Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 225+226

8

Chương 225: Điều kiện của Liên lão gia tử

Triệu Văn Tài ngồi một hồi, thấy Liên Thủ Tín một chén nước trà cũng không có đưa ra, đối với lời hắn nói cũng không mời chào, chỉ đành tự mình mở miệng.

“Tứ đệ a, lần này ta đến, là vì chuyện của cháu trai thứ hai và cháu dâu của đệ, ….. Ta là thân thích đứng đắn. Tú Nga đứa nhỏ này gả vào Liên gia các ngươi, liền như là thân khuê nữ của các ngươi …. Chuyện này cũng không lớn lắm, thế nào lại bỏ Tú Nga ở thị trấn, hờ hững không quan tâm. Ai, những cái này ta không nói nữa.” Triệu Văn Tài ra vẻ rộng lượng, “Cũng là vì tốt cho bọn nhỏ. Không thì, các ngươi không đi đón, tự chúng ta đưa Tú Nga về đến rồi. Chúng ta đã làm đến mức này đã đủ rồi a.”

Triệu Văn Tài nói xong, lại nhìn Liên Thủ Tín. Chỉ cần nói với Liên Thủ Tín hắn làm đến mức này đã đủ, như vậy tự nhiên phải có qua có lại, thí dụ như khách khí nói sẽ cùng bọn họ đi Liên gia, lại đứng về phía bọn họ mà hòa giải, khiến cho Liên gia chấp nhận Triệu Tú Nga lần nữa, bọn họ cũng dễ lấy lại mặt mũi.

Triệu Văn Tài nắm chắc, Liên Thủ Tín sẽ không bỏ mặt mũi của hắn. Bởi vì Liên Thủ Tín là người thành thật nổi danh ở mười dặm tám thôn, việc thuyết phục người thành thật này, là sở trường của Triệu gia hắn đấy.

Ngoài dự liệu của hắn, Liên Thủ Tín chậm chạp không có gật đầu.

“Tứ đệ, đệ nói câu gì a.” Triệu Văn Tài chờ có chút nóng nảy, thúc giục nói. Liên Tứ huynh đệ từ lúc vào cửa, giờ đến Tứ đệ, xưng hô của hắn với Liên Thủ Tín càng ngày càng thân thiết rồi.

“Triệu đại ca, huynh cũng biết, một phòng chúng ta đã ở riêng rồi.” Liên Thủ Tín nghĩ một lát, mới mở miệng nói, “Chuyện phòng trên, có chút chúng ta cũng không rõ ràng lắm. Việc lần này, lão gia tử và lão thái thái trong nhà cực kỳ nóng giận, nhất là lão thái thái, giận đã rất nhiều ngày không ăn được cơm. Bên cha mẹ Nhị Lang, nói với ta, đều lạnh tâm… . Cả nhà mười lăm này đều không sống tốt. Trong nhà, nếu ai dám nhắc chuyện này. Lập tức bị mắng một trận.”

“Đúng vậy.” Trương thị tiếp lời, giải thích với ba mẹ con Triệu Tú Nga: “Không cần các ngươi tới tìm. Nếu chúng ta có thể giúp đỡ nổi, chúng ta đã sớm giúp. Chúng ta từng hỏi hai lần, muốn nói hoà nói giải. Kết quả sao. Vừa mở miệng, liền mang mẹ con ra mắng …. Còn nói nếu chúng còn nói nữa. Chính là không có lòng tốt, cố tình muốn tức chết nàng.”

“Thế nào có thể như vậy!” Bốn người Triệu gia hai mặt nhìn nhau, bọn hắn đã chủ động đưa người trở về, ý Liên gia sao lại cứng rắn như thế này, đây thật là không  muốn Triệu Tú Nga rồi hả? Vậy phải làm sao bây giờ?

Liên Thủ Tín cùng Trương thị trao đổi ánh mắt. Triệu gia là dạng người gì, nếu có cách khác, bọn họ có thể đưa Triệu Tú Nga trở về sao. Đã đưa về đến rồi. Vậy Liên gia cho bọn hắn sắc mặt gì, bọn họ cũng chỉ phải nhìn xem.

Đối đãi người chẳng phải phúc hậu gì, phải dùng biện pháp chẳng hề phúc hậu. Như vậy, bọn hắn mới có thể trung thực. Mà nếu ngươi dùng biện pháp phúc hậu đối với bọn hắn, bọn hắn không chỉ không lĩnh tình, ngược lại cho rằng ngươi mềm yếu dễ khi dễ.

“Tứ đệ a” Triệu Văn Tài khổ ra mặt, một tay bắt được tay Liên Thủ Tín, năn nỉ nói, “Cách ngôn nói: thà hủy một tòa miếu, không phá một cửa thân. Tứ đệ ngươi trước mặt lão gia tử, nói chuyện sẽ có tác dụng. Vì hai đứa nhỏ này, ngươi liền ra mặt hòa giải. Đây cũng là làm việc thiện tích đức.”

“Chị dâu Tú Nga, hoa đăng mười lăm trong thị trấn có đẹp không, ngươi hãy nói cho chúng ta một chút nha.” Liên Mạn Nhi từ buồng trong đi ra, cười tủm tỉm mà nói với Triệu Tú Nga

“Cái gì hoa đăng, ta không có nhìn.” Triệu Tú Nga lập tức nói.

” Tú Nga tẩu, tẩu không có đi à? Ta đã nói mà, nhất định là nha đầu Đóa Nhi kia lại lừa gạt ta, nhất định ta sẽ tìm nàng tính sổ.” Liên Mạn Nhi nói xong, liền quay người lại vào buồng trong.

Ba mẹ con Triệu Tú Nga ngồi ở chỗ kia, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.

Những ngày này, Triệu Tú Nga tại thị trấn, phần lớn thời gian đều ở trong nhà Liên gia. Nhưng mà vào tết nguyên tiêu, lại ăn mặc, trang điểm xinh đẹp chạy tới thị trấn xem hoa đăng. Việc này truyền khắp làng, khiến cho Liên gia giận dữ. Đây cũng là nguyên nhân mà Ngô gia huynh đệ, không chịu vì Triệu gia hoà giải.

“Tú Nga nhà bà ngoại nàng ngay tại thị trấn, những năm qua Tú Nga đứa nhỏ này trong một năm, mười bận thì bảy bận ở nhà bà ngoại. Không thì, mười lăm tháng giêng, bà ngoại nàng phái người đến tiếp nàng, nàng liền đi hai ngày.” Ngô thị – mẹ Triệu Tú Nga cười nói, “Hai ngày này bề bộn, chưa kịp báo, cái này không phải là đang định nói với thân gia sao.”

“… Cũng không phải chuyện một cái hai cái, dù sao lão gia tử, lão thái thái còn có nhị ca đệ, nhị tẩu đều rất tức giận. Mạn Nhi tính tình trẻ con, Triệu đại ca huynh chạy từ xa đến chỗ đệ, đệ vừa vặn nhắc nhở huynh một câu. Việc này, người khác ai đi nói đều vô dụng, tốt nhất vẫn là chính các ngươi đi, mới có thể nói rõ ràng.” Liên Thủ Tín nói: “Trong nhà lão gia tử, lão thái thái cũng không phải không người không nể mặt, Triệu đại ca các ngươi liều chịu ủy khuất chút, dù sao cái này xét về vai ghế, các ngươi cũng không thiệt thòi thế nào. Hiện trong nhà mọi người đều ở, các ngươi vừa vặn đi, một lúc nữa là đến muộn, liền không dễ nói rồi.”

Liên Thủ Tín đứng lên, ý bảo Triệu Văn Tài ra ngoài.

“Triệu đại ca, Triệu đại tẩu, đệ tiễn các người đi ra ngoài. Theo quan đạo ra trước…. haha, khẳng định các ngươi đều nhận ra được đường.”

Một nhà bốn người Triệu Văn Tài, chỉ phải đi ra ngoài lên xe ngựa, hướng nhà cũ Liên gia mà đi. Bọn hắn cũng không có đạt được thứ bọn hắn muốn ở chỗ Liên Thủ Tín, ngược lại nợ một nhân tình ‘nhắc nhở’ của Liên Thủ Tín. Hơn nữa, trải qua cuộc nói chuyện cùng Liên Thủ Tín, khí thế lúc đến miễn cưỡng trưng ra, bây giờ là không còn sót lại chút gì rồi.

“Làm ầm ĩ, cho mày làm ầm ĩ. Không phải là mày nói có sở trường ấy ư, sở trường của mày ở đâu? Mày bắt được một cái Nhị Lang có cái rắm dùng, hắn ăn cơm mặc kệ sự tình. Hiện tại, cha mẹ mày còn phải hạ mình đi nhận lỗi cho mày.” Trên đường vào thôn, Triệu Văn Tài trầm mặt, mắng Triệu Tú Nga.

“Con đủ ủy khuất rồi, ông còn giận mắng nó làm cái gì. Nếu là ông có chút bản lĩnh, hài tử cũng không thể rơi vào cảnh như hôm nay.” Ngô thị – mẹ Triệu Tú Nga che chở khuê nữ.

“Ai bảo hai người hạ mình rồi, không phải hai người ép buộc, thử xem con nguyện ý trở về đó à. Hiện tại con trở về nhà, con sợ bọn họ không đến cầu ta trở lại kia.” Triệu Tú Nga vẫn mạnh miệng nói.

“Bà cô của ta ơi, lúc đến chúng ta đã nói thế nào?” Chị dâu của Triệu Tú Nga cùng cười, dụ dỗ Triệu Tú Nga, “Tốt xấu phải nhẫn nại nhẫn nại, về sau mới có thể trở nên nổi bật, đến lúc đó ăn ngon uống sướng, trên dưới một trăm dặm xung quanh, mới nhìn ra được bản lĩnh của ngươi.”

Triệu Tú Nga liền không nói.

Trong lòng Triệu Văn Tài thở dài một hơi, vung một phát roi ngựa, để cho xe đi nhanh một chút.

… …

Sáng sớm trong cửa hàng, người một nhà đang quét dọn thu thập.

“Triệu gia thật đúng là đưa đến cửa rồi, sớm biết hôm nay, cớ gì lúc trước làm cái kia.” Trương thị nói.

“Bọn hắn mới không nghĩ như vậy đâu.” Liên Mạn Nhi nói.

“Mẹ đã nhìn ra, nàng là muốn từng bước một khuất phục cả một nhà. Nàng cũng không ngẫm lại, nàng chỉ là một người cháu dâu, cái này cũng không có khả năng a.”

“Nếu gặp gỡ người trung thực dễ khi dễ, nàng có thể liền thành công rồi. Nàng không thử, thì nào biết được a.” Liên Mạn Nhi cười.

“Mạn Nhi, ban nãy sao con lại nói là Đóa Nhi…” Trương thị hỏi.

“Thuận miệng nói.” Liên Mạn Nhi lập tức nói. Đúng lúc này, nàng còn thật không ngờ, nàng nhắc tới Liên Đóa Nhi, không biết tại sao, lại làm cho Triệu Tú Nga từ nay về sau càng hận Tưởng thị.

“Không biết lúc này, trong nhà muốn giải quyết việc này thế nào.” Trương thị nói.

“Cha là người có tính toán, cha bảo bọn Nhị Lang lên núi làm việc, có thể không chỉ vì kiếm hai đồng đơn giản như vậy.” Liên Thủ Tín đi tới nói.

“Thu thập xong rồi, ta cũng về thăm nhà một chút a.” Liên Mạn Nhi nói.

“Con đúng là con nít tò mò!” Trương thị cười.

Tuy là nói như vậy, người một nhà vẫn là đem cửa hàng khóa, hướng khu nhà cũ đến.

Lúc bọn hắn đến khu nhà cũ, bên trong phòng trên, Triệu Tú Nga đang muốn lần lượt cho Liên lão gia tử, Chu thị, Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị dập đầu, bọn họ bỏ lỡ cảnh vợ chồng Triệu Văn Tài hướng Liên lão gia tử nhận lỗi, nói hết nước hết cái.

“Trước đỡ nàng đứng lên…” Liên lão gia tử trước không chịu nhận cái dập đầu của Triệu Tú Nga, lại để cho Liên Tú Nhi đỡ Triệu Tú Nga đứng lên.

“Liên gia đại thúc, mất đầu còn không bằng chĩa đầu xuống đất. Tú Nga đứa nhỏ này biết sai rồi, chúng ta là cha mẹ cũng đã bồi lễ rồi. Liên gia đại thúc, người là người nổi danh có đức khắp mười dặm tám thôn…” Triệu Văn Tài cho rằng Liên lão gia tử vẫn không chịu để cho Triệu Tú Nga trở về, liền vội hỏi.

“Cái dập đầu đừng vội dập đầu, có mấy lời chúng ta nói ra trước đã.” Liên lão gia tử không nhanh không chậm nói.

“Được, đại thúc người có cái gì nói, cứ nói đi.” Triệu Văn Tài chỉ đành phải nói. Hắn biết rõ Liên lão gia tử muốn ra điều kiện, nhưng chuyện đã tới bây giờ, hắn cũng chỉ có thể nghe.

“Bây giờ Nhị Lang đang làm việc ở trên núi, việc này rất mệt mỏi, nếu còn ở thị trấn nữa, thì không thuận tiện lắm. Ta dự định, bán tòa nhà ở thị trấn đi, lại để cho Nhị Lang chuyển về nhà ở. Nếu các ngươi nguyện ý, Tú Nga ở lại, thì từ nay trở đi, sẽ ở trong thôn. Nếu các ngươi không muốn, chúng ta cũng không miễn cưỡng, các ngươi cứ trở về, từ nay về sau, nam hôn nữ gả, tất cả không liên quan.”

Lời nói của Liên lão gia tử khá dứt khoát, mấy người Triệu Văn Tài, Triệu Tú Nga nghe được đều thay đổi sắc mặt.

“Liên gia đại thúc, cái này lúc trước chúng ta đáp ứng gả Tú Nga tới, đã nói rồi, để Tú Nga bọn họ sống ở trên thị trấn.” Ngô thị, mẹ Triệu Tú Nga vội vàng nói.

“Ta còn không có già đến mức hồ đồ, lúc trước là vì chuyện sính lễ mà xì xào vài ngày, cũng không có nói chuyện phòng ở gì. Phòng ở trên thị trấn, vẫn là cha Nhị Lang nói với ta, ở trong thôn quá chật, để sau khi Nhị Lang thành thân, ở đó trước đã.” Liên lão gia tử nói.

“Cái này nếu không phải Liên nhị ca đã đáp ứng, đem cái phòng đó cho Tú Nga và Nhị Lang, chúng ta cũng không thể đáp ứng hôn sự này. Nhị ca, lúc trước huynh nói với ta thế nào?” Triệu Văn Tài liền hỏi Liên Thủ Nghĩa.

Liên Thủ Nghĩa vốn đang làm việc trên núi, sau khi người Triệu gia đến về, Liên lão gia tử phái người bảo hắn lúc rảnh bữa ăn trưa, về một chuyến.

“Phòng ở trên thị trấn kia là của nhà chúng ta, phòng ở lớn như vậy, thế nào có thể cho Nhị Lang bọn họ ở.” Liên Thủ Nghĩa đáp vô cùng láu cá, nhưng mà câu kế tiếp còn vô cùng lợi hại rồi. “Lúc trước là lúc trước, bây giờ là các ngươi cầu đưa cô nương về, ngươi còn nói cái gì lúc trước?”

Nói xong, Liên Thủ Nghĩa còn vui vẻ cười hai tiếng hắc hắc.

Liên lão gia tử ít nhất nói chuyện còn chừa lại cho Triệu Văn Tài vài phần mặt mũi, nhưng Liên Thủ Nghĩa thì không hề khách khí chút nào, đánh thẳng vào mặt.

Dù là Triệu Văn Tài mặt dày, vẫn không khỏi đỏ mặt.

 

Chương 226: Bánh lập xuân

Liên Thủ Nghĩa nhìn Triệu Văn Tài đỏ mặt, không chỉ không bỏ qua như vậy, lại còn tiến thêm một bước bỏ đá xuống giếng.

“Không có cô nương của Triệu gia các ngươi, Nhị Lang chúng ta vẫn lấy được hoa cúc khuê nữ. Triệu Tú Nga các ngươi rời Nhị Lang chúng ta, vậy thì như gái già ngoài chợ. Chúng ta lan truyền ra bên ngoài chuyện nàng làm ở nhà chúng ta hai ngày này, đánh chồng, mắng mẹ chồng, động một tý là ăn mặc lẳng lơ, bỏ chồng mình, chạy ra bên ngoài. Nàng còn muốn tìm nhà chồng khác, xem ai dám muốn nàng!” Liên Thủ Nghĩa nói chuyện, đắc ý quơ quơ chân, “Cũng là Liên gia chúng ta phúc hậu, hôm nay mới có thể để cho các ngươi vào cửa này.”

Màu khuôn mặt Triệu Văn Tài đã trở thành màu gan heo, Triệu Tú Nga, Ngô thị – mẹ Triệu Tú Nga cùng chị dâu Triệu Tú Nga cũng đều đỏ mặt lên.

“Thân gia a, không thể nói như vậy a. Đây là khi dễ người a, không để cho chúng ta đường sống. Tú Nga chúng ta tốt xấu gì cũng làm con dâu nhà các ngươi vài ngày, gọi các ngươi là ông, bà, cha, mẹ vài ngày, các ngươi không thể làm chuyện như thế a.” Mẹ Triệu Văn Tài liền khóc lên.

“Cha, mẹ, chúng ta đi. Con thà rằng đi ra ngoài tự mình đập đầu chết, con cũng không chịu được uất ức này.” Triệu Tú Nga đột nhiên đứng lên nói, lại chỉ vào Liên Thủ Nghĩa, “Các ngươi có mặt nói ta, trước tiên còn không xem các ngươi là dạng gì. Các ngươi không tốt đẹp gì, cho là Triệu gia chúng ta dễ chọc sao, ta…”

Triệu Văn Tài vội vàng ho khan, cho vợ và con dâu hai cái nháy mắt. Nếu như đúng lúc này mặc cho Triệu Tú Nga ầm ĩ lên, phất tay áo rời khỏi, như vậy sự nhẫn nhịn lúc trước của hắn, chẳng phải đều uổng phí rồi.

Chị dâu Triệu Tú Nga liền vội vàng lôi kéo Triệu Tú Nga ngồi xuống, không cho nàng nói tiếp.

“Nha đầu Tú Nga kia, trẻ tuổi. Tính tình thẳng thắn, thân gia ngươi đại nhân có đại lượng (người lớn thì rộng lượng), đừng tìm nàng so đo. Một lát lại để cho nàng dập đầu nhận lỗi với ngươi.” Triệu Văn Tài nói.

Liên Thủ Nghĩa hắc hắc cười lạnh.

“Trông thấy không. Con gái nhà các ngươi cứ như vậy, ai cũng dám mắng, còn kém lấy tay vung vào mặt chúng ta. Chúng ta còn dám muốn nàng? Lão Triệu. Ta định suy nghĩ cẩn thận, các ngươi làm gì chịu cho đồ cưới. Hắc hắc. Hiện tại, dù các ngươi giơ tòa núi vàng ra, chúng ta cũng không dám cần người con dâu như vậy.”

Triệu Văn Tài chỉ có thể cùng cười, lại vụng trộm trừng mắt nhìn Triệu Tú Nga. Trong những người Liên gia, Liên lão gia tử phân rõ phải trái, nói chuyện nể tình nể nghĩa, nhưng mà Liên Thủ Nghĩa lại không nói những cái này. Vừa rồi Triệu Tú Nga phát giận, lại bị nắm được nhược điểm. Trong lời Liên Thủ Nghĩa nói mơ hồ để lộ ra. Ý muốn hung hăng bắt chẹt bọn họ một phen.

“Người trẻ tuổi, cũng có lúc nóng nảy. Còn không phải là từ từ mà dạy dỗ ư, hôm nay, chúng ta sẽ để nha đầu Tú Nga kia lại đây, thân gia, các ngươi cứ dựa vào quy củ nhà các ngươi, dạy thế nào thì dạy, chúng ta mặc kệ.” Triệu Văn Tài nói.

Ngô thị – mẹ Triệu Tú Nga có chút sốt ruột, nháy mắt cho Triệu Văn Tài, ý là sao ngươi có thể nói như vậy. Làm sao có thể không quản con gái a.

Triệu Văn Tài vừa lau mồ hôi, vừa cũng nháy mắt cho Ngô thị: không nói như vậy, sẽ rủi ro, rủi ro rất lớn.

Liên Thủ Nghĩa nhìn xem mấy người Triệu gia mắt đi mày lại. Nhếch miệng, còn muốn nói nữa cái gì, thì bị Liên lão gia tử dùng ánh mắt ngăn lại.

“Cứ như vậy, lời ta vừa nói, các ngươi đều không có gì ý kiến a.” Liên lão gia tử nói.

“Không có ý kiến, chúng ta có thể có ý kiến gì, đại thúc người nói thế nào, ta liền đồng ý như thế.” Triệu Văn Tài vội nói.

“Cha nó, lúc chúng ta đến đây đã nói thế nào?” Ngô thị – mẹ Triệu Tú Nga nhịn không được, đối với Triệu Văn Tài nói.

Triệu Văn Tài quay đầu nhìn nhìn, mẹ Triệu Tú Nga hai vành mắt đều phiếm hồng, chờ mong nhìn hắn.

“… Là, là như vậy.” Triệu Văn Tài ho hai tiếng, lại mở miệng nói, “Kỳ thật a, chúng ta có ý định này, còn chưa kịp nói với các ngươi. Nguyên nhân muốn Tú Nga bọn họ ở trên thị trấn, là vì đồ cưới của Tú Nga, chúng ta muốn một lần nữa cho thêm chút ít tiền, để cho hai người Nhị Lang cùng Tú Nga mở cửa hàng trên thị trấn, tiền kiếm được, cũng đủ cho vợ chồng son bọn họ tiêu dùng rồi, so với Nhị Lang trồng trọt khuân vác tốt hơn đúng không? Đây là do chúng ta đau lòng con gái, và chút tấm lòng với cô gia.”

Ánh mắt Liên Thủ Nghĩa liền sáng lên một cái, ngồi thẳng người một chút, nhìn Triệu Văn Tài.

“Lúc trước khi chúng ta đưa sính lễ, các ngươi cũng đã nói rồi, là cho mang nó đến đấy. Đến bây giờ, chúng ta cũng không nhìn thấy tiền này ở đâu. Tú Nga gả vào nhà của chúng ta, theo nguyên tắc đồ cưới của nàng cũng là của nhà chúng ta. Chỉ cần hai món tiền này thôi, thì mở cái cửa hàng, cũng đã có dư. Hiện giờ các ngươi nói cho thêm tiền, có ai thấy tiền ở đâu a, đây không phải nói cho sướng miệng sao? Đến lúc đó, Triệu gia các ngươi, lại có chỗ khoe khoang rồi, cứ như là Nhị lang nhà chúng ta là phải dựa vào các ngươi vậy. Lão Triệu, ngươi cũng đừng tính toán chơi đùa ta.”

“Thân gia ngươi có hoả nhãn kim tinh (tinh mắt), ta nào dám đùa giỡn gì với ngươi.” Trong lòng Triệu Văn Tài rất nghẹn khuất, trên mặt còn phải cùng cười. Nếu như không phải vì chuyện của Triệu Tú Nga, hắn có việc cầu người, cũng không thể bị Liên Thủ Nghĩa áp bức khắp nơi như thế này.

Cuối cùng, Liên Thủ Nghĩa và Triệu Văn Tài trao đổi một ánh mắt, liền kiếm cớ cùng đi ra ngoài, không biết nói thầm cái gì, lúc trở lại, Liên Thủ Nghĩa liền đổi ý.

“Cha, nếu không, trong lúc phòng ở trên thị trấn chưa tìm được người mua, cứ để cho Nhị Lang và Tú Nga ở thêm vài ngày.” Liên Thủ Nghĩa cùng Liên lão gia tử bàn bạc, “Chỗ của con thì thật sự không ở được, cũng không thể lại để cho hai vợ chồng son bọn nó ở cùng phòng với mấy đứa nhỏ mới lớn là Tam Lang được.”

Điều Liên Thủ Nghĩa nói xác thực là vấn đề, đây cũng là nguyên nhân vì sao, lúc trước Liên lão gia tử có thể đồng ý cho Nhị Lang cùng Triệu Tú Nga ở thị trấn. Một phòng ở mới, không chỉ cần tiền, còn cần thời gian để làm. Phòng ở mua bên đó, không phải nói bán, là lập tức bán được.

Nhưng mà, nếu như đồng ý với Liên Thủ Nghĩa, thì chuyện này dường như lại quay về bộ dáng lúc trước rồi. Liên lão gia tử mềm lòng, nhưng cũng không hồ đồ.

“Cha đã nghĩ kỹ, để Kế Tổ và vợ hắn quay lại gian phòng phía tây ở đi. Lại để cho Tam Lang, Tứ Lang, chuyển lên phòng trên ở cùng cha. Nhị Lang và vợ Nhị Lang, trước tiên ở cùng vợ chồng hai đứa ở sương phòng phía đông. Bán được phòng ở kia rồi sẽ xây cho bọn họ phòng mới.” Liên lão gia tử nói.

Có lẽ có chút khó tin, nhưng mà ở hộ gia đình nông dân chính là như vậy, một giường lớn, già trẻ có thể đồng thời ở, thậm chí mấy đôi vợ chồng cùng thế hệ, vẫn sinh con dưỡng cái như thường. Đương nhiên, đến buổi tối, giữa mấy đôi vợ chồng sẽ bị ngăn cách, hình thành không gian tương đối độc lập, hoặc chỉ dùng tấm ván hay gì đó tương tự bình phong, hoặc là bỏ rèm từ trần nhà xuống.

Đương nhiên Triệu Tú Nga không muốn, nhưng mà Liên lão gia tử nói như vậy rồi, liền tỏ ý không thể sửa đổi. Cuối cùng người Triệu gia dồn ép Triệu Tú Nga, Triệu Tú Nga không có biện pháp, chỉ phải tiếp nhận.

Dường như vì tránh cho đêm dài lắm mộng, lúc này Liên lão gia tử lập tức sắp xếp người lên thị trấn, đi chuyển đồ cưới của Triệu Tú Nga.

“Bỏ trống phòng ở trên thị trấn, cũng dễ bán.” Liên lão gia tử nói như thế đấy, “Nếu không, người ta còn tưởng rằng chúng ta không thành tâm bán phòng.”

Lúc Liên lão gia tử nói như vậy, còn vô tình cố ý nhìn Triệu Văn Tài cùng Liên Thủ Nghĩa.

Liên Mạn Nhi cảm thấy cách làm của Liên lão gia tử đối với chuyện này rất anh minh. Đương nhiên, mấy người nhà bọn họ đều bị Liên lão gia tử gọi đến, giúp đỡ khuân đồ.

Tưởng thị và Liên Kế Tổ cũng cùng đi lên phòng ở trên thị trấn, lúc trước bọn hắn chuyển trở về, còn có vài cái hòm, cái tủ không thường dùng vẫn để lại trong phòng chứa đồ nhà này, hiện tại bỏ trống căn nhà, đương nhiên phải lấy lại những đồ đó.

Cứ như vậy, Triệu Tú Nga chuyển vào sương phòng phía đông. Nàng cùng Nhị Lang, vợ chồng Liên Thủ Nghĩa kèm với Lục Lang, tất cả chiếm nửa cái giường.

“Hiện tại Nhị bá mẫu của con hẳn sẽ không phàn nàn, là không có con dâu bên cạnh hầu hạ nha.” Trương thị nhìn Hà thị vui tươi hớn hở khuân đồ, nhỏ giọng nói, trong giọng nói cũng không phải khẳng định như vậy.

“Ai biết được.” Liên Mạn Nhi nói khẽ. Vẻ mặt Triệu Tú Nga lại vẫn bình tĩnh như vậy. “Viện này về sau khẳng định sẽ náo nhiệt hơn so trước kia, đây là chắc chắn.”

Chuyện về sau, đúng như lời Liên Mạn Nhi nói.

Đảo mắt đã là lập xuân (立春: lìchūn: lập xuân), dân gian gọi là lập xuân (打春: dǎchūn: lập xuân). Mùa xuân đến rồi, vạn vật sắp sinh sôi, trong mắt hộ gia đình nông dân, là cái lễ lớn. Trong ngày hôm nay, Tam Thập Lý doanh tử có tập tục ăn bánh xuân, gọi là bánh lập xuân.

Nhà Liên Mạn Nhi đương nhiên cũng không ngoại lệ, sáng hôm nay, chờ lượt khách hàng cao điểm của cửa hàng điểm tâm qua đi, Liên Mạn Nhi liền xách rổ, mang theo tiểu Thất, lên thị trấn đi mua sắm.

Thịt heo nhiều thịt ít mỡ, mua hai cân, tỏi tươi non hai cân, đậu hũ mua hai cân. Hơn nữa trong nhà vẫn còn cà rốt, hành tây, đặc biệt giá đỗ xanh, nhân cuộn bánh xuân đã gần đủ rồi. Bởi vì trong nhà không có trứng gà, sau cùng Liên Mạn Nhi còn mua hai mươi trứng gà vỏ đỏ, rồi mới từ trên thị trấn trở về.

Tùy điều kiện sống của các gia đình, bánh lập xuân dùng mì gạo, hỗn hợp bột đậu, bột mì đều được. Cả nhà Liên Mạn Nhi vốn định dùng bột gạo, về sau ngẫm lại, khó có được ngày lành, dứt khoát dùng toàn bộ bột mì, cho mọi người ăn bữa ngon.

Bánh lập xuân, hay là bột mì nhào, bánh lăn mỏng ra, bên trong cuốn các loại nhân đã chuẩn bị trước, sau đó nhúng vào tương ăn.

Nhưng mà còn có cách tiện hơn là, chính là trải bánh ra rán làm bánh rán. Bánh rán phải mỏng hơn bánh nướng áp chảo, càng thích hợp cho việc cuộn nhân bánh ăn. Ở Tam thập lý doanh tử, tất cả các hộ đều dựa theo ý thích của mình, có bánh rán, có bánh nướng áp chảo giòn tan, có đơn giản hơn là rang một đĩa thức ăn, cũng không nhất định phải cuốn vào trong bánh mà ăn.

Liên Mạn Nhi liền đề nghị tráng bánh rán.

“Mẹ, ngày hôm qua con cùng tiểu Đàn tử nói bánh lập xuân, hắn nói cho con biết, trong miếu có sẵn chảo rán bánh rán, con nói với hắn con có thể mượn dùng hay không, hắn nói được.” Liên Mạn Nhi nói với Trương thị.

“Vậy thì tốt quá, Mạn Nhi, con đi xem, có thể mượn, thì chúng ta liền tráng bánh rán.” Trương thị nói.

Liên Mạn Nhi liền đi tìm Nguyên Đàn, Nguyên Đàn sớm chuẩn bị xong chảo rán bánh, cầm sang cho nàng.

Cái chảo rán này là làm từ sắt, hình dáng tương tự như chảo điện mà Liên Mạn Nhi đã nhìn thấy vào kiếp trước, hai tấm sắt thô dày, ranh giới hai mặt được nối với nhau bằng bản lề, cán cầm tương đối dài, cuối cùng chế tạo thành hình vòng cung, dễ dàng cầm thả. Sản phẩm bằng sắt thời đại này, đều rất nặng, cái chảo rán bánh rán này khoảng ba bốn cân, mặc dù không là gì đối với Liên Mạn Nhi, nhưng Nguyên Đàn vẫn ân cần mang sang cho nàng.

Trải bánh rán không cần nhào bột mì, mà là nhào mì vào nước, quấy đều cho nhuyễn. Lúc chảo rán được đưa đến, Trương thị đã chuẩn bị bột xong.

Gần đây bên khu nhà cũ luôn rất “náo nhiệt”, bữa bánh xuân này, cả nhà Liên Mạn Nhi đã chuẩn bị ở cửa hàng ăn sớm.

***… … … ******

Discussion8 Comments

  1. Con dâu ngang ngược hung dữ của Hà thị được trở về nhà chồng rồi,sau này chắc sẻ náo loạn hơn nữa

  2. Có con dâu này đối chọi với CHu thị mới hấp dẫn à ha, lại thêm mẹ chồng ham ăn nữa, để xem ai hơn ai

  3. cháu dâu cao tay, tính tình đanh đá luôn muốn trèo lên đầu mọi người nhà chính đúng là đủ náo nhiệt

  4. Có thêm cháu dâu này nữa thì Liên gia tha hồ mà náo nhiệt, ngày ngày mẹ chồng con dâu với cháu dâu các kiểu đấu pháp đấu nhãn thì ng xem cũng muốn mệt a~~~~~

  5. Gấu áXù Phu Nhân

    “Náo nhiệt” đến mức nhà mạn tỷ muốn ăn ở cửa hàng cho yên tĩnh… haha.
    Triệu tú nga nha, haiza…. miễn bàn rồi… cảm xúc Cáo là vô cùng ức chế.

  6. Náo nhiệt ư ? Chắc nhờ công của Tú Nga rồi. Đúng là Hà thị nhận báo ứng : cưới được con dâu cực phẩm

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: