Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 41+42

3

Chương 41 Lãnh chúa mới 6

Edit: Nayuki

Beta: Sakura

“Bên trong chỗ đấu giá có một phòng thí nghiệm khá tốt, muốn ghé xem không ạ?” George đon đả mời. “Nếu có chỗ nào chưa hài lòng, cứ việc nói để tôi sắp xếp người thay đổi.”

Alice nghĩ nghĩ rồi đồng ý, “Vậy cứ xem thử một chút.”

Thỏa thuận xong, chủ quản dẫn đường.

Một lúc sau đã đến phòng thí nghiệm, Alice đẩy cửa vào, nhìn quanh.

Trong phòng, ống nghiệm, cốc chịu nhiệt, các dụng cụ đều đầy đủ. Đảo mắt một vòng là có thể thấy rõ trong tủ kính có rất nhiều quyển trục chưa ghi gì, các loại khoáng thạch ma pháp, và các dược liệu hiếm có.

Ngay cả loại khoáng thạch giá trị liên thành như đá không gian cũng có hai cục.

Thấy vậy, Alice thỏa mãn mỉm cười. Tuy kém phòng thí nghiệm chuyên dụng của Noah, nhưng cũng không tệ chút nào. Như đá không gian này, không phải ai cũng có khả năng lấy được.

“Thấy sao ạ?” Tuy hỏi vậy nhưng trong giọng nói của George không giấu được chút tự đắc. Ông ta hoàn toàn có lòng tin, người hợp tác được thấy kho này, chắc chắn sẽ sáng hết cả mắt.

Ai dè đợi mãi được có hai chữ, “Không tệ.”

Sau đó đâu? Làm gì có sau đó …

George ngẩn người, thấy Alice vung tay, bộ dạng như chuẩn bị làm việc, “Các thiết bị cơ bản đều đầy đủ, nguyên vật liệu cũng không thiếu, ta làm vài món luyện tay chút.”

Tuy nói là luyện tay, thực ra là thể hiện thực lực của mình trước mặt họ mà thôi.

Người ta đã nói thế rồi, George dĩ nhiên không ngăn cản, ông cười tránh ra một bên, để cô thoải mái chọn nguyên vật liệu.

Thấy Alice đi về phía đá không gian, chủ quản mím môi, mắt giựt giựt. Đây là bảo bối đấy, xài hết rồi là không có nữa đâu! Có tiền cũng không mua được đâu!

Người ta có thể chế ra được thuốc sinh mệnh, như vậy trình độ chế dược chắc chắn không thấp. Nhưng chế dược giỏi đâu có nghĩa là chế trang sức cũng xịn như thế, không thấy tận mắt, ai mà yên tâm cơ chứ.

Chủ quản lo lắng nhìn chằm chằm còn Alice thì thản nhiên hành động.

Bởi vì dùng làm vật phẩm đấu giá, nên bề ngoài rất quan trọng, bởi vậy cô chọn đá Hắc Diệu làm thân nhẫn.

Đá Hắc Diệu là loại đá màu đen, toàn thân cũng ánh đen, nhìn qua trầm ổn và có nội hàm.

Còn mặt nhẫn thì để nguyên khối đá không gian. Alice dùng tinh thần lực thăm dò một chút đã nắm chắc cấu tạo bên trong.

Sau một giây, phương pháp chế tạo phù hợp đã hiện rõ trong đầu cô. Theo thứ tự cô bố trí các tiết điểm, diện tích không gian thứ nguyên cực lớn, cực kỳ ổn định đã hình thành.

“Cái này… cái này là quá nhanh hả?” Chủ quản há mồm trợn mắt, trán đổ mồ hôi hột.

Ông ta không có thiên phú, không học được {thuật giám định} nhưng cũng biết rõ việc phải khai thác không gian thứ nguyên mới có thể tiếp tục “khảm nạm” được.

Mới được mấy phút? Từ lúc cô cầm đá không gian đến giờ chưa được hai phút đó? Sao đã chế xong rồi? Cái này không phải đùa à!

Chủ quản muốn phát khùng rồi.

“Câm mồm.” {Giám định sư} trưởng quát, mắt vẫn chăm chú quan sát, không nỡ rời. “Không gian tận dụng được đến 99,3%  rõ ràng là cao thủ.”

Chủ quản, “???”

Cái gì? Không gian tận dụng được 99,3%? Đùa à, già chừng này rồi nên tai nghễnh ngãng hay sao?!

Trang bị không gian lớn hay nhỏ phụ thuộc vào hai yếu tố.

Thứ nhất, phẩm chất của đá không gian làm nguyên liệu. Bất kể chất liệu gì đều có giới hạn, không thể thay đổi được.

Thứ hai, trình độ của người chế tác, chính là tỉ lệ tận dụng được không gian. Trình độ người chế tác cao, tối đa 6 mét vuông thì cũng tận dụng được đến 5 mét vuông, như vậy hiệu suất 83,3%. Nếu trình độ thấp hơn, tỉ suất lợi dụng được có khi chỉ khoảng 30 – 40% là cùng.

99,3% là khái niệm gì? Đá không gian bị tận dụng hoàn mỹ đến mức không có khoảng cách nào bị bỏ qua cả!

Đừng nói đã từng thấy, nghe cũng chưa từng nghe nói chứ đùa.

“Nhặt được bảo bối rồi.” George cố gắng kìm nén sự vui sướng và kích động trong lòng, nhưng sắc mặt vẫn đỏ lên, xúc động phấn khởi, không cách nào che giấu được!

Ánh mắt {Giám định sư} trưởng nóng rực, nhìn Alice, như nhìn kho báu.

Chỉ có chủ quản xem như người tỉnh táo nhất thì thầm, “Tận dụng được không gian lên đến 99,3%? Chỉ sợ đấu giá chiếc nhẫn xong, người ta lại muốn gặp người chế tác…”

Đương nhiên, điều này là niềm hạnh phúc đầy phiền não, so với lúc phòng đấu giá suy sụp, không có nổi vật phẩm đấu giá đáng nhắc đến.

Theo thời gian trôi qua, cuối cùng chút lo lắng cũng mất tích.

Nhẫn không gian làm xong, Alice bắt đầu chế đến Tháp Khiên có đặc tính [kiên cố], một cái kiếm có đặc tính [sắc bén], một cái giáp vảy có đặc tính [cứng cỏi], một cái vòng cổ có thể tăng cường ma pháp hệ thủy, một chiếc nhẫn có khả năng giảm việc tiêu hao ma lực, ba vật phẩm có thể chứa phép thuật cấp thấp, thủy tinh ma pháp có thể bộc phát lúc cần…

Những thứ này không giống như thuốc sinh mệnh cao cấp nhất, cũng không quá đáng chú ý. Nhưng chất lượng lại vượt xa thông thường, nhu cầu sử dụng cao, có thể dùng để duy trì đấu giá chất lượng cao thường xuyên.

George vô cùng vui mừng, cảm giác mình cực kỳ sáng suốt.

Liên tiếp làm ra mười hai cái trang bị, Alice ngừng tay. Cô nhìn đến ba người bên đấu giá, nhẹ giọng nói, “Dựa theo thỏa thuận lúc trước, trừ đi chi phí nguyên vật liệu, chi phí quảng cáo, lợi nhuận chia 3 – 7. Bên đấu giá 3 phần, ta 7 phần.”

“Ngoài ra ta cần nguyên vật liệu khác nhau số lượng lớn, lần sau tới sẽ đưa danh sách, hi vọng mọi người chuẩn bị sẵn sàng.”

“Giúp ta đổi 20 miếng Long tệ đi. Không có chuyện gì khác thì cứ vậy được rồi.”

George vội hỏi, “Nếu có việc gấp, làm cách nào mới liên hệ được với ngài?”

Alice nghĩ nghĩ, làm một quyển trục ma pháp, rồi nói, “Bên trong này có chứa một tia tinh thần lực của ta. Khi cần liên lạc xé nó là ta cảm nhận được.”

“Vâng.” George nhận quyển trục, khuôn mặt tràn ngập vui vẻ.

Đổi Long tệ xong, Alice dịch chuyển khỏi phòng thí nghiệm.

George trầm tư một lúc, quay qua chủ quản, “Ở vương đô có thương hội cỡ vừa nào?”

“Thương hội Violet, thương hội Hoa Tường Vi, thương hội Odin…” Chủ quản báo ra sáu cái tên.

“Thương hội Odin à?” George khẽ xúc động.

“Quy mô trung bình, hội trưởng Leif, giao dịch chủ yếu là khoáng thạch. Trên danh nghĩa hội trưởng có một cái mỏ quặng ma pháp loại lớn và hai cái loại nhỏ. Còn có bảy cái mỏ kim loại chuyên sản xuất bí ngân, tinh thiết.” Chủ quản báo một lèo tất cả tin tức mình có được.

“Trong sảnh đấu giá, hình như có thấy Leif…” George suy nghĩ chút rồi quyết định, “Trước mắt cứ phái người tìm hiểu xem sao. Cứ nói là ta muốn gặp Leif một lần, xem ông ta đồng ý không.”

“Đồng ý là hay nhất, không thì đổi nhà khác là được.”

Vera hiện tại không còn địa vị như trước. Nên lựa chọn thương hội ưu tiên cỡ trung hơn là cỡ lớn. Dù sao chẳng ai muốn mất mặt, hay bị đối xử lạnh nhạt hết.

Chủ quản thầm thở dài, khẽ đồng ý, “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ hoàn thành tốt.”

Quay lại Clayton, Alice tuyên bố với Ryan, “Sau khi nhận chức xong, ta muốn tổ chức “Lễ hội ẩm thực! (Mỹ thực tiết – tết ăn ngon)”

Ryan không hiểu, hỏi lại, “Lễ hội ẩm thực? Muốn tổ chức như thế nào ạ?”

“Trên thị trấn bày ở bốn phía các món ăn ngon đặc sắc của Clayton, mỗi ngày miễn phí 500 phần, phát cho khách qua đường.” Alice mô tả lại suy nghĩ của mình.

“Sandwich, Cocacola ướp lạnh, gà hoàng kim, bánh mì nhân, kem ly, tất cả đều có, toàn bộ miễn phí hết, giới hạn mỗi người một phần.”

“Không lâu sau sẽ mở quán rượu, nên nhân dịp lễ hội ẩm thực này làm quảng cáo luôn. Có bốn loại rượu khác nhau, khách qua đường có thể chọn một loại để uống.”

Ryan nghe xong sững sờ, các vấn đề liên tục được đưa ra. “Mỗi ngày 500 phần, đây không phải là bội chi sao? Tiền này từ đâu ra bây giờ?”

“Làm cách nào để đảm bảo được mỗi người chỉ được nhận một phần? Có khi nhân lúc hỗn loạn ở mỗi sạp hàng lại trà trộn để nhận nhiều lần thì sao.”

“Rượu lấy đâu ra? Trên thị trấn cũng không có ai cất rượu cả.”

“Dù sao giá rượu cũng hơi cao, vì quảng cáo lại để người ta uống miễn phí, vậy bán cả năm cũng không đủ thu lời lại.”

Chốt lại, Ryan tổng kết, “Tổ chức lễ hội ẩm thực, rất có thể không được như ý. Lãng phí tiền bạc, lại không đạt được kết quả quảng cáo tốt.”

Alice nghiêm túc bảo, “Ta không nghĩ vậy đâu.”

“Bao nhiêu người điên cuồng vì đồ ăn ngon, cũng vì lúc trước có dũng khí ăn một lần. Đến giờ vẫn có những người không mảy may dao động, cũng là vì chưa từng được ăn qua đồ ngon đấy thôi.”

“Ta biết tổ chức lễ hội sẽ rất tốn kém của cải. Nhưng ta cũng tin, nó sẽ cho Clayton những thu hoạch không tưởng.”

“Chuyện này…”

Ryan còn muốn khuyên tiếp, Alice cười tủm tỉm ngắt lời, “Cocacola ướp lạnh, gà Hoàng Kim, bánh mì nhân, kem ly sẽ do cửa hàng thực phẩm cung cấp. Còn sandwich, dùng giá bình thường mua ở chỗ dân cư đi.”

“Ta có cách để đảm bảo mỗi người chỉ có thể nhận được một phần. Còn cụ thể hơn thì không nói cho ông biết được.”

“Rượu cũng sẽ do ta cung cấp, không phiền đến ai cả.”

“Nói cách khác, tổ chức lễ hội ẩm thực, tất cả chi phí đều do ta bỏ ra. Nếu có thể làm cho Clayton nổi tiếng, quảng bá được đồ ăn thức uống ngon lành dĩ nhiên là tốt nhất, nếu như không được thì coi như ta nhận chức vui vẻ mời mọi người ăn vài bữa cơm chứ sao.”

Đã nói đến mức này, rốt cục Ryan không còn cách nào từ chối nữa rồi. Ông ta nhìn chằm chằm vào Alice, hỏi nhỏ, “Trước sau tốn kém bao nhiêu, ngài có tính qua chưa?”

Alice vẩy vẩy tay, trước mặt xuất hiện một túi tiền. Đổ ra một cái, những đồng vàng vun cao như ngọn núi nhỏ, “Chỗ này có 200 đồng vàng, đủ sử dụng cho lễ hội ẩm thực rồi.”

Ryan nhìn đống vàng rực rỡ, trong lòng sợ hãi không thốt nên lời.

Mãi sau ông ta mới hồi thần, cúi người nói, “Tôi hiểu, sẽ dựa theo chỉ thị của ngài mà làm ạ.”

Alice cười cười.

Cô qua lại vương đô và Clayton vài ba lần, Arthur đã mang thủ hạ bình an quay về.

Vừa định lấy cớ đến thăm, ai ngờ đã có người nhanh chân hơn.

Thoáng thấy bóng người quen thuộc, bầy Sư thứ như ngửi thấy mùi rượu, nhiệt tình đón khách, vây xung quanh rồi hít hít ngửi ngửi xem rượu Hỏa Diễm được giấu ở đâu.

“Tản ra đi!” Arthur đen mặt trợn mắt quát.

Ai ngờ đám Sư thứ như hẹn trước, tất cả đều giả lơ. Sau đó lại vây kín không chừa lối đi.

Arthur cảm thấy cực kỳ đau đầu. Kể từ khi bầy Sư thứ mê rượu, càng ngày càng không nghe lời, càng ngày càng khó khống chế.

Alice đẩy nhẹ nhẹ, con Sư thứ chắn đường vô ý dịch hai bước lảo đảo suýt ngã.

Mặt nó ngơ ngẩn như vừa nằm mơ, cái mặt đầy lông mềm mại vô tội “Ta là ai?” “Đây là đâu?” “Chuyện gì mới xảy ra vậy?”

Alice lặp lại chiêu cũ, dịch chuyển dần ra khỏi đám Sư thứ thành một con đường.

Cô bước tới trước mặt Arthur, “Có tâm sự?”

“Dạ, vào trong nói chuyện.” Arthur liếc đám Sư thứ mới quay vào nhà.

Sư thứ đuôi đỏ né tránh ánh mắt ấy, vẫy vẫy đuôi, đùa giỡn với nhau, biểu hiện vô tội cực kỳ.

 

Chương 42 Lãnh chúa mới 7

Alice ngồi đại xuống, không lãng phí thời gian mà lấy ngay túi tiền ra, nói thẳng vào vấn đề, “Chỗ này có 600 đồng vàng, trả trước 3 tháng tiền lương nhé.”

Arthur tròn mắt nhìn qua. Trong túi đầy đồng vàng lấp lánh, đến con mắt cũng phải nheo lại.

Vốn dĩ còn muốn mời mọc người ta, ai ngờ lại trúng kẻ quyết đoán, 600 đồng vàng nói mang là mang ra liền.

Trong lòng Arthur xáo trộn, nhìn Alice không biết nên nói gì.

Bình tĩnh lại, ông ta hỏi thăm, “Khi nào thì bắt đầu?”

“Rất nhanh thôi, đại khái khoảng 3 ngày.” Alice dự tính.

“Tiền đã thanh toán sòng phẳng rồi, bắt đầu từ mai đoàn thám hiểm chính thức được thuê.”

“Công việc hàng ngày thì vẫn như lần trước nói, còn sau khi nhận việc, ta có công tác khác cần giao cho các người.”

“Lễ hội ẩm thực?” Arthur giật mình.

Alice miêu tả kỹ kế hoạch của mình từ đầu đến đuôi.

Nghe nói được ăn ngon, uống rượu ngon miễn phí lại còn tổ chức mấy ngày nữa, Arthur thầm than kẻ có tiền đúng là tùy hứng.

Thấy người ta dòm mình chả khác gì kẻ coi tiền như rác, Alice không thể không nghiêm khắc nhắc nhở, “Tổ chức lễ hội ẩm thực có ý nghĩa rất đặc biệt. Ví dụ như đám Sư thứ đuôi đỏ vậy, uống rượu Hỏa Diễm xong là yêu luôn mảnh đất này, không bao giờ… muốn rời khỏi nữa.”

Arthur nghe xong mặt đen thui, “Đổi ví dụ khác.”

“Sandwich, Cocacola ướp lạnh, gà Hoàng kim, bánh mì nhân, kem ly, người bị đắm chìm trong đó quá nhiều, ví dụ không đếm xuể.” Alice lại thản nhiên nói tiếp, “Những thứ này đều không quan trọng, quan trong chính là làm sao để những người tiềm năng có thể nhấm nháp được lần đầu tiên.”

“Sau đó sẽ nghiện đúng không?” Arthur liếc mắt, có chút thâm ý.

Alice dừng một chút, đột nhiên phát hiện mình vừa lỡ lời. Cô cố gắng tỉnh táo, bình tĩnh trả lời, “Đồ ăn ngon biết sao được.”

Tin cô chỉ có quỷ thôi!

Arthur dĩ nhiên có lý do để nghi ngờ, cả đoàn mạo hiểm đã bị người ta gài bẫy. Ai đó cố ý dụ dỗ đám Sư thứ đuôi đỏ, cố tình không cho bọn họ rời đi.

Alice vẫn thản nhiên nói tiếp, “Tóm lại, kế hoạch chính là như vậy. Đến lúc ấy sẽ có người dân bày quầy hàng, còn đoàn Sư thứ đuôi đỏ phụ trách duy trì trật tự là được,”

Nói xong, cô đứng ngay dậy, dùng bộ pháp di chuyển nhanh như điện.

“Chờ chút.”

Sau lưng có tiếng nói, Alice dừng bước, không quay đầu lại.

Sau đó, cô nghe Arthur hỏi, “Đã nói trước mỗi tháng sẽ cấp mười thùng rượu hỏa diễm miễn phí, vậy rượu đâu?”

Hóa ra chỉ tìm cô đòi rượu.

Alice nhẹ nhàng thở ra, “Tạm thời chưa có nguyên vật liệu ở đây, đợi hai ngày nữa ủ xong ta sẽ đưa tới.”

“Vậy thì hay quá.” Arthur gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Alice tranh thủ tạm biệt rồi rời khỏi.

Nhìn khách hàng vội vàng đi xa, Arthur thì thầm, “Nếu như có tiền lương để trả dài hạn ổn định như vậy, định cư ở Clayton cũng tốt.”

“Nói sau vậy,” ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng đầy phiền muộn, “Nhìn tình hình bầy Sư thứ bây giờ, muốn đi đâu cũng đi không được.”

Tạm biệt Arthur, Alice tới chỗ nhà đấu giá Vera.

Khi cô xuất hiện trong phòng thí nghiệm không có ai ở đó cả.

Alice không vội gọi người, cô ngồi đấy bắt đầu liệt kê danh sách.

“Ma pháp bình thường có bốn loại thuộc tính Thủy Hỏa Phong Lôi, rượu thì cứ ứng với bốn loại đó là được rồi.”

Trong đầu có hàng ngàn cách điều chế, rất nhanh Alice đã chọn được một cách.

“Hỏa Diễm tửu, vị thuần, dùng lâu dài có thể gia tăng được năng lực khống chế thuộc tính Hỏa.”

“Thanh tửu, hương vị rất nhẹ, giống đồ uống bình thường, dùng lâu dài sẽ gia tăng khả năng khống chế Thủy.”

“Tam Nhật túy (ba ngày say) có tác dụng chậm nhưng rất dài, uống xong có cảm giác bay bổng, dùng lâu dài sẽ tăng khả năng khống chế Phong.”

“Lôi quả tửu, vị cay nồng, cực kỳ đã, dùng lâu dài có thể gia tăng được khả năng khống chế thuộc tính Lôi.”

Thuộc tính bao hàm bên trong, nếu có nhà mạo hiểm muốn tăng thực lực lên nhanh chóng, chắc chắn sẽ mua nhiều.

Mặt khác, mỗi loại rượu đều có đặc sắc riêng, hương vị hoàn toàn khác nhau. Tránh được cái này cũng không né được cái kia, luôn sẽ có một loại rượu làm người ta không thể không bỏ tiền ra được.

Ghi rõ nguyên liệu dùng cho từng loại rượu, Alice chợt nhớ tới một việc, “Cocacola bán chạy vậy? Nếu bán trà sữa thì sao nhỉ? Không biết sẽ biến đổi ra sao nữa?”

Đúng lúc, chủ quản nghe thấy tiếng động trong phòng thí nghiệm nên vào xem.

Thấy bóng người quen thuộc trong phòng, ông ta đóng cửa lại nhiệt tình thăm hỏi, “Chào quý cô Alice.”

“Đây là danh sách, ông xem thử đi.” Vừa nói, Alice vừa đưa tờ giấy ra.

Chủ quản nhận lấy, nhìn lướt qua, đều hiểu được, “Đây là những nguyên vật liệu thông thường, chuẩn bị rất nhanh, để tôi sai người đi mua.”

“Đơi chút.” Alice gọi lại, “Có cách nào thu mua được nhiều hồng trà không?”

Cẩn thận suy nghĩ, chủ quản mất một lúc mới cho câu trả lời thuyết phục, “Có thể, nhưng cần chút thời gian. Nếu như cho tôi mười ngày, chắc chắn có thể có ba cân hồng trà thượng đẳng.”

Alice, “…”

Mười ngày, ba cân, dĩ nhiên là chênh lệch với cái rất nhiều mà cô muốn quá lớn.

“Hồng trà khó thu mua vậy sao?” Cô hiếu kỳ hỏi lại.

Chủ quản cười cười, “Dù sao cũng là xa xỉ phẩm, sản lượng không cao.”

“Thôi vậy, chuẩn bị ở danh sách ta đưa trước đi. Còn hồng trà…” do dự một chút, Alice mới nói, “Chuẩn bị cho ta một cân, phải là loại thượng đẳng nhé.”

“Vâng”. Chủ quản trịnh trọng trả lời rồi cung kính rời khỏi phòng.

“Nếu đã không có cách nào bán ở quy mô lớn như vậy, thì cứ tự làm trà sữa cho mình uống vậy. Alice quyết định.

Thoáng cái đã qua hai ngày.

Đã đến lúc Alice kế thừa tước vị, ngày nhận lãnh chúa, Ryan chạy tới hỏi, “Hộ tịch ngày xưa ở đâu?”

Alice ngây người. Ở thế giới này đã hai tháng, đến giờ không ai hỏi cô hộ khẩu, nên cô đã quên mất rồi, chính mình làm gì có hộ khẩu chứ.

“Không có hộ tịch.” Cô buồn bã, nghiêm túc mà nói hươu nói vượn, “Ta là cô nhi, được người ta nuôi dưỡng, từ nhỏ lớn lên ở trong rừng.”

“Mấy tháng trước, người nuôi dưỡng ta đã qua đời ngoài ý muốn, bởi vậy mới rời khỏi rừng, định đến thị trấn ở lại.”

“Trên đường đi không phân biệt được phương hướng, vô tình gặp được lãnh chúa nên mới đi theo đến Clayton.”

Logic rõ ràng, có tình có lý, câu chuyện tự biên tự diễn khiến Alice cũng tự thuyết phục chính mình.

“Ra là vậy.” Ryan gật đầu, “Tôi hiểu rồi.”

Alice không yên tâm hỏi lại, “Tình huống của ta như vậy, có thể kế thừa tước vị không?”

Ryan nghiêm trang trả lời, “Lần đầu gặp mặt, tôi cũng đã từng nói. Chỉ cần có năng lực, ai cũng có thể trở thành người đề cử. Chỉ cần phù hợp điều kiện, làm cho lãnh chúa đại nhân vừa ý, thì ai cũng có thể kế thừa tước vị.”

Xem ra là không sao rồi. Alice hiểu ngay.

“Vậy tôi đi làm việc.”. Ryan hành lễ, rồi rời khỏi.

“Rốt cục cũng có thể làm lãnh chúa được rồi.” Alice vui vẻ.

Dưới sự sắp xếp của Ryan, việc chuẩn bị đâu ra đấy.

Ngày tổ chức nghi thức, trời mới tảng sáng, cửa hàng thực phẩm đã bị gõ vang.

Alice lồm cồm bò khỏi giường, ngáp ngắn ngáp dài ra mở cửa.

Cửa vừa hé, thị nữ đã ùa vào như ong vỡ tổ.

Alice, “???”

Ryan giải thích ngay, “Nghi thức nhậm chức cần trang phục lộng lẫy, cho nên trước đó tắm rửa thay đồ, đổi lại cách ăn mặc.”

Alice, “…”

Việc này cô chưa từng nghe nói nha!

Nhưng đã đến nước này rồi, Alice cũng đành chịu, “Được rồi, quá rắc rối, ta không phải lãnh chúa hợp cách.”

Cô chỉ có thể lẳng lặng phối hợp.

Đám thị nữ rửa mặt rồi thay đồ.

Mỗi bộ lễ phục thử một lần, cuối cùng chọn bộ màu tím nhạt. Mái tóc bạc được buộc cao lên, cài đồ trang sức nhã nhặn, xức một chút nước hoa.

Tâm trạng khó chịu, sắc mặt đen thui, lúc nào cũng có thể bùng phát.

Nhìn trang phục được chọn cho lãnh chúa nhậm chức, ánh mắt Ryan kích động, “Tiểu thư Alice, ngài đẹp quá.”

Mái tóc bạc sáng bóng, lấp lánh dưới ánh mặt trời, đẹp thanh thoát. Khuôn mặt cân đối, xinh xắn không nói nên lời.

Cố gắng bình tĩnh lại, Ryan khom người nói, “Mời theo tôi.”

Xe ngựa đã đợi sẵn ngoài cửa.

Vào thùng xe ngồi vững, ngựa chạy nhanh tới đích.

Đúng 10 giờ sáng ở phủ lãnh chúa.

Trước mặt các khách quý, huân chương đại biểu cho quyền lợi cùng vinh quang của quý tộc, do Gretel trực tiếp chuyển giao cho Alice.

“Hãy giúp Clayton trở nên phồn hoa hơn nhé.” Gretel dặn dò tha thiết.

“Yên tâm, tôi nhất định sẽ làm được.” Alice trịnh trọng hứa hẹn, cài huân chương lên lễ phục.

Từ thời khắc này, cô đã chính thức trở thành lãnh chúa.

Nghi thức chuyển giao kết thúc rất nhanh.

Lãnh chúa vừa nhậm chức – Alice, cô đi tới trước mặt hai vị khách quý, gửi lời mời, “Ngay sau hôm nay, Clayton sẽ tổ chức lễ hội trong năm ngày, các ngài ở lại tham dự chứ?”

Một vị khách quý, Nam tước Evan từ chối nhã nhặn, “Công việc của lãnh địa quá bận rộn, nên vội vàng trở về, không thể quấy rầy được rồi.”

Vị khách quý thứ hai, bá tước Bork thì rất vui vẻ tham dự, chỉ là không thích đi cùng ai. Nghe vậy xong cười cười nói, “Ta có mang theo thị vệ, cứ để ta đi dạo tùy ý là được. Ngài mới nhậm chức chắc cũng có nhiều việc cần xử lý.”

“Vậy được rồi, chúc hai vị đi đường vui vẻ.” Alice không để tâm lắm, nhìn hai người rời khỏi.

Họ đi rồi, Gretel nói nhỏ, “Nghi thức chuyển giao cần hai vị quý tộc chứng kiến mới được công nhận.”

“Mời hai vị này, bất kể là vì danh nghĩa Nam tước Evan, hay là bá tước thống lĩnh Bork, đều là vì gần Clayton.”

“Quan hệ tốt với bọn họ, cũng giúp cho lãnh địa có được sự hỗ trợ.”

Alice chớp chớp mắt, quay lại hỏi, “Lúc ngài còn làm lãnh chúa, quan hệ với bọn họ thế nào?”

Gretel cười thiếu tự nhiên, “Cũng không tồi, xem như là bạn bè đi.”

“Vậy trong thời gian đương nhiệm, đã được viện trợ phương diện nào rồi?” Alice tò mò.

Một sự im lặng chết chóc, trong phòng mãi không có ai lên tiếng.

Ryan khẽ ho một tiếng, khéo léo giải thích, “Đại nhân Gretel có quan hệ với bọn họ, tuy không được chỗ tốt gì, nhưng bọn họ cũng chưa từng làm khó dễ chúng ta!”

“Clayton không thiếu lương thực, nhà nào cũng có thể tự cấp tự túc. Nhưng vấn đề chính là, lương thực dư thừa ăn không hết, bán không được, thu nhập của dân trong thuộc địa không thể nâng cao được.” Alice buồn bực, “Tình huống như thế, bọn họ có muốn làm khó dễ cũng khó mà làm được!”

Chết đói không được, nhưng giàu cũng không nổi, hoàn cảnh của Clayton cứ bất tiện như vậy.

“Thế nhưng mà…”Ryan muốn nói gì đó, lại bị Gretel ngăn lại.

Ông ấy không thể không thừa nhận, “Cô nói đúng, có lẽ là do ta sai.”

“Nhưng không có khả năng làm cho lãnh địa thay đổi tình trạng này, ta chỉ có thể cố hết sức để Clayton không gây thù hằn, tránh cho tình cảnh trở nên tồi tệ hơn.”

“Hiện tại toàn bộ công việc trong lãnh địa đều do cô làm chủ, có dự tính gì không?”

Alice trả lời cẩn thận, “Không cần quá để ý vào việc ngoại giao. Nếu như Clayton thịnh vượng, sẽ không thiếu người muốn tiếp cận đâu.”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion3 Comments

  1. huhu 1 chap bị lặp rồi nàng ơi. hóng đến mùa lễ hội ẩm thực quá. thank nàng đã edit. chúc cả nhà mình mạnh khỏe

  2. Bị trùng 1 chương rồi TT_TT. Cứ tưởng bản thân nhầm,ra vô mấy lượt.
    Hy vọng qua lễ hội Alice sẽ thu hút được nhiều nhân tài ở lại với mảnh đất Clayton này .

  3. Haha. Vậy là lễ hội ẩm thực đã bắt đầu. Ta nghĩ sau này 2 bá tước đòi rời khỏi này chắc sẽ hối hận lắm đây. Những câu Alice nói cũng đúng. Bạn bè mà chẳng giúp ích được gì thì cũng chả cần. Sau này có khi muốn chạy đến Clayton ấy chứ. Keke

    Tks tỷ ạk

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: