Thứ Nữ Công Lược – Chương 18

5

Chương 18 : Quyết định (Thượng)

Sự tình so với Thập Nhất Nương nghĩ còn phức tạp hơn.

Nàng quyết định lấy tịnh chế động.

Sau đó ra lệnh cấm chừng mọi người trong phòng — không có việc gì, tất cả đều ở trong phòng, cho dù là người thân quen đến hẹn gặp, cũng không cho phép đi ra ngoài.

Chỗ Ngũ di nương thì nàng phái Đông Thanh đi. Nói mình phải thêu bình phong, nếu Ngũ di nương không có việc gì thì không cần tới Lục Quân Lâu.

May mắn là người trong phòng Thập Nhất Nương đã sớm có thói quen với tính ẩn nhẫn của nàng, hơn nữa Ngũ di nương cũng đã sớm quen với sự xa cách của nữ nhi, ngay cả Hổ Phách, đối với mệnh lệnh của Thập Nhất Nương cũng kính cẩn tuân theo, mỗi ngày chỉ ở chỗ ăn cơm cùng Thu Cúc, Trúc Hương thêu thùa may vá, trò chuyện.

Các nàng bên này im lặng không tiếng động, bên ngoài lại ồn ào náo động.

Trong chốc lát Ngũ Nương họa bức Quan Thế Âm cho Đại thái thái, nhưng trong bức họa khuôn mặt Bồ Tát dường như giống Đại thái thái, Đại thái thái rất là thích còn cho người ta treo ở chỗ ngồi ăn cơm, lúc Tam phu nhân từ Tây phủ đến, còn lấy xuống cho tam phu nhân xem, làm tam phu nhân phải khen ngợi một phen, có lúc là Thập Nương cùng Đại thái thái niệm kinh, Tuệ Thực sư thái chủ trì Từ An tự đến thăm Đại thái thái, Thập Nương còn có thể cùng Tuệ Thực sư thái giảng kinh, Tuệ Thực sư thái khen Thập Nương là ngọc nữ của Quan Thế Âm kiếp trước chuyển thế, Đại thái thái vui mừng cười teo toét, ngay lập tức liền đem một chuỗi lần tràng hạt trầm hương mình yêu thích nhất thưởng cho Thập Nương; có lúc là Thập Nhị Nương, dùng lụa mỏng làm các loại hoa lụa đưa cho Đại thái thái, lúc Đại thái thái cầm ở trong tay, nhất thời không nhận ra đâu thật đâu là giả, còn phải dùng tay sờ sờ…… Chỉ có Thập Nhất Nương, vô thanh vô thức ở trong phòng thêu bình phong.

Người khác đều nói tốt, Tân ma ma cùng Đường ma ma trở lại chỗ ở của mình lại thường nghe được ma ma trong phòng Thập Nương và Thập Nhị Nương mặt mày hớn hở nói về tiểu thư nhà mình ở trước mặt Đại thái thái lộ mặt như thế nào, làm thế nào khiến cho Đại thái thái yêu thích, đặc biệt là hai vị ma ma trong phòng Thập Nương, trước kia Thập Nhất Nương tuy không nổi bật bằng Ngũ tiểu thư, nhưng còn hơn Thập tiểu thư, cùng ở chung một nơi nên hai người nàng thường thở dài vì tính tính Thập Nương rất cứng cỏi, mình đã chọn sai chủ tử, ai biết, sau một đêm Thập tiểu thư dường như thông suốt, không chỉ lấn áp Thập Nhất tiểu thư, mà hiện giờ ở trước mặt Ngũ tiểu thư, Thập tiểu thư cũng không bị lấn át giống như trước. Hai người này đột nhiên như thấy được hy vọng, đương nhiên cũng hay bàn luận việc này. Còn có hai ma ma trong phòng Thập Nhị tiểu thư ở một bên cười nói: “Lại nói tiếp, nhà chúng ta có vài vị tiểu thư chưa có chồng, thập nhị tiểu thư tuổi còn nhỏ, không thể tính ở trong đó, trong Ngũ tiểu thư, Thập tiểu thư, Thập Nhất tiểu thư, so mặt mũi dáng người, thì xinh đẹp nhất là Thập tiểu thư. Chẳng qua trước kia thân thể nàng ốm yếu, ít xuất hiện trước mặt Đại thái thái, hiện giờ đã khỏe hơn nhiều, lại không thua gì thanh nữ, xinh đẹp tài hoa, Đại thái thái đương nhiên là thập phần ưa thích.”

Hai cái bà tử trong phòng Thập Nương nghe xong rất vui mừng, lấy năm trăm văn tiền ra cho phòng bếp mang thêm đồ ăn, mời các nàng uống rượu. Còn nói: “Cuối cùng cũng có ngày hãnh diện.”Lời này khi vào lỗ tai hai vị ma ma Tân, Đường, thì không biết là tư vị gì.

Hai người biết Đông Thanh và Thập Nhất Nương thêu bình phong, nên không dám đi tìm, chỉ kéo hai tiểu nha hoàn đến kể lể: “Thường là mùng một, mười lăm đi thỉnh an, nhưng ngươi ngẫm lại xem, lúc tiếp nhận bình phong này đã qua mùng một, chỉ đợi đến mười lăm đi thỉnh an Đại thái thái. Đợi qua thêm một cái mùng một, là năm mới, tất cả mọi người đi thỉnh an Đại thái thái, ăn một lần mệt, đợi cho mười lăm nguyên tiêu, lại là toàn gia đoàn tụ, lại ăn một lần mệt…… Như vậy một lần hai lần, đợi cho đến lúc có thể đi thỉnh an mỗi ngày, chỉ sợ bình phong kia đã sớm thêu xong.”

Thu Cúc cũng nóng lòng, vẻ mặt đau khổ: “Có biện pháp gì chứ? Chẳng lẽ để cho tiểu thư gác chuyện bình phong mặc kệ sao? Ngươi cũng không nhìn xem, tiểu thư buổi tối thêu đến đầu giờ hợi mới đi nghỉ, cuối giờ dần liền thức dậy. Làm sao có thời gian ?”

Mẹ của Trúc Hương do đẻ non mà chết, phụ thân nàng tục huyền. Tuy kế mẫu chưa từng đánh mắng nàng, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ cho nàng sắc mặt tốt. Nếu không phải mẹ đẻ nàng từng cùng Ngũ di nương ở trong phòng Đại thái thái hầu hạ qua, Ngũ di nương niệm tình cũ, thì nàng ngay cả có cơ hội vào phủ làm việc cũng không có, đừng nói có thể phân đến trong phòng các tiểu thư, còn lấy tiền tháng của tam đẳng nha hoàn.

Nhìn thấy tất cả mọi người đều lo lắng, nàng vốn trầm mặc ít lời cũng không kvấn an ủi mọi người: “Tỷ tỷ cùng các ma ma đừng gấp. Đại thái thái cho làm xiêm y tặng Ngũ tiểu thư cùng Thập Nhất tiểu thư chúng ta, như vậy xem ra, vẫn là tiểu thư chúng ta có thể diện ở trước mặt Đại thái thái.”

Vừa lúc Hổ Phách tìm đến Thu Cúc, bảo nàng đi mang cơm, nghe xong lời Trúc Hương nói, nàng không khỏi âm thầm gật đầu, nhưng vẫn không lên tiếng, để xem các nàng nói cái gì.

“Đại thái thái không phải nói, sắp đến lễ mừng năm mới, trong nhà bận rộn. Chờ qua việc bận rộn cuối năm sẽ làm cho Thập tiểu thư và thập nhị tiểu thư sao?”Tân ma ma càu nhàu nói,”Đó là thể diện gì?”

“Ma ma hồ đồ rồi.”Thu Cúc đã phục hồi tinh thần lại, vẻ mặt mang ý cười giải thích,”Tiểu thư nhà chúng ta có thể lướt qua Thập tiểu thư làm xiêm y trước, nói không chừng, đây là Đại thái thái bồi thường thể diện cho tiểu thư chúng ta vì đã vất vả mấy ngày nay đó. Các ma ma về sau đừng nghe mấy bà tử kia nói láo.”

Tân ma ma cùng Đường ma ma đều cảm thấy hai người Thu Cúc nói có đạo lý, liền gật đầu: “Khó trách tiểu thư bảo chúng ta ít cùng người khác nói chuyện, ít cùng người khác qua lại, chắc đã sớm tính đến sẽ có việc như vậy.”

Hổ Phách đang nghe mê mẩn thì đột nhiên có người ở phía sau nàng cao giọng hô: “Hổ Phách cô nương.”

Nàng quay đầu lại, liền thấy một bộ mặt thanh tú của phụ nhân ba mươi tuổi mang theo một nha hoàn mười bảy, tám tuổi đứng ở cửa khẽ cười, hai người trên tay, còn bưng một tay quảy bố thô màu lam đậm.

Nhớ đến việc vừa rồi mình nghe lén bị hai người này thấy, Hổ Phách xấu hổ đến mặt đỏ bừng, bước nhanh về phía trước nghênh đón, đi được một đoạn mới cao giọng cười nói: “Lưu gia tẩu tử, Hàm Tiếu tỷ, sao các ngài lại đến đây?”

“Chúng ta đến tặng y phục mùa xuân đã làm xong cho Thập Nhất tiểu thư.”Phụ nhân kia cười nói,”Không nghĩ tới vừa mới vào cửa đã thấy được Hổ Phách cô nương, thật tốt quá.”

Hổ Phách vội giúp đỡ Lưu gia tẩu tử và Hàm Tiếu vén bức rèm: “Còn quấy rầy hai vị tự mình đưa tới.”

“Chúng ta cũng là phụng lệnh của Đại thái thái thôi.”Lưu gia tẩu tử cùng Hàm Tiếu vào nhà, đem bao đồ đặt lên trên bàn tròn giữa nhà “Nói là ta phải tự mình giao tận tay cô nương.”

Hổ Phách vội châm trà cho Lưu gia tẩu tử và Hàm Tiếu.

Lưu gia tẩu tử ngăn cản nàng: “Không cần. Trong tay ta còn một đống việc phải làm, thật sự là không thể nhàn rỗi ngồi chơi. Đợi qua mấy ngày nữa nhàn rỗi hơn, lại đến thăm Thập Nhất tiểu thư sau.”Nói xong liền nhất định phải đi.

Tân Cúc đang ngồi dọn dẹp giường sạch sẽ, nghe được động tĩnh nên đi ra ngoài giúp đỡ Hổ Phách giữ khách.

Lưu gia tẩu tử xem các nàng chân thành giữ lại, nhưng còn một đống xiêm y phải làm, nên cười cười nói: “Không dối gạt hai vị cô nương, ta đang làm xiêm y cho Truân ca – cũng giống tiểu thư các ngươi, trì hoãn không được.”

Nếu trì hoãn không được, còn tự mình đưa xiêm y đến.

Trong lòng hai người đều cảm thấy có chút kỳ quái, lại thấy giữ không được Lưu gia tẩu tử, chỉ đành tiễn các nàng ra khỏi Lục Quân Lâu.

Trở lại trong phòng, mở bọc vải ra nhìn, Hổ Phách và Tân Cúc đều giật mình.

Mềm mại như hoa đào túy tiên nhan, trong suốt như bầu trời sau cơn mưa thiên thủy bích, rực rỡ như trăng rằm sáng tỏ ngọc đới bạch, còn có trắng hồng giống như hải thiên hà…… Độc nhất vô nhị ngay cả trên người Đại thái thái cũng thỉnh thoảng mới gặp qua.

Hai người đối mặt nhìn nhau, phấn chấn mở cái gói màu xanh lá mạ để ở trên cùng.

Thân cân đối, tay phẳng, tất dài, thắt lưng eo, hoa văn ngầm băng mai, điểm xuyết hoa hồng và bươm bướm vàng trên mép váy, trước ngực đính ba chiếc cúc bằng bạch ngọc.

Hai người đồng thời thật hít một ngụm khí lạnh.

Kiểu dáng tân thời như vậy, kỹ thuật tinh xảo như vậy, cho tới bây giờ các nàng còn chưa có gặp qua.

Hổ Phách giống như cầm củ khoai lang phỏng, vội bỏ vào bọc vải một lần nữa buộc lại: “Mau, mang cất vào trong hòm xiểng cho tiểu thư.”

Sắc mặt Tân Cúc cũng có chút trắng bạch.

Tiểu thư từng nói qua. Chim đầu đàn thường hay bị đánh. Nếu không muốn bị người khác đánh, tốt nhất không nên ra trước đầu sóng.

Xiêm y này nếu mặc ra ngoài, chỉ sợ sẽ không phải là chim đầu đàn, mà trở thành khổng tước.

Nàng vội mang bọc vải, cùng Hổ Phách tiến vào phòng ngủ.

“Các ngươi làm sao vậy?”Đông Thanh ngồi ở bên người Thập Nhất Nương giúp đỡ Thập Nhất Nương đem sợi tơ mảnh như sợi tóc chia thành hai rồi xe lại thành chỉ thêu, mà Thập Nhất Nương vẫn may vá thành thạo đầu cũng không ngẩn lên một chút nào.

Tân Cúc cầm bọc vải trong tay đưa cho Đông Thanh xem: “Đây là vừa rồi Lưu gia tẩu tử đưa tới, nói là y phục mùa xuân mới.”

“Như thế nào lại như vậy?”giọng của Đông Thanh có chút phát run.

Thập Nhất Nương nghe vậy không khỏi ngẩn đầu lên.

Thấy bọc vải kia, nàng cũng giật mình.

Hổ Phách tiến lên vài bước, ở bên tai Thập Nhất Nương đem lời nói vừa rồi của Lưu gia tẩu tử một năm một mười nói cho Thập Nhất Nương biết.

Thập Nhất Nương nghe xong liền trầm mặc, sau một lúc lâu mới đứng dậy nói: “Ta muốn thử xem, xem y phục mùa xuân này có vừa người hay không?”

Hổ Phách bước lên phía trước giúp Thập Nhất Nương cởi tiểu áo, mặc lăng y đem y phục kia khoát lên người.

Áo ngắn màu trắng bằng lăng y, tuyến váy màu vàng ngà, giày màu xanh lá mạ, điểm xuyết hoa hồng và bươm bướm vàng trên mép áo làm cho màu sắc nhu hòa thanh lịch càng trở nên rực rỡ hơn.

Thập Nhất Nương đứng trước bàn trang điểm, vuốt lại nút thắt bạch ngọc trước ngực thở dài một hơi: “Các ngươi nói xem, sắc mặt của ta có phải kém hơn so với trước kia không?”

Đông Thanh cùng Tân Cúc giật mình, cẩn thận đánh giá mặt Thập Nhất. Hổ Phách lại cười nói: “Nếu không, ngài dùng hồ phấn đi. Nghe nói, đây là đồ dùng trong cung, trên thị trường mười lượng bạc một hộp. Đại thái thái chúng ta chính là dùng loại phấn này.”

Con ngươi đen bong của Thập Nhất Nương lóe lóe, lại nói: “Nếu không, ta dùng tề lưu hải đi?”

Hổ Phách vừa cười nói: “Đại thái thái rất không thích tề lưu hải, nói là đem cái mặt che hơn phân nửa không nói, còn có vẻ sợ hãi rụt rè. Nghe nói trước kia Ngũ tiểu thư yêu thích nhất là tề lưu hải, Đại thái thái cho người ta làm cái lược cho Ngũ tiểu thư dùng.”

Thập Nhất Nương cười cười, cởi áo ra đưa cho Hổ Phách thu hồi: “Nếu là y phục mùa xuân, đương nhiên phải đợi đến mùa xuân mới mặc.”

******

Đến mùa xuân tuy còn cách ít ngày, nhưng tết âm lịch sẽ đến rất nhanh.

Dọn dẹp, cúng ông táo, tế tổ, đón giao thừa, chúc tết…… Thập Nhất Nương chỉ đi ăn cơm đoàn viên vào buổi tối giao thừa, sáng sớm mùng một đi chúc tết Đại thái thái xong còn lại đều ở trong phòng thêu bình phong, tết âm lịch náo nhiệt ồn ào đương nhiên không quan hệ đến nàng. Đến mười lăm tháng giêng tiết nguyên tiêu, La gia cũng giống như năm ngoái, cơm chiều ăn trôi nước, chỉ giữ lại bà tử gác đêm các nơi và hộ viện, các nha hoàn, bà tử khác đều được nghỉ. Thu Cúc đi theo Đỗ Vi các nàng đi cầu phúc. Chẳng qua lúc trở về bên hông đã có vài cái hà bao.

Discussion5 Comments

  1. Xanh Lá Mạ

    Lại xanh lá mạ nữa kìa hehe. Đại thái thái đây là đang dần chuẩn bị cho Thập Nhất nương để gả cô ấy đi sao? Nói vậy là sức khoẽ của Đại tiểu thư đã yếu lắm rồi, mong chờ lúc cô í đc gả đi quá.

  2. ===Dính chữ:
    .”Lời này
    ?”Tân ma ma
    ,”Đó là
    .”Thu Cúc
    ,”Tiểu thư
    .”Phụ nhân
    ,”Không nghĩ tới
    .”Lưu gia tẩu tử
    .”Nói xong
    ?”Đông Thanh
    ?”giọng của

    ===Đánh máy/ Chính tả:
    mừng cười teo toét ————-> toe
    cũng không kvấn an ủi ———> khỏi
    Con ngươi đen bong ————> bóng

    ===Không đồng nhất:
    Thập Nhị tiểu thư / thập nhị tiểu thư
    ===================================================
    Đoán là bà Đại thái thái này cũng hok tốt lành gì =_=

  3. Vớ được mồi ngon là Vĩnh Bình hầu nên mấy cô thứ nữ tranh nhau. Đúng là chỉ vì cái tiếng thôi chứ cái miếng muốn ăn được cũng mệt, bao nhiêu thông phòng di nương lại thêm con di nương khỏe mạnh thông minh gấp mấy lần đích tử rồi thế tử cũng chưa lập nên là miếng mồi ngon cho sự tranh đoạt. Không biết thái độ của Thập Nhất án binh bất động là sao: không muốn vào phủ Vĩnh Bình hầu hay yên lặng là một kế để được chọn?

  4. người làm trong phủ đoán ra 11 nương là ng đc chọn rồi, mệt 3 cô thứ nữ kia ngày nào cũng tới nịnh nọt hầu hạ. Nguyên Nương còn chưa chết, có gả tới cũng chỉ làm thiếp thất thôi mà ai cũng vội vàng lao đầu vào

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: