Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 231+232

9

Chương 231: Một năm mới bắt đầu từ mùa xuân

Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đến trường, mỗi ngày phần lớn thời gian ở tư thục, người một nhà bao gồm Liên Mạn Nhi, lúc đầu đều có chút không quen. Nhất là người làm mẹ như Trương thị, vài ngày đầu cảm thấy trong lòng luôn vắng vẻ, khi không có việc gì liền thích tới cửa đứng, hướng về phía Thanh Dương trấn trông ngóng nhìn quanh.

Liên Mạn Nhi cũng thấy có chút mất mát, nàng cũng muốn đến trường, hơn nữa bên người không có người hầu nhỏ Tiểu Thất, cũng cảm thấy thiếu một chút gì đó.

Mấy ngày sau, người một nhà mới chậm rãi thích ứng.

Ngũ Lang từ sau khi đến trường, càng thêm cần cù. Lúc ở nhà, trừ bỏ canh giờ cố định làm bài tập, đều cướp việc để làm. Đương nhiên, ba đứa nhỏ đều tuân thủ ước định, sau khi tan học, chuyện thứ nhất, chính là ở trên kháng bày ra cái bàn, Ngũ Lang lấy sách dùng lúc đi học ra, cùng bút ký hắn ghi nhớ, đem bài học tiên sinh dạy cho, lại hướng Liên Mạn Nhi chậm rãi giảng giải một lần.

Liên Mạn Nhi học cũng là thật sự. Chữ phồn thể nàng đã nhận biết được một ít, nhưng ở phương diện ngữ pháp, chỉ có hai bản sách học vỡ lòng của Liên lão gia tử dạy, tất nhiên là không đủ. Nên Ngũ Lang dạy học, làm cho nàng được lợi không phải là ít.

Đồng thời, Ngũ Lang phát hiện, lúc dạy Liên Mạn Nhi, hắn không chỉ có có thể củng cố bài học trên lớp, còn hiểu biết sâu sắc nội dung sở học. Cũng nhanh phát hiện chỗ còn thiếu, chỗ không hiểu, tiện thể tiến thêm một bước trong học tập.

So với Ngũ Lang chăm học, Tiểu Thất tuổi còn nhỏ, đầu óc tuy thông minh, nhưng lại còn là có chút ham chơi. Mỗi ngày chạng vạng khi giảng bài, cũng giúp hắn rất lớn, làm cho hắn đem bài học trên lớp học lại một lần, không đến mức xem nhẹ, mà quên đi.

Liên Mạn Nhi cũng từng hỏi tình huống Liên Kế Tổ ở tư thục. Trừ bỏ ngay vài ngày đầu, Liên Kế Tổ cùng Ngũ Lang, Tiểu Thất cùng đến lớp học, sau đó thì không cùng bọn hắn đi chung nữa.

“Kế Tổ ca giống như rất khắc khổ.” Ngũ Lang nghĩ nghĩ, rồi nói, “Vào phòng học, đến lúc học xong, cũng không phát hiện hắn đi ra.”

“Kế Tổ ca đi học vụng trộm ngủ, đệ từng nhìn thấy.” Tiểu Thất đến đây, nhỏ giọng nói với Liên Mạn Nhi.

Liên Kế Tổ đi học mà ngủ? Ở nhà không nghỉ ngơi tốt hay như thế nào ?

Liên Mạn Nhi có chút nghi hoặc, trong lòng vừa động, liền nắm mặt Tiểu Thất.

“Tiểu Thất, đệ lại ham chơi phải không? Người ta đi học, đệ nhìn thấy, vậy là đệ cũng chuồn êm đi chơi, đúng không?” Quả nhiên, vẫn là đối với việc học của đệ đệ nhà mình càng quan tâm, cũng càng nghiêm khắc hơn một ít.

“Oan uổng a, ” Tiểu Thất kêu oan, “Nhị tỷ đệ không ham chơi, ca trông chừng đệ mà, là lúc đệ đi nhà xí nhìn thấy.”

Ngũ Lang ở bên cạnh thấy thế thì cười không ngừng.

“Mạn Nhi, Tiểu Thất ngồi ở trước mặt ta, trừ bỏ đi nhà xí, nó không tránh học được.” Ngũ Lang nói. Trong trường, lúc đi học, nếu có học trò muốn lên nhà xí, thì phải xin phép tiên sinh, cầm thẻ số tiên sinh phát cho, mới có thể  đi ra ngoài đến nhà xí. Nếu như thời gian đi nhà xí dài quá hoặc là nhiều lần, tiên sinh sẽ nghi ngờ, học trò này không phải bị bệnh thì chính là muốn trốn học. Tiên sinh đương nhiên là sẽ không cho phép chuyện trốn học xảy ra.

Liên Mạn Nhi lúc này mới chịu buông Tiểu Thất ra, có tư thục quản lý nghiêm khắc, hơn nữa Ngũ Lang ở bên cạnh đốc thúc, Tiểu Thất chỉ có thể thành thành thật thật mà học bài.

Khuôn mặt của Tiểu Thất được cứu, liền nâng cái tay béo nhỏ lên, cố gắng mau chóng đem mặt mình phục hồi nguyên trạng.

“Nhị tỷ, tỷ oan uổng đệ.” Xoa mặt xong, Tiểu Thất liền làm nũng với Liên Mạn Nhi “Đệ muốn bồi thường.”

“Tỷ không nên oan uổng đệ. Đệ muốn bồi thường gì?” Liên Mạn Nhi cười nói.

“Nhị tỷ, tỷ tìm bao nhiêu hạt giống rau? Cho đệ xem.” Tiểu Thất ghé vào trên cánh tay mắt to chớp sáng chớp nhìn Liên Mạn Nhi.

Tiểu Thất còn rất dễ dỗ, chỉ muốn nhìn hạt giống rau nàng sưu tập. Cái này thì không có gì để giấu diếm, Liên Mạn Nhi liền từ bên cạnh ôm một cái hộp gỗ đến, bên trong có mấy cái bọc giấy, trên bao giấy còn viết chữ, ghi rõ bên trong là hạt giống rau gì.

Bây giờ còn chưa tới mùa trồng trọt, nhưng mà Liên Mạn Nhi căn cứ lấy nguyên tắc mọi thứ làm sớm, nên đã sớm bắt đầu sưu tập hạt giống rau. Trong đó có một bộ phận, là mùa thu năm trước Trương thị sưu tập, đều là giống trong vườn rau Liên gia có, như là đậu giác, dưa chuột, bí đỏ, cải trắng, ớt, rau cần, rau chân vịt, các loại cà.

Mấy cái khác, là mấy ngày nay Liên Mạn Nhi sưu tập .

Liên Mạn Nhi mở ra một đám bọc giấy, để Ngũ Lang cùng Tiểu Thất xem.

“Đây là đậu Hà Lan, là của Tôn tứ thẩm ở thôn Tây được thân thích nàng ở Hà Gian phủ cho.” Tôn tứ thẩm, là một nàng dâu giúp đỡ Liên Mạn Nhi giặt quần áo. Nam nhân nhà Tôn tứ thẩm thân thể không được tốt, mấy đứa con lại nhỏ, cuộc sống thực nghèo khổ. Sau khi biết Liên gia có công việc giặt quần áo, nàng liền tìm đến. Trương thị thấy nàng làm việc tốt, người cũng an phận, nên rất thương tiếc nàng, bảo Liên Mạn Nhi giao nhiều xiêm y một chút cho nàng giặt.

“Đây là hạt giống rau thơm, trái tầm bóp, gừng cao lương…” Liên Mạn Nhi lại đem mấy bao hạt giống rau mở ra, mấy hạt giống rau này đều là giống rau thông thường bên cạnh các nàng, nhưng Liên gia không có.

Còn có mấy bao hạt giống rau khác, Liên Mạn Nhi coi trọng hơn một ít.

“Đây là hạt giống cải dầu, đây là hạt giống mướp, đây là hạt giống bí đao…”

“Cải dầu, mướp?” trên mặt Tiểu Thất lộ ra biểu tình khó hiểu.

“Cải dầu, giống như cải thìa nhà chúng ta, hạt giống rau có thể ép dầu. Thạch oa tử bọn họ không có dầu đậu nành, ăn chính là dầu ép từ hạt giống này, mướp, có chút giống dưa chuột, bí đao a, cùng bí đỏ chúng ta không khác mấy.” Liên Mạn Nhi giải thích cho Tiểu Thất cùng Ngũ Lang.

Mấy hạt giống rau này, là vơ vét trong tay những người đến trên núi làm việc. Đều là thứ phổ biến ở phía nam, nhưng lại không phổ biến ở phía bắc. Liên Mạn Nhi nhớ rõ kiếp trước mấy hạt giống này ở phương bắc đều có thể sinh trưởng, nên nàng an tâm thoải mái vơ vét về tay, tính trồng ở vườn rau nhà mình, cung cấp rau xanh phong phú cho nhà mình.

“Mấy đồ ăn này làm sao trồng, ta trước kia cũng chưa từng trồng.” Ngũ Lang nói.

“Ta hỏi Thạch oa tử, hắn nói hắn đã trồng được.” Liên Mạn Nhi cẩn thận đem hạt giống rau đều bọc lại, thả vào trong hộp gỗ.”Đến lúc đó bảo hắn dạy cho ta, ta không phải sẽ biết sao. Thạch oa tử nói, hắn có thân thích, quá mấy ngày nữa sẽ đến đây. Đến lúc đó, lại mang cho ta nhiều hạt giống khác.”

“Vậy thì tốt, chúng ta năm nay có đồ ăn mới ăn.” Ngũ Lang nói.

Trương thị từ bên ngoài đi vào đến, chuyện Liên Mạn Nhi sưu tập hạt giống rau nàng cùng Liên Thủ Tín đều biết.

“Cất mấy hạt giống rau này đi, vườn của chúng ta nhỏ, sợ là trồng không được.” Trương thị nói.

“Mẹ à vậy năm nay lại mở một mảnh đất hoang trồng đồ ăn.” Liên Mạn Nhi liền cùng Trương thị thương lượng, “Con thấy bên cạnh miếu, không phải có mảnh đất trống sao, cách sông cũng gần, dễ tưới nước, ta ở trong cửa hàng, vừa vặn có thể chăm sóc.”

“Việc này, mẹ sẽ cùng cha con thương lượng.” Trương thị nói, nhưng kỳ đã đồng ý rồi.

“Đúng rồi, ca, ta tìm cho ca một công việc.” Liên Mạn Nhi thu hồi hộp gỗ, cười nói với Ngũ Lang.

“A?” Ngũ Lang giật mình.

Liên Mạn Nhi cười rất đắc ý.

“Ta bảo Thạch oa tử bọn họ ở trên núi thả tin, nói chúng ta có thể thay họ viết thư. Một phong thơ, một trang giấy hai văn tiền, hai trang giấy bốn văn tiền. Ca, chuyện viết thư liền giao cho huynh.”

Ngũ Lang xoa trán, tiểu muội này của hắn thật đúng là không buông tha bất kì một cơ hội kiếm tiền nào.

“Đi đi.” Ngũ Lang ra vẻ bất đắc dĩ, nhưng ở trong lòng thật ra rất vui.

Vì có thể viết thư cho tốt, không đến mức chữ viết quá khó đọc, hoặc viết ngữ pháp không thông, chọc người ta cười, Ngũ Lang chỉ phải càng thêm chăm chỉ học tập. Không thể không nói, Liên Mạn Nhi là thiên tài trên phương diện đốc xúc huynh đệ nhà mình học tập, mỗi ngày đều hướng về phía trước.

Hôm nay, Liên Mạn Nhi ăn cơm trưa ở trong cửa hàng sớm một chút, đã gói hộp thức ăn cho Liên Chi Nhi, cùng Liên Diệp Nhi cùng nhau về nhà cũ.

Thời tiết ngày một ấm áp hơn, nhất là thời điểm buổi trưa, Liên Mạn Nhi mặc áo bông quần bông, trên trán có chút lấm tấm mồ hôi.

Triệu Tú Nga đang dựa ở cửa đông sương phòng, thấy Liên Mạn Nhi cùng Liên Diệp Nhi liền cười tiếp đón.

“Mạn Nhi cùng Diệp nhi đã trở lại!”

“Dạ, Tú Nga tẩu, tẩu cơm nước xong chưa?” Liên Mạn Nhi cũng liền cười nói.

“Mới ăn xong.” Triệu Tú Nga nói.

Liên Mạn Nhi liền cười cười, dưới chân cũng không ngừng, đi vào tây sương phòng.

“Tỷ, ăn cơm.” Vào phòng, Liên Mạn Nhi tiếp đón Liên Chi Nhi.

Liên Chi Nhi để xuống kim chỉ trong tay, đi ra dọn bàn, Liên Mạn Nhi mở hộp thức ăn ra, lấy ra vài cái bát đặt lên bàn. Liên Chi Nhi vừa bưng lên bát cơm, thì Triệu Tú Nga liền mở rèm cửa, từ bên ngoài đi đến.

“Chi Nhi đang ăn cơm hả?” Triệu Tú Nga cười hỏi, ánh mắt ở trên bàn cơm tận lực đảo qua, muốn đem đồ ăn của Liên Chi Nhi ăn, đều xem ở tại trong mắt.

“Tú Nga tẩu đến đây, mau ngồi.” Liên Chi Nhi vội hỏi.

“Chi Nhi, muội cứ ăn, ta ngồi đợi lạ được.” Triệu Tú Nga thực tự nhiên ngồi xuống ở trên kháng bên cạnh Liên Diệp Nhi.

“Vẫn là ở riêng tốt, xem đồ ăn của Chi Nhi này, nhìn lại chúng ta ăn là cái gì, suốt ngày, chỉ có ba thứ kia, ăn đến miệng đều là vị như ăn lá cây.” Triệu Tú Nga mở miệng một cái, liền nói thẳng, ăn nói bình thường như vậy, rất dễ dàng kéo gần quan hệ của mọi người.

Trên bàn cơm thượng phòng có ba món ăn nào, mấy người Liên Chi Nhi trong lòng đều biết rõ, nhưng không có người nào phụ họa cùng Triệu Tú Nga.

“Cũng đều như nhau thôi.” Liên Chi Nhi nói, “Cửa hàng ăn cơm buổi trưa, vì nấu cho công nhân, nên đặc biệt làm cho người ta ăn ngon chút. Mạn Nhi quan tâm ta, nên mỗi lần đều chọn món ngon để lại cho ta.”

“Tứ thúc, tứ thẩm là người phúc hậu.” Triệu Tú Nga cười nói, “Chuyện các ngươi ra ở riêng, người ở trấn trên đều biết nói… . Kỳ thật, Liên gia không nên thành như vậy, còn không đều là…” Triệu Tú Nga nói đến đây, chỉ chỉ phía Tây sương phòng.”Hai phụ tử kia, đọc sách cũng mấy năm rồi, nhưng không quản cả nhà đều vì họ mà nghèo khó. Đáng thương nhị ca các muội, mỗi một ngày đều không có sống tốt, vì phải đi theo ăn ít nuốt rau.”

“Công danh là dễ đỗ như vậy sao? Đại bá đã có tuổi, làm gia gia, cũng chính là tú tài, tiêu tiền cũng là của tú tài. Đại đường ca đã lấy vợ, Nữu Nữu cũng đã lớn như vậy, còn không phải là cái gì cũng không đậu à.” Không có người đáp lời, nhưng mà Triệu Tú Nga vẫn nói hưng trí bừng bừng như trước, “Này nhé, hai ngày trước khai giảng, liền lấy sáu lượng bạc, cái này là chưa tính đến tiền mua giấy a, bút a. Một năm này trôi qua, là hơn mười mấy lượng bạc!”

Liên Kế Tổ đến trường tiêu tiền, khiến Triệu Tú Nga có ý kiến!

 

Chương 232: Mùa xuân của Triệu Tú Nga

“… Việc gì cũng không thể làm, chỉ có thể tiêu xài, không thể kiếm ra tiền, thì không phải là chúng ta nuôi sống cả nhà hắn? Các ngươi xem, người trong phòng chúng ta, lên núi làm việc, kiếm được tiền, chúng ta chính mình một văn tiền cũng không tiêu được, đều để lấp cái hố không đáy bên kia! Người ta có thủ đoạn lấy tiền của ta, còn nhìn ta bằng kiểu cái mũi không phải cái mũi, mặt không phải mặt (dùng để chỉ một người đang nóng giận). Đại bá nương tốt xấu gì cũng là tú tài nương tử, còn nàng là gì? không phải cũng giống như ta sao? nàng vênh váo cái gì!”

Triệu Tú Nga đối với một nhà Liên Thủ Nhân ý kiến rất lớn, nhất là đối với Tưởng thị, cháu dâu của Liên gia, lại chướng mắt.

Liên Chi Nhi cúi đầu ăn cơm, Liên Mạn Nhi cùng Liên Diệp Nhi cũng không tiếp lời nói của Triệu Tú Nga.

Cảm thấy chính mình một người nói, không ai phụ họa, Triệu Tú Nga chuyển hướng về phía Liên Diệp Nhi.

“Người trong nhà này, ta liền vì tam thúc cùng tam thẩm không đáng giá. Hai người, một tháng tiền đưa về nhà cũng không ít, còn là không ăn, không mặc. Tiền này đều cho ai? Ta ở bên cạnh đều nhìn không được, may tam thúc tam thẩm có thể chịu đựng, Diệp nhi cũng là người thành thật.”

Nói về hiện tại Liên gia thu vào, Triệu thị cùng Liên Thủ Lễ hàng tháng có thể mang về trong nhà hơn ba trăm văn tiền, Liên Thủ Lễ ở nhà ăn hai bữa cơm, Triệu thị chỉ ở nhà ăn một chút, Liên Diệp Nhi đại đa số thời điểm cũng đi theo Triệu thị ở cửa hàng ăn sớm một chút, vì Liên gia tiết kiệm không ít đồ ăn.

Phụ tử ba người chi thứ hai, Liên Thủ Nghĩa cùng tam lang đều là ấn lượng công việc phát tiền công, tam lang thì rất thành thành thật thật làm việc, nhưng Liên Thủ Nghĩa thì không phải, nghe người ta nói, hắn thường thường lười nhác, cho nên một tháng này hai người cầm tiền về nhà cũng không nhiều so với Triệu thị cùng Liên Thủ Lễ.

Mặt khác, không thể không nói đến nhị lang. Hắn chọn việc nặng nhất, lấy tiền cũng nhiều nhất, cũng là ấn lượng công việc phát tiền công. Triệu Tú Nga sau khi đến ở, nhị lang mỗi ngày vất vả làm công, tiền cầm về nhà lại càng ngày càng ít. Liên Thủ Lễ nói cho Liên Thủ Tín biết, tiền công nhị lang chính mình để lại hơn phân nửa, tiền này tự nhiên là chảy vào túi củaTriệu Tú Nga.

Lời nói của Triệu Tú Nga, thực dễ lọt tai mọi người, nhưng mà các nàng đối với Triệu Tú Nga người này. Đều không có cảm tình tốt.

“Tú Nga tẩu, nói nhỏ chút. Đừng để thượng phòng nghe thấy.” Liên Mạn Nhi nói.

Lời này đối Triệu Tú Nga mà nói, không khác gì cổ vũ.

“Ta nói không có nửa câu nói dối, ta sợ ai nghe thấy. Giáp mặt, ta cũng dám nói như vậy. Diệp nhi. Nếu ta là muội, ta nhịn không được, đơn giản nháo một hồi, làm cho các nàng tiêu tiền của ta, cũng tiêu không được tự nhiên.”

Hóa ra Triệu Tú Nga muốn tìm kiếm đồng minh. Nên cổ động Liên Diệp Nhi nháo chuyện ra.

“Ta nào có lá gan kia, Tú Nga tẩu, chúng ta đều bội phục tẩu, trong nhà chúng ta, cũng chỉ Tú Nga tẩu mới dám nói.” Liên Diệp Nhi nói.

“Bội phục ta gì. Ta chính là nhanh mồm nhanh miệng, lại không có tầm nhìn.” Triệu Tú Nga nói.

Nói nhiều lời nói như vậy, chẳng qua là muốn phát tiết buồn bực trong lòng một chút. Lại không có thu hoạch gì thực chất.

“Đều đủ mặt.” Triệu Tú Nga nhỏ giọng nói thầm một câu. Đây là nói tính cách vài người Liên Mạn Nhi, quá mức mềm yếu, mặc kệ nàng kích như thế nào, mấy người này cũng chưa có phản ứng gì. Cáng không có ý nghĩ nổi nóng lên, phải đi thượng phòng tranh cãi ầm ĩ.

Triệu Tú Nga nói chuyện. Từ trong tay áo lấy cái bọc nhỏ, mở ra, bên trong là hạt dưa.

“Đến, ăn hạt dưa.” Triệu Tú Nga đã lấy hạt dưa cho Liên Mạn Nhi cùng Liên Diệp Nhi.

Lại nói tiếp, hai mẹ chồng nàng dâu Hà thị cùng Triệu Tú Nga cũng coi như có duyên, hai người đều thích ăn quà vặt. Chẳng qua Triệu Tú Nga đồ cưới nhiều, lại có tiền công của nhị lang trợ cấp, so sánh thì Hà thị đáng thương hơn.

Mẹ chồng con dâu này còn một điểm khác nhau nữa. Hà thị ăn quà vặt, không kêu gọi ai, cũng không cho người ai. Triệu Tú Nga ở phương diện này thì khác, sẽ thường kỳ lấy quà ăn vặt cho vài đứa nhỏ của Liên gia, tứ lang cùng lục lang bởi vậy đối Triệu Tú Nga rất hảo cảm. Nhưng đồ ăn vặt của Triệu Tú Nga, lại chưa bao giờ cho Hà thị.

Triệu Tú Nga ăn hạt dưa, đột nhiên che ngực, nôn khan một tiếng.

“Tú Nga tẩu, tẩu bị sao vậy?” Liên Mạn Nhi vội hỏi.

Chỉ trong chớp mắt, mặt của Triệu Tú Nga vốn trắng đã có chút xanh, nàng cau mày, tựa hồ chịu thống khổ thật lớn.

“Ta cũng không biết chuyện gì, chỉ là ngực không thoải mái, muốn ói. Buổi sáng đã bị một hồi.” Triệu Tú Nga nói chuyện đều có chút đuối sức.

Ở thời đại này đều là trung y, còn không có tiến cử Tây y, ngực theo như miệng mọi người, liền tương đương với dạ dày trongTây y.

“Tú Nga tẩu, tẩu có ăn phải đồ bị hỏng hay không?” Liên Mạn Nhi nói.

“Không thể, ta hôm nay chưa ăn gì khác, cùng mọi người ăn giống nhau.” Triệu Tú Nga nói.

Liên Mạn Nhi thấy bộ dáng Triệu Tú Nga rất khó chịu, liền cùng Liên Chi Nhi, Liên Diệp Nhi, đỡ nàng trở về đông sương phòng. Hà thị không ở đó, Liên Mạn Nhi tìm đến Chu thị.

“Bà nội, nội xem Tú Nga tẩu bị gì rồi này?.” Liên Mạn Nhi nói với Chu thị.

Chu thị đánh giá Triệu Tú Nga vài lần, lại hỏi vài câu.

“Không chuyện gì, để một hồi xem có thể qua hay không.” Chu thị nói.

Triệu Tú Nga là người yêu quý chính thân mình, thấy Chu thị không đem bệnh của nàng làm chuyện lớn, thì không khỏi âm thầm tức giận, vụng trộm dặn tứ lang đi tìm lang trung.

Tứ lang thực nghe lời nói của Triệu Tú Nga, biết tẩu tử này có tiền, nên thật sự đem Lý lang trung mời đến.

“Gì mà lắm chuyện, còn mời lang trung.” Chu thị có chút bất mãn, nhưng là lang trung nếu đã đến đây, cũng không thể ngăn không cho xem Triệu Tú Nga.

“Chúc mừng, chúc mừng, con dâu mới đã có hỉ mạch.” Lý lang trung chẩn mạch cho Triệu Tú Nga xong, đứng lên nói.

Triệu Tú Nga mang thai, chính nàng cũng có chút kinh ngạc, nhưng thật ra Chu thị, tựa hồ không thấy ngoài ý muốn, nhưng cũng xuất ra tiền, thanh toán phí chẩn đoán cho Lý lang trung.

“Đây là thai đầu, chính ngươi cẩn thận một chút.” Chu thị chỉ dặn Triệu Tú Nga một câu, là trở về thượng phòng .

Chu thị như vậy, đã là hiếm thấy. Nhóm con dâu Liên gia mang thai, Chu thị một câu cũng đều không có nói.

Nhưng mà Triệu Tú Nga lại có cảm giác bị xem nhẹ, bị chậm trễ. Triệu Tú Nga không phải người chỉ ngồi oán trách, nàng lập tức còn có hành động. Tứ lang, lục lang bị nàng sai khiến đi ra ngoài, rất nhanh, nhị lang, Liên Thủ Nghĩa, Hà thị đều bị tìm trở về, Liên lão gia tử ở cỗng thôn cũng nghe đến tin tức về nhà.

Trên người cùng trên tay Nhị lang, còn dính bụi đá, đã vui mừng đến choáng váng, bị Triệu Tú Nga sai khiến xoay vòng vòng.

“Ha ha, ta cũng sẽ làm ông nội, được ôm cháu.” Liên Thủ Nghĩa cũng thật cao hứng, tính hôm nay sẽ không về trên núi đi làm.

Liên lão gia tử vui sướng, tựa hồ không thua nhị lang cùng Liên Thủ Nghĩa. Liên gia đời thứ tư, hiện tại chỉ có Nữu Nữu, hắn ngóng trông nhiều chắt trai được mau mau sinh ra.

Nhị lang bị Triệu Tú Nga phái đi trấn trên, để cha mẹ cùng chị dâu Triệu Tú Nga đều chạy đến. Đến thời điểm chạng vạng, ba người này cũng không có về, bị Liên lão gia tử giữ lại ăn cơm.

Triệu Tú Nga nói thân mình không thoải mái, không có đến bàn ăn cơm, nương của Triệu Tú Nga là Ngô thị, hướng Chu thị muốn gạo muốn mì, để mở bếp lò nhỏ ở Đông sương phòng nấu cho một mình Triệu Tú Nga ăn, hai mẹ con kề lỗ tai nói nửa ngày, sau đó chị dâu của Triệu Tú Nga cũng gia nhập đi vào, ba mẹ con nói thẳng đến mặt trời lặn xuống núi.

Trước khi đi, mẹ Triệu Tú Nga còn dặn Chu thị cùng Hà thị.

“Thai này của Tú Nga, theo thời điểm ta sinh ca của nàng giống nhau như đúc. Ta thấy, khẳng định là tiểu tử. Thân gia a, đây chính là chắt trai thứ nhất của Liên gia các ngươi, ta đều cao hứng thay các ngươi. Các ngươi trăm ngàn lần phải chiếu khán hai mẹ con nàng nhé.”

Ngày hôm sau, nương của Triệu Tú Nga lại tới nữa, còn mang đến một bà tử lạ mặt. Bà tử này có phê bát tự lại sờ chân sờ bụng, rồi đưa ra kết luận, trong bụng Triệu Tú Nga, xác định vững chắc là con trai.

Cho dù là Chu thị, cũng không thể không coi trọng bụng Triệu Tú Nga vài phần.

… …

Trong Tây sương phòng, Hà thị tố khổ với Trương thị cùng Triệu thị.

“Ta đây lúc đó nào có thế, ta sinh bốn tiểu tử, cũng không được chiều chuộng giống nàng như vậy. Người ta đều là con dâu hầu hạ mẹ chồng, ta thì trái ngược, ta là mẹ chồng phải hầu hạ lại nàng. Bảo ta nói cùng bà nội nàng là muốn có trứng gà ăn, nói gì muốn một ngày ăn hai trứng gà, ta vừa nói cùng bà nội nàng, thì bị bà nội nàng mắng. Ta đây là chiêu ai chọc ai …”

Triệu Tú Nga mang thai, mỗi ngày muốn được chăm sóc đặc biệt, Chu thị tự nhiên sẽ không đồng ý, bởi vậy thường thường ầm ĩ không vui.

Trương thị cùng Triệu thị hai mặt nhìn nhau, khó mà nói Triệu Tú Nga không tốt, cũng khó mà nói Chu thị không tốt.

“Suốt ngày sai khiến ta, người không biết, còn tưởng rằng trong bụng nàng, là trứng vàng.” Hà thị thở phì phì nói, “Không chỉ là ta, Nha nhi của ta đều thành nha đầu sai sử của nàng.”

“Vợ lão Nhị,” từ trong viện, truyền tiếng kêu đến khí thế mười phần của Chu thị, “Không biết mấy giờ rồi sao, lại đi tán gẫu à, còn không mau nấu cơm.”

Hôm nay là đến phiên Hà thị nấu cơm, Triệu Tú Nga mang thai, động một chút đã nói thắt lưng đau, bụng đau, không chịu làm việc. Cho nên thời điểm đến phiên chi thứ hai làm việc nhà, cũng chỉ có dựa vào Hà thị. Hà thị trong lòng đương nhiên không thoải mái, nhưng cũng không dám không nghe Chu thị gọi, đành phải chầm chập đi ra ngoài.

“Ta đây là mẹ chồng sao, toàn bị khinh bỉ.” Hà thị khe khẽ than thở đi ra ngoài.

” Vợ Nhị lang, … Còn có làm con dâu như vậy, ta cũng coi như mở mắt.” Triệu thị liền đối Trương thị nói.

“Ta lần đầu sinh Chi Nhi, cũng thân mình không thoải mái, còn không phải nên làm gì thì làm đấy sao. Khi đó thèm ăn, cũng chỉ có thể chịu đựng, sợ bà nội mắng ta thèm ăn, tham ăn, cũng chưa nghĩ tới còn có thể hướng nàng muốn ăn …”

Bị áp bách, hai chị em dâu đã quen nghe lời, nhìn nhau thở dài, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Cơm chiều Trương thị dùng nước hầm xương làm một nồi bánh canh lớn, biết Liên lão gia tử thích ăn cái này, nên bảo Liên Mạn Nhi đưa một chén đi qua.

Liên Mạn Nhi bưng bát đến thượng phòng, trong thượng phòng cũng đã bày ra cái bàn, mọi người đều ngồi ở trên kháng, đang muốn ăn cơm.

“Đại tẩu, ta phiền toái tẩu.” Một bàn đặt ở trên kháng, Triệu Tú Nga đang với nói chuyện Tưởng thị, “Lấy cho ta chút nước tương cùng gừng tỏi, nếu không ta không có khẩu vị, cơm cũng ăn không vô.”

“Đều đã ăn cơm, đừng làm phiền đại tẩu ngươi.” Chu thị nói, trong lòng nàng vẫn che chở Tưởng thị.

“Bà nội, nếu không có, ta lại ăn cơm không vô, chắt trai nội đói bụng một ngày, nội thật có thể nhẫn tâm?” Triệu Tú Nga không thuận theo liền nói.

“Diệp nhi, cháu đi làm chút gừng tỏi đến Tú Nga tẩu đi.” Chu thị nói.

 

Discussion9 Comments

  1. Mượn bụng để ỏng ẹo,TN có thai sớm được nước đòi hỏi đủ thứ,Hà Thị xấu tánh nên phen này bị chính con dâu trong nhà hành thân rồi

  2. Triệu tu nga này dung la giỏi tự biên tự diễn, tự mình hỏi tự trả lời luôn. Có cô ta về ở chung thì nhi phòng đừng mong có ngày yên ổn. Bây giờ lại có thai rồi thi trở thành bà hoàng luôn, cho Hà thị nếm mùi của thoi ham giàu muốn lấy con nhà giàu giờ thì bị nó leo lên đầu ngồi rồi.

  3. Vậy mới vui chứ mọi ng, chứ trong nhà để cho Chu thị với Tú Nhi hoành hành k cũng buồn lắm ah. Kì này cho Hà nương sung sướng nhé

  4. cháu dâu này cũng thật bản lĩnh nha làm như có mỗi mình mang thai ấy hừ nếu sinh con gái thì đẹp mặt

  5. Dạo này Chu thị với Liên tú nhi về sau sân khấu cho Triệu tú nga lên sàn à, kể ra bản chất cũng chắc có gì khác nhau, chỉ tội Tam phòng thôi

  6. Gấu áXù Phu Nhân

    Tượng phật này làm bằng bùn thúi, k làm bằng đất bằng đồng nha. Rước về liên gia làm tổ tông rồi.
    Đến nhà mạn tỷ kể khổ đây sao? Ashi…. thổi gió bên tai này ….. có ngày nhận được bão nha. Cũng may nhà mạn tỷ k có ngu đi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: