại để cho tỷ và mấy đứa cháu trai cháu gái của ta vượt qua ngày tháng tốt lành, thì cái gì cũng đủ.”

Hiển nhiên, bộ đồ này là Trương Thanh Sơn đưa cho bọn họ đấy.

Liên Thủ Tín có chút băn khoăn, nhưng chuyện càng làm cho hắn băn khoăn vẫn còn phía sau.

Đem cái cày lắp xong, Trương Thanh Sơn đem bò tới mảnh ruộng vừa xem lúc nãy.

“Trước muốn đem mảnh đất này cày xới trồng rau đúng không?” Đi đến mảnh đất, Trương Thanh Sơn lại hỏi, “Con cứ đi xem công trình xây nhà đi, thừa dịp này cũng rãnh, cha cùng Khánh Niên đem mảnh đất này cày xới lên cho con.”

Nói xong những lời này, Trương Thanh Sơn cũng không đợi Liên Thủ Tín đáp ứng, ông đã ở phía trước con trâu, lại để cho Trương Khánh Niên ở phía sau vịn cày, mà bắt đầu xới đất.

“Đây là đất mới, cày sâu một chút.” Trương Thanh Sơn còn dặn dò Trương Khánh Niên.

Liên Mạn Nhi đi theo phía sau, một bên xem nghé con cày, một bên đem rễ cỏ từ trong đất ra ném đến đầu đất bên kia.

“Ông ngoại, ông nghỉ một chút, để cho con tới dắt bò thử xem sao.” Nhìn một hồi, Liên Mạn Nhi kích động.

“Con cùng Thái Vân tỷ của con giống nhau, cái gì cũng đều muốn thử.” Trương Thanh Sơn ha ha cười, đợi cày ra hai cái rãnh, mới đưa dây cương cho Liên Mạn Nhi.

“Đi dọc theo bên cạnh rãnh , chớ đi lệch ra…” Trương Thanh Sơn đứng ở bên cạnh nói cho Liên Mạn Nhi phải như thế nào dắt bò.

Liên Mạn Nhi cảm thấy rất mới lạ, nàng là lần đầu tiên làm loại chuyện lặt vặt này, cách nghé con gần như vậy, hơi thở ẩm ướt của nghé con phun trên tay của nàng.

Trương Thanh Sơn chỉ cho Liên Mạn Nhi, làm một lát sau liền nghiện, đã đem dây cương lại đi qua tiếp.

Cày ra khoản được bốn năm đường, Trương Thanh Sơn liền ngừng lại, lại để cho trâu nghỉ một chút.

“Khánh Niên, con trở về trước đi.” Ngẩng đầu nhìn ngày, Trương Thanh Sơn lên tiếng, “Nói với Nương con, cha muốn ở lại  đây vài ngày.”

 

Chương 246: Xe bò

Edit: Huyền Phạm

Beta: Tiểu Tuyền

Trương Thanh Sơn lại để cho Trương Khánh Niên đi về nhà, ôn muốn ở lại vài ngày. Liên gia từ trước cho tới bây giờ đều không có nuôi gia súc lớn, Liên Thủ Tín đối với phương diện này đương nhiên chỉ là người học nghề. Trương Thanh Sơn muốn lưu lại, một mặt là thấy công việc của bọn họ nhiều, muốn giúp con gái cùng con rể vài việc, một mặt khác là muốn dạy Liên Thủ Tín nuôi trâu như thế nào.

Liên Thủ Tín đương nhiên hiểu rõ ý tốt của Trương Thanh Sơn, nên trong lòng rất là cảm động.

Trương thị cầm cái rổ, bên trong dùng bao vải bao mấy cái bánh lại, để cho Trương Khánh Niên trên đường ăn, còn có một bình rượu, là để cho hắn mang về cho Lý thị cùng bọn nhỏ ăn. Từ thời điểm lễ mừng năm mới, Liên Mạn Nhi có làm một vò rượu, người một nhà đều rất thích uống, về sau lại mua chút ít gạo nếp, ủ thêm hai vạc rượu nữa.

Liên Mạn Nhi thì trở về khu nhà cũ một chuyến, cầm bảy lượng bạc, một xâu tiền cùng một chuỗi tiền, cũng dùng bao vải bao lại, giao cho Trương Khánh Niên.

Trương Khánh Niên đem tiền thu lại. Tám lượng bạc không phải số lượng nhỏ. Hắn và Trương Thanh Sơn đi chợ, trên người cũng không mang nhiều tiền như vậy. Cũng là hai người bọn hắn tại chợ la Mã Bố Lý có chút danh tiếng, nhiều người biết đến, vì vậy cái cày cùng con trâu này bọn hắn mang về, nhưng vẫn còn thiếu nợ tiền người ta. Đoạn đường này trở về, hắn vừa vặn có thể đem tiền trả cho người bán.

Trương Thanh Sơn lại đối với Trương Khánh Niên dặn dò mấy câu, đưa mắt nhìn Trương Khánh Niên đi rồi, lúc này mới lại quay lại trong đất, lại để cho Liên Mạn Nhi dắt trâu, ông ở phía sau vịn cày, hai người cười cười nói nói mà bắt đầu  làm.

Đợi đến lúc Ngũ Lang cùng tiểu Thất đi học trở về rồi, đều bị kích động mà nhào đầu thẳng về phía trước. Liên Mạn Nhi không có biện pháp, chỉ có thể đem việc dắt trâu nhường lại.

Trong nhà Liên Mạn Nhi đầu tiên là mua heo con, sau đó lại thêm một đám gà con cùng vịt con, hiện tại lại thêm nguyên một con gia súc lớn, là con bò Tiểu Hoàng này. Cái này đầu bò nhỏ liền thoáng cái thay thế những con vật trước đây, trở thành vật tốt nhất trong lòng Ngũ Lang cùng Tiểu Thất.

Ngũ Lang tuổi lớn hơn một chút, biểu hiện còn không rõ ràng, tiểu Thất thì lại không biết che dấu, vui cười đều hảo hảo mà lộ ra ngoài nha. Vây quanh con bò Tiểu Hoàng làm nó giật nảy mình.

“Đợi các loại cỏ dài ra rồi, ta vừa tan học, ta liền mang ngươi đi ăn cỏ. Ta biết rõ một chỗ, chỗ kia có cỏ rất là non. Nơi này chỉ có một mình ta biết rõ, người khác cũng không biết.” Tiểu Thất ghé vào bên tai con bò nhỏ Tiểu Hoàng nói thì thầm, thật giống như con bò Tiểu Hoàng có thể nghe hiểu lời mà hắn nói. Về sau cùng với hắn tựa như một đôi bạn tốt vậy.

Bò Tiểu Hoàng còn nhỏ, muốn chậm rãi thích ứng công việc cày đất. Trương Thanh Sơn rất yêu quý nó, bởi vậy sau khi đem vườn rau cày xong, liền cởi cái cày, lại để cho bò Tiểu Hoàng nghỉ ngơi.

Tiểu tử này là bò nhà bọn họ rồi, nên phải làm cho con bò Tiểu Hoàng cái chỗ ở.

“Đem bó củi ở bên trong đường hẻm đem đến ngoài cửa lớn, để ở bên cạnh, rồi đem bò nhốt ở bên trong đường hẻm.” Liên Thủ Tín đề nghị. Khu nhà cũ bên kia, giữa chuồng heo cùng cửa lớn còn có một cái đường hẻm, cái đường hẻm kia ước chừng có bốn năm xích chiều rộng. Nuôi con trâu nhỏ này không tính là rộng rãi nhưng cũng đủ dùng rồi. Liên Thủ Tín thì cho là như vậy.

“Cha bọn nhỏ, chúng ta nuôi mấy con vịt con, mà nội bọn nhỏ đã ngại ầm ĩ, đối với ta cũng không cho chút mặt mũi nào. Con trâu này thì càng lớn hơn, chàng không thấy nhà Vương Thạch Lưu là dạng gì sao? Ta sợ lần này Nội bọn nhỏ lại càng không muốn.” Trương thị đưa ra nghi vấn.

Liên Thủ Tín đã trầm mặc. Hắn biết rõ Trương thị nói không sai.

“Vậy thì không còn biện pháp nào. Không để tại đó nuôi thì chúng ta còn có thể đặt ở đâu nuôi? ” Liên Thủ Tín nói.

Tuy ở bên này xây cửa hàng, đằng sau mảnh đất kia sau này còn để cho hai đứa con trai dựng nhà. Nhưng mà trong nội tâm Liên Thủ Tín, khu nhà cũ là nhà của hắn. Hắn mua trâu, không để tại trong nhà nuôi còn có thể mang đi nơi nào nuôi ?

“Cái hẻm kia của mấy đứa.” Trương Thanh Sơn mở miệng nói, “Cha nghĩ có chút chật chội, con bò này ở bên trong, sợ là không thể chuyển động. Hơn nữa vóc dáng của con bò này còn lớn lên nữa.”

Trương Thanh Sơn cho rằng, chuồng bò thì phải rộng rãi một ít.

“Con cũng biết, thế nhưng ngoại trừ chỗ kia, thì không có nơi khác thích hợp, cũng không thể đem chuồng trâu chuyển đến bên trong vườn rau xanh.” Liên Thủ Tín nói.

“Cha, chúng ta ở tại đây dựng cái chuồng bò đi.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.

“Tại đây dựng?” Liên Thủ Tín nhất thời không có kịp phản ứng, “Cái này thoạt nhìn, có chút bất tiện.”

“Cha, con bò này, về sau do ai chăm sóc?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

“Đây còn phải nói, đương nhiên là do cha chăm sóc.” Liên Thủ Tín lập tức lên tiếng. Một đầu bò, đối với hộ nông dân mà nói, là tài sản quan trọng, chủ yếu là giúp đỡ trồng trọt. Có nhà, việc coi trọng bò thậm chí còn vượt qua con dâu.

Tục ngữ nói ngựa không lén ăn cỏ ban đêm thì không mập, đối với bò cũng không khác mấy. Liên gia mặc dù không có nuôi qua bò, nhưng mà Liên Thủ Tín cũng biết, những con bò kia, nhà nào chăm sóc tốt, trong đêm ít nhất phải dậy một lần, đến chuồng bò để chăm sóc, cho ăn, uống nước các loại.

Việc này bụng làm dạ chịu mà rơi vào trên vai nam đinh trưởng thành duy nhất trong nhà hiện tại, chính là Liên Thủ Tín.

“Cha, cha ngẫm lại đi, qua hết năm, cha chẳng phải đều ngủ ở bên này hay sao?” Liên Mạn Nhi cười.

Liên Thủ Tín vỗ đầu một cái, đúng vậy a, hắn như thế nào đã quên. Tự khi mở ra cái cửa hàng mới, hắn nhiều khi, đều ngủ ở bên trong cửa hàng. Hiện tại phải xây nhà, thời gian hắn ở lại bên đây ngày càng nhiều. Cái con trâu này đương nhiên là nuôi ở bên đây, để hắn thuận tiện chăm sóc.

Người một nhà đều nở nụ cười.

Liên Mạn Nhi cũng cười, nghĩ thầm, tư duy theo quán tính thì trình độ ngoan cố cũng không thể xem thường. Mặc dù vất vả cần cù lao động bỏ nhiều công sức ở bên này, nhưng mà trong nội tâm Liên Thủ Tín, nhà vẫn là khu nhà cũ. Bất quá, chờ bọn hắn tự tay đem mảnh đất này từng chút một khai hoang xong, đem phòng ở mới xây hoàn thành, thì cách nghĩ của Liên Thủ Tín cũng sẽ từ từ cải biến đi theo.

Muốn đem chuồng bò dựng ở bên cạnh cũng có thể nhưng chỗ cửa hàng mới không có tường rào chung quang, Liên Thủ Tín lo lắng. Cuối cùng quyết định, vẫn vào trong miếu thương lượng một chút, trước đem bò nuôi tại bên trong đường hẻm chỗ đằng sau cánh cổng.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ có quan hệ vô cùng tốt với người trong miếu, bởi vậy Liên Thủ Tín vừ cùng trụ trì nói một tiếng, trụ trì liền đáp ứng.

Bởi vì xây nhà, vật liệu gỗ đều đã có sẵn, Trương Thanh Sơn lập tức liền mang theo Liên Thủ Tín bắt đầu dựng chuồng trâu. Một bên dựng chuồng trâu, Trương Thanh Sơn ở một bên nói cho Liên Thủ Tín, khi nuôi trâu phải chú ý những chuyện nào. Ngũ Lang cùng tiểu Thất đi theo bên cạnh phụ giúp, cũng đều nghe rất chăm chú.

**… … **

Lúc ăn cơm tối, Liên Thủ Tín cố ý mời Liên lão gia tử tới, cùng Trương Thanh Sơn uống rượu.

Chứng kiến Liên Thủ Tín mua bò cùng cái cày, Liên lão gia tử cũng thật cao hứng.

“Còn sợ các con bận không thể trồng trọt được, hiện tại đã có cái cày, ta liền không phải lo lắng cho các con nữa rồi.” Liên lão gia tử nói.

Ăn xong bữa cơm, Liên lão gia tử muốn Trương Thanh Sơn cùng hắn trở lại khu nhà cũ, nói hai người nằm ở đầu giường gần lò sửa, hảo hảo tán gẫu. nhưng Trương Thanh Sơn không có đáp ứng.

“Con bò này còn nhỏ, hơn nữa vừa mua được, sợ có chút chuyện sẽ xảy, ta phải ở bên cạnh giúp đỡ chăm sóc trông nom.”

Thời điểm Liên lão gia tử nghe Trương Thanh Sơn nói như vậy, cũng không có miễn cưỡng.

Liên Thủ Tín liền đưa Liên lão gia tử đi ra ngoài, sau đó Liên Mạn Nhi đi ra ngoài hắt nước, đã nhìn thấy Liên lão gia tử cùng Liên Thủ Tín đứng tại đường lớn đối diện, đang nhỏ giọng nói chuyện.

“Vừa rồi có cha vợ con ở đó, ta không tiện hỏi.” Liên lão gia tử đối với Liên Thủ Tín nói, “Con trâu cùng cái cày này, là tiền của mấy đứa bỏ ra à? ”

“… Nói muốn mua, không nghĩ tới lại nhanh như vậy, bọn con cũng chưa có lấy tiền ra. Ông ngoại bọn nhỏ liền đưa tiền ứng trước, để lúc cậu cả bọn nhỏ trở về sẽ mang tiền đi trả lại.” Liên Thủ Tín đối với Liên lão gia tử cũng không có giấu diếm.

“Ừ.” Liên lão gia tử tựa hồ thở dài một hơi, “Cái này con làm đúng, cha vợ con đối với con là mười đầu nhân, con không thể quên ơn người ta.”

Mười đầu nhân, là thổ ngữ ở đây của bọn họ, ý tứ đại khái là mười phần mười, trăm phần trăm thật lòng. Liên lão gia nói lời này, là nói Trương Thanh Sơn đối với Liên Thủ Tín vô cùng tốt.

“Con biết rõ. Dây cột bò cùng những thứ khác, là ông ngoại bọn nhỏ bỏ tiền ra, ta đưa tiền trả nhưng ông không lấy.” Liên Thủ Tín nói.

“… Đừng ngại cha quản rộng, cha cũng là quan tâm cho các con. Các con hiện tại xây nhà, lại mua đất, còn mua trâu cùng cái cày, cái này mà chồng lên cái kia, lão Tứ, tiền của các con có đủ dùng không?” Liên lão gia tử lại hỏi.

“… Những thứ này đều là không mua không được, không có biện pháp, tiền dù bị eo hẹp nữa cũng phải mua.” Liên Thủ Tín nói.

“… Cha cũng không thể giúp cho con việc lớn gì, ba mươi mẫu đất kia của con, tất cả hạt giống, ta đều cho con.” Liên lão gia tử nói.

“Cha… , ” Liên Thủ Tín kêu một tiếng, “Đến lúc đó con đem tiền  hạt giống trả cho cha.”

Tựa hồ sợ Liên lão gia tử cự tuyệt, lời nói kế tiếp của Liên Thủ Tín nói ra rất nhanh.

“Cha, con đã đi ra ở riêng, nên trả tiền thì con trả tiền, miệng người nhiều, nếu có cái gì nói ra, như vật cũng không tốt. ”

Liên Thủ Tín đây là vì Liên lão gia tử suy nghĩ, sở dĩ xây nhà cũng không cho Liên lão gia tử tới làm giúp, cũng là ý tứ này. Liên gia hiện tại nhiều người nhiều miệng, hắn ở riêng rồi thì khác, Liên lão gia tử một lần nữa đưa cho hắn sức lao động hoặc là tài vật, sợ rằng huynh đệ cùng nhóm cháu trai của hắn, bọn họ sẽ nói lời không dễ nghe.

“Lão Tứ, con đừng nhạy cảm. Thời điểm ở riêng cha đã nói rồi, cho mấy đứa khẩu phần lương thực một năm, các loại hạt giống thì cũng không có nhiều, con cũng đừng lại nói với cha việc tiền hay không được rồi.” Liên lão gia tử nói những điều này xong, liền xoay người đi, cũng không cho Liên Thủ Tín tiễn đưa ông. “Trở về cố gắng đối đãi tốt với cha vợ con. Trời tối ngày mai, đưa cha vợ con đến nhà ăn cơm.”

Trương Thanh Sơn tại Tam Thập Lý doanh tử liên tiếp ở ba ngày, đem đất nhà Liên Mạn Nhi mới mua đều xới ra một lần, còn giúp đem cái vườn rau kia dọn dẹp. Chỉ cần đợi đến mùa, tu chỉnh lại luống rau, là có thể trồng rau rồi.

Đất dọn dẹp vườn rau không lớn, chỉ có năm phần.

“Tham thì thâm, đất đai khác với những thứ khác.” Trương Thanh Sơn cùng Liên lão gia tử đều nói, “Cái mảnh đất này, chờ lúc mấy trồng hoa màu lên đó sẽ biết, chỉ riêng việc nhổ cỏ cũng khiến cho mấy đứa bận tối mặt. Đừng lấy đất hoang ra mà tưởng mọi chuyện đơn giản, đợi mấy đứa chăm sóc mấy năm, mới có thể chăm sóc thành thục đấy.”

Hai người này đều là người già có kinh nghiệm đối với việc trồng hoa màu, lời bọn họ nói ra chính là những kinh nghiệm đã được đúc kết ra. Liên Mạn Nhi đương nhiên chỉ có khiêm tốn học hỏi.

“Các con đã có cái cày, cũng nên mua một chiếc xe.” Đem vườn rau thu thập xong, về sau, Trương Thanh Sơn liền đối với Liên Thủ Tín nói.

Liên gia có một cỗ xe ba gác, năm trước thu hoạch vụ thu kéo lương thực, kéo bó củi vào trong nhà, đều dựa vào nó. Liên Thủ Tín đi ra ở riêng, chỉ có hai bộ xẻng, cuốc sắt, cùng lưỡi hái, năm nay đầu xuân, bọn hắn lại mua thêm hai bộ. Nhưng xe ba gác bọn họ còn không  có.

“Con cũng có ý định mua xe ba gác.” Liên Thủ Tín nói.

“Các con trước kia không có mua bò, hiện tại có bòrồi, nên mua xe bò.” Trương Thanh Sơn nói, “Loại này, bình thường đi hợp chợ mua thứ gì đấy, có một cái xe bò, cũng thuận tiền nhiều hơn.”

 

Discussion12 Comments

  1. Nhà MN đang khá lên,nếu Chu thị khôn ngoan đã dổi thái độ,Liên Lão tử còn mừng cho con cháu,bà vợ ông cứ lo nghĩ ghanh ghét với con,dâu,cháu,thật u mê

  2. Gấu áXù Phu Nhân

    Ôi. Dắt trâu nghé đi cày, này Cáo còn bé cũng dắt cho ba cày ruộng lúa. Hihi.
    Tiểu Tuyền tỷ tỷ, đề chương là.mua bò, nhưng trong truyện thường lẫn 1chút, ví như “nghé” là chỉ con trâu non, chưa trưởng thành. “Bê” là chỉ bò chưa trưởng thành. Có đoạn dùng bò, có đoạn dùng trâu, lại có đoạn dùng nghé. Muội k biết chữ viết với phát âm của trâu bò bê nghé có giống nhau k, nhưng hay là tỷ tỷ cố định 1con thôi cho đỡ nhầm lẫn.

    Ôi a…. trương thanh sơn này làm người thực tốt. Trương thị là thật may mắn có ng cha tốt, yêu thương nữ nhi.
    Cảm xúc đọc chương này nhiều quá…….

  3. Liên lão gia thật là một người cha tốt.. thế mà con cái lại ko được như thế.. chả trách ng ta bảo : cha mẹ sanh con trời sanh tính.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: