Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 233+234

8

Chương 233: Phân chuồng.

Edit: Ntsubasa04

Liên Mạn Nhi âm thầm nhíu mày, Chu thị che chở Tưởng thị, nhưng lại sai sử Diệp nhi, thật là bất công.

“Diệp nhi là một đứa bé, thì làm được cái gì? Đại tẩu tay chân khéo léo, cháu thích ăn đồ đại tẩu làm.” Không đợi Liên Diệp Nhi có phản ứng gì, Triệu Tú Nga liền cười nói, “Đại tẩu, tẩu không muốn đi sao? Không nể mặt ta cùng Nhị lang, cũng nể mặt đứa cháu chưa sinh ra của tẩu chứ, làm phiền tẩu.”

Lời này, giọng điệu này, cũng không phải sai sử Tưởng thị, ngược lại có chút giống làm nũng cùng Tưởng thị.

“Tú Nga vừa có thai, miệng càng thêm lợi hại.” Tưởng thị liền cười nói, “Những thứ muốn ăn, cả một xe ngựa cũng chỡ không hết. Đứa nhỏ trong bụng này, về sau sinh hạ cũng là người khéo miệng.”

Tưởng thị nói như vậy, nhưng vẫn đi xuống kháng, đến gian ngoài giã gừng giã tỏi, pha nước tương cho Triệu Tú Nga,.

Triệu Tú Nga đã có chút không vui. Nàng cho rằng Tưởng thị thoại lý hữu thoại (câu nói có hàm ý khác), không có lòng tốt.

Liên Mạn Nhi đem chén bánh canh lớn cho Liên lão gia tử, Liên lão gia tử cũng không lập tức ăn.

“Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đều đi học, các con tiêu dùng nhiều. Để chút tiền cho mẹ con làm chút đồ ăn ngon cho Ngũ Lang cùng Tiểu Thất, đừng cứ đưa cho ta. Ta cái gì cũng không thiếu.”

Trong lúc nói chuyện, Tưởng thị đã bưng một chén nước tương trở về. Tưởng thị ngồi xuống trên kháng, Triệu Tú Nga ăn một miếng cơm, gắp miếng khoai tây chấm nước tương ăn.

Liên Mạn Nhi xoay người tính rời đi, thì đột nhiên nghe thấy oa một tiếng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Triệu Tú Nga lắc lắc đầu, một ngụm phun ở trên người Tưởng thị, Tưởng thị đưa hai tay đưa ra, sắc mặt rất là khó coi.

Một phòng mọi người dừng đũa, nhìn qua Triệu Tú Nga cùng Tưởng thị.

Triệu Tú Nga phun xong rồi, dùng khăn xoa xoa miệng, cười áy náy với Tưởng thị.

“Xem này, hôm nay nước tương này cũng không biết có mùi gì lạ. Ta ăn một miến, bụng đã chịu không nổi .”

Tưởng thị cùng Triệu Tú Nga nhìn nhau liếc mắt một cái. Triệu Tú Nga lại cười cười. Tươi cười này, hoàn toàn không có chút xin lỗi ở bên trong, ngược lại là trắng trợn đắc ý, khiêu khích. Tưởng thị biết, Triệu Tú Nga cố ý phun ở trên người nàng, mà lời nói vừa rồi của Triệu Tú Nga. Còn ẩn ẩn ám chỉ, là nàng pha nước tương có vấn đề.

“Đại tẩu, tẩu giận ta sao?” Triệu Tú Nga thấy sắc mặt Tưởng thị khó coi, càng giả vờ làm nũng.

“Sao có thể.” Tưởng thị miễn cưỡng cười nói, “Bà nội, mẹ. Nhị thẩm, tam thẩm, mọi người ăn trước, con đi thay đổi xiêm y.”

Tưởng thị nói xong, đã đi xuống kháng, nhanh chóng đi ra khỏi phòng. Thẳng đến gian ngoài, mới rơi lệ.

Triệu Tú Nga thấy Tưởng thị đi rồi, nàng cũng không ăn cơm nữa.

“Một chút cũng ăn không vô đi. Ai u. Cái mùi này, là canh thịt sao?” Triệu Tú Nga cố ý hết nhìn đông tới nhìn tây.

Trên bàn cơm tất nhiên là một chút thịt cũng không có, trừ bỏ bát bánh canh Liên Mạn Nhi đưa tới kia, canh kia chỉ dùng thịt xương đầu để hầm .

“Nhị lang. Đem bát này cho vợ con đi.” Liên lão gia tử đã đem bát bánh canh Liên Mạn Nhi bưng tới mặt, để trước mặt Nhị lang.

“Ông nội. Như vậy làm sao được!” Nhị lang nói, nhìn xem bát bánh canh trước mặt, lại nhìn xem Triệu Tú Nga bên kia. Hắn đau lòng vợ cùng đứa nhỏ trong bụng, nhưng mà Liên gia có quy củ, có cái ăn đều sẽ ưu tiên trưởng bối.

“Ta hôm nay không muốn ăn cái này, cho con thì nhận đi.” Liên lão gia tử nói.

Liên Mạn Nhi không có ở lại trong phòng mà đi xuống, thời điểm đi đến gian ngoài, liền thấy Tưởng thị đã lau khô xiêm y trên người, đang cầm khăn lau nước mắt.

“Mạn Nhi, muội đừng chê cười ta, ta là bị bụi bay vào mắt.” Tưởng thị thấy Liên Mạn Nhi, liền che giấu nói.

“À.” Liên Mạn Nhi sửng sốt một chút.

“Mạn Nhi, mau trở về ăn cơm đi.” Tưởng thị nói xong, liền xoay thân đi tây sương phòng thay quần áo thường.

Liên Mạn Nhi trở về tây sương phòng ăn cơm, không nói gì đến chuyện xảy ra ở thượng phòng.

Các nàng vừa cơm nước xong, Liên Diệp Nhi đã tới đây.

“Mạn Nhi tỷ, bánh canh mọi người đưa cho nội, đều cho Tú Nga tẩu ăn.” Liên Diệp Nhi nói cho Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi à một tiếng, xem ra cuối cùng, Nhị lang vẫn đem bánh canh cho Triệu Tú Nga.

“Tú Nga tẩu ăn xong rồi, nói vị vẫn còn, chính là…” Liên Diệp Nhi nói đến đây, tạm dừng một chút.

Liên Mạn Nhi chỉ biết, kế tiếp khẳng định không phải lời gì hay.

“Tú Nga tẩu nói bánh canh đưa qua không phải màu trắng, nàng nói Tứ thúc Tứ thẩm đưa đồ cho nội, còn luyến tiếc dùng bột mì trắng.” Liên Diệp Nhi đã đem lời nói của Triệu Tú Nga nói một lần.

Liên Mạn Nhi bị tức nở nụ cười.

“Đồ chúng ta đưa cho ông nội, nội chưa ăn? Đều cho nàng ăn?” Trương thị ở bên nghe thấy được lại hỏi.

“Cũng không phải.” Liên Diệp Nhi lại đem chuyện Triệu Tú Nga như thế nào nôn mửa, Liên lão gia tử như thế nào đem bát bánh canh kia tặng cho Triệu Tú Nga, nói lại một lần.

“Mạn Nhi, việc này con trở về sao chưa nói?” Trương thị hỏi.

“Cái này cũng không có gì lạ, nếu mỗi ngày đều nói thì nói mãi không xong, con cũng không làm gì được.” Liên Mạn Nhi nói. Triệu Tú Nga mang thai tới nay, mỗi ngày động một tí sẽ hành hạ nho nhỏ, gây khó dễ cho mọi người.

Nàng chưa nói, là không muốn làm cho Trương thị cùng Liên Thủ Tín tức giận. Triệu Tú Nga đều gây khó dễ cho mọi người, chỉ có Chu thị, Liên lão gia tử cùng Liên Tú Nhi tạm thời may mắn thoát khỏi. Đây cũng không phải nói Triệu Tú Nga không thử qua.

“Con nói cũng phải.” Trương thị nghĩ nghĩ nói, “Vợ Nhị lang mang thai, quả thật có thể hành hạ người khác. Mẹ thấy tính tình ông bà nội con đều bị nàng sửa lại, nếu như trước kia, như thế sẽ lãnh đủ a!”

Bên này đang nói chuyện, thì Tưởng thị từ bên ngoài vào được. Nàng đã thay đổi một thân xiêm y, chẳng qua đôi mắt còn có chút đỏ lên. Trương thị nghe xong lời nói Liên Diệp Nhi vừa rồi, nên đối với Tưởng thị cũng rất đồng tình.

“Vợ Kế Tổ, qua kháng ngồi đi.” Trương thị tiếp đón Tương thị, “… Thật ủy khuất con.”

Trương thị một câu, làm cho Tưởng thị nhịn không được rớt nước mắt.

“… Nàng ta không phải nôn thật sự, là cố ý làm bẩn con, hướng trên người con phun … . Chỉ nói có thai, là tiểu tử, thì liền trời đất bao la nàng ta lớn nhất, đem con trở thành cái đinh trong mắt. Mỗi một ngày đều kiếm chuyện sử con vài lần, lại còn trong trứng gà tìm xương, nói con lãng phí… . Phàm là nói chuyện gì đều phải xoi mói con… . Trong ánh mắt vốn không có cái gì là trưởng ấu tôn ti, ai nàng ta cũng đều muốn đạp một cước.”

“Tứ thẩm, con nghĩ con là đại tẩu, nàng không hiểu chuyện, con nhường nàng chút, nhưng cũng không thể để nàng lấn lướt được. Con bị một bụng ủy khuất, ở thượng phòng lại không dám lộ ra, chỉ có ở tại đây, con mới dám nói một câu.”

Tưởng thị ở một bên nhỏ giọng khóc, một bên đem đủ loại hành vi mấy ngày này của Triệu Tú Nga gây khó dễ nàng đều nói cho Trương thị nghe.

“Nàng ở mặt ngoài nói thật dễ nghe, ai chẳng biết nàng muốn làm gì? Con biết, trong lòng ông bà nội cũng thấy phiền, cho nên nếu có thể nhịn không thể không nhịn, con đều nhịn, vì có thể làm cho ông bà nội có thể yên tĩnh thôi. Nhưng mà con thấy, việc này còn không dừng lại như vậy. Nàng ta từng bước một tranh đến, bước tiếp theo sẽ thừa dịp lấn đến trên người ông bà nội. Hôm nay lúc ông nội ăn bánh canh, còn bảo Tứ thúc, Tứ thẩm biết sắp xếp chi tiêu, con cũng không biết, ngày mai nàng lại muốn làm gì …”

Tiễn bước Tương thị đi, Liên Thủ Tín còn có chút không được tự nhiên.

“Vợ Nhị lang rất kỳ cục, không trên không dưới, nhà nàng làm sao giáo dục nàng. Nàng đều dám khi dễ đến trên người lão gia tử cùng lão thái thái, ta sẽ không để yên mà nhìn.”

Không để yên mà nhìn , thì có thể làm gì? Liên Thủ Tín chạy tới răn dạy Triệu Tú Nga, hay là răn dạy Nhị lang? Nếu Liên Thủ Tín thực đi, không chỉ có người chi thứ hai mất hứng, sợ là Liên lão gia tử cùng Chu thị cũng không cảm kích.

“Cha, xin bớt giận.” Liên Mạn Nhi vội hỏi, “Cách nông nỗi này còn xa kia. Tú Nga tẩu cũng là người khôn ngoan, ai có thể chọc ai không thể chọc, sao nàng lại không biết. Bát bánh canh kia là nội chủ động cho nàng. Cũng không phải cho nàng, là nội cho chắt trai của mình ăn.”

“Vợ Nhị lang làm như thế là muốn chúng ta xem, chúng ta cũng không cần quan tâm. Bà nội bọn nhỏ nếu muốn phạt vợ Nhị lang, thì là chuyện dễ như trở bàn tay.” Trương thị cũng nói.

Nói đến đây, Trương thị, Liên Mạn Nhi, bao gồm Liên Chi Nhi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất, đều đối với sức chiến đấu của Chu thị tràn ngập tin tưởng.

Trong nhà mỗi ngày đều qua vô cùng náo nhiệt, còn một nhà Liên Mạn Nhi lại trôi qua những ngày vội vàng bận rộn.

Thời tiết ngày một chuyển ấm, đất đóng băng bắt đầu tan, mùi đặt trưng của bùn đất, tỏa khắp trong không khí đầu mùa xuân mát lạnh. Ven đường đã có cỏ dại ương ngạnh mọc lên.

Nhà cũ với cửa hàng cách nhau một đoạn đường, vào lúc mùa đông Liên Mạn Nhi thích nhất là đập băng đóng. Băng tuyết đã sớm tan rã hết, bởi vì cấu tạo đặc thù và tính chất của đất đai, nên vùng đất lạnh sau khi băng tan sẽ biến thành cứng mềm vừa phải, đất đai co dãn, sức căng bề mặt mười phần, cho dù có dẫm nát mặt đất cũng không cần lo lắng trên chân dính bùn đất,

Liên Mạn Nhi thích nhất đoạn đường này, ở một bên nghe dòng suối bên cạnh phát ra tiếng nước chảy róc rách, nhìn lại cây cối ven đường điểm xuyến màu xanh. Mùa xuân vui sướng, cũng cứ như vậy từng chút một xâm nhập vào trong lòng.

“Mạn Nhi, đi mau, đừng đùa nữa.” Trương thị cùng Liên Thủ Tín đi ở phía trước, quay đầu gọi Liên Mạn Nhi.

“Dạ, đến đây.” Liên Mạn Nhi lại giẫm mấy bước, mới chạy bộ đuổi kịp Trương thị.

Còn chưa đi đến cửa nhà, xa xa liền thấy Liên lão gia tử đang khom lưng làm việc. Đến gần, Liên Mạn Nhi mới nhìn rõ, Liên lão gia tử cầm cuốc sắt trong tay, đang bào đống phân chồng chất ở cửa.

Nói là đống phân, kỳ thật bên trong là thức ăn thừa, có phân heo lấy ra từ chuồng heo, có phân gia súc Liên lão gia tử tìm trở về, còn có tro trong nhà bới ra thành phân, nước thải mỗi ngày của Liên gia, cũng đều đổ ở bên trong.

Trong thôn, mỗi nhà mỗi hộ đều có một hoặc là nhiều đống phân như vậy. Vì không có phân hóa học, nên đống phân này trải qua nông dân tỉ mỉ xử lý, sẽ trở thành phân bón hữu cơ gia tăng độ phì của đất.

“Cha đã bắt đầu trở phân.” Liên Thủ Tín thấp giọng cùng Trương thị nói. Liên lão gia tử gấp gáp, hận không làm hết việc, ngay từ ngày đầu tuyết tan, ông đã bắt đầu vì loại hoa mầu làm chuẩn bị .

Việc Liên lão gia tử làm tên là trở phân, chính là đem đống phân này biến thành phân bón hữu cơ thích hợp bón vào đất ruộng.

“Lão Tứ, ” Liên lão gia tử thấy Liên Thủ Tín đã đi tới, liền thẳng thắt lưng, “Năm nay các con có đất không ít, sợ là phân không đủ dùng.”

 

 

Chương 234: Liên Mạn Nhi quy hoạch.

Edit: Ntsubasa04

“Đúng vậy, cha, con cũng đang bị chuyện này làm lo lắng.” Liên Thủ Tín nói, lời Liên lão gia tử nói ra tiếng lòng của hắn.

Thời điểm ở riêng, bọn họ được chia sáu mẫu, sau lại dùng tiền Liên Mạn Nhi bán công thức làm đậu phộng rang tỏi, mua thêm hai mươi lăm mẫu. Như vậy cộng lại bọn họ có ba mươi mốt mẫu.

“Nhà Triệu Kim cũng toàn một đống phân chuồng, thời điểm mua đất đâu có cho con.” Liên Thủ Tín liền cùng Liên lão gia tử nói, Triệu Kim chính là chủ nhân hai mươi lăm mẫu kia.”Nhà hắn cũng đã sớm chuyển vào trong thành, phân chuồng cũng không trữ. Một đống nhỏ của các con, chỉ đủ rãi vài mẫu.”

Liên Thủ Tín có chút rầu rĩ, phân chuồng không đủ, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thu hoạch hoa mầu. Bọn họ ở riêng mới nửa năm, cũng không có phân chuồng mình tích góp từng tí một.

“Chúng ta cũng chỉ có chừng đó, nhiều nhất cũng có thể đem cho sáu mẫu dưới chân Nam Sơn của con, còn lại, phải nghĩ cách thôi.” Liên lão gia tử nói.

“Cha, cha cứ dùng đi, của con, để con nghĩ biện pháp.” Liên Thủ Tín nói.

“Sáu mẫu kia thì vẫn đủ, phân chuồng này, chính là vốn đủ cho ba mươi mẫu.” Liên lão gia tử nói.

Đây là lời nói thật, Liên Thủ Tín cũng không nói nhiều, vào sân, cầm cuốc sắt cùng đinh ba, liền đi ra giúp đỡ Liên lão gia tử trở phân. Mấy người lao động ở Liên gia,  hai huynh đệ Liên Thủ Lễ, Liên Thủ Nghĩa, Nhị lang cùng Tam lang, đều ở trên núi làm việc còn không có trở về, Liên Kế Tổ còn chưa học xong, Liên Thủ Nhân thì có ở nhà, Liên lão gia tử lại không gọi hắn đến giúp đỡ làm việc.

“Con nghỉ ngơi đi thôi.” Liên lão gia tử nói với Liên Thủ Tín, “Mỗi ngày đi sớm về tối, ta biết con cũng không nhàn hạ. Chút việc này, cứ từ từ mà làm, vẫn kịp.”

“Cha, con không sao.” Liên Thủ Tín vẫn cố ý giúp Liên lão gia tử làm việc.

Liên Thủ Tín mượn cuốc sắt, đào đống phân lên. Tuy nói là băng tan, nhưng bên trong vẫn có một chút băng không hòa tan, phải đào ra, đặt ở dưới mặt trời để phơi nắng. Làm cho nó mau tan. Khi tuyết đã tan, cũng sẽ đem mảnh to này đập thành nhỏ. Như vậy còn chưa đủ. Cuối cùng còn phải dùng đinh ba, đem phân chuồng cào băm thành những mảnh nhỏ vụn. Như vậy, chất hữu  trong phân chuồng mới có thể mau chóng tan vào trong đất, vì hoa mầu tăng thêm độ phì.

Cái gọi là cày sâu cuốc bẫm. Đây chính là một bước trong đó.

Đương nhiên, cũng không phải mỗi nông dân đều làm như vậy. Cũng có một chút người lại đem đám phân chuồng hỗn tạp ném vào trong dất. Liên lão gia tử là thuộc loại nông dân lạc hậu, đối với việc làm qua loa là rất chướng mắt. Liên lão gia tử không nói trồng hoa mầu là trồng hoa mầu, mà là chăm sóc hoa mầu. Đủ có thể thấy trình độ cẩn thận cày sâu cuốc bẫm.

Ăn qua cơm chiều, Liên Thủ Tín đi ra ngoài một vòng, trở về liền thở dài.

“Cha, cha sao vậy?” Ngũ Lang liền hỏi.

“Chúng ta không đủ phân chuồng.” Liên Thủ Tín nói, “Cha vừa rồi ở trong thôn dạo qua một vòng. Nhìn xem nhà ai dư thừa phân, có thể cho ta chút ít, kết quả một nhà cũng không dư thừa.” Theo như lời có phân chia cho mình. Tự nhiên cũng là nhà không tầm thường. Là phải trả tiền hoặc là lấy gì đó đổi.

Kết quả này rất rõ ràng, nhà ai cũng sẽ không ngại phân chuồng nhà mình nhiều, chỉ có không đủ mà thôi.

“Chờ năm nay chúng ta cũng nuôi heo, nuôi gà, chính mình góp một đống phân…” Trương thị nói.

“Đó là đủ sang năm. Năm nay làm thế nào?” Liên Thủ Tín nói. Hiện tại bắt đầu góp, là nước ở xa không cứu được lửa gần.

“Nhị tỷ, tỷ suy nghĩ gì vậy?” Tiểu Thất thấy Liên Mạn Nhi không nói chuyện, cúi đầu tự ngẫm, liền hỏi.

“Tỷ đang nghĩ chuyện phân chuồng này.” Liên Mạn Nhi nói, từ ở cửa lớn, thời điểm Liên lão gia tử cùng Liên Thủ Tín nói lên việc này, nàng đã nghĩ vấn đề này.

“Đúng rồi, Mạn Nhi, con nghĩ ra ý kiến gì hay không?” Liên Thủ Tín hỏi.

Mỗi khi gặp được sự tình gì, Liên Mạn Nhi thường thường có thể nghĩ ra chút việc người ta không ngờ đến, lại là chủ ý đặc biệt dùng tốt. Người một nhà đối với việc này đã thành thói quen .

“Ca, Tiểu Thất, hai người còn nhớ rõ không, năm trước chúng ta đi thị trấn. Có đi nhà xí ở huyện thành.” Liên Mạn Nhi nói với Ngũ Lang cùng Tiểu Thất.

“Nhớ rõ.” Tiểu Thất liền cười với mọi người, “Con không nín được, nhị tỷ còn hỏi người ta nhà xí ở đâu, rồi mang con đi.”

“Vậy đệ còn có nhớ hay không, ta thấy có người gánh phân từ nhà xí kia ra?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

“Là có chuyện như vậy.” Ngũ Lang nghĩ tới trước đó, “Đúng rồi, khi đó Mạn Nhi còn hỏi người ta. Người nọ nói một gánh phân kia của hắn là mua , một văn tiền một gánh.”

“Mạn Nhi là nói, ta cũng đi mua phân?” Liên Thủ Tín trong lòng vừa động, nói.

“Trường học có nhà xí, nếu không, con đi hỏi một chút, chúng ta mua?” Ngũ Lang lập tức nói.

“Đây cũng là một biện pháp. Nhưng mà, cứ đi mua cũng không phải là chuyện lâu dài, chúng ta hiện tại có ba mươi mốt mẫu, năm nay trước khi trồng còn tính lại mua hai mươi mẫu, về sau chúng ta khẳng định còn có thể càng nhiều. Nếu mua, phân dùng cho đất cũng không nhỏ.” Liên Mạn Nhi nói.

“Vậy Mạn Nhi, con tính làm gì?” Trương thị liền hỏi.

“Chúng ta không cần mua.” Liên Mạn Nhi nói, “Tiểu Thất, đệ ngày hôm qua oán giận gì đó, đệ còn nhớ rõ không?”

“Đệ nhớ rõ.” Tiểu Thất nghĩ nghĩ, “Những người đó sao cùng Tứ lang giống nhau, tiểu tiện khắp nơi!”

Liên Mạn Nhi nhịn cười. Bởi vì do công trình trên núi, nên cửa hàng các nàng buôn bán đắt hàng, người đi trên đường cái lui tới cũng nhiều. Địa phương ngay đầu miếu kia, từ miếu đến dòng suối trong thôn, có một miếng đất trống. Cũng có chút cây cỏ, nên những người này thích ở chỗ đó đại tiểu tiện. Thậm chí, từ cửa hàng đi ra, đi chưa được mấy bước, nếu chung quanh không có người, quay người cũng dám cởi bỏ quần mà đi.

“Con nghĩ, chúng ta tốn chút tiền, làm một cái nhà xí. Vậy về sau chuyện phân chuồng, không phải đã không cần lo sao?” Liên Mạn Nhi nói, “Nếu chúng ta không dùng hết, cũng có thể bán cho người khác.”

“Con thấy như vậy đi.” Ngũ Lang là người đầu tiên nói, “Người trong thành có thể làm như vậy, xem ra còn rất dễ kiếm tiền, ta cho dù không kiếm tiền, cũng đủ phân chuồng cho nhà chúng ta.”

“Miếng đất kia, hình như là trong miếu. Chuyện này còn phải cùng trụ trì sư phụ thương lượng biện pháp, coi như là chúng ta làm chuyện tốt.” Liên Thủ Tín nói, xem ra hắn cũng đồng ý, “Cái cái nhà vệ sinh, ta còn phải mời nhân công, vừa vặn đất đã tan băng, cũng có thể lập tức khởi công.”

“Cha, cha cùng trụ trì sư phụ thương lượng, là mượn miếng đất kia?” Liên Mạn Nhi nghe thấy Liên Thủ Tín nói làm chuyện tốt, lại hỏi.

“Cái nhà vệ sinh, cũng không chiếm nhiều chỗ, ta còn phải mua sao?” Liên Thủ Tín nói.

“Cha, chúng ta mua.” Liên Mạn Nhi nói, “Không chỉ nhà vệ sinh, miếng đất kia chúng ta cũng phải mua, mà còn càng nhanh càng tốt.”

Người một nhà đều nhìn Liên Mạn Nhi.

“Hôm nay Tiểu Đàn tử theo con nói, ” Liên Mạn Nhi đè thấp thanh âm, “Đã có người tìm trụ trì trong miếu, hỏi phòng ở ta thuê trong miếu, thuê thời gian bao lâu.”

“Đây là muốn làm gì?” Trương thị lập tức kinh ngạc hỏi.

“Là ai đến hỏi ?” Liên Thủ Tín cơ hồ đồng thời hỏi.

Ngũ Lang, Liên Chi Nhi cùng Tiểu Thất cũng đều sắc mặt nghiêm túc, mọi người đều mẫn cảm nhận ra sự tình nghiêm trọng.

“Không chỉ một nhà đến hỏi.” Liên Mạn Nhi nói.

“Cửa hàng chúng ta náo nhiệt, có người trông thấy mà thèm.” Liên Thủ Tín nói.

“May mà ta lúc trước lập tức liền thuê một năm.” Trương thị nói, “Cha bọn nhỏ, hai ngày này, chúng ta liền cùng trụ trì sư phụ nói, hiện tại sẽ thuê tiếp một năm. Cửa hàng chúng ta mở tốt, cùng thời điểm cho thuê phòng trong miếu, phương diện nào ta cũng đã nghĩ đến. Ai ngờ bọn họ là dòm ngó chỗ chúng ta.”

“Ta đương nhiên không thể làm cho người ta lấy đi.” Liên Thủ Tín trầm giọng nói.

“Nhưng mà, phòng ở dùng trong miếu, lại có người khác dòm ngó, chuyện xấu sẽ nhiều lắm.” Ngũ Lang suy tư về nói.

“Chúng ta lúc trước mở cửa hàng, không phải là vì phòng ở chính mình không tiện, mới thuê phòng ở trong miếu sao?” Liên Mạn Nhi tiến thêm một bước nói, “Hiện tại tiền vốn trong tay chúng ta có dư, một bên mở ra cửa hàng, một bên xây cửa hàng mới, không phải vừa vặn.”

Người một nhà thương lượng một hồi, đều đồng ý đề nghị của Liên Mạn Nhi.

“Liền làm như vậy, ta đi cùng trụ trì thương lượng mua lại.” Liên Thủ Tín nói.

“Cha, nếu có thể đủ, chúng ta cũng mua luôn miếng đất bên cạnh miếu kéo dài tới cạnh sông đi.” Liên Mạn Nhi lại nói.

“Mua hết? Mạn Nhi, con là nói bắt đầu từ bên đường, thẳng đến cổng tây thôn sao?” Liên Thủ Tín liền hỏi, “Có khoản ba mẫu đi, còn lại đều là của trong miếu.”

“Dạ.” Liên Mạn Nhi gật đầu, nàng sớm nhìn trúng miếng đất bên cạnh miếu kia, bởi vậy bình thường không ít lần hỏi thăm. Miếng đất kia, dựa vào đường lớn đa số là sản nghiệp ở trong mếu, còn có một phần là rừng cây vô chủ, mặt khác còn có hai khối , chia ra cho hai hộ nhà ở trong thôn.

“Miếng đất trong miếu kia, cũng không dùng làm gì, nếu ta chỉ nói là xây nhà xí, phỏng chừng tiêu không bao nhiêu tiền có thể mua. Còn rừng cây hỗn tạp kia, cùng lý chính thương lượng một chút, có khi cho không chúng ta cũng nói không chừng. Chỉ còn lại hai mảnh đất nhỏ đã có chủ, ta phải tìm người hoà giải, cho hắn nhiều tiền chút, là có thể mua được.” Liên Mạn Nhi nói.

Nhà các nàng từ năm trước bắt đầu, đã mở xưởng dưa chua, hiện tại lại làm cửa hàng điểm tâm này, còn nắm cả giặt quần áo thuê, nên rất nhiều người bởi vậy mà được lợi, uy vọng cùng nhân mạch nhà các nàng, đã không thể so sánh nổi cùng trước kia.

“Là có thể mua.” Liên Thủ Tín cũng gật đầu, chẳng qua mua một mảnh lớn như vậy, chỉ có cửa hàng cùng nhà xí tựa hồ hơi nhiều.

“Cha, chúng ta tính xa một chút.” Liên Mạn Nhi tiếp tục khuyên, “Chúng ta phân nửa sân này, trong vườn con muốn trồng đồ ăn, nương còn muốn nuôi heo, nuôi gà, đất chúng ta không đủ dùng. Miếng đất kia, ta có thể dùng để trồng thức ăn… . Về sau ca cùng Tiểu Thất lớn, muốn cưới vợ, phòng ở cũng không đủ. Mua miếng đất kia rồi, về sau làm phòng ở cho ca cùng Tiểu Thất, cũng không cần mua đất nữa.”

“Mạn Nhi nói rất đúng.” Trương thị lập tức đồng ý.

“Liền như vậy đi, miếng đất kia, nói gì thì ta cũng mua nó.” Liên Thủ Tín vỗ đùi, nói đến tương lai con trai cưới vợ, chính là nói đến tiếng lòng của Liên Thủ Tín. Hắn từ chỗ do dự, lập tức thành người mong muốn mua nhất.

 

Discussion8 Comments

  1. mụ tú nga này, dựa vào cái bụng mà lên mặt r dở chứng muốn hành hạ người khác, sớm muộn gì cũng bị chu thị xử đẹp cho coi ;15 liên lão gia tử vất vả quá, việc nào cũng đến tay, khổ cả đời, mà thằng con cả chả được tích sự gì, chỉ ăn hại thôi ;55 mạn nhi đang lên kế hoạch địa chủ đây, sơ sơ đã có mấy chục mẫu đất r, sau này tha hồ mà hưởng thụ cuốc sống ;51

  2. Gấu áXù Phu Nhân

    Phù… chương.trước k cmt đc, bù qua đâu.1 chút…
    Ngũ lang, tiểu thất đi học, này là chuyện vui a…. 2người còn chăm chỉ làm lụng, dành thời gian lo cửa nhà… k như 2cha con đại phòng, chỉ biết có ăn cùng tiêu phá đi.
    Tưởng thị khổ rồi đây, aizzzzz có e dâu như vậy ai nguyện ý, ai vui.lòng chứ. Triệu tú nga này cũng thật quá quắt lắm, đồ cho liên lão thị cũng muốn nhòm ngó, mà sao chu thị lại k lên tiếng nga?
    Mạn tỷ thật nhìn xa tính sâu rộng à, đánh thẳng vào nỗi lo của chú nghĩa.

  3. coi chương này mới thấy Mn rât biết nhìn xa.. Đúng là tâm lý ai thấy ng ta làm ăn được cũng muốn giành giựt. Mn nhanh tay mua sạch miếng đất , khỏi lo hậu họa phát sinh a.

  4. Làm ăn là phải biết tranh thủ thời cơ, nhanh tay lẹ mắt. LMN quyết định nhanh gọn, hay thật

  5. Ồ LMN lại tính mua thêm mảnh đất nữa a, lại 1 bước nữa góp pần thàh tiểu địa chủ! Đọc mà cũg catm thấy tương lai thật đẹp a, tứ pòg càg tốt lên, ngũ lang và tiểu thất đến trườg, LMN cùg học chữ, gđ LMN lại có cửa tiệm và thầu giặt qần áo. Mà đúg là làm ăn tốt qá nhìu ng đỏ mắt a, vẫn là nhah nhah mua dứt miếg đất a!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: