Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 35+36

8

Chương 35: Lãnh chúa mới 1

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Bầy Sư thứu được thu xếp ở góc Tây Bắc.

Vì để tránh cho va chạm cư dân, Mary liền dứt khoát trụ gần, chăm sóc chúng nó.

Tối hôm đó, cô theo thường lệ đốt lửa, gặm bánh mì trắng làm bữa ăn đêm. Bỗng nhiên lỗ tai giật giật, nghiêng người sang, “Ai?”

“Chào cô, tôi tên Alice, là Pháp sư Quang Minh trong trấn.” Alice ôm thùng gỗ, cách xa xa, không tự tiện tới gần.

“Là cô.” Sắc mặt Mary thoáng hòa hoãn.

Cô nhớ rất rõ ràng, trong quá trình chiến đấu, đồng bạn Sư thứu của mình đã mất đi chân trước. Nếu không phải trong trấn đúng lúc có Pháp sư Quang Minh, thì có chạy tới học viện Hoàng Gia, cũng không nhất định tới kịp để tiếp nhận trị liệu.

“Chuyện gì?” Mary hỏi.

“Mấy ngày trước tôi không phải đã trị liệu cho đoàn viên trong đoàn thám hiểm, còn cầm một khoản thù lao sao?” Alice giải thích.

“Trưởng đoàn Arthur quá khách khí, cho tiền xem bệnh phá lệ phong phú, tôi cũng không tốt không biểu thị gì. Này không, nhưỡng rượu Hỏa Diễm, đặc biệt đưa tới.”

“Rượu này tính ôn hòa, uống có chỗ tốt với Sư thứu đuôi đỏ.”

Vừa nói, cô vừa mở nắp thùng gỗ ra.

Thoáng chốc, mùi rượu nhè nhẹ lan tỏa ra.

Chờ nghe được mùi, Sư thứu đuôi đỏ tốp năm tốp ba tụ tập tới, biểu tình có chút nóng nảy không nhịn nổi.

Mary vốn định từ chối nhã nhặn, nhìn thấy bộ dáng thèm thuồng không có tiền đồ của bầy Sư thứu, đành phải nuốt lời về, “Cảm ơn.”

“Không khách khí.” Alice đặt thùng gỗ xuống, lại lui ra một khoảng cách.

Hầu như là trong nháy mắt, bầy Sư thứu vội vàng xông lên, cúi đầu nốc ừng ực.

So với hình thể của Sư thứu đuôi đỏ, thùng gỗ lộ ra phá lệ nhỏ nhắn. Lại là vì uống một ngụm rượu Hỏa Diễm, mấy cái đầu to chen tới chen lui, con nào cũng không chịu nhường.

“Đều dừng lại cho ta!” Ở trước mặt người ngoài chen thành một đoàn, Mary cảm giác hết sức mất mặt.

Alice hợp thời đề nghị, “Nếu không lấy thêm mấy cái chậu gỗ đến, để mỗi con Sư thứu đều nếm thử?”

“Cũng tốt.” Ra lệnh cho bầy Sư thứu an phận lại, Mary vội vàng đi lấy chậu gỗ.

Chỉ chốc lát sau trở về, đặt trước mặt mỗi con Sư thứu một cái, để bọn chúng xếp thành hàng.

Kế tiếp, Mary nâng thùng gỗ lên, tự mình rót rượu.

Ba con Sư thứu đầu tiên ngoan ngoãn đứng đấy, đợi cô phân phối. Đến con thứ tư, đó là một con ma nhân tinh nổi danh, đặc biệt thích làm nũng.

Thấy Mary tới, nó một hồi dùng đầu thân thiết cọ, một hồi dùng đầu lưỡi liếm, giúp rửa mặt, liền mong có thể được nhiều thêm một ngụm rượu Hỏa Diễm.

Mary cho tới bây giờ chưa từng được đối đãi nhiệt tình như vậy, “. . .”

Cô không giữ vững được, lặng lẽ cho thêm một chút.

Lần này xem như chọc tổ ong vò vẽ! Sư thứu đằng sau học theo, con này muốn cọ mặt, con kia cho sờ đuôi, ân cần vô cùng.

Còn có vật cưỡi của cô – “Lena”, trực tiếp ra hiệu cô leo lên lưng. Xem ra hình như là dự định mang cả người lẫn thùng chạy đi, uống sạch rồi về.

Các con Sư thứu khác nghiêm phòng tử thủ, kiên quyết không cho Lena đạt được.

Mary bị liếm tới liếm lui, toàn thân trên dưới ướt chèm nhẹp.

Cuối cùng, cô không thể nhịn được nữa, gầm nhẹ, “Xếp thành hàng! Không được nhúc nhích! Không nghe lời không có uống!”

Lúc này đám Sư thứu mới trở nên ngoan ngoãn.

Mary chia đều rượu còn dư lại cho Sư thứu đuôi đỏ. Đương nhiên, lúc đi ngang qua vật cưỡi nhà mình, trông thấy ánh mắt tội nghiệp của nó, cũng không nhịn được lén cho thêm một chút.

Đợi đến khi chia xong, cô đã đầu đầy mồ hôi, mỏi mệt vạn phần, “Uống đi.”

Bầy Sư thứu an phận uống trong chậu gỗ của mình, rốt cuộc không tranh đoạt nữa.

Alice mỉm cười nói, “Quá tốt rồi, xem ra chúng nó rất thích.”

Mary mặt không biểu tình, trong lòng tự nhủ, nào chỉ là thích? Vì được uống thêm một ngụm, quả thực là dùng hết tất cả chiêu số làm nũng!

Sư thứu từ trước đến nay cao ngạo, dù đối mặt với đồng bạn mình công nhận, cũng thường xuyên hờ hững lạnh lùng. Lúc nào mà giống như bây giờ, bụng, cánh, đuôi tùy tiện sờ?

Nếu không phải Sư thứu đuôi đỏ là ma thú trung cấp, có thể phân biệt đồ ăn có độc hay không, cô đều phải hoài nghi đối phương có phải đã bỏ thuốc trong rượu hay không!

“Cám ơn cô đã đưa rượu tới.” Mary lại nói cảm ơn.

“Việc nhỏ thôi.”

Trong lòng Alice hiểu rõ, bầy Sư thứu căn cứ theo thuộc tính khác biệt, bề ngoài sẽ hiện ra đặc thù khác biệt.

Tỷ như Sư thứu đuôi đỏ, chính là điển hình mang thuộc tính Hỏa. Nếu là Sư thứu đuôi lam, thì là thuần túy thuộc tính Phong.

Sư thứu thuần một sắc đuôi đỏ trong đoàn thám hiểm, bây giờ từng con đều đang uống rượu Hỏa Diễm. . .

“Nghe nói bọn họ dự định sáng mai lên đường, rời khỏi Clayton?” Ý niệm mới vừa nhen nhuốm, cô đột nhiên cười.

**

Hôm sau, trời mới vừa tờ mờ sáng, Arthur thông báo cho các đoàn viên rời giường, tập hợp.

“Không vội, đợi thêm một chút. Nếu không ăn sáng rồi lại đi?” Gerry đề nghị.

Đoàn viên không hiểu, kinh ngạc nhìn xem hắn.

Duy nhất biết chuyện là Arthur lắc đầu, nhẹ giọng nói, “Không cần chờ, muốn tới đã sớm tới.”

Gerry không khỏi nhụt chí, trong miệng lẩm bẩm thì thầm, “Sao cô ấy lại không nghe khuyên bảo vậy? Clayton có gì tốt?”

Arthur cũng không hiểu rõ.

Anh thừa nhận, mời đối phương vào đoàn đúng thật là có tư tâm. Trải qua lần gặp nạn này, anh rõ ràng nhận thức được, trong đoàn thiếu Pháp sư Quang Minh chính là không được. Trùng hợp gặp được phù hợp, thế là thuận thế phát ra lời mời, hy vọng đối phương gia nhập.

Dựa theo anh suy tính, đẳng cấp Pháp sư của Alice hẳn là khoảng cấp 45.

Pháp sư Quang Minh, một thân một mình, rất dễ bị để mắt tới. Gia nhập đoàn thám hiểm, chẳng những có thể có được một con Sư thứu đuôi đỏ miễn phí, mà còn có đồng bạn đáng tin bảo vệ, như thế nào cũng an toàn hơn một mình.

Rõ ràng việc này đều có lợi cho tất cả mọi người, nhưng Alice lại chính là không chịu nhả ra.

Arthur kiên nhẫn đợi ba ngày. Bây giờ kỳ hạn đã qua, anh đã mất kiên nhẫn, “Không chịu gia nhập thì thôi. Vừa vặn muốn đi Đế Đô, trên đường lại nhận người.”

Anh rất có thành ý, hết lần này đến lần khác đối phương không cảm kích, vậy liền không miễn cưỡng.

Trong lúc trò chuyện, đoàn người đã đi đến góc Tây Bắc trong trấn.

Thấy trưởng đoàn đến, Mary lập tức hạ lệnh cho bầy Sư thứu, “Tập hợp.”

Một giây sau, bầy Sư thứu ngậm chậu gỗ (thau cơm), ngoan ngoãn xếp thành hàng.

Các đoàn viên, “???”

Arthur cũng kinh ngạc, “Xảy ra chuyện gì?”

Mary hơi xấu hổ, “Từ tối qua ăn xong bữa khuya, liền biến thành thế này. . .”

Đi đến đâu cũng đều muốn ngậm theo chậu gỗ, một chốc đều không ròi người.

Kêu chúng nó bỏ xuống, từng con đều mặt mũi tràn đầy không tình nguyện. Thật giống như không có chậu gỗ, ăn cơm liền không có phần của chúng nó vậy.

Mary nghĩ, mình cũng không có bỏ đói chúng nó ah, sao đều lo lắng không có cơm ăn?

“Ăn khuya?”

“Pháp sư Quang Minh đưa tới một thùng rượu Hỏa Diễm, nói là tiền thù lao trị liệu cho quá phong phú, trong lòng băn khoăn.”

Trong lòng Arthur căng thẳng, bước nhanh lên trước, kiểm tra tình trạng vật cưỡi.

Từng con đều lông đuôi ngăn nắp xinh đẹp, quanh thân nguyên tố Hỏa dồi dào lại không cuồng bạo, lẳng lặng tập hợp cùng một chỗ. Sư thứu đuôi đỏ trông rất tinh thần, trạng thái tốt trước nay chưa từng có.

Không có việc gì.

Trong lòng Arthur buông lỏng, lại hỏi, “Chỉ uống rượu?”

“Đúng.” Mary gật gật đầu, “Em vốn định từ chối, nhưng bầy Sư thứu rất thích, muốn đoạt lấy uống, cho nên. . .”

Không thể kiên trì tới cùng.

Arthur xưa nay hào phóng, nghe vậy không thèm để ý nói, “Chỉ là thích rượu thôi, đến lãnh địa khác lại mua cho chúng nó.”

Anh nhìn nhìn sắc trời, thuận miệng nói, “Kêu Sư thứu bỏ chậu gỗ xuống, nên lên đường.”

Ai ngờ, bầy Sư thứu ngày xưa coi như nghe lời, hôm nay lại phá lệ không phối hợp.

Tính tính tốt thì đặt chậu gỗ xuống, chậm rãi di chuyển ra ngoài dịch, nhưng luôn ba bước quay đầu một lần, lúc quay đầu nhìn chậu gỗ, trong ánh mắt tràn đầy lưu luyến.

Tính tình kém thì trực tiếp nằm xuống đất, không nhúc nhích. Nếu có thể mở miệng nói chuyện, ý kia đại khái là —— muốn đi ngươi đi, ta không đi.

Các đoàn viên sắp khóc. Mặc dù bình thường vật cưỡi có thái độ lãnh đạm, nhưng tốt xấu gì mệnh lệnh sẽ nghe. Ngày hôm nay ngược lại tốt, nói cái gì đều không để ý đến, quyết tâm giả trang không nghe thấy.

Gerry đầy mặt cầu xin, sắp phát điên, “Em cảm thấy em lại giục nó lên đường, A Bộ sẽ cân nhắc giải tán với em.”

A Bộ là tên vật cưỡi của anh, giống đực, 13 tuổi, tính tình vốn đã không tốt, lúc này ánh mắt nhìn anh đều tràn đầy ghét bỏ.

Gerry đặc biệt ủy khuất, cảm giác mình như cô vợ nhỏ, lúc nào cũng có thể bị vứt bỏ.

Cái khác đoàn viên biểu lộ quái lạ, khe khẽ bàn luận, “Ép buộc chúng nó lên đường, có thể dứt khoát bãi công không làm hay không?”

“Tớ thề, con tớ cho tới bây giờ đều chưa từng dùng ánh mắt lãnh khốc như vậy nhìn tớ.”

“Vật cưỡi của tớ đều không làm nũng, các cậu dám tin không?”

Yên tĩnh như chết, biểu hiện dị thường của bầy Sư thứu làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy trong lòng bất an.

Trầm ngâm một lát, Arthur đề nghị, “Nếu không tôi lại đi mua chút rượu Hỏa Diễm, cho chúng uống thật sảng khoái?”

Vừa dứt lời, Sư thứu đuôi đỏ đồng loạt nhìn qua, con mắt lóe sáng lấp lánh.

Vật cưỡi của anh lại càng là duỗi chân trước ra, nhẹ đẩy đẩy. Ý kia rõ ràng là, “Nhanh đi đi!”

Arthur, “. . .”

Anh chỉ là có hoài nghi, thử thăm dò nói một câu. Không nghĩ tới bầy Sư thứu lại phản ứng mãnh liệt, nhiệt tình cực độ tăng vọt như vậy.

Mary chợt nhớ lại, “Nói đến, Pháp sư Quang Minh giống như từng nhắc đến, rượu cô ấy tặng ôn hòa, uống có chỗ tốt với Sư thứu đuôi đỏ.”

“Alice. . .” Arthur thấp giọng thì thầm, mặt mày lạnh mấy phần.

**

Sáng sớm, tiệm vừa mở cửa, liền gặp được mấy vị khách ngoài ý liệu.

“Trưởng đoàn Arthur? Không nghĩ tới lại gặp mặt.” Alice lên tiếng chào hỏi.

Arthur không có tâm tình vòng quanh, gọn gàng dứt khoát đặt câu hỏi, “Cô đã làm gì bầy Sư thứu?”

Đoàn Sư thứu đuôi đỏ sở dĩ có danh tiếng vang dội, một bộ phận nguyên nhân rất lớn là bởi vì đoàn viên có được Sư thứu đuôi đỏ làm vật cưỡi. Nếu bầy Sư thứu tập thể bãi công, thực lực của đoàn thám hiểm chợt hạ xuống, hậu quả khó mà lường được.

“Rượu Hỏa Diễm có hương vị thuần hậu, uống vào có thể gia tăng năng lực khống chế thuộc tính Hỏa. Trưởng đoàn Arthur ra tay hào phóng, để tỏ lòng cảm tạ, đặc biệt làm một thùng đưa đến cho bầy Sư thứu.” Nói, trong đôi mắt Alice tràn ra mỉm cười.

Arthur nhẫn nhịn nửa ngày, nghẹn không ra một câu.

Người ta có ý tốt, miễn phí tặng rượu, bầy Sư thứu uống vào chỉ có chỗ tốt không có chỗ xấu, anh còn có thể nói gì? Trách cô ấy cố ý dùng rượu ngon dụ hoặc sao?

Muốn trách chỉ có thể trách Sư thứu nhà mình định lực không đủ, uống còn muốn uống nữa, hoàn toàn bị rượu ngon ôm lấy hồn!

“Nói giá đi.” Lúc giọng nói vang lên, mơ hồ mang theo tiếng nghiến răng.

“Không cần trả tiền, rượu không đủ uống tôi có thể cho thêm một thùng.”

Sắc mặt Arthur căng cứng, “Một thùng không đủ.”

Alice lộ ra khó xử.

Gân xanh trên trán Arthur nổi lên, anh hít sâu một hơi, tức giận nói, “Có điều kiện gì? Nói thẳng.”

“Rượu Hỏa Diễm là hàng không bán, không bán ra bên ngoài. Chỉ là nếu đoàn Sư thứu đuôi đỏ nguyện ý tiếp nhận cho thuê, trường kỳ trú đóng ở Clayton, tôi ngược lại thật ra có thể định kỳ đưa cho mọi người mấy thùng.” Alice nghiêm mặt nói.

Arthur còn chưa kịp trả lời, Gerry tính tình vội vàng xao động đã đoạt trước một bước kêu ra tiếng, “Đùa gì vậy!”

Đã từng có vị Bá tước muốn thuê đoàn thám hiểm Sư thứu đuôi đỏ, bọn họ đều không đồng ý. Lãnh địa Nam tước thì càng đừng nói, không có khả năng.

Vừa dứt lời, phía sau chịu một trảo không nhẹ không nặng.

Gerry hơi mộng, vô thức nghiêng đầu qua.

Chỉ thấy Sư thứu đuôi đỏ theo tới thu hồi chân trước, hung dữ nhìn hắn. Ánh mắt kia rõ ràng là đang nói, “Cho ngươi một cơ hội, một lần nữa tổ chức lại ngôn ngữ.”

Gerry, “. . .”

 

Chương 36: Lãnh chúa mới 2

Arthur thu hết thảy hết vào mắt, trong lòng càng phát ra khó chịu —— anh nơi nào có cơ hội lựa chọn? Nếu không đồng ý, bầy Sư thứu đuôi đỏ sợ là sẽ muốn bạo động.

Lấy lại bình tĩnh, anh tỉnh táo lại, liên tiếp ném ra nghi vấn trong lòng, “Nếu đồng ý ở lại, tính là tiếp nhận ai thuê? Bình thường làm việc gì?”

“Thuê đoàn thám hiểm, một tháng cần thanh toán 200 đồng vàng, không nói hai giá, số tiền này ai ra?”

“Đoàn viên ở đâu? Bầy Sư thứu thu xếp thế nào? Trọng yếu nhất chính là, ngài Lãnh chúa sẽ đồng ý sao?”

Alice mỉm cười nói, “Xin được tự giới thiệu lại, tôi tên Alice, Pháp sư toàn hệ, sắp kế nhiệm tước vị Lãnh chúa.”

Toàn thân Arthur chấn động, hơn nửa ngày mới nói, “Hóa ra hết thảy đều là đã kế hoạch tốt.”

“Tôi rất tán thành thực lực của mọi người, thật lòng hy vọng đoàn thám hiểm có thể gia nhập Clayton.” Alice nghiêm túc tỏ thái độ.

Nghe nghe, Gerry phát giác không thích hợp, lời thuyết phục này sao nghe quen tai vậy? Lại nghĩ nghĩ, đây không phải là lúc anh khuyên Alice vào đoàn đã nói sao?

Nếu bị trưởng đoàn biết, khẳng định sẽ bị đánh. . .

Gerry cụp đầu co lại ở một bên, tận lực giảm bớt cảm giác tồn tại.

“Công việc thường ngày là gì? Mỗi tháng 200 đồng vàng tiền thuê thanh toán thế nào? Trả lời vấn đề của tôi.” Mi tâm Arthur nhíu chặt.

Alice trả lời từng vấn đề một, “Ở lại, phân thành 3 tốp tuần tra trong trấn, bảo vệ an toàn cho cư dân trong trấn, ngăn cản đánh nhau ẩu đả, thỉnh thoảng cưỡi Sư thứu đuôi đỏ, ra ngoài buôn bán, vận chuyển hàng hóa.”

“Tiền thuê 200 đồng vàng? Không có vấn đề, cứ đầu mỗi tháng tôi sẽ thanh toán đúng hạn.”

“Nhà thám hiểm có thể tìm một nơi hẻo lánh yên tĩnh để ở, sinh hoạt cùng với Sư thứu.”

“Mặt khác, rượu Hỏa Diễm mỗi tháng cung ứng miễn phí mười thùng. Nếu cần mua nhiều hơn, thì 2 đồng vàng một thùng.”

Làm việc dễ dàng, không có nguy hiểm quá lớn. Nếu không quỵt tiền thuê, vậy thì ở lại cũng khá tốt.

Nghĩ tới đây, Arthur trịnh trọng đồng ý, “Đồng ý.”

Sau khi xác định thuê mướn rồi, hai bên nói chuyện tùy ý hơn nhiều.

Arthur bày tỏ, “Lần này tới, vốn là tìm kiếm thảo dược quý hiếm cho Dược sư cao cấp. Hiện tại nhiệm vụ thất bại, như thế nào cũng phải trở về một chuyến, báo cho cố chủ một câu trả lời.”

“Nhưng cô yên tâm, ta chỉ đem đi hai người. Đoàn viên còn lại, Sư thứu để lại, nghe cô phân công.”

Cuối cùng anh hứa hẹn, “Chuyện vừa giải quyết xong, tôi sẽ mau chóng chạy về.”

“Được.” Alice sảng khoái đồng ý.

Vì có thể thuận lợi xuất hành, Arthur da mặt dày xin cô rượu Hỏa Diễm.

Mục tiêu đã đạt thành, Alice cũng không tính toán chi li, sảng khoái lấy thùng gỗ trong nhẫn không gian ra.

Sau khi nói cám ơn, một đoàn người Arthur rời đi.

Trở lại góc Tây Bắc, đút cho mỗi con Sư thứu hai ngụm rượu Hỏa Diễm, chúng nó lập tức trở nên vừa ngoan lại nghe lời, nói cái gì đều làm theo.

Arthur đã tuyệt vọng với đám tửu quỷ này rồi.

“Trưởng đoàn, thật muốn ở tại Clayton sao?” Gerry có chút khó chịu. Muốn anh nói, chính mình khổ luyện võ nghệ, cũng không phải là vì một ngày kia vì Nam tước mà cống hiến sao?

Arthur chỉ chỉ bầy Sư thứu, mặt không biểu tình, “Cậu hỏi xem chúng nó có chịu rời đi hay không.”

Gerry nhất thời á khẩu không trả lời được.

“Còn nhớ rõ lúc trước vì sao không có tiếp nhận Bá tước thuê không?” Đôi mắt Arthur buông xuống, tự hỏi tự trả lời, “Bởi vì hắn không có cách nào mỗi tháng chi ra 200 đồng vàng, muốn cò kè mặc cả, chém đứt một nửa.”

“100 đồng vàng không đủ để chèo chống chi tiêu của đoàn đội, tôi không thể không từ chối.”

“Nếu Alice kế nhiệm Lãnh chúa, thật sự có thể trả nổi tiền thuê, ở lại chưa hẳn không phải là một chuyện tốt.”

“Đừng quên, lần này đi dãy núi U Minh tìm kiếm thảo dược, có người vĩnh viễn ở lại trên núi. Lần sau có thể là cậu, có thể là tôi, cũng có thể là ai cũng không trốn thoát.”

“Có thể dễ dàng kiếm tiền, ai tình nguyện cầm đầu mình ra làm việc?”

Gerry bị thuyết phục, không phản đối nữa.

Có lẽ từ nay về sau, bọn họ sẽ nghênh đón cuộc sống hoàn toàn mới.

Đáy lòng Arthur nổi lên một tia gợn sóng, lúc này cao giọng nói, “Gerry, Bryan, đi cùng tôi.”

“Lúc tôi không có ở đây, Mary phụ trách công việc trong đoàn, tất cả mọi chuyện do cô ấy định đoạt.”

“Đều an phận một chút, đừng gây chuyện, chờ tôi trở lại.”

Mọi người cùng đáp lại.

Lúc này Arthur mới kêu Gerry, Bryan, cưỡi lên vật cưỡi của mình lên đường.

**

Đưa tiễn một đoàn người Arthur, gương mặt Alice sụp đổ, “Một tháng 200 đồng vàng? Ra giá đủ hung ác.”

“Chúng ta thuê nổi không?” Katherine lo lắng, “Việc kinh doanh trong tiệm mặc dù khá tốt, nhưng tính toán đâu ra đấy, một tháng cũng chỉ kiếm được 20 đồng vàng.”

“Biện pháp chắc chắn sẽ có.” Ngữ điệu Alice tang thương.

Thực sự không được, vậy liền bật hack chơi thôi!

Katherine không biết cụ thể cô chủ có tính toán gì, nhưng thấy cô ấy cũng không nóng nảy, liền yên lòng, “Vâng, đều nghe chị chủ.”

“Tôi đi ra ngoài một chuyến.” Tính toán một lát, trong lòng Alice có chủ ý, đứng lên vội vàng đi ra ngoài.

Katherine đưa mắt nhìn cô chủ rời đi, thấp giọng thì thầm, “200 đồng vàng ah. . .”

Một nhà 3 người bình thường, một tháng có 20 đồng bạc, liền đã có thể sinh hoạt thoải thoải mái mái.

200 đồng vàng, chi tiêu của tất cả cư dân trong trấn trong một tháng cộng lại, có khả năng cũng không có nhiều như vậy.

Trong phòng thí nghiệm, Noah đang tại chế tác bù nhìn luyện kim.

Bù nhìn cao khoảng nửa người, tay trái cầm khiên, tay phải cầm kiếm, thoạt nhìn như một Kiếm sĩ nhỏ.

Alice nhìn thấy, phản ứng đầu tiên lại là, “Món đồ chơi này có thể bán bao nhiêu tiền?”

Noah nghe thấy giọng nói quen thuộc, cũng không ngẩng đầu lên, “Đặt riêng, nguyên vật liệu do bọn họ cung cấp, phí chế tác là 500 đồng vàng. Đẳng cấp 20, có thể đối luyện với người mới học.”

Tiện tay chế tác một đồ chơi nhỏ đã trị giá 500 đồng vàng rồi, đây mới là giá trị của trình độ đỉnh tiêm trong ngành nghề nên có!

Alice không khỏi cảm khái, “Khó trách anh có tiền như vậy, mua đồ chỉ dùng đồng vàng.”

Noah ngước mắt, “Không phải bởi vì có tiền mới tiêu đồng vàng.”

“Vậy thì vì sao?” Alice thuận miệng tiếp câu.

“Bởi vì cảm thấy phiền phức, thối tiền thừa rất không tiện.” Noah nghiêm túc nói rõ.

Alice, “. . .”

Anh còn không bằng đừng giải thích.

“Nếu dùng nguyên vật liệu trong tủ, phải trả bao nhiêu tiền?” Alice đổi chủ đề.

Trừ chế tác nhẫn không gian, quyển trục và pháp trượng ma thuật, cô vẫn chưa từng chạm vào ngăn tủ trong phòng thí nghiệm. Bình thường đều mua sẵn nguyên vật liệu ở cửa hàng học viện, sau đó về phòng thí nghiệm, mượn công cụ để dùng.

“Thứ nào?”

“Nước suối Sinh Mệnh, cỏ Kỳ Tinh Mang ba năm tuổi, quả Dung Nham. . .” Alice liên tiếp báo ra tên loại thảo dược.

Noah mừng rỡ, chững chạc đàng hoàng báo giá, “Một thùng kem lớn, một nồi lẩu kèm món ăn, một bát thịt kho tàu. . .”

Alice, “???”

Phương thức báo giá này có phải không quá đúng rồi không?

“Ý của tôi là, cần thanh toán bao nhiêu đồng vàng?”

Noah không quá cao hứng, “Không cần tiền, dùng đồ ăn thanh toán.”

“Anh nói thật chứ? Không phải nói đùa?” Tâm tình Alice phức tạp.

Xung quanh suối Sinh Mệnh luôn có ma thú cao đẳng hoành hành, con người một khi xông lầm, rất khó còn sống rời đi.

Cỏ Tinh Mang, mặt lá phủ kín lấm chấm đầy lỗ nhỏ. Sinh trưởng đầy một năm liền có thể làm thuốc, ba năm là hiệu quả tốt nhất. Loại thực vật này sinh trưởng ở điều kiện khắc nghiệt, số lượng thưa thớt, đặc biệt hiếm thấy.

Quả Dung Nham, tên như ý nghĩa, chỉ nở hoa kết trái ở gần dung nham, muốn hái cần bốc lên phong hiểm cực lớn.

Cho dù với Noah, khẳng định không có nguy hiểm tính mạng gì. Nhưng vì tìm kiếm những thứ này mà chạy ngược chạy xuôi, ngẫm lại liền rất vất vả.

Mà bây giờ, dược liệu trân quý, hiếm có, có giá trị không nhỏ lại bị dùng để đổi với cô kem, nồi lẩu kèm món ăn, thịt kho tàu, Alice cảm giác tiện nghi này, mình chiếm đều thấy xấu hổ.

“Không cần khách khí, nên thu bao nhiêu liền thu bấy nhiêu.” Cô lại nhấn mạnh.

Dược liệu cầm tới tay, cô dự định chế tạo thuốc Sinh Mệnh. Đây chính là dược phẩm cao cấp chính cống, sau khi uống có thể kéo dài thêm 5 – 10 tuổi thọ, bán mấy ngàn đồng vàng rất dễ dàng.

“Tôi lấy tiền làm gì? Lại không thiếu tiền.” Noah nhếch môi mỏng, “Không đồng ý nói thẳng, đừng quanh co lòng vòng kiếm cớ.”

Alice oán thầm, nếu cô vô sỉ hơn một chút, đã sớm liền đồng ý trao đổi rồi. Sở dĩ do dự, còn không phải là bởi vì quá có lương tâm!

Giờ này khắc này, cô cảm thấy mình giống như bị đứa trẻ quấn lên. Đối phương cứng rắn muốn dùng bảo thạch giá trị liên thành, trao đổi kẹo que với cô.

Câu thông không chịu nghe, không đồng ý đổi liền tức giận.

Alice càng nghĩ càng bất đắc dĩ —— cô thật sự không muốn lừa dối đứa trẻ.

“Cô cần dược liệu, tôi cần mỹ thực, mọi người đều theo như nhu cầu, đến cùng là chỗ nào không được?” Noah nghĩ mãi mà không rõ.

Chỉ nhìn biểu tình, có lẽ người bên ngoài sẽ cho rằng giao dịch không thành lập, người bị thiệt lớn là hắn.

“Dược liệu quá trân quý. . .” Alice có chút do dự.

“Kem, lẩu, thịt kho tàu chỉ có một mình cô biết làm.” Ánh mắt đối đầu, Noah nghiêm túc nói, “Cho dù có tiền, đến nơi khác cũng không mua được hương vị đó.”

Thần thái rất trang trọng, giống như đang miêu tả bảo bối vô giá nào đó.

Alice, “. . .”

Dường như có chút đạo lý.

“Hai thùng kem lớn, hai nồi lẩu kèm món ăn, hai bát thịt kho tàu. . .” Alice nâng giá lên gấp đôi, đau đớn hạ quyết tâm, “Lúc nào muốn ăn, lúc đó nói với tôi.”

Nghe vậy, ánh mắt Noah lập tức lấp lánh, lộ ra một nụ cười yếu ớt.

Alice đột nhiên nhớ lại, có hai lần bác bỏ yêu cầu thêm đồ ăn, khí áp quanh thân người nào đó cực thấp, sắc mặt đen rất lâu.

Nhưng nếu để anh ăn hài lòng, vật phẩm trong phòng thí nghiệm tùy tiện dùng, nửa điểm ý kiến cũng không có.

Người này. . . Thật sự là ăn hóa, nhìn vấn đề ăn uống nặng hơn hết mọi thứ.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, khóe miệng Alice không khỏi co rút.

**

Mấy ngày sau, Vương đô, nhà đấu giá Vera.

Trong văn phòng, George Vera một mặt u ám, mặt trầm như nước.

Giám đốc thận trọng nói, “Ông chủ, bảy ngày nữa, chính là tròn 10 năm nhà đấu giá thành lập. Theo lý, nên tổ chức vô cùng náo nhiệt, rộng rãi phát vé mời. Nhưng không đúng lúc là, buổi đấu giá hàng tháng của nhà đấu giá Doyle cũng trùng hợp ở cùng một ngày. . .”

Nhà đấu giá Vera đã từng huy hoàng, nhưng mấy năm gần đây đối thủ cạnh tranh tăng nhiều, chất lượng của vật phẩm đấu giá trong nhà sụt giảm, thanh danh của Vera đã sớm kém xa trước đây.

Nhà đấu giá Doyle lại là nhân tài mới nổi, thanh danh chính vượng.

Nếu buổi đấu giá của hai nhà đặt trong cùng một ngày, khách nhân sẽ chọn đến nhà đấu giá nào, nhà mình không biết chừng sẽ bị người nghị luận như thế nào đâu.

Cho nên dựa theo ý của giám đốc, dứt khoát đừng tranh, xê dịch thời gian ra.

Nhưng mà làm như vậy, mặc cho ai cũng đều thấy được, trong lòng nhà đấu giá Vera e sợ.

Trên thực tế, giám đốc cũng không muốn nhận sợ. Nếu là thời kỳ cường thịnh lúc trước, hắn nhất định chọn cứng đối cứng, dạy cho đối thủ cạnh tranh cách làm người. Nhưng bây giờ. . .

Nếu không xê dịch ra, khách nhân như ong vỡ tổ chạy tới bên đối thủ cạnh tranh, chẳng những thanh danh bị hao tổn, mà vật phẩm cũng không bán ra được giá tốt.

Lui, nhường, khó giữ được danh tiếng, nhưng tối thiểu có thể mò được chút lợi ích thực tế.

George mím môi không nói.

Hai sự lựa chọn, một cái rất kém cỏi, một cái càng kém. Chọn thế nào, kỳ thật trong lòng hiểu rõ cực kì. ông chỉ là, không cam tâm. . .

Mắt thấy nhà đấu giá Vera đi từ cường thịnh đến xuống dốc không phanh, giống như mỹ nhân tuổi xế chiều, ôngcảm thấy cực kỳ khó chịu, trong lòng nghẹn đến khó thở.

Nhưng lại không nguyện ý thừa nhận, vẫn phải đối mặt với hiện thực.

Tay phải siết thành quyền, George gằn từng chữ, “Anh nói rất đúng. Lấy tình huống trước mắt của hai nhà đấu giá, không cần thiết vì khí phách nhất thời. . .”

Lời còn chưa dứt lời, cửa “Rầm” một tiếng bị đẩy ra.

Lời nói bị đánh gãy, George nhíu nhíu mày, rất không vui.

Người đến là chuyên gia giám định chính của nhà đấu giá. Chỉ thấy gương mặt hắn đỏ bừng, run rẩy nói, “Ông, ông chủ, có người muốn đặt ba bình thuốc Sinh Mệnh ở nhà đấu giá của chúng ta gửi bán!”

Thuốc Sinh Mệnh?!

George vừa mừng vừa sợ, bỗng nhiên đứng lên, “Người đâu?”

“Tôi tự làm chủ, hứa với cô ấy sẽ không thu phí thủ tục. Khách nhân để thuốc lại, người đã rời đi.” Nói, chuyên gia giám định chính mở vali xách tay ra.

Chỉ thấy trong tầng tầng vải nhung đỏ, ba bình thuốc nằm lẳng lặng trong khuông.

George cầm thuốc lên cẩn thận xem xét, phát hiện chất lỏng tinh khiết cực kỳ, cả bình phát ra màu lam nhàn nhạt.

Sử dụng thuật Giám định, kết quả biểu hiện ——

Tên vật phẩm: Thuốc Sinh Mệnh

Trạng thái vật phẩm: Phẩm cấp hoàn hảo, tràn ngập lực Sinh Mệnh.

Tác dụng của vật phẩm: Sau khi uống có thể gia tăng 5 – 10 tuổi thọ.

“Đúng là thuốc Sinh Mệnh!” George cất tiếng cười to, vui vô cùng.

Một lát sau, hắn quét qua vẻ lo lắng giữa lông mày, cao giọng nói, “Không cần đổi ngày, liền định ở đúng ngày kỷ niệm trong 10 năm. Mặt khác, kêu người thả ra tin tức, buổi đấu giá chỉ có cầm vé mời mới được vào sân.”

“Vâng.” Giám đốc hứng thú bừng bừng đáp lại, hai đầu lông mày tràn đầy vui sướng.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion8 Comments

  1. Haha. Đoàn thám hiểm này vậy mà lại ở lại nhỉ? Kkk. Lúc mời Alice gia nhập chắc chưa nghĩ đến ngày hôm nay ah, cơ mà ra giá cũng cao đấy. Nhưng Alice mà, sẽ có cách kiếm được số tiền đó để giữ đội này lại, có đội này thì an toàn trong trấn sẽ được đảm bảo nè. Keke

    Tks tỷ ạk

  2. Chúc mừng Alice đã thu phục được đàn thú Sư thứu đuôi đỏ. Trong tương lai chắc chắn sẽ có thêm nhiều người ở lại Clayton !!!

  3. Noar thật đúg là người nhiều tiền mà chỉ cần ăn là được . Alice nhà ta đúng là lắm mưu nhiều kế mà. Đến đàn sưu thú kia cũng bị dụ rồi. Nói chung từ người đến mà thu không ai hay vật chống cự được sức hút của mỹ thực mà

  4. cứ bùn ngủ là lại đc chị Alice đưa chiếu manh nhờ! mak đoàn sư thứu dễ cưng quá chời! nhìn vẻ ngoài có vẻ ngầu ngầu vậy chứ mak là tửu quỷ k hà….

  5. Tùy thời vung tay nhấc chân liền có thể thay đổi cục diện. Phong cách hành sự tùy ý của chị em thích đấy :>>
    :>> đồ của Noah theo e thì chị cứ lấy đi mặc cảm chi k sớm thì muộn cũng là của chị
    ಡ ͜ ʖ ಡ

  6. Tất cả đều bị đồ ăn ngon dụ hết aaaaa… anh Noal bị mĩ thực làm mờ mắt aaaa… chỉ cần ăn ngon là duyệt hếtt hâhhaa

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: