Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 65+66

3

Chương 65: Khai giảng 4

Edit: Bánh bao nhỏ.

Beta: Sakura

“Nhóc tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?” Sydney nhìn thấy nhân tuyển cho đồ đệ lý tưởng, không khỏi động tâm.

“Tôi đặt câu hỏi trước, ngài vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Thiếu nữ nhăn mày, không vui nói.

“Thật xin lỗi, vừa rồi nhóc hỏi cái gì?” Cảm xúc của Sydney quá xúc động, đã quên cô nhóc này hỏi gì.

“Rượu Hỏa Diễm là tôi ủ. Ngài có muốn đến học viện của tôi giảng bài, kiếm ít rượu uống?” Thiếu nữ lặp lại lần nữa.

Trong lòng Sydney tự nhủ, đi học viện giảng bài thì không được. Nhưng thu một đồ đệ tự mình dạy bảo ngược lại có thể.

“Ta không đi học viện.” Ông dừng lại một chút, sau đó đặt câu hỏi, “Nhóc có muốn bái ta làm thầy, học Ma pháp với ta.”

Thiếu nữ, “…”

Lv.99 bái Lv.72 làm thầy? Cô cũng không bị điên.

“Không hứng thú.” Cô lạnh lùng từ chối.

“Thiên phú của ông không tồi, lãng phí thực đáng tiếc, nên theo ta đến học viện giảng bài đi.” Thiếu nữ nhiệt tình mời.

Một lớn một nhỏ đều cố chấp, không ai chịu nhượng bộ.

Nhìn thấy giằng co thế này cũng không tốt, mắt Sydney khẽ động, xảo trá cười, “Nếu không, chúng ta so một lần. Ta thắng thì nhóc phải làm đồ đệ của ta, ta thua thì ta đi theo nhóc đến học viện.”

“So như thế nào?” Thiếu nữ ngước mắt hỏi.

Sydney ho một tiếng, lộ ra nụ cười hiền hòa, “Nói đến cũng trùng hợp, ta cũng là song hệ Ma pháp sư, hệ Không gian và hệ Phong, cũng biết thuật Phi hành và thuật Thuấn di.”

“Bằng cách này, chúng ta viết một tọa độ, để cho đối phương đến một nơi được định trước và mang về một vật phẩm được chỉ định.”

“Cả hai xuất phát cùng lúc, không giới hạn biện pháp, ai về trước người đó sẽ chiến thắng. Quản gia ở lại phủ đệ, làm trọng tài cho chúng ta.”

Lúc nói chuyện, Sydney vẫn một bộ dáng hiền lành, chuyên đi lừa gạt trẻ nhỏ.

Thần sắc của thiếu nữ chăm chú, nghiêm túc đặt câu hỏi, “Nếu như ông thua thì ông định làm tại học viện mấy năm?”

Trong lòng Sydney khẽ động, dâng lên một dự cảm không ổn. Ông âm thầm nghĩ, đối phương là chủ động tìm tới cửa, hẳn đã biết năng lực của ông như thế nào, làm sao có thể nghĩ đến việc thắng ông?

Lặng lẽ dò xét một chút, ông phát hiện cô gái này học kỹ năng ẩn nấp khí tức tương đối tốt. Thời điểm không sử dụng ma pháp, nhìn không khác người bình thường.

Ngờ vực trong lòng, suy nghĩ nhanh chuyển mấy vòng. Cuối cùng, Sydney tự nhủ, tuy nói nhìn không rõ đẳng cấp của đối phương, nhưng mình đã lớn tuổi, chẳng lẽ còn thua một cô gái hai mươi? Đó là việc không thể!

Cho nên ông phóng khoáng đáp ứng, “Ba năm, năm năm đều được.”

Cô gái mỉm cười, “Cần nói rõ ràng, ông so tài mà thua, phải đi học viện của tôi làm giáo viên năm năm.”

“Có thể. Nếu nhóc thua, phải làm đồ đệ của ta, để ta dạy những gì cần học.” Sydney nói.

“Không có vấn đề gì.” Cô gái nhanh chóng đáp ứng.

Rất nhanh, Quản gia mang giấy bút tới, hai người viết yêu cầu lên giấy.

Vì phòng ngừa thất bại, Sydney ra đề vô cùng khó, một chút cũng không nhường.

“Đã viết xong, trao đổi đi.” Cô gái thúc giục.

Lúc trao đổi giấy, Sydney lộ ra ý cười không dễ thấy.

Cuộc thi đấu này kỳ thật có cạm bẫy.

Hai người đều là song hệ Ma pháp sư, đều biết phi hành thuật và thuấn di. Trong điều kiện đầu tiên “Không giới hạn cách thức”, đương nhiên càng nên sử dụng thuấn di.

Nếu bọn hắn không hẹn mà cùng sử dụng Thuấn di, cuộc tranh tài đương nhiên biến thành so đấu ma lực.

Dù là biết tọa độ, lấy đồ thành công, nếu là không đủ ma lực, còn cần phải thực hiện thuấn di mấy lần. Nửa đường còn phải thỉnh thoảng dừng lại nghỉ một chút, ngồi đợi ma lực phục hồi.

Không cần phải nghĩ, ông đều thắng chăc!

Sydney đem mọi việc an bài thỏa đáng, khóe miệng không ngăn được cong lên.

“Sau khi đếm ngược, tranh tài chính thức bắt đầu. Cùng lúc đều mở giấy ra, tiến về địa điểm chỉ định.” Quản gia tuyên bố.

Cô gái gật đầu đáp ứng, tập trung cao độ.

“3 – 2 – 1”

Theo hiệu lệnh, hai người nhanh chóng mở tờ giấy ra.

Cô gái cầm tờ giấy viết, “Lãnh thổ của Hầu tước Debby, cầm về một viên pha lê ma thuật.”

Lãnh thổ của Hầu tước Debby, khoảng cách rất xa. Đi từ Vương đô, nếu ngồi xe ngựa cần hơn nửa tháng mới có thể tới nơi.

Về phần pha lê ma thuật, số lượng ít ỏi, không dễ lấy. Dù đến được vùng đất của Hầu tước, cũng cần phải phí chút sức lực mới có thể lấy được.

Nói một cách khác, nhiệm vụ mà ông yêu cầu tuyệt đối không đơn giản.

Sydney âm thầm tự đắc, cười giống như hồ ly. Ông thảnh thơi mở tờ giấy ra, hững hờ liếc mắt.

Một giây sau, nụ cười trên mặt cứng đờ, cả người như rơi vào trạng thái hóa đá.

Chỉ thấy trên tờ giấy viết, “Lãnh thổ của Nam tước Bath, lấy một bộ trang bị không gian.”

Sydney, “???”

Ông quay đầu lại, vừa định hỏi đối phương có phải đang nói đùa hay không, liền gặp không gian xé rách, cô gái đã thuấn di rời đi.

Sydney trơ mắt nhìn đối thủ rời đi, nửa ngày không nói lời nào.

Lãnh thổ của Nam tước Bath, ông đã từng nghe nói, nhưng cho tới này chưa từng đi qua. Nhìn vào tọa độ, hẳn là lãnh thổ cách Vương đô xa nhất.

Về phần trang bị không gian … Cho dù cả năm, phòng đấu giá của Vương đô cũng không thấy mấy món, càng đừng nói ở vùng đất của Nam tước!

Ông vô cùng nghi ngờ, mình là bị người đùa nghịch. Đối phương cố ý bố trí nhiệm vụ không thể hoàn thành, để đảm bảo chiến thắng tuyệt đối.

“Quá gian trá!” Sydney oán giận không thôi.

Vừa dứt lời, cô gái trở lại cầm theo pha lê ma thuật.

“Ngài Sydney, ngài thua.” Quản gia nhỏ giọng nhắc nhở.

Sắc mặt Sydney đen như đáy nồi, không muốn nói chuyện.

“Ngài đã thua, xin vui lòng tuân theo thỏa thuận.” cô gái trẻ cười, “Sau khi nghỉ hưu, theo tôi đến học viện nhận chức.”

Sydney mím chặt môi, dù không tình nguyện, nhưng vẫn nhận thua, “Trách ta chủ quan nhất thời, nhóc thắng.”

Vẻ mặt cô gái không cho là đúng, “Bất kể thế nào, đều là thua.”

Sydney giận dữ, “Nói chuyện để ý lương tâm! Điều viết trên giấy, nhóc có thể làm được sao!”

“Làm được a.” Vừa nói, cô gái bắt lấy tay Sydney, thuấn di rời đi.

Không gian xé rách, hai người đột ngột xuất hiện trong rừng rậm.

Trong mắt Sydney tràn đầy kinh ngạc, “Nơi này là … lãnh thổ của Nam tước Bath?”

“Đúng.” Alice gật đầu.

Sau đó, cô tiện tay chỉ, “Chỗ đó có một mỏ đá không gian nghèo nàn. Sau khi chọn một viên đá thô, xử lý một chút có thể làm ra không gian trang bị. Nhiệm vụ tôi đưa cho ông, không phải là không làm được.”

Sydney, “…”

Cho dù là ông, thuấn di đến Bath, tối thiểu cũng cần thuấn di 2 lần.

Thế nhưng cô nàng này thì sao? Một hơi thuấn di đã mang người đến, không đỏ mặt, không thở gấp, nhìn cực dễ dàng.

Sydney có chút im lặng. Thế mà còn tính toán làm sư phụ người ta, người ta làm sư phụ mình còn tạm được…

“Ta chỉ hỏi một câu, đến cùng thì nhóc cấp bao nhiêu?”

Không ngờ vừa hỏi xong, cô gái còn kinh ngạc hơn cả ông, “Ngài không biết? Tôi còn tưởng rằng ông biết sử dụng thuật Giám định có thể nhìn thấy cấp bậc.”

“Không nhìn thấy.” Sydney giải thích, “Học tập thuật Giám định giống như học ma pháp, cần thiên phú tương ứng, ta cũng không có. Trừ phi nhóc thả ma lực ra, bị ta cảm giác được, hoặc là sử dụng dụng cụ kiểm trắc, nếu không thì không biết được.”

Nếu như là người khác, cũng không cần rắc rối như vậy. Bởi vì đại đa số mọi người không hiểu biết thu liễm khí tức, họ có thể lập tức có thể nhận ra gần đúng mức độ đẳng cấp. Nhưng cô gái trước mắt này lại ngoại lệ, ẩn tàng thực sự tốt, một hơi thở cũng không để lộ ra ngoài.

Mới đầu, Sydney chỉ cho là cô gái trẻ này đặc biệt giỏi che giấu, cho nên không để trong lòng. Nhưng mà từ kết quả của cuộc so đấu, bị đối phương đè ép về mọi mặt, rõ ràng lợi hại hơn hắn nhiều.

“Thật sao? Quá tốt rồi!” Cô gái vui mừng. Tự động bỏ qua câu hỏi lúc trước.

Sydney còn muốn hỏi nữa, lại bị đánh gãy, “Không tán gẫu nữa, trước tiên tôi đưa ông về Vương đô. Đợi đến lúc chính thức về hưu, lại đến đón ông nhận chức.”

Đúng, ông đã đồng ý đi học viện nhận chức, 5 năm. Vừa nghĩ tới lời hứa của mình, Sydney nhất thời cảm thấy tuyệt vọng.

**

Lúc gần về hưu, Sydney đóng cửa không ra, từ chối tất cả khách tới thăm, điều này khiến cho nhiều gia chủ tiếc nuối không thôi.

Ai biết được, có một ngày, ông bỗng thay đổi tác phong, bắt đầu tiếp khách ghé thăm.

Các quý tộc mừng rỡ, mang một lòng chân thành, hy vọng có cơ hội đem con cháu làm đệ tử của Thủ tịch Pháp sư của Hoàng tộc.

Không ngờ Sydney lại nói, “Sau khi ta nghỉ hưu, ta dự định đến Clayton, làm giáo viên trong học viện Alice.”

Mọi người, “…”

Clayton ở đâu? Học viện Alice là nơi nào? Vì sao cho tới bây giờ bọn họ chưa từng nghe nói?

Còn muốn hỏi lại, nhưng đáng tiếc mặt Sydney âm trầm, một câu cũng không muốn nói nhiều.

Thời gian nhanh chóng đã đến trung tuần tháng tư.

Học viện chính thức hoàn thành, treo bảng hiệu “Học viện Alice”

Alice bảo Ryan đưa bọn trẻ vào trường và giới thiệu chúng với giáo viên của học viện.

“Kurou, Lv.45, từng tại học viện Kỵ sỹ Thánh Peter làm việc tám năm.”

“Ava, Lv.48, từng kèm kiếm thuật cho bọn trẻ quý tộc trong nhiều năm.”

“Julia, Lv.53, Pháp sư hệ Thủy, từng là thành viên đoàn mạo hiểm Địa Long, kinh nghiệm thực chiến phong phú. Sau đó, cảm thấy nên ổn định cuộc sống, thế là đổi sang nghề làm giáo viên, hiện đã giảng dạy được ba năm.”

Bọn trẻ há miệng, một bộ dáng biểu lộ ngơ ngác.

Gretel, Stewart cũng sửng sốt. Đây là nói xây dựng Học viện Kỵ sỹ? Vì sao giáo viên lại hỗn tạp hỗn độn thế này?

Giới thiệu xong lực lượng giáo viên hùng hậu, Alice hắng giọng, nghiêm mặt nói, “Ngoài ra, còn một vị giáo sư. Bởi vì tạm thời còn chưa thể rời đi được, qua một thời gian ngắn nữa mới đến học viện làm việc.”

“Mọi người hẳn nghe nói qua tên của ông ấy,  gọi  là Sydney, Pháp sư song hệ, Lv.72.”

“Thủ tịch Pháp sư Hoàng tộc – Sydney!” Julia kinh hô lên tiếng.

“Đúng, chính là ông ta.” Alice gật đầu.

“Sy…ngài Sydney muốn tới học viện Alice?” Sắc mặt Julia ửng hồng.

Cô vì lương cao mà đến, lại không nghĩ tới, có cơ hội được làm đồng nghiệp!

“Uh, sau khi Thủ tịch Pháp sư của Hoàng tộc nghỉ hưu sẽ tới.” Alice thuận  miệng trả lời.

Nghe vậy, Julia hưng phấn, không biết làm thế nào cho phải.

“Không phải đã nói thành lập Học viện Kỵ sỹ?” Stewart nghi hoặc.

Alice nhún vai, “Dù sao đều là xây dựng, liền dứt khoát hoàn thiện nó. Ngoài chương trình học Kiếm sỹ, Pháp sư, trong tương lai, ta dự định mở thêm chương trình học Dược tề và Rèn đúc.”

Ngoại trừ cảm thán “Ngài Lãnh Chúa thật thoải mái”, anh còn có thể nói gì?

Stewart lau mồ hôi, cố gắng trấn an trái tim đang nhảy phanh phanh trong lồng ngực, ra vẻ mình rất bình tĩnh.

Gretel hỏi thăm, “Điều kiện nhập học là gì?”

Lúc mới xây Học viện Kỵ sỹ, ông còn có ý định tự nguyện làm giáo viên, không có thù lao cũng được. Nhưng bây giờ… ông cảm thấy, nếu ông đi giảng dạy sẽ làm chậm trễ bọn trẻ.

Bởi vậy, ông nhanh chóng từ bỏ ý nghĩ trước kia, chỉ muốn xem tính toán về sau của đương nhiệm Lãnh Chúa.

Alice tươi như hoa, “Không cần nộp một khoản học phí kếch xù, không cần làm bài kiểm tra nhập học. Muốn vào học viện Alice, chỉ cần đáp ứng được yêu cầu – đó chính là định cư ở Clayton.”

“Chỉ cần là cư dân của Clayton, nếu muốn, đều có thể vào học viện học tập.”

“Ngược lại, không phải là cư dân của thị trấn, đều không được học.”

 

Chương 66: Di cư 1

Sau khi xây dựng học viện xong, cư dân trên trấn nhỏ Clayton đặc biệt cao hứng. Con cháu mình cuối cùng không cần đi xa nhà, không cần phải kiểm tra nhập học, chỉ cần báo tên, nộp học phí liền có thể đi học.

Càng khiến người hưng phấn là, không hạn chế tuổi nhập học, người lớn, trẻ em đều có thể đi.

Sau khi biết tin tức, các nhà thám hiểm tích cực báo danh định cư tại Clayton, hi vọng được danh sư chỉ điểm, đề cao trình độ thực chiến.

Alice không cự tuyệt ai, đều nhận hết.

Cùng thời gian, tin tức “học viện mới xây tại Clayton, sẽ có Pháp sư thủ tịch của Hoàng tộc giảng bài” thông qua sự giúp đỡ của thương đội khuếch tán rất nhanh, truyền đến cả lĩnh dân trong các lãnh địa xung quanh.

Bất tri bất giác, du khách tiến về Clayton càng ngày càng nhiều.

**

Vào sáng sớm, trong tòa thị chính, các nhân viên hành chính còn chưa làm việc, ngoài cửa đã xếp thành hàng dài.

Dale giật mình, còn tưởng mình đi sai chỗ.

“Tòa thị chính không phải là cửa hàng thực phẩm, cũng không phải quán rượu, những người này làm gì mà tích cực vậy?” Cô nàng vạn phần không hiểu.

“Nghe đến học viện mới xây ở Clayton, đều muốn đến định cư, thuận tiện cho con cháu về sau được đi học chứ sao.” Tiếng một đồng nghiệp thình lình vang lên sau lưng, “Cho dù là Kiếm sỹ, Pháp sư, hay Thầy thuốc, thợ rèn, nghề nào đều không phải là tương lai tươi sáng?”

“Đừng nói là lãnh thổ của Nam tước, Tử tước, chính là lãnh thổ của Bá tước Bork, cũng chỉ xây học viện Kỵ sỹ Thánh Peter. Nào giống học viện Alice? Cái gì cũng dạy, chương trình học nào cũng có.”

“Nếu không phải đứa con của tôi đã đi học từ mấy năm trước, bây giờ sắp tốt nghiệp, ta đều muốn gọi hắn về, học ở học viện Alice.”

“Kiếm sỹ Lv.45 trở lên, Pháp sư Lv.50 trở lên, đều là những giáo viên giỏi. Giao con cái cho bọn họ, không lo không thành tài được!”

“Danh ngạch định cư có hạn, đây là cuộc cạnh tranh!”

Nói lời này, đồng nghiệp nghiêm nghị.

Cún độc thân – Dale, “…”

Gia chủ nào cũng đằng đằng sát khí như thế sao? Không thể lý giải được.

**

9 giờ sáng, tòa thị chính chính thức mở cửa, các du khách chen chúc vào.

“Xin chào, tôi muốn định cư ở Clayton.” Nói chuyện là một ông bố trẻ tuổi. Anh ta chỉ mới 23, 24 tuổi, đang ôm đứa bé, muốn làm thủ tục di dân.

Dale nhếch miệng, nở một cười chuyên nghiệp, “Anh có phải là Kiếm sỹ không?”

“Không phải.”

“Học qua pháp thuật sao?”

“Chưa từng học qua.”

“Có dự định đến Clayton mở cửa hàng không?”

“Không.”

Ba câu hỏi liên tiếp đều là đáp án phủ định, trong lòng người cha trẻ càng bối rối.

“Vậy, anh có kỹ năng đặc thù nào không?” Dale tiếp tục hỏi.

Chàng trai suy nghĩ một chút, cẩn thận hỏi, “Thuật Giám định có tính không? Tôi từng làm việc tại phòng đấu giá, có thể xác định được thật giả, và hiệu dụng của các mặt hàng.”

Nghe đến đó, trong mắt Dale có chút ngạc nhiên.

Cô lấy một ống dược tề, và ra hiệu cho anh nhận dạng.

Một lát sau, chàng trai đưa ra đáp án, “Cuồng bạo dược tề, bán thành phẩm, tác dụng không ổn định. Sau khi uống lực công kích tăng lên 20%, nhưng có khả năng mất lý trí.”

“Trả lời chính xác.” Dale mỉm cười, “Chào mừng đến Clayton định cư, vui lòng điền vào mẫu ở đây.”

Vậy là được? Đến tuổi đi học chỉ cần báo danh đúng hạn, sau đó muốn học Ma pháp thì học, muốn học bào chế dược thì học? Trong lòng chàng trai trẻ bừng lên một trận vui mừng, cao hứng không biết thế nào cho phải.

Tiếp theo là một nhà mạo hiểm.

Giọng nói của anh ta thô kệch, chủ động giới thiệu, “Pháp sư hệ Lôi, Lv.38, muốn định cư ở thị trấn.”

“Thật xin lỗi.” Dale cười áy náy, “Lv.40 trở lên mới được định cư, vui lòng thăng lên cấp phù hợp lại đến yêu cầu.”

Nhà mạo hiểm cau mày, mặt lộ vẻ không vui, “Cường giả Lv.38 cũng không nhận? Cô nghĩ nơi này là lãnh thổ của Công tước hay Vương đô?”

Xin lỗi, đây là quy định.” Dale thái độ ôn hòa.

“Cho tới bây giờ tôi chưa từng nghe, có lãnh thổ của Nam tước nào lại quản lý nghiêm ngặt như thế.” Nhà mạo hiểm có chút nóng nảy, “Không phải là cô cố ý lừa tôi chứ, không muốn để tôi định cư ở đây?”

“Ngài hiểu lầm. Có ba kiểu người được hoan nghênh đến Clayton định cư là Kiếm sỹ, Pháp sư Lv.40 trở lên, người có kỹ năng đặc thù, người đến thị trấn mở cửa hàng kinh doanh. Ngoài ra, những người khác tạm thời không nhận.” Dale nghiêm mặt nói.

Nhà mạo hiểm tức giận cười, “Cái địa phương nông thôn của ngươi còn khó vào hơn cả lãnh thổ của Bá Tước!”

Sắc mặt lạnh lùng, “Xin anh dùng từ cẩn thận.”

“Nếu đẳng cấp của ngài đạt tới Lv.40, tôi sẽ trực tiếp làm thủ tục cho ngài ở lại. Nếu ngài có kỹ năng đặc thù, hoặc là đến thị trấn mở cửa hàng, cũng lập tức có thể làm thủ tục.”

“Nếu ngài không đủ điều kiện, vui lòng yên lặng rời đi.”

Nhà mạo hiểm chẳng những không rời đi, ngược lại còn lớn tiếng gào, “Lãnh thổ của Bá tước  mà tôi còn có thể định cư, tôi lại không vào được lãnh thổ của Nam tước, phải không? Hôm nay cô không cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, tôi liền không đi!”

Vừa dứt lời, sau lưng một luồng gió mạnh đánh tới.

Anh giật mình, nhanh chóng né tránh.

Đáng tiếc, anh tránh thoát công kích của Arthur, lại không thể tránh được Sư thứu đuôi đỏ. Sư thứu Karl duỗi ra một chân, trực tiếp đè người nằm xuống.

“Các thành viên của đoàn mạo hiểm Sư thứu bảo hộ toàn bộ tòa thị chính. Bất kỳ hành đồng nào gây mất trật tự, sẽ được coi là hành động khiêu khích chống lại Ngài Alice và Clayton.” Dale mặt lạnh lùng, lạnh giọng nói, “Tôi tuyên bố, anh bị đưa vào danh sách đen, đời này không được phép bước vào Clayton nửa bước.”

Nói xong, Arthur nhấc cổ áo của nhà mạo hiểm, rồi ném ra ngoài.

Cùng lúc đó, tiếng bàn luận xôn xao bốn phía.

“Đoàn mạo hiểm Sư thứu đuôi đỏ? Đây chính là một trong những đoàn đứng nhất nhì đế quốc!”

“Không chỉ có Sư thứu khó chơi, các thành viên cũng rất lợi hại! Cho dù Kiếm sỹ hay Pháp sư, đều là những tay cừ khôi.”

“Làm thế nào một đội như thế lại làm tổ ở Clayton? Đi lãnh địa khác không phải có tiền đồ hơn sao?”

Một lúc lâu sau, Arthur trở về. Anh cầm kiếm đứng ở một góc khuất, không nói một lời. Ánh mắt sắc bén như chim ưng, vừa đi vừa dò xét tình huống trong phòng.

Bị ánh mắt hắn liếc qua, mọi người cảm giác sau lưng đổ mồ hôi lạnh, không tự chủ im miệng, rụt cổ một cái.

Dale âm thầm nghĩ, đi lãnh địa khác nào có tốt hơn Clayton? Phải biết, từ khi Đoàn mạo hiểm Sư thứu đuôi đỏ ở lại thị trấn, lần lượt có Sư Thứu tấn cấp thành ma thú cấp cao! Bây giờ số lượng ma thú cấp cao đã quá nửa, thực lực đoàn bộ mạo hiểm đoàn đã tăng lên rất nhiều!

Oán thầm trong lòng, trên mặt vẫn không đổi, cô ra hiệu người kế tiếp tiến lên, “Xin chào, ngài cần gì?”

“Ta là Dược sư trung cấp, có thể ở lại Clayton hay không?” Người nói chuyện mang mạng che mặt màu đen, chỉ lộ ra ánh mắt. Nghe tiếng nói, chỉ biết đây là một quý bà có tuổi.

“Xin hỏi ngài biết chế tác loại dược tề nào?” Dale hỏi thăm.

“Khôi phục dược tề, Ma lực dược tề, Dược tề chiết xuất từ thực vật, nọc độc của nhện.”Quý bà che mặt nói liền ra bốn loại dược tề.

“Mời đi cùng nhân viên đến phòng thí nghiệm bên cạnh, chế tạo bốn loại dược tề.” Dale gọi một người, yêu cầu đưa nữ sĩ che mặt đến phòng thí nghiệm.

“Tôi không chuẩn bị nhiên liệu.”

“Đừng lo, phòng thí nghiệm đã chuẩn bị đủ nguyên liệu thông dụng.”

Quý bà che mặt lúc này mới yên tâm, đi theo nhân viên đến gian phòng.

Sau đó là một thương nhân béo ị.

Clayton bốn mùa như mùa xuân, thời tiết gần đây cũng không nóng bức. Không biết anh ta đang làm gì, trên trán vã mồ hôi.

“Xin chào, tôi muốn hỏi một chút. Có phải trừ lĩnh dân của Clayton, những người khác không thể vào học trong học viện Alice?”

“Đúng thế.” Dale trả lời với giọng chắc chắn.

Thương nhân không hết hi vọng, hỏi lại, “Nếu như tôi tự nguyện trả thêm tiền học phí hằng năm? Học phí cao cũng không sao, tôi trả được.”

“Không được.”

“Nếu mở cửa hàng làm ăn trong thị trấn, nhưng không định cư ở Clayton, đứa bé có được nhập học không?”

“Cũng không được.”

“Nếu như mua một loạt phòng ở trong thị trấn…”

Dale không trả lời, cô nghi người này cố ý gây chuyện.

Khóe mắt thoáng liếc thấy Sư thứu đang thong thả đi tới gần, nhất thời trên trán thương nhân vã mồ hôi càng nhiều. Anh ta vội vàng nói rõ, “ Hỏi nhiều như vậy không phải muốn tìm phiền toái, chỉ là không quyết định chắc chắn được, muốn biết thêm tin tức để cân nhắc lợi và hại.”

“Nếu ngài có chuyện gì khó khăn, nói ra, có lẽ tôi có thể tư vấn cho ngài.” Dale nói.

Thương nhân hoài nghi rằng, nếu như mình không đưa ra lời giải thích hợp lý, sợ rằng sẽ bị xem như phần tử quấy rối.

Thế là anh nhanh chóng giải thích. “ Tôi cùng người nhà đều là lĩnh dân của Công tước, chuyển ra chuyển vào rất phiền phức. Nếu là không cần định cư ở Clayton vẫn có thể nhập học, vậy quá tốt rồi.”

“Chỉ có lĩnh dân của Clayton mới có thể trở thành học sinh của học viện Alice, những người khác đều không nhận, đây là quy định.” Dale nói chắc chắn.

“Ai…” mặc dù đã biết đến quy định này, nhưng lúc này nghe thấy, thương nhân vẫn vô cùng nản lòng.

Trên thực tế anh không ngại phiền hà, mà là trong lòng có tính toán khác.

Mấy năm trước, hắn đã phải phí công sức rất lớn, mới để năm người trong nhà được định cư trở thành cư dân trên lãnh thổ của ngài Công tước. Không may, hai đứa con trai không có chí tiến thủ, không chịu được gian khổ, không học tốt kiếm thuật, cũng không có cách nào thông qua bài kiểm tra nhập học.

Nhìn thấy sắp qua tuổi nhập học, một đời này sắp bị hủy đi, trong lúc vô tình nghe thấy, chỉ cần trở thành lĩnh dân của Clayton, mặc kệ bao nhiêu tuổi, có thiên phú về võ thuật hay ma pháp hay không, chỉ cần đăng ký là có thể vào học.

Thương nhân rất vui mừng, không thể chờ đợi chạy đến Clayton.

Khi hắn đến thị trấn, nghe ngóng một chút, hắn càng càng vui mừng, hận không thể lập tức đưa hai đứa con trai vào học viện.

Nhưng mà trong lúc lơ đãng, một ý nghĩ xuất hiện trong đầu – nếu con trai vừa có thể đi học ở học viện Alice mà lại không mất đi thân phận lĩnh dân của Công tước, thì thật tuyệt vời biết bao?

Trừ việc được đi học, thân phận lĩnh dân Clayton thực sự không dùng được. Đừng vì lúc này dễ dàng di cư đến Clayton, sau khi đưa bé tốt nghiệp, muốn trở lại lãnh thổ của Công tước, nói không chừng khó như lên trời!

Nếu không may, nói không chừng đời này đều không thể có được thân phận lĩnh dân của Công tước một lần nữa.

Cũng bởi vậy, suy nghĩ của thương nhân hỗn loạn, nhất thời khó mà quyết định được.

“Nếu ngài không chắc chắn với quyết định của mình, không bằng trước đi bên cạnh ngồi một chút?” Dale thấy thương nhân đứng nửa ngày cũng không quyết định được, không khỏi đề nghị.

“Dù có nghèo cũng không được thất học! Lớn lên không được đi học, đời này làm gì có tiền đồ?

Không định cư chỗ ngài Công tước, nhà bọn hắn còn có thể đến chỗ ngài Hầu tước. Bọn nhỏ mang theo một thân bản lĩnh, mới có thể trải qua một cuộc sống tốt. Nếu là không có bản lĩnh gì, dù cho thân phận là lĩnh dân của Công tước, sớm muộn có một ngày cũng sẽ mất đi.

Nghĩ tới đây, thương nhân hạ quyết tâm đầy nhức nhối, “Không còn nghĩ! Tôi muốn mở tiệm trong trấn, thuận tiện xử lý thủ tục di cư cho cả nhà.”

“Cửa hàng đã khai trương chưa?” Dale hỏi.

Hô hấp của thương nhân chậm một nhịp, “Vẫn chưa.”

“Mời ngài sau khi chính thức mở cửa hàng tới làm thủ tục di dân.”

“…Vậy lần sau tôi đến.”

Mất công anh ta khó khăn lắm mới hạ quyết tâm, thế mà tạm thời không xử lý được. Thương nhân có chút phiền muộn, đành phải lên tiếng đáp ứng, trở về lại gấp rút làm công tác chuẩn bị.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion3 Comments

  1. Cataylon ngày càg phồn vinh lớn mạnh rồi. Hehe đâu phải ai cũng được nhận vào lãnh địa của Alice tỷ đâu nhé

  2. Ngài Sydney mặt bị vả có đau không nè !
    2 chương này Giáo sư thì vẫn không xuất hiện,còn Alice thì cũng chỉ xuất hiện có tí xíu ở đầu chương thôi ! Chán thế không biết TT_TT

  3. Haha. Lv72 đòi so LV99. Kkk. Cơ mà thấy ổng cũng hài, cũng vui vẻ chứ cũng k tới nỗi nào. Mà cũng nhờ danh tiếng của ổng mà thu hút được nhiều cư dân đến Clayton nhập cư nè. Hi. Càng ngày càng náo nhiệt rồi

    Tks tỷ ạk

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: