Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 221+222

7

Chương 221: Yêu Cầu Của Trầm lão phu nhân

Edit: Pthu

Tam Thập Lý Doanh Tử lấy họ Liên thì chỉ có một nhà bọn họ, nghe giọng nói của người hỏi thăm, là tiểu cô nương tuổi còn rất trẻ. Tất cả mọi người đều rất buồn bực, không biết sẽ là ai tới.

 

Liên Mạn Nhi từ trong cửa hàng đi ra ngoài, quả nhiên, đứng ở ngoài cửa chính là một tiểu nha đầu, nhìn tuổi chắc cũng bằng nàng, ăn mặc rất là chỉnh tề, cách tiểu cô nương đó không xa, một cái xe ngựa xinh xắn dừng lại. Trên màn xe ngựa thêu một chữ Tống.

 

“A, là Mạn Nhi cô nương. Trùng hợp như vậy. Mạn Nhi cô nương, ngươi không nhận ra được ta không? Ta là nha đầu hầu hạ lão phu nhân của Tống gia ở Huyện thành, ta kêu là Tiểu Hồng. Mạn Nhi cô nương, lần trước ngươi đi Huyện thành, ta ở bên cạnh Lão phu nhân hầu hạ đó.” Tiểu nha đầu kia thấy Liên Mạn Nhi đi ra, thì vui mừng, bận rộn hành lễ nói, “Tôn đại nương quản sự của chúng ta, được Lão phu nhân phân phó, tới nơi này thỉnh an người nhà của tam nương chúng ta.”

 

Liên Mạn Nhi đánh giá Tiểu Hồng mấy lần, nàng tựa như nhớ được ở Tống gia, bên cạnh Trầm lão phu nhân là có một nha hoàn như vậy. Nhìn y phục của nha đầu này đúng là người của Tống gia, còn có chiếc xe ngựa kia, phu xe hình như cũng có chút quen mắt. Thật giống như lúc cái đó quản gia Tống Phúc lần đầu tới Tam Thập Lý Doanh Tử, đánh xe đúng là người phu xe này.

 

“Các ngươi không biết đường đi a? Vậy chờ ta nói với mẹ ta một tiếng, ta đưa các ngươi đi” Liên Mạn Nhi liền nói, sau đó lại quay đầu dặn dò Liên Diệp Nhi,  “Diệp Nhi, nhanh về nhà nói cho ông bà nội chúng ta, Trầm lão phu nhân của Tống gia ở huyện thành, sai quản sự nương tử tới. ”

 

Liên Diệp Nhi đáp ứng một tiếng, liền hướng trong thôn chạy đi.

 

Liên Mạn Nhi quay người vào  trong nhà, Liên Thủ Tín cùng Trương thị ở trong cửa hàng đã sớm nghe thấy Liên Mạn Nhi cùng Tiểu Hồng nói chuyện.

 

“Tống gia bây giờ phái người đến làm gì?” Trương thị cùng Liên Thủ Tín liếc nhau một cái, “Mạn Nhi, con dẫn người trở về trước đi. Một hồi mẹ vào cha con cũng trở về.”

 

“Dạ.” Liên Mạn Nhi đáp xong, liền ra cửa hàng tìm Tiểu Hồng.

 

“Các ngươi đi theo ta đi.” Liên Mạn Nhi bảo Tiểu Hồng cứ ngồi xe ngựa, nàng ở phía trước dẫn đường. Tiểu Hồng bảo Mạn Nhi cũng ngồi vào trong xe ngựa.

 

“Mạn Nhi cô nương, xin ngồi trên xe đi. Nói cho chúng ta biết đi như thế nào là được.” Tôn đại nương từ trong xe nhô đầu ra, hướng về phía Liên Mạn Nhi nói.

 

Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, liền nói cho phu xe cần đi như thế nào, sau đó cùng Tiểu Hồng ngồi vào trong xe.

 

Trong buồng xe rất rộng rãi, ba người ngồi cũng không chật chội. Liên Mạn Nhi trước hướng Tôn đại nương nói đã vất vả rồi.

 

“Đại nương đoạn đường này cực khổ rồi. Lão phu nhân thân thể đã khỏe chưa?”

 

“Đa tạ cô nương hỏi thăm, Lão phu nhân thân thể rất tốt. Ở nhà thường nhắc tới cô nương, nói là muốn mời cô nương đi Huyện thành ở nhiều vài ngày chơi một chút.” Tôn đại nương thân hình phúc hậu, gương mặt mặc dù không cười, cũng tự nhiên có chứa mấy phần ý cười.

 

Liên Mạn Nhi cười cười. Chỉ đem điều này xem như là lời nói khách khí bình thường, cũng không cho rằng Trầm lão phu nhân thật sự đã nói để cho nàng đi tới trong Huyện thành chơi.

 

“Lão phu nhân đối đãi chúng ta quá khách khí rồi. Hoa Nhi tỷ của cháu có khỏe không?” Liên Mạn Nhi lại hỏi.

 

“Tam thiếu phu nhân cũng khá tốt,” Tôn đại nương nói chuyện, hơi dừng một chút, “Chẳng qua nàng là phụ nữ có mang. Thường thường có chút không thoải mái, lại nhớ lão gia cùng thái thái thân gia, không thể ở Huyện thành, không thể thường đi lại….Nghe nói, qua lễ mừng năm mới này thân gia thái tháithân thể có chút không được tốt?”

 

“Thân thể của Đại bá mẫu cháu?” Trong lòng Liên Mạn Nhi không khỏi khẽ động.

 

Cổ thị những ngày qua bị Chu thị sai đi làm việc. Người đều gầy một vòng, cũng ầm ĩ qua một hai rồi trở bệnh, nhưng mà còn không có mời Lang trung. Đã được Chu thị làm cho “ Chữa xong rồi”

 

Là chuyện Cổ thị bị ức hiếp. Bị Liên Hoa Nhi biết rồi? Nhưng Liên Hoa Nhi là làm sao mà biết được? Kể từ khi dẫn theo một nhà Liên Thủ Nhân trở về trong thôn, Liên Lão gia tử vẫn ngăn cấm bọn hắn, trừ Nhị Lang đón dâu ngày đó đi trấn trên uống rượu, bình thường đều không cho bọn họ ra khỏi cửa Liên gia. Liên gia cùng Tống gia cũng không có tin tức qua lại.

 

“….Đại bá mẫu ở Thượng phòng. Chúng cháu ở sương phòng, ở riêng rồi. Bình thường cũng không ở chung một chỗ để ăn cơm. Đại bá mẫu không khỏe sao? Sao cháu không biết? Có lẽ có chuyện xảy ra, cháu không có chú ý nhiều.” Liên Mạn Nhi lập lờ nước đôi đáp lại.

 

Tôn đại nương ha ha cười hai tiếng.

 

“Vậy có lẽ là ta nghe lầm a…. Tam thiếu phu nhân nhớ Thân gia thái thái, muốn mời thân gia thái thái đi Huyện thành ở mấy ngày, ha ha.”

 

Cứ vừa nói chuyện như vậy, đã đến cửa chính Liên gia.

 

Tưởng thị đi ra ngoài, đem Tôn đại nương cùng Tiểu Hồng đón vào. Liên Mạn Nhi thì đi theo phía sau, cũng tiến vào thượng phòng.

 

Phòng phía đông Thượng phòng, Liên lão gia tử, Chu thị, Liên Tú Nhi, Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ đều ở đây, duy chỉ có không thấy Cổ thị. Hàn huyên  một phen xong, Tôn đại nương chỉ nói là Trầm lão phu nhân sai nàng tới thỉnh an Liên lão gia tử, Chu thị còn có vợ chồng Liên Thủ nhân, lập tức liền đem lễ vật mang đến lấy ra, hóa ra là nàng lần này tới còn mang theo hậu lễ.

 

“Sao không thấythân gia thái thái?” Nói chuyện một hồi, Tôn đại nương liền hỏi.

 

“Nàng thân thể không khỏe lắm. ở phòng phía Tây nghỉ ngơi.” Chu thị liền nói.

 

“….Là chứng bệnh gì, có nặng lắm không? Tam thiếu phu nhân nhớ mẹ đẻ, cơm cũng ăn không vô, giấc ngủ cũng ngủ không được. Lúc đến Lão phu nhân chúng ta phân phó, muốn cùng lão thái gia cùng lão thái thái thương lượng, có thể thỉnh thân gia thái thái đi Huyện thành ở vài ngày hay không, cũng giúp đỡ Tam thiếu phu nhân chúng ta.” Tôn đại nương liền nói.

 

“Nàng cũng không phải là chứng bệnh nặng gì…” Chu thị do dự, rồi hướng Liên lão gia tử nhìn thoáng qua, “Ngươi trở về nói cùng Hoa Nhi, mẹ nàng không có chuyện gì, để cho nàng đừng lo nghĩ, dưỡng thân thể thật tốt, thay Tống gia khai chi tán diệp.”

 

“Lẽ ra Lão phu nhân các ngươi mở miệng, chúng ta không nên bác bỏ.” Liên lão gia tử ho khan một tiếng, rồi tiếp lời, “Gia đình nông dân chúng ta, cũng coi trọng lễ tiết. Xuất giá tòng phu, Hoa Nhi gả vào Tống gia, chính là con dâu của Tống gia, nên chiếu theo quy cũ làm dâu của Tống gia. Ở Tống gia sẽ không thiếu người hầu hạ nàng. Cũng không có khuê nữ nào gả ra ngoài, còn cả đời đem mẹ nàng mang theo bên người. Chuyện này không phù hợp.”

 

“Trở về nói cùng Lão phu nhân các ngươi, Hoa Nhi đã là người của Tống gia, cần phải quy củ gì liền quy củ đó. Hoa Nhi nếu làm không đúng cái gì, nên nói thì nói, nên phạt thì phạt, Liên gia chúng ta không nói lời nào.” Cuối cùng, Liên lão gia tử hướng về Tôn đại nương nói.

 

“Lão thái gia nói có đạo lý, vậy nếu bây giờ ta trở về, thật không tiện nói rõ.” Tôn đại nương khó xử nói.

 

“Cha, nếu không thì, thì kêu mẹ nàng đi Huyện thành thăm Hoa Nhi, thăm một chút liền trở lại.” Liên Thủ Nhân liền nói.

 

Liên lão gia tử đập đập nõ điếu, quét nhìn Liên Thủ Nhân một cái.

 

Liên Thủ Nhân lập tức liền cúi đầu.

 

Bầu không khí trong phòng nhất thời có chút cứng ngắc.

 

“Vậy….” Tôn đại nương nhìn Liên Thủ Nhân, lại nhìn một chút Liên lão gia tử.

 

“Cứ theo lời của ta nói.” Liên lão gia tử nói.

 

Lần này, Liên Thủ Nhân không dám nói tiếp.

 

“Như vậy a, vậy không có cách nào khác, ta trở về liên y theo lời của Lão thái gia nói ra.” Tôn đại nương đành phải nói, lại hỏi, “….Ta có thể thăm thân gia thái thái một chút được không?”

 

Chu thị suy nghĩ một chút, liền để cho Liên Tú Nhi đi gọi Cổ thị đến bồi Tôn đại nương nói chuyện. Cổ thị đi theo Liên Tú Nhi tới đây, mấy lần muốn cùng Tôn đại nương nói chuyện một mình, đều bị Chu thị làm cho không có cơ hội, do đó chỉ có thể không mặn không nhạt nói chút ít việc nhà. Chu thị còn kêu Tưởng thị, Triệu thị, Hà thị mấy người thu xếp nấu cơm, muốn giữ Tôn đại nương lại ăn cơm.

 

Liên Mạn Nhi cầm trong tay hộp gỗ từ trong phòng phía Đông đi ra, trong hộp gỗ là mấy cái lụa hoa, là Trầm lão phu nhân cố ý phân phó, đưa cho nàng cùng Liên Chi Nhi nhi.

 

Hóa ra là Tôn đại nương tới Tam Thập Lý Doanh Tử, là vì mời Cổ thị vào thành đi chiếu cố Liên Hoa Nhi. Tôn đại nương nói là Trầm lão phu nhân bảo, nhưng mà mấu chốt là Liên Hoa Nhi cũng ở giữa ảnh hưởng. Đáng tiếc, bị Liên lão gia tử một mực cho cự tuyệt.

Chỉ là có một việc có chút kỳ lạ. Người phu xe kia phải biết đường đến Liên gia chú, sao lại muốn Tiểu Hồng đi hỏi đường, lại đúng lúc mà tìm được nàng như vậy. Liên Mạn Nhi còn nhớ lần trước đi Huyện thành, lúc nói chuyện, hình như còn đề cập tới chuyện nhà nàng mở cửa hàng điểm tâm sáng.

 

Ngồi một chiếc xe ngựa đẹp như vậy, khách nhân đến từ huyện thành. Hỏi đường lại hỏi người của Liên gia mình,  người Liên gia tự nhiên sẽ sai người thông báo trong nhà. Chính là người cùng thôn nhìn thấy, cũng sẽ trước tiên đi nói cho Liên gia một tiếng. Liên Mạn Nhi không phải là làm như vậy sao, nàng trước tiên để cho Liên Diệp Nhi trở về báo tin. Tiếp đó lúc Tôn đại nương đến Liên gia, Chu thị sẽ nói Cổ thị “thân thể không thoải mái” rồi.

 

Kỳ thật, Trầm lão phu nhân đối với chuyện đã xảy ra của Liên gia, cũng đã biết đến đi. Nàng chắc cũng thật sự không muốn để cho Cổ thị đi Huyện thành vào ở Tống gia.

 

Còn có Tôn đại nương lúc ở trên xe cùng nàng nói chuyện, nghe người ta nói nói sau tết Cổ thị đã không khỏe, ở bên cạnh Chu thị cùng Liên lão gia tử thế nhưng chút xíu cũng không nhắc đến. Đây là tại sao?

 

Tôn đại nương là muốn nói cho nàng biết, có người mật báo tin tức cho Hoa Nhi ở trong huyện thành. Sớm nói với nàng, là bởi vì lời như vậy, sau khi tiến vào Liên gia, sẽ không có cơ hội nói nữa.

 

Trầm lão phu nhân thấp thoáng là đương gia của Tống gia, nếu không hi vọng Cổ thị đi, thì có rất nhiều biện pháp có thể cự tuyệt Liên Hoa Nhi. Còn cố ý muốn đi một vòng lớn như vậy, có thể thấy được bà đối với cái bụng của Liên Hoa Nhi rất coi trọng. Bởi vậy cũng phản ánh ra thủ đoạn bà xử lý mọi chuyện : là ẩn nhẫn, hơn nữa còn mưu tính sâu xa.

 

Như vậy xem ra, Liên Hoa Nhi xa xa không phải là đối thủ của Trầm lão phu nhân.

 

Hi vọng Liên Hoa Nhi ít náo loạn một chút, tự cầu nhiều phúc a. Liên Mạn Nhi nghĩ như vậy, liền từ Thượng phòng cất bước đi ra, vừa ngẩng đầu đãngây ngẩn cả người.

 

Cửa chính lại có một chiếc xe ngựa ngừng lại. Trương thị cùng Triệu Tú Nga từ trên xe đi xuống. Ngay sau đó, chiếc xe ngựa kia quay người rời đi.

 

Triệu Tú Nga làm sao lại tới, hơn nữa còn đi cùng Trương thị?

 

Trong lúc này, Triệu Tú Nga đã kéo Trương thị, từ cổng chính đi đến. Trên mặt Triệu Tú Nga đều là cười mỉm, mà Trương thị ở bên cạnh nàng, thật giống như có chút không được tự nhiên.

 

Trong thời gian chớp nhoáng, Liên Mạn Nhi đã đoán được là chuyện gì xảy ra rồi.

 

“Mẹ, con đang có việc tìm mẹ, mau tới đây.” Liên Mạn Nhi tiến ra đón, cũng không nhìn Triệu Tú Nga, mà kéo Trương thị lại, đem Trương thị kéo vào Tây Sương phòng.

 

Vào Tây Sương phòng, Trương thị lập tức đem cửa đóng lại, thở phào một cái.

 

“Mạn Nhi, nhờ có con thông minh.” Trương thị nói.

 

Trong sân, Triệu Tú Nga thấy Trương thị bị Liên Mạn Nhi lôi đi, chỉ để lại nàng một mình, liền sững sờ một hồi, sau đó điều chỉnh một chút biểu tình trên mặt, làm như không có chuyện gì lại như hướng Thượng phòng đi tới.

 

“Mẹ, Triệu Tú Nga sao trở lại về rồi?” Trong Tây Sương phòng, Liên Mạn Nhi hỏi Trương thị.

 

“Con hỏi mẹ, mẹ làm sao biết a.” Trương thị có chút bối rối kể lại chuyện vừa xảy.

Chương 222: Con Dâu Chủ Động Trở Về

“Con vừa mới đi không bao lâu, thì nàng liền ngồi xe tới. Vào cửa hàng chúng ta, liền nịnh hót cha con và mẹ, kêu Tứ thúc, Tứ thẩm, gọi ngọt ngào ghê lắm.” Trương thị liền nói ra, “Mẹ không có gì nói với nàng, việc mất mặt hay không mất mặt không đáp cô đến nàng. Sau đó, nàng, nàng liền cứng rắn lôi kéo mẹ cùng nàng cùng nhau ngồi xe trở về.”

 

Đáp cô, cái này là thổ ngữ của Tam Thập Lý doanh tử, ý nghĩa giống với phản ứng, để ý tới.

 

Liên Mạn Nhi xoa trán, Trương thị luôn phải chịu thiệt thòi.

 

“Mẹ hiểu ý tứ của nàng. Ngày đó lúc đi, nàng rất là uy phong mà đi. Hiện tại không ai mời, không ai gọi, nàng liền tự mình trở về như vậy. Bây giờ cửa lớn đâu có dễ tiến vào, nàng liền lôi kéo mẹ, che mặt cho nàng chứ sao.” Trương thị lẩm bẩm nói “ Cái này cũng quái, sao hôm nay nàng lại tự mình trở về vậy?”

 

“Nàng ấy vẫn còn mặt để che à” Liên Mạn Nhi cảm khái, “Mẹ, con thấy không có mẹ giúp đỡ, nàng ta cũng có thể thoải mái vào cửa. Mẹ không nhìn thấy, người ta tựa như người không có chuyện gì, hướng Thượng phòng đi rồi.”

 

Hai mẹ con cơ hồ là đồng thời mở miệng, Liên Mạn Nhi nói xong mới nghe thấy nửa câu nói sau của Trương thị

 

“Nàng vì sao hôm nay trở về? … Mẹ, dọc theo đường đi này, Triệu Tú Nga không nói gì với mẹ sao?

 

“Cũng không nói cái gì, chỉ ý vị hỏi mẹ, hôm nay chúng ta có phải là có khách đến thăm hay không? Mẹ nói cho nàng biết là người nhà mẹ đẻ Hoa Nhi ở Huyện Thành tới, nàng liền hỏi mẹ là ai tới, …. a, nàng muốn trở về, không phải là bởi vì chuyện này đi?” Trương thị suy nghĩ một chút, “Nàng là muốn trở về, lại không có bậc thang, muốn hôm nay nhờ trong nhà có khách, ông cùng bà nội con  e ngại khách ở đây, nên không thể động nàng, là có thể đem chuyện cho tháo ra?”

 

“Mẹ a, mẹ cứ hướng chỗ tốt mà nghĩ thôi.” Liên Mạn Nhi lắc đầu, nàng cùng Trương thị không có cùng cách nhìn, “Coi như nàng là vì trong nhà có khách mới trở về, vậy cũng không có ý nghĩa giống như mẹ nói. Mẹ xem, nàng cần bậc thang của mẹ sao?”

 

Lúc trước Triệu gia cùng Liên gia kết thân, nguyên nhân rất lớn là nhìn ở việc Liên Thủ Nhân là tú tài, lại muốn quyên quan, khuê nữ hắn còn gả vào Tống gia của Huyện thành. Về sau Liên Thủ Nhân từ Huyện thành trở về, Triệu gia còn nhân cơ hội nói muốn ở tửu lâu trấn trên làm tiệc rượu. Thoáng cái liền thuần phục Liên gia.

 

Bây giờ, chuyện làm quan của Liên Thủ Nhân không thành. Nhưng mà cái cửa thân thích phú quý Tống gia này vẫn còn ở kia. Bây giờ người Tống gia đến, Triệu Tú Nga chẳng lẽ là dựa vào người Tống gia trở về?

 

Có khả năng, rất có khả năng. Bằng không, Triệu Tú Nga làm sao lại trở về trùng hợp như vậy. Hơn nữa còn chủ động như vậy.

 

“Con đi xem một chút.”

 

Liên Mạn Nhi vừa nói chuyện, liền từ Tây Sương phòng đi ra, hướng Thượng phòng chạy đi.

 

Bên ngoài Thượng phòng, Triệu thị đang nhóm lửa nấu cơm, Hà thị, Tưởng thị cùng Liên Diệp Nhi bận rộn đi đi lại lại. Thái rau thái thịt đang định nấu đồ ăn. Triệu Tú Nga một mặt cười xoăn tay áo muốn giúp đỡ.

 

“Nương, người đi nhóm lửa đi, cái này để con. Đại tẩu, thịt này thái hạt lựu bao nhiêu. Đại tẩu, người bận rộn cái này nửa ngày cũng mệt mỏi đi. Người đi nghỉ ngơi một chút, giữ Nữu Nữu đi, việc này hãy để cho ta làm.”

 

Tưởng thị trên mặt cũng mang theo ý cười. Lại không nhường chỗ cho Triệu Tú Nga.

 

“Tú Nga a. Ngươi tới lúc nào? Việc này ta cũng làm hơi nhiều rồi, ngươi cùng Nhị Lang nghỉ ngơi đi” Tưởng thị nói .

Nhị Lang thấy Triệu Tú Nga tới, đã sớm từ Đông Sương phòng chạy tới đây, đứng ở bên ngoài phòng. Ánh mắt cùng thân thể Triệu Tú Nga đảo quanh, trên mặt có chút ngốc. Muốn nói cái lời gì đó, tựa như lại không biết nên nói thế nào.

 

“Tú Nga, nàng, sao nàng trở lại?” Hơn nửa ngày, Nhị Lang mới thốt ra một câu nói như vậy.

 

“Người chết kia, xem ngươi hỏi là lời gì kìa. Đây không phải là nhà ta sao? Sao ta không thể trở về? Ta không phải chỉ cùng ngươi đùa giỡn à, chỉ có vài chuyện, mà ngươi đã chừng mấy ngày không trở về trấn trên, cũng không tới đón ta?” Triệu Tú Nga quở trách Nhị Lang một cái, lại đi tới bên cạnh Nhị Lang, dùng một cái ngón tay trắng như tuyết hướng ngực Nhị Lang chọc chọc, hai mắt đồng thời ẩn tình đưa tình, liếc nhìn nhị lang một cái.

 

Nhị Lang thoáng cái không có đứng vững, phải lui về sau một bước. Triệu Tú Nga rõ ràng không có công lực Nhất chỉ thiền, nhưng mà ánh mắt phong tình kia thì vô cùng uy lực.

 

 

Triệu Tú Nga liền cười lên khanh khách.

 

Lại trở mình nhìn Nhị Lang một cái, cái nhìn này hàm chứa nhu tình, Nhị Lang vuốt đầu, cười hắc hắc ngây ngô.

 

Hai người đang ở ngoài phòng, ngay trước mặt của mọi người liếc mắt đưa tình, Triệu thị cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm cửa bếp lò. Tưởng thị đã sớm quay lưng đi, Liên Diệp Nhi đứng ở đó, tiến cũng không được lùi cũng không xong.

 

Vẫn là Hà thị tương đối bình tĩnh.

 

“Tú Nga a, ngươi không phải nói là không trở lại à, muốn cùng lão Liên gia bọn ta cắt đứt quan hệ sao, bọn ta cũng không thỉnh cầu ngươi, sao ngươi trở lại rồi?” Hà thị hỏi rất trắng trợn.

 

“Mẹ, chuyện ngày đó, là tính tình con nóng nảy một chút. Trở về mẹ con đã nói con rồi, mấy ngày qua, con luôn luôn ở trong nhà của con cùng Nhị Lang. Mẹ, mẹ để cho con nửa cái đầu heo đi, ngày mai con làm thịt đầu heo nướng cho người ăn.” Sắc mặt Triệu Tú Nga thay đổi một chút, vẫn còn cười nói.

 

Lúc Triệu Tú Nga nói “Trong nhà của ta cùng Nhị Lang”, động tác của Tưởng thị thái thịt dừng lại một nhịp rõ ràng, nhưng mà ngay sau đó đã khôi phục như bình thường.

 

“Ngươi lấy cái thịt đầu heo dỗ dành ta, ngươi liền coi như không có chuyện gì rồi hả? Trong mắt của ngươi còn có mẹ chồng như ta không, còn có trượng phu của ngươi nữa không? Một cái tát kia của ngươi, là rõ ràng đánh Nhị Lang của ta đấy?”

 

Nghe được thịt đầu heo, Hà thị nuốt từng ngụm nước miếng, nhưng mà lập tức lại giận tái mặt. Nàng còn nhớ rõ Triệu Tú Nga đã đánh Nhị Lang một cái tát, hơn nữa cũng nhớ rõ Liên lão gia tử cùng Chu thị đã lên tiếng, lần này nhất định phải cứng rắn đến cùng, thà rằng không cần Triệu Tú Nga đứa con dâu này, cũng phải đem cái tính tình này của nàng uốn nắn lại, để cho nàng biết quy củ. Bằng không, Nhị Lang sẽ bị khinh bỉ. Triệu Tú Nga cũng sẽ không đem mẹ chồng như nàng xem ra gì.

 

“Mẹ, sao lòng dạ người hẹp hòi như vậy?” Triệu Tú Nga dường như có chút không nhịn được, nhưng mà vẫn là nhịn xuống rồi, trên mặt mang theo ý cười như cũ, “Con không phải là lỡ tay không cẩn thận đấy sao, không phải con cố tình đâu. Để cho Nhị Lang đánh lại con đi, con sẽ không chớp mắt một cái nào.”

 

“…Nàng sau này đem tính tình sửa lại, việc này ,ta không so đo với ngươi.” Nhị Lang liền nói, hiển nhiên không đành lòng đánh tân nương tử đẹp đẽ.

 

“Mẹ, hôm nay trong nhà không phải là có khách tới sao, chuyện này chúng ta để sau này đi, con sẽ nhận lỗi với Nhị Lang, dập đầu cho nhị lão.” Triệu Tú Nga liền nói, “Trước để con giúp đỡ làm món ăn a, để cho Nhị Lang, cho mẹ, cho người già của Liên gia chúng ta nở mày nở mặt”

Liên Mạn Nhi đem một phen làm bộ này của Triệu Tú Nga đều nhìn ở trong mắt, không khỏi cảm khái. Triệu Tú Nga thực là nhân tài, cay cú lên là có thể kích động giơ tay bạt tay nam nhân, cái miệng này mà ngọt lên, quả thực là có thể ngọt chết người.

 

Nhị Lang cùng Hà thị cứ như vậy bị nàng nắm chắc trong tầm tay rồi, cũng không biết, những người khác của Liên gia có thể dễ dàng để cho nàng vượt qua cửa ải như vậy hay không?

 

Triệu Tú Nga ngoài miệng nói thật dễ nghe, lại không chịu đi nhóm lửa, nhất định phải tranh giành cùng Tưởng thị xào rau.

 

Thái độ của Tưởng thị rất tốt, nhưng vẫn một bước cũng không nhường.

 

“Tú Nga, ngươi trước đi vào trong phòng đi, theo ông nội bà nội trò chuyện với khách nhân. Đồ ăn này là bà nội đặc biệt dặn dò rồi, cũng không cần ngươi nhúng tay vào đâu.”

 

Đừng nhìn Tưởng thị bình thường tác phong hòa nhã, tay chân lại hết sức nhanh nhẹn. Triệu Tú Nga đanh đá như vậy, vẫn cứ không thể đem công việc trong tay Tưởng thị đoạt lấy.

 

“Tú Nga, người Tống gia vừa tới chúng ta đều gặp rồi, còn chưa có gặp qua con dâu mới là ngươi.” Tưởng thị liền cười nói, “Ngươi đi gặp một chút, chẳng lẽ còn sợ ông bà nội nói ngươi thế nào sao?”

 

Tưởng thị một câu nói đến chỗ đau của Triệu Tú Nga. Nàng dĩ nhiên muốn đi vào nhà gặp người Tống gia vừa đến một chút, nhưng dù sao có chuyện lúc trước. Nàng không mời mà tới, chính là tính toán trước tiên ở bên ngoài, làm ra một bàn tiệc tốt, khiến cho Liên lão gia tử cùng Chu thị yêu thích, cũng ở trước mặt người Tống gia lộ ra một chút bản lãnh.

 

Nhưng Tưởng thị không để cho nàng như ý, còn mơ hồ kích nàng, cười nàng không dám đi vào nhà gặp Liên lão gia tử, Chu thị cùng khách đến thăm.

 

Sau khi cùng Liên gia kết thân, Triệu Tú Nga rất bỏ công sức nghe ngóng tình huống của Liên gia. Nàng tự mình nghiền ngẫm, bất luận là dung mạo, lời nói, tâm kế, thủ đoạn, nàng nơi nơi so với bất kỳ người nào của Liên gia cũng đều hơn.Vào cửa của Liên gia, nàng không có đem bất cứ người nào của Liên gia, trong đó bao gồm cả Tưởng thị, để vào trong mắt. Nàng cho rằng dựa vào bản lãnh của nàng, là hoàn toàn có thể ở Liên gia ngang ngược. Vì vậy, nàng đặc biệt chịu không được cái người chị em dâu này kích động nàng.

 

Vào nhà thì vào nhà, nàng một thân bản lãnh này, nàng sợ cái gì chứ? Nàng cũng không tin, có khách nhân ở đây, Liên lão gia tử cùng Chu thị còn có thể thật sự không nể mặt, khiển trách nàng. Nàng hôm nay trở về như vậy, Liên gia có thể nhặt được lợi lớn rồi, còn không vội vàng đón lấy sao?

 

Triệu Tú Nga nghĩ như vậy, liền kéo Nhị Lang liền quay người vào phòng.

 

Trong phòng mọi người đang tán gẫu, nhưng mà động tĩnh ngoài phòng, hoặc nhiều hoặc ít cũng nghe được một chút.

 

Chu thị nhìn thấy Triệu Tú Nga vào, da mặt liền kéo ra.

 

“Ông nội, bà nội, đại bá, đại bá mẫu…” Triệu Tú Nga vào phòng, dáng vẻ liền chần chừ, nhẹ nhàng hạ bái, lại dùng sức lực đánh giá Tôn đại nương cùng tiểu Hồng. “Hôm nay trong nhà có khách sao? Hai vị này là…”  câu này tỷ soát giùm e, e cũng hơi chém :”>

 

Liên lão gia tử ho khan một tiếng, chuyển mặt đi chỗ khác, hướng về phía cửa sổ, dường như là chẳng muốn thấy Triệu Tú Nga.

 

“Nhị Lang, trong nhà có khách, sao ai cháu cũng đem dẫn vào trong nhà thế.” Chu thị liền trầm mặt, mở miệng, “Cháu đem nàng mang đi ra ngoài, để cho nàng trở về nhà lão Triệu đi. Bây giờ cái miếu nhỏ của chúng ta, cúng bái không được cái pho tượng phật lớn thế đâu.”

 

Vượt qua ngoài dự liệu của Triệu Tú Nga, Chu thị một chút cũng không giữ lại thể diện cho nàng.

 

Triệu Tú Nga ngẩn người, dù da mặt nàng dày, cũng tránh không được thay đổi sắc mặt. Người của Liên gia nàng không quan tâm, nhưng mà nhìn hai vị khách nhân trong nhà ăn mặc, trang phục kia cũng không phải là gia đình người bình thường, điều này bảo mặt của nàng để chỗ nào.

 

“Còn không đi ra ngoài, ở nơi này đứng làm thần giữ cửa à?” Chu thị chán ghét lướt qua Triệu Tú Nga một cái.

 

Triệu Tú Nga che mặt, quay người ném rèm liền từ trong nhà đi ra, Nhị Lang vội vàng đi theo ra ngoài.

 

Cuộc trò truyện trong nhà lại tiếp tục ,Tôn đại nương cười cười nói nói, căn bản là giống như không nhìn thấy chuyện xảy ra vừa rồi.

 

Tưởng thị đang xào rau, thấy Triệu Tú Nga đang ôm mặt từ trong nhà đi ra, thì khẽ bĩu môi, nhưng ngay sau đó đem mặt xoay trở về, không nhìn tới Triệu Tú Nga.

 

Triệu Tú Nga chạy vài bước xông tới cửa, Nhị Lang đưa tay kéo nàng.

 

“Tú Nga…”

 

Sắc mặt Triệu Tú Nga đỏ bừng, quay người giơ tay lên, hướng về phía trên mặt Nhị Lang liền vỗ tới.

 

Chỉ là, một cái tát này, lại chậm chạp không có rơi xuống.

Discussion7 Comments

  1. Ngày xưa người ta khinh thường con nhà thương buôn trong trường hợpj Tú Nga rất đúng,phụ nữ thời xưa lại là cô dâu mới mà động đến là giở tay tát chồng,lắc mông bỏ đi,như vậy nên gia đình MN là nông dan cũng không quý

  2. dâu mới mà đã muốn hoành hành ngang ngược sao chẳng lẽ nàng ta không biết câu tại gia tòng phụ xuất giá tòng phu

  3. uầy, Triệu Tú Nga kia tự cho mình là thông minh, lại ngang ngược, còn Nhị Lang thì cũng quá ngu ngốc rồi, cũng may Hà thị giữ đc định lực trước đồ ăn cơ đấy. Rồi lại nhìn xem, chỉ rước nhục vào ng, Chu thị bao năm nay là chèn ép ng khác mà sống đấy, còn cần giữ mặt mũi cho nhà ngươi sao, còn Tưởng thị nhìn thế thôi n cũng là ng thông minh, Triệu Tú Nga đã đắc tội với nàng thì chẳng lý nào lại để cho nàng ta đạt đc mong muốn đâu =)))))

  4. Gấu áXù Phu Nhân

    Ôi a..đánh cả chồng. Con tú nga này bị điên rồi. Mặt dày.trở về còn giả bộ hiền lương, k phải.vì nghe nói người tống gia tới mới giả bộ về đây sao….

  5. Tú Nga này thật đanh đá . Nhị lang bị sắc đẹp mê hoặc nhưng nhà Liên gia còn nhiều người nữa, k lẻ để Tú Nga ngang ngược như vậy à?

  6. A thì ra TTN tự cho mjh thông mjh, miệg ngọt như mật, tâm kế cao hơn mọi ng ở liên gia nên ko coi liên gia vào mắt? Ha hả giỏi tíh toán v nhưg ko nghĩ tới chu thị là ng quyết ko cho ai sắc mặt tốt nếu là chạm vào quyền uy của bà a.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: