Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 29+30

6

Chương 29: Pháp sư Quang minh 1

Edit: Jenny

Beta: Sakura

Sau khi chuyện công thức bị tiết lộ được thuận lợi dàn xếp, cửa hành nhanh chóng khôi phục lại tình trạng hoạt động bình thường.

Ngày hôm đó, Katherine chủ động đề cập, “Trước mắt, cửa hàng bán ra bốn loại sản phẩm, theo thứ tự là bánh mì có nhân, cocacola, kem và gà viên hoàng kim.”

“Tuy nói còn phải phụ trách chuẩn bị bàn ăn, sắp xếp vật dụng, có điều cũng chỉ là việc nhỏ, không mất quá nhiều thời gian.”

“Em muốn nhắc nhở chị, số lượng nhân viên hiện tại là dư thừa?” Alice kịp phản ứng

Katherine khẽ gật đầu, “Vốn dĩ lúc chế biến sandwich, bánh mì, rau xà lách, thịt heo, thịt bò đều cần người chuẩn bị, còn phải quết tương ngọt, gói nguyên liệu, cắt bánh mì, cần không ít nhân lực. Hiện tại không làm sandwich nữa, lượng công việc đột nhiên giảm xuống, nhân viên liền nhàn rỗi hơn.”

“Em có ý tưởng gì không?” Alice hỏi

Katherine trả lời, “Có thể mở rộng sản phẩm mới. Chế biến thêm món mới, lượng công việc khi đó tăng, bọn họ sẽ có việc để làm.”

Alice khoát khoát tay, “Tạm thời không có ý định tăng thêm sản phẩm mới.”

Cô không có ý định đem tất cả tinh lực tiêu hao vào cửa hàng thực phẩm, chỉ muốn dùng chút món ăn bình thường thu hút chút thời vận cho trấn nhỏ. Từ tình hình trước mặt có thể thấy được, mục tiêu về cơ bản đã đạt được.

Trầm ngâm một lát, Alice đề nghị, “Chọn vài người lanh lợi, để làm chạy chân giao hàng thì thế nào?”

Thời gian đầu mới mở của hàng, Hunter đề nghị cửa hàng cung cấp dịch vụ này để phục vụ

Katherine cười bất đắc dĩ, “Nửa đường sẽ không bị đánh cướp đó chứ?”

“Nếu như mang theo bên mình quyển trục ma pháp thì sao?”

“Gặp phải giặc cướp ít thì có chút lợi thế. Gặp phải giặc cướp đông, đại khái sẽ có nạn đổ máu …”

Alice tưởng tượng một chút, liên biết lời của Katherine không sai.

Biện pháp giải quyết vấn đề không phải không có, ví dụ như lấy thần lực bao phủ cả trấn Clayton, thời thời khắc khắc chú ý đến hướng đi của nhân viên. Nhưng như vậy sẽ rất mệt.

“Còn có một biện pháp.” Alice trầm giọng nói.

Katherine có chút khẩn trương, thầm nghĩ, sẽ không phải là muốn cắt giảm biên chế đi? Đây cũng không phải là ý định ban đầu có của cô

Một giây sau, lại nghe chị chủ nói, “Qua đoạn thời gian này, chị dự định mở một cửa hàng mới. Em trước hãy huấn luyện nhân viên cho tốt, đến lúc đó chị sẽ mang vài người đến của hàng mới.”

Katherine sững sốt, theo bản năng truy hỏi, “Cửa hàng mới? Cụ thể sẽ làm cái gì?”

“Vẫn chưa nghĩ ra.”

Alice thầm nghĩ, một lãnh địa phồn hoan, lẽ ra nên có khách sạn, cửa hàng vũ khí, cửa hàng dụng cụ phòng ngự, cửa hàng trang sức, quán rượu, cửa hàng bách hóa, hiệu thuốc, đủ các loại kiến trúc cơ sở thượng tầng.

Nếu như Lệnh chủ kinh doanh tốt, nói không chừng còn có cửa tiệm bánh bao, bánh mì, quán thịt nướng, nhà hàng điểm tâm đến các tòa nhà phức hợp.

Clayton cần cái gì không có cái gì, còn rất nhiều việc cần phải làm.

Nguyên văn “废待兴” (Bách phế đãi hưng): Chỉ sự bận rộn, khối lượng công việc dở dang còn nhiều, chưa hoàn thiện việc nào cả.

Dựa theo kế hoạch ban đầu, cô hẳn nên mở hiệu thuốc. Nhưng cửa hàng bách hóa của Rose và Wilson hợp tác đã bán ra thuốc Khôi phục và thuốc Ma lực.

Không ai lại chen chân vào cái nghề có nhiều người làm như vậy, không cần thiết đoạt mối làm ăn của cư dân. Vì vậy cô đang cân nhắc, có nên đổi sang nghề khác, ví như mở quán rượu?

‘Không mở chi nhánh, không khuếch trương?” Katherine sửng sốt

Cô nghĩ đến, cửa hàng thực phẩm Alice kinh doanh thịnh vượng. Nếu có thể bố trí thêm một chi nhánh ở lãnh địa khác, nhất định có thể kiếm bộn.

“Mở nhiều chi nhánh không có ý nghĩa gì.” Alice nhẹ giọng nhắc đến, “Mục tiêu của tôi là khiến cho những cửa hàng của trấn Clayton trở thành số 1 trong cả nước, về sau bất luận là khách hàng muốn mua đều phải tự mình chạy đến Clayton mua sắm.”

Giọng hạ thấp, nói chuyện úp mở, thế cho nên Katherine không thể nghe rõ.

“Chị chủ, chị vừa nói cái gì?”

“Không gì.” Alice chuyển đề tài, “Tóm lại trong lòng chị có tính toán, em không cần quá lo lắng.”

“Dạ.” Katherine lòng nặng nề nhẹ gật đầu

“Bảy ngày tới chị sẽ rất bận, em ở trong cửa hàng trông chừng nhiều chút.” Alice dặn dò

“Dạ.” Katherine nhu thuận đáp ứng

**

Vào ban đêm, đội hộ vệ thông tri đến từng nhà từng hộ — từ ngày mai, tại quảng trường có Pháp sư Quang minh đến trấn, tiến hành chữa trị miễn phí cho cư dân, liên tục trong 7 ngày.

Sau khi nghe được tin tức, rất nhiều người kích động đến hỏng người, “Từ nửa năm trước trên đường chạy thoát thân bị ngã, vì vậy chân không còn linh hoạt. Hôm nay, rốt cuộc có phải là cơ hội được chữa trị khỏi không?

“Hai năm trước trúng độc rắn, thân thể càng ngày càng tệ. Không có sức lao động tráng niên, trong nhà không có khoản thu nhập nào. Đành khoanh tay nhìn miệng ăn núi lở, gia sản mau chóng tiêu sạch, lần này có cơ hội, làm sao cũng phải để người ta nhìn qua một chút. Vạn nhất được chữa khỏi!”

“Con trai của tôi cùng người khác đùa giỡn, không cẩn thận bị thương cánh tay. Người của Học viện Kỹ sĩ nói, họn bọ không thu nhận người tàn phế, không để cho con trai của tôi vào học. Nếu thương tổn được chữa khỏi, có phải sẽ không còn bị cự tuyệt từ ngoài cửa?”

Cũng có người ôm thái độ bán tín bán nghi, “Pháp sư Quang minh? Cấp bậc gì? Sẽ không phải là một học trò nhỏ chứ?”

“Đừng ôm hi vọng quá lớn. Cái vị Pháp sư Quang minh kia đến cùng là học được mấy cái pháp thuật, một ngày có thể chữa trị được mấy người, khó mà nói!”

“Tôi sẽ không đến tham gia náo nhiệt vô ích. Vì để chữa thương thế ở mắt, trước kia còn thường chạy đến Bá tước lĩnh. Thanh toán số khoản tiền lớn, uống thật nhiều thuốc, cứ thế cũng không thấy hiệu quả. Nửa đời sau, đại khái chính là cái mệnh nửa mù lòa rồi.”

Một mảng nghị luận bên trong, ngày hôm sau đúng hạn bắt đầu.

Sáng tinh mơ, Alice thức dậy thật sớm, bận rộn làm việc trong phòng bếp

Cô đột nhiên muốn ăn hoành thánh, cho nên trước khi làm việc, dự định phí chút công phu, làm chút thức ăn ngon.

Nước trong hòa bột mì làm vỏ, thịt heo, thịt gà chia ra làm nhân bánh, làm ra hai loại hoành thánh vị khác nhau.

Gói kỹ, cho vào nồi, dùng canh thịt đun sôi. Đợi đến khi hoành thánh vớt ra nồi, bữa sáng liền chuẩn bị xong.

Thứ Alice làm chính là hoành thánh nhỏ, da mỏng thịt mềm, nước canh tươi ngon. Cắn một cái, một cỗ thơm ngon tràn ra.

Từng ngụm từng miếng, miệng ăn vui vẻ. Dánh vẻ xinh đẹp tự mình tận hưởng bữa sáng, cô đem hoành thánh đưa đến phòng thí nghiệm.

“Bữa sáng hôm nay là hoành thánh, bên trong có 2 loại nhân là thịt heo và thịt gà. Anh nếm thử xem, nếu cảm thấy thích loại nào hơn, lần sau nhớ nói với tôi.” Nói xong lời muốn nói, Alice dự định thuấn di rời khỏi.

Noah bỗng nhiên lên tiếng, “Đã tìm thấy nhánh cây Long Văn rồi.”

Alice dừng động tác, chợt quay đầu, “Ở đâu?”

Noah chỉ chỉ đến phía bàn thí nghiệm.

Alice thuận thế nhìn lại, trông thấy một đoạn nhánh cây Long Văn lẳng lặng nằm ở trên bàn. Cô vừa mừng vừa sợ, rất muốn lập tức đem nhánh cây làm thành pháp trượng.

Nhưng để chế tác pháp trượng cần hết sức chăm chú. Rời khỏi chốc lát, liền xuất hiện sai lầm, toàn bộ vật liệu sẽ hỏng hết.

Alice tỏ vẻ tiếc nuối, “Hoãn lại vì chút việc, không tranh thủ được thời gian. Đợi đến lúc đưa bữa tối, tôi lại lấy nó làm thành pháp trượng.”

“Tùy cô.” Noah không có vấn đề nói.

“Buổi tối sẽ đưa cho anh món ăn ngon, xem như là tạ ơn.” Vừa dứt lời, Alice lập tức biến mất.

Noah cúi đầu, tính tế đánh giá. Chỉ thấy cái gọi là hoành thánh, lớp da bên ngoài trong suốt óng ánh, trông rất đẹp mắt.

Xích lại gần ngửi một chút, một mùi thơm xông vào mũi.

Đưa hoành thánh vào trong miệng, cảm giác trơn mềm, vị tươi ngon tràn đầy trong miệng.

Noah nheo lại mắt, vừa lòng thỏa chí thì thầm nói, ” Không uổng công tôi phí hết tâm tư, đưa nhánh cây Long Văn đến tận tay.”

**

8h30 vừa qua khỏi, Alice ngồi trên ghế, yên tĩnh chờ người bệnh tới cửa.

Chung quanh đứng đấy một đám hộ vệ, đề phòng sâm nghiêm. Còn đến cùng là phòng ngừa kẻ đui mù va chạm đến cô, hay là đề phòng cô bạo phát đả thương người, cũng không rõ.

Đợi không bao lâu, có một thiếu niên khoảng 13-14 tuổi, cánh tay băng bó, đi đến, tràn ngập chờ mong hỏi, “Tay này của tôi bị thương, có thể trị khỏi không?”

“Nói một chút xem, vì sao bị thương?” Alice nâng mắt

“Đùa giỡn với người khác, không cẩn thận đụng vào tường. Đại khái là khớp xương bị thương, về sau cánh tay khẽ động liền đau.” Thiếu niên thành thành thật thật trả lời.

“Không phải là vấn đề gì lớn.” Alice tiện tay xuất ra ma pháp trị liệu hệ Quang minh đơn giản “Chữa trị.”

Tia sáng trắng bao phủ thiêu niên, qua hồi lâu mới biến mất.

Thiếu niên thử cử động cánh tay bị thương, lại hoàn toàn không có cảm giác đau đớn. Cậu lại tăng thêm sức lực, đong đưa lợi hại hơn, cánh tay vẫn hoạt động thoải mái.

Cậu nhất thời kinh hỉ vạn phần, “Tôi khỏe rồi! Không sao rồi!”

“Chúc mừng em đã lành bệnh.” Alice dáng vẻ như vừa làm một việc nhỏ nhặt không đáng kể, lười biếng nói, “Người kế tiếp.”

Không biết từ lúc nào, trên quảng trường xếp thành một hàng dài.

Người xếp hàng phía sau thiếu niên là một người đàn ông hơn 30 tuổi. Nhìn thấy thiếu niên khôi phục khỏe mạnh, ông thần sắc kích động, giống như thấy được Quang minh, “Tôi tên là West, trước đó bị trúng độc rắn, chất độc không được xử lý sạch sẽ …”

Lời chưa nói xong, Alice trước xuất ra “Thanh lọc”, “Xua tan”, thanh trừ độc tố. Lại sử dụng “Chữa trị”, thúc đẩy miệng vết thương khép lại.

Đợi đến khi chữa trị xong, cô nói với người bệnh, “Chú đã không sao rồi.”

Nghe vậy, West đứng chết trân tại chỗ.

Bởi vì trúng độc rắn, thân thể của ông càng ngày càng kém hơn, việc nặng nhọc căn bản đều không làm được. Chẳng những không có cách kiếm ra tiền, còn phải thường dùng tiền để uống thuốc, quả thực chính là tên phế nhân liên lụy gia đình.

Thế mà chỉ gặp mặt không đến hai phút, thứ độc rắn quấy nhiễu ông gần hai năm đã bị pháp sư Quang minh thanh trừ.

Bốn phía chung quanh West mờ mịt, không dám tin hết thảy vừa xảy ra là sự that. Thế nhưng toàn thân ấm áp, không còn cảm thấy một chút lạnh lẽo nào, đây rõ ràng chính minh độc tố đã hoàn toàn bị tiêu trừ.

Phải biết rằng, trước khi độc rắn bị tiêu trừ, mỗi khi đến ngày mưa, toàn thân hắn đều cảm thấy khó chịu. Dù có chăn mền dày che kín, vẫn sẽ đổ mồ hôi lạnh như thường.

“Vậy là xong rồi?” West khó mà tin nổi, “Sao lại nhanh như vậy?”

Alice nghĩ một chút, trả lời, “Bởi vì bệnh này không khó chữa.”

Không khó chữa? Vậy ông lãng phí mất  hai năm tính là gì … West rời khỏi hàng ngũ, vẻ mặt thất thần.

Lúc sau, vết thương ở chân, nội thương, vết thương từ đao kiếm, toàn bộ đều được chữa khỏi, không có người nào dừng lại ở trước mặt Alice quá 5 phút.

Số lượng người xếp hàng giảm xuống cực nhanh. Chỉ trong chốc lát, mọi bệnh tật đều được khổi phục khỏe mạnh

Alice ngáp 1 cái, buồn chán nói, “Ngài lệnh chủ lo lắng quá mức rồi, chữa trị cho cư dân trong trấn vốn dĩ không cần đến 7 ngày.”

Không đến nửa ngày là có thể giải quyết.

Đội hộ vệ vây xem toàn bộ quá trình, “…”

Rất nhiều người ở trong lòng oán thầm, ngài Lệnh chủ làm sao lại biết cái vị này có thể liên tục sử dụng pháp thuật, nửa đường đều không cần nghỉ một chút?

Một hơi xuất ra hơn 70 cái phép thuật, không chút nào cảm thấy mệt mỏi, người này còn là người sao? Ma lực của cô chẳng lẽ là vô cùng vô tận?

Một hơi thả ra hơn bảy mươi cái pháp thuật, không chút nào không có cảm thấy rã rời, người này còn là người sao? Ma lực của cô chẳng lẽ vô cùng vô tận?

Lúc này lại dò xét Alice, ánh mắt kia không phải đang nhìn một pháp sư Quang minh yếu đuối mà là đang quan sát một ma thú nguy hiểm

Alice dựa vào thành ghế, ngồi đợi hết giờ làm.

**

“Cô chủ cửa hàng thực phẩm Alice hóa ra là pháp sư Quang minh, thực là quá lợi hại rồi!”

“Không phải là pháp sư hệ Phong sao? Tôi tận mắt chứng kiến cô ấy thổi bay kẻ chen hàng ra ngoài.”

“Không phải là pháp sư hệ Thủy sao? Nghe nói màn nước trong cửa hàng là chính tay cô ấy làm ra đó.”

Rose đi ngang qua, lời bàn tán lọt vào tai, lúc này mặt không chút biểu cảm sửa lời bọn họ, “ Đều không đúng, là pháp sư toàn hệ. Tôi đã hỏi qua, là chính miệng cô thừa nhận.”

Lời vừa nói ra, xung quanh lâm vào yên tĩnh như chết, hồi lâu không người nói chuyện.

Một lát sau, một người như ở trong mộng mới tỉnh, che mắt vô cùng lo lắng nhìn về hướng quảng trường.

Thanh niên đứng bên cạnh vạn phần không hiểu, “Nếu như là thật sự, một nhân vật lợi hại như vậy sao lại chạy đến Clayton?”

Đừng nói là Pháp sư toàn hệ, chính người được xem là Pháp sư song hệ, đều đã được người đời gọi là “nhân tài”

Rose bất mãn hừ nhẹ, “Người ta lại không thể có điểm ưa thích cá nhân sao? Nói không chừng, cô ấy thích sống ở địa phương nhỏ này, không tranh quyền thế, sống qua ngày.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không nói lời nào.

**

Chương 30: Pháp sư Quang Minh 2

Achill chớp chớp mắt phải, phát hiện hóa ra chỉ có thể phân biệt trắng và tối của con ngươi, có thể mơ mơ hồ hồ nhìn thấy chút ít cảnh tượng.

Anh ta nhất thời mững rõ, hung phấn đến không biết phải nói lời gì.

“Vấn đề của anh có chút nghiêm trọng, chậm trễ quá lâu, đã bỏ lỡ thời điểm điều trị tốt nhất.” Alice trầm giọng tuyên bố tin dữ.

“Vậy phải làm sao đây?” Achill lộ ra một chút nôn nóng.

Nếu không thể điều trị thì anh đành phải chịu. Nhưng hiện giờ bệnh tình rõ ràng có chuyển biến tốt, anh kìm lòng không nổi mà chờ mong kỳ tích có thể xuất hiện.

“Từ hôm nay trở đi, liên tục ba ngày đều đến báo danh, tiếp nhận điều trị.” Alice cẩn thận dặn dò.

Achill, “…”

Nghe nói vấn đề của anh có chút nghiêm trọng, anh còn cho rằng sẽ phải táng gia bại sản để mua sắm thảo dược, không nghĩ đến đối phương chỉ muốn anh trong hai ngày kế tiếp, mỗi ngày đi một chuyến.

Cái này cũng có thể tính là yêu cầu?!

Achill không dám tin, nhịn không được hỏi thêm một câu, “Cần phải chuẩn bị gì không?”

“Không cần, anh đến là được.”

“Ba ngày sau, đôi mắt liền sẽ không sao nữa?”

“Đúng.” Alice gật đầu.

“Tiền chữa trị. . .” Achill muốn nói lại thôi.

Alice kỳ quái nhìn hắn, “Đám hộ vệ không có nói với anh sao? Hễ là cư dân trong trấn, điều trị miễn phí.”

Kinh hỉ tới quá đột ngột, như trực tiếp đem Achill vào trong mộng.

Vừa nghĩ đến đối mắt rốt cuộc có thể chữa khỏi, còn không cần tiêu phí tiền, anh vui đến độ muốn chạy vòng quanh quảng trường.

“Quý cô Alice, tôi, tôi, thật sự rất cảm tạ cô!” Achill kích động đến run rẩy, lời nói đều không thể nói trôi chảy, “Tôi cam đoan, hai ngày tới nhất định sẽ đến đúng giờ.”

“Uhm, ngày mai gặp.”

Sau khi tạm biệt lẫn nhau, Alice lại tiếp tục  “ăn không ngồi rồi”

**

Lúc chạng vạng tối, nhóm người mạo hiểm mang theo thu hoạch của một ngày, lục tục trở về Clayton.

Dựa theo thói quen những ngày qua, trước đi đến quán ven đường mua phần sandwich, sau lại đến của hàng thực phẩm Alice, mua ly Coca, cùng nhóm đồng bọn vừa ăn vừa trò chuyện.

Mấy ngày nay, Helen, Fred, Neil bôn ba qua lại trấn Clayton và học viện Hoàng Gia, chút thời gian nhàn rỗi cũng không có. Thỉnh thoảng đến cứ hàng thực phẩm mua thức ăn cũng không thể dừng lại, chỉ có thể mang theo ăn trên đường.

Bánh mì mới ra lò so với bánh mì cũ, hương vị cách biệt rất lớn.

Nhóm 3 người Helen, miệng đã sớm được dưỡng tốt từ lâu, ăn lương khô ăn đến thống khô vạn phần. Thế cho nên về sau, bọn họ có tiền cũng không muốn kiếm, chỉ muốn tranh thủ thời gian trở về Clayton, mỗi ngày săn bắt, ăn cơm, bình bình yên yên qua ngày.

Đợi đến khi kết thúc công việc, ba người họ không kịp chờ đợi chạy đến cửa hàng thực phẩm tụ tập dùng bữa.

Bởi vì chuyến này kiếm được không ít tiền, Helen tay lớn vung lên, biểu tình hào phóng, “Bánh mì có nhân, Coca, gà viên hoàng kim, kem, mỗi thứ 3 phần!”

Hôm đó Katherine nghỉ phép, Taylor đang trực. Không bao lâu cậu liền tính toán ra tổng tiền, “Chào quý khách, tổng cộng là 150 đồng tiền. Xin hỏi gà viên hoàng kim muốn dùng với loại tương nào?”

“Hai dĩa tương vị thịt nướng, 1 dĩa tương ớt ngọt.” Trong lúc trả lời, nước bọt trong miệng không tự giác bài tiết. Helen cảm thấy bản thân và mỹ thực “cửu biệt trùng phùng”, đặc biệt muốn tiếp xúc gần gũi, cùng nhau giải bày tâm sự.

“Chờ một lát.”

Thức ăn rất nhanh đầy đủ, ba người cấp tốc tìm chỗ ngồi ở đại sảnh.

Múc một muỗng kem đưa vào miệng, Helen hạnh phúc cảm than, “Đây mới là thức ăn cho người ăn.”

Neil không nói hai lời, uống một ngụm lớn Coca, tiện đà thở một hơi dài đầy thỏa mãn, “Đồ uống trong cửa hàng thực phẩm thật ngon. Coca không thêm đá lạnh, quả thực như mất đi linh hồn.”

Fred lấy khối gà hoàng kim chấm đầy tương vị thịt nướng, sau đó “A ô” một ngụm, hạnh phúc muốt vào bụng, “Gà hoàng kim nguội lạnh không ngon bằng nóng hôi hổi. Chất thịt xốp giòn, tươi non, ngon quá đi thôi!”

Ba người động tác nhanh chóng mạnh mẽ, liều mạng đưa thức ăn vào miệng, trong nhất thời không quan tâm trò chuyện.

Lúc này, tiếng nghị luận rõ rệt của bàn bên cạnh lọt vào tai.

“Quý cô Alice quá tài ba! Chẳng những biết làm thức ăn siêu cấp ngon, bản thân còn là pháp sư toàn hệ! Người như vậy đừng nói là tận mắt nhìn thấy, trước kia nghe cũng chưa từng nghe qua.”

“Pháp sư toàn hệ? Thật hay giả? Chưa từng nghe nói Đế quốc có một người như vậy nha.”

“Đương nhiên là thật. Có người tự mình đến hỏi, Quý cô Alice thẳng thắn thừa nhận. Lúc đó tôi ở bên cạnh, nhìn thấy rất rõ ràng.”

“Chẳng trách. Nghe nhóm người hộ vệ nói, Qúy cô Alice có hi vọng trở thành Lệnh chủ đời kế tiếp. Cô ấy lợi hại như thế, không chọn cô thì còn chọn ai?”

“Tôi cảm thấy để cô kế nhiệm là rất tốt. Này mới mấy tháng đâu? Trấn Clayton liền phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất! Nếu để tôi quay lại những ngày tháng trước kia, tôi có thể không chịu nổi đâu.”

“Trước tiên là công bố công thức làm sandwich, sau lại ở quảng trường chữa bệnh miễn phí cho cư dân, Quý cô Alice thật sự quá tốt rồi! Nếu như cô có thể kế thừa tước vị, nhất định sẽ là một vị Lệnh chủ tốt.”

Nhóm Helen nghe thấy liền sửng sốt.

Pháp sư toàn hệ?

Lệnh chủ kế nhiệm?

Chữa bệnh miễn phí cho cư dân?

Đây là cái gì cùng cái quái gì?

Chẳng qua chỉ ra bên ngoài nửa tháng, lời cư dân nói, bản thân làm sao lại nghe không hiểu chút gì cả?

**

Buổi sáng có chút bận bịu, buổi chiều cơ bản (tê liệt) ngồi trên ghế phơi nắng.

Alice tự nhủ trong lòng, bàn tay vàng/ cuộc sống thần thánh thật sự là tịch mịch như tuyết, không có chuyện gì có thể làm khó được cô.

*Nguyên văn “khai quải nhân sinh”: nghĩa tựa như “bàn tay vàng”

Đến 5 giờ, cô đứng lên, dự định rời khỏi quảng trường.

“Hôm này là ngày đầu tiên, dựa theo ước định của quý cô và ngài Lệnh chủ, còn 6 ngày …” Một gã hộ vệ tận chức trách nhắc nhở.

Alice lên tiếng, “Tôi biết.”

Nói xong thuấn di biến mất.

Hộ vệ vẻ mặt kinh ngạc, miệng khẽ nhếch, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ đóng lại.

Alice trở lại phòng bếp, từ trong tủ lạnh lấy ra nguyên liệu nấu ăn cần thiết, một phen chuẩn bị, sau đó mới đi đưa cơm.

Trong phòng thí nghiệm, Noah đã sớm không còn tâm tư làm việc. Mỗi năm phút anh liền ngẩng đầu đảo mắt một vòng, mỗi năm phút lại ngẩng đầu đảo mắt một vòng, hi vọng nhìn thấy thân ảnh nào đó trong phòng.

Thế nhưng người nọ chậm trễ không đến.

“Đã nói buổi tối làm món ngon, chính là không thấy người, đây không phải là chọc người thèm ăn sao?” Noah có chút cáu kỉnh.

Mỹ thực trước mắt, khả năng tự chủ của anh chịu không nổi một kích.

Lại một lần nữa ngẩng đầu không thấy người, Noah thầm hạ quyết tâm, người đưa cơm lại không đến, anh sẽ tự mình tìm đến cửa.

Ý niệm vừa nảy ra trong đầu, không gian vặn vẹo, Alice xuất hiện ở trước mặt anh.

Khóe miệng Noah giương lên, “Tối nay ăn gì?”

“Lẩu”

Noah, “?”

Anh nghe thấy câu trả lời, nhưng lại không hiểu lẩu là cái gì.

Chỉ nhìn thấy Alice từ chỗ lấy tài liệu, mang ra một cái đèn cồn, dựng lên một cái nồi nhỏ.

Đổ nước canh vào trong nồi, nhóm lửa đèn cồn, đậy nắp. Trong lúc chờ nước canh đun sôi, cô đem nguyên liệu cắt thành từng khối từng khối, đặt vào trong đĩa.

“Có ý gì? Lẩu ăn như thế nào?” Noah đã sớm đợi khai tiệc, nhưng đợi hồi lâu, cũng chưa nghe Alice nói có thể ăn.

Bụng đói bắt đầu kêu vang, anh xụ mặt, môi mỏng mím chặt, khí áp quanh thân càng lúc càng thấp.

“Kiên nhẫn chút, chờ một chút là có thể ăn.” Alice tự thân bộn rộn một hồi, không hề sợ người nào đó đen mặt.

Vài phút sau, nước canh đã sôi, công tác chuẩn bị cuối cùng cũng hoàn thành.

Alice mở nắp nồi, gắp một miếng thịt bò béo đưa vào trong nước canh nhúng rồi lại nhúng. Đợi đến miếng thịt đổi màu, cô đặt miếng thịt vào trong đĩa đựng đầy tương mè, “Ăn đi.”

“Vừa nấu vừa ăn?” Noah kịp phản ứng.

“Đúng, muốn ăn thứ gì thì lấy thứ đó, bỏ vào trong nồi nấu nấu 1 chút, qua chốc lát là có thể vớt lên.” Alice chỉ đến cái đĩa, “Bên trong là tương mè, vừa thơm vừa ngọt, hương vị đặc biệt đậm đà. Nếm thử xem, nếu không thích, không chấm tương, có thể trực tiếp ăn.”

Đối mặt với sự vật không quen thuộc, thái độ Noah luôn cẩn trọng. Anh trước chấm chút tương mè nếm thử, đợi khi xác định hương vị không tê, mới đem miếng thịt chấm đầy tương đưa vào miệng.

Thịt mỡ nạc giao nhau, đường vân rõ rang tự nhiên, màu sắc tươi đệp. Cắn 1 cái, cảm giác tươi non nhiều nước hòa lẫn vị ngọt của tương mè, hương vị tuyệt diệu.

Ăn một miếng, Noah không nhịn được lại thả 4 miếng thịt bò vào trong nồi.

“Thịt dê cũng không tệ, còn có rau xà lách, cải thảo, thịt bò viên, bánh tổ, cánh gà.” Alice lần lượt giới thiệu.

Cô nói loại nào thì Noah liền thả  loại đó, phối hợp ăn ý.

Đến khi giới thiệu xong, Alice lại láy cái nồi nhỏ, ở dưới đáy châm lửa đèn cồn.

Noah, “?”

“Vì nhanh chóng chạy đến, bữa tối còn chưa kịp ăn.” Alice nói năng hung hồn đầy lý lẽ, “Lát sau còn ở lại phòng thí nghiệm chế tác pháp trượng, lười chạy đi chạy về.”

Mặt khác, cô chuẩn bị nguyên liệu ăn lẩu, vốn là phần cho hai người.

Noah, “…”

“Nếu tôi nói không được thì sao?” Anh rất tò mò.

Alice ý vị thâm trường nhìn lại, không đáp mà hỏi lại, “Về sau còn muốn ăn lẩu hay không?”

Nước canh là đặc chế, tương mè là bí phương độc nhất vô nhị, không có cô, về sau không dễ lại ăn được hương vị tương tự.

“Ngồi.” Noah quyết đoán đổi giọng.

“Lựa chọn sáng suốt.” Alice ung dung ngồi xuống, “Ăn đi, ăn xong sau đó còn có kem.”

Nếu người nào đó quả thực dám không cho cô ngồi xuống, liên quan đến món ngọt sau bữa ăn, cô tuyệt đối sẽ không nhắc đến nửa câu.

Kem? Lài là danh từ chưa từng nghe nói qua, hẳn là sẽ rất ngon? Nghĩ tới đây, Noah không khỏi âm thầm chờ mong.

Mùa hè ăn lẩu, rất dễ ăn đến một thân đầy mồ hôi, may mắn hai người đang ngồi đây đều là pháp sư toàn hệ.

Trên đầu vừa mới toát ra chút mồ hôi mỏng, Noah liền dùng pháp thuật hệ Băng từ bốn phía tạo ra hai khối băng lớn. Sương trắng mang theo khí lạnh nhè nhẹ phiêu tán ra bên ngoài, từng đợt gió mát hướng thẳng chính diện mà thổi đến.

Alice từ trong không gian giới chỉ lấy ra hai ly Coca ướp lạnh, nghiêm mặt nói, “Thời điểm trời nóng, dùng thức uống rất thống khoái.”

Dứt lời liền uống một ngụm lớn, khí nóng trên thân đột nhiên rút đi.

Thần kỳ như vậy?

Noah đưa cái ly để sát vào, nhấp một ngụm nhỏ. Một giây sau, rất nhiều bọt khí trong khoang miệng nổ vỡ ra. Lỗ chân lông toàn thân nở ra, sảng khoái nói không nên lời.

“Kem là cái gì?” Noah đột nhiên mở lời.

“Là món lạnh.” Alice cắm cúi ăn, đầu cũng không ngẩng lên.

“Tôi muốn nếm thử ngay bây giờ.” Noah mắt sắc đen nhánh, ánh mắt mờ mịt.

Alice động tác ngừng một chút, kinh ngạc nhìn anh.

“Lấy ra đây.” Noah thúc giục.

Alice cũng không nhiều lời, từ trong không gian giới chỉ lấy ra 1 cái hộp, nhắc nhở anh, “Dùng muỗng múc lấy ăn.”

Noah múc thử một muỗng, phát hiện kem có cảm giác nhẵn mịn, hương vị ngọt ngào. Quan trọng nhất là, vụn băng cực ít, một chút cũng không cảm thấy có hạt nào.

Noah từng muỗng từng muỗng đưa vào miệng, càng ăn càng nghiện, cuối cùng, bày ra dáng vẻ chính đáng mà nói, “Lấy kem làm bữa tối cũng có thể.”

Alice, “…”

Đây chính là muốn đem món ăn vặt làm bữa tối, thân làđầu bếp, cô cảm thấy không được.

**

Lẩu phối với Coca đá lạnh, đánh đâu thắng đó! Lại thêm kem vani, trên đời này không mấy ai có thể chống lại mê hoặc dạng này!

Sau bữa cơn, Noah ôm bụng, ra cửa tản bộ tiêu thực.

Alice đem vật liệu cần thiết chất đống ở trên bàn, hít thở sâu mấy lần, điều tiết tâm tình.

Cô tự nhắc nhở bản thân, “Cơ hội chỉ có một, nếu trong quá chế tác xuất hiện sai sót, hoặc là tự mình tìm vật liệu khác, hoặc là ghi nợ ân tình, lại nhờ Noah giúp đỡ.”

Nghĩ đến hậu quả thất bại nghiêm trọng, cô không rét mà run, hạ quyết tâm 1 lần thành công.

Ngưng thần tĩnh khí, ngừng thở, hết sức chuyên chú làm việc.

Nửa giờ sau, pháp trượng toàn thân đen nhánh, kiểu dáng mộc mạc phiêu phù giữa không trung, phát ra ánh sáng nhạt trong suốt.

Alice cất giọng trong mang theo tia mừng rỡ, “Xong rồi!”

**

Tác giả có lời muốn nói: A, nghĩ đến muốn ăn và ăn

Tương mè, Spite lớn, nồi lẩu nhỏ.

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion6 Comments

  1. Alice đúng là phi thường hoàn mỹ mà. Không gì k biết làm luôn á. Cái chương trình chữa bệnh miễn phí này có thể sẽ thu hút nhiều dân nhập cư cho trấn Clayton lắm nè. 1 nước cờ hay đó nhen

    Tks tỷ ạk

  2. Nói thật là đọc truyện này vào lúc đói thì đúng là nuốt nước bọt ừng ực mất hjc. Tả món nào là thấy thèm món đấy haiz… không biết có j mà Alice không làm được không nhỉ

  3. Mỗi lần đọc tới khúc miêu tả món ăn là muốn chảy nước miếng aaa… thèm thật sự ư ư…. chi Alice toàn năng quá điiiii giỏiii quá cơ…. cảm ơn bạn edit nhé truyện hay lắmm ạa

  4. huhu mỗi lần đọc là mỗi lần đói… thật tra tấn đọc giả mak. cứ thế này chắc nước miếng chảy thành sông qá. huhu còn đi ra tản bộ tiêu thực nữa. cuộc sống của Noah thật là tao nhã nha… hèm

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: