Trọng SInh Tiểu Địa Chủ – Chương 140

5

Chương 140: Ý định của Liên Mạn Nhi

Edit: Đào Lệ Quyên

Beta: Sakura

“Cháu nghe nói ở trấn trên, làm ăn buôn bán gì cũng phải ký kết cái gì mà lập ước. Vậy chúng ta cũng làm thế đi.” Liên Mạn Nhi lại nói.

Liên Thủ Tín hiền lành, hơn nữa người nông thôn đều rất chú ý thể diện, thanh danh, gặp chuyện gì cũng chú ý nhất là “nhất ngôn cửu đỉnh”, cũng chỉ là lời nói đầu môi nếu lập giao ước giấy trắng mực đen, ngược lại sẽ có người cảm thấy không được tín nhiệm. Mặc dù là ở trước mặt Liên lão gia tử, Liên Thủ Tín cũng tán thành lập ước, nhưng khi đến trước mặt Vũ chưởng quỹ, hắn lại có chút không tiện mở miệng.

Sâu trong xương tủy Liên Thủ Tín vẫn chỉ là người làm ruộng, không phải là người làm ăn.

Sauk hi Liên Mạn Nhi nói như vậy, việc lập chứng từ vẫn là Vũ chưởng quỹ cân nhắc. Liên Thủ Tín cũng vội vàng phụ họa theo.

“Làm ăn là làm ăn, lập giao ước mới bày tỏ sự nghiêm túc.” Vũ chưởng quỹ cười nói. Hắn rất thoải mái đáp ứng, bởi vì làm như vậy, đối với hắn mà nói cũng là một cách bảo đảm.

“Chúng ta có thể kiếm được vụ làm ăn này chính là nhờ có Vũ chưởng quỹ. Chiều ngày hôm nay nhà ta có làm một bữa cơm gia đình, mong Vũ chưởng quỹ tới dự.” Liên Thủ Tín nói.

Vũ chưởng quỹ biết đây là Liên gia muốn cảm tạ hắn, đồng thời muốn cùng hắn lập ước, cũng đáp ứng.

“Xâu tiền kia coi như là tiền thế chấp, giúp các ngươi quay vòng vốn. Tiền dưa chua ngày hôm nay là khoản khác.” Vũ chưởng quỹ nói như vậy, thực sự lấy ra một xâu tiền khác, thanh toán hết tiền của 1500 cân dưa chua lần này.

Ước lượng tiền xong, mấy cha con liền đi ra khỏi quán rượu Duyệt Lai, chọn mua một số thứ để chuẩn bị tiệc rượu buổi chiều. Liên Mạn Nhi tới hàng thịt, mua một lá gan heo, một cái chân giò cùng ba cân thịt, sau đó lại tới chợ cóc. Hôm nay không phải phiên chợ, nhưng cái chợ cóc này cũng có vài gian hàng bán đồ, Liên Mạn Nhi lại mua một con gà, một con cá chép. Sau đó lại tới quầy rượu mua một vò rượu ngon.

“Như vậy chắc là đủ rồi.” Liên Mạn Nhi kiểm kê đồ mua được, lúc trước nàng đã bàn bạc chuyện món ăn cho bàn tiệc với Trương thị, có lẽ là không bị sót cái gì.

Liên Thủ Tín cũng giúp đỡ kiểm tra, gật gật đầu.

“Đều đủ cả rồi, giờ chúng ta về nhà thôi.” Liên Thủ Tín nói.

“Cha. Con còn muốn mua thêm chút đồ nữa.” Liên Mạn Nhi nói.

“Còn có cái gì chưa mua nữa à con? Chỗ đồ ăn này chưa đủ?” Liên Thủ Tín khó hiểu.

“Ông nội muốn viết giao ước, chúng ta phải mua thêm giấy bút nữa ạ.” Liên Mạn Nhi nói.

Lúc này Liên Thủ Tín mới chợt hiểu ra.

“Chắc là ở nhà có giấy bút…” Nhưng những thứ đó đều là của Liên Thủ Nhân, nhà Liên Thủ Nhân bây giờ vẫn còn ở trên huyện chưa về. Nếu dùng, có lẽ cũng không thành vấn đề.

“Đó đều là của đại bá và đại đường ca, chúng ta dùng cũng bất tiện.” Liên Mạn Nhi nói.

“Ừ. Vậy đi mua đi.” Liên Thủ Tín suy nghĩ một chút nói. “Các con đi đi, ta mang những thứ này về nhà, cho mẹ và tỷ con chuẩn bị trước.”

Liên Thủ Tín xách mấy cái làn về nhà, Liên Mạn Nhi cùng với Ngũ Lang, Tiểu Thất đi tới cửa hàng bán giấy bút.

Tiểu nhị thấy có người đến, thái độ cũng vô cùng nhiệt tình.

“Bút mực giấy nghiên, chúng ta đều cần.” Liên Mạn Nhi nói với tiểu nhị, “Một phần giấy bút dùng để ghi văn khế. Mặt khác, còn cần hai cái bút viết chữ to, giấy cần một xấp…”

Tiểu nhị thấy là khách hàng lớn, thái độ càng kính cẩn.

“Mạn Nhi, chúng ta mua đồ để viết văn khế thôi. Mua nhiều như vậy làm gì, còn viết chữ to?” Ngũ Lang có chút chần chờ, ngăn Liên Mạn Nhi lại, nhỏ giọng nói.

“Ca, ca không muốn học viết chữ sao?” Liên Mạn Nhi hỏi.

Ngũ Lang bị hỏi khó, đương nhiên là hắn muốn học viết chữ, hắn còn muốn đọc sách. Nhưng cuộc sống nhà hắn mới tốt lên được một chút, nếu như hắn muốn học viết chữ, đọc sách thì cần phải tốn không ít tiền. Hắn cũng biết là trong nhà không có điều kiện đầu tư cho hắn. Cho dù là trong nhà muốn tạo điều kiện cho hắn đi học, cha, mẹ, tỷ tỷ cùng đệ đệ, muội muội nhất định sẽ phải bớt ăn bớt mặc, đây là điều hắn không muốn thấy nhất.

“Ca muốn học, nhưng hiện tại nhà mình không có điều kiện, ca không thể giống như đại bá.” Ngũ Lang nghĩ nghĩ, trịnh trọng đáp, “Mạn Nhi, chúng ta cố gắng làm tốt, có lẽ để Tiểu Thất lớn thêm chút nữa, chúng có thể cho nó đi học.”

Ngũ Lang nhìn đệ đệ, hắn có khát vọng đối với việc đọc sách, nhưng giờ hắn đã mười hai tuổi rồi, nếu về sau gia đình khá giả hơn, hắn muốn đọc sách cũng đã chậm. Hắn muốn làm việc nhiều hơn một chút, kiếm nhiều tiền, cho đệ đệ muội muội điều kiện tốt hơn.

Tiểu Thất ở bên cạnh chớp chớp mắt nghe Liên Mạn Nhi và Ngũ Lang nói chuyện, mắt cũng có chút ướt át. Nó đưa tay nắm vạt áo Ngũ Lang, tay kia nắm vạt áo Liên Mạn Nhi.

“Đệ cũng làm việc rất tốt, đệ không học chữ, không đọc sách.” Giọng nói non nớt của Tiểu Thất vang lên.

Ngũ Lang và Tiểu Thất như vậy, làm cho Liên Mạn Nhi vô cùng cảm động.

“Như vậy sẽ không có tương lai.” Liên Mạn Nhi cố ý nhướn mắt, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt mập mạp của Tiểu Thất. Cảm xúc mềm mại khiến cho Liên Mạn Nhi tâm tình rất tốt. Nàng nhớ lúc nàng mới tới, mặt Tiểu Thất cũng không phúng phính được như vậy.

“Muội tính thế này…” Liên Mạn Nhi liền đem suy nghĩ trong lòng nói ra, thực ra trong lòng nàng sớm nghĩ đến chuyện để cho Ngũ Lang và Tiểu Thất đọc sách, bản thân nàng cũng muốn đọc sách, viết chữ, đương nhiên còn có Liên Chi Nhi. Thế nhưng có vết xe đổ của Liên Thủ Nhân, lúc này điều kiện gia đình lại nghèo khó như vậy, nàng chỉ có thể giấu suy nghĩ này ở trong lòng.

Muốn đọc sách, viết chữ, đầu tiên phải có cơ sở kinh tế vững vàng. Cho nên lúc nàng có tiền mới nghĩ đến việc mua đất đầu tiên. Hiện tại nhà nàng đã có hơn mười mẫu đất, trên cơ bản ấm no không thành vấn đề. Hiện tại lại có khoản thu nhập từ việc bán dưa chua, Liên Mạn Nhi tính toán, cảm thấy có thể đem chuyện đọc sách, viết chữ ra bàn rồi.

Tam Thập Lý doanh tử không có trường tư, trong thôn nếu có ai muốn cho con cái đi học, ngoại trừ cho con đến trường tư thục trên thị trấn học, thì là đưa đến nhà Vương cử nhân. Học ở trường tư trên thị trấn thì tốn kém không ít, nhà Vương cử nhân mời tiên sinh tới dạy con em nhà mình đọc sách, đến nhà hắn học kèm đều là con cháu của gia tộc Vương thị.

“Bây giờ chúng ta không đi học được,” Liên Mạn Nhi nói, “… Nhà mình có ông nội biết chữ, chúng ta bỏ thời gian theo ông học đọc, học viết trước để làm nền tảng.”

Liên lão gia tử biết chữ, biết cách tính toán. Cho dù tương lai không thể đi học tử tế, có thể biết tính toán như Liên lão gia tử cũng tốt hơn hiện tại rất nhiều.

Ngũ Lang rung động, Tiểu Thất đương nhiên càng vui mừng.

“Mua hai cái bút viết chữ to, bốn người chúng ta còn phải giúp cha mẹ làm việc, phải tiết kiệm tiền, chúng ta sẽ thay phiên dùng, thay phiên học.” Liên Mạn Nhi nói, “Cũng không phải mua riêng cho hai người, muội và tỷ tỷ cũng muốn đọc sách, học viết chữ đấy.”

Liên Mạn Nhi vừa nói vừa nhìn Ngũ Lang. Tiểu Thất còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, nếu Ngũ Lang có tư tưởng cổ hủ, gia trưởng, phản đối nàng và Liên Chi Nhi đọc sách viết chữ, nàng sẽ không khách khí với Ngũ Lang nữa.

“Vậy cũng tốt.”’ Ngũ Lang gật đầu không chút băn khoăn. Con gái đọc sách viết chữ không cần thi công danh gì cả, nhưng lại rất có giá. Liên Mạn Nhi và Liên Chi Nhi muốn học, hắn đương nhiên ủng hộ.

Liên Mạn Nhi đã chuẩn bị trước rất nhiều lời lẽ để có thể phản bác lại Ngũ Lang, lại không thể dùng, nhưng nàng lại đặc biệt vui mừng.

Bốn người dùng hai cây bút, giấy viết thì đương nhiên là có thể tiết kiệm thì tiết kiệm.

“… Chúng ta không có nhiều tiền, nên chỉ cần loại giấy viết rẻ tiền, nhưng phải dùng được.” Liên Mạn Nhi thoải mái nói với  tiểu nhị.

Tiểu nhị cho rằng gặp khách hàng lớn, vừa rồi ở bên cạnh nghe vậy, biết là người muốn tiết kiệm tiền, cũng có chút nghẹn lời.

“Giấy viết như vậy trong tiệm cũng có.” Một giọng nam trong trẻo cất lên.

“Ấu hằng ca!” Liên Mạn Nhi quay đầu lại, không khỏi vừa mừng vừa sợ, “Ấu hằng ca, sao ca lại ở đây?”

“Mạn Nhi, vị này là Hoàng tiên sinh, ông chủ của cửa tiệm này.” Vương Ấu Hằng chỉ vào nam tử trung niên đứng cạnh hắn, “Ta đang cùng Hoàng tiên sinh nói chuyện, nghe thấy giọng nói quen quen, ta đoán chính là các muội nên tới xem sao, quả nhiên không sai. Sao vậy, muốn mua giấy bút à?”

“Vâng.” Liên Mạn Nhi gật đầu.

Vương Ấu Hằng liền chọn lấy năm cây bút, hai nghiên mực, hai khối mực, lại lấy hai xấp giấy Tuyên Thành loại tốt nhất đưa cho tiểu nhị bọc lại.

“Đợi một chút, Ấu Hằng ca.” Liên Mạn Nhi vội vàng ngăn Vương Ấu Hằng lại, khuôn mặt trắng nõn hơi ửng hồng, “Ấu hằng ca, ca giúp bọn muội chọn là tốt nhất. Nhưng nếu ca muốn cho bọn muội những thứ này, bọn muội tuyệt đối không nhận.”

Vương Ấu Hằng hơi sững sờ.

“Mạn Nhi, đây là một chút tâm ý của ta.” Vương Ấu Hằng cẩn thận nói, “Những thứ này với ta mà nói, không đáng là bao.”

“Ấu Hằng ca, nhà muội nghèo, ca muốn giúp nhà muội, bọn muội rất cảm kích. Thế nhưng những thứ này, bọn muội không thể nhận.” Liên Mạn Nhi nói, “Có câu nói, cứu cấp không cứu nghèo. Nếu quả thật có việc khẩn cấp, có lẽ sẽ cầu Ấu Hằng ca hỗ trợ, nhưng chuyện này, bọn muội sẽ dựa vào chính mình…”

Ngũ Lang và Tiểu Thất đều gật đầu.

Vương Ấu Hằng nghĩ một lát liền hiểu ý Liên Mạn Nhi.

“Vậy cũng được.” Vương Ấu Hằng nhượng bộ.

“Ấu Hằng ca, muội không biết chọn mua giấy bút, hay là ca giúp bọn muội chọn đi. Chỉ là không cần thứ đắt tiền, cứ bình thường là được, giá rẻ một chút thì càng tốt, bọn muội mới bắt đầu học thôi…” Liên Mạn Nhi nói.

Tính toán tỉ mỉ như vậy để tiết kiệm tiền, vậy mà người ta tặng đồ còn từ chối hết lần này tới lần khác, Hoàng tiên sinh ở bên cạnh thấy vậy, âm thầm gật đầu. Mấy đứa nhỏ này, bất kể tư chất học chữ thế nào, phẩm chất này thật là hiếm có.

“Tiểu cô nương, chỗ giấy bút mực nghiên này các ngươi cứ chọn thoải mái. Về sau cứ hễ đến tiệm của ta mua đồ, ta chỉ tính của các ngươi 85% giá tiền thôi.” Hoàng tiên sinh nói. Hắn làm như vậy, không chỉ vì yêu thích mấy đứa nhỏ Liên Mạn Nhi, còn là vì nể mặt Vương Ấu Hằng .

“Vậy thì tốt quá, Hoàng tiên sinh, hôm nay đã định như vậy rồi, không thể đổi ý nha.” Liên Mạn Nhi thấy chưởng quỹ chiết khấu cao như vậy, vội vàng giao hẹn với hắn, phòng ngừa hắn thay đổi.

“Một lời đã định.” Hoàng tiên sinh cười ha ha, nói.

Vương Ấu Hằng liền giới thiệu với Liên Mạn Nhi các loại giấy và bút mực trong tiệm, cùng Liên Mạn Nhi tính toán so sánh giá cả, ưu điểm, cuối cùng giúp Liên Mạn Nhi chọn ba cây bút, một nghiên mực, một khối mực, một xấp giấy lớn. Giá cả tương đối cao, nhưng thực tế là nếu mang chỗ giấy này về rồi tự cắt thành khổ nhỏ thì tiết kiệm hơn mua giấy cắt sẵn nhiều.

Cho dù là như vậy, cuối cùng lúc tính tiền vẫn tiêu hết 400 văn tiền, đây là giá tiền sau khi đã chiết khấu, bỏ đi số lẻ. Liên Mạn Nhi đã quen với việc kham khổ tiết kiệm, như vậy khó tránh khỏi có chút tiếc tiền.

Sau khi Tiểu Thất và Ngũ Lang cầm đồ đã mua chuẩn bị về, Liên Mạn Nhi thanh toán xong tiền, quay đầu lại trừng mắt nhìn Tiểu Thất và Ngũ Lang, đe dọa:

“Nếu ai không chăm chỉ học bài, viết chữ, làm lãng phí giấy bút thì sẽ bị đánh bằng roi, đánh bằng roi to.”

 

Discussion5 Comments

  1. Tội nghiệp MN mua giấy bút để anh chị em biết chữ nhưng công làm cực khổ .giấy bút lại đắt quá nên hăm doạ anh em ,phải ráng hcj

  2. mua đắt 1 chút nhưng nhờ thế mấy tỷ muội có ý thức học hành cũng là rất tốt. Mong mấy tỷ muội có tương lai tươi sáng

  3. Gấu áXù Phu Nhân

    Sakura tỷ tỷ, nhà mạn tỷ có 31 mẫu đất, là hơn 30 mẫu a, tỷ tỷ thống kê nhầm 1chút rồi.
    Ôi ấu hằng ca thật tốt…..
    Mạn tỉ phùng mang trợn má kia, coi bộ giống phụ nhân răn dạy con quá haha…

  4. Haha LMN nàg ơi, hùg hồ như v sẽ làm VÂH ca chạy mất đó, bình tĩnh thuỳ mị chút nào kkkk. Mỗi lần LMN nổi xung lên cảm thấy rất đág iu nha! Và qan trọg là LmN rất có uy với 4ce, kiểu như nàg nói j cũg đúg í, nên nghe theo sẽ ko sai.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: