Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 121

5

CHƯƠNG 121: Trùng hợp vậy sao

Edit: Rabit Dễ Thương

Beta: Sakura

Liên Mạn Nhi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, lập tức giật mình, không biết chuyện gì đã xảy ra, vội vàng xốc rèm cửa lên chạy vào trong phòng. Trong phòng đang rối loạn, Tống Hải Long đứng ở cạnh bàn, trong ngực ôm Liên Hoa Nhi đang thở yếu ớt, chân của hắn ở bên cạnh một cái ghế bị đổ, còn có một âu canh, canh trong âu đều rơi vãi trên mặt đất, vẫn còn bốc hơi nóng. Trong tay Liên Diệp Nhi còn đang cầm cái khay, sững sờ đứng ở đó, nước mắt đang chảy xuống từ khóe mắt.

“Hoa Nhi, Hoa Nhi, nàng không sao chứ.” Tống Hải Long lo lắng gọi.

Cổ thị và Tưởng thị cũng vây quanh Liên Hoa Nhi hỏi ngắn han dài.

“Ta, ta không sao.” Liên Hoa Nhi chậm rãi đứng thẳng người lên, tuy là vợ chồng chưa cưới, nhưng ở trước mặt người khác bị Tống Hải Long ôm như vậy, cũng không dễ coi. Nàng hơi hơi cau mày, tựa như đang cố gắng nhịn đau, “Hải Long ca, chàng không bị thương chứ.”

“Hoa Nhi, nhờ có nàng che chở cho ta, ta khôn bị bỏng chút nào.” Tống Hải Long thấy Liên Hoa Nhi lúc này còn nhớ tới hắn, trong lòng cực kỳ cảm động.

“Đây chính là một âu canh nóng đấy, Hoa Nhi chân của con…” Cổ thị đỡ Liên Hoa Nhi nói.

Liên Hoa Nhi hơi nghiêng người, dựa vào Cổ thị, lúc này Liên Mạn Nhi mới nhìn thấy hơn phân nửa váy của Liên Hoa Nhi đều ướt.

“Mẹ, con không sao.” Liên Hoa Nhi cậy mạnh nói, sau đó giống như nhịn không được nói, “Mẹ, chân của con đau quá.”

“Cái này cũng khó tránh bị phỏng, nhanh, nhanh đi mời lang trung.” Tống Hải Long vội nói.

“Con  đi.” Liên Kế Tổ vội vàng nói, rồi chạy nhanh ra cửa.

“Để nó đi đi, nó rất quen thuộc trong thôn.” Cổ thị nói.

Cổ thị cùng với Tưởng thị nửa dìu nửa ôm Liên Hoa Nhi đi về Tây phòng, Tống Hải Long cũng muốn đi theo nhưng bị Tưởng thị quay lại ngăn cản.

“Tống công tử ở Đông phòng nghỉ một chút đi.” Tưởng thị khách sáo nói với Tống Hải Long.

Liên Hoa Nhi bị bỏng, vết thương ở nửa người dưới. Không thiếu được phải thay quần áo, Tống Hải Long ở bên cạnh rất bất tiện.

Tống Hải Long cũng nghĩ đến điểm này, mặc dù trong lòng sốt ruột, nhưng không có cách nào khác. Hắn cũng không vào Đông phòng nghỉ ngơi, mà đi ra sân. Chỉ ngóng mong lang trung đến sớm một chút.

Xảy ra chuyện như vậy, đương nhiên là mọi người không còn tâm trạng để ăn uống.

Trong Đông phòng, Trương thị nhặt âu canh rơi trên mặt đất, rồi cầm chổi quét nhà. Triệu thị ôm Liên Diệp Nhi đứng ở góc tường im lặng khóc. Mấy người Liên lão gia tử, Chu thị hoặc ngồi hoặc đứng, đều trầm mặt, không ai lên tiếng.

“Xảy ra chuyện gì vậy ạ?” Liên Mạn Nhi mơ hồ đoán được điều gì đó, nhưng vẫn không nhịn được, hỏi.

“Còn không phải tại Diệp Nhi sao.” Liên Tú Nhi chỉ vào Liên Diệp Nhi, “Bưng canh mà cũng bưng không xong, nếu không phải Hoa Nhi ngăn cản ở phía trước, thì âu canh kia còn không đổ lên người Tống công tử sao.”

“Theo ta thấy, là sẽ hất vào mặt Tống công tử. Tống công tử đang ngồi mà.” Hà thị cũng ở bên cạnh nói.

Liên Tú Nhi và Hà thị mỗi người nói một câu, cuối cùng Liên Mạn Nhi đã hiểu là chuyện gì xảy ra.

“Hấp ta hấp tấp. Lên không được bàn tiệc.” Liên Tú Nhi khinh bỉ nhìn Liên Diệp Nhi một cái, nói.

“Không phải con. Liên Diệp Nhi đột nhiên giãy giụa khỏi Triệu thị, vừa khóc, vừa đỏ mặt giải thích. “Con cầm rất vững, là Đại bá nương ở bên cạnh đụng con một cái nên âu canh mới bị đổ mà.”

Trương thị đang quét rác hơi dừng lại một chút, Liên lão gia tử và Chu thị thì không hẹn mà cùng quét mắt nhìn về phía Liên Thủ Nhân. Trong phòng lập tức có chút quỷ dị, yên tĩnh trở lại.

“Trời ơi, bay còn học nói láo nữa cơ đấy, sao bay không nói là Đại tẩu muốn bay bưng canh làm tân cô gia bị bỏng đi.” Liên Tú Nhi cười lạnh nói.

“Cháu không có nói dối, cháu nói thật mà.” Liên Diệp Nhi vội la lên.

Đúng lúc này Tưởng thị từ bên ngoài vén rèm tiến vào.

“Hoa Nhi thế nào rồi?” Tất cả mọi người vội vàng hỏi.

“… Bị bỏng, đỏ một mảng lớn.” Sắc mặt Tưởng thị có chút kỳ lạ, thấp giọng nói, “Mẹ và Hoa Nhi nói ông bà đừng làm khó Diệp Nhi. Diệp Nhi tuổi còn nhỏ, sức lực cũng nhỏ, lẽ ra không nên bảo nó bưng bát canh kia. Mẹ cháu nói đây là do mẹ cháu nghĩ không chu đáo. Diệp Nhi không cố ý đâu, cả nhà chúng ta đều là ruột thịt, cũng không thể nói thế nào được.”

“Bay nhìn đi, Đại tẩu đối đãi với bay tốt biết bao nhiêu, bay còn đặt điều với tẩu ấy. Bay sờ lại lương tâm của mình đi.” Liên Tú Nhi nghe Tưởng thị nói như vậy, lại trừng mắt nhìn Liên Diệp Nhi một cái, nói móc.

“Con im miệng cho ta.” Chu thị thấp giọng quát Liên Tú Nhi, lại chuyển mắt đục khoét mặt Tưởng thị mấy lần.

Tưởng thị tựa như chịu không nổi ánh mắt của Chu thị, hơi hơi cúi thấp đầu xuống.

“Ông, bà, Hoa Nhi bên đó còn cần người chăm sóc, cháu… cháu đi trước.” Tưởng thị nói xong, vội vàng quay đi ra.

“Cháu bị oan mà… cháu…” Liên Diệp Nhi oa một tiếng khóc rống lên.

Triệu thị vội vàng ôm Liên Diệp Nhi vào trong lòng.

“Bay còn khóc cái gì, khóc tang cho ai.” Chu thị nghĩ nghĩ, trầm mặt nói, “Âu canh kia là bay bưng, không sai, làm người ta bị bỏng, cũng không sai. Vợ lão Tam, bay đưa Diệp Nhi trở về phòng trước, thành thực đợi đi. Trong nhà còn có khách, nếu ai trong số bọn bay khóc lóc kêu gào thì cút ra khỏi Liên gia cho ta…”

“Nghe rõ chưa, vợ lão Tam! Còn có lão Tam nữa, lau mặt cho Diệp Nhi rồi trở lại phòng bọn bay đi.” Như là sợ Triệu thị không nghe rõ, Chu thị lặp lại một lần nữa, bảo Liên Thủ Lễ và Triệu thị cùng đưa Liên Diệp Nhi về phòng.

“Dạ.” Liên Thủ Lễ và Triệu thị đáp lại một tiếng rồi muốn mang Liên Diệp Nhi đi ra ngoài.

“Cháu không, cháu…” Liên Diệp Nhi còn muốn nói gì đó nhưng lại bị Triệu thị bịt miệng lại, ôm đi ra ngoài.

Chu thị hừ lạnh một tiếng, xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.

Liên Mạn Nhi đi ra khỏi Đông phòng, muốn đi Tây phòng thăm Liên Hoa Nhi thì phát hiện cửa Tây phòng bị cài then ở bên trong. Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, cũng im lặng, rồi đi ra khỏi Thượng phòng.

Ở trong sân Tống Hải Long đang đi tới đi lui, trông vẻ vô cùng lo lắng.

“Mạn Nhi muội tử, muội giúp ta đi xem Hoa Nhi tỷ thế nào rồi, được không?” Tống Hải Long nhìn thấy Liên Mạn Nhi, vội vàng đi tới nói.

“À… vâng.” Liên Mạn Nhi cũng đang muốn đi Tây phòng xem thế nào, nên thoải mái đồng ý.

“Đa tạ muội, Mạn Nhi muội tử.” Tống Hải Long chắp tay cười nói với Liên Mạn Nhi, cách nói chuyện có chút phóng khoáng.

Liên Mạn Nhi cũng không nhiều lời, quay người trở về Thượng phòng, đến Tây phòng, không ngoài dự đoán, cửa Tây phòng vẫn cài then.

“Đại tẩu, mở cửa cho muội với, Tống tỷ phu hỏi Hoa Nhi tỷ thế nào rồi, năn nỉ muội đến xem.” Liên Mạn Nhi nói vọng vào trong phòng.

Không lâu sau, Tưởng thị ra mở cửa.

“Là Mạn Nhi à, muội vào đi.”

Liên Mạn Nhi đi vào trong phòng, Liên Hoa Nhi đã thay bộ quần áo mới xong, hơi tựa vào gối, váy hoàn toàn phủ lên hai chân, chỉ lộ ra hai bàn chân bó đi giày mềm thêu hoa đang vểnh lên.

“Đại tẩu, vừa rồi không phải là tẩu đã đi ra ngoài nói với Hải Long sao, sao huynh ấy lại bảo Mạn Nhi đến thăm muội.” Liên Hoa Nhi yêu kiều nói. Lời của nàng là nói với Tưởng thị, nhưng ánh mắt lại quét tới quét lui trên mặt Liên Mạn Nhi.

Discussion5 Comments

  1. LHN lại phỏng soup trước mặt chòng sắp cưới,và lại vì che cho chàng nên gánh hết
    Chắc chắn đây là mưu kế của mẹ con Cổ thị,để Tống hải Long sau này thấy vết sẹo cũ của LHN sẻ không nghĩ mình bị gạt cưới

  2. đây là kkes sách mà Hoa nhi nghĩ ra lúc trước, muốn lợi dụng cơ hội này để Tống hait Long nghĩ nàng ta vì che chắn cho hăn mới bị thương. Vừa che dấu dc việc nàng ta bị bỏng vừa làm THL mang ơn nàng ta, đúng là thâm độc. có lẽ nàng ta dã mac quần áo dày rồi ko bi thuong tích gì đâu. Chỉ tội cho Diệp nhi bị oan

  3. Diệp nhi lại bị tính kế rồi, Tưởng thị chẳng qua là đồng lõa thôi chân chính đứng sau là Hoa nhi kia lòng dạ thật hiểm độc

  4. Đây là LHN tính kế để công khai hóa vết bỏng cũ, khiến Hải long tưởng LHN vì cưu mình nên mới bị bỏng, sau này vì áy náy mà k ghét bỏ cô ta. Chỉ tội LDN phải chịu oan uổng rồi. Có LTN là ngu hết chỗ nói

  5. Cái ng tỷ phu THL này xem ra là kẻ mê sắc a, ko pân biệt tuổi tác sao? Chỉ cần thấy đẹp là mắt sáng lên? Nếu v thì LHN vào cửa cũg ko pải êm ả bình yên đâu nha! Cứ chờ xemhaha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: