Thứ Nữ Công Lược – Chương 60

6

Chương 60 : Cầu hôn (Hạ)

Lúc Ngũ Nương cùng Tử Uyển, Tử Vi đang nói chuyện, thì bên kia Hứa ma ma đang đáp lời Đại thái thái.

“Cái gì cũng không có tìm được?”

Hứa ma ma vẻ mặt đỏ bừng.

“Theo cá tính của ả, thì không có chuyện bỏ rơi mặc kệ Thập Nương như vậy. Đồ nữ trang chắc chắn giao toàn bộ cho Thập Nương rồi. Bằng không, hai kẻ kia cũng không có gan bỏ chạy.” sắc mặt Đại thái thái có chút âm trầm “Ngươi tiếp tục tra kỹ cho ta. Ta không tin, một chút sơ hở nó đều có thể giấu diếm.”

Hứa ma ma vội nói: “Nô tỳ đã dặn dò Kim Liên và Ngân Bình, cho hai người bọn họ sẽ chú ý nhiều hơn.”

Đại thái thái hơi nắm tay, nói: “Nghe khẩu khí của Ngô Hiếu Toàn, Thanh ca hai ngày sau sẽ đến Yến Kinh. Ngươi đem hắn an trí đến tây sương phòng chính viện cho ta đi.”

Hứa ma ma ngẩn ra.

Đại thái thái liếc mắt nhìn nàng một cái, nhẹ nhàng nói: “Ta nghe nói, hắn đem Đích Cẩm thu vào phòng rồi.”

Cho hắn làm quản gia, biến thành hai vị di nương mất tích, một vị di nương tự tử; lại không được trưởng bối đồng ý đã tự ý thu nha hoàn bên người…… Giả thuyết đầu là không có năng lực, đó là chuyện không có biện pháp nào; giả thuyết sau hoàn toàn là thất đức, chính là phẩm chất có vấn đề. Một đứa con vô đức vô tài, so sánh cùng đại gia, cho dù hắn có từ trong bụng Đại thái thái đi ra chỉ cũng chỉ sợ lão gia cũng thích không nổi, chứng đừng nói là do di nương thất sủng sinh ra.

Hứa ma ma giật mình hiểu ra, liên tục gật đầu: “Ngài yên tâm, việc Tứ gia lén thu Đích Cẩm, ta nhất định sẽ làm ầm ĩ cho Đại lão gia biết .”

Đại thái thái gật đầu, chuyển đề tài: “Ngũ Nương và Thập Nương một trước một sau gả đi, đồ cưới này chúng ta phải cân nhắc đắn đo tốt mới được.”

Hứa ma ma nghe suy nghĩ vừa chuyển, thử nói: “Nếu không, đem mảnh lâm viên kia cho Ngũ tiểu thư, đem miếng ruộng cạn kia cho Thập tiểu thư ?”

Thấy Hứa ma ma hoàn toàn hiểu được ý tứ của mình, trong đáy mắt của Đại thái thái hiện lên ý cười: “Không tệ. Cứ quyết định như vậy.”

Sản nghiệp La gia đều ở Giang Nam, mảnh lâm viên kia còn có thể thu được mấy lượng bạc, nhưng khối ruộng cạn thì trừ bỏ có thể trồng đậu phộng ra, cái gì cũng trồng không nổi

“Còn chuyện tiền giấu dưới rương. Cho Ngũ Nương nhiều một chút đi.”Sắc mặt Đại thái thái hiện lên một tia mỏi mệt “Mặc kệ nói thế nào, thì nó ở trước mặt ta vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời.”

Hứa ma ma cười nói: “Nô tỳ sẽ nói cùng Ngũ tiểu thư. Nàng là người nhu thuận, nhất định sẽ biết ơn ngài vì phần ân tình này.”

Đại thái thái cười lạnh một tiếng: “Muốn dùng cái chết để đánh động Đại lão gia, hừ……”

Hứa ma ma không dám tiếp lời.

Trong lúc nhất thời, trong phòng lạnh ngắt không tiếng động.

Có tiểu nha hoàn cách bức rèm bẩm báo: “Đại thái thái, Đại lão gia đã trở lại.”

Đại thái thái liền hướng Hứa ma ma đưa ánh mắt, Hứa ma ma hơi gật đầu, bức rèm liền ”Bộp”một tiếng bị vén lên. Đại lão gia trầm nghiêm mặt đi đến.

“Nghiệt tử kia khi nào đến?”Nói xong, liền đặt mông ngồi đối diện Đại thái thái.

“Chắc hai ngày nữa.”Đại thái thái nói “Ta đã phân phó Hứa ma ma thu dọn phòng ở rồi.”

Hứa ma ma đã tự mình dâng trà cho Đại lão gia, sau đó dẫn người hầu hạ trong phòng lui xuống.

“Lão gia,”Đại thái thái thở dài “Ông uống miếng trà bớt giận. Cũng đừng chọc tức thân mình.”

Đại lão gia tiếp nhận chung trà, sắc mặt hơi dịu đi.

“Đứa nhỏ còn nhỏ, làm sai chuyện cũng rất bình thường. “Đại thái thái nhẹ giọng khuyên Đại lão gia,”Chỉ là hai vị di nương làm ta rất lo lắng. Bọn họ ở La gia đã mấy chục năm, cửa lớn không ra cổng trong không bước, nếu là nói có mưu đồ gì đó thì ta quả thật nghĩ không ra. Hơn nữa, Thanh ca nhi cho dù có hồ đồ, thì trong nhà vẫn còn có bọn Ngô Hiếu Toàn, lúc đi hội chùa nhất định sẽ an bài người bảo vệ đi theo. Ta xem, chỉ sợ họ lành ít dữ nhiều. Nhưng Tứ di nương cố tình chọn thời điểm này mà chết. Dư Hàng lại nhỏ, chuyện này mà truyền ra ngoài, sợ là La gia chúng ta sẽ mất hết mặt mũi. Hơn nữa cũng bất lợi đối với thanh danh của Tứ gia. Lại đúng lúc Ngũ Nương, Thập Nương đang nói chuyện cưới gả. Thật sự là khiến cho người ta lo lắng.”

Đại lão gia nghe xong hung hăng “Hừ”một tiếng rồi nói: “Đem Dương thị kéo ra bãi tha ma cho ta.”

Đại thái thái liền vui vẻ trong lòng, nhưng trên mặt lại sầu khổ nói: “Lão gia nói mê sảng hay sao? Làm thế nào có thể đem Tứ di nương kéo ra bãi tha ma chứ? Ý của ta, là muốn tạm thời trước đem tin tức này giấu đi, đợi Ngũ Nương và Thập Nương gả xong mới phát tang cho Tứ di nương, ngài thấy thế nào?”

Đại lão gia do dự một lát: “Thập Nương có biết không?”

“Ta còn không có nói với nó.”Đại thái thái nói,”Ngài cũng biết, nhà chúng ta mấy năm gần đây không thể so với trước kia, sợ là lúc gả nữ nhi sẽ lấy không ra nhiều tiền được. Phủ Mậu Quốc Công cũng tốt, Tiễn công tử cũng được, đều là những thông gia tốt nhất. Nếu bỏ qua thôn làng này, sợ là không tìm được phòng trọ khác……”

Đại lão gia nghe vậy khóe miệng khép lại, đang muốn nói cái gì, thì Đại thái thái đã nói: “Ta biết, ông cảm thấy hai cửa thông gia này đều không như mong muốn. Nhưng ông ngẫm lại đi, hai nữ nhi nhà chúng ta đều đến tuổi cưới gả. Hơn nữa đích nữ Tứ Nương của chi thứ hai, có của hồi môn ba ngàn lượng bạc, cuối cùng như thế nào? Đệ muội vừa phải tiếp thêm bạc còn phải thiếu nhân tình người ta, khó khăn mới trúng được cử nhân……”

“Được rồi, được rồi.”Nhắc tới tiền đại gia liền chột dạ,”Bà làm chủ là được.”

Đại thái thái hơi cười, lúc này có tiểu nha hoàn cách bức rèm nói: “Đại thái thái, Yên Hồng tỷ tỷ củaPhủ Vĩnh Bình Hầu đến.”

Yên Hồng là nha hoàn bên người Nguyên Nương.

Hai người ngẩn ra, bức rèm đã “bộp”một tiếng bị vén lên, một nữ tử mi mắt thanh tú xông vào: “Đại thái thái, mau lên, phu nhân, phu nhân đang có chút không ổn.”

Đại thái thái nghe đầu “ong”một tiếng, liền ngã xuống.

Đại lão gia sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, một mặt niết nhân trung Đại thái thái, một mặt kêu người: “Mau, nhanh đi mời đại phu.”Lại nói: “Kêu Đại phu nhân đến.”Rồi xoay người trách cứ Yên Hồng,”Ngươi không thể nói chầm chậm được hả?”

Yên Hồng nhìn thấy tình cảnh này thật không tiện nói cái gì nữa, trong lòng lại nghĩ đến Nguyên Nương phun đầy máu tươi chói mắt trên vạt áo mà kinh sợ không dứt.

……

“Nương, người xưa nói rất đúng. Trước cửa dạy con, gối đầu dạy vợ. Nhưng Hầu Gia hắn, cái gì cũng không nói với con……” Nguyên Nương tái nhợt gầy còm lẳng lặng nằm ở trên giường, vạt áo, chăn nệm đã được dọn sạch sẽ, còn tản ra hương hoa lài thoang thoảng. Trong đôi mắt của nàng ngập tràn nước mắt “Rõ ràng biết con nhìn trúng nữ nhi của Khương Bách, lại cố tình đính hôn với nữ nhi của Khương Tùng…… Cũng không chịu ngẫm lại, nữ nhi Khương Tùng chỉ nhỏ hơn Truân ca mười tháng thôi. Nữ tử vốn nhanh già hơn so với nam tử, đến lúc đó, chẳng phải là giống mẹ của Truân ca……”

“Phải, phải.”Thái phu nhân không ngừng gật đầu: “Đều là Tiểu Tứ không tốt, ta sẽ la hắn, ta nhất định mắng hắn.”Đại thái thái nắm tay con dâu “Ta sẽ bảo hắn nhận lỗi với con.”

Vợ chồng cãi nhau, không, ngay cả cãi nhau cũng đều không có, liền muốn cho trượng phu, thân là trọng thần triều đình phải xin lỗi thê tử, chuyện này nếu truyền ra ngoài thì danh tiếng đánh đá chua ngoa chẳng phải sẽ gắn chặt ở trên đầu của nàng sao?

Nguyên Nương vô lực dựa vào gối, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, khóe miệng lại tràn ra một ý cười. Không biết là đang cười chính mình, hay là đang cười Thái phu nhân.

Nghiêng đầu, liền thấy dưới bình phong trước cửa phòng ngủ có đôi giày đen trắng.

Lúc này, ở đây, trừ bỏ Từ Lệnh Nghi ra còn có thể có ai.

Hắn đứng ở mặt sau bình phong, là thẹn với chính mình? Hay là khinh thường nhìn thấy mình đây?

Đáy mắt nàng xẹt qua một tia trào phúng, yếu ớt nói: “Nương, ngài còn có nhớ chuyện lúc con vừa mới vào phủ hay không?”

Nguyên Nương đột nhiên nói chuyện này, Thái phu nhân không khỏi giật mình.

“Lúc ấy trong nhà, vẫn là Nhị tẩu quản lý.”Nàng lộ ra sắc mặt nhớ lại “Con nghe nói ở hậu hoa viên có hai con thỏ là hoàng hậu nương nương nhờ nuôi ở nhà, liền chủ động nói với Nhị tẩu là mỗi ngày sẽ cho hai con thỏ ăn. Kết quả, đem hai con thỏ làm chết. Ngài phí công phu thật lớn, mới tìm hai con giống nhau như đúc vụng trộm lọt qua cửa.”

Thái phu nhân nghe xong trên mặt có mỉm cười: “Lúc ấy con ôm lồng thỏ khóc thật thương tâm a.”

“Lúc ấy con nghĩ, Nhị tẩu là người ngài hài lòng nhất, Tam tẩu là thông minh lanh lợi giỏi nói chuyện, con thì mọi thứ đều không bằng các nàng, cho nên mọi chuyện đều cố gắng nhận lấy, mong muốn được người yêu thích.”Nói xong, Nguyên Nương nắm tay Thái phu nhân “Nương, con thật long muốn làm con dâu thật tốt của ngài. Chỉ là con ngu ngốc, luôn làm không tốt mà thôi, xin ngài đừng trách con……”

Nàng liền thấy đôi giày sau bình phong có chút bất an mà xê dịch.

Nghe giống như lời trăng trối, lại nhìn khuôn mặt con dâu tái nhợt, khóe mắt Thái phu nhân không khỏi ẩm ướt: “Ta vẫn biết con hiếu thuận. Con đừng nói gì cả, cố bảo dưỡng tinh thần.”Nói xong thì nhấc tay đem chén sứ thanh hoa nhỏ từ trong khay nha hoàn nhận lấy.

Bát đựng những mảnh nhân sâm cắt mỏng,

“Đến, ngậm một mảnh đi.”

Nguyên Nương lắc đầu, con mắt Nguyên Nương tối đen bình tĩnh nhìn Thái phu nhân, lộ ra vẻ chân thành: “Nương, con không có việc gì, chỉ muốn trò chuyện cùng thôi.”

“Nói chuyện thì trước hết ngậm miếng nhân sâm này đã.”Thái phu nhân cười lừa gạt nàng, giọng điệu có vài phần giống như cưng chìu đối đãi với đứa nhỏ.

Nguyên Nương dịu dàng cự tuyệt: “Chờ lúc ngủ con ngậm, hiệu quả sẽ tốt hơn.”

Thái phu nhân biết tính tình của nàng, nghĩ nàng nói có đạo lý, cũng không miễn cưỡng nàng. Nhẹ nhàng hít một hơi, đem bát đưa nha hoàn bên cạnh: “Vậy con nhớ rõ đợi lát nữa ngậm nhân sâm rồi hãy ngủ nhé.”

“Vâng.”Nguyên Nương ngoan ngoãn gật đầu.

Nếu con dâu nói có chuyện nói với mình, chắc là chuyện hôm nay làm nó tức giận đến hộc máu. Hôm nay mới là đưa canh thiếp, về sau còn nhiều việc nữa, nghĩ muốn vượt qua người làm mẹ là không có khả năng .

Ý niệm hiện lên trong đầu, Thái phu nhân liền mở miệng trước: “Nguyên Nương, chuyện Truân ca, vốn là chúng ta không đúng. Nhưng nữ nhi Khương Tùng tuy chỉ nhỏ hơn Truân ca mười tháng, nhưng Khương Tùng không quan không chức, nhà của chúng ta là công huân thế gia, lại có hoàng hậu nương nương, nếu muốn bình bình an an, thuận thuận lợi lợi, chỉ có thể làm việc cẩn thận, điệu thấp ẩn nhẫn…”Mặt bà có vài phần xấu hổ.

“Nương, con biết.”Nguyên Nương mỉm cười cắt đứt lời nói của Thái phu nhân “Ngài cùng Hầu gia đều là có người kiến thức, con biết ngài làm như vậy là có nguyên nhân. Con chỉ tức Hầu Gia không thương lượng với con.”Nói xong, thì giống như đứa nhỏ làm nũng nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay Thái phu nhân đang nắm mình, “Nương, ý con phải là thế này. Nhưng con sợ, nếu mình nhắm mắt rồi, sẽ không có cơ hội nói lời trong lòng cùng ngài.”

Nguyên Nương càng không biết nói lời trong lòng mình, càng nói rõ việc này đặt ở trong lòng.

Nhưng ở dưới loại tình huống này, Thái phu nhân không tiện bỏ qua đề tài này.

Bà đành phải giả bộ tức giận: “Nói bậy. Con còn trẻ lắm. Truân ca còn chưa có lấy vợ, ta còn trông cậy vào con chăm sóc lúc tuổi già…” Nói đến đây thì nghĩ đến vài năm nay con dâu chỉ cố gắng chống đở, khóe mắt liền ngấn lệ.

“Con tự biết bản thân mình” khóe mắt Nguyên Nương liếc phía bình phong một cái, âm thanh thấp đi xuống, có thản nhiên lẫn bi thương “Con ở nhà là trưởng nữ, được cha nương xem như trân như bảo. Sau khi gả đến nơi này, ngài đối đãi con cũng giống như vậy, Hầu Gia đối với con mọi chuyện tôn trọng. Nữ nhân có thể giống con vậy, cũng không có gì đáng tiếc nuối. Chỉ luyến tiếc Truân ca, luyến tiếc ngài, luyến tiếc… Hầu Gia…”Nói xong, nước mắt liền rơi lả chã, nức nở vài cái, giống như nhất thời thở không nỗi, cả người đột nhiên nghẹn lại ho thật mạnh.

Discussion6 Comments

  1. Xanh Lá Mạ

    “từ trong khay thanh hoa trong tay nha hoan tiếp vào trong tay” ~>nha hoàn.
    Ko ngờ nv mà e cho là thần bí kia lại là thứ tử ngu xuẩn ko tài ko đứa Thanh gì gì đó. Đã bị lừa bán mà còn giúp ngta đếm tiền là đây.

  2. ===Dính chữ:
    .”Sắc mặt
    ”Bộp”một tiếng
    ?”Nói xong
    .”Đại thái thái
    ,”Đại thái thái
    ,”Chỉ là hai vị
    “Hừ”một tiếng
    ,”Ngài cũng biết
    .”Nhắc tới
    ,”Bà làm chủ
    tỷ tỷ củaPhủ Vĩnh
    “bộp”một tiếng
    “ong”một tiếng
    .”Lại nói
    .”Rồi xoay người
    ,”Ngươi không
    .”Thái phu nhân
    .”Nàng lộ ra
    .”Nói xong
    .”Nguyên Nương
    .”Mặt bà

    ===Đánh máy/ Chính tả:
    con thật long muốn ————> lòng
    liền rơi lả chã ——————-> lã

    ===Không đồng nhất:
    Thanh ca nhi / Thanh ca
    Đại gia / đại gia
    Truân ca nhi/ Truân ca
    ===================================================
    Trước đó ta cũng thương cảm NN, nhưng từ sau khi NN tính kế quá nhiều, ích kỷ tự tư tự lợi theo ý mình thì ta đã ko cảm thông nổi nữa rồi ~.~
    Chỉ ngóng khi nào NN chết thôi, haiz.. ta cũng thật nhẫn tâm!!

  3. Không biết sau này thế nào chữ giờ thấy mẹ anh 9 khá hiền lành so với mấy bà mẹ chồng cổ đại khác ấy, không ghét bỏ NG bệnh tật

  4. Nguyên nương cũng là cao thủ đóng kịch, sau lưng thì lôi cả chồng và các em ra tính kế, đến khi kế hoạch bị chồng làm thất bại thì bày trò nước mắt cá sấu. Tội nghiệp Thái phu nhân nhân từ còn cảm thấy có lỗi với cô ta

  5. Nguyên Nương cả đời tính kế, đến tận lúc sắp chết vẫn thể hiện rõ được tâm cơ của mình. nói cho cùng thì vì quá yêu thương Truân Nhi hay không muốn sau khi chết kẻ nào chiếm được lợi của mẹ con nhà nàng ;53

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: