Thứ Nữ Công Lược – Chương 27

7

Chương 27 : Đoàn tụ (Hạ)

Hạnh Lâm cười nói: “Ở trong phòng tính sổ sách cùng Hàng ma ma. Nô tỳ đưa ngài đi qua.”

Thập Nhất Nương do dự rồi nói: “Một khi đã như vậy, ta sẽ không đi qua.”Nói xong, liền bảo Đông Thanh đem bao vải trong tay đưa cho Hạnh Lâm,”Đây là một bộ áo sam ta làm cho đại gia, đại phu nhân thì làm một bộ quần váy, còn Hưu ca thì một bộ áo nhỏ, phiền tỷ tỷ giao cho phu nhân.”Lại bảo Đông Thanh lấy một cái hộp đưa cho nàng,”Đây là mấy hà bao khi ta nhàn rỗi đã làm, cô nương lấy đi chia cho vài vị tỷ muội nhé, đây là một chút tâm ý của ta.”

Thập Nhất tiểu thư thêu đồ vật tuy là tốt, nhưng cũng không phải trừ nàng ra sẽ không có người thêu được như thế. Nhưng Thập Nhất tiểu thư thường thường tự nghĩ ra vài kiểu dáng mới lạ, những người khác không thể so sánh được, ngay cả Giản sư phụ cũng thường khen Thập Nhất tiểu thư trí tuệ hơn người…… Nếu như đặc biệt đến tặng đồ thì khẳng định rất là tinh xảo. Hạnh Lâm không mở ra cũng đã biết mấy hà bao này nhất định sẽ làm người ta sáng mắt. Nàng cao hứng ngồi xổm xuống rồi hướng tới Thập Nhất Nương phúc lễ:”Đã để cho Thập Nhất tiểu thư bận tâm rồi.”Sau đó tiếp nhận bao vải, cười nói:”Trong các vị tiểu thư, tay nghề của ngài là khéo nhất. Lần trước quấy rầy ngài thêu cho phu nhân chúng ta bộ áo choàng, phu nhân chúng ta đến hôm nay vẫn còn nhắc tới, nói ngài thêu hoa mai giống như hoa thật vậy, lúc đến Yến Kinh đi thăm thân thích tất cả mọi người đều hỏi là tay nghề của ai, làm cho nàng nổi bật một phen. Lần này ngài lại thu xếp làm xiêm y cho đại gia, phu nhân, cùng Hưu ca, phu nhân mà biết không biết vui mừng cỡ nào đâu. Nếu biết ngài tặng đồ mà ngay cả cửa cũng chưa đi vào, đến lúc đó phu nhân sẽ trách cứ Hạnh Lâm không hiểu quy củ, nên dù như thế nào Thập Nhất tiểu thư cũng phải vào trong uống chén trà rồi hãy đi.”

Thập Nhất Nương nhất định không chịu: “Chờ lúc khác ta lại đến thăm đại phu nhân cũng không muộn.”

Hạnh Lâm thấy giữ nàng không được, nên tiễn Thập Nhất Nương ra cửa, rồi xoay người đi đến chỗ đại phu nhân.

Đại phu nhân xem sổ rồi đọc con số, mười ngón của Hàng ma ma đánh bàn tính như bay.

Hạnh Lâm không dám quấy rầy, đợi Hàng ma ma dừng lại báo cáo con số, để đại phu nhân đề bút ghi lên quyển sách xong, lúc này nàng mới cười tiến lên, hành lễ với đại phu nhân: “Phu nhân, vừa rồi Thập Nhất tiểu thư đến đây, nói là làm bộ xiêm y cho đại gia và ngài, còn có Hưu ca nữa.”Nói xong, thì đem túi đồ dâng lên “Thập Nhất tiểu thư nghe nói ngài đang cùng Hàng ma ma tính sổ sách, nên nhất định đòi đi, nói hôm nào lại đến thăm ngài.”

Đại phu nhân nghe xong nghiêm túc nhìn Hạnh Lâm: “Ngươi vì cái gì mà không giữ nàng lại?”

Hạnh Lâm liền giật mình.

Đại phu nhân lại nói: “Ngươi đem túi đồ để lại, rồi đi ra bên ngoài cùng mấy phụ nhân kia đem sổ sách đối chiếu rõ ràng.”

“Dạ.” sắc mặt Hạnh Lâm lo sợ, khom đầu gối hành lễ rồi lui xuống.

Hàng ma ma liền cười nói: “Hạnh Lâm tuổi còn nhỏ, phu nhân từ từ dạy là được.”

Đại phu nhân lắc lắc đầu: “Nàng năm nay mười tám rồi…… Ta vốn muốn cho đại gia thu nàng, thì bên cạnh ta cũng có người giúp đỡ. Ai biết……”Nàng hít một hơi,”Nàng không chững chạc, mắt mũi thật cao. Ngay cả tiểu thư La gia cũng dám coi nhẹ như vậy, chỉ sợ về sau sẽ là người gây không ít việc.”

“Nàng sống hay chết còn không phải do một câu nói của ngài sao?”Hàng ma ma cười nói “Hơn nữa, cô gia chúng ta từ trước cho tới bây giờ còn không có nhìn ai bên người ngài, lúc trước Đào Lâm ở đây ngài ấy cũng chưa động tâm tư, huống chi là Hạnh Lâm tư sắc bình thường như vậy.”

Đào lâm, chính là tỳ nữ lúc trước chọc Đại lão gia……

Nghe Hàng ma ma nhắc tới tên của nàng, sắc mặt Đại phu nhân không khỏi trầm xuống: “Thật sự là làm mất mặt Cố gia chúng ta, làm ta ở trước mặt đại gia cũng không ngẩng đầu lên nổi.”

Hàng ma ma liền nhìn bốn phía chung quanh, thấy không có động tĩnh gì, lúc này mới hạ thấp âm thanh nói: “Phu nhân, yên tâm, thái thái đã sớm xử trí. Bảo đảm thần không biết quỷ không hay.”

Thái thái trong miệng nàng, là mẫu thân của đại phu nhân.

Sắc mặt đại phu nhân cũng không vì Hàng ma ma nói mà có chuyển biến tốt, ngược lại còn có chút bực bội đem gói đồ Thập Nhất Nương đưa tới mở ra : “Không nói việc thì đừng to nhỏ chuyện đó nữa…… Nhìn xem Thập Nhất Nương làm cho chúng ta cái gì?”

Đại gia thì áo sam, đường kim mũi chỉ rất tỷ mỉ, váy của đại phu nhân thì thêu một cụm hoa lan trông rất sống động, áo choàng của Hưu ca thêu tuần lộc sinh động linh hoạt……

Hàng ma ma không khỏi thở dài: “Đáng tiếc không nương nhờ ở bụng Đại thái thái.”

“Ai có thể lựa chọn được chứ.”trên mặt đại phu nhân cũng mang theo thương tiếc “Đây đều là mệnh.”

Hai người đồng thời nhớ tới La Nguyên Nương.

Trong lúc nhất thời, trầm mặc không nói gì.

Sau một lúc lâu, đại phu nhân thay đổi đề tài: “Đúng rồi, quà quê nhà đều đem tặng cho nhị lão gia và tam lão gia rồi sao?”

Hàng ma ma vội nói: “Đã sớm ấn theo Hứa ma ma căn dặn tặng đi rồi. Bây giờ chỉ sợ đã đến nơi.”

Đại phu nhân gật gật đầu lại cùng Hàng ma ma nói chuyện sổ sách trước mắt.

******

Ngày đó, cơm trưa so với bình thường phải bắt đầu sớm hơn một cái canh giờ, ăn xong cơm, Đại thái thái cho các nàng đi nghỉ ngơi một lát:”…… Cũng đừng để người Từ gia nhìn thấy muội muội phu nhân giống như trái cà chua trong phấn trắng. Các con trang điểm ăn mặc thật tốt, sau đó đến phòng ta.”

Ngũ Nương và Thập Nhất Nương đương nhiên không dám phản kháng, đều tự mình về nghỉ ngơi một lát, lau mặt tắm rửa chải đầu thay quần áo. Đại thái thái cùng Hứa ma ma sửa sang lại các thổ sản mang theo từ Dư Hàng chuẩn bị đợi lát nữa đến Từ gia biếu tặng.

Đầu buổi chiều, mọi người họp mặt ở trong phòng Đại thái thái.

Bên trong Ngũ Nương thì mặc áo bạch lăng, phía dưới là tuyến váy thêu màu trắng, bên ngoài một áo khoác màu hồng dệt hoa hồng vàng có cành mây quấn quanh, tóc đen thùi búi một búi tóc hài đồng, cài trâm tiên nhân thổi tiêu quấn tơ vàng, lổ tai đeo một đôi hoa tai thạch anh tím đung đưa. Nhìn qua tú lệ đoan trang.

Đại thái thái nhìn xem rồi nhíu mày, nói: “Đi, đem váy đổi thành màu vàng nhạt.”

Sắc mặt Ngũ Nương liền ửng đỏ, đi đổi váy.

Ánh mắt Đại thái thái dừng ở trên người Thập Nhất Nương.

Bên trong một kiện áo lăng màu xanh biếc, phía dưới là tuyến váy màu đậu xanh, khoác áo màu vàng nhạt phía trước có hoa văn tứ hỉ như ý, chảy búi tóc song loa kế, đeo mấy đóa châu hoa. Ăn mặc tuy thanh nhã, như có phần khô khan.

Đại thái thái không khỏi xoa xoa trán: “Hôm nay làm sao vậy, đứa thứ nhất và đứa thứ hai đều không cho người ta thảnh thơi.”

“Chắc là do khẩn trương quá.”Hứa ma ma nghĩ đến mình phải đi xem mọi người ăn mặc, cười giải thích.

Đại thái thái thở dài, bảo Thập Nhất Nương : “Mặc bộ áo lăng màu phấn, áo khoác màu hồng cánh sen, váy thì chọn màu trắng. Tóc cũng tháo ra, búi tóc hài đồng, cài mấy đóa châu hoa…… Nhanh đi.”

Thập Nhất Nương không có cách nào khác, chỉ phải chạy vội về phòng, chiếu theo ý của Đại thái thái thay đổi xiêm y.

Đến lúc trở lại trong phòng, Ngũ Nương đã thay đổi xiêm y xong.

Áo khoác màu hồng hoa xứng với váy màu vàng nhạt, trong sự đoan trang còn có một chút xinh đẹp tươi sáng. Mà nàng, áo lăng màu phấn hồng xứng với áo khoác màu hồng ánh sen, mềm mại còn có một chút tú nhã.

Thập Nhất Nương đột nhiên phát hiện, mình ở La gia tìm không ra một cơ hội để lợi dụng.

Tay của nàng không khỏi nắm gắt gao thành quyền.

Nhất định còn có biện pháp khác……

******

Xe ngựa chậm rãi lăn ra khỏi ngõ Cung Huyền phường Bảo Đại, rẽ trái, rồi đi ra phố lớn, ra phố lớn lại quẹo phải, đi hướng phố Đông. Sau đó đi hết phố Đông thì dọc theo hướng tây, qua Chính An môn cùng viên lâm Hoàng gia Thái Hồ rồi lại đi thêm một nén hương thời gian thì đến ngõ Hà Hoa Lý chỗ Phủ Vĩnh Bình Hầu.

Hà Hoa Lý này lúc trước kêu là Hà Hoa Pha, là một bến thuyền của hồ nhỏ thuộc Thái Hồ. Lúc thái tông hoàng đế tu sửa Thái Hồ, vốn ngại vị trí có hơi lệch, nhưng bị Trữ Quốc trưởng công chúa yêu cầu, đem bến thuyền hồ nhỏ gom vào tòa biệt viện. Sau này trưởng công chúa tham dự “Án Trịnh an vương mưu phản”thất bại nên uống thuốc độc tự sát, tài sản bị sung công, tòa biệt viện cũng bị phủ Nội Vụ thu trở về. Sau đó Từ gia khôi phục tước vị, phủ đệ Từ gia nguyên ở ngõ Thạch Sư sớm đã bị Hiếu tông hoàng đế thưởng cho cậu của mình, Anh tông hoàng đế liền đem tòa biệt viện của Trữ Quốc trưởng công chúa cấp cho Từ gia.

“Như vậy chẳng phải là Nhà đại tỷ ở là biệt viện Hoàng gia sao?”Nghe Đại thái thái giảng giải các nàng sắp đi Hà Hoa Lý, mắt Ngũ Nương toát ra vẻ hưng phấn.

“Cũng không phải là tất cả.”Đại thái thái liền dừng một chút, “Năm đó vì vụ án Trịnh An vương mưu phản mà rất nhiều nhà công hầu bị bắt oan, Từ gia liền chủ động yêu cầu cùng Định Quốc Công Trịnh gia, Uy Bắc Hầu Lâm gia cùng nhau cư trú ở phủ đệ trưởng công chúa. Bằng không ‘Hà Hoa Pha’ làm thế nào có thể xưng thành ‘Hà Hoa Lý’ chứ?”

Nghe nói Từ gia cùng người khác ở chung một biệt viện, Ngũ Nương liền giật mình.

Đại thái thái nhìn ra sự xem thường của nàng, trong lòng có chút không vui, nói: “Tuy Trịnh gia được phân khu nhà chính của biệt viện, Lâm gia cùng Từ gia phân khu hoa viên của biệt viện, nhưng Anh tông hoàng đế nhớ kỹ phủ đệ Từ gia năm đó không nhỏ so với biệt viện của trưởng công chúa, nên chỉ đem một phần ba hoa viên cho Lâm gia, Từ gia thì được hai phần ba. Biện viện kia lại là trưởng công chúa xây dựng cho mình để an hưởng tuổi già, hoa viên núi non trùng điệp, cây tử đằng thấp thoáng, thập phần trang nhã. Nếu tính quy mô phủ đệ, Từ gia ở giữa công khanh Yến Kinh không tính là cái gì, nhưng tính về cảnh trí, thì là số một số hai.”

Ngũ Nương biết mình đã thất thố liền vội cười nói: “Con chỉ đang suy nghĩ, đợi lát nữa mẫu thân có thể nói với đại tỷ tìm người mang con đi dạo hay không…… Con lớn như vậy, cho tới bây giờ còn không có đến chỗ tôn quý thế này, nên muốn mở mang tầm mắt.”

Sắc mặt Đại thái thái đã bớt giận: “Chúng ta còn phải ở Yến Kinh một đoạn thời gian, về sau sẽ có cơ hội.”

Lời của bà vừa mới dứt, liền có người cách bức rèm xe ngựa nói: “Thân gia thái thái, chúng ta đang ở trên đường Thái hồ. Ngài có muốn nhìn cái gì hay không.”Nói chuyện chính là bà tử thô sử đi cùng xe do Từ gia phái đến.

Ngũ Nương nghe xong liền lộ ra tươi cười, lại bị Đại thái thái hung hăng trừng mắt liếc một cái, sau đó không nhanh không chậm cách bức rèm nói cùng bà tử kia: “Không cần. Theo đường cái phía đông nhìn qua có nhìn cũng chỉ thấy mấy đại thụ to lớn bằng vòng tay ôm thôi. Nếu là mùa hè, thì thật sự có thể ngắm cảnh, nhưng trời giá rét như thế này, ta thấy vẫn là miễn đi.”

Bà tử kia “hi hi”cười hai tiếng, rồi không hề trả lời nữa.

Đại thái thái liền thấp giọng dặn bảo Ngũ Nương và Thập Nhất Nương : “Đợi lát nữa đến Từ gia, không cần hết nhìn đông tới nhìn tây, không cần ngậm miệng cúi đầu, không cần kinh hoảng thất thố. Thời điểm nên nói chuyện thì nói, không nên nói chuyện thì nhớ rõ là khẽ mỉm cười. Thưởng đồ vật gì đó thì hào phóng tiếp, không cần đẩy qua đẩy lại sẽ lộ ra bộ dáng không phóng khoáng, mang điểm tâm mời thì trực tiếp hỏi han nếm thử, không cần sợ hãi rụt rè giống như không có quen việc giao tế ……” bà dong dài nói một hồi, cũng đem Ngũ Nương biến thành khẩn trương, Thập Nhất Nương thấy vậy đương nhiên cũng phải lộ ra bộ dáng bất an không yên. Đại thái thái lúc này mới ngừng lại: “Tóm lại, Từ gia là dòng dõi cao quý, các con không cần làm mất mặt La gia.”

Hai người vội cung kính lên tiếng “Dạ”.

Đại thái thái đưa tay vuốt vuốt thái dương, sau đó lại kéo kéo chỉnh vạt áo đã vô cùng chỉnh tề.

Thập Nhất Nương thấy vậy cũng phải ngạc nhiên.

Xe ngựa đã ngừng lại, bên ngoài có người thấp giọng nói cái gì đó, một lát sau, tiếng ồn ào biến mất, sau đó xe ngựa giống như cán phải cái gì xóc nảy một chút, một lần nữa lại di chuyển.

Trong xe ngựa, tất cả mọi người không nói gì, không khí có chút áp lực.

May mắn là xe ngựa di chuyển không đến thời gian một chung trà thì ngừng lại lần nữa.

Rèm xe bị vén lên, khuôn mặt Đào ma ma cười khanh khách xuất hiện ở trước mắt các nàng: “Đại thái thái, chúng ta đến rồi.”

Discussion7 Comments

  1. Không khí trong truyện này cứ có chút gì đó nằng nặng sao á. Làm người đọc khó nắm rõ được tình tiết mạch truyện. Chắc tại chưa tới chỗ cao trào.

  2. ===Dính chữ:
    .”Nói xong
    ,”Đây là
    .”Lại bảo
    :”Đã để cho
    .”Sau đó
    :”Trong các vị
    ”Nàng hít một hơi,”Nàng
    ?”Hàng ma ma
    .”trên mặt
    :”…… Cũng đừng
    .”Hứa ma ma
    mưu phản”thất bại
    ?”Nghe Đại thái thái
    .”Đại thái thái
    .”Nói chuyện
    “hi hi”cười hai tiếng

    ===Đánh máy/ Chính tả:
    lổ tai đeo một đôi —————> lỗ
    chảy búi tóc song loa kế ——–> chải
    như có phần khô khan ———–> nhưng??
    Biện viện kia lại là —————> Biệt

    ===Không đồng nhất:
    Đại phu nhân / đại phu nhân
    Hưu ca nhi / Hưu ca
    Đại gia / đại gia
    Đào Lâm / Đào lâm
    Nhị lão gia / nhị lão gia
    Tam lão gia / tam lão gia
    Trịnh An vương / Trịnh an vương
    Thái Hồ / Thái hồ
    ===================================================

  3. Thấy mấy đương gia chủ mẫu trong truyện này lạ thật, hình như ai cũng phải nuôi vài tỳ nữ bên người thật đẹp để sau đó đưa chồng mình làm thông phòng hay di nương. Đại thái thái đưa 2 tỳ nữ làm di nương, La Nguyên Nương cũng dâng tỳ nữ làm thông phòng, bây giờ Đại thiếu phu nhân cũng tính dâng tỳ nữ cho Đại gia. Như vậy Đại thái thái đưa Hổ Phách xinh đẹp cho Thập Nhất chắc cũng tính toán để Thập Nhất dâng lên Vĩnh Bình hầu sau khi được gả vào, như vậy bà ta yên tâm có người tâm phúc của mình được gài vào chứ không phải là người của Thập Nhất. Công nhận tính toán quá xa rồi

  4. Một toà nhà mà chia thành ba biệt viện cho 3 gia tộc ở chung, cuộc sống chắc phải đặc sắc lắm ;55

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: