Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 59+60

5

Chương 59: Thương hội Tường Vi 3

Edit: Jenny

Beta: Sakura

“Khoảng thời gian này, Lena đã ăn những thứ gì?” Sau khi chạm mặt, Authur đi thẳng vào vấn đề.

“Mỗi ngày một ly rượu Hỏa Diễm.” Mary thẳng thắn.

“Ngoài ra?” Arthur truy hỏi.

“Bữa sáng bánh mì có nhân, cơm trưa là sandwich, bữa tối là gà viên hoàng kim cùng Cocacola.” Mary bình tĩnh nói.

Cô không hề tiếc tiền cho vật cưỡi, tiêu tiền cho bản thân cô cũng tương tự vậy.

Author nhìn Mary, ánh mắt phức tạp. Mặc dù người đối diện không nói tỉ mỉ, nhưng trong lòng anh hiểu rõ, phần thực đơn này thật xa xỉ, mỗi ngày đều dùng rất nhiều tiền.

Quan trọng nhất là —

“Lena thăng cấp là do uống rượu Hỏa Diễm sao?” Anh thấp giọng thì thầm, giống như đang hỏi Mary, cũng giống như đang tự hỏi bản thân.

Nếu uống rượu đủ nhiều liền có thể thăng cấp, vậy đương nhiên là không tốt gì tốt hơn.

Nhưng giá rượu Hỏa Diễm khá cao, nếu tính sai, kiên trì uống rượu sẽ lãng phí lớn tiền tài.

Cũng vì vậy, thái độ của Authur rất dề dặt, hết lần này đến lần khác hỏi thăm.

“Chính vì uống rượu Hỏa Diễm.” Mary trả lời với ngữ khí vô cùng chắc chắn.

“Có nhớ vừa rồi Quý cô Alice đã nói gì không?” Cô nhấn mạnh từng câu từng chữ, “Sư thứu đuôi đỏ  đã uống quá nhiều rượu Hỏa Diễm, sắp thăng cấp thành ma thú cao cấp.”

“Quán rượu là của cô ta, rượu Hỏa Diễm bán ra càng nhiều, tiền kiếm được càng nhiều. Ở mặt này tồn tại quan hệ lợi ích, lời của cô ta nói không thể tin toàn bộ.” Authur giảng giải.

“Chắc không gạt người đâu. Tôi mỗi ngày cũng uống rượu Hỏa Diễm, kết quả không đến 2 tháng, cấp bậc tăng liền 7 hạng.” Mary dùng giọng điệu bình thản nói ra sự thật dọa người.

Ấn đường của Authur dựng đứng, rốt cuộc cũng nhận thức được công hiệu của Hỏa Diễm rượu. Chỉ là ….

“Tại sao không nói ra sớm một chút?”

“Mỗi ngày ăn uống quá phong phú, khó mà xác định được, rốt cuộc là vì công hiệu của thứ gì. Vốn định loại trừ từng thứ một, sau khi tìm ra đáp án cuối cùng sẽ công bố. Kết hợp với lời Quý cô Alice đã nói, cuối cùng tôi cũng xác định, chính vì rượu Hỏa Diễm nên cấp bậc mới thăng hạng cao như vậy.” Mary nghiêm túc nói.

“Nếu suy đoán của cô là thật, Lệnh chủ đương nhiệm thật quá đáng sợ.” Authur nhẹ giọng than.

Phải biết là, trong quán rượu không chỉ có mỗi rượu Hỏa Diễm là rượu cao cấp. Hỏa, Thủy, Phong, Lôi, 4 hệ, chỉ cần uống rượu là có thể nâng cao sức mạnh, tương ứng với thuộc tính của Pháp sư, sợ là vui mừng đến điên mức thôi!

Mary trầm mặc một lúc, sau lại mở miệng nói, “Cô ấy có phải đã sớm dự liệu được, nên mới để thành viên đoàn mạo hiểm dẫn theo Sư thứu trong coi lãnh địa hay không?”

Đổi thành những người khác, không thành tâm nổi.

Authur không trả lời, anh đang suy nghĩ một vấn đề, “Lệnh chủ Alice rốt cuộc là có đẳng cấp bao nhiêu?”

**

Cùng lúc đó, Charlie ngồi ở trong góc không người, gắt gao che miệng, ngăn ngừa bản thân phát ra tiếng kinh hô.

Uống rượu trong quán một thời gian dài, ma thú trung cấp có thể thăng cấp lên cao cấp, điều này thật khó tưởng tượng nổi! Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì anh tuyệt đối không cách gì tin nổi.

Càng khiến anh ta kinh ngạc hơn là, Lệnh chủ tân nhiệm lại là một cô nương trẻ tuổi, còn là pháp sư cấp bậc không thấp. Vẫy tay một cái, dễ dàng bình ổn hỗn loạn.

“Sau khi thay đổi Lệnh chủ, trấn Clayton không còn giống như trước, khó trách không muốn quan tâm đến thương đội.” Charlie nói thầm, “Rượu Hỏa Diễm có thể làm cho Sư thứu đuôi đỏ thăng cấp, như vậy, rượu Thanh,  rượu Tam Nhật, rượu Lôi Quả có cùng giá bán, có phải cũng có thể làm cho ma thú hệ Thủy, hệ Phong, hệ Lôi thăng cấp không?

Đợi khi ý thức được cơ hội làm ăn từ đó, anh ta nhất thời trống ngực dồn dập như sấm.

Nhưng nhớ đến mối quan hệ xấu hổ giữa trấn Clayton và thương đội, trước mắt anh tối sầm, suýt chút muốn ngất đi.

“Không được! Mình phải nghĩ ra biện pháp!” Charlie mím chặt môi, vẻ mặt ngưng trọng.

Lúc này, đám thị vệ tùy tùng ăn rất nhiều thịt xiên nướng, vừa đi vừa khen, “Nghe nói có người chuyên đến quán rượu để ăn xiên nướng, mới đầu tôi còn không tin, không nghĩ đến hương vị của xiên nướng này thật sự rất đỉnh. Đại nhân, ngài không thử cầm một xiên nếm thử đi ạ?”

Bọn họ ngửi thấy mùi thơm của thịt nướng nên mới tiến vào quán rượu, không ngờ tình cờ gặp phải trò hay.

Hiện tại anh ta ghi hận kẻ đắc tội trước kia, một chút lối thoát cũng không để lại? Charlie hối hận không thôi.

Phải biết là, ở Vương đô thứ gì cũng thiếu, chỉ là không thiếu người có tiền. Chỉ cần mang rượu cao cấp trở về, tuyệt đối đắt hàng!

“Anh ăn đi, tôi tạm thời không có tâm tình, cũng không có khẩu vị.” Charlie sa sút nói.

Nghe lời này, tên thị vệ cũng không khách khí, ăn đến ngon lành.

Thịt dê nướng nạc mỡ giao nhau, ăn vào cực kỳ ngon.

Thịt ba chỉ nướng xốp xốp, dai ngon.

Khoai tây giòn giòn, cảm giác có chút lạ, nhưng ăn vào rất ngon.

Bên trên chân gà có thêm 1 lớp bột phấn (cây thì là), cảm giác khi nếm vào thập phần đặc biệt.

Còn có bánh bột mì, cũng không biết làm như thế nào, so với bánh mì trắng hương vị càng đặc biệt hơn.

Thị vệ thoải mái ăn uống thoải mái, thỉnh thoảng uống thêm ngụm bia, cảm giác thật tuyệt diệu.

Charlie vốn dĩ đang rầu rĩ, nhưng nhìn thấy tùy tùng của mình ăn ngon lành, dần dần cũng bị câu dẫn cơn thèm ăn. Hắn  mấp máy môi, ngắn gọn nói, “Đưa tôi một xiên.”

Thị vệ buồn bực, không phải nói không có khẩu bị sao?

Nhưng mà có cho cậu ta mượn  lá gan thì cũng không dám đem lời này nói ra. Vì vậy thành thành thật thật đưa những xiên trúc ra, tùy ý chọn lựa.

Có chút đói bụng ăn hết một xiên nướng. Charlie mới đầu dự tính như vậy, kết quả một xiên rồi một xiên, căn bản không dừng được. Ngược lại động tác cầm que trúc càng lúc càng thành thạo, giống như đã luyện tập qua vô số lần.

Đến khi ăn sạch tất cả xiên nướng thì anh ta mới giật mình cảm thấy bản thân thất thố.

Rõ ràng tâm tình nặng trĩu, ăn không ngon, tại sao có thể như vậy? Charlie trăm mối ngổn ngang không lời giải.

**

Đêm khuya, việc buôn bán của quán rượu vắng lắng, không có khách khứa.

Charlie canh đúng thời cơ, đi đến quầy nói, “Xin chào, tôi tên Charlie, muốn mua số lượng lớn rượu đặc biệt.

“Việc này tôi không làm chủ được, phải đợi chị chủ đến thương lượng.” Taylor nhắc nhở

“Được, vậy tôi ở đây chờ.” Charlie nói chuyện vui cùng dễ nghe.

Xé mở quyển trục, không nháy mắt, Alice hiện thân ở quán rượu, “Lại có chuyện gì?”

“Có người khách nói muốn cùng chị chủ bàn chuyện làm ăn lớn.” Taylor vừa nói vừa chỉ chỉ đến nơi nào đó.

“Chuyện gì?” Alice tùy ý tìm chỗ ngồi xuống.

“Chuyện là như vậy,” Charlie bày ra nụ cười hiền lành nhất, giọng ôn hòa nói rõ,”Tôi là người phụ trách của thương đội, muốn mua từ quán rượu lượng lớn rượu Hỏa Diễm, rượu Thanh, rượu Lôi Quả, rượu Tam Nhật Túy, sau đó đưa đến lãnh địa khác tiêu thụ.”

Vì để tránh gây ác cảm cho đối phương, anh cố ý không đề cập bản thân là người của Thương hộ Tường Vi, chỉ giả là thương đội trong lúc vô tình đ ingang trấn Clayton, đối với rượu trong quán sinh ra hứng thú.

“Anh muốn mua rượu sao?” Alice sờ cằm, “Muốn mua bao nhiêu?”

“4 loại rượu 5 thùng.” Charlie, sau khi cân nhắc qua, cẩn trọng báo ra con số.

Alice nhìn anh ta thật kỹ rồi ném ra một câu, “Chờ.”

Sau đó thuấn di rời đi.

Charlie, “?”

Có ý tứ gì? Đàm phán không thành rồi?

Anh ta mờ mịt, không biết đã nói sai câu gì.

Không lâu sau, Alice thuấn di trở lại, chỉ là bên cạnh có thêm một người.

Đến khi nhìn thấy rõ diện mạo của người bên cạnh, Charlie mãi không nói nên lời.

“Thật trùng hợp, ngài Charlie, chúng ta tại gặp mặt rồi.” Ryan mỉm cười

Tại sao lại bị phát hiện thân phận! Đầu ngón tay của Charlie run rẩy.

Dường như đón được nghi hoặc của anh ta, Ryan thản nhiên nói, “Địa phương quê mùa như trấn Clayton này, quanh năm suốt tháng cũng không có mấy thương đội đi qua. Ngài Charlie, này là ngài đã từng nhắc nhở tôi, làm sao bây giờ ngược lại đã quên?”

Charlie, “. . .”

Anh đã nói sao? Hình như mình đã mất trí nhớ, một chút cũng không nhớ nổi.

Alice hững hờ bổ sung nói, ” Gần đây thương đội quy mô lớn đến Clayton có tên tuổi chỉ  có Thương hộ Tường Vi kia. Nếu đã là người quên, đương nhiên cần phải gọi Ryan đến, cùng nhau giao lưu.”

Trong lòng Charlie dâng lên dự cảm không hay, tổng cảm thấy bản thân sắp toi đời rồi.

Anh rất muốn bỏ của chạy lấy người, nhưng cơ hội làm ăn to lớn, lợi nhuận hậu hĩnh khiến anh ta không cách nào buông bỏ.

“Đã lâu không gặp.” Charlie gượng cười ra vẻ, “Có người quen ở đây đương nhiên là tốt, hợp tác sẽ càng dễ dàng hơn.”

Nói xong lời đó, trong lòng anhsớm đã lệ rơi đầy mặt.

“Nghe nói ngài Charlie muốn mua rượu Hỏa Diễm?” Ryan rất nhanh đi vào chủ đề chính, trầm giọng đặt vấn đề.

“Việc này không sai.” Charlie thừa nhận bất chấp đến cùng.

“Ngài tính toán dùng giá cả bao nhiêu để thu mua?”

“Theo lý mà nói, mua với số lượng lớn nhất định sẽ có ưu đãi …”

Lời còn chưa nói xong đã bị Ryan đánh gãy, “Nhưng dưới tình huống đặc biệt, cách nói này không thích hợp. Ví như lương thực không có chỗ để bán, chỉ có thể hạ giá thấp bán cho Thương hộ Tường Vi. Ví như rượu Hỏa Diễm chỉ có sản xuất ở Clayton, không có ở chỗ khác để mua.”

Anh chỉ biết, người này lại muốn lôi chuyện cũ! Charlie cắn chặt răng, sợ bản thân tức giận mà động thủ.

“Dựa theo giá thị trường, 4 đồng tiền 1 ly cũng được.”

Lúc này, Alice cười híp mắt ngắt lời, “Thương hộ Tường Vi hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt, bán giá 6 đồng bạc 1 ly, 3 đồng vàng 1 thùng.”

Charlie, “. . .”

Khinh người quá đáng! !

“Nếu cô Alice không có ý muốn làm cuộc buôn bán này thì chúng ta không cần thiết bàn tiếp.” Charlie lạnh lùng nói, ra vẻ muốn đứng lên.

“Đi thong thả không tiễn.” Alice không để tâm nói. Dù sao thứ tốt, không sợ bán không được.

Động tác của Charlie nhất thời cứng đờ, đi không được, lưu lại cũng không xong.

Ryan đúng lúc nói thêm vào, “Người nào càng để tâm, nhu cầu của người đó càng cấp thiết, người đó liền thua.”

Cái tên này sao lại chán ghét như vậy chứ!! Mí mắt Charlie chực nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn Ryan thêm vài lần.

Ryan phảng phất như không cảm thấy, tiếp tục nói, “Trước đây cùng ngài Charlie xã giao vài lần, mỗi lần đều để tôi được lợi không ít, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội đem kiến thức học được sử dụng đến.”

… Anh đang đào cho mình một cái hố! Charlie không nhịn được phát điên.

Nhưng mà nói đi thì cũng nói lại, lời của đối phương không sai. Anh đang cấp thiết muốn mua rượu có công hiệu đặc biệt, sau đó mang đến Vương đô tiêu thụ.

Công dụng của rượu này rất nhiều, có thể trở thành thứ được yêu thích, cũng có thể lưu lại cho bản thân dùng, tùy tiện cũng có thể bán hết.

Kiếm tiền còn là chuyện nhỏ, nói không chừng có cơ hội cùng nhân vật lớn xây dựng quan hệ, từ nay về sau sẽ được che chở.

Tâm tư bị nhìn thấu, Charlie dứt khoát ngồi xuống nói thẳng, “Cô Alice có ý tưởng gì? Đừng ngại nói thẳng, nếu có thể chấp nhận, vụ giao dịch này liền đàm phán thành công. Không thể chấp nhận, nhất phách lưỡng tán, không cần lãng phí thời gian của mọi người.”

“Không có át chủ bài không có quyền ý kiến, chỉ có thể lưạ chọn “Chấp nhận” hoặc “không chấp nhận.” Ryan khẽ cười 1 tiếng, “Ngài Charlie, tình thế nghịch chuyển, vị thế hai bên đã hoán đổi rồi đi.”

Câm miệng a!!

Charlie không nói gì, trong ánh mắt lại để lộ sát khí.

May mắn là lúc này, Alice chậm rãi mở miệng, “Mua trước 100 thùng, mỗi thùng 3 đồng vàng, về sau giảm còn 2 đồng vàng.”

“Đưa tiền trước, đưa hàng sau. Không cho thiếu nợ, không phụ trách vận chuyển, tiêu thụ không tốt không chịu trách nhiệm thu hồi hàng về.”

“Nghĩ là có thể chấp nhận, liền đưa tiền đây.”

Alice hạ quyết tâm, muốn từ trên người Thương hộ Tường Vi, đem giá lương thực chênh lệch mấy lần đó, kiếm về gấp mấy chục lần.

Charlie tính đi tính lại vài lần, hơn 100 đồng vàng, đổi lại hòa giải của đôi bên, có chút đắt, nhưng là đáng giá.

Anh vừa định đáp ứng, bỗng nhớ lại tin tức nghe được trước đó, “… Trước đó không lâu có vài người đui mù rêu rao, nói cái gì mà trấn không đủ lương thực, cư dân mai này sẽ chết đói.”

Lời đến khóe miệng, chợt đổi thành, “Nếu tôi đồng ý để thương đội mang lương thực đến cho Clayton, giá bán của mỗi thùng có thể trực tiếp hạ xuống 2 đồng vàng không?”

Lại có người cho là Clayton thiếu lương thực, lòng của Alice thật mệt.

Còn Charlie, tự nhận mình đã nắm được điểm yếu của đối phương, khóe miệng giương lên, tươi cười sáng lạn.

**

Tác giả có lời muốn nói:

Karl: Nhìn thực đơn của người ta, lại nhìn thứ ngươi cho tôi này, tức giận.

Karl: Nếu quay ngược thời gian, tôi nhất định sẽ không lựa chọn tên nam nhân không muốn tiêu tiền cho sủng vật này!

Não: đạo lý tôi đều hiểu, nhưng tôi sắp hết tiền rồi! Cho tôi đi đi!

Chân: Tôi không cho

Túi tiền: Không cần thương hại tôi, tôi chúng đỡ được.

Não: Lừa đảo! Người đều gầy như que củi rồi!

***

Chương 60: Năm mới 1

“Có thể dùng lương thực trả tiền hàng, sau khi đưa qua sẽ dựa theo giá thị trường mà giảm giá.” Alice hơi chút suy tư, sau lại nhanh chóng nói, “Giá cả của rượu cao cấp không thay đổi, mua trước 100 thùng, mỗi thùng 3 đồng vàng.”

Charlie bất giác nhíu mày.

Tổng kết các tin tức hiện tại, trong lòng hắn kỳ thực mơ hồ có chút phỏng đoán – Lệnh chủ đương nhiệm Alice đoán chừng đã lấy được cách chế biến sandwich, rượu có công đụng đặc biệt từ đâu đấy, sau đó vui sướng đến hỏng rồi, sản xuất phung phí, đến mức khiến Clayton lâm vào khốn cảnh thiếu lương thực.

Nếu như Clayton là  lãnh địa Bá Tước , thương đội lui tới đông đúc, đương nhiên có thể dễ dàng dùng rượu đổi lương thực. Nhưng nó cố tình là lãnh địa Nam Tước, vị trí địa lý vắng vẻ. Chính vì vậy, không có đối tượng giao dịch phù hợp, rượu đặc biệt này bán không được, lương thực chỉ có thể càng ngày càng không đủ ăn.

Nếu suy đoán là thật, có thể vì đối phương sốt ruột mua lương thực mà đạt được đột phá, nói không chừng có thể trả giá thành công. Nếu vận khí tốt, lấy được công thức điều chế về tay cũng không phải là không được.

Nhưng trong quá trình trò chuyện, đối phương quá mức trấn định! Cơ hồ hình thành thế tấn công!

Bất kể dò xét như thế nào, đều không thể tìm thấy vẻ mặt lo lắng, bất an từ Alice.

Chẳng lẽ là anh đoán sai rồi? Charlie sinh ra hoài nghi chính mình.

“Thế nào?” Alice hỏi.

“Không việc gì, chỉ là đang nghĩ, nếu như trấn Clayton không cần, không cần thiết hao tốn sức vận chuyển lương thực đến.” Charlie cố ý đổi ý, cẩn thận từng li từng tí thăm dò.

Anh nghĩ, nếu như chỉ là giả vờ trấn định, lúc này nghe được không bán lương thực nữa, hẳn là sẽ có phản ứng.

“Vậy đừng vận chuyển đến, giao vàng đi.” Alice không chút để ý nói.

Charlie mở to mắt, gắt gao nhìn chằm chằm. Trừng mắt đến mắt đều xót, cũng không nhìn thấy một phân một hào hoang mang rối loạn nào.

“Trước đây là chúng tôi vội vã bán lương thực, bây giờ là các ngài vội vã mua rượu. Nếu cho rằng điều kiện quá hà khắc, không mau cũng được.” Ryan tiếp tục nói lời châm chọc.

Trước khi đến ông đã hỏi qua Lệnh chủ, biết được việc buôn bán bàn thành hay không cũng không quan trọng. Rượu cao cấp không nhất thiết phải bán cho thương đội, đặc biệt là Thương đội Tường Vi. Vì vậy ông cố ý làm khó dễ, yên tâm lớn mật mà quấy rối, đem hết khả năng khiến đối phương ngột ngạt.

Nhưng lúc này Charlie không đếm xỉa đến ông, suy nghĩ xoay chuyển cấp tốc, nhanh chóng cân nhắc đối sách.

Là chấp nhận điều kiện, thành thành thật thật, từ nay về sau bị người khác kiềm chế. Hay là liều 1 phen mưu tính, thử lấy công thức về tay? Vấn đề là, nếu như chọn phương án thứ 2, vạn nhất thất bại, 2 bên sẽ xé rách mặt, chỉ sợ đến cuối cùng việc mua bán không thành.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đáy mắt Charlie dần dần lộ ra 1 tia tàn nhẫn.

Thị vệ nhìn thấy, bất động thanh sắc chạm vào chủ nhân, lặng lẽ đưa mắt ra hiệu.

Ý kia rõ ràng là, tỉnh táo! Vị ở đối điện kia có thể dễ dàng thu phục Sư thứu đuôi đỏ, nếu như đánh nhau, bọn họ thua là tất yếu không nghi ngờ gì.

Được tùy tùng nhắc nhở, động tác của Charlie có chút cứng nhắc, chợt nhớ đến một chuyện – thời điểm quán rượu xảy ra chuyện, Lệnh chủ Alice này chính là đột nhiện xuất hiện ở đại sảnh.

Là một pháp sư Không gian có thể sử dụng thuấn di di chuyển tức thời, sẽ cho phép lãnh địa thiếu lương thực sao? Lùi một bước lại nói, cho dù trấn Clayton thiếu lương thực, cô ấy sẽ không nghĩ ra biện pháp giải quyết sao? Có thể chịu sự khống chế của mình sao?

Charlie lúc này mới kịp phản ứng, kế hoạch của bản thân có nhiều chỗ thiếu sót.

“Nếu trong chốc lát không thể ra quyết định được, vậy đợi ngài suy nghĩ kĩ rồi lại bàn tiếp.” Ryan làm ra vẻ muốn đứng dậy.

Thị vệ không khỏi cảm thấy  màn này có chút quen mắt. Lại nhờ đến, vừa rồi đại nhân Charlie không phải cũng giả vờ muốn đi, bức đối tượng đàm phán phải thỏa hiệp?

Cái vị này … Thật sự lấy đại nhân Charlie làm tấm gương, học được cốt lõi.

“Không cần suy nghĩ lại, tôi đáp ứng.” Charlie giả vờ bản thân cái gì cũng không tính toán qua, sảng khoái đáp ứng.

Nghe vậy, Ryan nhếch môi, lộ ra nụ cười nhẹ.

Giao dịch kết thúc, thường hội Tường Vi mang theo 20 thùng rượu rời đi.

Mây mù ngày xưa dần dần tan, Ryan cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, làm việc cũng hăng hái hơn.

**

Thời gian trôi qua, rất nhanh đã đến cuối năm.

Sáng sớm hôm nay, Katy quấn lấy Katherine, ánh mắt sáng long lanh, “Chị à, ngày mai sẽ là  năm mới, chúng ta bớt chút thời gian đi mua quần áo mới nha?”

“Quần áo cũ vẫn còn có thể mặc mà?” Katherine bận rộn xem sổ sách, đầu cũng không ngẩng lên.

“Em muốn quần áo mới.” Katy bẹp miệng mếu máo, lấy lý biện luận, “Năm nay làm việc không phải đã kiếm được nhiều tiền sao? Lấy ít tiền ra, mua quà tặng thưởng cho bản thân thì có làm sao?”

Nếu không phải tiền lương của cả hai đều cho chị gái bảo quản, cô đã sớm lấy ra tiêu xài rồi!

“Năm nay kiếm đực khá, nhưng chuyện sau này, ai có thể nói được? Trong tay giữ thêm chút tiền luôn luôn không sai.” Katherin nhẫn nại giải thích.

“Em cam đoan, chỉ mua một bộ quần áo thôi, tuyệt đối không tiêu hết tiền để dành!” Katy lập lời thề.

Katherine bị dây dưa đến không có biện pháp, cuối cùng đành nói,” Tiền lương tháng trước cho em, mang đi thỏa thích tiêu xài, nhiều hơn thì không có.”

Tiền lương mỗi tháng của cô khá cao! Ngoại trừ có thể mua quần áo cho bản thân, còn có thể mua được rất nhiều đồ ăn vặt nha!

Katy mặt mày cong cong, bắt đầu tính toán sau khi cầm được tiền sẽ tiêu như thế nào.

“Sắp sang năm mới rồi a …” Alice sau khi nghe thất, có chút thất thần.

Không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy, đảo mắt đã đến thế giời khác nửa năm rồi.

“Chị chủ, trong dịp năm mới, cửa hàng có nghỉ không?” Katy hứng thú bừng bừng đặt câu hỏi, “Chị có rời khỏi trấn Clayton, đi thăm hỏi bạn bè thân thích không?”

“Tôi không có người thân, cũng không có bạn bè.” Alice lạnh nhạt nói.

Katy, “…”

Cô theo bản năng che miệng lại, biểu lộ dáng vẻ như đã gây họa.

“Năm mới nghỉ phép 3 ngày, mọi người nghỉ ngơi cho tốt.” Alice lờ đi quay đầu, “Katherine, hỏi thử nhân viên trong cửa hàng có ai đồng ý làm việc không. Nếu có, cho gấp đôi ngày lương, cửa hàng vẫn như thường lệ buôn bán. Nếu không có, cửa hàng ngừng kinh doang 3 ngày.”

“Dạ biết, em sẽ sắp xếp tốt.” Katherine vừa giòn giã đáp ứng vừa dùng ánh mắt khiển trách nhìn em gái.

Katy rụt cổ lại, cúi đầu nhận sai.

“Tôi đi ra ngoài một chuyến.” Alice dặn dò 1 câu, lững thững bước ra bên ngoài.

Đợi khi chị chủ đi khỏi, Katherine nhẹ giọng trách, “Em nói xem, hỏi đều là những vấn đề gì vậy?”

“Chị chủ không phải người địa phương, từ trước đến nay chưa từng nói về người nhà. Em chỉ thuận miệng hỏi một câu, nhìn xem cô  có muốn hồi hương không thôi.”

“Không đề cập đến chứng minh không muốn nói, ngốc!” Katherine tức giận nói.

Katy tự biết đã gặp rắc rối, ngoan ngoãn ngậm miệng, mặc cho chị gái giáo huấn.

**

Mặt trời ngã về phía tây, Alice cầm theo  xiên thịt nướng đi vào phòng thí nghiệm.

“Thế nào rồi?” Số lần đưa cơm nhiều hơn, Noah tổng kết ra quy luật. Nếu như bữa cơm nào đặc biệt phong phú, chứng minh tâm tình của đầu bết rất tốt hoặc rất không tốt.

“Sắp đến năm mới, chuẩn bị cho anh chút món ngon.” Alice vừa nói vừa tìm chỗ ngồi xuống.

Noah cầm lấy thịt de nướng nếm thử một miếng, phát hiện cho dù ra thịt nạc hay thịt mỡ, 1 chút cũng không có mùi hôi, độ lửa vừa phải, hương vị đăc biệt ngon.

“Mỗi năm đều trôi qua như vậy, không cảm thấy có gì, không ngờ năm nay lại có bữa tiệc lớn để ăn.” Chàng cảm thấy bất ngờ.

“Thích thì ăn nhiều một chút, còn có coca ướp lạnh và bia ướp lạnh.” Alice từ trong không gian giới chỉ lấy thức uống ra.

Thái độ của đầu bếp quá nhiệt tình, Noah có chút không dám động khẩu. Nghĩ nghĩ, chàng hứa hẹn, “Có chuyện gì cứ nói thẳng, có thể giúp được sẽ tậ lực giúp.”

Alice lắc lắc đầu,” Không gặp phiền phức gì, không cần giúp đỡ.”

Nghe vậy, Noah không tiếp tục khách khí, thoải mái ăn thiệt xiên nướng.

Alice ngồi dựa ở trên ghế, không vực nổi tinh thần.

Bình thường một mình ở trên gác lửng, chưa bao giờ cảm thấy gì. Nhưng tối nay là đêm trước năm mới, tiếp tục một mình đợi, dường như có chút thê lương.

“Ngày mai là ngày đầu năm mới, có định trở về Vương đô không?” Alice câu được câu không tán gẫu.

Mặc dù Học viện Hoàng Gia cách Vương đô rất xa, nhưng đối với người này mà nói, đi đến địa phương khác cũng đơn giản như ra cửa tản bộ.

“Không về, như vậy tất cả mọi người đều vui vẻ.” Noah hàm hồ trả lời.

Dừng chút, anh hỏi lại, “Cô thì sao? Về nhà không?”

“Không về, không có nhà.”

Thế giới khác to lớn như vậy, ngoại trừ Noah miễn cưỡng có thể xem là đồng loại, nhưng lại không tìm ra một người có cùng quan hệ với cô , tâm tình Alice hỗn loạn.

Noah chớp chớp mắt, nhanh chóng ý thức được cai gì. Nhấp 1 ngụm Coca, chàng điềm nhiên như không việc gì nói, “Đêm nay tôi dự định cả đêm luyện kim làm hình nhân, cô  có muốn ở bên cạnh nhìn xem hay không?”

“Được a.” Alice dứt khoát đáp ứng.

Vốn dĩ cô muốn mượn dùng phòng thí nghiệm, làm quyển trục ma pháp, thuốc thang, trang bị pháp thuật để giết thời gian. Nếu Noad đã muốn luyện kim làm hình nhân, quan sát chút cũng tốt.

Alice ôm tâm thái ham học hỏi, chờ nhìn thấy đại sư luyeejm kim biểu diễn kỹ thuật.

Dùng cơm xong, chuẩn bị tốt nguyên vật liệu, Noah vén tay áo, chuẩn bị động thủ.

Ai biết chẳng bao lâu, vật liệu dung hợp, phát ra tiếng vang nhỏ.

Một giây sau, vật liệu bị nâng trên không, ầm ầm nổ tung, màu sắc sặc sỡ tựa như pháo hoa. Sau một lúc lâu, vật liệu hóa thành tro tàn, cái gì cũng không còn.

Lúc này, Noah bình tĩnh nói, “Sơ sót, sự cố thí nghiệm.”

Anh cố ý, anh đang phát ra pháo bông dỗ dành cô .

Alice dở khóc dở cười, bản thân tốt xấu cũng là thợ rèn Lv99, điều chế thuốc Lv99, làm sao có thể nhìn không ra?

Có lẽ, nói muốn cả đêm luyện hình nhân cũng là nói bậy đi.

Chẳng biết vì sao, Alice không vạch trần lời nói dối của chàng, mà đi theo ra vẻ chừng chạc đường hoàng nói hươu nói vượn, “Không sao, không bị tổn thương là tốt rồi, tiếp tục đi.”

Một đêm này, số lần thất bại của đại sư luyện kim đặc biệt nhiều. Dáng vẻ này, dường như là muốn tự đập bể bảng hiệu của mình.

Alice cho rằng, nhất định là bởi vì tinh lực không tốt, mới có thể sơ xuất nhiều lần như vậy. Vì vậy cô  đun hồng trà, pha trà sữa cho đại sư nâng cao tinh thần.

Uống xong trà sữa, tình hình vẫn như cũ, không hề chuyển biến tốt.

Alice phỏng đoán, có lẽ thể lực bị tiêu hao quá nhiều, bụng quá đói, khả năng phát huy bị ảnh hưởng. Thế là cô  làm bánh kem bơ, cho đại sư bồi bổ.

Ăn xong bánh ngọt, số lần sai sót không chỉ giảm bớt, ngược lại ngày càng nhiều thêm.

Alice suy nghĩ, ăn xong bát mì sợi, có lẽ sẽ có chỗ trợ giúp.

. . .

Tảng sáng, đại sư cuối cùng khôi phục trình độ. Trong lúc chế tác hình nhân, động tác vững vàng, mọi thao tác đều chính xác như cỗ máy.

Noah: 1 đêm béo lên 3 cân, ăn không nổi nữa QAQ

Nhìn đến ánh nắng sáng tỏ ngoài cửa sổ, Alice nhẹ giọng nhắc, “Chúc mừng năm mới.”

Noah đang xoa xoa bụng, nghe vậy, động tác có chút khựng lại, cũng nói 1 câu, “… Chúc mừng năm mới.”

**

Ngày đầu tiên của năm mới, thành viên đoàn mạo hiểm Sư thứu đuôi đỏ sôi nổi đùa giỡn, nói là chúc mừng việc định cư ở trấn Clayton, muốn đến quán rượu làm một bữa hoành tráng.

Arthur, “. . .”

Anh cảm thấy ví tiền của mình đối diện với mối nguy hiểm lớn nhất từ trước đến nay.

“Ăn cái gì ăn!” Arthur quát khẽ một tiếng, “Tách ra chơi một chút coi như xong.”

“Sự kiện đáng vui mừng năm nay nhiều lắm, đương nhiên cần chúc mừng.” Gerry không sợ chết tiến lên phái trước, từng việc đếm kỹ, “Định cư ở trấn Clayton, Lena thăng cấp thành ma thú cao cấp, Mary đột phá Lv 50, những thành viên pháp sư khác đột phá Lv 45.”

Author xụ mặt, mặt không chút biểu tình, trong lòng thì đang nghĩ, trước khi Lena thăng cấp, toàn thể thành viên đoàn mạo hiểm sứt đầu mẻ trán ứng phó với việc Sư tử làm nũng chơi xấu.

Sau khi Lena thăng cấp, toàn thể thành viên đoàn mạo hiểm cả ngày nhớ thương kiếm tiền cho vật cưỡi. Thình thoảng bắt cơ hội, liều mạng làm nũng chơi xấu, xúi giục anh đãi khách.

Đây xem ra, Lena thăng cấp thành ma thú cao cấp, hoàn toàn không thể coi là chuyện tốt!

… Thôi vậy, khó có được lễ mừng năm mới, đãi khách thì đãi khách vậy.

Author sắc mặt căng cứng, chậm rãi mở miệng, “Chỉ lần này, lần sau không được viện cái lý do này nữa.”

“Quá tốt rồi!”

“Đoànn trưởng vạn tuế!”

“Có rượu uống nha.”

Đoàn viên hưng phấn không thôi, cùng nhau hô to, thật tình không biết lòng Authur đang rỉ máu.

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion5 Comments

  1. Thương hội Tường Vi bị vả mặt đau nhỉ ???
    Lâu rồi chưa thấy Alice tạo ra vật phẩm mới cho phòng đấu giá,không biết chương sau có vật phẩm gì mới không nữa !!!

  2. Haha cái thương đội kia đã thấy hối hận chưa. Ai kêu lúc ngta khó khăn k giúp đỡ, còn định bỏ đá kiếm lợi. Nhưg là xưa thôi. Nay có Alice rồi thì mơ đi nhé hehe

    • :> chị k có nhà nhưng nếu là anh thì có thể là nhà của chị đấy.
      Anh troai tôi có lẽ vì áp lực khi bên cạnh chị tou nên có chút sơ sẩy ngoài ý muốn

  3. Hihi. Tác dụng của rượu quá lớn lại đem đến một món lợi rồi nè, cơ mà thấy cũng tội cho đoàn sư thứu đuôi đỏ. Thu vào thì ít mà ra thì nhiều. Chắc cũng phải kiếm việc gì mà làm chứ nhỉ? Chứ k là chết đói sớm lun

    Tks tỷ ạk

  4. :> chị k có nhà nhưng nếu là anh thì có thể là nhà của chị đấy.
    Anh troai tôi có lẽ vì áp lực khi bên cạnh chị tou nên có chút sơ sẩy ngoài ý muốn

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: