Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 81+82

4

Chương 81: Tiệm trang bị 4

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Connor thề, trong 17 năm qua, cậu chưa từng đến gần tử vong như thế.

Địa Hành Long gần ngay trước mắt, giống như tùy thời đều có khả năng nuốt chửng cậu. Sống và chết, chỉ trong nháy mắt.

Đang lúc cậu ngừng thở, cho là mình không thoát được thì ánh sáng trắng hiện lên. Một giây sau, cậu xuất hiện ở khu phồn hoa náo nhiệt, xung quanh tiếng rao hàng không ngừng, tràn đầy hơi thở bình yên tường hòa.

Connor sửng sốt trong nháy mắt, cho là mình sinh ra ảo giác.

“Ầm!” Lưng Mập Mạp đã sớm bị mồ hôi lạnh xối ướt, giờ phút này nằm trên mặt đất, thở từng ngụm từng ngụm, không có chút hình tượng nào có thể nói.

Thấy bạn đồng hành nhìn qua, cậu lắp bắp giải thích, “Chân, chân run.”

“Chúng ta không chết?” Một cô gái trừng to mắt, không dám tin.

Một cô gái khác một trận hoảng sợ, oa một tiếng khóc lên, “Quá tốt rồi, quá tốt rồi!”

“Đến cùng là xảy ra chuyện gì?” Connor cực kỳ không hiểu.

“May mắn.” Mập Mạp thở hổn hển hồi lâu, thật vất vả bình phục hơi thở, “Trước đó không lâu vớ được một quyển trục thuấn di, nói là lúc gặp phải nguy hiểm thì xé, lập tức liền có thể thoát khỏi chiến trường.”

“Tớ nghe thấy khá tốt, liền tích trữ một cái phòng ngừa vạn nhất, không nghĩ tới hôm nay có thể phát huy được tác dụng. . .”

Cha của Mập Mạp là thương nhân nổi danh trong Đế quốc, trong nhà phi thường có tiền. Có tiền tới trình độ nào đây? Có thể giàu đến không đau lòng quyên ra một phần tài sản, để đổi lấy tước vị “Tử tước”.

Bình thường mà nói, người có tiền phần lớn tiếc mệnh, trên thực tế cũng đúng là như thế.

Mập Mạp rất sợ người đã chết tiền không xài hết, cho nên nghe nói quyển trục phép thuật có thể cứu mạng, lập tức dùng nhiều tiền mua một cái.

Lúc này sống sót sau tai nạn, quay đầu nhớ lại, đặc biệt may mắn mình nhát gan tiếc mệnh, dùng tiền không nương tay.

Nghe vậy, trong lòng Connor buông lỏng. Cậu ngắm nhìn bốn phía, tận lực dùng giọng điệu bình thản hỏi, “Nơi này là nơi nào?”

“Clayton, cách học viện không xa.” Mập Mạp trả lời.

Lúc này Connor mới yên tâm.

Cậu hơi cúi đầu, trịnh trọng thi lễ, “Connor Austin, cảm tạ các hạ đã viện thủ, cứu tôi ra khỏi miệng Ác Long. Tôi thề, ngài đã nhân được tình hữu nghị cả đời của tôi.”

Mập mạp ngây người. Connor Austin? Đây không phải tên con trai độc nhất của Công tước sao?

Hai cô gái như mới tỉnh mộng, rối rít nói cảm ơn, biểu thị phần ân tình này các cô cũng sẽ nhớ một đời.

Con trai độc nhất của Công tước, con gái thứ của Hầu tước, con gái độc nhất của Bá tước? Mập Mạp nghe xong các bạn nhỏ đồng hành tự giới thiệu, cảm giác mình muốn ngất, đầu óc sắp không đủ dùng.

Cậu chỉ là con trai nhà giàu mới nổi, nổi danh học tra của lớp mà cứu được thiếu gia, đại tiểu thư xuất thân cao quý?

Mập Mạp hoài nghi mình đang nằm mơ.

Connor ho nhẹ một tiếng, thái độ hữu hảo trước nay chưa từng có, “Những người khác không biết chúng ta đang ở đây, chắc sẽ rất lo lắng. Sau khi nghỉ ngơi xong thì nên về sớm thôi?”

Hai cô gái cùng nhau gật đầu, phi thường đồng ý.

Mập Mạp nghĩ nghĩ, đề nghị, “Nếu không mọi người đi trước đi? Tớ còn có chút việc phải làm.”

Về phần các bạn nhỏ nói “Ghi khắc ân tình” cái gì thì cậu không để trong lòng.

Trong suy nghĩ của Mập Mạp, lời dễ nghe ai cũng biết nói, nghe qua liền thôi, sao có thể coi là thật chứ? Ngay cả kêu người ta chờ, cậu cũng ngại mở miệng!

Không ngờ Connor lại không có chút ý đùa giỡn, nghiêm mặt nói, “Cùng nhau hành động tương đối tốt hơn, lạc đàn không an toàn. Nếu không ngại, tớ đi cùng cậu.”

Mập Mạp thành thật thẳng thắn, “Ngại thì không ngại, chỉ sợ làm phiền mọi người. Tớ muốn đến tiệm trang bị Alice mua quyển trục để dành, phòng ngừa lại xảy ra chuyện.”

Trải qua tao ngộ một ngày này, cậu sâu sắc cảm thấy, từ nay về sau trên thân không mang theo quyển trục thuấn di, cậu cũng không dám ra khỏi cửa.

Quyển trục? Là thứ vừa rồi xé ra liền cứu mạng? Vậy tuyệt đối là phải đi theo ah!

Cô gái bên trái nghĩa chính ngôn từ, “Không sao, chúng tớ không sợ phiền phức.”

Cô gái bên phải mang thần sắc trịnh trọng, “Vừa rồi vì cứu người, cậu đã dùng xong quyển trục trong tay. Như vậy đi, chúng ta cùng đi qua, tớ mua thêm một quyển tặng cho cậu.”

Mập Mạp không phải không cảm kích, chỉ là. . .

“Giá bán là 50 đồng vàng, mỗi người mỗi ngày chỉ được mua tối đa một quyển, cậu thật sự nguyện ý mua thêm một quyển tặng tớ?” Cậu cẩn thận từng li từng tí hỏi.

Cô gái vừa hứa xong, “. . . Tặng vẫn là phải tặng, nhưng hôm khác đi.”

Tuy nói quyển trục có giá cao chót vót, nhưng mà vẫn chấp nhận nổi.

Càng làm cho cô để ý hơn chính là, không mua một quyển trục thuấn di cất ở trong túi, giống như không có dũng khí trở về học viện, bởi vậy trả nhân tình chỉ có thể đợi hôm khác. Dưới mắt trọng yếu nhất, là bảo hộ an toàn sinh mệnh chính mình.

Liền tính như vậy, Mập Mạp vẫn rất vui vẻ, “Tớ biết tiệm trang bị ở đâu, để tớ dẫn đường cho!”

**

Học viện Hoàng gia.

Giam lại Địa Hành Long, đưa người bị thương đến phòng y tế để tiếp nhận trị liệu, trấn an học sinh chấn kinh. . . Bận rộn hồi lâu, bạo động cuối cùng lắng lại.

Sau đó liền phải nghiên cứu vì sao lại xảy ra bất trắc.

Sở trưởng Sở nghiên cứu trăm mối vẫn không có cách giải, “Lúc bắt Địa Hành Long, nó bị thương, đang ăn thảo dược chữa thương. Theo lý, không có khả năng khỏi hẳn nhanh như vậy.”

Là giáo sư duy nhất có mặt lúc sự cố đột phát, Pháp sư hệ Lôi mang thương tích tham dự cuộc họp, “Sự việc rất kỳ quái. Theo tôi thấy, thực lực của con Địa Hành Long mà học viện bắt được này cao hơn đồng loại rất nhiều.”

“Chẳng những kích cỡ to lớn hơn, khí lực lớn hơn, liền ngay cả tính chống đỡ pháp thuật cũng vượt qua trình độ bình quân.”

“Cho nên tôi đang nghĩ, nó có thể là biến dị không?”

Biến dị ah? Mọi người lâm vào trầm tư.

Noah thình lình mở miệng, “Lúc bắt, nó đang ăn thảo dược gì? Cho ta xem.”

Vị này địa vị đặc thù, bất kỳ ai cũng không thể xem nhẹ ý kiến của anh.

Nghe vậy, sở trưởng lập tức lấy ra thảo dược mang về cùng, cũng giải thích, “Ma thú cấp cao có thể phân rõ thảo dược có hại hay không. Nó đã chủ động ăn, vậy chính là có lợi. Vì phòng ngừa Địa Hành Long trọng thương khó lành, sau khi bắt được, tôi cố ý kêu người hái chút thảo dược này về dự trữ.”

Noah quan sát tỉ mỉ từng tận, một lát sau lấy giọng điệu chắc chắn nói, “Địa Hành Long không phải bị thương, mà là đang thăng cấp.”

Mọi người, “? ? ?”

Tất cả mọi người sửng sốt.

“Thảo dược này tên là ‘Long thương’, ăn vào có thể giúp Long tộc thăng cấp. Nhưng quá trình thăng cấp quá đau đớn, Long tộc thường thường lại bởi vì không chịu nổi mà từ tàn đến chết.” Giọng điệu Noah đạm mạc.

“Vết thương các người nhìn thấy, là Địa Hành Long tự mình gây ra.”

“Ăn xong thảo dược không chết, tự nhiên sẽ thăng cấp. Trong quá trình thăng cấp hao phí lượng lớn thể lực, bụng rất đói. Lúc này trông thấy một đám mồi tươi non ngon miệng xuất hiện ngay trước mặt, nó đương nhiên không kịp chờ đợi đi săn.”

Là thế này sao? Tất cả mọi người lâm vào trầm mặc nghi ngờ.

“Thứ gì đều mang vào học viện, cũng không sợ xảy ra chuyện.” Cười lạnh một tiếng, Noah thuấn di rời đi.

Biểu lộ của sở trưởng Sở nghiên cứu xấu hổ không nói nên lời, trong lòng oán thầm, ngài cho rằng người người đều như ngài, nhìn một chút liền biết là thảo dược gì, có công hiệu gì sao? Nếu sớm biết đây là con Địa Hành Long đã thăng cấp thành công, bọn họ liền sẽ không trêu chọc!

**

Bốn người lấy Connor dẫn đầu đã bình an trở về!

Bị Địa Hành Long để mắt tới, còn có thể sống sót, quả thật là kỳ tích!

Nghe nói đây cũng là bởi vì mua quyển trục phép thuật của tiệm trang bị Alice.

Vô số tin tức ngầm điên cuồng truyền bá ở trong học viện.

Hết lần này tới lần khác ngay tại lúc này, có người tự hào biểu thị, cô ấy đã bỏ ra 130 đồng vàng mua được Trái tim của biển, đeo vào uy lực pháp thuật tăng lên 30%.

Lại có người trong lúc vô tình nói lỡ miệng, anh ta lấy giá 140 đồng vàng mua được một chiếc không gian giới chỉ, qua tay lấy giá 250 đồng vàng bán đi, vừa đi vừa về liền kiếm được 110 đồng vàng.

Hơn 100 đồng vàng là khái niệm gì? Ở học viện Hoàng Gia học tập, từ nhập học đến tốt nghiệp, chi tiêu tiết kiệm một chút, học phí, tiền sinh hoạt,… tất cả chi phí cộng lại, đều không hao phí nhiều như vậy!

Nói cách khác, người kiếm lời kếch xù do chênh lệch giá này, đi học không chỉ có không cần ra tiền, mà còn có thể kiếm thêm một khoản ngoài định mức.

Nghe được tin tức, rất nhiều người ghen tị điên rồi. Bọn họ không nhịn được ở trong lòng tính toán —— người khác có thể chuyển tay kiếm chênh lệch giá, mình đương nhiên cũng có thể.

Trong mấy ngày ngắn ngủi, lượng tiêu thụ của tiệm trang bị bạo tăng.

Ba bộ trang bị quý hiếm đều được bán hết, không có một cái chừa lại. Giá đấu giá càng ngày càng cao, thậm chí có cái vượt qua 200 đồng vàng.

Mà quyển trục thuấn di từ một ngày bán được 3 – 5 quyển, dần dần biến thành một ngày bán hết 8 – 15 quyển, lại đến một ngày ổn định bán hết 20 quyển, ngẫu nhiên còn sẽ xuất hiện tình huống bán sạch.

Spears không chỉ một lần âm thầm cảm khái, cửa hàng muốn phát hỏa.

Trên thực tế cũng đúng là như thế.

Khách tới cửa hàng càng ngày càng nhiều, náo nhiệt không giống như là cái tiệm nhỏ quạnh quẽ lúc trước.

Ngoài ra, không ít người còn kéo cô tố khổ.

“Trang bị đầu tiên vừa bán xong liền đến cái thứ hai, cái thứ hai vừa bán xong liền đến cái thứ ba, ở giữa ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có. . . Từ sáng sớm đến tối ở trong tiệm trang bị đấu giá, dãy núi U Minh đều không đi được!”

“Tôi muốn rời khỏi cửa hàng, đi làm chính sự. Không cạnh tranh được với người khác, không giành được vật phẩm đấu giá, nhìn thêm hai mắt cũng tốt.”

“Mỗi ngày bán 3 món trang bị pháp thuật, có mặt mũi gì mà xưng mình là tiệm trang bị! Có bản lĩnh mỗi ngày bán 30 món đi!”

“Hơi tí liền kêu giá đến 180 đồng vàng, 200 đồng vàng, có thể chừa cho người khác đường sống không? Tôi tiết kiệm được 150 đồng vàng dễ dàng sao? Đều ở trong tiệm cạnh tranh ba ngày rồi, vậy mà một món cũng không mua được!”

. . .

Tiếng phàn nàn không ngừng, cùng lúc đó, thanh danh tiệm trang bị càng ngày càng vang, khách hàng càng ngày càng nhiều, giá bán sau cùng càng ngày càng cao.

Có chút người thám hiểm cao cấp cả ngày bận rộn đi săn, căn bản không biết tiệm trang bị đã khai trương. Đợi đến khi nghe nói chuyện này, liền lập tức gia nhập vào hàng ngũ tranh đoạt.

Còn có thương nhân chuyên đóng quân ở tiệm trang bị, một lòng mong đợi kiếm tiện nghi. Nếu một lần nào đó số người tham gia đấu giá ít, giá sau cùng rõ ràng hơi thấp, bọn họ sẽ không chút do dự ra tay, tranh đoạt vật phẩm đấu giá.

Một khi may mắn mua được, đi đường suốt đêm, đến lãnh thổ của Công tước hoặc là Vương đô, gửi bán thương phẩm ở chỗ bán đấu giá, dùng cái này kiếm chênh lệch giá.

Mà cái này lại tiến thêm một bước đẩy cao giá sau cùng của trang bị.

Cơ hội lấy giá thấp nhặt nhạnh chỗ tốt, càng ngày càng ít. Thậm chí giữa thương nhân, thỉnh thoảng cũng sẽ phát sinh tranh đoạt.

**

Trong bóng tối, mấy kẻ thám hiểm tụ tập cùng nhau, trầm thấp thương nghị gì đó.

Một người trong đó mặc áo choàng, không thấy rõ diện mạo, giọng nói khàn khàn. Chỉ nghe hắn khặc khặc cười nói, “Thay vì bốc lên phong hiểm cực lớn đi vào dãy núi U Minh săn ma thú, chẳng bằng tìm một cơ hội cướp tiệm trang bị!”

“Buổi sáng, cửa hàng vừa mở liền động thủ. Ba món trang bị pháp thuật đẳng cấp quý hiếm, qua tay bán đi, đã đủ chúng ta sống thư thư phục phục mấy năm.”

“Chi tiêu tiết kiệm một chút, sống an an ổn ổn hết nửa đời sau, cũng không phải là không được.”

Cái này vừa nói, mấy người động lòng.

Chỉ có gia hỏa đứng đối diện kêu lên sợ hãi, “Các anh muốn có tiền đến điên rồi sao?”

“Tiệm trang bị là đại nhân Alice mở. Cô ấy chính là Pháp sư toàn hệ, thực lực sâu không lường được! Đến cùng lợi hại cỡ nào, cho đến nay, không ai biết được rõ ràng.”

“Liền tính bản thân cô ấy không thường xuất hiện trong cửa hàng, nhưng hai nhân viên thủ hạ, một người Pháp sư hệ Phong cấp 54, một người là Pháp sư hệ Hỏa cấp 58, đều rất khó đối phó.”

“Đừng nhìn lúc tiếp đãi khách hàng thì thái độ hiền lành, thật sự đánh nhau, một tay là có thể đánh toàn bộ chúng ta nằm xuống!”

 

Chương 82: Tiệm trang bị 5

Gia hỏa trước nhất đề nghị không nhịn được nói, “Cũng không phải là sống không kiên nhẫn muốn tìm chết! Đương nhiên là có nắm chắc mới có thể tìm các anh.”

“Biện pháp gì?” Một người khác truy vấn.

Người kia khặc khặc cười một tiếng, nói lại là, “Không thích lẫn vào chuyện này, có thể rời đi. Nói xấu trước, ai dám tiết lộ tiếng gió, tôi tuyệt đối không tha cho hắn.”

“Sẽ không nói ra.” Người thám hiểm duy nhất cầm ý kiến phản đối bĩu môi, “Nói ra liền không nhìn thấy các người bị đánh.”

Nói xong, hắn không có chút nào lưu luyến quay người rời đi.

Những người khác bị nói trong lòng sợ hãi, nửa ngày không quyết định chắc chắn được.

“Các người thì sao? Nói thế nào?” Tiếng khàn khàn, từng bước ép sát, chẳng khác nào rắn độc phun nọc.

Suy nghĩ hồi lâu, lại một người lựa chọn rời khỏi. Trước khi đi, hắn thuyết phục những người khác, “Mặc kệ chuyện này có thành hay không, cuối cùng người tham dự đều sẽ mất đi thân phận lĩnh dân, cần gì chứ?”

“Tôi cảm thấy Clayton rất tốt. Phàm là có tay có chân, đều có thể tìm được việc làm. Lại nói mức thuế thấp, tương lai con cái còn có thể tiến vào học viện Alice học tập, phúc lợi coi như không tệ.”

“Vì chút chuyện không bóng dáng mà từ bỏ sinh hoạt an ổn, không đáng.”

Cái này vừa nói, mấy người đi theo.

Thế là đến cuối cùng, người đề nghị lẻ loi trơ trọi đứng trong góc khuất, không người để ý. Dưới áo choàng, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, trông rất đẹp mắt.

“Một đám phế vật!” Hắn giận dữ mắng.

Chỉ là lúc này, tiếng nói không còn khàn khàn, mà là lưu loát mạnh mẽ, nghe giống như là nữ giới đang nói chuyện.

**

Màn đêm buông xuống.

Trong tiệm trang bị Alice, Spears lên tiếng thông báo, “Sáng mai tôi nghỉ, trong tiệm liền nhờ cô nha.”

“Không có vấn đề.” Một nhân viên khác trong tiệm là Nicole cười đáp.

Pháp sư cao cấp khó tìm. Mở tiệm đến nay, trong tiệm vẫn như chỉ có hai nhân viên. Khi một người trong đó nghỉ, thì người còn lại liền phải một mình trông tiệm.

May mắn hai người đều thực lực siêu quần, dù là một thân một mình, cũng không sợ bất kỳ khiêu chiến nào.

“Dọn dẹp một chút, nên đóng cửa.” Spears nhắc nhở.

Nicole nói, “Cô đi trước đi, có vị khách nói tối nay muốn tới mua quyển trục phép thuật, dặn chúng ta đợi một lát.”

Spears không nghĩ nhiều, phất tay tạm biệt, “Vậy cô bận đi, tôi đi trước.”

“Tạm biệt.”

Nicole nhìn chằm chằm theo Spears, đưa mắt nhìn cô đi qua góc phố, dần dần từng bước đi đến, thẳng đến khi triệt để rời khỏi tầm mắt.

Sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh, giống như bóc đi lớp ngụy trang giả dối trước mặt mọi người.

Cô ta quay vào tiệm, lấy ra trang bị phép thuật dùng để đấu giá vào sáng mai, cầm 30 quyển trục phép thuật thuấn di nhét vào không gian giới chỉ. Cả quá trình, động tác gọn gàng, một mạch mà thành!

Kế tiếp, cầm theo lương khô đã chuẩn bị sẵn.

Đóng kỹ cửa tiệm, treo lên biển thông báo “Lâm thời có việc, nghỉ bán một ngày”, sau đó tùy tiện chọn một phương hướng, dùng thuật phi hành đi mất.

Bởi vì tốc độ phi hành cực nhanh, vốn là gió mát nhu hòa cũng biến thành sắc bén.

Nicole vừa chạy trốn, vừa cười lạnh không ngừng. Gì mà có hẹn với khách chứ, kỳ thật đều là gạt người, cô chỉ đang tìm một cơ hội tốt nhất để chạy trốn mà thôi.

Hành động nhanh nhẹn, đi lặng yên không một tiếng động, không có ai phát hiện không thích hợp. Sáng mai Spears nghỉ, ngoài cửa tiệm treo biển thông báo, khách nhìn thấy sẽ không sinh nghi.

Nói cách khác, hết thảy thuận lợi, thẳng đến sáng sớm ngày mốt Spears đi làm, mới sẽ phát hiện cô đã cuốn theo trang bị đấu giá và quyển trục phép thuật chạy trốn. Nhưng mà đến lúc đó, thì đã chậm rồi.

Có thời gian một ngày hai đêm này, cô dùng thuật phi hành một đường bay nhanh, sớm đã không biết chạy đi đâu!

Lại nói, trước đó không có quyết định muốn đi đâu, phương hướng cũng là ra khỏi tiệm rồi mới nhắm mắt lại tùy tiện chọn. Ngay cả chính bản thân cô cũng không biết mình sẽ đi đâu, người khác phải làm sao đuổi theo?

Nicole càng nghĩ càng đắc ý, khóe miệng không kìm được giương lên.

Bình tĩnh mà xem xét, phúc lợi đãi ngộ của nhân viên trong tiệm trang bị Alice không tính kém. Tiền lương phong phú không nói, làm việc đơn giản, nội dung dễ dàng. Hơn nữa làm việc tròn ba năm, còn có thể được tặng một món trang bị quý hiếm.

Nhưng mà. . . Có thể một hơi cầm tới ba món, tại sao phải chịu khổ, chờ đợi ba năm chỉ để nhận được một món?

Cuộc mua bán này rõ ràng không cân xứng.

Bởi vậy, Nicole động tâm tư.

Vốn dĩ cô muốn liên hợp với người thám hiểm cao cấp nội ứng ngoại hợp, cướp tiệm trang bị. Sau khi chuyện bại lộ, người tham dự phân biệt chạy trốn về các hướng khác nhau, để phân tán lực chú ý của truy binh. Ai ngờ đám nhát cáy kia nói cái gì cũng không dám làm, chỉ có thể do cô tự ra tay.

May mắn, kế hoạch tiến triển thuận lợi.

“Một đám hèn nhát! Không có bọn họ, chuyện vẫn thành công như thường!” Nicole căm hận nói. Một giây sau bỗng nhiên chuyển đổi phương hướng, bay về bên trái.

**

Mặt trời mọc ở hướng đông, chiếu sáng toàn bộ bầu trời.

Sáng sớm, tiếng chim hót không ngừng, đánh thức trấn nhỏ. Ăn điểm tâm xong, Alice tìm Ryan tới, hiểu rõ tình hình gần đây của Clayton.

“Mặc dù thiết lập tiêu chuẩn nghiêm ngặt, nhưng người hy vọng nhập cư Clayton vẫn rất nhiều, nhân khẩu trong trấn sắp bão hòa.” Ryan trầm giọng đáp lại.

Ngón trỏ Alice gõ nhẹ mặt bàn, sau một lúc lâu trả lời, “Từ ngày mai trở đi, di dân đầu tư, hủy bỏ đẳng cấp di dân, chỉ có nhân viên kỹ thuật mới cho phép tiến vào. Mặt khác nâng lên ngưỡng cửa, chỉ lấy tinh anh.”

“Vâng.”

Một quyết sách hoàn thành, Ryan nhắc đến chuyện thứ hai, “Dưới sự nỗ lực không ngừng của đội xây dựng, sau nửa năm, tường thành rốt cuộc hoàn thành.”

“Phái người ở cổng thành trông coi, về sau ra vào Clayton cần kiểm tra thân phận.” Alice ra lệnh.

“Phái ai đi?” Ryan tiến thêm một bước xác định, “Đoàn thám hiểm Sư thứu đuôi đỏ?”

Alice nghĩ nghĩ, “Đội Hộ vệ cùng Đoàn thám hiểm. Đội Hộ vệ tiến hành kiểm tra, Đoàn thám hiểm phụ trách viện trợ vũ lực.”

“Rõ.” Ryan âm thầm ghi lại.

Hơi dừng lại một lát, hắn ho nhẹ một tiếng, nghiêm mặt nói, “Lãnh địa vận hành bình thường, hết thảy đều đang phát triển theo phương hướng tốt. Nếu nhất định phải nói có chỗ nào còn chưa hoàn mỹ, thì đại khái chính là số lượng Pháp sư Quang Minh không đủ, thuốc thang khan hiếm.”

“Thuốc a. . .” Alice thấp giọng thì thầm, “Ta đã sớm muốn mở tiệm. Nhưng nhân thủ không đủ, trong thời gian ngắn không mở được.”

Lại thêm các cửa hàng loại hình khác cũng rất cần thiết, nên kế hoạch mở hiệu thuốc không ngừng đẩy về sau, chậm chạp không thể bắt tay làm.

Nghĩ tới đây, cô hạ quyết tâm, “Không cần lo lắng, đợi tiệm trang bị vào quỹ đạo, ta liền tự mình mở một hiệu thuốc.”

“Vậy liền quá tốt rồi.” Nghe vậy, Ryan vui mừng cười.

**

Buổi sáng, Victoria vung ra “Thuật lơ lửng “, vội vàng chạy đến Clayton.

Sau khi mua được “Trái tim của biển” trong tiệm trang bị Alice, tiền trên tay lập tức giảm đi rất nhiều. Vì phòng ngừa không có tiền lâm vào quẫn cảnh, cô nhịn xuống xúc động, không mua món thứ hai nữa.

Trở lại học viện Hoàng Gia, cô viết thư cho cha mẹ, nói rõ tình huống, yêu cầu viện trợ kinh tế hoặc dự chi nửa năm tiền sinh hoạt.

Ở trong suy nghĩ của cô, tiệm trang bị mới mở, trong chốc lát không nhộn nhịp lên được. Chim ưng truyền thư qua lại, không cần nửa tháng liền có thể thu được hồi âm, thời gian cũng kịp.

Mới đầu, cũng giống như cô đoán trước. Cửa tiệm buôn bán ế ẩm, không có ai vào xem. Ngẫu nhiên có người vào nhầm, không ra giá nổi, cũng chỉ có thể nhìn trông mong.

Có đến mấy lần không có người kêu giá, trang bị phép thuật thậm chí không thể không lấy giá thấp 100 đồng vàng bán ra.

Victoria cảm thấy hết sức tiếc hận, ngẫu nhiên trong đầu hiện lên ý nghĩ “Nếu không khẽ cắn môi, mua lấy nó”.

Chỉ là trước khi nhập học không dự liệu được sẽ gặp phải trang bị quý hiếm giá rẻ, hiệu quả kinh người, tính tăng giá trị siêu cao, tiền trên thân không nhiều, lại chi ra 100 đồng vàng, trong ví tiền liền chỉ còn lại không tới 2 đồng vàng, ăn cơm đều ngại túng thiếu.

Victoria tính đến tính đi, cuối cùng không thể hạ quyết tâm.

Mắt thấy mấy ngày nữa, cha mẹ hồi âm, viện trợ kinh tế tới tay, không ngờ đúng lúc này, ngoài ý muốn đột phát.

Học viện tổ chức học sinh tham quan Địa Hành Long, kết quả chưa xem được bao lâu, con rồng liền đánh vỡ tường chắn phép thuật, chạy ra.

Sau một trận rối loạn, Địa Hành Long rốt cuộc bị nhốt lại.

Victoria nghĩ đến, đợi cô nhận được tiền, mua trang bị phép thuật đã, tiền dư lại mới có thể lại mua một quyển trục thuấn di.

Ai ngờ chuyện đám người Connor trở về từ cõi chết bị công bố. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, quyển trục phép thuật bị truyền đến không ai không biết, không người không hay.

Nghe thấy tin tức lưu truyền sôi sục, trong lòng Victoria căng thẳng—— đến tiệm trang bị mua quyển trục thuấn di, làm sao có thể không chú ý đến trang bị phép thuật? Phen này cạnh tranh phải trở nên kịch liệt rồi!

Hết lần này tới lần khác hồi âm chết tiệt kia chính là vẫn chưa tới, cô chỉ có thể ngày ngày kiên nhẫn chờ đợi.

Thế là về sau, cô trơ mắt nhìn giá cả của vật phẩm đấu giá một đường lên cao không quay đầu lại, có khi thậm chí gấp bội.

Trong lòng Victoria tiếc nuối, lại không thể làm gì.

Vừa vặn lúc này cô phát hiện, chủ tiệm gần học viện Hoàng Gia ngay cả buôn bán cũng không làm, mỗi ngày mang theo số tài chính kếch xù đến tiệm trang bị ngồi chờ.

Mới đầu cô nghĩ mãi mà không rõ, về sau mới bừng tỉnh đại ngộ —— thương nhân ah, chỉ cần có thể kiếm được tiền, làm gì đều được. Đã mua bán trang bị kiếm được nhiều, vậy bọn họ cần gì phải tân tân khổ khổ làm ăn?

Sau khi suy nghĩ rõ ràng, cảm giác nguy cơ trong lòng càng sâu. Cô không khỏi cảm thấy, tiền sinh hoạt lại không đến, về sau có khả năng càng không mua nổi.

Trong vô vàn hy vọng, hồi âm và 200 đồng vàng rốt cuộc được đưa tới.

Vừa vặn trưa nay không có tiết, Victoria không cần nghĩ ngợi, sử dụng thuật lơ lửng đi đường. Cô nói với mình, nhất định phải mau chóng mua được trang bị phép thuật mong ước, lại mua quyển trục thuấn di, tới trễ có khả năng lại phải tăng giá.

Vội vàng lên đường, thiên tân vạn khổ chạy tới Clayton. Ngẩng đầu nhìn lên, cả người hóa đá —— tiệm trang bị tạm nghỉ bán, hôm nay không mở cửa.

**

Trong lúc rảnh rỗi, Alice thả ra tinh thần lực, dự định tìm kiếm trong trấn một phen, xem có nhân tài Dược học nào đáng giá mời chào không.

Hầu như là trong nháy mắt, cô nhìn thấy tiệm trang bị không kinh doanh. Trên cửa treo bảng thông báo, trên đó viết, “Lâm thời có việc, nghỉ bán một ngày.”

Alice, “? ? ?”

Trong tiệm có chuyện gì? Chủ tiệm là cô đây sao không biết? Chưa được cô đồng ý, rốt cuộc là ai tự chủ trương?

Tâm niệm vừa động, cô xuất hiện ngay trước mặt Spears, mặt lạnh lùng hỏi, “Cô đang làm gì? Vì sao không đi làm?”

Spears ngẩn ngơ, vô thức trả lời, “Hôm nay tôi được nghỉ, không cần đi làm, trong tiệm có Nicole trông.”

Nicole? Alice dùng tinh thần lực nhanh chóng lục soát, phát hiện người này trước mắt đã không ở Clayton.

Có lý do gì mà không nói một tiếng, tự mình đi ra ngoài?

Alice kịp phản ứng, thuấn di đến tiệm trang bị, vào kho kiểm tra. Chỉ thấy trang bị phép thuật dùng để đấu giá không thấy tăm hơi, liền ngay cả quyển trục phép thuật cũng biến mất không còn tăm tích.

Cô giận quá hóa cười, gằn từng chữ, “Lá gan thật to, lại dám biển thủ!”

Bởi vì nhân viên trong tiệm có đẳng cấp khá cao, cô cho đãi ngộ tương đương hậu đãi. Không nghĩ tới dù như vậy, vẫn có người động cân não nghiêng.

“Luôn có người cho rằng mình là đặc biệt, làm chuyện xấu sẽ không bị bắt được.” Giọng điệu Alice lạnh lẽo, quanh thân khí áp cực thấp, “Trước mặt ngưu bức, nào có ngoại lệ gì?”

“Chỉ là Pháp sư hệ Phong cấp 54, mặc kệ chạy đến góc nào, cũng sẽ moi cô ta ra!”

Nói xong, Alice biến mất không thấy bóng dáng, bắt đầu hành động lùng bắt.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion4 Comments

  1. Mùa dịch corona này ko ra đường chơi được , may mà chủ nhà luôn post truyện mới . Ko thì buồn rầu luôn đó chứ , thanks chủ nhà rất nhiều ;69 ;69 ;69

  2. Hừ. Con nhỏ Nicole này lá gan cũng đủ lớn nhỉ? Chắc chưa biết đẳng cấp của Alice đây mà. Những kẻ tự cho mình là thông minh thì sẽ bị trừng phạt thôi.

    Tks tỷ ạk

  3. Tham thì thâm . Mong chờ chương sau Alice tóm được cô ả trộm đồ bỏ trốn,xử phạt thật nặng làm gương cho người khác.

  4. Luôn có nhữg kẻ muốn múa rìu qua mắt thợ, lòng tham không đáy mà. Nghĩ j chạy được khỏi tay Alice tỷ chứ. Đợi đấy nhé

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: