Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 74

7

Chương 74: Họa Vô Đơn Chí

Edit: Rabbitdethuong

Beta: Sakura

 

“Ấu Hằng ca.” Liên Mạn Nhi lập tức kêu lên một tiếng.

“Mạn Nhi, vào đi, ta ở trong này.” Giọng của Vương Ấu Hằng từ trong phòng vọng ra.

Nét mặt của Vương chưởng quỹ trở thành bất đắc dĩ.

Liên Mạn Nhi liền dắt theo Tiểu Thất đi vào trong phòng, Tiểu Thất nghịch ngợm, còn quay đầu về phía Vương chưởng quỹ làm mặt quỷ.

Vương chưởng quỹ lắc đầu, vượt qua trước hai bước, đẩy cửa phòng ra mời Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất đi vào.

“Tam cô nương, không phải là ta… chỉ là thiếu gia ngài…”

Liên Mạn Nhi đã bước một chân vào cửa phòng, nhìn thấy Vương Ấu Hằng ngồi bên giường mang giầy, hình như là vừa mới mặc xong y phục, rời khỏi giường.

“Vương chưởng quỹ…” Vương Ấu Hằng ngẩng đầu nhìn Vương chưởng quỹ một cái.

Vương chưởng quỹ thở dài, không hề nói tiếp nữa, “ Tam cô nương, xin mời.”

Liên Mạn Nhi liền kéo Tiểu Thất vào phòng.

“Ấu Hằng ca, huynh…” Liên Mạn Nhi đi tới trước mặt Vương Ấu Hằng, đánh giá hắn. Vương Ấu Hằng là người rất chăm chỉ, sao bây giờ mới thức dậy. Hơn nữa từ trước đến nay Vương Ấu Hằng đều rất nhiệt tình với các nàng, bình thường nghe thấy giọng của Tiểu Thất, đã sớm ra ngoài nghênh đón rồi.

“Ấu Hằng ca, không phải là huynh ngã bệnh chứ?” Liên Mạn Nhi nghi ngờ hỏi, đồng thời nhìn chăm chú vào mặt Vương Ấu Hằng, nhìn như vậy, quả thật sắc mặt có chút tiều tụy.

“Không có, chỉ là gần đây có chút mệt mỏi.” Vương Ấu Hằng trả lời, rồi đứng lên, bảo Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất ngồi xuống ở cạnh bàn.

“Thiếu gia, ngài cũng đừng giấu giếm nữa. Nghe lời ta, ngài vẫn nên ở trên gường nghỉ ngơi, hà tất phải xuống giường.” Vương chưởng quỹ cũng đi theo vào, lúc này liền nói.

Vương Ấu Hằng quay đầu nhìn Vương chưởng quỹ một cái, trong ánh mắt có ý trách cứ nhàn nhạt. Vương chưởng quỹ khẽ cúi thấp đầu.

“Ấu Hằng ca, huynh thật sự bị bệnh rồi? Vậy mau lên giường nghỉ ngơi đi.” Liên Mạn Nhi vội nói.

“Đúng vậy, Ấu Hằng ca.” Tiểu Thất cũng gật đầu nói.

Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất đi tới đỡ Vương Ấu Hằng, Tiểu Thất vóc người thấp bé, không cẩn thận đụng vào đùi Vương Ấu Hằng. Bước chân Vương Ấu Hằng lảo đảo một chút, trán đổ mồ hôi hột.

“Ấu Hằng ca, huynh làm sao vậy?” Liên Mạn Nhi thấy Vương Ấu Hằng khác thường liền vội hỏi.

“Trời ơi, thiếu gia của ta, ngài đây là…” Trên mặt Vương chưởng quỹ lộ ra vẻ đau lòng, cũng tiến lên muốn giúp đỡ Vương Ấu Hằng.

“Không có chuyện gì.” Vương Ấu Hằng khoát khoát tay với Vương chưởng quỹ “Ngoài cửa hàng còn nhờ ông trông nom, Vương chưởng quỹ ông đi mau đi.”

Vương chưởng quỹ biết đây là Vương Ấu Hằng muốn bảo ông rời đi, mặc dù có chút không bằng lòng nhưng vẫn khom người lui ra.

Liên Mạn Nhi thật cẩn thận đỡ Vương Ấu Hằng ngồi lên giường, cầm đệm tới để cho hắn dựa vào.

“Ấu Hằng ca, huynh làm sao vậy, có phải bị thương không? Huynh đừng giấu muội, vừa rồi nhất định là Tiểu Thất đã đụng đến với thương của huynh rồi.” Liên Mạn Nhi ngồi trên cái đôn(*) gần giường nói.

Tiểu Thất cũng dựa vào ngay sát Liên Mạn Nhi, vóc dáng hai tỷ đệ không lớn, ngồi chen chúc trên một cái đôn.

Vương Ấu Hằng thấy Liên Mạn Nhi thông minh như vậy thì trầm ngâm một hồi.

“Không có gì, chỉ là trên đường về đây, ngựa bị hoảng sợ, ta bị thương một chút thôi.” Vương Ấu Hằng nói.

“Vết thương có nặng không Ấu Hằng ca?” Mạn Nhi cùng Tiểu Thất hai người đồng thanh hỏi.

Vương Ấu Hằng thấy bọn họ lo lắng cho mình như thế, chân tình lộ ra nở nụ cười.

“Không nghiêm trọng, nghỉ ngơi hai ngày là tốt rồi.”

“Ấu Hằng ca, cho muội xem thương thế của huynh một chút đi.” Liên Mạn Nhi nói thêm “Bằng không muội không yên lòng.”

“Mạn Nhi này, muội là tiểu cô nương, cũng không phải đại phu, ta đã nói bị thương không nặng cũng không có gì đẹp mắt.” Vương Ấu Hắng cố ý hài hước nói.

Liên Mạn Nhi đánh giá xung quanh căn phòng một phen, đây cũng không phải là căn phòng Vương Ấu Hằng hay chiêu đãi bọn họ, gian phòng kia hẳn là phòng tiếp khách, dễ nhận thấy trong gian phòng này mùi sinh hoạt nồng hơn một chút. Bên cạnh giường là đa bảo các, phía trên đặt rất nhiều bộ sách, còn bày một chút đồ cổ, đây là phòng ngủ của Vương Ấu Hằng.

Trong phòng này cũng không có dược liệu gì nhưng lại tràn ngập mùi thuốc, Liên Mạn Nhi chú ý đến là do trên người Vương Ấu Hằng phát ra. Bởi vì bình thường Vương Ấu Hằng luôn tiếp xúc với dược liệu nên trên người cũng có mùi thuốc nhàn nhạt, nhưng hôm nay mùi thơm rất nồng. Lúc đầu Liên Mạn Nhi không để ý vì, tưởng rằng do ở trong phòng, nhưng bây giờ mới biết là do thuốc bôi ở trên người Vương Ấu Hằng.

Liên Mạn Nhi liền cúi đầu.

“Mạn Nhi, sao hôm nay lại lên trấn trên vậy, là có chuyện gì sao?” Vương Ấu Hằng hỏi.

Liên Mạn Nhi vẫn cúi đầu, không trả lời.

Vương Ấu Hằng cảm thấy khó hiểu, hơi thẳng người lên, “Mạn Nhi, muội làm sao vậy?”

Liên Mạn Nhi hít hít mũi, chậm rãi ngẩng đầu lên

Vương Ấu Hằng giật mình, khuôn mặt Liên Mạn Nhi vốn trắng nõn bây giờ đỏ bừng, trong đôi mắt to đầy nước mắt, từng giọt từng giọt rơi từ trên mặt xuống.

“Mạn Nhi, sao muội khóc?” Vương Ấu Hằng nói, “Là giận Vương chưởng quỹ sao, Mạn Nhi muội đừng giận nữa, ta sẽ nói hắn.”

Hắn ở trong phòng, mặc dù không biết cụ thể tình hình bên ngoài, nhưng một vài ý nghĩ của Vương chưởng quỹ, hắn biết. Vương chưởng quỹ nhất định là ngăn cản Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất, không cho bọ họ đi vào gặp hắn.

“Không phải, muội không có tức giận.” Liên Mạn Nhi vừa khóc vừa nói.

“Vậy thì sao vậy, Mạn Nhi đang lo lắng cho ta sao? Muội nhìn ta không phải vẫn tốt sao, là Vương chưởng quỹ lo lắng quá thôi, vết thương này hoàn toàn không có gì đáng ngại, rất nhanh là tốt rồi.” Vương Ấu Hằng nói, rồi lấy một cái khăn tay ở dưới gối lau mặt cho Liên Mạn Nhi.

Nước mắt của Liên Mạn Nhi giống như sợi dây trân châu bị đứt, từng hạt từng hạt rơi xuống, làm thế nào cũng không lau khô được.

“Mạn Nhi…” Vương Ấu Hằng chưa từng nhìn thấy Liên Mạn Nhi như vậy, cho dù hắn lớn hơn mấy tuổi, lúc này cũng không biết phải làm sao.

“Ấu Hằng ca, huynh đừng giấu giếm muội nữa, có phải là lúc ca về nhà, bị Vương thái y phạt không?” Liên Mạn Nhi vừa khóc vừa hỏi.

“Mạn Nhi, sao muội lại nói như vậy, cha ta làm sao lại phạt ta?”

“… Cũng tại muội không tốt.” Liên Mạn Nhi nói, “Ấu Hằng ca, muội rất xin lỗi… Lần trước lên trấn trên mời đại phu cho mẹ muội, Ấu Hằng ca, lời của Vương chưởng quỹ nói với huynh, muội đã nghe thấy rồi. Vương thái y và Thạch thái y không hợp nhau, huynh vì cứu mẹ của muội mà cầm thiệp mời của Vương thái y đi mời Thạch thái y. Vương thái y biết nhất định là phạt ca. Ấu Hằng ca, muội rất xin lỗi, lúc ấy muội đã nghe thấy nhưng lại giả bộ không nghe thấy, chỉ nghĩ làm thế nào để cứu mẹ…”

Liên Mạn Nhi là thật sự áy náy. Lúc ấy nàng nghe thấy thấy Vương chưởng quỹ khuyên Vương Ấu Hằng không thể ra mặt đi mời Thạch thái y, nàng đã hiểu, Vương thái y và Thạch thái y chỉ sợ không chỉ không hợp nhau, có lẽ còn là đối thủ cạnh tranh, oan gia đối đầu. Vương Ấu Hằng cầm thiệp mời của Vương thái y đi mời Thạch thái y, là Vương thái y cam nguyện cúi đầu trước Thạch thái y. Lúc đó ở chỗ Thạch thái y, thái độ của ông ta đối với Vương Ấu Hằng có chút khó hiểu như vậy. Cũng là bởi vì cái nguyên nhân này.

Sở dĩ Vương Ấu Hằng có thể mời được Thạch thái y, chính là bởi vì có cái nguyên nhân tế nhị này ở trong đó.

Liên Mạn Nhi cũng không phải là đứa nhỏ không hiểu thế sự, nàng hiểu, giữa Vương thái y và Thạch thái y nhất định là có ân oán gì đó. Cho dù Vương Ấu Hằng ở trước mặt Thạch thái y có thái độ đúng mực, còn dùng tới phép khích tướng, nhưng hành động cầm thiệp của Vương thái y đi mời Thạch thái y như vậy, ở trong mắt Vương thái y, có lẽ chính là con trai bán đứng cha mình, làm cho cha mất hết mặt mũi.

Nếu như giữa Vương thái y và Thạch thái y có thù lớn, như vậy sẽ càng thảm hơn.

“Mạn Nhi.” Vương Ấu Hằng nhìn Liên Mạn Nhi, “Đừng khóc nữa, muội không có làm sai cái gì, cũng không có lỗi với ta. Nếu ta ở vị trí của muội, ta cũng sẽ hành động giống như muội.”

Vương Ấu Hằng như vậy làm cho Liên Mạn Nhi rất xấu hổ.

“Ấu Hằng ca, muội rất xin lỗi.”

“Đừng nói như vậy, Mạn Nhi… Không sai, cha ta và Thạch thái y, bọn họ đã quen biết từ lâu rồi, câu chuyện cụ thể là như thế nào, cho tới bây giờ cha ta chưa từng nói cho ta biết, đại khái là do ý kiến không hợp nên mới không hề lui tới nữa. Cũng không nghiêm trọng như muội nghĩ đâu, giữa bọn họ không có cái thâm cừu đại hận gì. Chẳng qua là có chút…ừ, là cái tính thích cạnh tranh đi.” Vương Ấu Hằng tận lực nói qua loa, “Bất kể như thế nào cũng không thể hơn được mạng người.”

“Nhưng mà Vương thái y phạt ca, ông ấy đánh huynh nữa à?” Liên Mạn Nhi nghe thấy Vương Ấu Hằng nói như vậy, trong lòng hơi dễ chịu một chút. Không biết Vương thái y đánh như thế nào, nếu đánh vào mông thì nàng thật không dám yêu cầu nhìn.

Vương Ấu Hằng nhìn thấy ánh mắt của Liên Mạn Nhi liền đoán được nàng đang nghĩ cái gì.

“Chỉ là đánh hai cái ở trên đùi, hoàn toàn không có chuyện gì.” Vương Ấu Hằng nói. Đương nhiên là hắn không nói thật, lúc đó Vương thái y vô cùng tức giận, muốn đuổi hắn ra khỏi nhà, lại lấy gậy đánh hắn, còn nói muốn đánh gãy chân hắn, sau đó nhờ tổ mẫu, mẫu thân và các ca ca cản lại. Hắn còn bị phạt quỳ từ đường, thương thế của hắn còn chưa tốt đã trở về trấn, vì còn sợ Vương thái y vẫn còn tức giận, cứ trốn trước rồi tính sau.

Nhưng mà tất nhiên là hắn sẽ không nói cho Liên Mạn Nhi biết những chuyện này.

Đúng lúc này, lại nghe thấy tiếng bước chân ở ngoài cửa, là Vương chưởng quỹ tự mình bưng ấm trà tới. Vốn dĩ những chuyện này bảo tiểu nhị làm là được rồi, Vương chưởng quỹ tự mình đưa đến là sợ tỷ đệ Liên Mạn Nhi quấy rầy Vương Ấu Hằng dưỡng thương. Trong lòng Liên Mạn Nhi vốn đang áy náy với Vương Ấu Hằng, Vương chưởng quỹ, thấy Vương chưởng quỹ có bộ dáng hộ chủ(*) như vậy, trong lòng cũng không trách ông.

[*Hộ chủ: bảo hộ, che chở cho chủ nhân.]

Vương chưởng quỹ đi vào, nhìn thấy Vương Ấu Hằng tựa người ở trên giường, Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất khóc đến mức mặt mũi đầy nước mắt, cơn tức ở trong lòng cũng giảm đi một chút.

“Khóc thành mặt mèo hoa luôn rồi.” Vương Ấu Hằng nhìn mặt Liên Mạn Nhi rồi cười, quay đầu bảo Vương chưởng quỹ, “Cứ để ấm trà ở đằng kia, bảo người mang chậu nước vào cho Mạn Nhi và Tiểu Thất rửa mặt.”

“Không, không cần.” Liên Mạn Nhi vội vàng ngăn lại, “Ấu Hằng ca, bây giờ Thạch thái y có ở trong trấn không?”

“Mạn Nhi có việc tìm Thạch thái y sao? Không khéo rồi, mấy ngày trước ông ấy trở về phủ thành rồi, còn chưa quay lại. Mạn Nhi tìm ông ấy có chuyện gì sao?” Vương Ấu Hằng vội nói, “Là ta chủ quan, nghĩ là mẹ muội không có chuyện gì nữa, có phải là lại…”

Quả nhiên là Thạch thái y chưa về đây.

“Không, không phải đâu.” Liên Mạn Nhi khua tay, “Mẹ muội rất khỏe, chờ có thể xuống giường rồi còn muốn tới tạ ơn Ấu Hằng ca mà.”

“Vậy thì không cần, không phải muội đã tới rồi sao.”

“Ấu Hằng ca, muội có chuyện này muốn nói với huynh.” Liên Mạn Nhi nói xong đưa mắt nhìn Vương chưởng quỹ một cái.

Vương Ấu Hằng thấy ý của Liên Mạn Nhi là muốn nói riêng với hắn, liền phất phất tay với Vương chưởng quỹ, Vương chưởng quỹ liền lui ra khỏi phòng.

“Chuyện gì vậy, Mạn Nhi muội nói đi.”

“Là thế này.” Liên Mạn  Nhi liền kể chuyện Liên Hoa Nhi bị bỏng chân, không muốn để lại sẹo, Liên Thủ Nhân muốn bọn họ đi cùng để mời Thạch thái y với Vương Ấu Hằng, “Muội đoán chừng lát nữa cha và Đại bá sẽ đến đây.”

“Ồ, là bỏng nước nóng?” Vương Ấu Hằng hỏi thương tích của Liên Hoa Nhi.

“Vâng, Lý đại phu trong thôn đã xem rồi, còn bốc thuốc giảm đau, Đại bá nương  yêu cầu không để lại sẹo, Lý đại phu nói ông ấy không có cách nào, bảo tới trấn trên mua thuốc mỡ trong cửa hàng của Ấu Hằng ca để thử xem.”

“Bị thương như vậy sợ là không thể nào không lưu sẹo.” Vương Ấu Hằng trầm ngâm nói.

Liên Mạn Nhi gật đầu.

“Không mời được Thạch thái y, nhất định sẽ tới đây, sợ rằng còn muốn Ấu Hằng ca tự mình đi. Ấu Hằng ca, huynh phái một đại phu tới là được rồi, huynh tuyệt đối đừng đi. Bất kể Đại bá hay cha muội nói gì huynh cũng không thể đi.”

“Sao vậy?” Vương Ấu Hằng có chút khó hiểu mà nhìn Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi mấp máy môi, mặc dù có câu “chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài”, nhưng và so sánh giữa Vương Ấu Hằng và Liên Hoa Nhi, Vương Ấu Hằng mới là người thân thiết hơn, đáng tin hơn, là người nàng muốn bảo vệ hơn.

Dù vậy vẫn có mấy lời nàng có thể nói trước mặt Vương Ấu Hằng, nhưng không muốn để người khác biết. Cho nên lúc nãy có Vương chưởng quỹ ở đây, nàng không nói.

“Chúng ta đều biết bị bỏng như vậy mà muốn không để lại sẹo, chỉ sợ thần tiên hạ phàm mới làm được. Bọn họ không tìm được Thạch thái y, sẽ nghĩ đến Ấu Hằng ca, đối với vết thương do bỏng, huynh có thể điều trị được không?”

“Mạn Nhi, chẳng qua ta chỉ trông coi cửa hàng này thôi, y thuật vẫn còn đang học tập. Muội ở bên ngoài cũng đừng tiết lộ ra.” Vương Ấu Hằng cố ý nói. Hắn thấy Liên Mạn Nhi khóc cả buổi rồi, hiện tại vừa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn liền muốn trêu chọc nàng.

Quả nhiên Liên Mạn Nhi bị chọc cho bật cười.

“Ấu Hằng ca, huynh tâm địa tốt, lại thông minh sau này nhất định có thể trở thành một đại phu lợi hại nhất, ừm, là thần y.”

“Được rồi Mạn Nhi. Lời này của muội ta thích nghe. Chỉ vì những lời này của muội, ta nhất định sẽ cố gắng.”

“Ấu Hằng ca, muội hiểu tính cách của Hoa Nhi tỷ tỷ hơn huynh. Nếu như ai đó đi, không để lại sẹo thì còn may, nếu như để lại sẹo, Hoa Nhi tỷ sẽ cho rằng người đó không tốt, từ đó về sau tỷ ấy sẽ hận người đó. Ấu Hằng ca, muội không muốn huynh đã làm chuyện tốt còn bị người oán hận.” Liên Mạn Nhi rất thẳng thắn nói với Vương Ấu Hằng.

Vương Ấu Hằng tựa ở trên gối, khuôn mặt lộ vẻ tầm tư.

“Mạn Nhi, những ngày qua Liên Hoa Nhi có đối tốt với muội không?”

“Sao Ấu Hằng ca lại hỏi vậy?” Liên Mạn Nhi có chút khó hiểu, “ À, đúng rồi, có một số chuyện Ấu Hằng ca còn chưa biết đi?”

“Chuyện gì cơ?”

“Mẹ muội bị sảy thai, là cô cô muội cố ý đẩy, cô cô làm như vậy là do Hoa Nhi tỷ tỷ xúi giục ở sau lưng.”

Liên Mạn Nhi kể tóm tắt mọi chuyện cho Vương Ấu Hằng nghe, Tiểu Thất ngồi ở bên cạnh cũng xen vào, qua một lúc Vương Ấu Hằng đã biết đầu đuôi mọi chuyện.

“Không ngờ có chuyện như vậy.” Hắn mới vừa trở về từ trong huyện, chuyện như vậy cho dù tiểu nhị có biết cũng không nói cho hắn.

“Đúng vậy đấy, Ấu Hằng ca, bây giờ nhà muội đã tách ra ở riêng rồi.”

“Như vậy cũng tốt, tính tình của Liên Hoa Nhi, các muội cách xa nàng một chút mới tốt.” Vương Ấu Hằng nói.

Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất đều gật đầu đồng ý.

“Thiếu gia.” Vương chưởng quỹ từ trong tiệm tới đây bẩm báo với Vương Ấu Hằng, “Liên tú tài mang theo con trai là Liên Kế Tổ, còn có cha của Liên Tam cô nương tới, đang ở phía ngoài, nói muốn cầu kiến thiếu gia.”

“Ông nói gì với bọn họ rồi?” Vương Ấu Hằng lại hỏi.

Vương chưởng quỹ nhanh chóng nhìn qua Liên Mạn Nhi một cái, bởi vì Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất ở chỗ này, hắn không thể nói với Liên Thủ Nhân là thiếu gia không có ở đây.

“Nô tài nói thiếu gia bị thương, đang nằm trên giường dưỡng thương.”

“Vậy thì tốt, mời bọn họ vào đi, ta gặp một chút.”

Vương chưởng quỹ có chút nghi ngờ lui ra ngoài.

“Ấu Hằng ca, ca mau nằm xuống giường đi.” Liên Mạn Nhi đứng lên từ cái đôn nói.

“Ừ.” Vương Ấu Hằng cười cười. Liên Hoa Nhi sắp gả vào Tống gia ở huyện thành, Tống gia và Vương gia có quen biết. Không phải là hắn sợ đắc tội Liên Hoa Nhi, nhưng ít đi một phần phiền toái cũng tốt. Đương nhiên là hắn biết nên tránh như thế nào, huống chi Liên Mạn Nhi khổ tâm bố trí như vậy, nhiệt tình chạy tới báo cho hắn biết, sợ hắn bị tổn thương.

Vương Ấu Hằng cởi áo ngoài, thật sự nằm xuống giường, Liên Mạn Nhi cầm gối đầu kê xuống Vương Ấu Hằng thoải mái mà dựa vào, rồi kéo tấm chăn bên cạnh đắp lên đùi cho hắn.

“Mạn Nhi, muội không rửa mặt mèo đi à?” Vương Ấu Hằng nói.

Liên Mạn Nhi cố ý giữ lại gương mặt này, Vương Ấu Hằng cũng đoán ra, những vẫn cố ý nói như vậy.

“Như vậy mới được.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Vương Ấu Hằng cười thầm.

Chốc lát, Vương chưởng quỹ dẫn Liên Thủ Tín, Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ từ trong viện đi đến.

“Vương tiểu thái y…” Liên Thủ Nhân vừa đến liền chắp tay hành lễ với Vương Ấu Hằng. Mặc dù ở nhà Liên Thủ Nhân thường ra vẻ ta đây là tú tài, nhưng khi đi ra ngoài vẫn biết ý tứ.

Liên Thủ Tín và Liên Kế Tổ cũng vấn an Vương Ầu Hằng.

“Xin thứ cho ta bị thương trên người, không thể nghênh đón, thật sự là thất lễ rồi. Liên đại thúc, Liên tứ thúc, Kế Tổ huynh mau mời ngồi.” Vương Ấu Hằng đưa tay mời ngồi, “ Vương chưởng quỹ, mau pha trà, loại bạch hào ngân châm mới mang từ huyện thành về.”

Vương chưởng quỹ đáp một tiếng rồi đi xuống.

“Trà này hơi thanh đạm, cũng là khó có được, là mấy ngày trước tổng đốc Hồ Quảng phái người mang tới tặng một chút, ta nếm thử thấy cũng không tệ lắm, xin Liên đại thúc bình phẩm.” Vương Ấu Hằng mỉm cười nói.

Liên Mạn Nhi đứng ở bên cạnh, nhìn thấy hết hành động của Vương Ấu Hằng. Thì ra ở trước mặt người khác, Vương Ấu Hằng có cái bộ dáng này lúc xã giao.

Mặt Liên Thủ Nhân đầy ý cười.

Liên Thủ Tín vừa vào cửa liền nhìn thấy trên mặt khuê nữ và con trai út nhà mình đều dính nước mắt chưa khô, nhìn cũng có chút đau lòng.

“Vương tiểu thái y bị thương rất nặng sao?” Liên Thủ Tín liền hỏi.

Liên Mạn Nhi liền hít hít mũi, thiếu chút nữa lại rơi nước mắt.

“Không sao, nghỉ ngơi vài ngày là có thể tốt rồi. Mạn Nhi tới nói là muốn mời ta xuất môn, nhưng nhìn thấy ta không thể đi lại, chúng tâm địa thiện lương, vừa khóc là không ngừng được.” Vương Ấu Hằng nói.

Vương Ấu Hằng nói như vậy chính là phá hỏng lời mời hắn đi tới Tam Thập Lý doanh tử của Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Nhân liền nhìn Liên Thủ Tín và Liên Kế Tổ một cái.

“Liên đại thúc tới tìm ta là có chuyện gì sao?” Vương Ấu Hằng liền hỏi.

“Là như vậy.” Liên Thủ Nhân kể lại chuyện Liên Hoa Nhi bị thương, “Còn muốn mời Vương tiểu thái y… phái đại phu giỏi đi xem một chút.”

“Đây cũng không phải là chuyện nhỏ.” Vương Ấu Hằng liền nói, “Chỗ này của ta, chỉ có mỗi Sử đại phu là từng điều trị vết thương do bỏng, nhưng cũng không tinh thông. Liên đại thúc đã mở miệng, vậy bảo Sử đại phu đi theo Liên đại thúc một chuyến vậy.”

Vương Ấu Hằng chủ động bố trí đại phu, lễ tiết chu đáo làm cho người ta không tìm ra bất kỳ sai sót nào.

“Vậy, có thể không để lại sẹo không?” Liên Thủ Nhân liền hỏi.

“Cái này thì đại phu phải đích thân đi xem mới có thể biết được, nhưng mà…” Vương Ấu Hằng dừng lại một chút, “Vết thương do bỏng, chưa từng nghe có thể không để lại sẹo.”

Liên Thủ Nhân xoa xoa đôi bàn tay, Liên Hoa Nhi gả vào Tống gia, có được sủng ái hay không là liên quan đến tiền đồ của hắn.

“Ở trấn trên này, mặc dù Tế Sinh đường là tiệm thuốc lớn nhất, nhưng so với các cửa hàng lớn trong huyện và phủ thành, Tế Sinh đường chỉ là tiệm nhỏ. Theo ta được biết, Đức Tín đường ở huyện thành có chút am hiểu đối với việc điều trị vết thương do bỏng, có lẽ có thể làm cho Liên đại thúc hài lòng.”

“Đức Tín đường?” Liên Thủ Nhân giống như chưa từng nghe qua cái tên này.

“Hình như ở Đức Tín đường có tiền vốn của Tống gia.” Liên Kế Tổ nhỏ giọng nói ở bên tai Liên Thủ Nhân.

“Vậy thì tốt quá.” Liên Thủ Nhân giống như nhìn thấy một tia hi vọng.

“Hay là cứ nhờ Sử đại phu đi xem một chút trước, còn có thuốc giảm đau.” Liên Kế Tổ nói.

“Đúng, đúng.” Liên Thủ Nhân gật đầu lia lịa, “ Vậy cứ như thế đi, chúng ta quấy rầy Vương tiểu thái y rồi.”

Liên Thủ Nhân đứng lên cáo từ.

“Vương chưởng quỹ, để Sử đại phu đi theo một chuyến, tất cả chi phí đều ghi vào sổ của ta, phái hai chiếc xe ngựa đi.” Vương Ấu Hằng nói.

“Không cần, không dám làm phiền Vương tiểu thái y nữa, để cho đại phu ngồi xe ngựa, chúng ta đi bộ là được.” Liên Thủ Tín liền nói.

“Không sao.” Vương Ấu Hằng cười nói.

Mọi người liền đi ra khỏi phòng Vương Ấu Hằng.

“Ấu Hằng ca, huynh dưỡng thương thật tốt, hai ngày nữa muội tới thăm huynh.” Bởi vì ở trước mặt mọi người nên không tiện nói thêm cái gì, cũng đi theo mọi người ra ngoài.

Vương chưởng quỹ chuẩn bị hai chiếc xe ngựa, Liên Thủ Nhân, Liên Kế Tổ và Sử đại phu ngồi một chiếc, ba cha con Liên Thủ Tín ngồi vào chiếc còn lại theo sát phía sau.

“Cha, có để lại lễ vật cho Thạch thái y không?” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng hỏi.

Liên Thủ Tín gật đầu, “… Thạch thái y không có ở đây, chỉ có quản gia trông nhà, nói không dám thu. Cha vẫn cứ để lại cho hắn.” Liên Thủ Nhân thấy Thạch thái y không ở nhà, đang muốn cầm bạc và rượu dê về nhưng bị Liên Thủ Tín chặn lại. Những lời này hắn cũng không có nói cho Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi nghe thấy lễ vật được để lại cũng yên tâm.

Trấn trên vốn không xa Tam Thập Lý doanh tử là bao, xe ngựa lại chạy nhanh, rất nhanh đã vào thôn, dừng ở cửa Liên gia. Liên Thủ Nhân xuống xe, bảo Liên Kế Tổ cho ít tiền thưởng, còn không ngừng khen ngợi Vương Ấu Hằng hiểu lễ tiết.

Liên Mạn Nhi cũng âm thầm gật đầu, mới vừa rồi Vương Ấu Hằng ứng đối thành thạo, khéo léo. Đồng thời nàng cảm nhận được Vương Ấu Hằng đối xử với các nàng rất khác biệt, phần nhân tình này là rất khó có được.

Liên Thủ Nhân mời Sử đại phu tới Thượng phòng, Cổ thị và Liên Hoa Nhi nghe thấy tiếng xe ngựa ở bên ngoài, cho là Thạch thái y tới, nhưng khi nghe thấy Liên Thủ Nhân giới thiệu là Sử đại phu của Tế Sinh đường ở trấn trên, trên mặt hai người đều hiện lên vẻ thất vọng.

Sử đại phu nhìn vết thương của Liên Hoa Nhi, vuốt vuốt chòm râu không hơn một tấc nói, “Bị bỏng như vậy, lão hủ sống bao nhiêu năm nay vẫn là thấy lần đầu tiên. Rất là khó giải quyết, nếu dùng thuốc của lão hủ cũng chỉ có thể giảm đau, cô nương là thiên kim ngọc thể, nếu muốn không để lại sẹo, lão hủ lại không thể… Nói đến điều trị vết thương do bỏng, vẫn là Đức Tín đường ở huyện thành có tài nhất, có lẽ có thể không để lại sẹo.”

“Đức Tín đường là của Tống gia.” Liên Thủ Nhân liền nói.

Liên Hoa Nhi lộ ra khuôn mặt do dự.

“Mẹ.” Lúc này Tưởng thị vội vàng hấp tấp chạy tới “Không thấy Đóa Nhi.”

[Chú giải]

*Cái đôn:

*Đa bảo các:

Discussion7 Comments

  1. Mẹ con Cổ thị độc ác quá nên bây giờ tự làm mình phỏng,còn bị dội thêm nước sôi cho nặng thêm,đúng là quả báo mà còn không biết

  2. Vương ấu hằng thực sự rất thích Man nhi, ko biết có phải là nam chính ko. Liên đoá nhi nhát gan sợ tội nên trốn rồi chứ còn gì nữa

  3. Liên Đóa nhi mất tích rồi không biết lại bày ra trò gì nữa, cái nhà này càng ngày càng náo nhiệt, không có một ngày yên

  4. Gấu áXù Phu Nhân

    Hứ, bỏng rồi? Hỏng luôn 1chân còn chưa hết nghiệt…. còn muốn k để lại sẹo? Mơ tưởng quá đi à, để vết sẹo to.vào, như thế mới khiến con nhỏ hoa nhi sống vất vả.

  5. Đại pòg loạn thàh 1 đoàn a. Đúg là mọi chuyện càg làm càg rỗi a, h lại ko thấy LĐN nữa, LHN thông mjh qá cũg bị thôg mjh hại, LĐN lại ngu ngốc thì lại đi hại ng nhà.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: