Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 98.1

0

Chương 98: Chưa đủ cố gắng

“Cốc cốc cốc . . . .”

Sau khi nghỉ trưa vào làm không bao lâu, cửa phòng An Nhiên được gõ vang, cô không ngẩng đầu, nói luôn: “vào đi.”

Trần Trừng đẩy cửa đi vào, đứng lại trước mặt cô, đặt bản thảo thiết kế lên bàn An Nhiên, mở miệng nói: “nếu đây để sát hạch em, thì đề bài như vậy quá dễ đối với em, chỗ sai trong đó em đều đã tìm ra và sửa chữa lại rồi, ngoài ra em còn sửa đổi một chút bản thiết kế gốc, em cho là thiết kế như thế có thể lấy được nhiều ánh sáng hơn cho phòng ngủ.”

An Nhiên ngẩng đầu, nhìn cô ta, đưa tay cầm lấy giấy tờ trên bàn, liếc nhìn, quả thật đã đánh dấu những chỗ cô cố ý tính sai, hơn nữa còn sửa lại tỉ lệ thiết kế của phòng ngủ và phòng khách.

Xem ra lần này Hoàng Đức Hưng không hề nói quá lên, chí ít Trần Trừng này không phải là một gối thêu hoa(1) như Lăng Lâm lần trước, trông thì khá nhưng không dùng được. Xem ra mấy cái gọi là giải thưởng cô ta nhận được cũng không phải là nói khoác, có điều là người hơi quá tự phụ rồi, tự tin đúng là rất tốt, nhưng mà quá tự tin không phải lúc nào cũng là chuyện tốt.

Một lần nữa đặt bản vẽ trong tay lên trên bàn, nhìn cô ta, An Nhiên nhàn nhạt mở miệng: “cô sửa thế này quả thật có thể lấy nhiều ánh sáng hơn cho phòng ngủ.”

Nghe vậy, Trần Trừng tự tin cong cong khóe miệng, như là câu trả lời của An Nhiên nằm trong dự đoán của cô ta.

“Nhưng mà.” Không đợi ý cười trên khóe miệng cô ta hoàn toàn lộ ra, An Nhiên chỉ chỉ bản vẽ trên bàn, nói tiếp: “cấu tạo thế này, phòng ngủ lấy ánh sáng tốt rồi, nhưng mà độ sáng toàn bộ phòng khách chỉ đạt khoảng sáu mươi phần trăm, mà phòng khách là một phần mặt tiền của căn nhà, mặt tiền mà lờ mờ tối tăm thì nhìn căn nhà thể nào cũng không sáng sủa được, còn bản thiết kế trước của tôi, mặc dù phòng ngủ hơi lờ mờ, nhưng chỉ tối hơn so với thay đổi của cô ba mươi phần trăm, như vậy cân nhắc lại, cô thấy cách nào tốt hơn.”

Trần Trừng bị nói sửng sốt, một lần nữa xem lại bản vẽ trên bàn, nhìn chăm chú, không thể phủ nhận, An Nhiên nói không sai, hiện tại mặc dù không thể đạt được độ sáng cao nhất cho phòng ngủ, nhưng mà tỷ lệ thiết kế như vậy đặt trên tổng thể có hiệu quả tốt nhất.

“Còn có vấn đề sao?” An Nhiên hỏi.

Trần Trừng ngước mắt, liếc nhìn cô, mím môi, lắc đầu.

An Nhiên gật đầu, nói: “nếu không có vấn đề thì cầm bản vẽ sửa lại này, đến công trường xem xét tiến độ công trình.”

“Em biết rồi.” Trần Trừng gật đầu đồng ý, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Bây giờ chuyển nhà rồi, cách công ty quả thật gần hơn rất nhiều. Buổi tối không cần Tô Dịch Thừa tới đây đón, đi bộ trở về, chỉ mất có năm phút đồng hồ đi đường, ngoài ra gần khu cư xá còn có một siêu thị cỡ lớn, tan việc trước khi về nhà đi siêu thị một chuyến, mua đồ ăn cho buổi tối, rất thuận tiện.

Xách đồ ăn về nhà, cầm thẳng vào bếp, lúc vừa định vào phòng ngủ thay bộ đồ công sở mặc hôm nay ra, vừa mở tủ quần áo trong phòng thay đồ ra, mới thấy bên trong rỗng tuếch. Giờ mới nhớ tối qua bọn họ mới mang đồ đạc để vào phòng khách, căn bản là chưa hề lấy ra, sau đó …

Nhớ tới tối hôm qua, mặt An Nhiên không nhịn được lại đỏ bừng lên.

” Tô Dịch Thừa thối tha.” Thấp giọng khẽ mắng một câu, trên khóe miệng lại ẩn hiện nụ cười khó che giấu.

Xách cái túi hành lý của hai người từ phòng khách vào, sau đó xếp quần áo hai người vào tủ quần áo. Tủ quần áo ở đây còn rộng gấp đôi bên kia, quần áo vốn không nhiều của hai người khiến cho cái tủ càng thêm trống trải.

Trong lúc An Nhiên thu dọn sắp xong, đột nhiên lần tìm được một vật bằng vải lụa rất đẹp dưới đáy túi chính là bộ đồ ngủ gợi cảm thiếu vải, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Nhiên thoáng cái đỏ bừng. Lại nhìn mảnh vải trong tay, có chút kích động muốn vỗ trán, Tô Dịch Thừa thế mà lại mang theo cái nội y gợi cảm này! Nhìn cái này, cô không kiềm chế được nhớ lại lần đầu tiên của bọn họ.

An Nhiên đỏ mặt như sốt cà chua vậy, cả người bỗng chốc nóng ran.

“Đang nhìn cái gì?” Phía sau, không biết từ lúc nào Tô Dịch Thừa đã đứng ở cửa, cười nhạt nhìn cô.

“Hả! Anh, anh về khi nào!” An Nhiên bị anh dọa sợ hết hồn, vô ý thức nhét bộ nội y gợi cảm lên trên giường, dùng cái chăn mỏng đắp lên.

“Mới vừa về.” Tô Dịch Thừa nhàn nhạt nói, nhìn ra phía sau cô một chút, hỏi: “phía sau giấu thứ gì vậy?”

“Không có, không có.” An Nhiên vội nói, vô thức chột dạ. Vội vàng đứng dậy đi về phía anh, nói: “cái kia, cái kia lúc tan việc em đã mua thức ăn rồi, nhưng mà em không làm được, cơm cơm tối anh làm nhé.” Vừa nói, vừa đẩy anh ra khỏi phòng ngủ.

Tô Dịch Thừa cười, anh cũng không bỏ sót một góc màu đo đỏ tươi đẹp lộ ra khỏi chiếc chăn mỏng, nhưng mà anh cũng không có ý định vạch trần cô. Theo lực đẩy của cô đi vào bếp, quay đầu có chút bất đắc dĩ nhìn cô, chỉ chỉ bộ âu phục trên người mình, nói: “An Nhiên, dù sao em cũng phải để anh thay quần áo trước chứ.”

An Nhiên ngó bộ âu phục kia một chút, rất lâu mới ngước mắt nhìn anh, hơi làm nũng  nói: “em đói.”

Tô Dịch Thừa thật sự bị cô đánh bại, sủng nịch sờ sờ đầu cô, cởi áo khoác trên người xuống cho cô cầm, sau đó buộc cái tạp dề treo trong bếp lên, nhìn nguyên liệu nấu ăn ở trên bàn đá mà An Nhiên mua trong siêu thị sau khi tan việc, nhanh chóng phân chia trong đầu, nghĩ kĩ những món định làm cho bữa tối, sau đó rửa nồi, làm công tác chuẩn bị, động tác thành thạo mỗi một việc đều rất lưu loát.

An Nhiên khẽ thở dài, đi ra khỏi phòng bếp, khi đi tới phòng khách, vừa lúc liếc thấy hòm lớn tài liệu và văn kiện, đó những sách và tài liệu cần thiết của hai người mà hôm qua Tô Dịch Thừa đã thu dọn từ bên kia. Quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa đang bận rộn trong bếp một chút, liền muốn nhân lúc anh đang làm cơm tối này sắp xếp theo trật tự tài liệu của hai người vào trong thư phòng, như vậy sau này tìm đến sẽ không lộn xộn.

Thấy An Nhiên ở trong phòng khách tìm cách chuyển chiếc hòm sách và tài liệu kia, Tô Dịch Thừa nhô đầu ra khỏi phòng bếp nói: “An Nhiên, em cứ để đấy đi, chờ anh làm xong sẽ đem vào thư phòng.”

“Không sao, em có thể làm.” An Nhiên từ chối, không thể chuyện gì cũng đến tay anh, như thế cô sẽ cảm thấy mình rất vô dụng, không làm được gì cả.

Cái hòm này đúng là đừng nói, quả thật hơi nặng, An Nhiên mất rất nhiều hơi sức mới kéo được từ phòng khách vào thư phòng.

Thở hổn hển, rất lâu mới hồi phục lại, An Nhiên lấy toàn bộ sách trong hòm ra đặt trên bàn sách, sau đó lại phân loại từng quyển từng quyển lên cái giá sách to lớn phía sau.

Sau đó là một số bản thiết kế trước đây của cô, từng cuộn từng cuộn được đặt gọn gàng, không bị cong vênh hay rách nát gì. Xếp bản thiết kế vào trong một cái ống hình trụ, dưới đáy hòm là một số văn kiện và tài liệu, có của cô, có của anh. Sắp xếp đồ của hai người xong, lúc này mới chia ra đặt lên trên bàn công tác hai người. Tài liệu của cô chủ yếu là một số công trình thiết kế đoạt giải trong và ngoài nước, những thứ này đều rất đáng giá cho cô tham khảo và nghiên cứu.

Mà phần lớn giấy tờ của Tô Dịch Thừa là công văn nhà nước, thông báo, đề xuất gì đó, chi chít chữ, nhìn mà khiến người ta vô cùng vô cùng không muốn nhìn tiếp nữa. An Nhiên thu dọn đồ đặt lên bàn làm việc của anh, không ngờ mấy cái đồ lộn xộn gì đó vẫn còn rất nhiều. Cuối cùng lấy ra một túi đã ố vàng từ trong thùng giấy, miệng dán chưa được kín, thế nên lúc An Nhiên cầm không hề chú ý, không cẩn thận cầm ngược, thế nên giấy tờ bên trong rơi hết ra ngoài, rơi lả tả xuống đất.

Thật ra thì nói rơi lả tả xuống đất thì hơi quá, bên trong chẳng qua chỉ có bốn năm tờ giấy A4. Khom lưng chuẩn bị nhặt giấy tờ trên mặt đất lên, cầm lên mới thấy rõ nội dung. Là hồ sơ của một người, hơn nữa người này cô cũng quen biết, là Đồng Văn Hải!

Phía trên ghi rõ tình hình sau khi Đồng Văn Hải vào nghề, cũng có tư liệu ghi lại sơ lược trước khi ông ta vào công tác. Hóa ra là ông ta không phải là người Giang Thành, mà sau khi kết hôn mới chuyển tới Giang Thành, nguyên quán của ông ta ở một huyện nhỏ phía nam Chiết Giang, mà huyện đó chính là nguyên quán của Lâm Tiểu Phân.

Trên hồ sơ còn ghi rõ quá trình học tập của Đồng Văn Hải, điều khiến An Nhiên thấy trùng hợp là con đường học tập của ông ta và mẹ cô thật giống nhau, ngay cả địa phương mà hai người tham gia sản xuất ở nông thôn(2) cũng là cùng một vùng núi. Trên hồ sơ còn dán ảnh Đồng Văn Hải thời thanh niên, nhìn ra được năm đó ông ta có tác phong nhanh nhẹ đoan chính, mặc áo sơ mi trắng, lộ ra vẻ thư sinh, rất nho nhã tuấn tú.

“An Nhiên, ăn cơm.”

Bên ngoài Tô Dịch Thừa đã làm xong cơm tối, gọi An Nhiên đi ra ăn cơm.

“Ách, đến, đến đây.” An Nhiên đáp, sau đó cầm hồ sơ về Đồng Văn Hải trong tay bỏ vào trong túi văn kiện, rồi mới xoay người ra khỏi phòng.

Tô Dịch Thừa đã bày biện cơm tối lên trên bàn ăn, đưa chiếc đũa trong tay cho An Nhiên.

An Nhiên thấp giọng nói cảm ơn, sau đó ngồi xuống ghế cao.

Tài nấu nướng của Tô Dịch Thừa thật sự không tệ, làm đồ ăn có thể so với đầu bếp của nhà hàng bình thường, sắc hương vị đủ cả. Nhưng mà tối nay An Nhiên không có khẩu vị gì, quấy quấy cơm trong bát, nhưng lại không muốn ăn chút nào.

Tô Dịch Thừa nhìn cô, gắp miếng cà dầm tương mà cô thích ăn vào trong bát cô. An Nhiên ngẩn người, ngẩng đầu cười cười với anh, cũng không hề động đũa gắp vào miệng mình.

Để bát đũa xuống, Tô Dịch Thừa nhẹ giọng gọi: “An Nhiên.”

Thoáng cái chưa kịp phản ứng, sửng sốt vài giây, mới hậu tri hậu giác ngẩng đầu lên, sững người nhìn anh: “cái, cái gì?”

“Không phải là em nói đói bụng rồi sao? Sao lại không ăn?” Nhìn thức ăn trong bát cô, Tô Dịch Thừa hỏi.

An Nhiên cười khan, “đúng vậy a, em rất đói.” Vừa nói, vừa vội vàng bới bới thức ăn, giống như là chứng minh mình thật sự đói bụng.

Tô Dịch Thừa nhìn cô một lúc lâu, cũng không vạch trần lời nói dối không được trang bị kỹ nội dung của cô. Một lúc lâu mới lại bưng thức ăn lên tiếp tục ăn cơm.

Ăn cơm xong, An Nhiên chủ động yêu cầu rửa bát, Tô Dịch Thừa cũng không từ chối, chỉ khẽ gật đầu, sau đó từ trong phòng bếp đi ra ngoài.

Đi vào thư phòng, nhìn sách và văn kiện đã được xếp đặt trên bàn, cũng không nhìn ra có gì bất thường, chân mày khẽ chau lại, đang khó hiểu vì sao tâm trạng của An Nhiên bỗng thay đổi thì liếc thấy túi văn kiện ố vàng ở đầu bàn, đột nhiên nhớ tới đồ trong túi văn kiện đó, thoáng cái đã hiểu được đại bộ phận. Mở túi văn kiện ra, lấy ra tư liệu quá khứ của Đồng Văn Hải, hồi trước anh có bảo thư ký Trịnh điều tra tư liệu về Đồng Văn Hải, sau đó mang về nhà xem, lần này dọn nhà thế nào lại cầm theo tập tài liệu này tới đây. Có lẽ vừa rồi An Nhiên đã nhìn thấy tập tài liệu này rồi.

Thật ra thì ngày đó An Nhiên bảo anh đi điều tra Đồng Văn Hải, tư liệu trong hồ sơ này cũng không nhiều, chỉ là một số tư liệu căn bản hết sức bình thường. Về sau anh còn đặc biệt nhờ người điều tra thêm chuyện trước khi Đồng Văn Hải tham gia công tác, do đó cũng biết được một chút quá khứ của ông ta và mẹ vợ Lâm Tiểu Phân.

Có một số việc, một số chân tướng, không nói còn tốt hơn với nói, thật ra thì có truy cứu lại chuyện trước kia thì có ý nghĩa gì, có một số kết quả mà mình không cần thiết phải biết, thay vì thế, anh không định để An Nhiên biết. Chỉ cần bây giờ sống tốt, cần gì phải để ý quá khứ.

Lại từ trong thư phòng đi ra, An Nhiên đã rửa xong bát đũa để vào tủ khử trùng. Vẻ mặt tập trung như đang suy nghĩ cái gì.

Tô Dịch Thừa tiến lên, cười nhạt ôm cô từ phía sau, nhẹ giọng hỏi bên tai cô: “nghĩ cái gì?”

An Nhiên lắc đầu, “không có gì.”

“Thấy hồ sơ của Đồng Văn Hải trong thư phòng rồi.” Ôm cô từ trong phòng bếp ra ngoài phòng khách, ngồi xuống ghế sô pha.

An Nhiên im lặng, một lúc lâu mới khẽ gật đầu, đáp lời: “vâng.”

“Đồng Văn Hải và mẹ xuất thân từ một nơi, hơn nữa ở cùng một đội sản xuất, đúng không?” Tô Dịch Thừa cố ý hỏi.

“Làm sao anh biết?” An Nhiên hơi kinh ngạc, thậm chí anh còn nắm rõ tư liệu của mẹ cô.

“Em bảo anh điều tra tư liệu của Đồng Văn Hải còn không phải vì mẹ sao, cho nên khi tra tư liệu về Đồng Văn Hải, anh cũng xem qua tư liệu của mẹ.” Tô Dịch Thừa thẳng thắn nói.

An Nhiên gật đầu, cúi đầu hỏi: “vậy anh nói xem, hồi trước mẹ và Đồng Văn Hải có phải là… ”

“Người yêu?” Tô Dịch Thừa tiếp lời cô chưa nói hết.

_______________________________________

(1): Chỉ những người chỉ có vẻ ngoài không có học thức tài năng.

(2): thanh niên trí thức tham gia phong trào vô sản văn hóa bằng cách gia nhập các công xã, đội sản xuất ở nông thôn trong cách mạng văn hóa Trung Quốc.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: