Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 77+78

4

Chương 77:  So tài 3

Edit: Nayuki

Beta: Sakura

Quần chúng vây quanh xôn xao. Trước đó rất ít người dự đoán được, xưởng Rehmann sẽ thua trận tỉ thí lần nữa, hơn nữa là còn thua đến thảm hại.

“Trình độ rèn hạng nhất, kỹ năng cao siêu? Lừa người à?!”

“Sau khi tinh luyện, độ tinh khiết chỉ được trên dưới có 75%. Chất liệu bình thường như vậy, chế ra được cái loại trang bị nào tốt chứ?”

“Cho dù là trạng thái không ổn định đi, thì 76,5% cũng là thấp quá mức tưởng tượng rồi! Làm sao mà người như vậy có thể vào được xưởng Rehmann? Hay là trình độ của thợ chế tạo xưởng cũng chỉ tương đương hắn?”

Tiếng xì xầm vang lên không ngớt.

Jonathan cảm thấy áp lực xung quanh mình càng ngày lạnh, toàn thân tỏa ra hơi thở hung hãn.

Tên thợ chế tạo không nhịn được giải thích, “Có người ra tay hạ độc thủ! Ma lực toàn thân đều bị phong ấn! Mà nói đi thì cũng phải nói lại, cho dù sự việc có đúng như kế hoạch đề ra, thì cũng tôi cũng thắng không…”

Lời nói chưa kịp dứt, hắn ta đã nhắm mắt lại, té rầm trên đất.

Tiếng Jonathan lạnh lùng vang lên, “Thợ chế tạo xưởng Rehman không được khỏe, không phát huy được hết khả năng. Cuộc tỉ thí này chúng ta thua.”

Mặc kệ ai tin hay không, ông ta cũng phải có một cái lý do để gửi gắm.

Alice thầm than trong lòng, đúng là thứ độc ác. Thợ chế tạo kia có chỗ nào là thân thể không khỏe chứ? Rõ ràng là bị tinh thần lực tấn công đau đến ngất xỉu.

Nói qua nói lại, cũng không trách được Jonathan giận dữ mà ra tay. Cho dù thợ chế tạo biết là sẽ thua đi, mặc kệ làm cái gì cũng sẽ không xoay chuyển được thế cục, nhưng mà cho dù thua cũng có loại “Thua đẹp mắt”, “Thua khó coi” chứ.

Mà thành tích của hắn ta, đúng là thuộc về loại thua cực kỳ thảm hại kia.

Ngẫm nghĩ một lúc, Alice hỏi thăm, “Ba trận thắng hai, hiện tại tiệm vũ khí đã thắng hai trận, trận thứ ba còn cần thi đấu không?”

“Không thể tiếp tục rồi.” Jonathan từ chối lạnh lùng.

Tuy ông ta đã có kế hoạch tốt, thế nhưng kinh nghiệm từ hai trận trước đến mà nói, kế hoạch không dùng được. Trong quá trình tỉ thí, nhất định sẽ phát sinh sự việc ngoài ý muốn.

Nếu như lại thua trận thứ ba nữa… Trong nháy mắt, Jonathan không dám tưởng tượng, sẽ phát sinh chuyện gì.

“Thật đáng tiếc.” Alice vừa nói vừa vẫy tay. Ngay lập tức, một viên đá ma pháp từ trên trời bay xuống tay cô.

“Cô?!” Jonathan vừa sợ vừa giận.

“Toàn bộ quá trình thi đấu, ta đã ghi lại hình ảnh.” Alice nói thẳng.

“Đưa nó cho tôi!” Jonathan định cướp lấy, lại bị Alice bắt được tay.

Một giây sau, Jonathan nghe được giọng nói dịu dàng “Cho rằng ta không biết các người đã làm chuyện gì sau lưng sao? Ta không so đo lại nghĩ ta dễ bắt nạt?”

“Viên đá ma pháp này ta sẽ để bên trong tiệm vũ khí, dùng thủy cầu quảng cáo. Sau này câu quảng bá của cửa hàng sẽ đổi thành “Phẩm chất cao hơn cả xưởng Rehmann.”

“Làm việc gì cũng nên chừa lại đường lui, sau này còn lặp lại bị trả thù điên cuồng cũng không cần thắc mắc nữa.”

“Cô không biết người đứng sau lưng xưởng Rehmann là ai sao?” Jonathan lạnh giọng hỏi.

“Biết chứ, công tước Aigues, không chừng còn có cả Tam hoàng tử cơ.” Alice thản nhiên, “Cũng chẳng sao, ngay cả bọn họ thì ta cũng gom lại thu thập được!”

Jonathan thẫn thờ.

Biết rõ xưởng Rehmann là sản nghiệp thuộc danh nghĩa công tước Aigues rồi mà còn dám tiếp tục khiêu khích, đây là người đầu tiên từ trước đến nay.

Rõ ràng chỉ là một Nam tước, coi như là quý tộc tầng thấp nhất, lấy đâu ra dũng khí ấy?

Đột nhiên, Jonathan nhớ chế tạo sư đã từng nói qua…, “Có người ra tay hạ độc thủ! Ma lực toàn thân đều bị phong ấn!”

Nếu có thể ra tay trước mặt tất cả mọi người như thế, thực lực của Lãnh chúa tuyệt đối không thể đo đếm được.

Thậm chí còn vượt xa ông ta, có thể giam cầm người khác dễ dàng.

Rốt cục cô ấy là ai? Có ý đồ gì? Xem ra phải quay về vương đô báo lên trên mới được.

Trong lòng Jonathan nghĩ tới nghĩ lui, nhưng mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, giọng điệu chậm dần, “Đúng vậy, trước khi bắt đầu trận đấu, cũng không hề nói không cho quay phim.”

“Ngài Jonathan đây hiểu được vâhy, đúng là rất tốt.” Nói xong, Alice cất viên đá ma thuật vào trong nhẫn không gian, thả tay đối phương ra.

Jonathan nhướng mày, nhìn chằm chằm rồi bảo. “Tôi hiểu ý của lãnh chúa, hẹn gặp lại.”

Quay người đi, không hề chần chừ chút nào.

Alice thấy bọn họ đi xa, trong lòng vui vẻ, rốt cục đã thành công chế phục đối thủ cạnh tranh! Sau này trời yên biển lặng rồi.

Qua một đêm.

Sáng hôm sau, Alice đang ăn sáng ở cửa hàng thực phẩm, thấy Ryan đi đến trước mặt cô.

“Có chuyện gì mà mới sáng sớm đã tới đây?”

“Xưởng Rehmann sau một đêm đã dọn sạch, tiền thuê còn lại cũng không đòi.” Ryan nói nhỏ.

Alice, “…”

Cô chợt nhớ Jonathan nói “Hẹn gặp lại”. Rốt cục là ông ta nói tạm biệt hay là ý sẽ còn gặp lại lần nữa.

Alice ngồi gặm bánh mì nhân, hơi thất thần.

“Có tiệm vũ khí Alice ở đây, xưởng Rehmann rút khỏi Clayton thiệt hại giảm đến mức thấp nhất.” Khi nói, Ryan cực kỳ cảm thán.

Lúc đại nhân Gretel còn giữ tước hiệu, nhiều lần xưởng Rehmann yêu cầu xin nhập trú (xây dựng cửa hàng ở thị trấn).

Hiện tại đại nhân Alice không hạn chế, người ta lại sợ bỏ chạy.

Đúng là pháp sư Lv 99 có khác, quả là mạnh kinh người! Ryan thầm nghĩ.

Sau khi ăn xong bánh mì nhân, Alice lau miệng, “Đi thì đi thôi.”

Dù sao tiệm vũ khí đã ổn định, thanh danh cũng tốt, ở thị trấn có hay không có xưởng cũng như nhau.

“Còn một chuyện.” Ryan đổi đề tài, “Lãnh chúa Baron Ronnie Mason tới, muốn thiết lập quan hệ mậu dịch với chúng ta.”

“Quan hệ mậu dịch à? Muốn mua cái gì, bán cái chi?” Alice tò mò hỏi.

Trong khoảng thời gian này, cô vội vội vàng vàng chạy khắp nơi tìm kiếm nhân tài, nên chỉ để ý đến thợ chế tạo, chỉ quan tâm đến việc so trí đấu dũng với xưởng Rehmann, còn mọi việc ở thị trấn thì giao hết cho Ryan.

Chỉ khi có việc lớn xảy ra, không tìm được cách giải quyết, Ryan mới báo cáo, còn lại đều tự mình xử lý cả.

Alice uống Cocacola rồi nghĩ, làm bà chủ đứng chỉ tay năm ngón cũng rất tuyệt, cô sắp yêu cái cảm giác này rồi.

Hiện tại rảnh rỗi, cũng không muốn quay lại làm việc nữa…

Ryan mù tịt, không biết vị lãnh chúa kính yêu của mình đang nghĩ gì nữa, “Ronnie rất nhiều khoáng thạch, xung quanh lãnh địa không phù hợp cho việc trồng trọt. Theo ý của ông ta muốn dùng khoáng thạch để trao đổi lương thực.”

“Báo giá bao nhiêu? Có những loại khoáng thạch nào? Muốn dùng giá nào để mua lương thực?” Alice hỏi.

“Đều là khoáng thạch bình thường như bí ngân, tinh thiết ạ. Thấp hơn so với giá thị trường, nếu mua nhiều còn có thêm ưu đãi. Lương thực thì mua đúng giá thị trường, yêu cầu là lương thực mới trong hai năm gần nhất, không được trộn lẫn cát đá sỏi.”

“Nghe quả là đau xót.” Alice thì thầm.

Ryan hơi do dự, rồi cũng nói, “Nếu được, tôi hi vọng ngài sẽ đồng ý.”

“Bởi vì nhớ lại mình ngày trước?” Alice hỏi.

“Vâng.” Ryan thành thật, “Bất kể ở đâu, hàng đều không bán được, cảm giác này quả là tuyệt vọng.”

Có điều ông ta chưa nói, Clayton bán không được lương thực tồn, lợi nhuận không có coi như không thấy tiền. Còn Ronnie bán không được khoáng thạch, dân ở đó chỉ có nước chết đói.

“Vậy thì hợp tác đi. Dù sao tiệm vũ khí cũng buôn bán được, ngày nào cũng cần lượng lớn khoáng thạch. Alice thuận miệng nói.

“Vâng.” Ryan cúi người trả lời.

Thời gian này, cựu pháp sư trưởng cung đình Sydney có tâm trạng không tồi.

Ngày nào cũng đều ăn bánh mì nhân, uống rượu Hỏa Diễm, rảnh rỗi còn đi ăn xiên que ở tiệm rượu, ngày tháng trôi qua quá thoải mái!

Tuy mỗi ngày đều phải dạy học, nhưng đó chỉ là việc nhỏ nhặt không đáng nói. Sydney không chỉ một lần nghĩ, Clayton quả là nơi tốt, mình đã đến đúng chỗ.

Đột nhiên, ông vỗ cái ót, nhớ ra một việc, “Con thứ tư của Rupert sắp vào học viện Kỵ Sĩ, ta phải chuẩn bị quà tặng mới được.”

Rupert là đoàn trưởng đoàn kỵ sĩ số ba, mấy năm nay đều giao hảo. Trước kia ba đứa bé nhập học, ông đều tặng quà, hiện tại đến đứa thứ tư cũng sẽ không ngoại lệ.

Nghĩ là làm. Sydney định đến xưởng Rehmann chọn một thanh kiếm tốt.

Ai ngờ vừa tới đã thấy tiệm trống trơn, đừng nói không thấy người, đến đồ cũng không có.

“Kỳ quái.” Sedney nghĩ, “Không phải là xưởng mở đến từng ngóc ngách của khắp nơi trên đến quốc sao? Sao lại bỏ chạy mất rồi?”

Nghĩ mãi mà không hiểu, đành quay về tiệm vũ khí của Alice.

Vừa vào cửa, một thủy cầu cực lớn đã đập thẳng vào mắt.

Ngay giữa màn hình, một thanh kiếm dài đen tuyền tỏa ánh sáng hoa lệ. Sau một giây, nó và con dao găm cùng đập vào nhau, bỗng nhiên nó bị nứt một đường.

“Trận đầu so tài, tiệm vũ khí Alice thắng.” Quản lý xưởng Rehmann tuyên bố.

Xưởng Rehmann thua? Sydney không thể tin được.

Nhưng chuyện kinh ngạc vẫn còn ở phía sau, xưởng thua không chỉ một lần. Chống lại tiệm vũ khí, không có lực hoàn thủ tí nào.

Cuối cùng xuất hiện dòng chữ, “Tiệm vũ khí Alice, phẩm chất trang bị hơn cả xưởng Rehmann, là lựa chọn tốt nhất của bạn.”

Xung quanh tiếng xì xào không dứt.

“Chấm dứt so tài, xưởng Rehmann rời khỏi Clayton ngay trong đêm, như là sợ bỏ chạy đó.”

“Khách quen xưởng Rehmann cẩn thận xem lại thì đồ của xưởng cũng không tệ, chỉ có điều chất lượng của tiệm vũ khí quá tốt thôi.”

“Rời khỏi cũng tốt, làm tôi mỗi lần đều không biết chọn bên nào. Sau này chỉ cần đến thẳng tiệm vũ khí là được rồi.”

“Cửa hàng thực phẩm, tiệm rượu, học viện, đến tiệm vũ khí cũng đã có! Từ khi đại nhân Alice xuất hiện, cuộc sống sinh hoạt thuận lợi hơn nhiều.”

Cửa hàng mới mở muốn đứng vững, có lượng khách hàng ổn định, có hai phương pháp.

Một là, từ từ tích lũy danh tiếng theo thời gian.

Hai là, đánh bại ông lớn cùng ngành sản xuất, chứng minh được bản thân cực kỳ xuất sắc.

Tiệm vũ khí Alice chính là làm được điều này, vì vậy nhãn hiệu rất nhanh đi vào lòng người.

Trong tiếng xì xầm, Sydney trầm ngâm.

Tuy xưởng Rehmann không phải lúc nào cũng được lòng người, nhưng đúng là thật sự có vài phần bản lĩnh, nếu không cũng không mở rộng quy mô được đến như vậy. Có điều đối đầu với Alice thì nó vẫn thua.

Vấn đề này đúng là, người hiện giữ địa vị lãnh chúa của Clayton thật sự là ai?

Chiều tối, tại phòng thí nghiệm học viện hoàng gia.

Noah đang ăn bánh bơ ngọt, uống trà sữa, cuộc sống quả là vui vẻ.

Tránh xa khỏi nhà vua đúng là tránh khỏi thị phi, lúc nào cũng thoải mái hết sức. Việc cần nghĩ mỗi ngày là, sáng trưa khuya tối ngày hôm nay được ăn món gì.

Thời gian trôi qua yên bình đơn giản, nhưng cực kỳ hạnh phúc.

Đúng lúc này, Alice nhắc nhở, “Lúc trước thỏa thuận nấu ăn cho anh một năm, hôm nay là ngày cuối cùng rồi!”

Sét đánh giữa trời quang!

Bộ đồ ăn rơi loảng xoảng trên bàn.

Noah ngơ ngác nhìn Alice, không thể tin nổi điều mình mới nghe thấy.

“Làm gì mà kinh ngạc thế?” Alice không hiểu hỏi.

Noah cảm nhận mình gặp phải nguy hiểm trước giờ chưa từng xảy ra. Bất chấp cái bánh ngọt đang ăn, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi, “Có cần nguyên vật liệu gì không?”

“Không.” Alice lắc đầu.

Những tài liệu thường gặp bên đấu giá sẽ chuẩn bị giúp cô, còn quá mức quý hiếm thì cũng không cần dùng đến.

“Có chuyện phiền hà nào cần giải quyết không?” Noah hỏi tiếp.

“Không có.” Alice tiếp tục lắc đầu.

Trong lúc nói cũng nghĩ nghĩ, nếu mà là có, mỗi ngày phải bớt thời gian nấu cơm cho người nào đó.

Bởi vậy mà đẳng cấp đầu bếp của cô đã thăng đến cấp 97, sắp max Lv rồi.

“Chuyện ấy…” Noah lại suy nghĩ, không biết làm cách nào để trao đổi, quyết hỏi luôn, “Cô muốn gì không?”

“Cái gì cũng không muốn.” Lão đại Alice max level vô dục vô cầu nha.

Noah, “…”

Yếu đuối, đáng thương, bất lực a…

 

Chương 78 Cửa hàng vật phẩm trang sức 1.

Đưa xong bữa tối cuối cùng, tinh thần Alice sảng khoái, quay về Clayton.

Cô đi dạo một vòng quanh các cửa hàng dưới danh nghĩa của mình, thấy mỗi cái đều làm ăn khấm khá, đông khách, đúng là đáng mỉm cười thỏa mãn.

“Đại nhân Alice.” Thỉnh thoảng có người trên đường lại tới chào hỏi cô.

“Chào mọi người.” Alice gật đầu đáp lại.

Gió thổi nhè nhẹ mát mẻ thoải mái.

Alice vừa đi vừa tính xem sắp tới sẽ làm gì.

Vốn dĩ cô muốn mở một cái khách sạn, dưới nền vẽ ma pháp trận, làm cho khách nghỉ an bình chìm vào mộng đẹp, tỉnh dậy thể lực hồi phục rất nhanh. Chỉ là đồ ăn ở cửa hàng thực phẩm đã có công hiệu này, nên khách sạn dường như không cần lắm.

Nên cô tính mở một cửa hàng trang sức, chuyên bán trang bị ma pháp.

Nhưng mà tìm đâu ra nhân công bây giờ? Tất cả sản phẩm cũng không thể nào do mình tự tay chế được.

Tương tự, cửa hàng dược phẩm cũng muốn mở. Nhưng không có nhân công, chỉ dựa vào mình cô, tha hồ mà làm việc chết mệt ở phòng thí nghiệm.

“Khó trách sao người ta nói, tài nguyên quý hiếm nhất vẫn là nhân tài.” Alice thở dài.

Thỏa thuận đã đến hạn, rốt cục không được ăn ngon nữa rồi.

Noah ngồi thức nguyên đêm, không thấy buồn ngủ chút nào.

Sáng hôm sau, khi mặt trời chiếu vào phòng. Anh không nhịn được nữa, đột ngột đứng dậy, dịch chuyển tới Clayton.

“Sandwich mới ra lò, tươi ngon nóng hổi đây!”

“Bánh thịt! Bánh thịt ngon đây!”

“Bánh mì phô mai thơm ngào ngạt đây, đừng ai bỏ lỡ nha!”

Noah dừng chân lại, ghé từng sạp mua đồ ăn, dùng đồng vàng trả tiền. Rất nhanh, đồ ăn trong tay đầy lên!

Mỗi thứ nếm một cái, tâm trạng lập tức rơi thẳng xuống vực – lừa đảo! Tất cả đều là lừa đảo! Không có cái nào ăn ngon cả!

Thực ra đồ ăn mùi vị cũng không tệ, nếu không cũng không có khách quen đông thế. Chỉ là ai kia đã được người ta dưỡng khẩu vị quen miệng rồi, ăn đồ ăn người khác làm luôn cảm thấy không ngon.

“Phải nghĩ cách thôi.” Noah nhếch mép, sắc mặt nghiêm trọng.

Mấy ngày sau, Alice đang xâu thịt ở quán rượu, đột nhiên Noah xuất hiện trước mặt cô.

Cô cảnh giác, “Có chuyện gì à?”

“Uh.” Noah vừa nói vừa tìm chỗ ngồi.

“Nói đi, tôi nghe nè.”

Noah lấy một chồng quyển trục ma pháp từ trong nhẫn không gian, “Quyển trục dịch chuyển tức thời, nơi xuất hiện chỉ định là Clayton. Chỉ cần ở trong đế quốc, dùng quyển trục, bất kể đang ở đâu, chỉ cần xé quyển trục là ngay lập tức có thể quay lại Clayton.”

Alice thoáng kinh ngạc. Cái này chẳng phải quyển trục hồi thành hay sao?!

Cô đã định chế từ lâu, chỉ là nghĩ tới lượng công việc quá lớn nên mới bỏ ý định ấy.

“Mỗi ngày làm ba bữa cơm đưa tới phòng thí nghiệm, thì có thể trao đổi 30 quyển trục.” Noah đưa ra đề nghị.

Alice hơi ngượng ngùng mà động lòng.

Cô cúi đầu, âm thầm định giá làm sao để mỗi ngày đều lời được 30 cuốn quyển trục hồi thành.

Vì sao không nói? Chẳng lẽ cô không muốn?

Noah mấp máy môi, thay đổi đề nghị, “Nếu không thích quyển trục thì…, mấy con hình nhân luyện kim được không? Nếu cần thì ta có thể…”

“Không thiếu nhân thủ.” Alice ngắt lời.

Bán không được đồ thì bán mình luôn vậy.

Noah cẩn thận giới thiệu, “Pháp sư Lv 97. Kiếm sĩ Lv 97, Thích Khách Lv 95, Thuật sư luyện kim Lv 99, Dược tề sư Lv 93. Nếu như cô muốn thuê ta, không cần dùng tiền đâu, chỉ cần cho ta ăn ngày ba bữa được rồi.”

Alice trợn mắt, ngạc nhiên. Anh nhận lời, mà ai dám thuê chứ? Phải biết rằng, chàng thuộc về vương tộc nha!

“… Vẫn không được à?” Noah suy sụp.

“Thực ra cũng không phải.” Alice nói chầm chậm, cùng chàng bàn bạc, “Muốn ăn đồ ăn ta làm đến như vậy?”

“Ừ.” Noah đồng ý.

Alice khẽ gõ lên mặt bàn, trầm tư. Một lúc sau, cô nói, “Tôi định mở một cửa hàng trang sức, chuyên bán vật phẩm trang sức và quyển trục ma pháp.”

“Nếu anh đã đồng ý giúp, vậy thì mỗi ngày giao 30 cuốn quyển trục dịch chuyển, 3 món trang sức ma pháp đẳng cấp [hi hữu]đi.”

“Nguyên vật liệu tôi sẽ cung cấp, anh chỉ cần chế tạo là được.”

Trang sức ma pháp cũng giống như vũ khí, đều chia làm bốn cấp, thứ tự là [bình thường], [cao cấp], [hi hữu], [truyền thuyết].

Nếu là người khác, mỗi ngày chế ra được 3 cái trang sức [hi hữu]đã là quá khó, còn với Noah, nó đơn giản chả khác gì ăn cơm uống nước cả.

Chỉ thấy anh nghiêm trang nói, “Chỉ cần cô làm cơm, nguyên vật liệu tôi bỏ ra cũng không sao hết.”

Tên khùng này, trong nhà có mỏ tiền để đốt chắc.

Trước khi mở tiệm, Alice đi dạo xung quanh, hi vọng gặp được vài người có kỹ thuật đến Clayton định cư.

Đáng tiếc người am hiểu chế tác trang sức ma pháp đều là pháp sư trung cao cấp, thường hay ở khu vực phồn hoa đô hội, sống thoải mái, bởi vậy cũng không có ý định rời xa quê quán mà chuyển đến vùng đất của Nam tước làm gì.

Ý định bắt cóc lóe lên.

Cuối cùng cô đành thở dài, cái gì cũng không làm, quay về Clayton.

Liên tục có người thành công định cư, trên thị trấn có khi có nhân tài cô cần thì sao? Ôm ý nghĩ này, cô khuếch tán tinh thần lực khắp lãnh địa.

Kết quả là không gặp được người thích hợp, nhưng lại nhìn thấy hình ảnh ngoài ý muốn.

Ở góc nhỏ trên đường, một cô gái đang bán đồ ở vỉa hè. Trước người cô, sáu trang sức ma pháp [bình thường] tỏa ánh sáng yếu ớt.

Cạnh quảng trường, ngay bên cạnh xưởng Rehmann cũ, một cửa hàng trang sức không biết đã khai trương từ bao giờ. Trong cửa hàng, trang sức [bình thường], [cao cấp]chiếm một nửa. Người qua người lại rất đông đúc.

“Nếu ta cũng mở cửa hàng trang sức sẽ ảnh hưởng đến các cô ấy nha?” Alice tự nhủ thầm.

Suy nghĩ một lúc, cô nảy ra sáng kiến – cửa hàng mới chỉ bán trang bị [hi hữu]. Chỉ có như vậy thì nhóm khách hàng mới khác nhau, sự ảnh hưởng giảm đến mức thấp nhất.

“Nếu mở cửa hàng hạng sang, vậy thì cũng không cần quá nhiều nhân thủ rồi.” Alice lại tự thì thầm, ý định trong đầu càng rõ hơn.

Đầu tháng chín, “Cửa hàng trang sức Alice” chính thức khai trương.

Khác hẳn với quá khứ, không giống với thường ngày, cửa hàng cũng không hề có thủy cầu quảng cáo trắng trợn.

“Ồ, một cửa hàng mới mở!”

Helen, Fred, Neel đang định đến cửa hàng ăn cơm. Liếc mắt thấy một cửa hàng, ngó qua biển hiệu giật mình kinh ngạc.

“Muốn mở thì mở, có cái gì mà hét lên kinh ngạc?” Helen không để tâm, vì thực ra cửa hàng mới mở thời gian này quá nhiều, đi cũng đi không hết.

“Cái này không giống! Cửa hàng này tên là “cửa hàng trang sức Alice” đó!” Fred hưng phấn nói.

Cửa hàng thực phẩm Alice, cửa hàng vũ khí Alice, cửa hàng trang sức Alice, xem ra là cùng loại.

Biết lãnh chúa Alice định mở cửa hàng trang sức, cậu ta không nhịn được muốn vào xem ngay.

Đương nhiên khi nói cũng vô thức sờ vào túi tiền của mình.

Fred: tao có dự cảm, mày lại muốn teo tóp.

Túi tiền: đừng thương tiếc tôi! Tôi chịu được!

(Cùng túi tiền) thỏa thuận xong, Fred nói, “Tôi vào xem, không cần chờ.”

Nói xong, bước thẳng vào cửa hàng.

“Cửa hàng do đại nhân Alice mới mở?” Helen hào hứng, “Dù sao cũng phải vào ngó một cái.”

Nói rồi cô cô quay sang bảo Neel, “Cậu thì sao? Có muốn đi ăn trước không?”

Neel nghĩ một chút rồi bảo, “Cùng đi đi.”

Cậu ta lo hai kẻ không đáng tin này bỏ quên mình ở cửa hàng ăn, không biết bao giờ mới đi tìm mình.

“Đi thôi.” Helen dẫn đầu đẩy cửa vào.

Mới vào cửa, Helen phát hiện hoàn toàn không giống cửa hàng. Chẳng những diện tích nhỏ, nhân công cũng ít ỏi đến tội nghiệp.

“Cô nói cửa hàng chỉ bán hai loại sản phẩm?” Fred tưởng mình nghe nhầm.

Không ngờ chị gái nhỏ xinh lại gật đầu, “Đúng là như vậy.”

“Một cái là quyển trục ma pháp dịch chuyển không gian.” Chỉ cần ở bất cứ nơi nào thuộc về đế quốc, cầm quyển trục trong tay, xé một cái là quay lại Clayton ngay.”

Fred vừa định nói muốn đi đâu thì đi là được, cần gì phí một quyển trục ma pháp chứ?

Một giây sau, chợt nghe Neel hỏi, “Nếu như đang gặp nguy hiểm ở trong dãy núi U Minh thì sao? Xé một cái cũng về được à?”

Fred lập tức hiểu ra. Dịch chuyển chỉ là công hiệu, quan trọng là nếu gặp nguy hiểm xé một cái lập tức rời khỏi!

Đấy mới là giá trị quan trọng nhất.

Nghĩ vậy Fred nhiệt thành dâng lên, nói vội, “Bao nhiêu tiền? Tôi mua!”

“Giá 50 đồng vàng, mỗi ngày một người được mua một cái.”

Fred hít một hơi lạnh, trong lòng tự nhủ, nghe báo giá thôi cũng cần dũng khí nha.

Sờ sờ túi tiền, cậu ta đành phải buông tay. Giả lơ một hồi, xem như người vừa nói không phải là mình, lảng sang chuyện khác, “Không phải còn một sản phẩm khác sao? Là gì vậy?”

Spears không để tâm, vẫn tươi cười làm việc, “trang sức ma pháp đẳng cấp [hi hữu]ạ.”

“Mỗi ngày vào 10 giờ, 14 giờ, 18 giờ đều tổ chức một kiểu đấu giá nho nhỏ. Bắt đầu là 100 đồng vàng, mỗi lần tăng giá 10 đồng, đấu giá trong vòng bốn tiếng. Sau khi kết thúc đấu giá, ai ra giá cao nhất sẽ lấy được đồ.”

Tuy nói là đẳng cấp [hi hữu], nhưng vật phẩm trước khi lấy ra đấu giá có thuộc tính gì. Sau khi đấu giá bắt đầu, mới được hiển thị thông tin, tiện cho người tham gia.”

Fred, “…”

Người nghèo không có khả năng đi dạo cửa hàng trang sức Alice a.

Trang bị để bán dùng đồng vàng làm đơn vị thì thôi đi, vừa nói một cái đã 50 đồng vàng, 100 đồng vàng, làm sao sống nổi đây?

Helen quay người, liếc mắt với đồng bọn. Ý là nhanh chóng đi khỏi thôi!

Ai ngờ được chị gái nhỏ xinh của cửa hàng nhiệt tình giới thiệu, “Hôm nay vật phẩm đấu giá lúc 10 giờ là một cái Hải Dương Chi Tâm (trái tim của biển) nha.”

“Cái nhẫn này được làm từ bí ngân, cứng hơn cả sắt thép, nhẹ như lông ngỗng, có ma pháp hệ hỏa. Màu trắng bạc lấp lánh dưới mặt trời nhìn rất đẹp.”

Hải Dương Chi Tâm là một loại đá quý màu xanh biển, đeo vào có thể tăng cường sức mạnh ma pháp.

Bởi vậy trong đám pháp sư lưu truyền một câu nói, “Có được Hải Dương Chi Tâm, đánh thắng vượt cấp cũng là không phải là chuyện gì khó.”

Cả Fred và Helen đều là pháp sư, vừa nghe được vật phẩm đấu giá là Hải Dương Chi Tâm, ngay lập tức chân không động đậy được, con mắt mất tự chủ mà liếc qua bên cạnh.

Vừa nhìn là thấy trên thẻ bài trên khay ghi mấy từ giới thiệu.

“[trạng thái vật phẩm]

Tên: Hải Dương Chi Tâm

Đẳng cấp: [hi hữu]

Hiệu quả khi đeo: sức mạnh phép thuật + 30”

Đeo vào một cái, sức mạnh tăng vọt lên đúng là vũ khí lợi hại để giết địch.

Helen động lòng, cực kỳ động lòng, ánh mắt dán chặt không muốn dời đi. Nhưng trong lòng cô hiểu rõ bản thân mình không mua nổi chiếc nhẫn ấy.

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion4 Comments

  1. Cuối cùng cũng giải quyết xong cái xưởng Rehmann .
    Giáo sư Noah cũng thiệt tội nghiệp ,vì ăn mà phải bán cả thân mình ^_^

  2. Haha. Tội nghiệp anh Noah quá. Đẳng cấp đều Level max mà lại k có ai nấu cơm cho ăn, phải đi làm thuê. Kk. Alice đúng là suy nghĩ rất chu đáo cho cư dân ah. Clayton càng ngày càng lớn mạnh và phát triển

    Tks tỷ ạk

  3. Haha Noad tội quá vì được ăn ngon mà sẵn sàng bán mình luôn. Mỗi lần Alice mở cửa hàng mới là fan hâm mộ nghèo cháy túi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: