Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 33+34

8

Chương 33: Pháp sư Quang Minh 5

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Nghe nói muốn ở lại Clayton thêm hai ngày, các đoàn viên rất kinh ngạc.

Arthur không giải thích nhiều, chỉ kêu họ nghỉ ngơi cho tốt.

Biết được dự định của trưởng đoàn, Gerry tận dụng mọi thứ chạy ra ngoài.

Những người khác thấy, không khỏi trêu ghẹo, “Rốt cuộc cậu phát hiện được món ngon gì? Vừa đến giờ cơm liền đi ra ngoài.”

Gerry nghĩa chính ngôn từ, “Sao các người chỉ nghĩ đến ăn vậy? Tôi ra ngoài là có chuyện đứng đắn phải làm.”

Mỗi ngày đúng giờ đến cửa hàng thực phẩm, mục đích chủ yếu là cùng Alice “Ngẫu nhiên gặp”, thuyết phục cô ấy thay đổi tâm ý. Ăn cơm chỉ là thuận tiện, thuận tiện!!!

… Mặc dù liên tiếp đi hai ngày, chưa từng nhìn thấy người, chỉ ở trong cửa hàng thực phẩm bữa cơm liền về, nhưng đây cũng không phải là dự tính ban đầu của anh.

Nghĩ vậy, Gerry bước nhanh hơn, đi đến mục đích (cửa hàng thực phẩm), trong lòng nói hôm nay nhất định muốn gặp được người.

Cũng trùng hợp, vào cửa liền thấy Alice đang nói chuyện với Katherine ở quầy hàng, “… Việc chọn món ăn giao cho người khác làm, em chỉ cần cam đoan cửa hàng hoạt động ổn định. Đúng rồi, biết ghi sổ sách không?”

Katherine vội đáp, “Biết ạ, trước kia từng học.”

“Vậy được, về sau thu chi của cửa hàng thực phẩm phải ghi lại toàn bộ, cuối tháng giao cho tôi kiểm tra.”

Katherine trịnh trọng đáp ứng, đồng thời thầm hạ quyết tâm, nhất định phải làm việc thật hoàn mỹ, tuyệt đối không cho phép xuất hiện bất kỳ sơ suất nào.

Alice đang muốn căn dặn nhiều hơn, bên cạnh thình lình vang lên một giọng nói, “Tiểu thư Alice, có thể dành chút thời gian nói chuyện một chút không?”

Nhìn lại, là Gerry.

Tìm cô có chuyện gì? Tâm niệm Alice nhiều chuyển, nhẹ gật đầu, “Tôi vừa vặn có rảnh, tìm một chỗ an tĩnh nói chuyện.”

Hai người một trước một sau đi đến một cái bàn hơi khuất ngồi xuống.

Gerry không giữ được bình tĩnh, dẫn đầu đặt câu hỏi, “Chuyện gia nhập đoàn, không biết tiểu thư Alice suy nghĩ thế nào?”

Alice, “?”

Cô căn bản chưa từng suy nghĩ.

Dựa theo cách nói của trưởng đoàn Arthur, anh ta sẽ ở lại trong trấn ba ngày. Trong lúc đó chỉ cần thay đổi suy nghĩ, tùy thời đều có thể đến quán trọ tìm anh ta.

Như vậy trái lại, không đi tìm không phải là đồng nghĩa với rõ ràng từ chối sao?

Gerry cho rằng, sở dĩ Alice không động tâm, là không sâu sắc ý thức được, phúc lợi đãi ngộ của thành viên trong đoàn thám hiểm hậu đã cỡ nào.

Bởi vậy anh nhấn mạnh, “Gia nhập vào đoàn, thành viên mới mỗi tháng có tiền lương 3 đồng vàng. Nếu hành động cùng đoàn, còn có thể lấy được khen thưởng thêm.”

Alice hờ hững, “Hôm qua trị liệu một đoàn thám hiểm, một lần kiếm được 88 đồng vàng.”

Gerry chưa từ bỏ ý định, nghĩ nghĩ còn nói, “Biểu hiện xuất sắc, có thể được thưởng trang bị, quyển trục, thuốc, mọi thứ đều là tinh phẩm!”

“Có tiền có thể đến học viện Hoàng Gia mua.” Lúc nói chuyện, Alice thầm nghĩ, cô cần gì phải đợi người khác thưởng? Cần gì, chính mình cũng có thể làm ra được.

“Nếu vận khí tốt, nhận được sự công nhận của Sư thứu đuôi đỏ, cô có thể có được một vật cưỡi!”

“Không có hứng thú.”

Cô biết thuật phi hành, chính mình liền bay được, không cần vật cưỡi.

Ánh mắt Gerry tan rã, như thế nào cũng không nghĩ ra, vì sao điều kiện tốt như vậy, người này vẫn y nguyên không để vào mắt.

“Sư thú đuôi đỏ chính là ma thú trung cấp.” Anh cất cao giọng nhấn mạnh, “Có nó hiệp trợ, thực lực của cô sẽ tăng lên một mảng lớn.”

“Không cần.” Alice nghĩ thầm, nuôi một con Sư thứu đuôi đỏ, có thể giúp đỡ hay không tạm thời không nói đến, còn phải mỗi ngày cung cấp cơm, cho ăn, quá phiền toái.

“Gia nhập đoàn thám hiểm, an toàn tính mạng của cô liền có bảo hộ.” Gerry sử xuất đòn sát thủ, “Cô là Pháp sư Quang Minh, không có năng lực tự vệ, liền không sợ bị người bắt đi, mất đi tự do?”

Alice khẽ cười một tiếng, ý vị thâm trường nói, “Nếu có người muốn bắt tôi, tôi ngược lại thật ra rất bội phục dũng khí của kẻ đó.”

Gerry, “…”

Hoàn toàn không có cách nào câu thông.

“Đừng lãng phí tâm tư trên người tôi, tôi sẽ không rời đi trấn nhỏ Clayton.” Alice nghiêm mặt nói.

“Vì sao?” Trong lòng Gerry nghẹn đến khó chịu.

“Ở nơi này rất tốt, không muốn đi.”

Gerry, “…”

Lời này giống như không nói vậy.

Mắt thấy đối phương quyết tâm muốn ở lại, anh thở dài một tiếng, tiến hành lần thuyết phục cuối cùng, “Qua đêm nay, đoàn thám hiểm liền sẽ rời khỏi Clayton.”

“Có lẽ hiện tại cô cảm thấy, cuộc sống cũng khá tốt, nhưng mấy năm sau nếu hối hận thì phải làm sao đây?”

“Đoàn Sư thứu đuôi đỏ là lựa chọn rất tốt, bỏ lỡ lần này, lần sau không nhất định còn có cơ hội.”

Alice muốn nói, nếu đồng ý, không cần chờ đến mấy năm sau, hiện tại cô liền sẽ hối hận.

Lại nghe Gerry tiếp tục nói, “Chúng tôi thường xuyên cưỡi Sư thứu đến Vương đô, đến lãnh địa Công tước, Hầu tước. Làm việc đồng thời thuận tiện đi du lịch, dạo chơi khắp nơi, tốt biết bao?”

Alice nhắm mắt lại, bất động thanh sắc hỏi thăm, “Các anh đã từng đến rất nhiều nơi?”

“Đúng.” Gerry ưỡn ngực, vô cùng kiêu ngạo, “Đoàn thám hiểm Sư thứu đuôi đỏ am hiểu bay, tốc độ siêu nhanh!”

“Ồ ——” Alice kéo dài tiếng nói, trong mắt hiện ra như nghĩ tới cái gì, “Đa tạ đã nhắc nhở, tôi sẽ suy nghĩ lại.”

Gerry ngây người. Anh đã nói câu nào đặc biệt có lực hấp dẫn? Vì sao đột nhiên đổi giọng?

Nghĩ tới nghĩ lui không có đầu mối, anh dứt khoát vứt bỏ tạp niệm, “Các đoàn viên đều rất tán thành thực lực của cô, thật lòng hy vọng cô có thể gia nhập đoàn thám hiểm.”

“Tôi rõ ràng.” Alice ôn hòa cười cười.

Đưa tiễn Gerry, cô rủ tầm mắt xuống, nhẹ giọng thì thầm, “Nếu đoàn Sư thứu đuôi đỏ có thể ở lại Clayton, mặc kệ là với mở rộng kinh doanh, hay với bảo vệ thị trấn, thì đều có lợi thật lớn…”

Ánh mắt chớp lên, trong lòng lập tức có chủ ý.

**

Lâu đài Lãnh chúa.

Ryan bước nhanh đến gần, trầm giọng bẩm báo, “Ngài Lãnh chúa, Arthur mời tiểu thư Alice gia nhập đoàn thám hiểm, cùng anh ta rời khỏi Clayton.”

Thân thể Gretel chấn động, trên mặt kinh ngạc không nói ra được, “Trong này có phải có hiểu lầm gì không?”

“Không giống như hiểu lầm.” Ryan cúi đầu xuống, “Mấy ngày nay, Gerry của đoàn Sư thứu đuôi đỏ vẫn luôn lượn quanh cửa hàng thực phẩm, hôm nay còn hàn huyên với tiểu thư Alice thật lâu.”

“Lúc đi ra, có người chính tai nghe được, tiểu thư Alice nói sẽ suy nghĩ lại.”

Đầu ngón tay của Gretel run rẩy, bàn tay vô thức siết chặt tay vịn, cả người yên tĩnh không phát ra một tiếng.

Đoàn Sư thứu đuôi đỏ là đoàn thám hiểm số một số hai trong Đế quốc, ông cố ý giới thiệu Alice cho trưởng đoàn Arthur, là vì kết một thiện duyên. Nếu tương lai Clayton xảy ra chuyện gì, nói không chừng đoàn Sư thứu sẽ đồng ý giúp đỡ.

Vạn vạn không nghĩ tới, Arthur quá không phải là thứ gì! Dĩ nhiên nhìn trúng Alice, muốn cướp đi người thừa kế của ông!

Trong lòng Gretel tức giận không nói nên lời. Lấy lại bình tĩnh, ông cấp tốc đưa ra quyết định, “Chuyện kế vị không thể kéo dài được nữa, hiện tại liền đệ trình đơn, ông đích thân đi.”

“Ngày mai đoàn Sư thứu đuôi đỏ sẽ lên đường. Một ngày ngắn ngủi, sợ là không kịp xong xuôi tất cả thủ tục.” Ryan lo lắng.

“Chỉ là tỏ thái độ mà thôi.” Thời khắc mấu chốt, mạch suy nghĩ của Gretel càng rõ ràng, “Chỉ cần cô ấy không đi, tước vị Lãnh chúa chính là của cô ấy.”

“Đừng lề mề, tranh thủ thời gian làm việc đi. Ta cũng phải nghĩ biện pháp gặp cô ấy.”

“Vâng.” Ryan lĩnh mệnh mà đi.

**

Trong phòng thí nghiệm, Noah đang nghiêm túc quan sát bữa tối hôm nay.

Thịt bò béo, thịt ba chỉ, mì, salad, thịt bò viên, bánh mật trộn chung với nhau, dưới cùng có nước canh, trên cùng là tương vừng.

Nhìn có chút giống lẩu, nhưng lại không hoàn toàn giống lẩu.

Lại gần ngửi một cái, còn có thể ngửi được một mùi cay nồng.

“Đây là gì?” Noah rất tò mò.

“Bún cay thập cẩm.” Alice thuận miệng trả lời.

“Ngon không?” Noah chọc chọc mì, rất cẩn thận.

Alice hỏi lại, “Tôi nấu cho anh, có lần nào không thể ăn không?”

Cũng đúng. Noah bị thuyết phục, trước tiên gắp một miếng thịt trâu lên nếm thử.

Hương vị rất thơm ngon, có chút tê tê, còn mang theo một chút xíu cay, ăn vào đặc biệt thoải mái.

Noah nếm miếng thịt bò, không nhịn được nếm thử thịt ba chỉ, lại nếm thử mì. . . chờ đến khi lấy lại tinh thần, một bát bún cay thập cẩm đã thấy đáy. Đầu lưỡi run lên, trên trán đầy mồ hôi rịn.

“Kem đâu? Coca-cola ướp lạnh đâu?” Anh hỏi.

Alice buồn bực, “Bữa tối là bún cay thập cẩm, tại sao phải chuẩn bị kem với Coca-cola?”

“Lẩu ăn kèm với đồ uống, món tráng miệng ngọt, bún cay thập cẩm cũng nên có.” Noah lẽ thẳng khí hùng.

Alice không phản bác được.

Sở dĩ tăng thêm Coca-cola và kem, là bởi vì cô thích ăn như thế, cũng không phải là tiêu chuẩn thấp nhất của lẩu.

“Lần sau, lần sau chuẩn bị cho anh.” Nói là nói vậy, nhưng trong lòng lại tính toán, về sau không đưa bún cay thập cẩm đến nữa.

“Được rồi.” Noah miễn cưỡng đồng ý.

Quét mắt bàn làm việc, anh đưa ra yêu cầu mới, “Đã không có Coca-cola, vậy mẻ rượu Hỏa Diễm cô vừa làm phân cho tôi một nửa.”

“Uống nhiều rượu sẽ bị thương thân.” Alice tận tình khuyên bảo.

“Rượu Hỏa Diễm tính ôn hòa, hương vị thuần hậu, uống hết sẽ chỉ gia tăng năng lực khống chế thuộc tính Hỏa thôi, sẽ không làm thương thân.” Noah liếc mắt, ánh mắt rõ ràng đang nói, “Cô mơ tưởng gạt tôi.”

Alice, “…”

Suýt nữa quên mất, gia hỏa này là Dược sư. Rượu Hỏa Diễm là rượu, nhưng kỳ thật cũng xem như một loại thuốc.

“Rượu này tôi cần dùng, không có dư thừa phân cho anh.” Nói rồi, cô nhanh chóng nhét thùng gỗ vào nhẫn không gian.

Một giây sau, ánh sáng lóe lên, bóng người biến mất.

Noah ngồi ngay ngắn trên ghế không nhúc nhích, đáy mắt như có gió lốc đang nổi lên.

Mười vài giây sau, không gian xé rách, Alice lại xuất hiện, trong tay bưng một hộp kem lớn và một ly Coca-cola ướp lạnh lớn.

Cô đẩy đồ uống và món tráng miệng ngọt đến trước mặt Noah, “Ăn đi.”

Tiếp đó lại vội vã thuấn di rời đi.

Gió lốc bỗng nhiên biến mất, Noah múc từng muỗng từng muỗng kem, ăn một mặt thỏa mãn, không nhắc tới chuyện rượu Hỏa Diễm nữa.

**

Về đến cửa hàng thực phẩm, Alice nói một câu “Tôi đi ra ngoài một chuyến”, liền muốn vội vàng đi ra ngoài.

Katherine ngăn cô lại, “Chị chủ, có người muốn gặp chị.”

“Ai?”

Katherine chỉ chỉ một nơi nào đó.

Alice thuận thế nhìn qua, phát hiện người đợi cô lại là Benita.

“Tình huống đặc thù, tôi cũng không tốt làm chủ.” Katherine nói như vậy.

“Được rồi, tôi nói chuyện với cô ta.” Alice trả lời.

Thấy chị chủ cũ tới gần, Benita rõ ràng có chút khẩn trương.

“Tới thật đúng lúc. Từ khi đánh vỡ cô với Philipps hẹn hò, vẫn chậm chạp không thấy trở lại, muốn sa thải cô cũng không tìm ra cơ hội.” Alice mặt không biểu tình, “Nhân lúc hiện tại có rảnh, giải quyết xong thủ tục, lại đến ký túc xá công nhân viên một chuyến, thu dọn hành lý đi.”

Khuôn mặt Benita trắng bệch, giọng khẽ run, “Lần này tôi đến, là muốn đền bù sai lầm mình đã phạm.”

“Bởi vì nguyên nhân cá nhân, cô tiết lộ công thức làm sandwich ra ngoài, còn dám hy vọng xa vời được tha thứ?” Alice cảm thấy buồn cười.

“Tôi là bình dân, lại là cô nhi không cha không mẹ. Chỉ cần trợ giúp Philipps lấy được công thức nấu ăn, liền có thể trở thành Lãnh chúa phu nhân, sao có thể không động tâm?” Benita trầm giọng nói.

“Có cảm tình các người không phải yêu nhau, mà là vì lợi ích mới kết hợp?” Alice nhún nhún vai, “Thế nào cũng được, không liên quan tới tôi.”

Cô không có hứng thú với chuyện tình yêu.

“Không có chuyện gì khác, tôi đi trước.”

“Philipps muốn giết cô!” Benita vội vàng nói.

Nghe vậy, Alice dừng bước lại.

 

Chương 34: Pháp sư Quang Minh 6

Benita mừng thầm, cho rằng đã bắt được nhược điểm của Alice, trịnh trọng nói, “Tôi biết kế hoạch của hắn. Nếu cô đồng ý cho tôi về cửa hàng thực phẩm làm việc, tôi có thể nói hết tôi biết.”

Alice xoay người lại, nghiêng nghiêng đầu, rất tò mò, “Cô còn trộn lẫn với Philipps?”

Trong lòng Benita căng thẳng.

Nếu cô nói có, như vậy lần này tới, đến cùng là nhắc nhở hay là tính kế, cũng khó mà nói rõ được.

Nếu nói không có, nguồn tin tức có đáng tin hay không lại trở thành một nghi vấn lớn.

Benita mấp máy môi, giọng nói không lưu loát, “Sau lần bị cô phát hiện, hắn đã đuổi tôi ra ngoài.”

“Tôi biết trở về sẽ mất việc, cho nên ở lại gần đó theo dõi, muốn bắt được cái chuôi của hắn, đền bù sai lầm.”

“Ai ngờ vô tình phát hiện, Philipps cùng người mưu đồ bí mật, dự định hại cô.”

Nghe vậy, Alice lâm vào trầm mặc.

Thu liễm hơi thở chỉ là không hy vọng bị người khác dùng ánh mắt khác thường đối đãi, nhưng sao cứ có người muốn kiếm chuyện với cô vậy? Thật cho rằng cô dễ bắt nạt?

“Tôi nói đều là thật sự!” Thấy đối phương không nói lời nào, Benita có chút lo lắng, “Tôi đã ý thức được sai lầm của mình rồi, về sau tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa!”

“Những cái này không liên quan tới tôi.” Alice đầy mặt lãnh đạm.

“Tôi không muốn nghe cô nói nhảm, về ký túc xá công nhân viên thu dọn xong đồ đạc liền rời đi đi.”

“Nếu lười thu dọn, qua đêm nay, tôi sẽ kêu người ném hết đồ đạc của cô đi, dành ra phòng trống.”

“Vì sao? Vì sao không chịu cho tôi một cơ hội?” Benita triệt để tuyệt vọng, khẽ gầm lên.

Alice cười lạnh, “Nếu như bị hố không phải tôi, công thức nấu ăn bị tiết lộ, cửa hàng thực phẩm đã sớm không kinh doanh được, tất cả nhân viên cũng đều bởi vậy mà mất việc. Lúc lấy trộm công thức đã không kiêng nể gì, như vậy sau khi sự việc bại lộ liền phải dũng cảm chịu trách nhiệm.”

Dù sao lấy giá trị võ lực của cô, căn bản không sợ bị người kiếm chuyện. Mặc kệ Philipps đặt bẫy gì, đều là đang làm chuyện uổng công, tình báo có nghe hay không đều như thế.

“Tôi. . .”

Benita còn muốn nói gì, Alice đã không khách khí đánh gãy, “Tôi còn có việc, đi trước.”

Dứt lời quay người rời đi.

Còn chưa đi đến cửa tiệm, Katherine nhắc nhở, “Chị chủ, người của đội Hộ vệ tới, nói là ngài Lãnh chúa muốn gặp cô.”

Alice, “. . .”

Sao nhiều người muốn gặp cô như vậy?

Nhưng ngài Lãnh chúa tìm cô đoán chừng là có chuyện gì khẩn yếu, không tốt từ chối, đành phải nói, “Người đâu? Tôi đi với anh ta một chuyến.”

“Mời theo tôi.” Hộ vệ lên tiếng chào hỏi, đi ở phía trước dẫn đường.

Sau đó, hai người một trước một sau đi ra khỏi tiệm.

Benita oán hận nhìn chằm chằm bóng lưng Alice, căm hận nói, “Là cô rất cố chấp. . . Chết cũng xứng đáng!”

**

Sau khi ra cửa rẽ phải, đi qua hai con đường, Alice nhạy bén ý thức được, “Đây không phải đường đến lâu đài Lãnh chúa.”

Hộ vệ thừa nhận, “Vâng, ngài Lãnh chúa không ở trong lâu đài, ngài ấy hẹn trưởng đoàn Arthur gặp mặt.”

Tâm niệm của Alice vừa chuyển, thầm nói, Lãnh chúa tìm cô đến, chẳng lẽ là cho rằng cô dự định đi cùng đoàn Sư thứu đuôi đỏ?

Ngẫm lại rất có khả năng, cô than nhẹ một tiếng, không hỏi thêm nữa.

Xuyên qua đường lớn, đi vào hẻm nhỏ. Trong lúc lơ đãng, khóe miệng hộ vệ lộ ra một nụ cười như ý.

Một giây sau, trong không khí truyền đến một trận pháp thuật chuyển động.

Cùng lúc đó, hộ vệ đột nhiên ra tay, bắt lấy người.

Kỳ thật theo Alice, động tác của hộ vệ chậm chạp, trăm ngàn chỗ hở. Nếu cô muốn, tuỳ tiện liền có thể tránh thoát. Chỉ là cô rất tò mò là ai giở trò, nên liền không giãy dụa.

Một kích thành công, Philipps bước ra khỏi góc tối, ngữ điệu lạnh lẽo, “Kế hoạch còn thuận lợi hơn trong tưởng tượng, xem ra là tôi đã đánh giá cô quá cao.”

Trong nháy mắt trông thấy Philipps, Alice gần như đã sắp xếp thông thuận đem mạch suy nghĩ, “Giả truyền Lãnh chúa muốn gặp tôi, cố ý đưa tôi đến hẻm nhỏ vắng vẻ, mở ra trận pháp. . . Kế hoạch thật tốt ah, phí không ít công sức đi?”

“Sắp chết đến nơi mà vẫn không biết sợ.” Philipps khẽ cười nhạo.

Sâu trong lòng Alice không chút dao động, thậm chí còn có chút muốn cười. Có điều, cô buồn bực nhất thật ra là, “Hận tôi như vậy? Tôi rốt cuộc đã đắc tội anh lúc nào?”

Nhắc đến chuyện này, khuôn mặt Philipps trở nên vặn vẹo, “Bởi vì cô, tư cách ứng cử Lãnh chúa của tôi bị thủ tiêu.”

“Bởi vì cô, tước vị dễ như trở bàn tay liền bị cướp đi.”

“Đoàn Sư thứu đuôi đỏ rõ ràng đã mời cô gia nhập, vì sao không đồng ý, nhất định muốn ở lại chướng mắt?”

Alice chỉ cảm thấy không hiểu thấu, “Tư cách ứng cử bị thủ tiêu, là bởi vì chính anh làm sai chuyện.”

“Tước vị là của Lãnh chúa, ông ấy muốn để ai kế thừa, liền cho người đó kế thừa.”

“Về phần đoàn Sư thứu đuôi đỏ, tôi chính là không thích vào đoàn, trở ngại ai?”

“Trở ngại tôi!” Giờ khắc này, cảm xúc Philipps cuồng bạo, khó tự khống chế.

“Thật vất vả cầm tới công thức sandwich, cho rằng có thể chèn ép việc kinh doanh của cửa hàng thực phẩm, kết quả cô quay đầu liền công khai công thức, nói cho cư dân toàn trấn cách làm.”

“Không có sandwich, lại mân mê ra cái gì gà khối chiên vàng, kem. Việc kinh doanh trong tiệm chẳng những không tiêu điều, mà ngược lại càng thêm thịnh vượng.”

“Ỷ vào mình là Pháp sư Quang Minh, miễn phí trị liệu cho cư dân, công nhiên lấy lòng, bán ân huệ. Mặc kệ phái người tản lời đồn, nói cô thực lực không đủ, hay tìm người bị chứng bệnh nặng đến, cô đều không bị ảnh hưởng chút nào!”

“Tiết lộ tin tức cô chấp nhận lời mời của đoàn Sư thứu đuôi đỏ cho Lãnh chúa, ông ta chẳng những không ngại, mà ngược lại còn phái Ryan trình đơn xin, muốn nhanh chóng tặng ngai vị Lãnh chúa cho cô.”

Philipps càng nói càng tức giận , tức giận đến sắp nổ tung. Mặc kệ tính kế thế nào, chính là không lật đổ được đối thủ cạnh tranh, cảm giác thất bại quả thực khiến hắn ngạt thở.

Alice, “. . .”

Chính là ưu tú như vậy, thật sự có lỗi.

Lại nói, nếu không phải Philipps chủ động thừa nhận, cô thật sự không biết gia hỏa này ở sau lưng làm nhiều động tác nhỏ như vậy.

Hắn dường như nhận định thứ thuộc về mình bị cướp đi, đặc biệt bực bội. Nhưng trên thực tế, ngai vị Lãnh chúa cho tới bây giờ đều không thuộc về hắn.

Giảng đạo lý giảng không thông, Alice dứt khoát đổi đề tài, “Hộ vệ là thế nào? Vì sao hắn lại nghe lời anh?”

Cô xác định đã từng gặp người này trong đội Hộ vệ, bằng không cũng sẽ không theo tới.

Philipps cong cong môi, “Người ứng cử không ít, tôi đương nhiên phải xếp vào nhân thủ, thu hoạch tình báo mới nhất.”

Nghe thật thông minh, còn rất có tâm cơ, nhưng đáng tiếc gặp phải cô.

Muốn hỏi đã hỏi xong, Alice dự định kết thúc vở hài kịch này.

Philipps phát giác được ý đồ của cô, ánh mắt hung ác nham hiểm, “Vô dụng thôi, tôi đã sớm bày trận cấm pháp thuật trong ngõ hẻm này. Trong khu vực này, bất kỳ ai cũng không thể sử dụng pháp thuật.”

“Cô đã rơi vào tay tôi, để cô sống, để cô chết, chỉ là chuyện một câu nói thôi.”

“Thức thời liền tranh thủ thời gian cầu xin tha thứ đi, nói không chừng tâm tình tôi tốt, sẽ tha cho cô một mạng.”

Câu nói sau cùng rõ ràng là đang đùa giỡn cô. Phí hết tâm tư, thật vất vả bắt được người, sao có thể tha cho cô?

Alice nhìn lướt qua chung quanh, bình tĩnh nói, “Trận cấm pháp thuật sơ cấp, chỉ có thể hạn chế Pháp sư cấp 50 trở xuống sử dụng pháp thuật.”

“Đối phó với cô đã đủ rồi! Chẳng lẽ đẳng cấp của cô trên cấp 50?” Philipps khịt mũi coi thường.

Alice nghĩ thầm, cô đâu chỉ có đẳng cấp Pháp sư trên cấp 50? Đẳng cấp Kiếm sĩ cũng không thua kém.

Như vậy vấn đề tới, là thả ra pháp lực, khiến trận cấm pháp thuật không chịu nổi áp lực, dẫn đến vỡ vụn; hay là dùng vũ lực chế phục, cho bọn hắn một bất ngờ?

Cân nhắc nửa ngày vẫn không quyết định chắc chắn được, cô không khỏi lộ ra thần sắc xoắn xuýt.

Philipps đợi lâu vẫn không thấy đối phương cầu xin tha thứ, sắc mặt càng thêm âm trầm.

Tha cho cô ta tất nhiên là không có khả năng, hắn chỉ muốn chơi mèo vờn chuột thôi. Đợi đến chơi chán, lại cho cô ta lên đường.

Không có gia hỏa này vướng bận, nói không chừng Nam tước Ford sẽ nguyện ý một lần nữa tiếp nhận hắn.

Thấy con mồi không có chút phản ứng nào, làm thế nào cũng không mắc câu, Philipps lười giày vò. Hắn vung tay lên, ra hiệu cho hộ vệ vặn gãy cổ con mồi.

Hộ vệ được chỉ thị, vừa muốn ra tay. Một giây sau, pháp lực dâng trào mãnh liệt đánh tới hắn.

“Rầm”, một tiếng vang thật lớn, hắn bị pháp lực cuồng bạo hất tung, đập mạnh vào tường.

“Cô?!” Philipps vừa sợ vừa giận.

Nhưng rất nhanh, hắn liền nói không ra lời.

Mặt đất vẽ trận pháp phát ra tiếng vang “Rắc”, “Rắc”, “Rắc”. Pháp trận không chịu nổi áp lực, từng tấc từng tấc vỡ vụn, hóa thành bột mịn.

Cùng lúc đó, pháp lực như Thái Sơn áp đỉnh, ép lên người hắn.

Philipps cắn chặt răng, cực lực phản kháng. Thế nhưng pháp lực ùn ùn vọt tới hắn, tạo thành cảm giác áp bách cực lớn.

Thân thể không tự giác run rẩy, sâu trong nội tâm dâng lên một cỗ sợ hãi không cách nào nói được.

Philipps không chịu nổi, rốt cuộc “Bịch” một tiếng quỳ xuống.

Trong ba người, chỉ có Alice là hành động tự nhiên. Cô hơi hoạt động cổ tay, chậm rãi nói, “Còn sống không tốt sao? Làm gì cứ đến trêu chọc tôi?”

Philipps, “!!!”

Thẳng đến lúc này, hắn mới phản ứng được, vì sao trận cấm pháp thuật vỡ vụn, pháp lực hùng hậu từ đâu mà tới.

Đẳng cấp Pháp sư của cô ta dĩ nhiên thật sự ở trên cấp 50!

Giờ khắc này, Philipps tràn ngập tuyệt vọng trong lòng.

Hắn đã nghĩ đến, Pháp sư Quang Minh cũng tốt, Pháp sư Không Gian cũng được, thậm chí như trong tin đồn, tinh thông phép thuật toàn hệ cũng không cần lo lắng, chỉ cần đẳng cấp ở dưới cấp 50, thì khi bước vào khu vực cấm pháp thuật, cô ta chính là thịt cá trên thớt gỗ, mặc người chém giết.

Ai có thể nghĩ kế hoạch rất tốt, tiến triển cũng rất thuận lợi, vừa mới áp dụng thì điều kiện tiên quyết không may liền xuất hiện —— lấy thực lực của cô ta, kế hoạch căn bản là không thích hợp!

Philipps đau buồn phẫn nộ không thôi.

Pháp sư lợi hại như vậy tại sao phải chạy đến Clayton định cư? Trước đó điều tra, vì sao một chút xíu tiếng gió cũng không lộ ra? Thực lực cao cường, làm gì giấu dốt, giả trang làm người bình thường?

Hắn lòng đầy phẫn uất, một bụng oán khí không có chỗ vung, hận không thể nhào tới đánh nhau.

Nhưng pháp lực gắt gao đè ép, đừng nói nhào tới, quỳ đều sắp không nổi, hận không thể nằm sấp xuống đất.

“Đi gặp ngài Lãnh chúa với tôi.” Alice một tay một cái, mang theo hai người thuấn di rời đi.

**

Lâu đài Lãnh chúa.

Đội trưởng đội Hộ vệ đang bẩm báo, “Đại nhân, lúc đến, tiểu thư Alice không ở đó.” Hơi dừng lại một lát, anh đè thấp tiếng nói, “Ngài có phái người khác đi tìm tiểu thư Alice không?”

“Không có, vì sao hỏi như vậy?” Đáy lòng Gretel ẩn ẩn dâng lên dự cảm không ổn.

“Bởi vì nhân viên cửa hàng thực phẩm nói, ở trước khi tôi đến, ngài Lãnh chúa đã phái hộ vệ tới đón, tiểu thư Alice đi theo. . .”

“Rắc”, Gretel sinh sinh đem bẻ gãy tay ghế.

“Ai làm?” Lúc nói chuyện giọng nói băng lãnh, không bình thản như thường ngày.

“Tôi lập tức đi điều tra.”

Vừa dứt lời, không gian vặn vẹo, hai người bị tùy ý ném xuống đất như bao cát.

“Bọn họ bày trận cấm pháp thuật, muốn giết tôi.” Alice đơn giản miêu tả sự việc một phen.

“Mưu hại Lãnh chúa kế nhiệm, theo luật chém đầu.”

Đợi hơn nửa đời người, thật vất vả gặp được một người thừa kế hợp ý, ông dễ dàng sao? Sao ai cũng muốn thò một chân vào, đối nghịch với ông?

Gretel tức giận, không chút nào nể mặt.

“Lúc nào thì tổ chức nghi thức nhậm chức?” Alice hỏi.

Gretel đầu tiên là khẽ giật mình, sau lập tức vui sướng. Cô ấy đã muốn kế nhiệm ngai vị Lãnh chúa, vậy thì chắc chắn sẽ không cùng người chạy mất.

“Đang trình thư xin. Nhiều nhất bảy ngày, liền có thể hoàn thành chuyển giao.”

“Đã biết.” Nhận được câu trả lời minh xác chắc chắn, Alice thuấn di biến mất.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion8 Comments

  1. Có nhiều người điếc nên không sợ súng. Cứ nhảy nhót mãi như thằng hề phải vỗ 1 cái cho tỉnh mộng !!!
    Như vậy Alice chính thức là người thừa kế rồi.

  2. Lì xì đầu năm Canh tý , ước gì trong 3 ngày Tết được chủ nhà Lì xì thấy hạnh phúc biết bao

  3. Haha. Tên philip và con nhỏ benita này đúng là não bị úng nước hay gì á. Lại dám đối đầu với Alice. Chết là đáng thôi. Còn cả ông Gretel nữa. Thấy ổng cũng tốt với cả lo lắng cho Alice nữa này. Keke

    Tks tỷ ạk

  4. Chúc các nàng một năm nhiều sức khỏe, may mắn và thành công nhé. Đã có lì xì đầu năm rồi. Tung hoa tung hoa

  5. haizz.. sống yên ổn k mún, mình đã k có thực lực tại s cứ cấm đầu vào cản trở sự phát triển của ng khác thật khó hĩu mak…

  6. :) có mấy khi kẻ ngu tự nhận mình ngu đâu.
    Chết cũng đáng, không thông minh, mất vị trong lãnh chúa cũng k phải hoàn toàn do Alice mà chính là bản thân hắn vô dụng tư cách đến cả âm mưu ng ta cũng k nhận ra mà về báo.

  7. :) có mấy khi kẻ ngu tự nhận mình ngu đâu.
    Chết cũng đáng, không thông minh, mất vị trong lãnh chúa cũng k phải hoàn toàn do Alice mà chính là bản thân hắn vô dụng tư cách đến cả âm mưu ng ta cũng k nhận ra mà về báo.
    Haz

  8. Cảm giác có vẻ chị Alice tức giận aaa… năm lần bảy lượt kím chuyện với chị… tưởng chị là quả hồng mềm dể bắt nạt àa sai lầm quá nhaaaaa nhaa.. đáng đời thằng cha Philips hừm hừmmm

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: